Đám người vốn đang xem kịch hay, khi thấy Đế Bắc Thần chuẩn bị thu hồi pháp trận rời đi thì cũng không nhịn được mà trở nên sốt sắng.
Phải biết rằng, chỉ khi trận pháp này còn tồn tại, bọn họ mới có hy vọng sống sót.
Một khi Đế Bắc Thần và những người khác rời đi, với năng lực của Đế gia, Lâm gia, Mộ Dung gia cùng Bách Lý gia tộc, đương nhiên có thể bình an vô sự, nhưng bọn họ thì tiêu đời rồi!
"Nam Cung Vũ Thanh, muốn đi thì cũng là các người đi!"
"Không sai, chuyện này bản thân chính là Nam Cung Thiếu Long không đúng, làm ra chuyện cầm thú không bằng như vậy mà còn mặt dày vô sỉ, không trực tiếp giết hắn đã là may mắn lắm rồi."
"Trước kia thật không ngờ Nam Cung gia tộc lại có loại bại hoại như vậy, thế mà còn lấy làm tự hào, thật sự đáng sợ, ở lại đây cũng làm bẩn mắt chúng ta, vẫn là nên sớm đi đi!"
Trong chốc lát, mọi người hoàn toàn chĩa mũi dùi vào phía Nam Cung Vũ Thanh và những người khác.
Trước lợi ích của bản thân, mọi người sẽ không màng đến những thứ khác.
Bách Lý Hồng Trang nhìn về phía Đế Bắc Thần bên cạnh, không nhịn được hỏi: "Chàng thật sự chuẩn bị đi sao?"
"Chỉ tùy tiện nói vậy thôi." Đế Bắc Thần cười nhạt, "Nhưng thực ra rời đi cũng được."
Nghe lời Đế Bắc Thần, mọi người lập tức hiểu ra tên bụng dạ đen tối này sớm đã tính toán xong xuôi tất cả.
Sở dĩ nói ra những lời như vậy, chỉ là để khiến Nam Cung Vũ Thanh và đám người kia trở thành cái đích cho mọi người chỉ trích.
Cứ nhìn tình hình hiện tại, một người nhổ một ngụm nước bọt cũng đủ để nhấn chìm Nam Cung Vũ Thanh và đám người kia, căn bản không cần họ phải ra tay.
"Cao, chiêu này quả thật là cao!"
Đế Thiếu Phong lặng lẽ giơ ngón tay cái về phía Đế Bắc Thần, hắn đã nói rời đi không phải phong cách của Đế Bắc Thần mà, hóa ra là vì để Nam Cung Vũ Thanh bị mọi người khinh rẻ.
Nhìn sắc mặt ngày càng khó coi của Nam Cung Vũ Thanh, hắn không thể không nói đây quả thật là một chiêu hay!
"Đa tạ quá khen."
Đế Bắc Thần bình tĩnh đón nhận lời khen của mọi người, đối với những từ ngữ như bụng dạ đen tối, hồ ly, hắn đều coi như là lời tán dương dành cho mình, toàn bộ tiếp nhận.
Đối mặt với tiếng gầm thét lớp lớp chồng chất của mọi người, Nam Cung Vũ Thanh đứng tại chỗ đã không biết nên nói gì.
"Nam Cung Vũ Thanh, tự ngươi cân nhắc đi."
Trần Phong nhàn nhạt liếc nhìn Nam Cung Vũ Thanh một cái, rồi lại ngồi về chỗ cũ, tiếp tục tu luyện, dáng vẻ như đã lười để ý đến.
"Ta thấy, nhân cơ hội này đuổi bọn họ đi là tốt nhất, dù sao mấy tên gia hỏa này ngày thường cũng kết thù với chúng ta, dựa vào cái gì mà phải bảo vệ bọn họ chứ!"
Trong mắt Lâm Thiến Thiến lóe lên tia sáng oán hận âm lãnh, "Nhất là tên Quân Lăng Tuân kia, bất kể lúc nào cũng luôn có hắn, nhìn thôi đã thấy chán ghét."
"Muội nói đúng, dứt khoát nhân cơ hội này đuổi bọn họ ra ngoài đi." Lâm Y Y gật đầu nói.
Bách Lý Hồng Trang và những người khác nhìn nhau, chỉ cần Nam Cung Vũ Thanh không cúi đầu, họ đúng là có thể nhân cơ hội này đuổi đám người kia đi.
Sở Anh Minh sau khi nhận ra tình thế bất lợi này liền lập tức ngồi xuống, hiện tại gia tộc họ vẫn còn không ít người bị thương.
Một khi rời khỏi nơi này, đệ tử gia tộc tất nhiên sẽ mất mạng, hắn không thể để chuyện như vậy xảy ra.
"Nam Cung Vũ Thanh, người thức thời mới là trang tuấn kiệt, bây giờ không phải là lúc so đo." Sở Anh Minh trầm giọng nói.
Sắc mặt Nam Cung Vũ Thanh cực kỳ khó coi, một bên là Nam Cung Thiếu Long sắc mặt trắng bệch, một bên là sự an nguy của đệ tử gia tộc.
Hắn rất rõ mình nên lựa chọn thế nào, nhưng cơn giận này, hắn thật sự nuốt không trôi!
"Quân tử báo thù, mười năm chưa muộn."
Quân Lăng Tuân lập tức cũng ngồi xuống, dù thế nào, hắn cũng không thể rời khỏi đây.