“Các hội trưởng họ định thay đổi chủ ý rồi phải không?”
Sở Anh Minh nói giọng bình tĩnh, kết quả này không nằm ngoài dự liệu của y.
Ngay từ đầu, y đã cảm thấy Đế Bắc Thần và bọn họ sẽ thắng.
Đừng thấy họ trẻ tuổi, nhưng thực ra tâm tư họ kín kẽ, trước khi làm bất cứ chuyện gì đều đã có tính toán chi tiết.
Đế gia chủ từ trước đến nay vẫn luôn là nhân vật được mọi người kính trọng, sự khôn ngoan và thủ đoạn của ông ấy dù ở trong số tất cả các gia chủ cũng đều là xuất chúng.
Ông ấy bằng lòng ủng hộ Đế Bắc Thần, chắc chắn cũng là vì cảm thấy chuyện này có khả năng thành công.
“Nếu ta không đoán sai, bọn họ đã nảy sinh ý thoái lui rồi.” Sở Nhất Phong thở dài một tiếng, “Vừa rồi ta không nên ngăn cản con.”
Trước đó Sở Anh Minh đề nghị giúp đỡ Đế gia, Sở Nhất Phong suy nghĩ kỹ càng vẫn không mạo hiểm.
Bởi vì, một khi Đế gia thất bại, Sở gia bọn họ cũng sẽ phải trả cái giá rất lớn.
Không ngờ kết quả lại y hệt như Sở Anh Minh dự đoán, mà bọn họ cũng đã đánh mất một cơ hội tuyệt vời để kết giao với Đế gia.
Bỏ lỡ lần này, sau này muốn kết giao tốt e rằng sẽ càng khó khăn hơn.
Nghĩ đến đây, Sở Nhất Phong cũng không khỏi hâm mộ Giang gia và Mộ Dung gia, gia tộc của họ cũng có hai người con trai tốt.
Quyết định này tuy rất mạo hiểm, nhưng một khi giành chiến thắng, thu hoạch trong tương lai tuyệt đối sẽ không nhỏ.
Với tính cách nhất quán của Đế gia, sau khi chuyện này kết thúc, Giang gia và Mộ Dung gia sẽ trở thành đồng minh tốt nhất của họ, có thêm tình bạn của mấy tiểu bối, mối quan hệ này sẽ càng thêm vững chắc.
Lôi Minh trầm ngâm một lát rồi mới nhìn về phía Đế Bắc Thần, vẻ mặt khó coi lộ rõ sự lúng túng, “Đế Bắc Thần, theo ta thấy, chuyện này chúng ta hãy bàn lại từ đầu đi.”
Cắn răng nói ra câu này, Lôi Minh chỉ cảm thấy toàn thân mình như mất hết sức lực.
Dù Lôi Minh không nói rõ ràng, nhưng tất cả mọi người có mặt đều hiểu rằng hắn đang nhượng bộ!
Nam Cung Vũ Thanh run tay, quả nhiên, cảnh tượng này vẫn xảy ra!
Từ nay về sau, trong thế hệ trẻ sẽ không còn ai có thể sánh bằng Đế Bắc Thần nữa.
Cùng với lời nói của Lôi Minh vừa dứt, ánh mắt của Đế Bắc Thần, Bách Lý Hồng Trang, Âu Dương Tật Phong, Mặc Vân Giao và những người khác đều hơi thay đổi, trong lòng mỗi người có những suy nghĩ khác nhau.
Đế Bắc Thần khẽ cười một tiếng, trêu chọc nhìn Lôi Minh, “Lôi hội trưởng, ngài nói "bàn lại từ đầu" là có ý gì?”
“Tên này bây giờ không phải đối thủ của chúng ta, nên mới muốn bàn lại từ đầu, trước đó sao không thấy hắn nói gì?”
Tiểu Hắc không để tâm, vẻ giận dữ trên mặt vẫn chưa tan.
Trước đây bọn họ vẫn luôn cung kính với các vị hội trưởng, là do các vị ấy từng bước ép buộc, không cho họ chút không gian nào để thở.
Nếu bây giờ người đang ở thế yếu là bọn họ, e rằng Lôi Minh và những người khác nhất định sẽ không chút do dự mà giải quyết tất cả bọn họ.
“Lôi hội trưởng này chẳng phải là vô liêm sỉ như vậy sao? Ngay từ đầu khi hắn bày ra bộ mặt đó đã có thể nhìn ra rồi.”
Tiểu Bạch nhún vai, năm vị hội trưởng này tuy đều là kẻ địch, nhưng rõ ràng vị Lôi hội trưởng này mới là người đáng ghét nhất.
Lôi Minh vốn cho rằng sau khi mình nói lời nhượng bộ thì Đế Bắc Thần sẽ vui vẻ kết thúc mọi chuyện, nhưng không ngờ Đế Bắc Thần lại còn cảm thấy hắn nói chưa đủ rõ ràng, cố ý bắt hắn nói rõ hơn, đây chẳng phải là định khiến hắn mất hết thể diện trước mặt mọi người, không thể ngẩng đầu lên được nữa sao?
Thật đáng ghét!
Lôi Minh hai tay nắm chặt thành quyền, nghiến răng nghiến lợi nhìn Đế Bắc Thần, chỉ cảm thấy mình sắp tức điên lên rồi!
Chỉ là, nắm đấm siết chặt kia rất nhanh lại buông lỏng ra, trên mặt cũng lộ rõ sự bất lực hơn.