Một đội người tiến vào bên dưới cối xay đang mở, rồi từ từ biến mất...
Cảnh tượng đập vào mắt vô cùng kỳ lạ.
Nơi đây là lòng đất nhưng lại không hề u ám, ngược lại còn sáng như ban ngày.
Phía trước là một tòa thành.
Một tòa thành trì vĩ ngạn.
Một tòa thành trì trong lòng đất!
Lúc này, Mục Vân đưa mắt nhìn tới.
Chỉ thấy bên trong tòa thành kia có một gốc cây vươn thẳng lên trời.
Nơi này phảng phất như một thế giới khác.
Vào giờ phút này, ánh mắt Mục Vân bị đại thụ bên trong thành hấp dẫn.
Đây là cây gì?
"Vô Lượng Thiên Nguyên Thụ!"
Một giọng nói đột nhiên vang lên trong đầu khiến Mục Vân giật nảy mình.
"Lần sau ngươi rời đi có thể nói với ta một tiếng không? Lúc về cũng báo một tiếng được chứ?"
Mục Vân trấn tĩnh lại, không nhịn được nói.
"Nói với ngươi làm gì?"
Quy Nhất hờ hững đáp: "Đây chính là Vô Lượng Thiên Nguyên Thụ!"
Đây chính là?
Mục Vân lúc này, ánh mắt lóe lên.
Nhìn sang Minh Hãn bên cạnh, lúc này hắn ta lại chẳng có động tĩnh gì.
Gã này không biết sao?
Quy Nhất lúc này lại nói: "Không sai, Vô Lượng Thiên Nguyên Thụ!"
"Ta còn tưởng nó sẽ ở trong tứ đại Thần Cung, không ngờ lại ẩn mình trong một tiểu thiên địa thế này, lạ thật!"
Quy Nhất lúc này cũng tấm tắc lấy làm lạ, nói: "Cây này tuy không bằng Thế Giới Chi Thụ, nhưng nếu trồng vào trong Tru Tiên Đồ của ngươi thì sẽ có hiệu quả thần kỳ cực lớn đối với việc ngươi mở mang thế giới."
"Vậy thì thu!"
Mục Vân cười nói: "Vô Lượng Thiên Nguyên Thụ kết ra Vô Lượng Thiên Nguyên Quả, có thể giúp võ giả Thần Tôn cửu trọng đột phá cực hạn, đạt tới Giới Vương!"
"Các thế lực hạng hai lớn chắc đều thèm đến phát điên, không ngờ lại bị ta bắt gặp."
Thực ra, Mục Vân không có chấp niệm quá lớn với cái cây này.
Hắn không cho rằng mình sẽ bị kẹt lại ở cảnh giới Thần Tôn, không thể đột phá.
Hơn nữa, hắn hiện mới là Thần Tôn lục trọng, vẫn còn một khoảng cách khá xa mới đến cửu trọng.
Quy Nhất lúc này cười nói: "Nói đúng hơn là đối với Thần Tôn thập trọng."
Thập trọng?
Mục Vân ngược lại ngẩn ra.
"Thực tế, sau khi cửu trọng viên mãn, thập trọng chính là cảnh giới nằm giữa Thần Tôn và Giới Vương. Muốn bước qua cánh cửa Giới Vương thì Thần Tôn thập trọng là cảnh giới bắt buộc."
"Hiện nay, trong Thiên giới thứ chín, những Thần Tôn cửu trọng đỉnh tiêm của các thế lực hạng hai lớn thực chất đều đã ở cảnh giới Thần Tôn thập trọng."
Nghe vậy, Mục Vân ghi tạc trong lòng.
Thần Tôn thập trọng!
Ví dụ như giáo chủ Thái Âm Giáo, Nguyệt Dung phu nhân, Trương Vô Cực, Thần Hư Thương... tất cả đều là Thần Tôn thập trọng sao?
Chẳng trách, trong các thế lực hạng hai lớn, theo hắn biết, Thần Tôn cửu trọng không chỉ có một vị.
Nếu người đứng đầu chỉ là Thần Tôn cửu trọng, sao có thể trấn áp được nhiều người như vậy?
Mục Vân gật đầu, lại nói: "Lần sau rời đi, đi đâu thì nói với ta một tiếng, đừng tự ý chạy lung tung, lỡ ngươi gặp nguy hiểm thì sao?"
"Kệ xác ngươi!" Quy Nhất đáp lại chẳng mặn chẳng nhạt.
"Cút đi, lão tử đã nói rồi, sớm muộn gì cũng giúp ngươi điều tra rõ lai lịch. Tứ đại bản nguyên là do trời đất sinh ra hay do con người tạo ra, ai mà nói chắc được?"
"Hiện tại, ta cảm thấy Thương Lan này càng ngày càng mơ hồ."
"Ngươi nói xem, có phải cha ta đang có động thái gì lớn không?"
Quy Nhất trầm mặc một lát rồi chậm rãi nói: "Ngươi cuối cùng cũng không ngốc đến thế, đã biết dùng não suy nghĩ rồi!"
"Cút đi!"
Hai người bàn luận một lát.
Mục Vân nhìn về phía trước, nói: "Một tiểu thiên địa, một tòa cổ thành... Thú vị đấy... Đi xem thử!"
Minh Hãn lúc này cũng vô cùng hứng thú.
Đúng là thú vị thật.
Không ngờ ở đây lại gặp được những thứ này.
Lúc này, mọi người tiến lên, đến trước cửa cổ thành.
"Thành Vô Lượng!"
Trên cổng thành có ba chữ cổ.
Mục Vân buột miệng nói.
"Vô Thiên huynh nhận ra chữ này sao?" Minh Hãn kinh ngạc hỏi.
"Hẳn là chữ viết thời thái cổ, có chút khác biệt so với chữ viết hiện nay. Nhưng ta thích đọc sách nên có nghiên cứu qua một chút."
Nghe vậy, Minh Hãn gật đầu.
Thật ra, Mục Vân hoàn toàn đang nói bừa.
Nhưng những chữ cổ này, hắn đúng là nhận ra thật, phảng phất như một loại bản năng trời sinh.
Điểm này, chính hắn cũng thấy rất kỳ quái.
Đám người đi vào trong thành.
"Minh Hãn huynh, mọi người tản ra xem xét xung quanh, nếu gặp rắc rối thì lập tức ứng cứu lẫn nhau."
"Được!"
Thành Vô Lượng không tính là lớn, trông chỉ như nơi ở của khoảng mười mấy vạn nhân khẩu.
Nói là thành, nhưng càng giống một thị trấn hơn.
Chỉ là diện tích rất lớn, đường phố rất rộng, kiến trúc lại rất ít.
Mà ở vị trí trung tâm thành, gốc cổ thụ kia che trời khuất đất, bao trùm toàn bộ cổ thành.
"Quý Kình, hai người một đội, tách ra dò xét!"
Mục Vân phân phó: "Huyền Thiên Lãng, ngươi đi cùng ta."
"Vô Thiên đại ca..."
"Sao thế? Hắn chỉ là Thần Tôn nhị trọng, chẳng lẽ còn ăn được ta à?"
Mục Vân nhíu mày.
Quý Kình không nói gì nữa.
Cùng lúc đó, đám người tản ra, chia thành từng đội, tiến vào trong cổ thành...
"Rốt cuộc ngươi bị làm sao vậy?"
"Ngươi lên Thần Tôn ngũ trọng rồi à?"
"Huyền Vô Thiên bị ngươi giết rồi?"
"Làm sao ngươi lại giả mạo Huyền Vô Thiên, còn đi chung với Minh Hãn được thế?"
"Không phải nói ngươi bị Minh Diệc Hiên giết rồi sao? Minh Diệc Hiên lại bị người của tộc Phệ Thiên Tham Lang và tộc Cửu Cực Lôi Sư giết à?"
"..."
Lúc này, Huyền Thiên Lãng tuôn một tràng những câu hỏi trong đầu mình.
Quá nhiều!
Hắn thật sự hoang mang tột độ!
Mục Vân giả mạo Huyền Vô Thiên mà không ai nhìn ra được.
Thực tế, ngay cả hắn cũng không nhìn ra.
"Gà mờ!"
Mục Vân nhìn về phía Huyền Thiên Lãng, nói: "Mẹ ngươi không phải đã cho ngươi truyền thừa sao? Ngươi dùng cả truyền thừa để đột phá mà bây giờ mới là Thần Tôn nhị trọng? Giỏi giang gớm nhỉ?"
Huyền Thiên Lãng thầm chửi trong lòng.
Bị khinh bỉ!
Lão tử chỉ mất mấy chục năm đã lên đến Thần Tôn nhị trọng, đây quả thực là kỳ tài ngút trời có được không?
Thôi được!
So với Mục Vân, đúng là kém xa.
"Vậy mà còn bị người ta bắt, nếu không có ta thì ngươi chết chắc rồi, Huyền Vô Thiên sẽ không giữ lại mạng của ngươi đâu!"
Huyền Thiên Lãng mặt đầy bất đắc dĩ.
"Ta tu hành một môn thần quyết có thể thay hình đổi dạng, trước đó Minh Diệc Hiên bị ta giết, ta giả mạo Minh Diệc Hiên, giết Giao Thông Dương, Minh Diệc Ngữ, Lôi Chấn Sơn, Lang Thiên Hành bọn chúng..."
Mục Vân bắt đầu kể lại.
Huyền Thiên Lãng nghe mà ngẩn cả người.
Mẹ kiếp!
Mục Vân đúng là âm hiểm thật!
Nhưng mà... nghe sướng cả người!
"Giết hay lắm!"
Huyền Thiên Lãng cười hì hì: "Nhất là Huyền Vô Thiên, muốn giết ta ư, nằm mơ đi! Lần này hắn toi rồi, trong tộc Liệt Diễm Huyền Điểu sẽ không còn ai tranh giành với ta nữa!"
"Mấy kẻ khác chết cũng tốt, đứa nào đứa nấy mũi vểnh lên trời. Cứ nghĩ đến cảnh bị người ta đuổi giết ở Địa Tôn Vực và Thiên Tôn Vực là ta lại sôi máu!"
Nghe vậy, Mục Vân cũng gật đầu.
Lúc ở Địa Tôn Vực, Thiên Tôn Vực.
Đúng là uất ức thật.
Bị đuổi giết!
Sao mà không uất ức cho được?
Tuy cuối cùng đã lật kèo, nhưng cảm giác đó vẫn rất khó chịu!
"Tên Minh Hãn này cũng phải có chút giá trị lợi dụng chứ. Ta định để 'Huyền Vô Thiên' thịt Minh Hãn, sau đó đi tìm cao thủ của tộc Kim Cương Minh Giáp Quy trong chuyến đi này, đem đầu của 'Huyền Vô Thiên' dâng lên."
"Đến lúc đó, tộc Liệt Diễm Huyền Điểu và tộc Kim Cương Minh Giáp Quy chắc chắn sẽ choảng nhau một trận!"
Huyền Thiên Lãng nghe vậy, hai mắt sáng rực.
"Tốt, cứ làm như thế!"
"Huyền Vô Thiên chết rồi, Tề Uyển Nguyệt chắc chắn sẽ nổi điên!"
"Ta cũng nóng lòng muốn xem bộ dạng điên cuồng của mụ đàn bà đó!"
Tề Uyển Nguyệt?
Là ai?
Thấy Mục Vân không hiểu, Huyền Thiên Lãng nói: "Mẹ ta là Hàn Mẫn, chi chủ của ngũ mạch trong tộc Liệt Diễm Huyền Điểu, cũng được gọi là Hàn trưởng lão, Hàn mạch chủ!"
"Mẹ của Huyền Vô Thiên là Tề Uyển Nguyệt, chi chủ của tứ mạch!"
"Nếu 'Huyền Vô Thiên' giết Minh Hãn, cao thủ của tộc Kim Cương Minh Giáp Quy sẽ nổi điên. Sau đó ngươi lại sắp đặt để 'mình' bị bọn họ giết, thì Tề Uyển Nguyệt chắc chắn sẽ điên tiết."
"Một Thần Tôn cửu trọng mà nổi điên thì chẳng phải sẽ đánh cho trời long đất lở hay sao?"
✎‧₊˚ Truyện này được in dấu bởi Thiêη·L0ι·†ɾúς...