Vạn Đạo Thành Thần

Lượt đọc: 13521 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2017
Tự mình cấm túc

❊ ❊ ❊

"Phổ La, ngươi cho rằng ngươi là ai? Ngươi có tư cách gì mà lớn tiếng la hét?" Gia Cát Càn bị Phổ La chỉ mặt mắng, lập tức cảm thấy mất mặt.

"Chướng mắt thì mắng ngươi đấy, làm sao? Ngươi còn là Đại hộ pháp, đúng là mất mặt xấu hổ, ngươi còn muốn thế nào nữa? Dù ngươi muốn thế nào thì Nhân Đạo Minh bọn ta cũng tiếp chiêu, Quân tổng quản điều tập nhân mã, chờ sau khi quần anh đại hội kết thúc, liền san bằng Gia Cát Giới Vực của bọn hắn!" Đại Ma Vương đứng dậy mắng Gia Cát Càn hai câu, sau đó quay đầu dặn dò Quân Huyền Cơ một chút.

"Được! Ba ngày sau, mọi thứ sẽ chuẩn bị sẵn sàng." Quân Huyền Cơ lên tiếng nói.

"Ha ha! Nhân Đạo Minh chỉ có chút tiền đồ này thôi sao? Không hù dọa được người đâu, Dạ Thương, ngươi cũng chỉ cậy vào sau lưng có chút người mà thôi!" Gia Cát Càn cười lạnh một tiếng.

"Nhân Đạo Minh có tiền đồ hay không không tới lượt ngươi đánh giá, bọn ta cũng không hù dọa người, sau quần anh đại hội chúng ta tính sổ sau. Được rồi, Phổ La, chúng ta về thôi." Dạ Thương đứng dậy rời khỏi diễn võ trường.

Nhìn Dạ Thương rời đi, thuộc hạ Luân Hồi Hải Đảo cùng nhân mã Nhân Đạo Minh đều đi theo sau lưng Dạ Thương.

"Ngươi chờ đấy!" Duệ Tư tính tình khá vênh váo giơ ngón tay chỉ chỉ vào Gia Cát Càn.

"Phổ La, Phiểu Miểu, mấy người các ngươi tới Tông Lão Hội trước, chuyện hôm nay mọi người thương nghị xử lý một chút." Đại Tông Lão gọi Phổ La lại.

Dạ Thương bảo Nam Dũng dẫn Thiên Hoang Quân về trú địa, còn mình thì cùng người của Nhân Đạo Minh cũng như vợ và con cái trở về phủ đệ.

Chào hỏi vợ một tiếng, Dạ Thương dẫn Dạ Tiểu La tiến vào Hạo Thiên Thần Tháp, sau đó thi triển luân hồi năng lượng tiến vào cơ thể Dạ Tiểu La, ép năng lượng hủy diệt do Thiên La Châm mang theo ra khỏi thân thể Dạ Tiểu La.

"Không còn năng lượng tàn dư trong cơ thể ngươi nữa rồi, tiếp theo ngươi cứ chậm rãi khôi phục, tu sửa lại gân mạch bị tổn thương đi." Dạ Thương gật đầu với Dạ Tiểu La.

Lúc này trong Thiên Hoang Tháp, Thiên Hoang Thành Chủ, Đại Tông Lão cùng thủ lĩnh Thần thú nhất tộc và một đám tông lão đều đang ở đó.

"Nói về chuyện hôm nay đi, các ngươi có cái nhìn và ý kiến gì." Đại Tông Lão nhìn mấy vị Chấp pháp tông lão cùng một đám tông lão hỏi.

"Ta rất không hài lòng, nhưng ta không phát biểu ý kiến." Phổ La lên tiếng nói.

"Người của Nhân Đạo Minh bọn ta không phát biểu ý kiến." Đại Ma Vương chú ý tới ánh mắt của Đại Tông Lão liền lên tiếng, mấy vị của Nhân Đạo Minh trong lòng đều nắm chắc, lát nữa phải xử lý Gia Cát Càn và Gia Cát gia tộc, cho nên nói những thứ đó cũng vô nghĩa.

"Lục Thất, ngươi thấy chuyện này thế nào?" Đại Tông Lão bất lực lắc đầu, ông nhìn ra rồi, mấy vị của Nhân Đạo Minh đều đồng lòng, hỏi ý kiến cũng chẳng có tác dụng gì.

"Chúng ta hãy tóm lược lại từ đầu, Gia Cát Võ sử dụng ám khí trong cuộc so tài như Đế Vương Nhân Bảng, chứng minh hắn làm người không có điểm mấu chốt, sau đó Gia Cát Hầu tấn công Dạ Tiểu La, chuyện này càng quá đáng, đây là vấn đề của Gia Cát gia tộc! Sau đó chúng ta lại nói về Dạ Thương, Dạ Thương ra tay không tấn công Gia Cát Võ, điều này không tính là can thiệp vào cuộc tranh đoạt Đế Vương Nhân Bảng lần này, xung đột giữa hắn và Gia Cát Hầu, nên được coi là xung đột cá nhân, cho nên bản tọa cảm thấy không nên có hình phạt gì." Lục Thất lên tiếng nói.

"Bản tọa cũng cho là như vậy, hành vi của hắn không có lỗi lầm gì, nếu nhất định phải nói là có lỗi, thì đó là không nể mặt Tông Lão Hội, nhưng nếu hắn thật sự không nể mặt Tông Lão Hội, thì Gia Cát Hầu đã là một cái xác rồi." Đường Tông lên tiếng nói.

"Đúng là như vậy, hắn không giết Gia Cát Hầu đã là lưu lại đường lui rồi, phải biết là Gia Cát Võ đã không từ thủ đoạn với con trai hắn, Gia Cát Hầu lại ra tay muốn làm bị thương người, người ta làm cha làm sao nhịn được? Hắn nói câu đó cũng không sai, bất kể hắn ở Thiên Hoang Thành, ở Bách Tộc Liên Minh có thân phận và địa vị gì, hắn vẫn là một người cha! Hắn vẫn luôn nỗ lực tu luyện, theo đuổi chính là cho con cái một sự an ổn." Tần Thiên Kết lên tiếng nói.

"Thái độ của các ngươi bản tọa đã hiểu, vậy thì nói về hình phạt cho chuyện này, Gia Cát Hầu hôm nay làm quá quá đáng rồi, đảm nhiệm thống lĩnh Thiên Hoang Quân nữa thì không thích hợp, ý của bản tọa là miễn chức vụ của hắn trong Thiên Hoang Quân, còn về Gia Cát Càn, hắn chỉ có xung đột về ngôn ngữ với Dạ Thương, không cần thiết phải phạt." Đại Tông Lão suy nghĩ một chút, đưa ra quyết định.

"Về phần Dạ Thương, cứ để hắn tự xử lý chuyện này." Trần Hoàng đứng dậy nói một câu liền rời đi.

Chuyện xử lý xong, Tông Lão Hội giải tán, thủ lĩnh mấy đại Thần thú chủng tộc đến phủ đệ Dạ Thương, mấy vị tông lão của Nhân Đạo Minh cũng tới.

Dạ Thương pha một ấm trà, nhìn mấy người, "Xử lý xong rồi? Phạt ta thế nào?"

"Không có hình phạt nào đối với ngươi cả." Kim Long Vương lên tiếng nói.

"Không có hình phạt, chuyện này cũng không thể cứ thế mà qua, ngày mai dù thế nào cũng phải cho người ta một lời giải thích." Dạ Thương cười cười nói.

"Cho lời giải thích? Không có hình phạt tức là không sao rồi, không cần thiết chứ?" Hoàng Linh lên tiếng nói.

"Mặc dù cảm thấy bản thân không sai, nhưng quy củ Thiên Hoang Thành phải tôn trọng, thể diện của Bách Tộc Tông Lão Hội cũng phải duy trì." Dạ Thương thở dài nói ra lý do.

Nghe Dạ Thương nói, Kim Long Vương, Hoàng Linh, Thiên Tinh Vương, Huyết Lân Vương đều gật đầu, họ biết đây chính là đại cục quan, là khí phách thuộc về Nhân Hoàng.

Một đêm trôi qua, Dạ Tiểu La xuất quan, cậu tu luyện nửa tháng trong Hạo Thiên Thần Tháp, thương thế đã khôi phục, không ảnh hưởng đến cuộc tranh đoạt Đế Vương Nhân Bảng tiếp theo.

Dạ Thương dẫn người tới diễn võ trường Thiên Hoang Thành.

Nhìn nhân viên đã tới đông đủ, Đại Tông Lão đứng dậy, tuyên bố hình phạt đối với Gia Cát Hầu, bãi bỏ tất cả chức vụ của Gia Cát Hầu tại Thiên Hoang Thành.

Ngoài ra, Đại Tông Lão cảnh cáo Gia Cát Võ, trong những trận tỉ thí tiếp theo, không cho phép sử dụng Thiên La Châm nữa, loại ám khí độc ác này người khác cũng không được phép sử dụng.

Nhìn Đại Tông Lão ngồi xuống, Dạ Thương đứng dậy.

"Chuyện ngày hôm qua, ta Dạ Thương cũng đưa ra một lời giải thích, chờ sau khi quần anh đại hội lần này kết thúc, ta sẽ tự cấm túc ở Luân Hồi Hải Đảo ba mươi năm." Dạ Thương lên tiếng nói.

"Ba mươi năm? Ngày hôm qua ngươi đánh tàn phế là thống lĩnh của Thiên Hoang Quân đấy!" Nghe hình phạt tự mình đưa ra của Dạ Thương, Gia Cát Càn rất không hài lòng, hắn thậm chí không hài lòng với Tông Lão Hội, bởi vì lúc này ánh mắt hắn đang nhìn về phía Tông Lão Hội.

"Vậy ngươi muốn ta thế nào? Chuyện của ta thì liên quan gì tới ngươi, tới lượt ngươi lên tiếng sao?" Dạ Thương cười cười, lúc này Gia Cát Càn trong lòng hắn đã hoàn toàn bị xếp vào hàng ngũ kẻ địch.

"Ngươi là cái thứ gì?" Long Kim vẫn luôn đè nén cơn giận trong lòng đứng dậy.

"Mẹ nó chứ, đúng là nuông chiều ngươi rồi, tới lượt ngươi chỉ trỏ sao?" Thiên Vũ cũng đứng dậy.

"Hai người các ngươi ngồi xuống, chuyện này để ta xử lý. Gia Cát Càn, ngươi nhớ kỹ, chuyện của Dạ Thương ta ngươi không quản được đâu, món nợ của chúng ta cứ từ từ tính!" Dạ Thương trên mặt vẫn tràn đầy ý cười.

"Được rồi, chuyện này dừng ở đây, Gia Cát Càn ngươi cũng câm miệng lại, ngươi có cái gì mà nhảy nhót, ngươi lại có tư cách gì mà nhảy nhót." Trần Hoàng lên tiếng, ánh mắt vốn bình hòa trở nên sắc bén.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1813
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 26 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.