Vô Thượng Thần Đế

Lượt đọc: 7102 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 3276
Dùng Ba Địch Trăm

❊ ❊ ❊

"Tên khốn này, bốn phía đều là kiếm khí, vốn không thể nào đến gần, trừ phi đạt tới Giới Hoàng, dùng giới lực ngưng tụ giới thể mới có thể ngăn cản được luồng kiếm khí đó."

"Đây không phải là nói nhảm sao?"

Chiêm Minh Sinh quát: "Nơi này là tầng thứ nhất của Ngộ Đạo Tháp, Giới Hoàng sao có thể tiến vào được?"

"Nếu Giới Hoàng có thể vào đây, chúng ta còn cần phải liều mạng giết ba tên bọn họ làm gì? Đã sớm có Giới Hoàng ra tay, trực tiếp giết chết bọn chúng rồi."

Cảnh giới Giới Vương chia làm sơ kỳ, trung kỳ, hậu kỳ.

Cảnh giới Giới Hoàng cũng như thế.

Thế nhưng, hai cảnh giới này chính là khác biệt một trời một vực.

Giới Hoàng ngưng tụ giới thể, cái gọi là giới thể không phải là thể chất, mà là khi ở cảnh giới Giới Vương, dung hợp giới lực viên mãn sẽ khiến giới lực tự động bao trùm bên ngoài thân thể, tương đương với việc khoác lên một lớp áo giáp bằng giới lực.

Phòng ngự và tấn công đều sẽ tăng lên gấp mười lần không chỉ.

Đây cũng là khác biệt cực lớn giữa Giới Vương và Giới Hoàng.

Hiện nay, trong Nhân Đạo Viện có bốn, năm vạn đệ tử.

Cảnh giới Giới Vương có gần bốn vạn người.

Mà cảnh giới Giới Hoàng cũng chỉ có khoảng một vạn người mà thôi.

Chênh lệch như vậy đủ để thấy rằng, từ cảnh giới Giới Vương đến cảnh giới Giới Hoàng là vô cùng gian nan.

Vào giờ phút này, toàn thân Mục Vân chiến khí ngút trời.

Một kiếm nơi tay.

Thiên hạ trong tay ta.

Ầm...

Kiếm khí không ngừng gầm vang, bốn phía vang lên những tiếng kêu thảm thiết.

Tất cả mọi người đều là Giới Vương hậu kỳ.

Thế nhưng giờ phút này, mấy người Chiêm Minh Sinh phát hiện, chênh lệch... quá lớn!

"Ha ha ha..."

Ngay lúc này, một tràng cười ha hả đột nhiên vang lên.

"Lão tử bây giờ cũng là Giới Vương hậu kỳ rồi, Mục Vân, xem ngươi còn dám cười ta không!"

Tạ Thanh giờ phút này toàn thân bao phủ trong thanh quang, tựa như ngưng tụ thành một bộ áo giáp màu xanh bao trùm bên ngoài thân thể.

Long lân hóa giáp!

Một đệ tử Giới Vương hậu kỳ, nhân lúc Tạ Thanh đang đắc ý, tung một quyền thẳng tới.

Ầm!!!

Tiếng nổ vang lên, thân ảnh Tạ Thanh vẫn sừng sững bất động.

"Muốn chết!"

Bên trong cơ thể Tạ Thanh, một luồng thanh quang tức khắc bắn ra.

Bốp...

Tiếng kêu thảm thiết vang lên, thân ảnh đệ tử kia lùi lại.

Tạ Thanh sải bước ra, nhìn về phía hơn mười người ở bốn phương tám hướng.

"Chỉ là mười mấy tên Giới Vương hậu kỳ mà cũng muốn lấy huynh đệ chúng ta ra khai đao à? Muốn chết sao?"

Vừa nhe răng cười, ánh mắt Tạ Thanh vừa lóe lên một tia lạnh lẽo.

Ầm...

Tiếng nổ kịch liệt vang lên ngay tức khắc.

Tạ Thanh tung cả hai quyền, làm hư không chấn động, hai đạo long trảo trực tiếp vồ ra.

Bốn phía, trời đất rung chuyển.

Giờ khắc này, sắc mặt bốn người Sở Tụ, Nghiêm Nhạc Vũ vô cùng khó coi.

Chênh lệch quá lớn!

"Chết tiệt, lũ khốn các ngươi còn muốn đứng xem kịch vui ở bốn phía sao?"

Sở Tụ lúc này gầm lên: "Bốn phe chúng ta, tám mươi người còn không đủ, các ngươi còn định ngồi đó ngư ông đắc lợi à?"

"Muốn ra tay thì thừa dịp bây giờ đi."

Lời này vừa dứt, bốn phía vang lên từng đợt tiếng xé gió.

"Sở Tụ, nhưng là bốn người các ngươi muốn đoạt được hạng nhất, liên quan gì đến chúng ta?"

Một bóng người bước ra, cười lạnh nói.

"Hừ!"

Ánh mắt Sở Tụ lạnh lùng.

"Vương Thôi, Vương Việt, mọi người cùng nhau ra tay, có lẽ còn có cơ hội thắng, nếu không..."

Ầm...

Chỉ là, Sở Tụ còn chưa nói hết câu, một tiếng nổ lớn đã vang lên.

Thân ảnh Mục Vân đã lao đến.

"Sở Tụ, có đến thêm bao nhiêu người nữa, kết quả cũng vẫn vậy thôi."

Mục Vân tay cầm Thanh Phong Kiếm, hờ hững nói: "Hôm nay, muốn giết ba người chúng ta thì phải trả một cái giá đắt."

"Đúng là không ưa nổi cái kẻ ngông cuồng này!"

Vương Thôi cười nhạo một tiếng.

"Định dùng ba người thách đấu cả trăm người? Ngươi tưởng các ngươi là ai? Là yêu nghiệt vô song đương thời như Thiên Vũ Ảm sao?"

Mục Vân cười cười: "Thiên Vũ Ảm rốt cuộc mạnh đến mức nào, ta không biết, nhưng mà, các ngươi... lại không đủ để khiến ta phải e dè!"

Tức thì.

Mục Vân vung trường kiếm trong tay.

Quang mang lóe lên.

"Song Cực Nhất Kiếm!"

Song Cực Kiếm Quyết, thức thứ ba.

Cũng là thức bá đạo nhất.

Trên thực tế, nếu tu hành từng bước một, Mục Vân không thể nào nhanh chóng nắm giữ được thức thứ ba như vậy.

Nhưng lần này, những trận kịch chiến liên tiếp đã khiến Mục Vân càng thấu hiểu sâu sắc môn kiếm thuật này.

Thức thứ ba, cũng có thể thi triển ra được.

Trong khoảnh khắc, hai đạo kiếm khí từ trường kiếm của Mục Vân bắn ra.

Chỉ trong nháy mắt, hai đạo kiếm khí đó đã hòa thành một, chém tới.

Trong sát na này, ánh mắt Mục Vân ánh lên vẻ lạnh lùng.

"Đi!"

Kiếm khí, như một con du long, gào thét lao thẳng về phía sáu người Sở Tụ, Vương Thôi.

Người đông thì ghê gớm lắm sao?

Có gì đặc biệt hơn người?

Một đạo Song Cực Nhất Kiếm, hóa thành một đạo Du Long Kiếm Khí, tức khắc lao về bốn phía.

Giữa thiên địa, khi quang mang bắn ra tứ phía, từng luồng khí tức bá đạo cũng được phóng thích.

Song Cực Nhất Kiếm lúc này dường như không phải là kiếm khí, mà là một sinh vật sống.

Trong lúc nhất thời, con đường mà Song Cực Nhất Kiếm đi qua đều để lại một đạo tàn ảnh kiếm khí.

Sáu bóng người bị tàn ảnh kiếm khí bao vây.

"Cẩn thận!"

Sở Tụ lúc này khẽ quát một tiếng.

Nhưng đã muộn!

Mục Vân bước ra.

Vụt vụt vụt...

Trong khoảnh khắc, kiếm khí đầy trời kết thành một tấm lưới kiếm, chém xuống sáu người.

Tiếng phập phập vang lên không ngớt.

Sáu bóng người lúc này đều thi triển tuyệt học của mình, muốn ngăn cản khí thế bá đạo của những luồng kiếm khí đó.

Thế nhưng vào giờ phút này, trong mắt Mục Vân lại hiện lên một nụ cười lạnh.

Song Cực Kiếm Quyết!

Nhất phẩm giới quyết.

Diệt Thiên Viêm đã khắc ghi con đường kiếm đạo cả đời của ông ấy vào kim đan kiếm đạo để lại cho Mục Vân, để chỉ lối cho con đường phía trước của hắn.

Mà càng hơn nữa là mười hai môn kiếm thuật được lưu lại.

Từ nhất phẩm đến cửu phẩm.

Dù Song Cực Kiếm Quyết này chỉ là nhất phẩm giới quyết.

Thế nhưng, đây là môn kiếm thuật được một vị Chúa Tể đỉnh phong có kiếm thể cửu đoán lựa chọn trong số các nhất phẩm giới quyết, bất kể nhìn từ phương diện nào, cũng đều không hề đơn giản.

"A..."

Tiếng kêu thảm thiết không ngừng vang lên.

Từng vệt máu bắn ra.

Tức thì, sắc mặt Mục Vân trở nên vô cùng bình tĩnh.

Sáu bóng người bị kiếm khí trói chặt một cách chật vật, toàn thân trên dưới máu tươi không ngừng tuôn chảy.

"Còn lời gì để nói không?"

"Mục Vân, đắc tội với Chấp Kỳ Giả và Tam Nhân Hội, ngươi chắc chắn phải chết, có bản lĩnh thì ngươi đừng đột phá Giới Hoàng, mãi mãi co đầu rút cổ trong Nhân Đạo Viện đi."

Bốp...

Vương Thôi vừa dứt lời, Mục Vân đã trực tiếp đánh nổ đầu hắn.

Không chút khách khí.

"Đến nước này rồi, nếu là ngươi, ta sẽ cầu xin tha mạng, chứ không phải lên tiếng uy hiếp, không có não à?"

Mục Vân bình tĩnh nói.

Thấy cảnh này, Sở Tụ vội vàng nói: "Mục Vân, chúng ta và ngươi cũng không có thâm cừu đại hận, lần này vây giết ngươi cũng là vì ngọc tệ."

"Ta nguyện ý đưa toàn bộ ngọc tệ trên người cho ngươi."

Nghe những lời này, Mục Vân lạnh lùng nói: "Thế đã đủ chưa?"

Một bên, Chiêm Minh Sinh lập tức nói: "Chỗ ta có mấy viên nhất phẩm giới đan, có lẽ ngươi không để vào mắt, nhưng ta cũng nguyện ý giao ra tất cả."

Nghe vậy, Mục Vân nhìn về phía mấy người.

"Đừng nói nhảm!"

"Tất cả mọi người, nhẫn không gian, toàn bộ giao ra đây cho ta!"

Lời này vừa nói ra, sắc mặt năm người đều thay đổi.

"Không muốn? Vậy thì thôi!"

"Không không không, muốn chứ, muốn chứ..." Nghiêm Nhạc Vũ lập tức nói: "Ta nguyện ý!"

Vung tay lên, một chiếc nhẫn không gian xuất hiện trước mặt Mục Vân.

Kiểm tra một lượt, Mục Vân dọn sạch mọi thứ bên trong, rồi ném chiếc nhẫn không gian trống rỗng trả lại cho Nghiêm Nhạc Vũ.

"Còn có ngọc tệ, giao ra!"

Lời này vừa nói ra, sắc mặt mấy người đều biến đổi.

Đây thật sự là... công dã tràng.

Không, phải nói là mất cả chì lẫn chài

Nguồn: Tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 8 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.