"Các người không cần để ý đến hắn, tên này chính là lắm chuyện." Lôi Quân liếc Chu Húc một cái, nói: "Hiện tại khoáng động đã không còn như lúc trước nữa, mọi người đối với các ngươi đều đã tâm phục khẩu phục, chắc là sẽ không gây ra chuyện gì phiền phức nữa đâu, các ngươi cứ yên tâm đi."
Chu Húc thấy vậy cũng gật đầu: "Đúng vậy, các ngươi cứ yên tâm đi."
Hai người sau khi dặn dò mọi việc chu toàn liền lên đường đi tìm Tiền Dương Dịch. Đối với người khác, tình hình ở khoáng động có lẽ khá phức tạp để giải quyết, nhưng chỉ cần ngươi không coi trọng lợi ích ở nơi này, thì việc giải quyết lại vô cùng đơn giản.
Sở dĩ Viên Cương lúc trước luôn khiến người ta oán thán là vì hắn luôn chèn ép những người khác, mà bọn họ thì không cần làm vậy, cho nên rắc rối cũng ít đi nhiều.
Lại một lần nữa đi đến chỗ ở của Tiền Dương Dịch, hắn rõ ràng không hề bất ngờ trước sự xuất hiện của hai người.
"Lần trước biểu hiện của các ngươi thật sự khiến người ta bất ngờ." Tiền Dương Dịch nhìn hai người trước mắt, trên mặt lộ ra nụ cười nhạt.
"Ngươi biết rồi sao?" Bách Lý Hồng Trang nhướng mày, cũng không quá ngạc nhiên. Với những tin tức mà Tiền Dương Dịch nắm giữ, chắc hẳn những tin tức này rất nhanh đã truyền đến tai hắn rồi.
Tiền Dương Dịch khẽ gật đầu, ánh mắt đặt lên người Đế Bắc Thần: "Xem ra, ta phải thu hồi những lời ta đã nói lần trước rồi."
Chỉ nói một câu này, Tiền Dương Dịch lại không hề giải thích đây rốt cuộc là chỉ câu nào.
Bách Lý Hồng Trang suy nghĩ cẩn thận một hồi, chợt nhớ tới lúc trước Tiền Dương Dịch từng nói thực lực của Bắc Thần chưa chắc đã có thể uy hiếp được hắn. Có lẽ sau chuyện lần trước, Tiền Dương Dịch đã phát hiện ra tình hình không phải như vậy...
"Nói thẳng đi, hôm nay các ngươi đến tìm ta là muốn hỏi chuyện gì?" Tiền Dương Dịch xòe tay ra: "Muốn nghe ngóng xem người phụ nữ kia hiện giờ đang ở đâu sao?"
"Không." Đế Bắc Thần ánh mắt thâm trầm: "Ta muốn hỏi ngươi về một bí ẩn."
"Bí ẩn?" Tiền Dương Dịch nhướng mày: "Ngươi ám chỉ điều gì?"
"Về nguyên nhân Độ Tiên Vực bị phong tỏa."
Lời vừa ra khỏi miệng, sắc mặt Tiền Dương Dịch khẽ biến đổi: "Ngươi hỏi chuyện này để làm gì?"
"Việc này ta dường như không cần phải trả lời."
"Bao nhiêu tiền, ngươi cứ nói thẳng là được." Bách Lý Hồng Trang nói.
Thế nhưng, Tiền Dương Dịch hiếm thấy không trực tiếp nhắc đến tiền, mà là đánh giá hai người một hồi lâu mới lên tiếng: "Vấn đề này, ta không thể trả lời các ngươi."
"Tại sao?"
Tiền Dương Dịch im lặng một lát, nói: "Các ngươi chắc không phải muốn thay đổi tình hình hiện tại của Độ Tiên Vực đấy chứ? Dù hai người các ngươi có thể đến từ Tiên Vực, nhưng chuyện ở đây là do rất nhiều người cùng nhau quyết định. Chỉ dựa vào hai người các ngươi mà muốn phá vỡ tất cả những điều này là chuyện hoàn toàn không thể. Nể tình các ngươi từng làm ăn với ta, đây là lời khuyên chân thành ta dành cho các ngươi."
Nghe vậy, Bách Lý Hồng Trang cũng hiểu ra vài phần. Tiền Dương Dịch chắc chắn hiểu rõ tất cả những điều này, và sở dĩ Độ Tiên Vực biến thành bộ dạng như hiện nay, hẳn là quyết định chung của nhiều thế lực. Với tình cảnh của hai người bọn họ, chẳng khác nào lấy trứng chọi đá.
"Ta lại không ngờ ngươi lại quan tâm đến bọn ta như vậy." Đế Bắc Thần nhìn Tiền Dương Dịch, chậm rãi nói.
"Ta đây là người có tình có nghĩa mà."
"Phụt." Bách Lý Hồng Trang không nhịn được cười rộ lên.
Biểu cảm của Tiền Dương Dịch lập tức trở nên vô cùng cứng ngắc: "Bách Lý cô nương, cô bỗng nhiên cười như vậy là có ý gì?"
"Không có ý gì cả, chỉ là đột nhiên muốn cười thôi." Bách Lý Hồng Trang xua xua tay, muốn lấp liếm cho qua, nhưng rõ ràng chẳng có tác dụng gì.
"Thẳng thắn mà nói, bọn ta không hề có ý định muốn thay đổi tất cả những điều này."