Đúng lúc Đế Bắc Thần và mọi người đang trò chuyện vui vẻ, đột nhiên, ngoài cửa vang lên một chuỗi tiếng bước chân dồn dập.
Năm người dừng cuộc trò chuyện, quay mắt nhìn ra ngoài cửa, dù chưa nhìn thấy người tới, nhưng trong lòng mọi người đều đã có suy đoán.
“Nguyên Uy, hôm nay ta vừa về đến nơi liền nghe các đệ tử đều nói Bắc Thần và mọi người đã trở lại, việc này là thật sao?”
Dịch Tử Hoa và Bạch Thương Minh sải bước đi vào trong phòng, gương mặt vốn dĩ luôn bình thản thường ngày giờ phút này cũng lộ ra vẻ nôn nóng.
Thế nhưng, hai người vừa mới vào cửa, liền nhìn thấy bốn người quen thuộc kia, vẻ nôn nóng trên mặt lập tức biến mất, thay vào đó là sự ngạc nhiên vui mừng nồng đậm.
“Không ngờ lại là thật! Các ngươi thực sự đã trở về!” Dịch Tử Hoa cất cao giọng, gương mặt tuấn tú tràn đầy vẻ kinh ngạc.
“Điện chủ, Dịch đạo sư, đã lâu không gặp.”
Bốn người đứng dậy, mỉm cười rạng rỡ.
“Thật không ngờ chúng ta còn có cơ hội gặp lại nhau.”
Con ngươi đen của Bạch Thương Minh tràn đầy vẻ kinh ngạc, sau khi nghe tin tức này, ông đã lập tức chạy tới đây ngay.
Đế Bắc Thần lúc ở Bồng Lai Điện vốn có quan hệ tốt nhất với Long Nguyên Uy, nếu thực sự đã đến, nhất định sẽ tới nơi này.
Mà trên suốt chặng đường tới đây, ông cũng nghe thấy không ít tu luyện giả đang bàn luận về chuyện này, lúc này tận mắt chứng kiến, ông cũng không khỏi sững sờ.
“Ha ha, chúng ta vốn đã nghĩ đến sẽ có ngày gặp lại.” Đế Bắc Thần cười nói.
Dịch Tử Hoa ngồi xuống bên cạnh mọi người, “Mấy ngày trước ta và Nguyên Uy còn đang nhắc đến các ngươi, không ngờ các ngươi lại xuất hiện nhanh như vậy, đúng là tâm hữu linh tê.”
“Nhắc đến chúng ta chuyện gì?” Thượng Quan Doanh Doanh tò mò hỏi.
“Nhắc đến việc may mà lúc trước Hồng Trang đã để lại phương thuốc, nếu không các ngươi một đi không trở lại, các đệ tử sẽ gặp rắc rối to.” Dịch Tử Hoa cười nói.
“Đúng vậy.” Bạch Thương Minh gật đầu, “Phương thuốc Hồng Trang để lại lúc trước thực sự đã giúp đỡ mọi người rất nhiều, hiện tại tất cả mọi người ở Bồng Lai Điện đều ghi nhớ tên của ngươi.
Vì phương thuốc này, địa vị hiện nay của Bồng Lai Điện so với lúc trước đã cao hơn một bậc, nói đến thì đây đều là công lao của các ngươi.”
Cho đến bây giờ, ông vẫn không khỏi cảm thán Bách Lý Hồng Trang quả thực là một người cực kỳ hào phóng.
Nếu đổi lại là người thường, chắc chắn không thể dễ dàng giao phương thuốc ra như vậy, thế nhưng, Bách Lý Hồng Trang cứ thế giao ra, thậm chí không cần họ phải nói thêm điều gì.
“Đó đều là công lao của Hồng Trang.” Đế Bắc Thần mỉm cười nhạt, “Nhìn thấy địa vị của Bồng Lai Điện có sự nâng cao, chúng ta cũng rất vui.”
“Việc này không chỉ là công lao của Hồng Trang.” Bạch Thương Minh nghiêm túc nhìn Đế Bắc Thần, “Còn có công lao của ngươi nữa.”
Theo tiếng nói của Bạch Thương Minh vừa dứt, Đế Bắc Thần hơi ngẩn ra, không hiểu lời ông nói rốt cuộc là có ý gì.
“Lúc trước sau khi các ngươi mất tích, phụ thân ngươi đã mạnh tay dạy dỗ đám người Xích Nguyệt Tông đối phó với các ngươi một trận ra trò.
Chỉ trong một đêm, đám gia hỏa đó đã hoàn toàn bị xóa sổ khỏi thế giới này.”
Bạch Thương Minh cảm thán nhìn Đế Bắc Thần, thủ đoạn đó, ngay cả ông cũng không khỏi cảm thán.
“Tuy nói chuyện này là do phụ thân ngươi làm, nhưng sau khi bọn chúng biến mất, thế lực của Xích Nguyệt Tông phải chịu đả kích rất lớn, biến tướng giúp đỡ chúng ta.”
Lời này vừa thốt ra, mọi người lúc này mới hiểu rõ.
“Không sai, lúc trước quả thực là như vậy.”
Ôn Tử Nhiên khẽ gật đầu, cũng chính vì chuyện đó, hắn mới hiểu Đế Dục Tuyệt coi trọng Đế Bắc Thần đến nhường nào.
Tuy nhiên chuyện này có sự giúp đỡ lớn như thế nào đối với Bồng Lai Điện, hắn ngược lại không quá để tâm.