Vạn Đạo Thành Thần

Lượt đọc: 7448 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 793
Đánh cược lần này

❊ ❊ ❊

Dạ Thương ôm Tuyết Tịch gật gật đầu, hắn đã hiểu được tâm ý của Tuyết Tịch, nàng chủ động trao cho hắn thứ mà chính mình cho là trân quý nhất, đó chính là bày tỏ tâm lòng, cũng là một phần tình nghĩa.

"Chàng có thể hiểu được không?" Tuyết Tịch rất nghiêm túc nhìn vào đôi mắt Dạ Thương.

"Ta đâu có ngốc, chúng ta tuy không có một khởi đầu tốt đẹp, nhưng sẽ có một kết cục hoàn mỹ." Dạ Thương cười cười với Tuyết Tịch.

"Chàng nói vậy, lòng ta cảm thấy rất an tâm. Chàng nói đúng, đối với ta mà nói, đây chính là một kết cục hoàn mỹ." Tuyết Tịch gật đầu, nàng thực sự rất vui vẻ.

Đối với Tuyết Tịch mà nói, khởi đầu giữa nàng và Dạ Thương là hắc ám, cũng là không chịu nổi nhìn, nhưng hiện tại thì sao? Không chỉ lấy được tinh khí mà ban đầu nàng khao khát để cường hóa bản thân, mà còn có được tình cảm của Dạ Thương.

Dạ Thương ưu tú đến mức nào, Tuyết Tịch rất rõ ràng, cho nên nàng hiểu lần này mình đã lời, lời rất lớn.

"Chuyện sau này chúng ta từ từ tính, ta cũng xin lỗi vì những hành vi trước kia của mình." Dạ Thương xoay người Tuyết Tịch lại, đối diện với nàng nói.

"Chàng không cần như vậy, tất cả những gì chàng làm đều là bị ép buộc, đều là do ta ép buộc, lòng ta rất rõ." Tuyết Tịch nhìn Dạ Thương, đôi mắt đẹp thoáng hiện lên lệ quang.

"Được rồi, đừng khóc! Chuyện quá khứ đều đã qua rồi, chúng ta đều tĩnh tọa tu luyện đi!" Dạ Thương cười nói.

Khoảng thời gian trước, đối với Tuyết Tịch mà nói là không nỡ nhìn lại, đối với Dạ Thương mà nói cũng gánh chịu áp lực to lớn, sự hổ thẹn với Tư Không Sơ Vũ và hai người kia, sự tự khiển trách lương tâm của chính mình, bây giờ có thể đối diện với quá khứ, đối với Dạ Thương cũng là một sự giải thoát.

Sau khi khôi phục được một canh giờ, hai người tiếp tục đến trong không gian loạn lưu để tu luyện.

Một lần nghỉ ngơi khác, Tuyết Tịch nói cho Dạ Thương biết, nàng đã cung cấp cho Cơ Ngu Hạo một ít thời gian tinh thạch, cộng thêm Cơ Ngu Hạo có sự hỗ trợ toàn lực của gia tộc Cơ Ngu, tu vi thăng tiến nhanh là điều chắc chắn, cho nên bảo Dạ Thương gặp Cơ Ngu Hạo phải cẩn thận.

"Ha ha, nàng lại hố ta, nhưng ta thật sự không sợ hắn, gặp được thì cứ thử xem ai mạnh hơn." Dạ Thương cười nói.

Gặp được cha mẹ, Dạ Nguyệt đã đứng lên trở lại, khiến nội tâm Dạ Thương không còn gánh nặng, là nhẹ nhàng xuất trận, Cơ Ngu Hạo không thể mang lại áp lực gì cho hắn nữa.

"Rất xin lỗi, lúc đó lập trường khác nhau, lúc đó ta xuất phát từ góc độ của Kình Thiên Vực, cho nên muốn người trẻ tuổi của Kình Thiên Vực ưu tú hơn. Còn về việc Hư Mộ, ta cũng vì góc độ tương lai của Kình Thiên Vực mà thu hắn làm đồ đệ, tâm tính của hắn và Cơ Ngu Hạo chẳng có gì khác biệt." Tuyết Tịch lên tiếng nói.

"Người giúp đỡ Cơ Ngu Hạo và thu Hư Mộ làm đồ đệ là Ngân Tịch, không liên quan gì đến nàng, nàng bây giờ là bạn và là người phụ nữ của ta, Tuyết Tịch." Dạ Thương nhắc nhở Tuyết Tịch một câu, chủ yếu là không muốn nàng gánh vác áp lực.

"Không tệ, trên thế giới này không còn Ngân Tịch, chỉ có Tuyết Tịch - bạn của Dạ Thương, ai bất lợi với Dạ Thương, thì ta sẽ trảm sát kẻ đó." Nghe lời Dạ Thương, biết Dạ Thương đã tốn công tốn sức vì mình mà suy nghĩ, Tuyết Tịch cũng đưa ra một quyết định, đó chính là không ai có thể phá hoại cuộc sống hiện tại của nàng, không ai có thể tổn thương Dạ Thương.

"Ha ha, nghĩ như vậy là đúng, chúng ta tiếp tục tu luyện thôi." Dạ Thương cười nhìn Ngân Tịch nói.

Điều Ngân Tịch đáp lại Dạ Thương cũng là nụ cười, nụ cười rất ngọt ngào, là nụ cười phát ra từ tận đáy lòng.

Sau khi hồi phục lần nữa, Dạ Thương vươn vai một cái.

"Cảm giác thế nào? Cách thăng cấp còn bao xa? Nhưng cũng không cần vội, hiện tại bão tố vẫn còn rất cuồng liệt." Ngân Tịch nhìn Dạ Thương nói.

"Ta sẽ cố gắng." Dạ Thương gật đầu.

"Khi bão tố giảm xuống đến mức độ nhất định, bên chàng cũng gần thăng cấp xong. Hạo Thiên Thành là thành trì đứng đầu Cửu Vực thế giới thời thượng cổ, Hạo Thiên Thánh Vương cũng là Thánh Vương đệ nhất, ông ấy trấn áp một thời đại. Nếu như ông ấy có lưu lại thứ gì, đó chính là cơ duyên nghịch thiên." Tuyết Tịch lên tiếng nói.

"Tuyết Tịch, công pháp của nàng cao nhất có thể tu luyện tới trình độ nào?" Dạ Thương hỏi.

"Thánh cấp đỉnh phong, không có công pháp bước vào Thánh Vương cảnh." Tuyết Tịch giải thích.

"Thánh cảnh và Thánh Vương cảnh có gì khác biệt không?" Dạ Thương có chút khó hiểu hỏi.

"Trên Thánh giả chính là Thánh Vương cảnh, Thánh Vương cảnh là một cảnh giới khá đặc thù, có điểm tương đồng với Giả Đan cảnh giữa Tụ Nguyên đến Ngưng Đan. Điểm khác biệt là đây là cảnh giới mà tất cả người tu luyện đều không thể vượt qua, vượt qua Thánh Vương cảnh chính là tầng thứ bát giai." Kiến thức và trải nghiệm của Tuyết Tịch gấp vô số lần Dạ Thương, những gì nàng biết thì Dạ Thương không biết.

Tầng thứ bát giai chính là Bất Tử cảnh, cũng có một cách gọi khác là Quân Vương cảnh, tuy nhiên trong điển tịch của Cửu Vực thế giới, chỉ có ghi chép như vậy, chứ không có người tu luyện như thế.

"Tu luyện không có điểm dừng, nỗ lực không có điểm dừng, Tuyết Tịch, để chúng ta xuất phát hướng tới mục tiêu này." Dạ Thương vẫy tay với Tuyết Tịch.

Tuyết Tịch cười với Dạ Thương, "Trước kia ta không dám có suy nghĩ như vậy, nhưng bây giờ thì có."

Sau đó Dạ Thương nghĩ đến một số vấn đề, thi thể Kim Mao Hống không chết, linh hồn chưa diệt, đặc trưng thể hiện ra chính là không phải đặc trưng của người tu luyện Thánh cảnh, có phần khớp với Bất Tử cảnh trong miệng Tuyết Tịch.

Tuy nhiên Dạ Thương không nói với Tuyết Tịch, có một số việc bản thân hắn biết là được rồi, nói ra sẽ gây áp lực cho người khác.

Dạ Thương và Tuyết Tịch đều tu luyện rất nỗ lực, chỉ vì có thể sớm tiến vào Hạo Thiên Thành mà cố gắng.

Tu luyện được nửa tháng, Dạ Thương cảm thấy Vạn Đạo Bảo Điển đã đến bờ vực thăng cấp, liền chào hỏi Tuyết Tịch một tiếng.

"Ta giúp chàng nhuận dưỡng một chút, rồi chàng hãy thăng cấp, như vậy đối với căn cơ của chàng sẽ tốt hơn." Tuyết Tịch nhìn Dạ Thương nói.

"Vậy làm phiền nàng một chút." Dạ Thương gật đầu.

Dùng mất ba ngày thời gian, Dạ Thương nâng cao tu vi Vạn Đạo Bảo Điển lên đến Luyện Thần cảnh cấp bốn, không chỉ thân thể phòng ngự tăng lên, lực linh hồn cũng tăng lên rất nhiều.

Thăng cấp xong, Dạ Thương duỗi người một cái, năng lượng vận chuyển trong thân thể phát ra tiếng nổ lách tách.

"Chúc mừng chàng, nhưng chàng đừng vội đánh chủ ý lên Hạo Thiên Thành, trước tiên hãy ổn định tu vi đã." Tuyết Tịch nhìn Dạ Thương nói.

"Được, chúng ta nhất định sẽ đi trước người khác." Dạ Thương cười nói.

Tuyết Tịch gật đầu, nàng vì Dạ Thương mà vui mừng, bởi vì người bình thường ở độ tuổi của Dạ Thương không có sự trầm ổn như vậy.

Dưới sự giúp đỡ của Tuyết Tịch, sau khi ổn định tu vi hai ngày, Dạ Thương quyết định tiếp tục cường hóa thuộc tính chi lực, Hoang chi lực là thời gian thuộc tính, thuộc tính chi lực bão hòa thì cường độ thân thể sẽ cao.

Lần nữa hấp nạp nửa khối Hoang thạch, đem thuộc tính chi lực trong Vạn Đạo Bảo Điển cường hóa đến bão hòa, Dạ Thương lại cường hóa thân thể một lần nữa, nhưng lần này không đau đớn như lần trước.

Ra khỏi Thời Không Bảo Tháp, Dạ Thương quyết định xông vào Hạo Thiên Thành một lần, ngay cả khi xuất hiện tình huống không thể chống đỡ, thì thi triển Không Gian Liệt Xuyên Toa, cũng sẽ không có nguy hiểm bị không gian loạn lưu nghiền nát.

"Tuyết Tịch, nàng đợi ta ở đây, lần này ta muốn đánh cược một phen, dù thế nào đi nữa, đều phải lên Hạo Thiên Thành." Dạ Thương nói với Tuyết Tịch bên cạnh.

"Nhưng nếu chàng không chịu nổi ở giữa đường thì sao?" Tuyết Tịch có chút lo lắng cho Dạ Thương.

"Vào Thời Không Bảo Tháp." Dạ Thương nói ra dự định của mình.

"Mang ta theo đi!" Tuyết Tịch gật đầu nói, nàng biết Dạ Thương đã đưa ra quyết định.

"Trước kia ta sẽ mang theo nàng, vì ta không yên tâm về nàng, bây giờ ta rất yên tâm, cũng không muốn lôi kéo nàng mạo hiểm." Dạ Thương nói với Tuyết Tịch.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:615
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 25 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.