Vạn Đạo Thành Thần

Lượt đọc: 13582 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2177
Sự việc bại lộ

❊ ❊ ❊

"Thiên Cơ, đây là sư huynh của ta, sao ta có thể nhận nhầm được." Dạ Thương mỉm cười.

"Ta biết hắn là sư huynh của ngươi, nhưng hắn có vấn đề! Vừa rồi ta chưa nghĩ thông suốt, nghe hắn nói đến chuyện thành thân mới hiểu ra. Trong cơ thể hắn lưu chuyển khí tức đặc hữu của nữ tử Ma Dực tộc, nói cách khác, người hắn cưới là nữ tử Ma Dực tộc." Khí tức trên người Ma Thiên Cơ bộc phát, bao trùm toàn bộ không gian xung quanh Thanh Lân, đồng thời dùng năng lượng bao bọc tất cả bảo vật không gian trên người Thanh Lân, sau đó mới nói ra phán đoán của mình.

Khi Thanh Lân bước ra khỏi truyền tống trận, Ma Thiên Cơ đã phát hiện có chút gì đó không đúng, nhưng chưa nghĩ thông. Sau khi nghe cuộc đối thoại giữa Dạ Thương và Thanh Lân, Ma Thiên Cơ liền hiểu ra, khí tức trên người Thanh Lân là do thường xuyên tiếp xúc thân mật cùng nữ tử Ma Dực tộc mà nhiễm phải.

"Sư huynh, chuyện này là sao?" Dạ Thương nhìn Thanh Lân hỏi, hắn biết Ma Thiên Cơ sẽ không phân tích sai.

"Chuyện này ta không biết mà!" Trong lòng Thanh Lân chấn động dữ dội.

"Ngươi và Ma Dực tộc có quan hệ gì, ta vốn dĩ không quản, nhưng ngươi muốn tiến vào Cửu Vực thế giới, vậy thì bảo vật không gian ta phải kiểm tra! Dạ Thương, đây cũng là điều ta đã hứa với ngươi, phải bảo vệ tốt Cửu Vực thế giới." Ma Thiên Cơ nhìn về phía Dạ Thương.

"Sư huynh, bên trong bảo vật không gian của huynh có sinh mệnh nào khác không?" Dạ Thương đã biết sự nghiêm trọng của sự việc.

"Có, nhưng đệ nghe ta giải thích đã, là tẩu tử của đệ sợ người lạ, sợ chúng ta bài xích xuất thân từ bộ lạc nguyên thủy của nàng, nên ta mới dùng bảo vật không gian mang nàng tới đây làm quen với thế giới của chúng ta, sư đệ đừng làm khó nàng." Thanh Lân lên tiếng giải thích.

"Ai! Vân quốc chủ, hãy đi Tinh Nguyệt thành mời sư tôn của ta tới đây đi!" Dạ Thương thở dài bất lực, thực ra không cần kiểm tra Dạ Thương cũng đã hiểu, chuyện này đã bị Ma Thiên Cơ nói trúng rồi.

"Sư đệ, đừng thông báo cho phụ thân lão nhân gia ông ấy, ta gọi tẩu tử của đệ ra, phân biệt thật giả." Thanh Lân vội vàng ngăn Vân Thiên Long đang định bước lên truyền tống trận lại.

"Sư huynh, đệ không phải muốn làm khó huynh, huynh và tẩu tử hãy phối hợp một chút được không? Cửu Vực thế giới và Hỗn Độn giới vực không thể để xảy ra sai sót." Dạ Thương nhìn Thanh Lân nói.

Thanh Lân gật đầu, hắn hiểu Dạ Thương không có ý làm khó mình, việc ngăn cản hắn cũng không phải do Dạ Thương sắp đặt.

Thanh Lân vận chuyển linh hồn chi lực, đưa Mạc Thiếu Lam ra khỏi bảo vật không gian.

Mạc Thiếu Lam vừa ra khỏi bảo vật không gian còn chưa nhìn rõ chuyện gì xảy ra, đã bị tay trái Ma Thiên Cơ chụp lấy, kéo đến trước mặt, trực tiếp ấn xuống đất, "Ngươi nhận ra ta không?"

"Á... Thánh Tổ đại nhân!" Nhìn thấy Ma Thiên Cơ, trên mặt Mạc Thiếu Lam đầy vẻ chấn kinh. Nàng căn bản không biết tình hình là gì, Ma Thiên Cơ nàng là nhận biết, không hiểu tại sao Ma Thiên Cơ lại xuất hiện ở đây.

"Ma Chiến Thiên vẫn không nghe lời ta, ta đã nói rồi, hắn ở Thiên Giới muốn làm mưa làm gió thế nào cũng được, nhưng đừng nhắm vào Cửu Vực thế giới. Tại sao? Tại sao nhất định phải khiêu khích giới hạn của ta, chẳng lẽ nhất định phải binh đao tương kiến sao?" Ma Thiên Cơ thở dài một tiếng.

"Lời Thánh Tổ đại nhân nói, đệ tử không hiểu." Mạc Thiếu Lam nhìn xung quanh, thực sự không hiểu tình huống, lời của Ma Thiên Cơ cũng khiến nàng đầy đầu mây mù.

"Ngươi là bản tôn, vậy thì còn phân thân ở đó, ngươi truyền tin về đi, bảo Ma Chiến Thiên, sau này đừng nhắm vào Cửu Vực thế giới nữa. Còn những người các ngươi tới đây thì đều đừng quay về nữa, coi như là một lời cảnh cáo cho Ma Chiến Thiên, cũng để hắn biết giới tuyến của chúng ta đã tồn tại." Ma Thiên Cơ cánh tay chấn động, trực tiếp đánh ngất Mạc Thiếu Lam, sau đó nhìn về phía Dạ Thương và Thanh Lân.

Thanh Lân lúc này làm sao còn không hiểu, người vợ đã chung sống ba mươi năm, người vợ khoảnh khắc trước còn ân ái mặn nồng, lại chính là người Ma Dực tộc, vẫn luôn lợi dụng hắn.

Ma Thiên Cơ lấy xuống nhẫn trữ vật và pháp bảo không gian trên người Mạc Thiếu Lam, sau đó năng lượng chấn động, xóa sạch tất cả. Nàng không muốn nhìn bên trong bảo vật không gian có ai, cũng không muốn biết, nàng chỉ muốn nói với Ma Dực tộc rằng, đừng tới nữa, nếu còn tới nữa thì nàng sẽ giết sạch.

"Dạ Thương, tra tấn là vô dụng thôi, những thành viên mà Ma Dực tộc có thể phái tới đều là tinh anh, sẽ không cho ngươi cơ hội dò xét tin tức đâu." Ma Thiên Cơ nhìn Dạ Thương nói một câu.

"Sư huynh, huynh cưới một nữ tử có tu vi Thất Đế Kiếp, lẽ nào không nghĩ là có vấn đề sao?" Dạ Thương cười khổ một tiếng, hắn biết chuyện này đả kích Thanh Lân khá lớn.

"Ta và Thanh Loan cùng bọn họ lịch luyện, cùng nhau trải qua sinh tử suốt ba mươi năm, ta không ngờ rằng đây vẫn luôn là cái bẫy, là lợi dụng!" Thanh Lân gương mặt đầy khổ sở.

"Sư huynh, người phụ nữ này là vợ huynh, huynh định xử lý thế nào? Ngoài ra nàng ta vẫn còn phân thân ở đó, hiện tại việc ưu tiên là sự an toàn của Thanh Loan." Dạ Thương lên tiếng.

"Thanh Loan không sao, ta đã bảo nàng rời đi trước, nàng muốn tới Thiên Hoang thành và Thần Đô thành dạo chơi, không ở lại bộ lạc đó. Người phụ nữ này... ta có vài lời muốn hỏi nàng ta, có được không?" Thanh Lân nhìn Dạ Thương hỏi.

Dạ Thương gật đầu với Ma Thiên Cơ.

Ma Thiên Cơ cánh tay chấn động, đánh thức Mạc Thiếu Lam dậy.

Tỉnh lại, Mạc Thiếu Lam nhìn Ma Thiên Cơ, trong mắt đầy vẻ không thể tin nổi, bởi vì Ma Thiên Cơ trong Ma Dực tộc là nhân vật cấp tín ngưỡng.

"Ba mươi năm trước, ta đã nói với Ma Chiến Thiên, ta không còn liên quan gì đến Ma Dực tộc nữa, ta muốn sống ở Cửu Vực thế giới, Ma Dực tộc đừng tới quấy rầy. Thế nhưng các ngươi vẫn tới, sống hay chết, là mệnh số của ngươi." Ma Thiên Cơ lên tiếng.

"Kế hoạch bại lộ trước mặt ngươi, cũng không tính là mất mặt." Mạc Thiếu Lam lúc này đã hiểu, Ma Thiên Cơ không còn là Thánh Tổ mà nàng từng biết nữa.

"Thiếu Lam, nàng vẫn luôn lợi dụng ta sao?" Giọng Thanh Lân có chút run rẩy.

"Không sai, ngươi nghĩ mình là thứ gì? Mỗi lần ở cùng ngươi, ta đều coi mình như người chết, phong bế cảm giác của bản thân, ngươi chỉ là một tên rác rưởi, hiểu chưa?" Ánh mắt Mạc Thiếu Lam nhìn Thanh Lân đầy vẻ khinh bỉ.

"Thanh Lân bị kẻ địch lợi dụng, suýt nữa gây ra đại họa, xin Vực chủ phán phạt, ta không nửa lời oán hận." Sau khi xác định một số chuyện, Thanh Lân quỳ một chân xuống trước mặt Dạ Thương nhận phạt.

"Sư huynh huynh đứng lên trước đi! Đây là huynh vô tâm vô ý, bọn họ trù tính ba mươi năm, dùng ba mươi năm để tính kế, ai cũng khó mà phòng bị. Giờ cũng chưa xảy ra vấn đề gì lớn, Vân quốc chủ, ông đưa sư huynh ta đi nghỉ ngơi trước đi." Dạ Thương nói với Vân Thiên Long vẫn luôn đứng một bên.

Thanh Lân và Vân Thiên Long rời đi, vào lúc những lời đó của Mạc Thiếu Lam thốt ra, Thanh Lân biết ba mươi năm qua đều là giả, mọi thứ đã kết thúc rồi.

"Các ngươi đừng hòng mong đợi lấy được gì ở chỗ ta, cũng đừng mong đợi lấy được tình báo gì từ miệng tên phế vật kia, đội ngũ của chúng ta đã chuẩn bị tâm lý cho việc thất bại rồi." Mạc Thiếu Lam mỉm cười.

"Ta cũng không mong đợi lấy được gì, ta không sợ các ngươi tấn công. Đã như vậy, giữ ngươi lại cũng không cần thiết nữa." Dạ Thương xoay người đi vào Phong Thiên đại điện, còn chiến đấu phân thân liền trực tiếp bước lên truyền tống trận. Hắn phải đi tìm Thanh Loan, hắn lo lắng cho sự an toàn của Thanh Loan, còn về phần Mạc Thiếu Lam, hắn không cần quản nữa.

Ma Thiên Cơ liếc nhìn Mạc Thiếu Lam một cái, gật đầu với Thái Thúc Yên đang dẫn người bao vây nơi này, sống chết của Mạc Thiếu Lam nàng cũng sẽ không quản, lười cả hỏi han.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1813
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 26 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.