Việc chiến đấu của những người điều khiển khôi lỗi thuật khác hẳn với tu chân giả thông thường, cơ bản là dựa vào khôi lỗi thú để chiến đấu, vì vậy phương pháp phân chia đẳng cấp cũng khác biệt.
Khôi lỗi thuật chia làm bảy mươi cấp.
Thái Y Y là khôi lỗi sư cấp bảy, còn Thái Phấn Phấn là khôi lỗi sư cấp mười hai, dù sao thì việc sử dụng tà thuật lấy hồn phách người khác làm tiến bộ sẽ nhanh hơn. Năm mươi cấp khôi lỗi này, càng lên cao càng khó thăng tiến, mà trình độ hiện tại của Lâm Tỉnh Bạch, đại khái tương đương với cấp năm mươi trong cách phân chia này.
Khôi lỗi sư cấp bảy của Thái Y Y hoàn toàn bị khôi lỗi sư cấp mười hai của Thái Phấn Phấn áp chế.
Lúc này, Thái Phấn Phấn cảm thấy buồn cười, dựa vào màn dạy bảo tại chỗ của người khác mà muốn khiến thực lực của Thái Y Y tăng lên, rồi đánh bại khôi lỗi sư cấp mười hai như mình ư? Huống hồ, sự hung tàn của Huyết Điểu còn vượt xa Tuyết Cẩu, căn bản không phải là thứ Tuyết Cẩu có thể chống lại.
Buổi dạy thực tế của Lâm Tỉnh Bạch đã bắt đầu.
"Cơ quan thú không phải dùng như cách cô đang dùng. Thái Y Y, điều khiển cơ quan thú, hãy dùng tâm của cô để điều khiển, được rồi, hãy đi cảm nhận cơ quan thú."
"Chiến đấu lại bắt đầu, lệch trái, di chuyển lên."
"Phi thân, phản kích xoay vòng ba trăm sáu mươi độ trên không."
---❊ ❖ ❊---
Thái Phấn Phấn kinh ngạc phát hiện, kể từ sau khi tái chiến, kể từ khi gã quái nhân kia bắt đầu chỉ điểm, cơ quan thú lợi hại hơn của nàng, trình độ điều khiển cơ quan mạnh hơn của nàng, vậy mà lại hoàn toàn rơi vào thế hạ phong. Thái Phấn Phấn muốn bứt tóc phát điên, muốn hít thuốc. Mỗi khi bị áp chế vào thế hạ phong, Thái Phấn Phấn theo phong cách nổi loạn này lại thích làm những việc như vậy.
Dần dần, Lâm Tỉnh Bạch lên tiếng càng ngày càng ít, bởi vì thứ dạy cho Thái Y Y là cách dùng tâm để điều khiển, hiện tại Thái Y Y trong quá trình chiến đấu ngày càng hiểu nhiều hơn, vậy thì mình cứ dần ít nói lại, để cô bé từ từ lĩnh hội, đó mới là sự tiến bộ thực sự.
Đến cuối cùng, Lâm Tỉnh Bạch chỉ thỉnh thoảng nói vài câu, nhưng chỉ vài câu thỉnh thoảng đó lại khiến cho mỗi đợt phản công của Thái Phấn Phấn đều thất bại.
"Ngươi là ai? Rốt cuộc ngươi là ai?" Thái Phấn Phấn nhìn vào bóng đen trong màn đêm.
Lâm Tỉnh Bạch trong bóng tối nhàn nhạt nói: "Chưa từng nghe nói Trường Bạch Khôi Lỗi Môn có một vị Thái sư thúc tổ sao?"
"Được rồi, cô đi đi." Lâm Tỉnh Bạch nói: "Thái Y Y hiện tại vẫn chưa thể dựa vào thực lực chân chính của bản thân để thắng cô, nhưng cuối cùng sẽ có ngày thắng được cô. Giữ lại tính mạng cô hôm nay, để sau này Thái Y Y tự dùng thực lực của mình mà lấy lại."
"Ta cũng lười phải lấy lớn hiếp nhỏ."
Nghe thấy thân phận Thái sư thúc tổ của Lâm Tỉnh Bạch, trong thoáng chốc, Thái Phấn Phấn bàng hoàng kinh ngạc, sau đó không dám nói thêm lời nào, ngoan ngoãn cút đi. Tất nhiên, trước khi đi, nàng ta đã lấy lại con Huyết Điểu cơ quan thú bị đánh cho hư hỏng không chịu nổi kia.
"Bây giờ là chín giờ rưỡi rồi, không đi học thì không phải là học sinh ngoan đâu." Lâm Tỉnh Bạch nói với Thái Y Y bên cạnh.
"Em không thể đến trường được nữa." Thái Y Y nói: "Thực lực của Nhân Hồn Khôi Lỗi Môn cao hơn Trường Bạch Khôi Lỗi Môn, lần này Nhân Hồn Khôi Lỗi Môn được Bắc Phương Tu Chân Giả Liên Minh mời đến để đối phó với Trường Bạch Khôi Lỗi Môn, em phải đi chi viện cho sư môn."
"Ra là vậy." Lâm Tỉnh Bạch gật đầu: "Thế này đi, em tìm điện thoại gọi cho cha mẹ và nhà trường trước, để bên đó không quá lo lắng."
"Vâng." Thái Y Y gật đầu.
"Đúng rồi, lần này ta cũng đi cùng." Lâm Tỉnh Bạch nói: "Dù sao ta cũng là Thái sư thúc tổ của Trường Bạch Khôi Lỗi Môn, nếu Trường Bạch Khôi Lỗi Môn đối mặt với nguy cơ lớn thế này mà ta không đi giúp đỡ thì cũng không nói nổi."
Nghe thấy Thái sư thúc tổ cũng muốn quay về Trường Bạch Khôi Lỗi Môn, Thái Y Y vui mừng gật đầu lia lịa. Thái sư thúc tổ là hạng người gì cơ chứ, đây là một vị thần nhân điển hình, Thái sư thúc tổ đã đồng ý đi rồi, vậy chẳng phải là chuyện tốt hay sao, mọi vấn đề đều sẽ được giải quyết dễ dàng.
Thái Y Y tuyệt đối tin tưởng Thái sư thúc tổ, trong lòng Thái Y Y, Thái sư thúc tổ sẽ không thất bại, mãi mãi không bao giờ.
Mang theo tâm trạng vui vẻ, Thái Y Y bấm máy gọi cho điện thoại di động của cha, gọi điện hỏi thăm. Con gái gọi điện tới khiến cha mẹ Thái thở phào nhẹ nhõm, may quá, con gái không phải mất tích. Nhưng nghe nói con gái lại sắp biến mất một thời gian, không khỏi cảm thấy phiền muộn.
Cha mẹ Thái không thuộc giới tu chân, cũng không biết con gái mình là người trong giới. Chỉ biết con gái ở trong một võ thuật môn phái, mà hiện tại, dường như võ thuật môn phái đó lại sắp khảo hạch, nên con gái mới vội vã chạy đi.
Cha Thái gật đầu, con gái mình đến võ thuật môn phái cũng không phải chỉ một hai lần. Cha mẹ Thái không biết rằng "sự thật" mà họ biết, thực ra đều là lời nói dối, tất nhiên đây là những lời nói dối thiện chí. Phía nhà trường nghe tin Thái Y Y đã tìm thấy, tự nhiên cũng thở phào nhẹ nhõm.
Lâm Tỉnh Bạch hiện tại là một giáo viên nhân dân vĩ đại, muốn đi tất nhiên phải xin nghỉ.
Khúc Phong đang ở ngay đối diện, nghe tin Lâm Tỉnh Bạch muốn xin nghỉ, liền gật đầu lia lịa. Nếu nói trong số giáo viên của trường này, ai sợ thầy Lâm nhất, tất nhiên là hiệu trưởng có địa vị cao nhất: "Thầy Lâm, tiền bối Lâm, nếu thầy muốn rời đi một thời gian, chỉ cần gọi điện thoại thông báo một tiếng là được rồi."
Lâm Tỉnh Bạch cười cười: "Vậy hiệu trưởng Khúc, làm phiền ông tìm giúp tôi một giáo viên dạy thay."
"Vâng, vâng, vâng." Khúc Phong gật đầu lia lịa.
"Đã giao đại xong xuôi mọi chuyện rồi, vậy đi thôi." Lâm Tỉnh Bạch nói với Thái Y Y bên cạnh, sau đó, hai người chuẩn bị xuất phát, bắt đầu từ Trường Bạch Khôi Lỗi Môn, ân ân oán oán vì khôi lỗi thuật gây ra, đã đến lúc cần phải giải quyết dứt điểm rồi.
"Vâng, thầy." Thái Y Y gật đầu.
"Này, thầy Lâm, thầy đi Trường Bạch Khôi Lỗi Môn mà cứ thế đi, không nói một tiếng, cũng không mang em đi cùng, em không chịu đâu." Giọng nói nũng nịu, người lên tiếng chính là tiểu ma nữ Khúc Phi Yên, cô mặc bộ đồ hở rốn gợi cảm, để lộ một đoạn bụng nhỏ, đẹp đến cực điểm.
Khúc Phi Yên đang đứng ở phía bên cổng trường.
Còn ở phía bên kia, Sở Ngự Tình tuy không nói gì, nhưng đứng đó xinh đẹp như hoa, bàn tay lạnh lẽo nắm chặt lấy Tụ Tuyết Kiếm lạnh lẽo.
Rõ ràng, cho dù là Khúc Phi Yên hay Sở Ngự Tình đều muốn đi theo Lâm Tỉnh Bạch, tham gia chiến đấu.
Khi xưa Lâm Tỉnh Bạch từng giúp họ, bây giờ họ tự nhiên phải giúp lại. Tuy là thân gái, nhưng không nghi ngờ gì cả Khúc Phi Yên lẫn Sở Ngự Tình đều là những cô gái có trách nhiệm.
Lâm Tỉnh Bạch cười cười: "Các em đó, hãy tập trung đi học đi."
"Chuyện này, không cần các em nhúng tay vào." Lâm Tỉnh Bạch thấy Khúc Phi Yên và Sở Ngự Tình vẫn đứng im không động đậy, dường như đã quyết tâm đi theo mình: "Yên tâm, tin thầy đi, chuyện này thầy sẽ giải quyết ổn thỏa. Các em cứ yên tâm ở đây học tập, nghĩa vụ của học sinh là học tập, không phải đánh nhau."
Nghe Lâm Tỉnh Bạch nói vậy, Khúc Phi Yên bĩu đôi môi đỏ mọng: "Được rồi, người ta không đi là được chứ gì, nhưng thầy à, nhất định phải thắng thật đẹp rồi quay về nhé, thầy." Đây là lời tiễn biệt của Khúc Phi Yên.
"Trở về bình an." Sở Ngự Tình cuối cùng cũng thốt ra bốn chữ, rồi khép môi lại, nhưng để cô gái xinh đẹp lạnh lùng này nói ra bốn chữ "trở về bình an" cũng chẳng dễ dàng gì.
"Sẽ thôi, hãy tin thầy." Lâm Tỉnh Bạch giơ tay vẫy vẫy, sau đó, bước lên một hành trình mới.
Khúc Phi Yên và Sở Ngự Tình nhìn bóng lưng Lâm Tỉnh Bạch, bóng lưng ấy, dần dần biến mất.