"Bá đạo thế sao? Nhưng đáng tiếc, ta xuất thân không phải nhân tộc, không có cơ hội nhập bảng." Mạn Đà La lắc đầu nói.
"Không phải, A La, nàng bây giờ còn là Mạn Đà La hoa sao? Nàng đã triệt để hóa thân thành người, cho nên trong thế giới của Trần Hoàng, nàng chính là nhân tộc. Điều ngài ấy không công nhận là những kẻ tu luyện bản thể không phải nhân tộc. Như các tộc Thần thú hoặc yêu thú có thiên phú dị bẩm, họ không muốn từ bỏ thú thân, cho dù xuất hiện bằng thân người cũng chỉ là ảo hóa, những tu luyện giả như vậy không có tư cách tiến vào Thần Ma Bảng." Lâm Tuyên Nhi lên tiếng giải thích một câu.
"Ta đã triệt để hóa thân thành người, cho dù khi chiến đấu, lấy bản thể hình thái để chiến đấu, thì đó cũng chỉ là kỹ năng, không liên quan đến cấu trúc gien của bản thân. Việc ta và Dạ Thương có thể sinh con đẻ cái đã chứng minh điểm này." Mạn Đà La gật đầu.
"Trần Hoàng rất công bằng, là niềm tự hào của nhân tộc chúng ta, cũng là nguyên nhân khiến nhân tộc hiện tại có thể chủ tể Thiên giới. Tộc Thần thú mạnh thì đã sao, còn chẳng phải đang ở trong thế giới của riêng họ, không thể xưng bá Thiên giới." Lâm Tuyên Nhi lên tiếng nói.
"Ta từng gặp ngài ấy, một vị trưởng giả rất hòa ái." Dạ Thương lên tiếng nói.
"Cái gì... chàng từng gặp Trần Hoàng?" Lâm Tuyên Nhi hơi kinh ngạc hỏi.
"Đã gặp, ngài ấy giúp ta giải quyết một mối họa ngầm. Linh hồn của Quỷ Tổ ẩn giấu trong thân thể của Kim Thân Thánh Linh, đã bị Trần Hoàng bắt ra trấn áp rồi." Dạ Thương gật đầu.
"Đã bao nhiêu năm tháng không ai nhìn thấy tung tích Trần Hoàng, ngài ấy lại xuất hiện ở Phiêu Miểu Hoàng Triều, còn giúp chàng giải quyết vấn đề lớn, thật đúng là khó được!" Lâm Tuyên Nhi đầy mặt chấn kinh. Phiêu Miểu Hoàng Triều là địa bàn của nàng, có thể nói mọi thứ đều nằm trong sự khống chế của nàng, thế mà Trần Hoàng tới nàng lại hoàn toàn không biết gì, điều này cũng cho thấy sự chênh lệch. Phải biết rằng nàng hiện tại là Chiến Hoàng xếp hạng nhất trên Thần Ma Bảng.
Nghĩ một lát, Lâm Tuyên Nhi lắc đầu. Trên Thần Ma Bảng có hơn trăm cao thủ, nàng có thể xếp thứ nhất là vì năng lực chính diện chém giết mạnh nhất, nhưng luận về tốc độ, luận về ẩn nấp, người mạnh hơn nàng cũng không ít, huống chi là Trần Hoàng, đó là nhân vật gánh vác cả nhân tộc.
"Dạ Thương, chàng cũng không nói một tiếng, nhân vật như vậy, chúng ta phải bái kiến một chút." Mạn Đà La trách Dạ Thương một câu.
"Ban đầu ta cũng không biết, cũng không có giao lưu gì, chỉ uống một chén trà, người ta liền đi rồi." Dạ Thương cười nói.
Lâm Tuyên Nhi lắc đầu, nàng biết, Trần Hoàng không phải ai muốn gặp là gặp được. Ngay cả nàng cũng chưa từng gặp, hoặc có gặp cũng không biết, giống như lúc Dạ Thương gặp nàng vậy, chỉ biết là Lâm Tuyên Nhi chứ không biết là Phiêu Miểu Chiến Hoàng.
Dạ Nguyệt Sơn Trang đổi bảng hiệu, đổi thành Tinh Nguyệt Hồ Dạ Nguyệt Sơn Trang.
Lâm Tuyên Nhi nảy ra ý nghĩ, ở trong sơn trang lấy ra một tảng đá lớn, đặt bên cạnh cổng lâu, trường kiếm vung lên khắc ba chữ Lĩnh Chủ Phủ.
Quan Nguyệt Phủ Cung Vũ Phàm, Thiên Dương Phủ Dương Thiên Liệt đều đã biết, họ đều rất chấn kinh, vì cảm giác ưu việt khi thân là Phủ chủ của họ vốn có đã không còn. Họ là Phủ chủ của Phiêu Miểu Hoàng Triều, nhưng Dạ Thương hiện tại là Lĩnh chủ được Phiêu Miểu Hoàng Triều công nhận, thân phận và địa vị không kém họ. Nếu giở trò âm mưu quỷ kế gì, chẳng cần Thương Ninh và Vô Phong nhảy dựng lên, Chiến Hoàng đại nhân đã có thể bóp chết hai người họ.
Ngược lại, La Nguyên Đạo dẫn theo La Phi tới Dạ Nguyệt Sơn Trang, mang theo hậu lễ tới chúc mừng.
Dạ Thương tiếp đãi hai cha con La Nguyên Đạo, đây là lần thứ hai La Nguyên Đạo tới Dạ Nguyệt Sơn Trang. Lần đầu tới đã bày tỏ thành ý, thậm chí còn thẳng thắn nói chuyện La Phi bản tôn bị giết không trách Dạ Thương, cho dù Dạ Thương chính là hung thủ kia, còn việc phải hay không thì mọi người cũng tự hiểu lấy.
"Dạ Lĩnh chủ, lần trước bản tọa tới, đến nay cũng chưa được bao lâu, vậy mà đã là một khung cảnh khác." Sau khi ngồi xuống, La Nguyên Đạo lên tiếng nói.
"Có thể đứng vững ở Phiêu Miểu Hoàng Triều cũng là chút vận may, La Thiếu phủ chủ, mời ngồi." Dạ Thương cũng mời La Phi ngồi xuống.
"Không thể dùng vận may để xóa bỏ nỗ lực của ngươi được, không dễ dàng gì đâu!" La Nguyên Đạo đương nhiên biết xung đột giữa Dạ Thương với Vũ Văn Cực và Cung Vũ Phàm cùng những người khác.
"Ha ha! La Phủ chủ có thể tới, Dạ Thương rất vui, mời nếm thử trà này thế nào." Dạ Thương rót một chén Địch Tâm Trà đã pha sẵn cho La Nguyên Đạo.
Dạ Thương cũng không lạnh nhạt với La Phi, rót cho La Phi một chén trà, La Phi dùng hai tay đón lấy.
"Quá khách khí rồi. La Nguyên Đạo ta tự nhận nhìn người rất chuẩn, lúc trước không muốn giao ác với Dạ Lĩnh chủ, đầu tiên là cảm thấy người trẻ tuổi đi ra ngoài khá không dễ dàng. Tất nhiên điều này còn chưa đủ để hóa giải một số vấn đề, có những lúc thiện lương rất xa xỉ, điểm chính là bản tọa cảm thấy Dạ Lĩnh chủ ngươi nhất định có tiền đồ." La Nguyên Đạo lên tiếng nói.
"La Phủ chủ nói quá lời rồi, nhưng trong lòng có thể giữ được một phần thiện lương thì quả thực rất đáng quý." Dạ Thương gật đầu.
"Tinh Nguyệt Hồ vừa mới bước ra, có thể sẽ gặp phải một số nan đề, nếu có nhu cầu, Dạ Lĩnh chủ không cần khách khí, có thể phái người tới Ám Ảnh Phủ thông báo một tiếng, bản tọa nguyện ý kết bạn, cũng nguyện ý kết hạ một chút thiện duyên." La Nguyên Đạo nói ra thái độ nguyện ý giao hảo.
"Dạ Thương đa tạ La Phủ chủ, thịnh tình Dạ Thương xin nhận." Dạ Thương cười nói. Chàng cảm thấy La Nguyên Đạo tuyệt đối là một kiêu hùng, làm việc quyết đoán, tuyệt không dây dưa dài dòng, có ý nghĩ gì là lập tức đưa ra quyết định nấy.
"Dạ Lĩnh chủ tuổi trẻ tài cao, con cháu nhà họ La chúng ta nếu có được một nửa năng lực của Dạ Lĩnh chủ, thì bản tọa đã chẳng phải lo lắng nữa. Phi nhi hãy nhớ lấy, làm người phải như Dạ Thương!" La Nguyên Đạo nhìn con trai bên cạnh nói.
La Phi đứng dậy cúi người với Dạ Thương. Cậu ta đã hồi phục gần như hoàn toàn, dưới tình huống La Nguyên Đạo bỏ ra cái giá rất lớn để bổ toàn linh hồn bị tán lạc sau khi bản tôn vẫn lạc, linh hồn và thân thể bị tổn hại cũng đã dung hợp, còn lại chỉ là độ hoàn mỹ của sự dung hợp mà thôi.
"Thiếu phủ chủ khách khí rồi, thấy linh hồn trạng thái của Thiếu phủ chủ không tốt, ta đây vừa mới đi qua Tru Tà Chi Địa, mấy viên Sinh Mệnh Chi Hỏa này xin Thiếu phủ chủ hãy nhận lấy." Dạ Thương lấy một cái ngọc bình ra, đưa cho La Phi, là ba viên Sinh Mệnh Chi Hỏa cấp Thiên Quân.
"Điều này không thích hợp, hôm nay ta và phụ thân tới chúc mừng Dạ Lĩnh chủ, La Phi không mang theo lễ vật gì, làm sao có thể để Dạ Lĩnh chủ hao tổn." La Phi chắp tay lắc đầu với Dạ Thương.
"La Phủ chủ, chúng ta có phải là không cần quá khách khí hay không." Dạ Thương nhìn về phía La Nguyên Đạo.
"Phi nhi, vi phụ từng dạy con, không được dễ dàng tiếp nhận ân huệ của người khác; nhưng cũng từng nói với con, thiện ý của bạn bè không được từ chối, khắc ghi trong lòng là được, lễ vật này nhận lấy đi!" La Nguyên Đạo nói với La Phi.
"La Phi tạ ơn Dạ Lĩnh chủ, thịnh tình La Phi xin ghi nhớ." La Phi đưa tay đón lấy bình ngọc trong tay Dạ Thương.
Trò chuyện thêm một lúc, La Nguyên Đạo mời Dạ Thương có thời gian tới Ám Ảnh Phủ làm khách, sau đó dẫn theo La Phi rời khỏi Dạ Nguyệt Sơn Trang.
"Đây chính là La Nguyên Đạo, một trong những nhân vật thực thụ của Phiêu Miểu Hoàng Thành, đối với Phiêu Miểu Hoàng Triều đủ trung thành, rất được Phiêu Miểu Chiến Hoàng tín nhiệm. Hành sự vừa chính vừa tà, nhưng đối với thị phi lại có đánh giá của riêng mình, muốn ông ta phạm sai lầm rất khó, từ thái độ đối xử với chàng là có thể nhìn ra. Đại trưởng lão Phiêu Miểu Hoàng Triều lúc trước là Vũ Văn Cực so với ông ta, về mưu lược và năng lực đều không có tính so sánh, ông ta ở Phiêu Miểu Hoàng Triều rất nhanh sẽ thăng tiến." Lâm Tuyên Nhi lên tiếng nói.
"Ông ta đã là Phủ chủ rồi, còn thăng tiến thế nào nữa?" Mạn Đà La có chút kinh ngạc hỏi.
"Phiêu Miểu Hoàng Triều, Chiến Hoàng không hỏi đến mấy việc lặt vặt, trước kia là Đại trưởng lão Vũ Văn Cực chủ trì. Vũ Văn Cực thất bại thì tự nhiên có người phải thăng tiến. Ở Phiêu Miểu Hoàng Triều người được Chiến Hoàng tín nhiệm nhất là Thương Ninh, đương nhiên tồn tại một số tư giao, tiếp theo chính là La Nguyên Đạo, các người nói xem ông ta có thăng tiến hay không?" Lâm Tuyên Nhi cười nói.