“Nơi hẻo lánh như vậy, e rằng ngày thường căn bản không có ai đến, người bình thường cũng sẽ không nghĩ đến chuyện “thủ châu đãi thỏ” ở đây chứ?”
Linh Nhi đánh giá xung quanh, tuy rằng không ít cao nhân đều thích cuộc sống “nhàn vân dã hạc”, nhưng hoàn cảnh nơi đây, cho dù là cao nhân cũng sẽ không thích.
“Nếu không phải do hoàn cảnh, vậy thì có nghĩa là hoàn cảnh nơi đây vốn dĩ đã như vậy.” Bách Lý Hồng Trang khẽ nhướn mày, sau khi bớt đi vài phần lo lắng, ngược lại còn cảm thấy nơi này thần bí và kỳ lạ, “Thì ra trên đời này thật sự có nơi đặc biệt đến thế, quả đúng là ‘bách văn bất như nhất kiến’.”
Lòng mọi người đang treo lơ lửng cũng được buông xuống, tuy rằng hoàn cảnh trước mắt vô cùng khắc nghiệt, nhưng một nơi thần kỳ như vậy mà có thể đến xông pha một phen cũng là một trải nghiệm vô cùng thú vị.
“Nếu không phải tấm bản đồ này, chúng ta vĩnh viễn sẽ không biết ở Thượng Tầng Giới lại có một nơi thần bí đến thế.” Thượng Quan Doanh Doanh cười nói.
Bách Lý Hồng Trang khẽ gật đầu, thần thái bay bổng nói: “Ta bỗng nhiên càng thêm mong chờ truyền thừa này, không biết rốt cuộc là truyền thừa như thế nào, lại lưu lại ở một nơi thú vị như vậy.”
Nhận thấy hứng thú của mọi người đều được khơi dậy, thần sắc Đế Bắc Thần cũng thả lỏng, “Dựa theo vị trí được đánh dấu trên bản đồ, chúng ta chỉ cần đi thêm vài ngày nữa là có thể đến nơi rồi.”
“Vậy thì thật tốt quá rồi.” Bách Lý Ngôn Triệt vui mừng nói, “Thời tiết nơi đây bất cứ lúc nào cũng có thể thay đổi, nếu phải ở lại đây quá lâu, vậy mới thật sự là tệ hại.”
Đừng thấy cho đến hiện tại mọi chuyện họ đều đã vượt qua một cách bình tĩnh, nhưng theo nguyên lực ngày càng yếu đi, ai cũng không biết đến cuối cùng sẽ ra sao.
Vạn nhất đi đến sau này họ mất hết nguyên lực, chỉ riêng thời tiết khắc nghiệt như vậy cũng đủ để lấy mạng họ rồi.
Nghe vậy, lòng mọi người cũng hơi chùng xuống, đây quả thực là một nơi thần bí và kỳ lạ, nhưng rủi ro ẩn chứa bên trong cũng không hề nhỏ chút nào.
Ngoài ra, trong lòng mọi người thực ra còn một mối lo khác, đó là họ không biết tình trạng nguyên lực biến mất này rốt cuộc là tạm thời biến mất, hay là đã biến mất thật sự.
Những tình huống hiện tại khiến họ căn bản không thể phán đoán chính xác, điều duy nhất có thể làm là tiếp tục tiến về phía trước.
Trời âm u, đối với mọi người mà nói, không nghi ngờ gì là thời tiết tốt nhất.
Trong hoàn cảnh như vậy, tốc độ tiến về phía trước của mọi người cũng nhanh hơn trước rất nhiều.
Chỉ là cảnh đẹp chẳng tày gang, mới chỉ hai canh giờ mà thôi, mọi người liền phát hiện thời tiết lại bắt đầu thay đổi.
“Lúc này bỗng nhiên lại có gió lạnh thổi vù vù, có phải lại sắp trở lạnh rồi không?”
Thượng Quan Doanh Doanh nhìn đại địa rộng lớn phía trước, lông mày nhíu chặt, cảm giác lúc nóng lúc lạnh này thật sự khiến người ta khó chịu vô cùng.
Gió lạnh thổi qua, lạnh buốt thấu xương.
Từ khi mọi người phát hiện thời tiết thay đổi cho đến khi nhiệt độ giảm xuống tổng cộng cũng chỉ mất một nén nhang mà thôi, trong nháy mắt đã như mùa đông.
“Cái thời tiết quỷ quái gì thế này!”
Mọi người lấy ra những bộ quần áo dày hơn từ trong túi Càn Khôn, nhưng tiếc là ngày thường vì có tu vi hộ thân, cho dù là mùa đông, mọi người cũng không cần mặc quần áo quá dày, lúc này thì hết cách rồi.
“Cái này cũng chỉ là tạm thời mà thôi, chúng ta kiên trì đi, không bao lâu nữa hẳn là sẽ thay đổi thời tiết.”
Giọng nói trong trẻo dễ nghe vang lên, Bách Lý Hồng Trang ánh mắt kiên định nhìn mọi người, cho dù đến đây chỉ mới vài ngày, thì họ cũng đã hoàn toàn thích nghi với thời tiết này rồi.
Bất kể rốt cuộc là thời tiết khó chịu đến mức nào, nhiều nhất cũng không quá hai ngày là sẽ có sự thay đổi.