Trăng treo đầu cành liễu, đêm mát tựa như nước.
Đế Dục Tuyệt đứng trước bệ cửa sổ, ánh trăng nhàn nhạt chiếu rọi lên người hắn, mông lung mà thanh lãnh.
Ngẩng đầu nhìn vầng trăng tròn trịa kia, một nỗi nhớ nhung dần dần trào dâng trong lòng Đế Dục Tuyệt.
Kể từ sau khi làm mất con trai, đã rất lâu rồi hắn không được ngắm vầng trăng tròn này ở trong gia tộc nữa.
Khóe môi dần cong lên, sắc mặt Đế Dục Tuyệt cũng trở nên dịu dàng hơn.
Bao nhiêu năm qua, cuối cùng... hắn cũng đã tìm được tung tích của con trai.
Tuy vẫn chưa trở về, nhưng hắn có thể tưởng tượng ra niềm vui của người trong gia tộc khi biết tin này, không bao lâu nữa cả gia đình họ cuối cùng cũng có thể đoàn tụ.
Hắn tin rằng mọi người khi nhìn thấy Đế Bắc Thần chắc chắn sẽ cảm thấy vô cùng vui mừng, còn nương tử của hắn những năm qua vẫn luôn không muốn gặp hắn, lần này, cuối cùng hắn cũng có thể được nàng tha thứ.
Con trai bọn họ vẫn còn sống rất tốt, hơn nữa còn trưởng thành xuất sắc đến nhường này.
"Vận Thanh, bao nhiêu năm rồi, nàng vẫn luôn không chịu tha thứ cho ta, thậm chí ngay cả gặp mặt cũng không muốn, ta hiểu là nàng hận ta đã làm mất con trai của chúng ta."
"Nay, cuối cùng ta cũng tìm được con trai rồi, đợi ta trở về Bồng Lai Chi Đảo, ta sẽ dẫn nó đi gặp nàng, sau này cả nhà chúng ta có thể sống thật tốt bên nhau."
Đế Dục Tuyệt lẩm bẩm, những năm qua, trong mắt mọi người chỉ thấy hắn phong quang và anh dũng, nhưng chỉ có người trong nhà hắn mới hiểu tất cả những thứ đó chẳng qua chỉ là vẻ bề ngoài mà thôi.
Trước kia hắn luôn cảm thấy bản thân vô cùng thành công, nhưng kể từ sau chuyện đó xảy ra, hắn liền trở thành một kẻ thất bại triệt để.
Hắn quá thất bại, ngay cả người thân của mình cũng không bảo vệ được, thì còn tư cách gì để làm gia chủ Đế gia?
May thay ông trời vẫn cho hắn một cơ hội để vãn hồi mọi sai lầm, đây là ngày hạnh phúc nhất suốt hai mươi ba năm qua của hắn!
Trong phòng.
"Phụ thân, làm sao người xác định được Đế công tử chính là cha của Bắc Thần?" Mộ Lăng Băng nhìn Tư Đồ Diễn, hôm nay trước mặt Đế Dục Tuyệt nàng không tiện hỏi, nhưng trong lòng vẫn có chút nghi hoặc.
Dù sao, việc này liên quan đến thân thế của Bắc Thần, bọn họ bắt buộc phải làm rõ mới được.
"Ta biết các con có điều nghi ngại, nhưng ta đã xác nhận rồi, các con không cần nghi ngờ." Tư Đồ Diễn mỉm cười nhạt, "Năm đó khi cha ta nhặt được Bắc Thần, trên người Bắc Thần có đeo một miếng ngọc bội, Đế Dục Tuyệt vừa nhìn liền nói đúng hình dáng và lai lịch của miếng ngọc bội đó, hơn nữa với thân phận của hắn, căn bản không cần phải nói dối chuyện này."
Nghe vậy, Lan Vân Tiêu và Mộ Lăng Băng cũng hiểu ra, "Thì ra là vậy."
"Ta biết ngay Bắc Thần chắc chắn không phải bị cha mẹ nhẫn tâm vứt bỏ, chắc hẳn Bắc Thần sau khi biết chuyện này cũng sẽ cảm thấy vô cùng nhẹ nhõm."
"Đúng vậy, theo ta thấy, Đế công tử này là người rất tốt." Tư Đồ Diễn cảm thán một tiếng, thần sắc lại lộ ra vài phần phức tạp.
Bấy lâu nay, ông vẫn luôn muốn giúp Bắc Thần tìm lại cha mẹ ruột của mình, nay cha ruột của Bắc Thần đã xuất hiện, ông lại cảm thấy có chút buồn bã.
Gia tộc của Bắc Thần ở Bồng Lai Chi Đảo, sau này khả năng ở lại Bồng Lai Chi Đảo là rất lớn, dù sao nơi đó mới là nơi phát triển tốt hơn cho Bắc Thần.
"Phụ thân, người không cần lo lắng đâu, với sự hiếu thảo của Bắc Thần, dù sau này nó có quyết định ở lại Bồng Lai Chi Đảo, nó cũng chắc chắn sẽ thường xuyên đến thăm người."
Lan Vân Tiêu thông minh nhường nào, chỉ cần để ý đến sự buồn bã thoáng hiện trong ánh mắt Tư Đồ Diễn, hắn liền đoán ra suy nghĩ trong lòng đối phương.
"Đúng vậy, dù Bắc Thần không qua đây, chúng ta cũng có thể qua thăm nó mà." Mộ Cẩm Sắt lên tiếng.