Tích Lôi Sơn, Ma Vân Điện, không phải ai muốn vào cũng được.
Mà trong số những người có tư cách đặt chân vào Ma Vân Điện, Bằng Ma Vương tuyệt đối là một trong số đó, còn Lâm Tỉnh Bạch lại là một người khác. Hiện tại, cả hai người Lâm Tỉnh Bạch và Bằng Ma Vương đều đang ngồi uống trà, vừa uống trà vừa chờ đợi người khác.
Lúc này, ngồi đó không chỉ có hai người Lâm Tỉnh Bạch và Bằng Ma Vương, mà còn có Ngô Bách Nhãn và Nam Cung Lục Nhĩ. Ngô Bách Nhãn và Nam Cung Lục Nhĩ đều là những người thuộc chín đại tân tinh, thực lực của Ngô Bách Nhãn yếu hơn một chút, còn thực lực của Nam Cung Lục Nhĩ thì tuyệt đối không hề yếu, là một cao thủ thực thụ.
Ngay cả Lâm Tỉnh Bạch cũng không dám nói mình có thể thắng chắc Nam Cung Lục Nhĩ.
Cả bốn người đều đang uống trà, vừa uống vừa đợi người tới.
Hiện tại, là chuyện đặc biệt của yêu tộc khi lập ra Yêu Đình, tái lập Yêu Hoàng, chống lại thiên đạo. Sự kiện đặc biệt như vậy đương nhiên vô cùng náo nhiệt, sẽ có rất nhiều người chạy tới. Ngay lập tức, có người tới.
Một công tử trẻ tuổi phong lưu phóng khoáng, bên cạnh công tử phong lưu này còn có mỹ nhân bầu bạn. Công tử phong lưu phe phẩy chiếc quạt: "Ta gọi là Diệp Cửu, Diệp trong chiếc lá, Cửu trong một hai ba bốn năm sáu bảy tám chín." Thực lực của Diệp Cửu không thể lường được, chưa từng có ai nhìn thấy Diệp Cửu - Cửu Đầu Trùng xuất toàn lực, cũng không ai biết thực lực của người này rốt cuộc ra sao.
Mỹ nhân đi cùng Diệp Cửu, tự nhiên chính là Vạn Thánh Công chúa chân dài eo thon.
"Náo nhiệt thật, thật là náo nhiệt, náo nhiệt thế này, lão Tôn không tới không được." Một bóng khỉ vàng óng xuất hiện trước Ma Vân Điện. Bóng khỉ vàng óng này vừa xuất hiện, hầu như tất cả mọi người đều nhìn sang. Tề Thiên Đại Thánh Tôn Ngộ Không cũng là nhân vật lừng lẫy, nghe nói hắn hiện đang tu dưỡng nơi sư phụ Tu Bồ Đề lão tổ, cũng không biết thực lực đã đạt tới trình độ nào rồi.
Sau khi Tôn Ngộ Không vào Ma Vân Điện, lúc đi ngang qua người Lâm Tỉnh Bạch, hắn vỗ tay một cái với Lâm Tỉnh Bạch, Lâm Tỉnh Bạch cũng vỗ tay đáp lại. Hai người phối hợp nhịp nhàng đập tay nhau một cái.
"Lâm sư đệ, lâu rồi không gặp."
"Tôn sư huynh, lâu rồi không gặp."
Hai người họ trên đường Tây Du từng là sư huynh đệ của nhau. Dù Tây Du đã kết thúc từ lâu, năm đó bái Đường Tăng làm sư phụ cũng thuần túy là trò đùa, nhưng đến tận bây giờ, hai người vẫn coi nhau là sư huynh đệ, cho nên gọi như vậy cũng là chuyện hoàn toàn bình thường, hoàn toàn thỏa đáng.
Gió lớn thật.
Đột nhiên, trong Ma Vân Điện, những cơn gió lớn thổi lên.
Gió đột ngột ngừng lại, nhưng sau khi gió tan, trong sân đã có thêm một người.
Đây là một thanh niên cô độc kiêu ngạo. Thanh niên này tới rồi đứng lại, tốc độ cực nhanh, tốc độ nhanh đến mức tuyệt đối không dưới Bằng Ma Vương. Người như vậy, tự nhiên chính là Trang Điêu. Trong tam giới hiện nay, người nổi tiếng có tốc độ không kém hơn Bằng Ma Vương cũng chỉ có một mình Trang Điêu mà thôi.
Khi Trang Điêu tới, trong tay còn bắt giữ một người. Chúng nhân nhìn kỹ, chỉ thấy người đó lại chính là Phổ Hiền Đại Bồ Tát. Trang Điêu thấy mọi người nhìn người mình đang bắt giữ, liền lên tiếng: "Vốn dĩ chúng ta đã bắt được Quan Âm Đại Bồ Tát, nhưng lần này Phổ Hiền Đại Bồ Tát công núi, Quan Âm Đại Bồ Tát thừa cơ trốn thoát, nhưng lại để ta bắt được Phổ Hiền Đại Bồ Tát. Nghe nói Tích Lôi Sơn muốn lập Yêu Đình, chi bằng bắt Phổ Hiền Đại Bồ Tát tới đây làm vật tế, chúc mừng Tích Lôi Sơn lập Yêu Đình."
Trang Điêu bắt Phổ Hiền Đại Bồ Tát tới Tích Lôi Sơn, một là để phô trương thực lực của Sư Đà Quốc, đến cả môn nhân của Ngọc Hư Cung, Đại Bồ Tát của Phật giáo cũng bắt được; hai là muốn dẫn họa sang đông, thực sự giết chết Phổ Hiền Đại Bồ Tát tại Sư Đà Quốc thì chỉ sợ hậu hoạn vô cùng, mà dời tới Tích Lôi Sơn, tự nhiên là họa thủy đông dẫn.
Mà Tích Lôi Sơn cũng không còn cách nào khác đành phải để bọn họ dẫn họa sang, không còn cách nào, ai bảo Tích Lôi Sơn ở đây muốn lập Yêu Đình cơ chứ. Khi nhìn thấy Lâm Tỉnh Bạch, mắt Trang Điêu sáng lên, mắt Lâm Tỉnh Bạch cũng sáng lên. Trang Điêu và Lâm Tỉnh Bạch vốn đã là hai người đứng đầu trong chín đại yêu tinh, tuy Lâm Tỉnh Bạch vẫn chưa đuổi kịp Trang Điêu, nhưng đã vô cùng sát sao rồi.
Trang Điêu liếc mắt nhìn đầu tiên là Lâm Tỉnh Bạch, sau khi đối mắt với Lâm Tỉnh Bạch, Trang Điêu nhìn sang Tôn Ngộ Không, tiếp đó nhìn sang Nam Cung Lục Nhĩ, người kế tiếp là Diệp Cửu, Trang Điêu lần lượt nhìn từng người một.
Mà mỗi người bị Trang Điêu nhìn qua, đều dấy lên ý chí chiến đấu mãnh liệt.
Trong chín đại tân tinh hiện nay, cơ bản là Trang Điêu mạnh nhất, Lâm Tỉnh Bạch thứ nhì, Tôn Ngộ Không thứ ba, Nam Cung Lục Nhĩ xếp sau nữa, Diệp Cửu xếp sau bốn người này.
Lúc này, mọi người mới phát hiện, chín đại yêu tộc tân tinh, ngoại trừ Hồ Ngọc Nương, Trang Thanh, Trang Bạch ba người vắng mặt, sáu người còn lại đều đã đến đủ, mà đây cũng là lần đầu tiên chín đại tân tinh tề tựu đông đủ như vậy, trước đây chưa từng có.
Tích Lôi Sơn lập Yêu Đình, quả thực là sự kiện trọng đại, bỗng chốc nhiều người tới như vậy, hơn nữa đều là những nhân vật lớn tuyệt đối.
Trong đó, Trang Điêu là kiêu ngạo nhất, nhiều lần dùng ánh mắt khiêu khích nhìn sang Lâm Tỉnh Bạch, Tôn Ngộ Không, Nam Cung Lục Nhĩ, Diệp Cửu và những người khác. Lâm Tỉnh Bạch hiện tại lười ra tay, bèn tìm Diệp Cửu cùng bày ra bàn cờ vây để đánh, trong khi đó, Tôn Ngộ Không và Nam Cung Lục Nhĩ đều là những gã hiếu chiến đến phát cuồng, thấy Trang Điêu chủ động khiêu khích, lập tức cả hai đều rục rịch muốn thử.
Trang Điêu thấy khiêu khích thành công, liền kiêu ngạo nói: "Tôn Ngộ Không, Nam Cung Lục Nhĩ, hai người các ngươi cùng lên đi, ta..."
Tôn Ngộ Không và Nam Cung Lục Nhĩ đều là những nhân vật cực kỳ kiêu ngạo, nghe Trang Điêu nói vậy, lập tức nổi giận. Tôn Ngộ Không là kẻ đầu tiên vung gậy đập tới. Lâm Tỉnh Bạch và Diệp Cửu lúc đang đánh cờ, thấy gậy này của Tôn Ngộ Không, liền nói: "Pháp lực của Tôn sư huynh cũng đã đạt tới Bát Trọng Thiên rồi, bội phục, bội phục."
Pháp lực của Tôn Ngộ Không mạnh, nhưng Trang Điêu còn cao hơn.
Trang Điêu là người duy nhất trong các tân tinh hiện nay sở hữu Hoàn Mỹ Thể, tuy nhiên tuy sở hữu Hoàn Mỹ Thể nhưng cũng không nhất thiết phải dùng tới, Trang Điêu là bậc thầy về tốc độ, gậy của Tôn Ngộ Không dù có mãnh liệt đến đâu, tốc độ của Trang Điêu cũng có thể né tránh.
"Rất tốt." Tôn Ngộ Không gặp phải đối thủ mạnh, lập tức đại hỉ, lại tung ra một gậy, gậy này lại khiến tốc độ của Trang Điêu nhanh đến mấy cũng không né nổi, gậy này Tôn Ngộ Không lại sử dụng năng lực liên quan đến không gian, khiến Trang Điêu không có chỗ nào để trốn.
Tôn Ngộ Không muốn độc chiến, Nam Cung Lục Nhĩ liền không nhúng tay vào.
Tuy nhiên, việc Trang Điêu có thể xếp hạng nhất trong các tân tinh không phải là không có lý do, có Hoàn Mỹ Thể trong người, dù có bị thương chút ít cũng lập tức hồi phục lại, trong khi ngược lại, Tôn Ngộ Không không có ưu thế đó, hai người đấu liên tiếp mười chiêu, Tôn Ngộ Không đã rơi vào thế hạ phong.
Ngay lúc Tôn Ngộ Không và Trang Điêu đang đấu nhau khó phân thắng bại, đột nhiên, trong sân xuất hiện một gã cự hán cơ bắp cuồn cuộn, gã cự hán đó chỉ sợ trạng thái bình thường cũng cao đến bốn mét. Trong tay múa một chiếc đại phủ, một rìu đập về phía Trang Điêu.
Trang Điêu thấy một rìu của gã cự hán này kinh người, cũng không dám cứng đối cứng, lập tức tránh đi.
Gã cự hán động tay, cú đại phủ này chuyển hướng chém sang Tôn Ngộ Không, quả là Tôn Ngộ Không, chiến đấu quả thực điên cuồng. Gặp phải cự phủ cũng dám phản kích, xoay nhẹ Như Ý Kim Cô Bổng, liền phản kích lên, chỉ nghe "đùng" một tiếng nổ lớn, không gian dường như cũng bị đánh ra những gợn sóng.
Đây là Di Sơn Đại Thánh." Bằng Ma Vương đang xem Diệp Cửu và Lâm Tỉnh Bạch đánh cờ nói: "Người này trong Lục Thánh chúng ta xếp thứ tư, nhưng chiến lực vô cùng khủng khiếp, xưng danh Di Sơn Đại Thánh Thạch Hám Thiên."
Lâm Tỉnh Bạch và Diệp Cửu cũng dừng tay đánh cờ, nhìn gã cự hán kia một rìu đã đánh bay Tôn Ngộ Không ra ngoài. Di Sơn Đại Thánh Thạch Hám Thiên xếp thứ tư trong Lục Đại Thánh này, sau khi một rìu đánh bay Tôn Ngộ Không, lại một rìu chém thẳng tới Trang Điêu.
Thạch Hám Thiên kia, một chiếc cự phủ trong tay, sử dụng đến mức lô hỏa thuần thanh.
Bên này Thạch Hám Thiên một chiếc cự phủ sử dụng lợi hại như vậy, còn cho rằng mình đánh chưa đã, một chiếc rìu nhỏ bay thẳng tới chỗ Nam Cung Lục Nhĩ đang quan chiến: "Lục Nhĩ Hầu, nghe nói ngươi cũng là một gã thích đánh nhau, cùng lên đi."
Thế này, Thạch Hám Thiên lấy một địch ba.
Thực lực mà Thạch Hám Thiên thể hiện ra lần này đã đạt tới Thập Nhị Trọng Thiên, còn thực lực Trang Điêu tung ra là Thập Nhất Trọng Thiên, Tôn Ngộ Không và Nam Cung Lục Nhĩ yếu hơn một chút, thực lực tung ra là Bát Trọng Thiên. Mà Thạch Hám Thiên lấy một địch ba, triệt để chứng minh sự mạnh mẽ trong thực lực của mình.
Lục Đại Thánh, Lục Đại Thánh. Thành danh đã mấy vạn năm, không phải là thứ mà đám tân tinh có thể so sánh.
Ngoại trừ Lục Đại Thánh thứ sáu là Phương Thất Thần thích rượu, thích gái, thích danh kiếm ra, năm người còn lại, ai mà chẳng khó chơi vô cùng. So sánh mà nói, chín đại tân tinh so với năm vị Đại Thánh này, thực sự vẫn còn non nớt một chút. Di Sơn Đại Thánh Thạch Hám Thiên hiện tại lấy một địch ba, đã chứng minh điều này.
"Thạch Hám Thiên biểu hiện không tệ." Bằng Ma Vương nói: "Nhưng cũng là chiếm lợi thế về tuổi tác, chín đại tân tinh các ngươi, tuổi còn rất trẻ đã đạt tới mức này, thực lực sau này quả thực không thể giới hạn. Thạch Hám Thiên cũng chỉ là hiện tại tỏ vẻ năng lực thôi, đợi một thời gian nữa các ngươi trưởng thành, Thạch Hám Thiên có thể đấu một chọi một mà thắng được đã là tốt rồi."
Lâm Tỉnh Bạch vừa nghe Bằng Ma Vương nói vừa nhìn qua, chỉ thấy Di Sơn Đại Thánh một chiếc rìu múa lượn lên xuống, mỗi một rìu đều không phức tạp, đều rất đơn giản, nhưng cũng như nhau, đều vô cùng hữu dụng. Thạch Hám Thiên chơi rìu, có cảm giác khai thiên lập địa.
Khí thế cực kỳ hùng tráng.
Đây chính là khí thế của Thạch Hám Thiên. "Khụ khụ." Tiếng ho khan truyền đến từ cửa điện, đứng ở cửa điện là một trung niên văn sĩ hơi gầy yếu, sắc mặt tái nhợt, trung niên văn sĩ đó đứng đón gió, gió thổi qua liền khẽ ho khan, nhưng dư chấn từ cuộc giao đấu của bốn người Thạch Hám Thiên lại gần như không có ảnh hưởng gì tới người này.
"Đây là nhân dạng của lão ngũ, trước kia có lẽ các ngươi chưa từng thấy." Bằng Ma Vương nói.
Lâm Tỉnh Bạch nhìn sang, người này chính là Thông Phong Đại Thánh Chư Cát Thông Phong, người thường gọi là quân sư đệ nhất yêu tộc, trông như đang mang trọng bệnh vậy. Bằng Ma Vương nói: "Lão ngũ Thông Phong Chư Cát Thông Phong thích giả vờ dáng vẻ con người ốm yếu, đúng là hết thuốc chữa rồi."
Đệ ngũ Đại Thánh, Thông Phong Đại Thánh Chư Cát Thông Phong đăng tràng.
Từ cửa điện trực tiếp đi vào, sau đó ngồi xuống, ngồi xuống rồi ho khan dữ dội, "Đừng để ý tới cái tên khốn Bằng Ma Vương Khổng Bằng kia, ta là thực sự mang trọng bệnh trong người, chứ không phải giả vờ ốm." Giọng nói của Chư Cát Thông Phong có chút sắc và nhỏ.
"Các ngươi, đúng là đánh hăng thật đấy." Người xuất hiện lần này, tóc đen, mặc áo đen, ngay cả giày cũng là màu đen. Lông mày nhíu chặt, khuôn mặt hơi dài, còn đặc điểm cụ thể hơn thì không có, nhưng quanh người đầy khí đen nặng nề, điều này khá đặc biệt giữa đám yêu quái.
Lâm Tỉnh Bạch không cần giới thiệu cũng nhận ra, đây vốn là một trong những Lục Đại Thánh đầu tiên mà Lâm Tỉnh Bạch từng gặp — Phúc Hải Đại Thánh Giao Ma Vương.
"Lâu rồi không gặp, Lâm Tỉnh Bạch." Giao Ma Vương và Lâm Tỉnh Bạch là chỗ quen cũ.
"Lâu rồi không gặp." Lâm Tỉnh Bạch nói.
Lúc này, người thứ hai của Lục Đại Thánh là Phúc Hải Đại Thánh Giao Ma Vương đã tới, người thứ ba Bằng Ma Vương Khổng Bằng đã tới, người thứ tư Di Sơn Đại Thánh Thạch Hám Thiên đã tới, người thứ năm Thông Phong Đại Thánh Chư Cát Thông Phong cũng đã tới, người của người thứ sáu Khu Thần Đại Thánh Phương Thất Thần không tới, chỉ đặt một chiếc quan tài ở đó.
Người đứng đầu trong chín tân tinh là Trang Điêu đã tới, người thứ nhì là Lâm Tỉnh Bạch cũng đã tới, Tôn Ngộ Không đã tới, Nam Cung Lục Nhĩ đã tới, Diệp Cửu đã tới, Ngô Bách Nhãn đã tới. Trong chín đại tân tinh, những người có thể tới, về cơ bản cũng đã tề tựu đông đủ.
Yêu tộc, những người nổi tiếng nhất về cơ bản đã tới.
Ngoài những người này, còn có một số nguyên lão yêu tộc, những nguyên lão yêu tộc này, hoặc là không nổi tiếng về võ lực, nhưng danh tiếng cực lớn, tư lịch cũng tốt, cho nên mới có tư cách ngồi vào Ma Vân Điện.
Và cho tới lúc này, các nhân vật nổi tiếng khác của yêu tộc đều đã tới cả rồi. Nhưng duy chỉ thiếu mất nhân vật chính.
Nhân vật chính, Bình Thiên Đại Thánh Ngưu Ma Vương.
"Lão tứ, ngươi vẫn thích đánh nhau như vậy." Trong điện đột nhiên xuất hiện một người, tay chân người này đều rất lớn, hơn nữa vừa ra tay, đã áp chế chiếc rìu của Thạch Hám Thiên, mặc cho cự phủ của Thạch Hám Thiên có động thế nào, cũng hoàn toàn không vung nổi.
Người tới, mạnh hơn Thạch Hám Thiên.
Và người tới, lúc này đã hiện thân.
Người này, hùng tráng dị thường, trên đầu đội một chiếc thủy ma ngân lượng thục thiết khôi, trên người mặc một bộ nhung xuyên cẩm tú hoàng kim giáp, dưới chân mang một đôi quyển tiêm phấn để chỉ bì ngoa. Bên hông thắt một sợi toản ti tam cổ sư man đới. Đôi mắt sáng như minh kính, hai hàng lông mày rực rỡ tựa ráng đỏ.
Đây là lần thứ hai Lâm Tỉnh Bạch nhìn thấy Ngưu Ma Vương, tuy không quá ngạc nhiên, nhưng vẫn cảm thấy, Ngưu Ma Vương từ khi có được ấn ký Yêu Hoàng, quả thực mỗi ngày một mạnh hơn, nhìn trạng thái hiện tại, cực kỳ có khả năng đột phá đạt tới Thập Ngũ Trọng Thiên.
Nếu không phải vì ấn ký Yêu Hoàng, Ngưu Ma Vương không thể trở nên mạnh mẽ đến vậy.
"Tốt lắm. Mọi người đều tới cả rồi." Ngưu Ma Vương đứng uy phong lẫm liệt: "Vì mọi người đều tới rồi, tiếp theo sẽ đơn giản thôi. Rất nhiều người nghĩ lễ lập Yêu Đình của ta chắc chắn rất phiền phức, kỳ thực, sai hoàn toàn, lập Yêu Đình, hoàn toàn không phiền phức chút nào."
Ngưu Ma Vương nói: "Lập Yêu Đình chỉ cần đi ba bước, bước thứ nhất là giết vật tế, bước thứ hai là đăng cơ, bước thứ ba là sách phong, kỳ thực đều đơn giản đến mức không tưởng."
"Bước thứ nhất giết vật tế, vật tế lần này của bổn vương có một món, là tên gia hỏa được truyền từ chỗ thánh nhân Khổng Tuyên cách đây không lâu — Khương Tử Nha." Ngưu Ma Vương vừa dứt lời, lập tức khiến người ta biết Khổng Tuyên thực ra đang ủng hộ Ngưu Ma Vương, tiếp đó, lại là Khương Tử Nha làm vật tế.
"Ồ, còn một vật tế nữa, Trang Điêu, ngươi mang tới." Tay Ngưu Ma Vương động một cái, chỉ thấy Phổ Hiền Đại Bồ Tát bên cạnh ghế của Trang Điêu đã nằm trong tay Ngưu Ma Vương: "Cộng thêm một Phổ Hiền Đại Bồ Tát làm vật tế, không tệ."
Ngưu Ma Vương quả nhiên rất gan dạ, dám giết, không những dám giết Khương Tử Nha, đến cả Phổ Hiền Đại Bồ Tát cũng dám giết.
Ngưu Ma Vương hiện tại, khí thế cực thịnh.
Ngưu Ma Vương khí thế thịnh cực, tuyệt đối không phải là kẻ dễ đối phó.
Bắt cả Khương Tử Nha và Phổ Hiền trong tay, Ngưu Ma Vương đã quyết định giết người. Khương Tử Nha và Phổ Hiền còn muốn giãy giụa, nhưng làm sao mà thoát nổi.
Ngoài ba mươi ba tầng trời, có một nơi hư không, trong nơi hư không này, có một cung điện, được gọi là Ngọc Hư Cung.
Trong Ngọc Hư Cung, có một trong chư thiên thánh nhân là Nguyên Thủy Thiên Tôn.
Mà lúc này, Quảng Thành Tử lảo đảo bước đi trong Ngọc Hư Cung: "Sư tôn, sư tôn, Tích Lôi Sơn lập Yêu Đình, muốn công khai xử quyết Khương Tử Nha và Phổ Hiền sư đệ, để làm vật tế, chuyện này, thật sự phải nhờ sư tôn ra tay mới được."
Nguyên Thủy Thiên Tôn im lặng không nói, ngồi xếp bằng trên vô tận bạch quang.
Nguyên Thủy Thiên Tôn không phải không muốn giúp, tuy nhiên, ở cửa Ngọc Hư Cung, có một kẻ nghiện rượu đang say khướt, kẻ nghiện rượu đó trong tay cầm bầu rượu, y phục đầy vết rượu, trông vô cùng không nổi bật, nhưng bên hông kẻ nghiện rượu này đeo bốn thanh kiếm.
Tru Tiên Tứ Kiếm - Thông Thiên Giáo Chủ.
Nguyên Thủy Thiên Tôn tự nhận thực lực mình yếu hơn Thông Thiên Giáo Chủ một chút, Thông Thiên Giáo Chủ hiện tại chặn cửa, Nguyên Thủy Thiên Tôn cũng không động được. Cho nên Quảng Thành Tử nói tiếp, Nguyên Thủy Thiên Tôn cũng chỉ có thể ngồi xếp bằng, đương nhiên, trong lúc ngồi xếp bằng, Nguyên Thủy Thiên Tôn đang đấu khẩu: "Sư đệ, ngươi làm vậy, sợ rằng tới chỗ thầy không thể giải trình."
"Chỗ thầy, tự nhiên sẽ có Nữ Oa Nương Nương đi giải trình." Thông Thiên Giáo Chủ sau trận Phong Thần, đã nghiêng về phía Oa Hoàng Cung, cho nên cũng không sợ Hồng Quân Đạo Nhân, thấy vậy, Nguyên Thủy Thiên Tôn cũng chỉ có thể thở dài một tiếng: "Sư đệ, ngươi xuất thân đạo môn, xếp hạng Tam Thanh, cớ gì lại đi tới Oa Hoàng Cung."
Thông Thiên Giáo Chủ cười lạnh một tiếng: "Bởi vì bên Oa Hoàng Cung kia, không có nhiều nội đấu như bên thầy, ở bên đó ta có thể yên tâm giao phía sau lưng cho các thánh nhân khác của Oa Hoàng Cung, còn ở bên Tử Tiêu Cung này, ta không có lá gan đó."
Nguyên Thủy Thiên Tôn và Thông Thiên Giáo Chủ đều đang đấu khẩu, Nguyên Thủy Thiên Tôn vốn dĩ khẩu tài tốt, Thông Thiên Giáo Chủ có rượu bên mình, nói nhiều chút nước miếng thì uống rượu bù lại, cũng chẳng sao.
Tích Lôi Sơn lần này lập Yêu Đình, rõ ràng là Oa Hoàng Cung đang chống lưng ở phía sau.
Nguyên Thủy Thiên Tôn bất động trong Ngọc Hư Cung.
Thông Thiên Giáo Chủ uống rượu ngoài Ngọc Hư Cung.