Tuyệt Thế Võ Hồn

Lượt đọc: 4510 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 656
Ngô Hy

❊ ❊ ❊

Trần Phong thu tay lại, lẳng lặng nhìn hắn, trầm giọng hỏi: "Tại sao lại giết người?"

Trong mắt Trần Phong không có sát khí, hắn chỉ muốn biết nguyên do.

Thiếu niên này quật cường mà kiên nghị, nhưng toàn thân chính khí, không phải kẻ âm hiểm độc ác.

Điểm này Trần Phong vẫn rất chắc chắn, hắn tin vào nhãn quan của mình.

Cho nên hắn biết: Thiếu niên giết người, tất có uẩn khúc.

Trông cậu ta tuyệt đối không giống kẻ sát hại người vô tội!

Thiếu niên trừng mắt nhìn hắn một cái thật mạnh, quay đầu đi, bộ dạng vô cùng quật cường, một lời không nói.

Trần Phong bước tới trước mặt cậu ta, ánh mắt xoáy sâu vào đôi mắt cậu, từng chữ từng chữ hỏi: "Nói cho ta biết, tại sao lại giết người?"

Đối diện với ánh nhìn của Trần Phong, thiếu niên sau khi chạm mặt hắn, không khỏi rùng mình một cái.

Cậu bị chính khí lẫm liệt của Trần Phong làm cho chấn nhiếp, không tự chủ được mà cúi đầu xuống!

Trần Phong nhẹ nhàng vươn tay, nâng cằm cậu ta lên, tiếp tục nhìn thẳng vào mắt cậu, hỏi: "Nói cho ta biết, tại sao lại giết người?"

Đây là lần thứ ba hắn hỏi, khi thiếu niên chạm phải ánh mắt kia, cuối cùng, toàn thân cậu run rẩy lên, trên mặt lộ ra vẻ vô cùng đau khổ, dường như nhớ tới chuyện gì đó không nỡ nhìn lại.

Một lúc lâu sau, cậu mới cúi đầu, thấp giọng lẩm bẩm:

"Họ đánh tôi, mắng tôi, trêu chọc tôi, bắt tôi làm đủ mọi việc, sai khiến tôi làm đủ thứ chuyện mà tôi không thích, rảnh rỗi là lại hành hạ tôi!"

"Nếu họ chỉ sỉ nhục tôi thì thôi đi, họ còn mắng cha mẹ tôi, mắng sư phụ tôi!"

"Hai năm, tôi đã nhẫn nhịn suốt hai năm trời, cuối cùng tôi không thể chịu đựng nổi nữa, tôi phát điên rồi. Như kẻ điên, tôi đã giết sạch bọn họ!"

Nói đến cuối cùng, mặt cậu đầy vẻ hận thù, nghiến răng ken két, lửa giận ngút trời, hai mắt đỏ ngầu!

Trần Phong nhíu mày, hỏi: "Tại sao họ lại sỉ nhục ngươi như vậy?"

"Ha ha, họ sỉ nhục tôi còn cần lý do sao?"

Thiếu niên cười lạnh: "Bởi vì họ ghen tị với tôi, ghen tị đến phát điên! Bởi vì tôi quá nhút nhát, tôi quá tự ti, luôn cam chịu sự sỉ nhục của họ, rõ ràng thực lực cao hơn họ, lại không dám đánh trả!"

Trần Phong nhìn cậu, sắc mặt dịu lại, ôn hòa nói:

"Có vài lời, ta biết ngươi chôn sâu trong lòng, ngươi có thể nói với ta, cảm giác nén trong lòng không có ai để trút bỏ, rất khó chịu, cảm giác này, ta hiểu!"

Một câu nói ấm áp này của Trần Phong, lại khiến thiếu niên này lập tức sụp đổ.

Cảm xúc của cậu hoàn toàn mất kiểm soát, nước mắt tuôn rơi, gào khóc nức nở: "Sư phụ, con nhớ người. Người rời bỏ con lâu như vậy rồi, con nhớ người quá!"

Trần Phong vươn tay, giải khai kinh mạch bị phong tỏa của cậu.

Thiếu niên quỳ trên mặt đất, hai tay ôm mặt, gào khóc thảm thiết, thanh âm vô cùng bi thương.

Trần Phong nhẹ nhàng vỗ vai cậu, dịu giọng nói: "Được rồi, được rồi, đừng khóc nữa, có uất ức gì thì cứ nói với ta."

Thiếu niên vừa khóc vừa kể lể, hồi lâu sau, Trần Phong mới biết rõ trải nghiệm của cậu.

Hóa ra thiếu niên này tên là Ngô Hy.

Cậu xuất thân từ một gia tộc nhỏ ở Đan Dương Quận thành, gia tộc nhỏ như vậy, dù ở Bạch Thạch thành cũng chỉ xếp hạng trong top một trăm mà thôi, ở Đan Dương Quận thành, thì càng không đáng chú ý.

Việc kinh doanh trong nhà cũng không lớn, cao thủ thực lực cao nhất trong gia tộc, cũng chỉ là Thần Môn cảnh tầng ba mà thôi.

Tuy xuất thân không cao, nhưng thiên phú của cậu lại cực kỳ xuất chúng, khi còn nhỏ đã có danh xưng thần đồng.

Mới mười ba tuổi, đã có tu vi Hậu Thiên cửu trọng, đây có thể coi là thiên phú vô cùng cao cấp.

Thiên phú như vậy của cậu, cũng đã gây ra sự lo lắng cho một kẻ thù của gia tộc họ!

Gia tộc đó và gia tộc nơi Ngô Hy sinh ra từng xảy ra rất nhiều xung đột, trong làm ăn có rất nhiều sự tranh giành.

Gia tộc của Ngô Hy vốn muốn dĩ hòa vi quý nhưng đối phương lại ép người quá đáng, đè ép gia tộc bọn họ đến mức không thở nổi.

Mà thế lực gia tộc bọn họ lại yếu hơn, căn bản không có sức đánh trả.

Nhưng sự xuất hiện của Ngô Hy, lại khiến gia tộc nhìn thấy hy vọng!

Gia tộc đối địch cũng rất lo lắng, thế là bọn họ dứt khoát làm tới cùng, vào một đêm gió đen trăng tối, thuê cao thủ, trực tiếp giết sạch gia tộc Ngô Hy không còn một mống.

Một vài cao thủ trong gia tộc liều chết bảo vệ, hộ tống Ngô Hy cùng cha mẹ Ngô Hy trốn khỏi gia tộc, sau đó gặp được một vị trưởng lão của Tử Dương Kiếm Tràng.

Vị trưởng lão đó nhìn thấy thiên phú của Ngô Hy, nảy sinh lòng yêu tài, thu nhận cậu làm đệ tử.

Còn cha mẹ Ngô Hy, thì mang theo vài hộ vệ trung thành tận tâm rời khỏi Đan Dương Quận, lánh nạn đến nơi khác.

Ngô Hy vốn tưởng rằng mình đã hoàn toàn an toàn, một lòng theo sư phụ luyện tập công pháp võ kỹ, muốn tìm ra hung thủ đứng sau màn, báo thù cho gia tộc.

Kết quả lại không ngờ, tên hung thủ đứng sau màn đó, lại cũng là một vị trưởng lão của Tử Dương Kiếm Tràng, hơn nữa địa vị còn rất cao.

Sau khi biết được tin tức về Ngô Hy, lão ta không lập tức ra tay, mà là tìm một cơ hội vào một năm trước, giết chết sư phụ của Ngô Hy!

Ngô Hy mặt đầy hung tàn, trong mắt lộ ra lửa giận và hận thù ngút trời:

"Lão ta giết sạch tộc nhân của con, còn giết cả sư phụ con, con hận lão đến tận xương tủy, nhất định phải chém chết lão!"

"Nhưng con không có thực lực này, con căn bản ngay cả đệ tử yếu nhất của lão cũng đánh không lại, lão muốn giết con chẳng khác nào nghiền chết một con kiến!"

"Mà lão lại không giết con, ngược lại hạ thấp con thành tạp dịch đệ tử, sai khiến kẻ khác tùy ý sỉ nhục con, còn con thì sao? Con thậm chí không dám nói với người khác về những việc lão đã làm!"

"Bởi vì lão là trưởng lão, địa vị tôn quý, còn con thậm chí chỉ là một tạp dịch đệ tử, không ai tin lời con nói! Con mà dám nói ra ngoài, ngược lại sẽ chết nhanh hơn!"

[Dịch từ bản hv] ChuongId:562
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 3 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.