Không vì lý do gì khác, chỉ bởi Tư Đồ Diễn và Mộ Cẩm Sắt nhìn thực sự quá trẻ trung!
"Trời ạ, Tông chủ và Tông chủ phu nhân không phải là quá trẻ rồi sao? Trước đây khi ta nhìn thấy Tông chủ cũng đâu có dáng vẻ này!"
"Có lẽ sau khi tu luyện đến cảnh giới như Tông chủ thì có thể cải lão hoàn đồng, chúng ta chọn con đường tu luyện này, chẳng phải là vì muốn có tuế nguyệt dài lâu hơn sao?"
"Nhìn như vậy, đường nét khuôn mặt của Tông chủ phu nhân và Đại tiểu thư thực sự rất giống nhau."
Hạ Chỉ Tình và những người khác sau khi nhìn thấy dáng vẻ của Mộ Cẩm Sắt thì cũng hiểu được hàm ý những lời Bách Lý Hồng Trang nói trước đó, hèn gì Tông chủ vừa nhìn thấy Bách Lý Hồng Trang đã có thể nhận ra.
"Tông chủ phu nhân tuy rất xinh đẹp, nhưng ta cảm thấy dung mạo của Hồng Trang vẫn là nhất trong số tất cả nữ tử ta từng gặp." Hạ Chỉ Tình ánh mắt sáng ngời, "Đợi đến ngày Hồng Trang thành thân, chắc chắn sẽ là tân nương đẹp nhất thế gian."
Viên Tiểu Mạn gật đầu, "Đó là đương nhiên, trước khi gặp lão đại, ta cũng chưa từng nghĩ sẽ có nữ tử xinh đẹp đến thế, cơ mà lão đại và Thiếu tông chủ ở bên nhau thực sự xứng đôi vô cùng."
Đế Bắc Thần và Bách Lý Hồng Trang nhanh chóng tiến lên đón, trên mặt hai người sớm đã tràn đầy nụ cười.
"Ông ngoại, bà ngoại, người đã tới!"
"Sư phụ, sư mẫu." Đế Bắc Thần hành lễ, nói.
Tư Đồ Diễn mỉm cười, "Sau khi chúng ta xây xong truyền tống trận ở Nhật Nguyệt Cung liền qua đây ngay, những truyền tống trận còn lại gia gia con sẽ thu xếp ổn thỏa, chúng ta phải về trước để lo liệu việc bố trí Thiên Cương Tông. Dù sao thì nơi này mới là địa điểm tổ chức thành thân."
"Y Huyên, cha mẹ con cùng với sư phụ sư mẫu của con đều đang ở Lam gia chuẩn bị của hồi môn và giá y cho con, ta thì phải tới Thiên Cương Tông để cùng con bố trí tân phòng. Con cứ ở lại Thiên Cương Tông, đợi chúng ta xử lý xong chuyện bên này, con hãy về Lam gia cũng chưa muộn." Mộ Cẩm Sắt cười nói.
Lúc này nghe thấy những lời như vậy, Bách Lý Hồng Trang cũng không còn đỏ mặt nữa, lập tức cười gật đầu, "Vậy thì phải làm phiền ông ngoại và bà ngoại bận tâm vì con rồi."
"Đồ ngốc, có thể nhìn con xuất giá chính là chuyện khiến chúng ta vui mừng nhất, đâu có gì là bận tâm?" Mộ Cẩm Sắt ánh mắt dịu dàng, nắm lấy tay Bách Lý Hồng Trang, "Nghĩ lại năm đó khi mẹ con xuất giá, tâm trạng ta cũng như vậy, chỉ là khi đó ta chỉ có thể tham dự với tư cách sư phụ của nó, luôn là một nỗi tiếc nuối. Nhưng lần này nhìn con xuất giá, ta không còn bất kỳ tiếc nuối nào nữa rồi."
Khi nói lời này, Mộ Cẩm Sắt không kìm được trừng mắt nhìn Tư Đồ Diễn bên cạnh một cái, nếu không phải lão già này, thì làm sao gây ra nỗi tiếc nuối như vậy cho bà?
Tư Đồ Diễn cũng biết mình có lỗi với Mộ Cẩm Sắt, cho nên ngay khi Mộ Cẩm Sắt nhắc đến việc này, ông đã không khỏi chột dạ, khuôn mặt già nua lộ vẻ xấu hổ, "Chuyện năm đó đều là lỗi của ta, nàng tha thứ cho ta đi."
"Nói thì dễ thật! Một câu tha thứ, chẳng lẽ có thể bù đắp nổi bao nhiêu năm khổ sở ta đã chịu đựng sao?"
"Không bù đắp nổi, không bù đắp nổi." Tư Đồ Diễn vội vàng gật đầu, "Nàng nói gì thì chính là cái đó, nửa đời còn lại của ta đều dùng để tạ lỗi với nàng."
"Hừ." Mộ Cẩm Sắt hừ lạnh một tiếng, lúc này mới quay đầu đi chỗ khác.
Bách Lý Hồng Trang và Đế Bắc Thần nhìn nhau một cái, trong đáy mắt đều không nhịn được mà dâng lên vài phần ý cười, ai có thể ngờ tới Tông chủ Thiên Cương Tông lừng danh lại bị "ăn" đến chết như vậy chứ?
Tuy nhiên, từ dáng vẻ tâm phục khẩu phục của Tư Đồ Diễn, họ cũng không khó để nhận ra tất cả những điều Tư Đồ Diễn làm đều là cam tâm tình nguyện.