Vu Mộ

Lượt đọc: 4096 | 1 Đánh giá: 9/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 175
(1): Tấn công Thiên Đình

❊ ❊ ❊

Lý Tĩnh vô cùng uất ức. Vốn dĩ hắn đã tốn bao công sức chạy vạy khắp nơi, mới tìm được một nhiệm vụ nhàn hạ là đi bắt kẻ phạm thiên điều là Hoàng Tử. Nhiệm vụ này vốn dễ dàng, công lao lại không nhỏ, kết quả lại đụng phải Lâm Tỉnh Bạch.

Lý Tĩnh uất ức cũng chẳng làm được gì. Đụng phải Lâm Tỉnh Bạch thì biết làm sao, chỉ đành ngoan ngoãn rút lui về Thiên Đình. Trong lòng hắn thầm nghĩ: Lâm Tỉnh Bạch à Lâm Tỉnh Bạch, có cần phải tàn nhẫn thế không? Ta ở Thiên Đình lăn lộn ngày càng khó khăn, ngươi còn tới gây khó dễ cho ta.

Điều khiến Lý Tĩnh uất ức hơn nữa là, ngay lập tức Nam Cực Trường Sinh Đại Đế đã phái thủ hạ là Đông Lôi Tướng Ngô Tòng đi bắt Hoàng Tử. Lần này lại không có ai ngăn cản, Đông Lôi Tướng thuận lợi bắt được Hoàng Tử. Lúc này Lý Tĩnh mới thực sự uất ức đến cực điểm. Nhiệm vụ mình chưa hoàn thành mà người khác lại làm được, tất nhiên chẳng vui vẻ gì. Trong lòng hắn chỉ thầm nghĩ: Lâm Tỉnh Bạch à Lâm Tỉnh Bạch, không phải ngươi thích lo chuyện bao đồng sao, sao không lo thêm chút nữa đi?

Tất nhiên, những suy nghĩ này chỉ nằm trong bụng Lý Tĩnh, hắn không nói với người ngoài.

Chẳng còn cách nào khác, vốn dĩ Lý Tĩnh luôn được lòng cả đôi bên, nhưng từ khi Phật môn lộ ra nanh vuốt muốn tranh giành quyền lực thiên hạ, Lý Tĩnh lâm vào cảnh "đứng giữa không phải người", thân phận hiện tại vô cùng khó xử. Nếu không phải kiêng dè Na Tra, e rằng binh quyền của hắn đã sớm bị tước đoạt.

Chuyện cũ không bàn nữa, Lý Tĩnh lúc này đang đứng trên Linh Tiêu Bảo Điện. Phía trên Linh Tiêu Bảo Điện, giọng nói già nua của Nam Cực Trường Sinh Đại Đế đã vang lên: "Chuyện của Hoàng Tử cứ quyết định như vậy đi. Hoàng Tử phạm thiên điều, kết hôn với phàm nhân, theo luật phải trảm. Tây Vương Mẫu quản lý không chặt, chờ trẫm xem nàng ta giải thích thế nào, khó lòng tránh khỏi tội quản lý lỏng lẻo."

Sau khi bàn bạc xong chuyện này, Nam Cực Trường Sinh Đại Đế nói: "Trẫm thay trời hành đạo, tạm thời thay mặt vị trí chủ nhân Thiên Đình này. Thế mà ba yêu vương ở Sư Đà Quốc lại coi thường pháp luật, dám thành lập Sư Đà Quốc ở địa giới, phạm vào thiên điều yêu tộc không được lập quốc, thật sự là muốn thách thức uy nghiêm của trẫm."

"Nam Lôi Tướng Vương Giản, Tây Lôi Tướng Mạnh Chương nghe lệnh, lệnh cho các ngươi mỗi người dẫn năm vạn thiên binh, chuẩn bị san bằng Sư Đà Quốc." Nam Cực Trường Sinh Đại Đế vừa dứt lời, hai vị Lôi Tướng phía dưới tất nhiên đồng thanh tuân lệnh, mỗi người lĩnh mệnh rời đi.

Nói về thế lực của Nam Cực Trường Sinh Đại Đế, gọi là Thần Tiêu Lôi Phủ. Đã gọi là Lôi Phủ, thì ngoài Lộc Tinh và Phúc Tinh là hai trợ thủ đắc lực ra, những người khác đều là Lôi Tướng. Trong số đông đảo Lôi Tướng, mạnh nhất tất nhiên là Ngũ Đại Lôi Tướng.

Ngũ Đại Lôi Tướng này lần lượt là Đông Lôi Tướng Quách Tòng, Nam Lôi Tướng Vương Giản, Tây Lôi Tướng Mạnh Chương, Bắc Lôi Tướng Tôn Hanh, Trung Lôi Tướng Quách Trinh.

Năm vị Lôi Tướng này đều là kẻ có bản lĩnh cực cao, không ai không phải là tu vi Kim Tiên, thủ hạ mỗi người đều vô cùng lợi hại. Chính vì thế, Nam Cực Trường Sinh Đại Đế mới phái Nam Lôi Tướng Vương Giản và Tây Lôi Tướng Mạnh Chương làm đội quân tiên phong đợt đầu tiên.

Rõ ràng, mười vạn thiên binh này chỉ là tiên phong, phía sau còn phải tăng viện.

Nam Cực Trường Sinh Đại Đế nói: "Trẫm tuyệt đối không cho phép Sư Đà Quốc thành lập. Yêu tộc cỏn con mà cũng dám lập quốc, chẳng phải là trò cười sao." Giọng nói của Nam Cực Trường Sinh đanh thép, thể hiện rõ quyết tâm của ông ta. Còn Nam Lôi Tướng Vương Giản và Tây Lôi Tướng Mạnh Chương đều đi chỉnh đốn thiên binh thiên tướng.

Mặc kệ Nam Cực Trường Sinh Đại Đế nói có buồn cười hay không, nhưng ở dưới địa giới, tại vùng đất Tây Ngưu Hạ Châu, lễ lập quốc của Sư Đà Quốc sắp bắt đầu. Nhân viên các bên đang bận rộn, ai nấy đều chuẩn bị cho lễ lập quốc sắp diễn ra.

Tất nhiên, nhiều chiến binh yêu tộc cũng đã sẵn sàng để chiến đấu một trận với thiên binh thiên tướng. Chỉ cần là người có mắt nhìn đều thấy rõ, Thiên Đình sẽ không để yêu quái ở địa giới lập quốc dễ dàng như vậy.

Và lúc này, Lâm Tỉnh Bạch đang ngồi trong sâu thẳm Sư Vương Động.

Lâm Tỉnh Bạch một tay cầm trái cây đỏ tươi, vừa ăn vừa thong dong rót rượu: "Ngươi giữ bí mật tốt thật đấy."

"Đó là đương nhiên." Trang Bạch mỉm cười phe phẩy quạt: "Lần này, ngoài một số cao thủ tham chiến, những kẻ khác căn bản không biết kế hoạch của chúng ta. Dự tính là chẳng có ai đoán được chúng ta sẽ đi tấn công Thiên Đình, kế hoạch này không phải dạng vừa đâu."

"Đúng thật, xưa nay chỉ có chuyện yêu sơn ở địa giới bị thiên binh thiên tướng tấn công, chứ quay ngược lại đi tấn công Thiên Đình thì chưa từng thấy bao giờ." Lâm Tỉnh Bạch gật đầu.

Đúng lúc này, Trang Thanh có vết sẹo xanh trên mặt đã mặc giáp, đồng thời múa may cây Vạn Thú Ác Vương Đục trong tay. Đục là loại binh khí khá hiếm, người dùng cũng rất ít, cực kỳ khó sử dụng, nhưng một khi đã biết dùng thì lại vô cùng bá đạo. Bất cứ binh khí nào cũng có nguy cơ bị đục kẹp lấy, rồi bị bẻ gãy ngay lập tức. Trang Thanh là đại vương thứ nhất của Sư Đà Quốc, dùng loại binh khí này càng thể hiện sự bá khí và vương khí, lại rất phù hợp.

Còn về binh khí của Trang Bạch thì chưa rõ, Trang Bạch đứng đó thâm sâu khó lường, ai mà biết binh khí của hắn rốt cuộc là thứ gì.

Binh khí của Trang Điêu cũng không thấy đâu. Lâm Tỉnh Bạch rất hứng thú với binh khí của hai người này, nhưng tiếc là không nhìn thấy được. Về phần Tỳ Bà Tinh Hồ Ngọc Nương, thứ nàng cầm là cây quạt, dường như đó chính là vũ khí của nàng, nhưng cơ bản ai cũng biết tuyệt kỹ lợi hại nhất của nàng là Đảo Mã Thung độc, nên đối với cây quạt của nàng cũng không quá để ý.

Trong Sư Vương Động này, ngoài năm vị yêu vương ra còn có năm trăm cao thủ. Năm trăm người này không ai không có tu vi Thiên Tiên, căn bản không có tu vi Địa Tiên hoặc thấp hơn. Theo cách nói của Trang Bạch là: "Muốn đánh Thiên Đình, phái bọn không tinh nhuệ đi cũng vô ích, chi bằng lấy những kẻ tinh nhuệ hơn một chút."

"Làm luôn đi, chuẩn bị đánh Thiên Đình thôi." Trang Bạch nói: "Năm trăm cao thủ Thiên Tiên, năm đại yêu vương chúng ta, mỗi người dẫn một trăm tiến quân thế nào?"

"Xin lỗi, ta không hứng thú dẫn binh. Ta quen độc hành một mình rồi." Lâm Tỉnh Bạch nhàn nhạt nói.

Lúc này Trang Điêu cũng lên tiếng: "Ta cũng không quen dẫn binh, dắt theo nhiều binh lính như vậy còn không có sức sát thương bằng một mình ta."

Trang Bạch gật đầu, rõ ràng cách nói của Lâm Tỉnh Bạch và Trang Điêu không nằm ngoài dự đoán của hắn: "Đã vậy thì đại ca dẫn hai trăm, ta dẫn hai trăm, phiền cô nương đây dẫn một trăm." Hồ Ngọc Nương được gọi là Hồ cô nương, cũng hơi ngạc nhiên, rõ ràng nàng chưa từng được gọi như thế bao giờ.

"Vậy thì, xuất phát."

Năm đại yêu vương cộng năm trăm cao thủ, đúng là năm trăm linh năm người. Cả năm trăm linh năm người đều được thi triển ẩn thân thuật, nếu không đụng phải cấm chế đặc biệt, chỉ dùng mắt thường thì rất khó nhìn thấy năm trăm linh năm người này.

Năm trăm linh năm người bay thẳng lên trời. Trên trời gió rất lớn, đây là một ngày gió thổi mạnh. Lâm Tỉnh Bạch bay ở trong đó, lúc này chính là lúc hoàng hôn buông xuống, những đám mây lớn từng mảng từng mảng đều bị nhuộm thành màu vàng kim.

Không đúng, không nên gọi là màu vàng kim, mà nên gọi là màu máu.

Đêm tối sắp đến, vốn dĩ đã là một đêm đổ máu.

Thiên giới.

Đại binh doanh.

Binh doanh của Thiên giới thường là mười ngàn người một trại, mười vạn người một đại binh doanh. Thiên giới có tổng cộng một triệu thiên binh thiên tướng, cũng vừa vặn có mười đại binh doanh. Thiên binh là thứ mà tiên nhân muốn làm thì trải qua vài lần kiểm tra là có thể làm, còn thiên tướng thì một phần là người có năng lực, một phần hoàn toàn là dựa vào quan hệ.

Thiên giới cũng cần "mạ vàng" (chạy chọt) mà. Nhưng bốn bộ tinh nhuệ nhất của Thiên Đình lại nghiêm cấm việc mạ vàng, nên họ đến binh doanh, trà trộn vào thiên binh thiên tướng. Hơn một triệu năm mươi vạn năm qua, chưa từng có thế lực nào xuất hiện đủ sức đối đầu với Thiên Đình, nên làm thiên tướng ở Thiên Đình không có bao nhiêu nguy hiểm, tất nhiên là lựa chọn tốt để mạ vàng.

Được rồi, không bàn chuyện cũ nữa, chỉ nói hiện tại Nam Lôi Tướng Vương Giản và Tây Lôi Tướng Mạnh Chương đã đến đại binh doanh, mỗi người dẫn theo năm vạn quân, chuẩn bị xuất phát. Tất nhiên, chỉ là chuẩn bị xuất phát, thời gian xuất phát cụ thể còn phải chờ hiệu lệnh từ phía Thiên Đình truyền tới.

E là có một trận chiến cam go phải đánh, Nam Lôi Tướng Vương Giản thầm nghĩ như vậy.

"Ráng chiều đỏ quá, thật giống như máu đang chảy vậy." Tây Lôi Tướng Mạnh Chương thè chiếc lưỡi dài ra, dường như muốn hút máu vậy.

Ngay lúc này, truyền đến từng tiếng kinh hãi: "Không xong rồi. Địch tập."

Địch tập?

Từ này đã bao lâu rồi không nghe thấy nữa? Thiên giới mà cũng bị địch tập sao, làm sao có thể? Có kẻ nào dám công khai tập kích đại binh doanh của Thiên giới? Chưa nói đến đại binh doanh thường có mười vạn thiên binh thiên tướng, mà tập kích đại binh doanh Thiên giới, thực sự không sợ bị chư hầu vây đánh sao?

Lúc này Nam Lôi Tướng Vương Giản và Tây Lôi Tướng Mạnh Chương vẫn chưa kịp phản ứng. Họ chỉ phản ứng chậm một chút thôi, đã có hàng ngàn thiên binh thiên tướng chết dưới tay kẻ tập kích. Nam Lôi Tướng Vương Giản lập tức hét lớn: "Bắt đầu chiến đấu!" Lập tức bắt đầu chỉ huy chiến đấu.

Vừa chỉ huy, Nam Lôi Tướng Vương Giản vừa quan sát. Chỉ thấy không biết có bao nhiêu phương hướng phát động tấn công. Trong chốc lát căn bản không nhìn ra đối phương rốt cuộc là kẻ nào, nhưng lại có yêu khí. Chẳng lẽ là yêu vương ở địa giới tập kích Thiên Đình? Không thể nào, yêu vương địa giới không có lá gan lớn đến thế mới phải.

Nhưng mặc kệ như thế nào, chiến cục hiện tại đã rơi vào hỗn loạn. Mười vạn thiên binh thiên tướng đột ngột bị tập kích, căn bản không chống đỡ nổi sự tấn công từ năm hướng, thế là lập tức loạn hết cả lên.

Lâm Tỉnh Bạch cũng có thể coi là một mũi trong số kẻ địch tấn công từ năm hướng. Lúc này Lâm Tỉnh Bạch đã tung ra Luân Hồi Kiếm Võng. Luân Hồi Kiếm Võng vô biên, kẻ nào chạm vào đều bị trọng thương. Đây là Lâm Tỉnh Bạch cố tình không hạ sát thủ, không còn cách nào khác, lười đi gây thêm quá nhiều tội nghiệt.

Lâm Tỉnh Bạch đang nghĩ như vậy, thấy Luân Hồi Kiếm Võng của mình hung hăng như thế, kẻ dám tới gây sự với Lâm Tỉnh Bạch cũng rất ít. Ngay lúc này, Lâm Tỉnh Bạch chỉ cảm thấy bên cạnh đột nhiên xuất hiện khí tức hắc ám, một màn đen bất ngờ xuất hiện trên đỉnh đầu Lâm Tỉnh Bạch.

Lâm Tỉnh Bạch bất ngờ né tránh.

Màn đen tan biến, hóa thành hình người.

Người này rất lợi hại, vậy mà đột nhiên xuất hiện ngay trong Luân Hồi Kiếm Võng của Lâm Tỉnh Bạch, dường như căn bản không sợ Luân Hồi Kiếm Võng xung quanh đang cắt nát mọi thứ.

Người này mỉm cười, nụ cười trông rất giống loài rắn, đồng thời cái lưỡi không ngừng dài ra: "Ngươi là một trong những kẻ cầm đầu cuộc tập kích đại binh doanh lần này phải không? Thật sự là tìm chết, ta muốn giết ngươi. Đúng rồi, ta tên là Tây Lôi Tướng Mạnh Chương, cũng gọi là Đại Ám Thần Lôi Tướng."

Người này lại biến mất.

Tây Lôi Tướng Mạnh Chương, cũng gọi là Đại Ám Thần Lôi Tướng.

Tay Lâm Tỉnh Bạch bất ngờ phản kích, chỉ dựa vào sát khí Lâm Tỉnh Bạch đã đo được phương hướng của kẻ này, nên không chút do dự vung kiếm. Sức nặng tuyệt đối của Bất Chu Kiếm đã chấn cho Tây Lôi Tướng Mạnh Chương văng ra xa.

Tây Lôi Tướng Mạnh Chương vốn là nhân vật rất biết ẩn giấu bản thân, gần như kiểu sát thủ. Lần đầu giao thủ với Lâm Tỉnh Bạch, lấy kiếm đối kiếm, kết quả bị Lâm Tỉnh Bạch dùng sức mạnh siêu trọng chấn văng ra, nhưng hắn không hề kinh ngạc, mà lại thè chiếc lưỡi đỏ tươi ra liếm liếm: "Rất tốt, sức lực lớn thật, xem ra ngươi là hệ sức mạnh, còn lối đánh của ta là hệ ám sát, chuyên khắc mấy kẻ hệ sức mạnh như các ngươi. Cho nên lần này ngươi chết dưới tay ta cũng không oan chút nào."

Tây Lôi Tướng Mạnh Chương lập tức biến mất.

Khoảnh khắc tiếp theo, vai phải của Lâm Tỉnh Bạch đã trúng kiếm.

"Thế nào, ám sát kiếm pháp của ta rất tuyệt đúng không?" Tây Lôi Tướng Mạnh Chương cười quái dị, lại biến mất. Hiện tại Mạnh Chương rất chắc chắn, yêu vương này hẳn là hệ sức mạnh, chẳng phải là kiểu điển hình có sức mà không có não sao? Loại người này rất dễ đối phó.

Một kiếm. Đâm trúng tim của Lâm Tỉnh Bạch.

"Ngươi quả nhiên phải chết dưới kiếm ta, thật ngu ngốc mà." Tây Lôi Tướng Mạnh Chương nói như thế.

"Ngươi quả nhiên phải chết dưới kiếm ta, thật ngu ngốc mà." Câu này tuyệt đối không phải Mạnh Chương nói. Mạnh Chương có thể khẳng định điều đó. Vậy thì, tiếng vọng? Không đúng, Mạnh Chương lập tức hiểu ra, mình trúng kế rồi, thứ mình đâm trúng căn bản không phải Lâm Tỉnh Bạch, mà là khôi lỗi của hắn.

Mạnh Chương lập tức né tránh, dù bị trúng một kiếm nhưng vẫn né rất nhanh. Sau đó Mạnh Chương nhìn thấy cảnh tượng khiến hắn sợ hãi tột độ, tốc độ của Lâm Tỉnh Bạch còn nhanh hơn Mạnh Chương, hóa thành một đạo điện quang đuổi theo, một kiếm lại đâm trúng Mạnh Chương, kiếm khí hủy diệt tràn vào trong cơ thể Mạnh Chương.

"Ngươi rốt cuộc là ai? Ta muốn biết mình chết dưới tay kẻ nào." Mạnh Chương nói.

"Lâm Tỉnh Bạch." Lâm Tỉnh Bạch đáp.

"Là Lâm Tỉnh Bạch đại náo thiên lao, điện độn vô song sao? Ta chết dưới tay ngươi, cũng không tính là oan." Ngay lập tức một tiếng "oanh", thì ra kiếm khí hủy diệt Lâm Tỉnh Bạch đâm vào cơ thể hắn lúc nãy bùng phát, lập tức đã chết.

Lâm Tỉnh Bạch giải quyết xong Tây Lôi Tướng Mạnh Chương, một trong hai vị chủ tướng của đại binh doanh. Còn bên kia, Trang Thanh cũng giơ cây Vạn Thú Ác Vương Đục, từng nhát từng nhát đập xuống đầu Nam Lôi Tướng Vương Giản. Vương Giản cố gắng vận đao nghênh đỡ, nhưng đao sao có thể bá đạo bằng đục? Một nhát đập xuống, chân Vương Giản liền lún xuống mặt đất một tấc.

Đập thêm nhát nữa, chân lại lún xuống một tấc.

Liên tiếp mấy nhát đập xuống, Nam Lôi Tướng Vương Giản từ đầu đến chân đều nằm dưới mặt đất. Bất thình lình một tiếng "bành", Vương Giản đã nổ tung thành một đống thịt vụn. Thanh Sư Vương Trang Thanh vận cây Vạn Thú Ác Vương Đục, thực sự là quá uy phong, quá bá khí.

Lúc này mười vạn thiên binh thiên tướng đã bị năm trăm cao thủ Thiên Tiên của Sư Đà Quốc giết gần hết. Từ đầu đến cuối, họ căn bản không hiểu rốt cuộc là bị thế lực nào tiêu diệt, chỉ biết hẳn là yêu quái, dù sao cũng có yêu khí.

Trận tập kích này đánh nhanh đến mức nào, có thể thấy rõ qua đây.

Mà trận tập kích dù nhanh dù ác đến mấy, nếu không thực sự tàn nhẫn quyết tuyệt, e rằng cũng có người thoát được. Mười vạn thiên binh thiên tướng này, tất nhiên cũng không ít người trốn thoát khỏi đại binh doanh. Những người này sau khi trốn thoát, cơ bản là chạy thẳng về phía Thiên Cung.

Thiên Cung có bốn cửa trời, cũng vừa vặn có bốn vị thủ cửa.

Trì Quốc Thiên Vương thủ Đông Thiên Môn, Tăng Trưởng Thiên Vương thủ Nam Thiên Môn, Quảng Mục Thiên Vương thủ Tây Thiên Môn, Đa Văn Thiên Vương thủ Bắc Thiên Môn.

Hôm nay, Trì Quốc Thiên Vương đang canh giữ Đông Thiên Môn, thấy không ít kẻ áo giáp rách nát chạy đến trước cửa Thiên Cung. Trì Quốc Thiên Vương lập tức quát lớn: "Các ngươi rốt cuộc là kẻ nào? Nơi đây là trọng địa Thiên Đình, ăn mặc lôi thôi cũng dám vào sao?"

Chỉ thấy những người đó lập tức nói: "Trì Quốc Thiên Vương, tôi là thiên tướng Lý Vệ, ngài không nhận ra tôi sao? Cách đây không lâu tôi còn cùng ngài uống rượu mà."

"Trì Quốc Thiên Vương, tôi là thiên tướng Triệu Vân Chi, cách đây không lâu chúng ta còn cùng nhau đi bắt thiên mã."

Trì Quốc Thiên Vương lập tức nhận ra những người này, liền kinh ngạc: "Các ngươi bị sao vậy, sao lại ra nông nỗi thảm hại thế này?"

Những người đó lập tức nói: "Lần này xui xẻo quá, không biết vì sao, có một đám yêu quái không biết ăn gan hùm mật gấu gì mà tập kích đại binh doanh của chúng tôi, lại còn để chúng tập kích thành công. Tôi tận mắt thấy Nam Lôi Tướng chiến tử, sau khi chúng tôi liều mạng chiến đấu mới trốn thoát ra được, lập tức đến Thiên Cung báo cáo, sợ rằng yêu quái lại tập kích Thiên Cung mà Thiên Cung không biết tin tức."

Trì Quốc Thiên Vương thầm cười nhạt. Cái gì mà yêu quái lại tập kích Thiên Cung mà Thiên Cung không biết tin tức, yêu quái nào dám quy mô tập kích Thiên Cung, đúng là chuyện nực cười nhất thế gian. Những thiên tướng thất bại này nói như vậy chỉ là để thoái thác trách nhiệm vì chiến bại mà bỏ chạy thôi. Nhưng Trì Quốc Thiên Vương cũng không làm kẻ ác, liền nói: "Bản thiên vương lập tức báo lên Thiên Đế trong Thiên Cung." Trì Quốc Thiên Vương lúc này cũng không dám nói đỡ cho những thiên tướng thất bại này, lập tức chạy thẳng tới Linh Tiêu Bảo Điện.

Mà khi Trì Quốc Thiên Vương chạy tới Linh Tiêu Bảo Điện, vừa hay gặp người quen. Người quen không phải ai khác, chính là Tăng Trưởng Thiên Vương, Quảng Mục Thiên Vương, Đa Văn Thiên Vương. Bốn vị Thiên Vương vừa gặp mặt đều không khỏi sững sờ: "Ơ, trùng hợp vậy."

Sau đó bốn người nhìn nhau: "Không lẽ đều đụng phải thiên tướng của đại binh doanh bị yêu quái đánh bại đấy chứ?" Câu này vừa thốt ra, cả bốn đều nhìn nhau ngơ ngác, biểu cảm cực kỳ lạ lùng, trong lòng đều thầm nghĩ, đám yêu quái này thật ngông cuồng ngạo mạn, quy mô tập kích lại ** đến thế.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:435
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.