Mai Vô Hà giận dữ: "Chẳng lẽ ngươi cứ đứng trơ mắt nhìn ta chết ở chỗ này sao?"
Trần Phong mỉm cười: "Hai ta chẳng thân chẳng quen, ngươi muốn ta cứu ngươi, thì cũng phải cho ta một lý do chứ."
Mai Vô Hà hét lên: "Ta xinh đẹp lại đáng yêu thế này, đối nhân xử thế lại hiền hòa, ngươi nỡ lòng để ta chết sao?"
Trần Phong nghe mà toát mồ hôi hột, Mai Vô Hà này đúng là... khiến hắn nhớ tới con nha đầu đanh đá Vệ Hồng Tụ kia.
Nhưng tính cách này, lại khá thú vị.
Trần Phong khoanh tay đứng đó mỉm cười nhìn nàng.
Cuối cùng, Mai Vô Hà khuất phục, lớn tiếng hét: "Rốt cuộc ngươi muốn thế nào mới chịu cứu ta?"
Trần Phong mỉm cười: "Dễ thôi, chỉ cần ngươi nói hết mục đích đến đây, mọi chuyện ở nơi này là thế nào cho ta biết, hơn nữa thu hoạch ở đây chia cho ta một nửa, ta sẽ cứu ngươi."
"Ngươi nằm mơ!" Mai Vô Hà giận dữ: "Còn đòi chia một nửa? Sao ngươi không đi cướp luôn đi?"
Trần Phong nhún vai: "Ngươi đã không đồng ý, vậy thì ta chịu thôi!"
Hắn chỉ vào hai bên vách đá đang dần khép lại, mỉm cười nói: "Ngươi còn khoảng mười hơi thở để suy nghĩ."
Vách đá càng lúc càng gần, cuối cùng chỉ còn cách Mai Vô Hà chừng một thước.
Đối mặt với cái chết đang cận kề, Mai Vô Hà cuối cùng không trụ nổi nữa, hét lên: "Được, được, được, ta đồng ý với ngươi, ta đồng ý với ngươi!"
Trần Phong cười ha hả: "Đồng ý sớm không phải là xong rồi sao?"
Sau đó, hắn nhảy vọt vào trong, "oanh" một quyền nện thẳng lên vách đá.
Hắn vốn rất kiêng dè vách đá này, lần này đã dốc toàn lực.
Lôi quang lóe lên, một tiếng "oanh" vang dội, Trần Phong tung một quyền, cả vách đá lập tức vỡ vụn thành vô số đá vụn.
Sau đó, Trần Phong lại tung một chiêu Lôi Động Cửu Tiêu, đánh nát vách đá bên kia.
Thấy cảnh này, Mai Vô Hà kinh hô: "Ngươi, hai ngày trước ngươi vẫn giấu giếm thực lực?"
Trần Phong mỉm cười nói: "Không sai, hai ngày trước, ta chỉ dùng khoảng năm thành thực lực mà thôi."
Mai Vô Hà kêu lên kinh ngạc: "Thực lực của ngươi đã sánh ngang Thần Môn Cảnh tầng thứ mười hai, rốt cuộc ngươi là cảnh giới gì?"
Trần Phong mỉm cười: "Ngươi sẽ sớm biết thôi."
Hai bên vách đá bị oanh nát, nguy hiểm đã được giải trừ.
Mà cái lồng kia cũng đàn hồi trở lại kích thước ban đầu.
Trần Phong đi ra ngoài lồng giam, liên tiếp tung vài quyền lên đó.
Thế nhưng, loại kim loại này vô cùng co giãn, hơn nữa còn có thể phân tán lực đạo. Trần Phong một quyền nện xuống, khiến rào chắn gần như lõm vào một nửa, những chỗ khác cũng theo đó mà lõm xuống.
Nhưng rất nhanh nó lại khôi phục hình dạng ban đầu.
Trần Phong liên tiếp nện hơn mười quyền, đều chẳng có tác dụng gì, lông mày khẽ nhíu lại.
Sau đó, hắn hỏi Mai Vô Hà: "Pháp phù hộ thể loại vừa rồi, ngươi còn không?"
Mai Vô Hà vội nói: "Còn một cái."
Trần Phong gật đầu, nói: "Lát nữa ta nói dùng, ngươi lập tức dùng ngay, nghe rõ chưa?"
Mai Vô Hà vội vàng gật đầu như gà mổ thóc.
Trần Phong quát lớn một tiếng: "Hám Đại Địa!"
Một đao chém ra, đao khí sắc bén vô cùng bao bọc lấy đao thế, hung hăng chém tới.
Nhờ có đao thế, uy lực đao này của hắn cao hơn ít nhất hai lần so với chiêu Hám Đại Địa do những kẻ có cùng thực lực thi triển!
Đá nhọn đột nhiên đâm ra.
Trần Phong hét lớn: "Dùng đi!"
Mai Vô Hà lập tức bóp nát ngọc phù trong tay.
Một quầng sáng màu xanh lục xuất hiện, gần như cùng lúc đó, đá nhọn cũng đâm trúng quầng sáng, nhưng không hề gây ra tác dụng gì đối với quầng sáng!
Còn đao hoành trảm này của Trần Phong, cũng đã chém mạnh lên cái lồng giam.
Lồng giam lõm xuống toàn bộ, lúc đầu còn cố hết sức chống đỡ, nhưng sau đó cuối cùng cũng không trụ nổi nữa.
"Rắc" một tiếng, trực tiếp đứt gãy.
Cả cái lồng giam bị Trần Phong chém làm hai khúc.
Mai Vô Hà vội vã nhảy từ bên trong ra, vỗ vỗ ngực nhỏ, vẫn còn chút hoảng sợ.
Trần Phong thu đao vào vỏ, mỉm cười nói: "Bây giờ, có thể nói cho ta biết rốt cuộc chuyện này là thế nào rồi chứ?"
Mai Vô Hà lườm hắn một cái, không chút hảo ý: "Thế là ngươi chiếm được món hời rồi nhé!"
Trần Phong cười ha hả: "Vừa nãy ta cứu ngươi mà."
Mai Vô Hà trợn mắt, không nói gì nữa, nhưng trong lòng vẫn vô cùng cảm kích Trần Phong!
Nàng nói: "Trước tiên mở cánh cửa đá này ra đã, ta vào trong rồi sẽ nói với ngươi."
Trần Phong gật đầu, có hắn ở đây, mở cửa đá trở nên vô cùng đơn giản.
Cộng thêm cơ quan đã bị phá hủy, Trần Phong trực tiếp dùng Lôi Đình Phích Lịch Quyền oanh mở cửa lớn.
Bên trong lại là một đường hầm, nhưng đường hầm này như chưa từng được khai phá, là một hang đá hình thành tự nhiên.
Hai người chậm rãi đi về phía trước, vừa đi, Mai Vô Hà vừa kể lại.
Giọng nàng bỗng chốc trở nên hơi buồn bã.
"Khoảng ba trăm năm trước, ở Linh Dược Trấn có một gia tộc, là đại gia tộc số một tại Linh Dược Trấn, thanh thế hiển hách, vô cùng nổi danh."
"Hơn nữa, trong gia tộc mỗi thế hệ đều xuất hiện một vị Luyện Dược Sư, họ đối đãi tử tế với mọi người, đan dược bán ra giá thường thấp hơn những Luyện Dược Sư khác, có vài người nghèo thật sự không mua nổi đan dược, họ thậm chí còn tặng không."
"Nhưng điều này lại khiến những Luyện Dược Sư khác vô cùng bất mãn, cũng khơi dậy lòng thù hận của Luyện Dược Sư Hiệp Hội, cho rằng gia tộc này phá vỡ quy củ!"
"Gia tộc này đã sống ở Linh Dược Trấn hơn ngàn năm, không biết là vị tiên tổ đời nào, đã vô tình phát hiện ra thung lũng nọ ở trong Đồ Long Sơn Mạch, leo lên ngọn núi bên cạnh, rồi phát hiện ra thung lũng kia lại chính là một dấu chân khổng lồ."
"Vị tiên tổ ấy lần theo dấu chân, đi mãi về phía trước, cuối cùng đi tới Dược Hương Lĩnh, lại dùng không biết bao nhiêu đời nỗ lực, cuối cùng họ cũng dò ra được một chút bí mật của Dược Hương Lĩnh."
"Nhưng ngay lúc họ muốn giải mã bí ẩn trong đó thì tin tức bị lộ ra ngoài."
"Luyện Dược Sư Hiệp Hội vốn dĩ đã vô cùng thù hận họ, biết được tin tức gia tộc họ có khả năng biết về kho báu trọng đại này, thế là Luyện Dược Sư Hiệp Hội giết tới cửa, sau khi bức hỏi bí mật không thành, liền giết sạch cả gia tộc bọn họ."
Nói đến đây, trong ánh mắt Mai Vô Hà lộ ra vẻ thù hận nồng nặc.
"Chỉ có một nữ tử trốn thoát được, nữ tử này lúc đó đang mang thai, nàng trốn đến một nơi cách đây rất rất xa, ở đó sinh hạ một đứa con, mai danh ẩn tích."
"Đứa trẻ này cùng hậu duệ của nó vô cùng bình thường, hoàn toàn không có thiên phú trở thành Luyện Dược Sư, sống cuộc đời của những người bình phàm! Nhưng họ chưa bao giờ quên đi mối thù, cũng không quên phải báo thù."
"Cuối cùng, ba trăm năm sau, một cô gái thuộc thế hệ này từ nhỏ đã bộc lộ thiên phú Luyện Dược Sư, rất nhanh đã trưởng thành thành một vị Nhất Phẩm Luyện Dược Sư."
"Nàng lập đại hồng nguyện trước bài vị tổ tông, không giết sạch kẻ thù thì thề sẽ chịu Cửu Thiên Lôi Hỏa dày vò mà chết!"
"Nàng lặng lẽ quay về Linh Dược Trấn, tất cả mọi người ở đây đều đã quên đi chuyện ba trăm năm trước."
"Nàng dựa theo chỉ dẫn của tiên tổ, xác định phương vị của Dược Hương Lĩnh xong, bố trí rất nhiều năm, cuối cùng thúc đẩy cuộc thám hiểm quy mô lớn lần này, đi tới nơi đây."