Vạn Đạo Thành Thần

Lượt đọc: 5728 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 687
Ngươi thực sự muốn sao

❊ ❊ ❊

"Điều này không thích hợp, tư chất Dạ Thương nông cạn, chưa từng làm gì cho Thiên Cực Khuyết, vị trí Thiếu Khuyết chủ này thật sự không thể nhận, nhưng chỉ cần Thiên Cực Khuyết có cần, Dạ Thương nhất định sẽ dốc sức." Dạ Thương ngẩn người, sau đó lên tiếng từ chối.

"Chưa làm gì cho Thiên Cực Khuyết? Ngươi làm đã đủ nhiều rồi! Chúng ta cũng nhất trí cho rằng ngươi rất phù hợp." Lâm Nguyên Đạo lên tiếng nói.

"Ít nhất hiện tại là không phù hợp, tộc nhân Dạ thị trở về, việc chiến đấu với các vương triều lớn khác là điều không thể tránh khỏi, ta là con cháu tộc nhân Dạ thị, có chiến tranh thì nhất định phải tham chiến, cho nên không muốn làm Thiên Cực Khuyết khó xử." Dạ Thương nói ra sự lo lắng và bận tâm của mình, cũng là lý do mà bản thân cảm thấy không phù hợp.

"Dạ Nguyệt vương triều là đối tác và đồng minh tốt nhất của Thiên Cực Khuyết, năm đó Dạ Nguyệt vương triều bị đánh lén, thực ra cũng là đối phương muốn cắt đứt sự trợ giúp của Thiên Cực Khuyết. Tình hữu nghị giữa Thiên Cực Khuyết và Dạ Nguyệt vương triều rất sâu sắc, có thể nói là cùng tiến cùng lùi, nếu không phải vậy thì Thiên Cực Khuyết giờ cũng không phái người thủ ngự tại biên giới Dạ Nguyệt vương triều, cho nên điểm này ngươi không cần lo lắng." Tạ Lam Quân lên tiếng giải thích nguyên nhân việc Dạ Thương đảm nhận chức Thiếu Khuyết chủ cũng không xung đột với các cuộc chiến tương lai.

"Lần này ngươi không còn lo lắng gì nữa chứ?" Lâm Nguyên Đạo cười nói.

"Cũng không hẳn, quan hệ giữa ta với Vân Hoàng, Linh Lung vô cùng tốt, đều là huynh đệ tỷ muội sống chết có nhau, chuyện như vậy có ảnh hưởng đến họ, ta không muốn làm tổn thương tình nghĩa giữa chúng ta." Dạ Thương nói ra nỗi băn khoăn của mình.

"Chuyện này ngươi không cần lo, chúng ta sẽ xử lý thỏa đáng, từ hôm nay ngươi chính là Thiếu Khuyết chủ." Tạ Lam Quân lườm Dạ Thương một cái.

"Được thôi! Vậy Dạ Thương xin nhận." Dạ Thương khom người nói.

"Ngươi còn miễn cưỡng lắm... Ngươi có biết Thiếu Khuyết chủ của Thiên Cực Khuyết nghĩa là gì không? Địa vị và thân phận của Thiếu Khuyết chủ chỉ đứng sau Khuyết chủ và Thái thượng trưởng lão, ngang hàng với Phó tổng Khuyết chủ, cao hơn các phân Khuyết chủ và trưởng lão khác, nghĩa là họ phải nghe theo hiệu lệnh của ngươi." Tạ Lam Quân nhìn Dạ Thương nói với vẻ hơi phiền muộn, bởi vì không biết bao nhiêu người nhìn vị trí này đến đỏ mắt, vậy mà Dạ Thương lại chẳng để tâm.

"Hóa ra là vậy, nhưng Dạ Thương sẽ biết chừng mực, không làm bậy, cũng sẽ tôn trọng ý kiến của các vị tiền bối." Dạ Thương lên tiếng nói.

"Ngươi nói đúng, họ đều là tiền bối, vẫn là nên tôn trọng." Nghe lời Dạ Thương, Tạ Lam Quân cười nói, nàng chính là thích tính cách và khí phách của Dạ Thương.

"Bấy lâu nay, bản tọa luôn lo lắng chuyện hậu bối, lo cho tương lai của Thiên Cực Khuyết, nay tảng đá trong lòng đã trút bỏ, Dạ Thương ngươi cũng nên tự chúc mừng một chút, lấy chút rượu ra đây!" Lâm Nguyên Đạo cười nói.

Dạ Thương gật đầu, liền lấy ra mấy vò rượu đặt lên bàn.

Trong lúc uống rượu, Lâm Nguyên Đạo đổi cho Dạ Thương lệnh bài, đổi thành lệnh bài vàng ròng, ngoài ra mặt nạ cũng không còn là Thiên Cực mặt nạ nữa, mà cũng biến thành mặt nạ vàng.

"Khuyết chủ, phía Vân Hoàng và Linh Lung các người giải thích giúp ta nhé, vì việc này mà tổn thương tình nghĩa thì ta tuyệt đối không muốn thấy, nhưng ta đoán họ cũng sẽ không như vậy đâu." Dạ Thương lên tiếng nói.

"Yên tâm đi, lát nữa bản tọa và Hoắc trưởng lão sẽ qua đó nói với hai người họ." Lâm Nguyên Đạo lên tiếng nói, Vân Hoàng và Linh Lung đều là do Hoắc Hải Ninh khảo hạch tiến vào Thiên Cực Khuyết, Hoắc Hải Ninh đi nói chuyện sẽ tốt hơn.

Ở lại Thiên Cực Ám Khuyết một lúc, Dạ Thương và Vũ Linh Phi liền quay về Không Trung Chi Thành, Lâm Nguyên Đạo gọi cả Hoắc Hải Ninh cùng đi theo.

Đến Không Trung Chi Thành, Lâm Nguyên Đạo và Hoắc Hải Ninh liền gọi Linh Lung và Vân Hoàng đi nói chuyện.

Dạ Thương cùng Vũ Linh Phi quay về phủ đệ.

Sau khi trò chuyện với Tư Không Sơ Vũ, Dương Lôi và Thanh Cơ, đưa Vũ Linh Phi về lầu các nghỉ ngơi, Dạ Thương liền ra bên hồ lớn tu luyện thương pháp và thân pháp.

Sau khi bước vào Tôn Giả cảnh, mọi phương diện của Dạ Thương đều cần được cường hóa, lấy được Luân Hồi thương sau khi tiến giai, Dạ Thương tự nhiên phải cường hóa thương pháp, tăng cường sự phối hợp giữa thương pháp và thân pháp, nâng cao sức chiến đấu lên mức tối đa, hắn biết tu vi là để phục vụ cho sức chiến đấu thực tế.

Dạ Thương tay cầm Luân Hồi thương, sau lưng còn đeo một cây thương, đó là để bồi dưỡng độ khế hợp.

Tu luyện một lúc, Dạ Thương đeo Luân Hồi thương ra sau lưng, lấy ra cây trường thương thuộc tính không gian, vung vẩy hai cái, vừa vung lên, Dạ Thương đã phát hiện ra đặc tính của cây thương này, đó là lực cắt xé không gian rất mạnh.

Suy nghĩ một lát, Dạ Thương đặt tên cho cây thương mới này là Liệt Không thương.

Dạ Thương cầm Liệt Không thương thi triển Nhân Thương Hợp Nhất, đang tìm cảm giác thì Vân Hoàng và Linh Lung từ vách đá bên cạnh Không Trung Chi Thành bay xuống, đáp xuống bên cạnh Dạ Thương.

"Hai tên các ngươi tới rồi!" Dạ Thương đeo Liệt Không thương ra sau lưng nói.

"Dạ Thương, ngươi nghĩ thế nào? Ngươi làm Thiếu Khuyết chủ, ta Vân Hoàng sẽ không có bất kỳ suy nghĩ gì, chỉ thấy vui mừng! Khuyết chủ nói ngươi không muốn làm, thực ra chúng ta cũng không muốn làm, ngươi sợ tổn thương tình nghĩa huynh đệ của chúng ta, vậy ta nói cho ngươi biết, chuyện như vậy không hề tồn tại." Vân Hoàng bước lên nện một đấm vào vai Dạ Thương nói.

"Ta là phụ nữ, không có hứng thú làm quan chức gì cả, ngươi làm Thiếu Khuyết chủ là rất tốt, ta thực sự vui mừng, cho nên ngươi đừng tự mình suy đoán lung tung, tình nghĩa của chúng ta sẽ không thay đổi." Linh Lung cũng lên tiếng nói.

"Thực ra ta cũng không có hứng thú với vị trí Thiếu Khuyết chủ này, chẳng qua là bị ép cưỡi cọp, cũng là chuyện bất đắc dĩ." Dạ Thương lên tiếng nói.

"Biết, hiểu ngươi mà! Ngươi có thân phận Thiếu chủ Dạ Nguyệt vương triều, cũng chẳng thấy ngươi ra vẻ uy phong gì, đủ thấy ngươi không có hứng thú với quyền thế, hai cây trường thương này của ngươi không tồi, là Thiên Cực Khuyết giúp ngươi làm à?" Vân Hoàng lên tiếng hỏi.

"Đúng vậy, ta xuất vật liệu, Khuyết chủ đại nhân giúp luyện chế." Dạ Thương cười nói.

"Ngươi sao không tìm ta! Bây giờ ta đoán mình cũng có thể luyện chế linh khí, còn chẳng cần ngươi xuất vật liệu, để ta giúp ngươi làm cái túi đựng thương, như vậy đeo thương cũng tiện." Vân Hoàng lên tiếng nói.

"Được thôi, ngoài ra ngươi có thể luyện chế linh khí, ngươi có thể giúp ta nâng cấp cây này không?" Dạ Thương lấy ra cây Xuyên Thiên Mâu duy nhất còn lại của mình.

"Ngươi thực sự muốn ta làm à? Bây giờ ta đang luyện tập luyện khí, cây loan đao của ta còn chưa nâng cấp đây này!" Vân Hoàng có chút ái ngại nói.

"Không sao, khi nào ngươi thuận tiện thì giúp ta làm, vật liệu ta ở đây có một ít." Dạ Thương lên tiếng nói.

"Cái này thì không cần, nhớ lấy loại rượu ngươi đã hứa nợ ta là được, lúc đó phải gấp đôi." Vân Hoàng cười nói.

"Được, không vấn đề gì." Dạ Thương tất nhiên biết Vân Hoàng đang nói đến cái gì, cái hắn nói chính là Long Dương tửu.

"Đội trưởng, đây chính là ngươi không đúng rồi, ngươi có rượu ngon, có thể tặng hắn Vân Hoàng, tại sao lại không có phần của ta? Chẳng lẽ ta không phải huynh đệ tỷ muội của ngươi sao?" Nghe Dạ Thương và Vân Hoàng nói chuyện, Linh Lung ở bên cạnh có chút không cam lòng.

"Haha! Đó là rượu đàn ông uống, không thích hợp với phụ nữ." Dạ Thương cười nói.

"Ta còn thực sự không tin, rượu gì mà đàn ông uống được, phụ nữ lại không uống được? Đưa đây!" Linh Lung đưa tay về phía Dạ Thương.

"Được thôi! Vậy ta nói thật với muội, muội hẳn còn nhớ lúc thú triều ở Đại Hoang Vực, Phi dì đã trảm Ngũ Trảo Dực Long, loại rượu này chính là dùng long căn của Ngũ Trảo Dực Long ủ thành, nếu muội thực sự muốn, vậy ta lấy cho muội." Dạ Thương có chút bất đắc dĩ nói.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:615
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 25 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.