Nhìn bảng tên "Lăng Xuyên" viết trên cửa, Tiểu Hắc phát hiện bên trong không có bất kỳ khí tức nào, liền lẻn vào trong phòng xem thử. Quả nhiên, Lăng Xuyên không có ở đây.
"Xem ra, Lăng Xuyên cũng đã ra ngoài tìm cơ hội như lời chủ nhân nói rồi."
Bách Lý Hồng Trang nghe Tiểu Hắc trả lời, đôi mày không khỏi nhíu lại.
"Như vậy thì chúng ta cũng không cách nào xác định vị trí của Lăng Xuyên."
"Chủ nhân, hay là chúng ta cứ canh giữ ở gần đây, đợi xem khi nào Lăng Xuyên quay lại?" Tiểu Hắc hỏi.
Bách Lý Hồng Trang khẽ gật đầu, "Trước mắt chỉ có thể làm thế thôi. Hy vọng hắn có thể về sớm một chút, nếu không, một khi có người phát hiện linh điền ở đây bị bỏ trống, việc canh gác Phòng Tài Nguyên sẽ trở nên nghiêm ngặt hơn rất nhiều, khi đó chúng ta sẽ chẳng còn cơ hội nào để ra tay nữa."
Ánh mắt Tiểu Hắc ảm đạm đi vài phần, chuyện thú vị như vậy mà không có cơ hội thực hiện thì thật là quá đáng tiếc.
Tuy nhiên, vận may của Bách Lý Hồng Trang và Tiểu Hắc rõ ràng là không tệ, chẳng bao lâu sau, Lăng Xuyên đã quay trở về.
Sau khi chú ý thấy Lăng Xuyên trở về phòng một lúc lâu mà không hề bước ra ngoài, Tiểu Hắc lúc này mới thông báo cho Bách Lý Hồng Trang.
"Ta thấy bộ dạng Lăng Xuyên có vẻ khá thất vọng, hôm nay chắc là sẽ không ra ngoài nữa đâu."
Ánh mắt Bách Lý Hồng Trang khẽ sáng lên, khóe môi nhếch lên một nụ cười tinh quái, "Nếu đã vậy, chúng ta đi Phòng Tài Nguyên xem sao."
Vị trí Phòng Tài Nguyên của Huyền Thanh Phái không khó tìm, Bách Lý Hồng Trang tốn một chút thời gian là đã tìm thấy.
Dù cho rất nhiều đệ tử hiện đang tìm kiếm tung tích của nàng, nhưng số lượng người ở Phòng Tài Nguyên vẫn không hề ít, người đến người đi tấp nập.
"Chủ nhân, ở đây đông người như vậy, chúng ta sợ là khó ra tay lắm."
Tiểu Hắc nhìn quanh, muốn ra tay với Phòng Tài Nguyên ngay dưới mắt bao nhiêu người như thế này thì quả thực là tìm chết.
"Đừng vội, chúng ta cứ nhìn quanh xem sao đã."
Bách Lý Hồng Trang trầm ổn bình tĩnh, bất kể lúc nào, Phòng Tài Nguyên vẫn luôn là nơi náo nhiệt nhất trong môn phái.
Cảnh tượng trước mắt này vốn đã nằm trong dự liệu của nàng, nhưng cứ để nàng tìm hiểu tình hình ở đây một chút rồi hãy nghĩ cách.
Vì số lượng người tu luyện đi đến Phòng Tài Nguyên rất đông, nên sự xuất hiện của Bách Lý Hồng Trang cũng không gây ra sự chú ý nào.
Nàng đi dạo một vòng bên trong, thứ mà nàng quan tâm không phải là phần tài nguyên tiêu chuẩn của mỗi đệ tử, mà là thiên tài địa bảo có thể dùng điểm tích lũy để đổi lấy.
Những thứ này thường là trân quý nhất, dù không thể lấy đi được nhiều, nhưng tin rằng đối với việc nâng cao thực lực của mọi người đều sẽ có ích.
Theo bước chân nàng dạo quanh, không ít người tu luyện đều đến đây xem xét số điểm tích lũy cần thiết cho những món đồ mình muốn đổi, tuy nhiên đa số đều chỉ biết than thở mà thôi.
Ngoài trừ một vài đệ tử vô cùng xuất sắc ra, những người khác muốn gom đủ điểm tích lũy thực sự không phải là việc dễ dàng.
Sau khi đã hiểu rõ tình hình tại Phòng Tài Nguyên, trong lòng Bách Lý Hồng Trang cũng nảy sinh một kế sách.
Dùng hiệu quả của Dịch Dung Đan, Bách Lý Hồng Trang biến thành khuôn mặt của một người tu luyện mà nàng đã từng nhìn thấy trước đó, sau đó chạy vụt qua phía trước Phòng Tài Nguyên.
Dáng vẻ vội vàng như lửa đốt đó, bất kỳ ai có mặt tại hiện trường cũng đều dễ dàng nhận ra.
Chú ý thấy hành động của nàng, một người tu luyện quen biết không nhịn được liền hỏi: "Ngươi vội vàng như vậy là định đi đâu thế?"
Bách Lý Hồng Trang dừng bước chân, trên mặt lộ ra một tia hoảng loạn và căng thẳng, cười gượng nói: "Không có gì, ta chỉ là phát hiện mình để quên vài thứ, cho nên phải quay về lấy."
"Nhưng hướng ngươi đang ở lại là phía bên kia mà..."