"Một vòng hai mươi lăm dặm, mười lăm vòng là đạt, nghĩa là một canh giờ phải chạy bốn vòng, tức là khoảng một trăm dặm." Đường Thiên mở lời, gã biết nội dung sát hạch, rất nhiều người cũng biết.
Dạ Thương tính toán một chút, bốn canh giờ phải chạy khoảng bốn trăm dặm, độ khó quả thật không thấp. Trong thâm sơn, ngày xa nhất gã cũng chỉ chạy được sáu trăm dặm, nhưng đó là hoang sơn đại trạch, độ khó cao hơn một chút.
"Nếu không được thì sớm bỏ cuộc đi, đừng để bị đào thải rồi mất mặt." Tần Hải âm dương quái khí nói.
"Có thể bớt làm càn không? Mất mặt, người nhà họ Tần các ngươi mất mặt còn chưa đủ sao, Tần Sơn không bị loại à?" Nghe lời Tần Hải, Đường Thiên chỉ tay về phía Tần Sơn quát lớn, gã nhịn không nổi nữa, khoảng thời gian này Tần Hải càng lúc càng quá đáng.
"Mắng ta, ngươi tưởng ta sợ ngươi chắc? Không được thì tìm chỗ nào đó thử xem." Bị Đường Thiên nhục mạ, mặt Tần Hải không giữ được nữa, gã không ngờ Đường Thiên lại chẳng hề kiêng nể gì thể diện nhà họ Tần.
"Ý ngươi là ta sợ ngươi? Buồn cười! Thời gian địa điểm ngươi chọn đi." Đường Thiên không hề nhượng bộ chút nào.
"Được rồi, nội bộ tranh đấu không sợ người ta chê cười sao." Khâu Chân lên tiếng ngăn cản.
"Đa tạ, Khâu đội trưởng, ngài nói thử xem cửa thứ tư là gì!" Dạ Thương chắp tay với Đường Thiên, gã biết Đường Thiên đang ra mặt vì mình.
"Cửa thứ tư chính là khảo hạch ý chí, leo lên Đan Đỉnh Nhai. Để ta kể cho ngươi nghe về Đan Đỉnh Nhai này!" Khâu Chân thở dài, vì cửa thứ tư rất khó, Dạ Thương gần như không có cơ hội.
Đan Đỉnh Nhai là một sự tồn tại đặc biệt ở Dược Cốc, trên đỉnh cao nhất là nơi đặt Bát Long Đỉnh - linh khí trấn phái của Dược Cốc, đó là linh khí hộ thân của tổ sư khai phái Dược Cốc.
Những năm qua, Bát Long Đỉnh luôn được đặt trên Đan Đỉnh Nhai, đó cũng là cốt lõi của hộ sơn đại trận Dược Cốc, do mấy vị Thái thượng trưởng lão của Dược Cốc trấn thủ.
Bát Long Đỉnh đã thông linh, ở Dược Cốc chỉ có mấy vị Thái thượng trưởng lão liên thủ mới có thể thúc đẩy, mới có thể kích hoạt hộ sơn đại trận, bình thường không ai có thể tiếp cận, dù là Cốc chủ Dược Cốc.
Bát Long Đỉnh là linh khí, thời thời khắc khắc đều phóng thích uy áp, leo lên Đan Đỉnh Nhai phải đối mặt với sự trấn áp của Bát Long Đỉnh, đây là bài kiểm tra đối với ý chí lực.
"Đan Đỉnh Nhai không chỉ là nơi khảo hạch nhập môn, đệ tử Nguyên Bảng và Đan Bảng của Dược Cốc cũng thường xuyên leo lên để mài giũa bản thân." Ngay khi Khâu Chân vừa dứt lời, đệ tử tinh anh của Dược Cốc bước vào khách điếm liền tiếp lời.
Đây là đệ tử Dược Cốc tới thông báo cho mọi người đi tới quảng trường sơn môn để tiến hành khảo hạch hôm nay.
Dạ Thương đi cuối cùng, gã biết khảo hạch hôm nay rất khó, nhưng vẫn phải kiên trì.
"Tiểu tử, năm nay không được thì cứ tiếp tục tu luyện, sớm muộn cũng sẽ thành công thôi." Đệ tử Dược Cốc mỉm cười nói với Dạ Thương. Biểu hiện của Dạ Thương hôm qua ai cũng thấy rõ, ngay cả người Luyện Khí tầng năm cũng không biểu hiện xuất sắc bằng gã.
"Ta sẽ cố gắng." Dạ Thương gật đầu.
Đệ tử tinh anh Dược Cốc mỉm cười gật đầu.
Dạ Thương biết đệ tử tinh anh này đã hiểu lầm ý mình, gã nói cố gắng là cố gắng tham gia khảo hạch, chứ không phải khảo hạch thất bại rồi mới đi cố gắng.
Một nhóm người đi tới quảng trường sơn môn Dược Cốc.
Hôm nay, số lượng người ở quảng trường sơn môn Dược Cốc không hề giảm đi vì đã đào thải nhiều người, quảng trường vẫn chật kín người.
Bốn trăm người vẫn còn tư cách tham gia thu đồ đại điển đã đi tới trước lôi đài.
Sở Lăng Tiêu đứng dậy từ ghế ngồi, sắp xếp đệ tử chấp pháp của Dược Cốc đi tới Thanh Thạch Phong, đây là để giám sát, giám sát khảo hạch cửa thứ ba, nếu có người gian lận thì phải ngăn chặn, có người thể lực không theo kịp thì đào thải.
Sau khi đệ tử tinh anh Dược Cốc vào vị trí, Sở Lăng Tiêu gật đầu với một đệ tử Dược Cốc mặc bạch bào thêu ngân đỉnh đang đứng trước đài.
Đây là đệ tử Nguyên Bảng của Dược Cốc, đệ tử Nguyên Bảng đứng trên lôi đài.
"Ta là Khải Minh, nếu các ngươi có thể tiến vào Dược Cốc, thì ta chính là sư huynh của các ngươi. Tại đây ta xin chúc mừng các vị sư đệ sư muội. Tiếp theo là cửa thứ ba của khảo hạch, Thanh Thạch Phong bên cạnh quảng trường các ngươi đã thấy rồi đó, khảo hạch cửa thứ ba chính là khảo hạch sức bền. Các ngươi phải chạy xung quanh Thanh Thạch Phong bốn canh giờ, mười sáu vòng là đạt. Nếu không kiên trì được thì cứ việc rút lui. Ngoài ra các ngươi hãy nhớ kỹ, là chọn lọc người ưu tú." Khải Minh đứng trên lôi đài tuyên bố khảo hạch cửa thứ ba chính thức bắt đầu.
Quy tắc vừa đưa ra, rất nhiều người xì xào bàn tán, mọi năm là mười lăm vòng, năm nay biến thành mười sáu vòng, độ khó đã tăng lên.
Các thành viên khảo hạch còn lại dưới sự dẫn dắt của đệ tử chấp pháp Dược Cốc tiến vào sơn đạo.
Theo cánh tay vung lên của Sở Lăng Tiêu, một nhóm người bắt đầu chạy. Dạ Thương không muốn bị đào thải liền lao vút đi, tốc độ như một con báo, rất nhanh đã đuổi kịp nhóm thứ nhất do các thành viên khảo hạch cấp cao Luyện Khí tầng tám dẫn đầu.
Thấy Dạ Thương đuổi kịp, Tần Hải hừ lạnh một tiếng, tăng tốc.
"Dạ Thương, đừng nôn nóng, phân phối thể lực hợp lý." Đường Thiên vừa lao về phía trước vừa hô lên với Dạ Thương, gã không cam tâm để Tần Hải chiếm danh tiếng chạy phía trước.
"Yên tâm!" Dạ Thương không hề giảm tốc, lao về phía trước như một con báo, kiểu chạy này đối với gã không tính là gì.
Khi Dạ Thương đi săn, từng đuổi theo một con Tật Phong Báo suốt nửa ngày, cuối cùng chém giết được Tật Phong Báo.
Một chén trà, nhóm chạy nhanh nhất đã chạy xong vòng đầu tiên. Lúc này mới bắt đầu nên mọi người thể lực cao, tốc độ cũng nhanh, về sau sẽ rất khó giữ được tốc độ này.
"Thiếu niên tham gia khảo hạch năm nay đều không tệ." Sở Lăng Tiêu nhìn Yến Bắc Cực và Liễu Dương Vũ mỉm cười nói.
"Đây chỉ là trước mắt, nơi nhìn ra tiềm năng nhất vẫn là cửa thứ tư." Liễu Dương Vũ vừa nhìn đám người đang chạy tốc độ cao vừa nói.
"Tiểu gia hỏa kia đang chạy hết tốc lực, chạy như vậy không khôn ngoan chút nào." Thấy bóng dáng Dạ Thương, Yến Bắc Cực vuốt râu nói.
Lúc này Dạ Thương không ở nhóm thứ nhất, mà có lẽ đang ở giữa nhóm thứ nhất và nhóm thứ hai, chủ yếu là do tốc độ của nhóm thứ nhất quá nhanh.
Ngay cả khi Dạ Thương chạy hết tốc lực, hiện tại vẫn không đuổi kịp. Dạ Thương hiểu rằng đây vẫn là do các thành viên nhóm thứ nhất chưa tiến lên với tốc độ tối đa. Đấu khí thì cứ đấu khí, nhưng không ai lại sử dụng tốc độ tối đa để chạy cả, làm như vậy sẽ tiêu hao thể lực rất nhanh.
Dạ Thương lúc này đã chạy hết tốc lực, gã không muốn bị bỏ lại khoảng cách, như vậy sẽ rất khó đuổi kịp. Còn về thể lực thì Dạ Thương không lo, gã rất giỏi kiểu chạy đường dài như thế này.
Cuộc chạy vẫn tiếp tục, bốn trăm người chạy rầm rộ, khoảng cách chưa bị nới rộng, người phía trước thì bảo tồn thể lực, người phía sau thì liều mạng bám theo.
Một canh giờ trôi qua, người nhanh nhất đã chạy xong sáu vòng, Dạ Thương chạy được năm vòng, chủ yếu là vì người phía trước quá nhanh, Dạ Thương chạy hết tốc lực cũng không đuổi kịp.
Dạ Thương hiện tại ở mức trung bình, vì sau hai vòng, những người phía sau cũng bắt đầu phát lực.
Tần Trăn đứng sau lưng Yến Bắc Cực khá lo lắng, vì những người khảo hạch còn lại hiện giờ đều quá mạnh, cơ bản đều có tu vi Luyện Khí tầng năm trở lên. Tu vi Luyện Khí tầng ba của Dạ Thương quá thấp, ai cũng có thể nhìn ra Dạ Thương đang chạy hết tốc lực, miễn cưỡng mới theo kịp tiết tấu của mọi người. Nhưng kiểu chạy hết tốc lực như vậy tiêu hao thể lực cực lớn, rất khó kiên trì đến cùng.
Khảo hạch vẫn tiếp tục, nhưng ánh mắt của rất nhiều người đều dừng lại trên người Dạ Thương.
Không phải Dạ Thương nổi bật, mà là vì tu vi của Dạ Thương quá thấp, ở trong nhóm người này có chút lạc quẻ.