"Bảo vật và cơ duyên lớn hơn sao?"
Mục Vân lại càng tò mò.
"Đúng vậy, là bảo vật và cơ duyên có thể giúp cường giả Chúa Tể cảnh mở ra Chúa Tể đạo!" Nghe vậy, ánh mắt Quản Bình Sinh cũng rực lên, nói: "Nếu chúng ta có được những bảo vật này, giao cho cao tầng trong tông môn thì sẽ được ban thưởng càng nhiều Giới Thần Thạch và Trúc Đài Thần Bảo."
"Dù sao thì chúng ta còn chưa đạt tới Giới Chủ cửu phẩm, bảo vật cấp bậc đó cũng chẳng có ý nghĩa gì với chúng ta!"
"Nộp cho tông môn sẽ hữu dụng với các đại năng Chúa Tể cảnh, còn chúng ta có thể đổi lấy nhiều Giới Thần Thạch và Trúc Đài Thần Bảo hơn, để tranh thủ đột phá sớm hơn."
Mục Vân nghe Quản Bình Sinh giải thích, cũng gật gù.
Xem ra...
Thất Hung Thiên này chính là một nơi rèn luyện khổng lồ.
Chỉ là nơi rèn luyện này vừa tràn ngập kỳ ngộ, lại càng đầy rẫy nguy cơ.
Chỉ cần sơ sẩy một chút là có thể thân tử đạo tiêu.
Vừa rồi nếu không phải hắn xuất hiện, e rằng Lãnh Ngạo Phong không chỉ cướp đoạt mà còn giết người diệt khẩu.
Nghĩ vậy, Mục Vân cũng yên lòng nhận lấy số Trúc Đài Thần Bảo và Giới Thần Thạch kia.
"Ta lần đầu đến Thất Hung Thiên, không biết nơi này được phân bố ra sao..."
Nghe Mục Vân nói vậy, Quản Bình Sinh vui vẻ giải thích.
"Địa hình trong Thất Hung Thiên rất đa dạng, từ sơn mạch, sông ngòi đến bình nguyên, không thiếu thứ gì, thậm chí còn có cả những di tích cổ xưa. Giới Thần Thạch và Trúc Đài Thần Bảo mà chúng ta thu thập được đều tìm thấy ở những nơi đó."
"Nơi đây quy tụ thiên chi kiêu tử của các tông môn lớn trong khắp bốn mươi lăm đại vực, đa số đều là cảnh giới Giới Chủ, chỉ có một số ít là Chúa Tể, nhưng cực kỳ hiếm gặp."
"Nếu đụng phải Chúa Tể ở Thất Hung Thiên này thì chỉ có thể tự trách mình xui xẻo..."
"Nhưng mà, cường giả Chúa Tể cảnh xem chúng ta như trẻ con, cũng chẳng thèm để ý."
"Không gian và lãnh thổ của Thất Hung Thiên rốt cuộc rộng lớn đến đâu thì hiện tại vẫn chưa ai biết, tóm lại là mênh mông vô tận."
"Tuy nhiên, khu vực của chúng ta chủ yếu là võ giả của bảy vực phía Đông, thỉnh thoảng sẽ đụng phải đệ tử của Hoàng Các và Thiên Thượng Lâu. Mục huynh đệ, nếu gặp phải bọn họ thì nên đi xa một chút."
Mục Vân nghe vậy, gật đầu.
"Hoàng Các và Thiên Thượng Lâu dù sao cũng là thế lực nhất đẳng. Ví như Huyết Nguyệt Kiếm Tông của chúng ta, may ra mới có một hai vị Chúa Tể cảnh, còn Hoàng Các và Thiên Thượng Lâu thì có đến hàng chục, thậm chí hàng trăm vị Chúa Tể cảnh, không thể so bì được."
"Vì vậy, đệ tử của hai thế lực lớn này đều rất kiêu ngạo. Có những lúc, dù ngươi tìm được Giới Thần Thạch và Trúc Đài Thần Bảo trong một bảo địa nào đó, nhưng khi gặp phải bọn họ, họ nói cướp là cướp. Bình thường chúng ta đều nhẫn nhịn, trừ phi là những thiên kiêu đỉnh cấp trong tông môn mới không chịu nhún nhường."
"Nhưng mà, cho dù là thiên kiêu đỉnh cấp của Huyết Nguyệt Kiếm Tông chúng ta, cấp bậc Giới Chủ bát phẩm, cửu phẩm, nếu đụng phải thiên kiêu đỉnh cấp của Hoàng Các hay Thiên Thượng Lâu thì cũng phải nhường ba phần!"
"Tóm lại, trong đa số trường hợp, thực lực quyết định tất cả, sau đó mới xét đến thân phận."
Mục Vân lại gật đầu lần nữa.
Chỉ là, nghe những điều này, ánh mắt Mục Vân lại sáng rực lên.
Xem ra lần này đến Thất Hung Thiên quả thật không sai.
Nếu không, cứ tu hành trong Ngọc Đỉnh Viện, người mạnh hơn hắn cũng chỉ có vài người đứng đầu, chẳng có ai để hắn luyện tập.
Nhưng bây giờ, các thiên kiêu cấp bậc Giới Chủ trong toàn bộ Thiên Giới Thứ Bảy đều tụ tập ở nơi này, ngược lại không lo thiếu đối thủ.
"Đa tạ hai vị đã giải đáp!"
Mục Vân nhìn về phía Quản Bình Sinh và Lý Như Tuyết, chắp tay cười nói.
Đúng lúc này, sắc mặt Lý Như Tuyết khẽ động, một miếng ngọc bài bên hông nàng chợt phát sáng.
Không lâu sau, vẻ mặt Lý Như Tuyết trở nên rạng rỡ.
"Quản sư huynh..."
"Hửm?"
Lý Như Tuyết hưng phấn nói: "Là Cố Vũ sư huynh và Y Thu Thủy sư tỷ gửi tin, bảo các đệ tử Huyết Nguyệt Kiếm Tông ở gần đây tập hợp lại, họ đã phát hiện một nơi có chứa Giới Thần Thạch và Trúc Đài Thần Bảo."
Nghe vậy, ánh mắt Quản Bình Sinh cũng sáng lên.
"Cố Vũ sư huynh là Giới Chủ ngũ phẩm, Y Thu Thủy sư tỷ cũng là Giới Chủ tứ phẩm, với thực lực của họ mà còn cần người giúp, chắc chắn số lượng bảo vật rất lớn, đi xem thử!"
"Vâng!"
Nghe hai người nói vậy, Mục Vân chắp tay, định cáo biệt.
"Mục huynh đệ."
Quản Bình Sinh nhìn về phía Mục Vân, cười nói: "Hay là đi cùng chúng ta đi? Huynh đã ra tay cứu giúp, chúng ta tin tưởng vào nhân phẩm của huynh."
Lý Như Tuyết cũng cười nói: "Đúng vậy, mặc dù huynh là Giới Chủ nhị phẩm, nhưng cả ta và Quản sư huynh đều không phải đối thủ của huynh. Có huynh đi cùng, mọi chuyện sẽ tốt hơn."
"Nếu hai vị không ngại, ta đương nhiên không có vấn đề gì."
Mục Vân cũng không từ chối.
Dù sao, hắn cũng là lần đầu tiên tiến vào Thất Hung Thiên, làm thế nào để tìm kiếm Giới Thần Thạch, làm thế nào để tìm kiếm Trúc Đài Thần Bảo, hắn hoàn toàn không biết gì.
"Nếu đã vậy, Lý sư muội, muội dẫn đường đi."
"Được!"
Lập tức, mấy người lại lên đường.
Huyết Nguyệt Kiếm Tông tọa lạc tại Đông Long Vực, phía bắc của Đông Hoa Vực.
Trong bốn mươi lăm đại vực của Thiên Giới Thứ Bảy, mỗi vực đều có thế lực nhất đẳng tồn tại.
Huyết Nguyệt Kiếm Tông cũng như vậy.
Nhưng, không giống với Ngọc Đỉnh Viện.
Trong Đông Hoa Vực có tới bốn thế lực lớn là Ngọc Đỉnh Viện, Quy Nguyên Tông, Kinh Lôi Tông và Mạc Gia.
Nhưng trong Đông Long Vực chỉ có hai đại tông môn là Huyết Nguyệt Kiếm Tông và Thiên Long Thánh Tông.
Vì vậy, tài nguyên tu hành tự nhiên nhiều hơn so với bốn đại tông môn ở Đông Hoa Vực.
Bên trong Huyết Nguyệt Kiếm Tông có cường giả Chúa Tể cảnh tọa trấn.
Chỉ riêng điểm này, Ngọc Đỉnh Viện đã không thể nào so sánh được.
Trên đường đi, xuyên qua những dãy núi, vùng đất rộng lớn, Mục Vân cũng phát hiện ra Thất Hung Thiên này cũng không khác mấy so với thế giới bên ngoài.
Hiện tại là ban ngày, mặt trời treo trên cao.
Hơn nữa, cây cối mọc ở đây, phần lớn Mục Vân đều nhận ra, chỉ có một số ít là hắn chưa từng thấy qua.
Ngoài ra, địa thế và địa hình ở nơi này đều có thể thấy được trong thế giới Thương Lan.
Tốc độ của mấy vị Giới Chủ tự nhiên là cực nhanh.
Nhưng dù vậy, họ cũng phải mất một canh giờ, xuyên qua hơn vạn dặm, mới đến một khe núi và dừng lại.
Khi mấy người vừa đáp xuống, từ trong khe núi, bốn năm người lập tức đi ra.
"Ta còn tưởng là ai!"
Một giọng nói vang lên, người nọ bước tới chào hỏi.
"Hứa Vân Hải!"
Thấy người tới, Quản Bình Sinh cũng khách khí nói: "Ngươi tới nhanh thật."
"Cố Vũ sư huynh đã phát tin, không nhanh là đến canh cũng chẳng có mà húp."
"Dù sao Huyết Nguyệt Kiếm Tông chúng ta tiến vào Thất Hung Thiên cũng có tới mấy trăm vị đệ tử."
Nghe vậy, lòng Mục Vân khẽ chấn động.
Mấy trăm người!
Đệ tử cảnh giới Giới Chủ trong Huyết Nguyệt Kiếm Tông e rằng phải có hơn nghìn người.
Dù sao, Huyết Nguyệt Kiếm Tông không thể để toàn bộ đệ tử Giới Chủ cảnh tiến vào Thất Hung Thiên rèn luyện, lỡ như xảy ra chuyện ngoài ý muốn, tổn thất sẽ vô cùng lớn!
Hơn một nghìn võ giả Giới Chủ!
Trong khi đó, Ngọc Đỉnh Viện hiện tại chỉ có hơn trăm vị đệ tử Giới Chủ cảnh, đó là còn nhờ vào việc nhận được lợi ích rất lớn trong di tích Đông Hoa.
So sánh ra, sự chênh lệch quả thật không hề nhỏ...