Vu Mộ

Lượt đọc: 5728 | 1 Đánh giá: 9/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Hậu ký (16) Trái Đất

❊ ❊ ❊

Trong con đường viễn cổ nhuốm màu xanh đầy vẻ thần bí, tòa Linh Cung màu trắng ấy vẫn sừng sững. Cung điện màu trắng, lầu các đỏ như máu.

Trong lầu các đỏ như máu, một Tuyết Hạc Nguyên Linh y phục trắng như tuyết, tuấn mỹ vô cùng, nhưng đôi mày xếch ngược mang lại cảm giác tà ác không thể che giấu, đang cười điên cuồng. Bạch vốn dĩ luôn chẳng bận tâm điều gì, lúc này lại nhìn Tuyết Hạc Nguyên Linh đầy thù hận. Lâm Tỉnh Bạch mạnh nhất trong ba người đang chắp tay đứng một bên, Hằng Nga tự nhiên đứng cạnh y. Bốn người, thế chân vạc.

Bạch mở lời: "Tất cả mọi thứ phải bắt đầu từ ba tỷ năm trăm triệu năm trước. Ba tỷ năm trăm triệu năm trước, đó là trước hai đại tuần hoàn luân hồi. Khi đó khu vực trung tâm đại tuần hoàn, tập hợp mười nhân vật cấp Nguyên Linh, mười nhân vật cấp Nguyên Linh này dĩ nhiên không thắng nổi hai kẻ Hủy Diệt Giả Sinh và Hủy Diệt Giả Diệt."

"Tuy nhiên, để đại tuần hoàn luân hồi đó không bị hủy diệt, phần lớn những nhân vật trong mười Nguyên Linh này vẫn đang nỗ lực phấn đấu. Thế nhưng chuyện đời luôn có ngoại lệ, ví như một vị trong mười vị Nguyên Linh này không hề có ý định phấn đấu, mà lại bí mật bán đứng ta, bán đứng chín vị Nguyên Linh còn lại cho Hủy Diệt Giả Sinh và Hủy Diệt Giả Diệt, khiến hai kẻ đó dễ dàng tiêu diệt chín vị Nguyên Linh kia, thậm chí còn phong ấn ta trong một thời gian rất dài. Còn vị Nguyên Linh bán đứng kia, thứ hắn nhận được chính là việc bản thân không chết, đồng thời, hắn có được di thể của chín vị Nguyên Linh còn lại."

Bạch nói tiếp: "Tên của vị Nguyên Linh đó là Tuyết Hạc Nguyên Linh, còn di thể của chín vị Nguyên Linh kia thì biến mất. Ta tìm mãi không thấy, nhưng về sau ta mới phát hiện ra, Tuyết Hạc Nguyên Linh, ngươi đang lợi dụng chín bộ di thể này để làm nghiên cứu cấm kỵ, định gom sức mạnh của chín người vào bản thân, khiến chính mình đột phá cấp Nguyên Linh, đạt tới trạng thái Hủy Diệt Giả."

"Chỉ tiếc rằng, lưới trời lồng lộng, ba tỷ năm trăm triệu năm đã trôi qua, ngươi vẫn bị ta tìm ra." Bạch nhìn Tuyết Hạc Nguyên Linh nói: "Ngươi yên tâm, ta nhất định sẽ giết ngươi." Bạch bây giờ đang phẫn nộ tột cùng, làm sao có thể không phẫn nộ, đối với loại người như Tuyết Hạc Nguyên Linh, hắn sao có thể không phẫn nộ.

Tuyết Hạc Nguyên Linh cười ha hả, tiếng cười cực kỳ ngông cuồng: "Bạch à Bạch, ngươi thật vô dụng, trách không được ngươi tồn tại từ lúc đại tuần hoàn bắt đầu luân hồi đến tận bây giờ, mà vẫn chỉ là cấp Nguyên Linh, quả thật không chút tiến bộ nào. Với cái tính cách này của ngươi, nếu không phải có tuyệt chiêu phân thân ra hàng vạn, chỉ sợ ngươi đã chết từ lâu rồi."

"Ba tỷ năm trăm triệu năm trước, các ngươi bị ta tính kế, hơn nữa còn bị ta tính kế rất thê thảm, thật đáng tiếc, lại bị ta tính kế thảm hại đến mức này." Tuyết Hạc Nguyên Linh cười ha hả: "Bạch, nhãn quan của ngươi thật kém, ta giở trò quỷ trong bóng tối lâu như vậy mà ngươi lại không hề phát hiện, bị ta đùa giỡn trong lòng bàn tay, thật đáng thương. Dĩ nhiên, trí tuệ của ngươi chỉ là trí tuệ của Nguyên Linh bình thường, bị đùa giỡn cũng là chuyện thường. Chín người kia cũng chỉ có trí tuệ của Nguyên Linh bình thường, nên bị bản tọa đùa giỡn cũng là chuyện đương nhiên. Bản tọa đây có trí tuệ siêu việt Nguyên Linh, đùa giỡn đám ngu xuẩn các ngươi cũng là chuyện hết sức hợp lý."

"Một đám ngu xuẩn, rõ ràng biết mười Nguyên Linh căn bản không thể là đối thủ của hai Hủy Diệt Giả, vậy mà còn cứng đầu muốn chống lại. Liên thủ với lũ ngu xuẩn như thế, ta điên rồi sao." Tuyết Hạc Nguyên Linh cười ha hả: "Bản tọa bán chín kẻ đó và cả ngươi cho hai tên Hủy Diệt Giả, quả thực tính là một thương vụ khá ổn."

"Ngươi bị phong ấn, chín tên Nguyên Linh ngu xuẩn kia chết, còn bản tọa thì vẫn sống khỏe mạnh. Dĩ nhiên, bản tọa cũng biết ngươi sẽ không chết, thuật phân thân hàng vạn của ngươi khiến ngươi căn bản không thể chết, chỉ có thể bị phong ấn. Cho nên bản tọa xây dựng một con đường, con đường này vốn rất bí mật, dẫu vậy bản tọa vẫn chưa yên tâm, còn viết lại di ngôn giả chết tại nơi này để đánh lạc hướng người khác."

"Dĩ nhiên, với trí tuệ siêu việt Nguyên Linh như bản tọa, tự nhiên sẽ không chỉ biết trốn ở đây né tránh ngươi rồi chờ chết. Bản tọa sao có thể ngu ngốc đến thế. Tất cả mọi chuyện này, bao gồm cả vụ bán đứng lúc đầu, đều là vì nghiên cứu của bản tọa." Nhắc đến nghiên cứu này, trên mặt Tuyết Hạc Nguyên Linh lại lộ ra vẻ tự hào.

Xem ra, vị Tuyết Hạc Nguyên Linh này cực kỳ tự hào về nghiên cứu của mình.

Sắc mặt Bạch lúc này không được tốt lắm.

Tuyết Hạc Nguyên Linh tiếp tục cười lớn nói: "Ai, ba tỷ năm trăm triệu năm không nói chuyện, một khi đã mở miệng thì thật thích nói thêm một chút. Vốn tưởng tính cách của bản tọa, với trí tuệ siêu việt Nguyên Linh của bản tọa, không thích nói nhiều như vậy, nhưng hôm nay bản tọa sẽ giảng giải cặn kẽ cho, thế nào là nghiên cứu của bản tọa."

"Ba tỷ năm trăm triệu năm trước, ở đó có mười Nguyên Linh. Mười nhân vật cấp Nguyên Linh này, trọng tâm mỗi người mỗi khác, sở trường cũng khác nhau. Bản tọa lúc đó bị giới hạn bởi cái ngưỡng sinh linh cá thể là cấp Nguyên Linh, không thể tiến thêm được nữa, cho nên lúc đó liền nghĩ ra một đề tài nghiên cứu. Cấp Nguyên Linh là giới hạn của một người, nếu ta không còn là một người thì sao?"

"Khi đó ta đã muốn lấy chín vị Nguyên Linh kia ra nghiên cứu, nhưng thực lực chín vị Nguyên Linh kia có lẽ yếu hơn bản tọa, nhưng cũng không kém bao nhiêu. Bản tọa không thể đấu một chọi chín để bắt giữ bọn họ mà từ từ nghiên cứu. May thay đúng lúc này, tin tức Hủy Diệt Giả giáng lâm truyền đến."

"Mọi chuyện thật quá đúng lúc, bản tọa nảy ra một kế, đó là cấu kết với Hủy Diệt Giả, khiến Hủy Diệt Giả thuận lợi hơn trong việc giết chết chín vị Nguyên Linh kia, cũng như phong ấn Bạch. Đúng rồi, Bạch, lúc đó ta không ngờ ngươi lại có mặt mũi lớn đến thế. Vốn dĩ Hủy Diệt Giả không chịu hợp tác với bản tọa, nhưng sau khi nghe nói có thể phong ấn được ngươi, chúng mới hợp tác với ta."

"Sau đó thì sao, bản tọa có được thứ bản tọa muốn, di thể của chín nhân vật cấp Nguyên Linh khác, những di thể này đã cho bản tọa nguồn nguyên liệu tuyệt vời để nghiên cứu. Bản tọa cho rằng, một người thì không xong, không đột phá được cấp Nguyên Linh, nhưng cái gọi là cấp Nguyên Linh, chỉ là giới hạn của sinh linh cá thể, nếu ta chia mình thành mười người thì sao?"

Tuyết Hạc Nguyên Linh cười ha hả: "Có lẽ đối với các ngươi, làm sao một người chia thành mười người là điều các ngươi hoàn toàn không hiểu. Nói thẳng ra đi, bản tọa chia tinh thần của mình thành mười phần, một phần là tinh thần chủ thể, chín phần kia là tinh thần thứ thể, để chín phần tinh thần thứ thể này đi điều khiển năng lượng còn sót lại của chín người kia. Mà tinh thần chủ thể không chỉ điều khiển pháp lực của bản thân, còn điều khiển cả chín phần tinh thần thứ thể khác. Cuối cùng, bản tọa đã thành công. Mọi chuyện đúng như ta dự liệu, cái gọi là giới hạn cấp Nguyên Linh, thực ra chỉ là giới hạn của sinh linh cá thể, bản tọa chia tinh thần thành mười phần, tự nhiên bỏ qua được giới hạn này."

"Bản tọa quả nhiên thành công, mười tinh thần thể, cuối cùng đã đẩy khả năng của bản tọa lên đến tầng thứ Hủy Diệt Giả." Tuyết Hạc Nguyên Linh cười ha hả nhìn Bạch: "Ngươi thật bất hạnh, nếu ngươi đến sớm vài năm, có lẽ ta phải thua dưới tay ngươi, dù sao ngươi cũng là cấp Nguyên Linh mạnh nhất. Nhưng, ngươi đến muộn vài năm, ba tỷ năm trăm triệu năm qua ngươi không phát hiện ra ta, mà đợi đến khi ta thành công mới phát hiện ra, xem ra ngươi định sẵn là tên khốn đáng thương bị bản tọa oanh sát. Ồ không đúng, ngươi khác với mấy tên đáng thương thông thường, ngươi là kẻ yếu nhất trong ba phân thân của gã Sinh Diệt đó, tuy là kẻ yếu nhất, nhưng mãi mãi bất tử, cùng lắm cũng chỉ là phong ấn ngươi mà thôi."

"Được rồi, đợi bản tọa phong ấn ngươi, rồi lại bắt đầu nghiệp lớn bá đồ của ta." Tuyết Hạc Nguyên Linh cười ha hả, trong khi cười, khuôn mặt tuấn mỹ của hắn vặn vẹo, trông có vẻ hơi biến thái, khiến người ta cảm thấy cực kỳ khó chịu.

Bạch nhún vai: "Thật đáng tiếc, ngươi sẽ không thành công đâu."

Tuyết Hạc Nguyên Linh cười lạnh: "Bản tọa nói, tự nhiên sẽ thành công, ba tỷ năm trăm triệu năm trước là như vậy, ba tỷ năm trăm triệu năm sau vẫn như vậy, Bạch, ngươi không đấu lại bản tọa đâu."

Bạch nhún vai: "Luận thực lực, luận trí tuệ, ta không đấu lại ngươi, nhưng lần này người đấu với ngươi không phải là ta, Lâm Tỉnh Bạch, ván này trông cậy vào ngươi đấy."

Lâm Tỉnh Bạch thản nhiên nhún vai: "Xem ra lại đến lượt ta làm chân sai vặt rồi."

Lúc này, Tuyết Hạc Nguyên Linh cuối cùng cũng hướng ánh mắt về phía Lâm Tỉnh Bạch: "Một cấp Nguyên Linh, cũng chỉ là một cấp Nguyên Linh mà thôi, đáng giá để lão già Bạch này coi trọng, cho rằng có thể đối phó được bản tọa, một Hủy Diệt Giả sao." Thực lực của Tuyết Hạc Nguyên Linh không bằng Lâm Tỉnh Bạch, nên bị Lâm Tỉnh Bạch dùng ảo ảnh - thực lực cấp Nguyên Linh che mắt.

Dẫu vậy, Tuyết Hạc Nguyên Linh cũng cảm thấy cực kỳ cổ quái, hắn biết Bạch tuy mưu lược không bằng mình, nhưng tuyệt đối không phải kẻ ngu dốt, lúc này lại coi trọng gã mặc áo xanh này như vậy, hẳn là gã này có điểm gì cổ quái, nếu không thì tuyệt đối không đến mức này, vậy thì, có điểm gì cổ quái đây?

Tuyết Hạc Nguyên Linh tỉ mỉ đánh giá Lâm Tỉnh Bạch.

Lâm Tỉnh Bạch cũng đang đánh giá Tuyết Hạc Nguyên Linh.

Mặc dù Tuyết Hạc Nguyên Linh không hẳn là Hủy Diệt Giả bản hoàn chỉnh, nhưng dù sao cũng là Hủy Diệt Giả thứ năm từ xưa đến nay, đáng để nghiên cứu kỹ một phen.

Trong khi Lâm Tỉnh Bạch và Tuyết Hạc Nguyên Linh đang đối đầu, ở một phía khác, Ngân Tâm Thiên Quân đã dẫn theo Ngân Ngưu Đại Tướng và những người khác, thẳng tiến về phía Trái Đất. Pháp lực của Ngân Tâm Thiên Quân vốn cao cường, năng lượng của hắn lại là phụ năng lượng vô cùng quái dị, cộng thêm tuyến phòng thủ của Thái Dương Liên Minh trước đó đã bị Thiên Hạc Chân Quân tàn phá một phen, thế nên, đối mặt với Ngân Tâm Thiên Quân và những kẻ tộc Ngân Hà kia, cái gọi là tuyến phòng thủ không hề phát huy tác dụng. Rất nhanh, Ngân Tâm Thiên Quân đã đến được bầu trời Trái Đất.

Lúc này, Ngân Ngưu Đại Tướng hét lớn một tiếng: "Tất cả công dân của Thái Dương Liên Minh trên Trái Đất nghe đây, các ngươi mau mau đầu hàng, nếu không đầu hàng, thứ chờ đợi các ngươi chính là sự hủy diệt." Ngân Ngưu Đại Tướng này cũng là một trong những kẻ tinh thông thiết bị hiện đại, lập tức ra lệnh cho thủ hạ truyền đi bài phát biểu này.

Để thị uy, Ngân Tâm Thiên Quân còn tung ra một quyền, quyền này đánh cho đỉnh Châu Mục Lãng Mã Phong tan rã, cả ngọn đỉnh núi sụp đổ ngay lập tức. Đỉnh cao như vậy sụp đổ gây ra thay đổi địa hình vô cùng lớn, không biết đã có bao nhiêu người chết dưới quyền này của Ngân Tâm Thiên Quân. Tổn thất do một quyền này gây ra, sợ rằng phải đến hàng trăm tỷ Liên Minh tệ.

Mục đích của một quyền này là để thị uy, biểu thị Ngân Tâm Thiên Quân đã đến, kẻ nào còn muốn sống thì mau mau quy hàng.

"Kẻ chống đối, chết!" Ngôn ngữ thị uy tuyệt đối.

Ngân Tâm Thiên Quân đáng sợ, từ trên trời giáng xuống.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:742
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.