"Nhìn dáng vẻ của Cao Hán Xuân này, cũng không giống người sẽ có hứng thú với tàn đồ." Ôn Tử Nhiên cảm thán một tiếng, hắn thực sự không muốn dây dưa thêm bất kỳ điều gì với tên Cao Hán Xuân này nữa, không ngờ cuối cùng vẫn dây dưa đến với nhau, thật là khiến người ta bất đắc dĩ.
Đế Bắc Thần nhàn nhạt liếc nhìn khu ghế phổ thông ở phía dưới một cái, "Có một vài chuyện e rằng cũng là mệnh định, không cần quản bọn họ, chúng ta chỉ cần lo cho mình là tốt rồi."
Nghe lời Đế Bắc Thần, Bách Lý Hồng Trang cùng những người khác cũng cảm thấy đây quả thực là nghiệt duyên mà!
Cuộc gặp gỡ với nhóm người Cao Hán Xuân, bất luận là đối với bọn họ hay đối với Cao Hán Xuân mà nói, nghĩ đến đều là một thảm họa.
Nếu không phải Cao Hán Hạ và Cao Hán Thu nảy sinh ý đồ bất chính với bọn họ, bọn họ cũng sẽ không lấy mạng hai người Cao Hán Hạ.
Cũng như vậy, nếu Cao Hán Xuân không lên tiếng đòi lấy mạng bọn họ, lại còn truy sát bọn họ trên đảo Phỉ Thúy, bọn họ cũng sẽ không khiến Chấn Thiên Bang trở thành bộ dạng như hiện tại.
Nói đi nói lại, kẻ xui xẻo nhất vẫn là Cao Hán Xuân, tổn thất mà bọn họ phải chịu cũng không lớn lắm, chỉ là phiền phức hơn một chút mà thôi.
"Hai vạn linh thạch!"
Cao Hán Xuân lại một lần nữa lên tiếng, hắn đối với tấm tàn đồ này là chí tại tất đắc (quyết tâm giành bằng được).
Ngay từ trước đây, hắn đã tình cờ có được một tấm tàn đồ, tuy không nhìn ra những thứ vẽ bên trên rốt cuộc là cái gì, nhưng hắn cũng có thể cảm nhận được điểm đặc thù của tấm tàn đồ này, luôn cảm thấy nó tuyệt đối không đơn giản.
Những năm này, hắn vẫn luôn thu thập tấm tàn đồ này, chỉ hy vọng sau này có cơ hội nhìn thấy ba mảnh tàn đồ còn lại, chỉ là vẫn luôn không nhận được bất kỳ tin tức gì.
Không ngờ lần này hắn lại nhìn thấy tấm tàn đồ này trên danh mục của Kim Diễm Đấu Giá Hành, hắn lập tức cảm thấy đây chính là duyên phận, tấm tàn đồ này nhất định sẽ rơi vào tay hắn.
Hắn tin rằng, trong quãng đời còn lại của mình, thực sự có thể gom đủ những mảnh tàn đồ này, biết đâu bí mật đằng sau tấm tàn đồ này đủ để khiến hắn cả đời không lo cơm áo.
Theo tiếng báo giá của Cao Hán Xuân truyền ra, đấu giá trường không khỏi yên tĩnh hơn một chút, sau khi giá của tấm tàn đồ này đạt tới mức độ như vậy, mọi người cũng không còn ý định tiếp tục ra giá nữa.
Nhìn thấy cảnh này, trên mặt Cao Hán Xuân không khỏi hiện lên một nét cười, xem ra tấm tàn đồ này sắp rơi vào tay hắn rồi.
Tuy nhiên, đúng lúc này, một giọng nói đột nhiên truyền ra từ trong phòng bao.
"Ba vạn linh thạch!"
Theo giọng nói này vang lên, trong mắt không ít tu luyện giả tại hiện trường đều hiện lên một vẻ kinh ngạc.
Quy củ của Kim Diễm Đấu Giá Hành bọn họ đều rất rõ, nơi này không phải cứ có tiền là có thể vào được, nhất định phải có thế lực và bối cảnh đủ lớn ở Bồng Lai chi Đảo, cho nên, mỗi một tu luyện giả có thể bước chân vào Kim Diễm Đấu Giá Hành đều là đối tượng mà mọi người muốn kết giao.
Chỉ là, thường ngày người trong phòng bao này đa số đều đợi đến cuối mới bắt đầu đấu giá, không ngờ bọn họ lại có hứng thú với tấm tàn đồ này.
Trong chốc lát, hứng thú của mọi người đối với tấm tàn đồ này không khỏi tăng thêm vài phần, nhưng nghĩ đến thân phận và địa vị của đối phương, bọn họ tham gia cạnh tranh căn bản không có bất kỳ ý nghĩa gì, trái lại còn có khả năng đắc tội người ta, thật sự là không khôn ngoan, cho nên, mọi người gần như đều từ bỏ ý định tiếp tục cạnh tranh.
Tuy nhiên, khi Cao Hán Xuân nghe thấy giọng nói này, sắc mặt hắn đột nhiên trở nên khó coi cực độ, bởi vì hắn cũng không hề xa lạ với giọng nói này.
"Lại là mấy tên đáng ghét này!"
Tay phải Cao Hán Xuân nắm chặt thành quyền, hung hăng đấm mạnh vào đùi mình, lửa giận trên mặt càng nồng đậm đến cực điểm.