📢 Hướng dẫn đăng bài viết Xem chi tiết »
📢 Diễn đàn Việt Nam Thư Quán đã hoạt động trở lại! Xem chi tiết »

Diễn Đàn » Thơ Đường

BẢN NHÁP THƠ ĐƯỜNG XƯỚNG-HỌA

7.791 trả lời, 704.941 lượt xem — Trang 109 / 260
 
(tưởng nhớ Châu Anh, tuần thất thứ 6)
 
Xướng-Họa với Châu Anh (17)
 
À ƠI *
 
Nhớ thương đầm mớn con thuyền muộn
Nhẹ bỗng thiều quang cái tám mươi
Tiếng hạc gọi đàn loang bóng núi
Cánh buồm nương gió tím trùng khơi
Chút duyên vần điệu mà sao nặng
Gánh nợ tang bồng biết mấy vơi
Ðành nhẽ tháng năm xanh hóa bạc
Vẫn nghe trời đất tiếng à ơi !
Hòa Bình (VT mùa thu Canh Thìn)
 
* tâm sự Tám mươi cảm tạ những tấm lòng bạn bè thơ phú đã quan tâm tới HB
Vũng Tàu 6/8/00
 
MỪNG 80 VUI 90
(họa À Ơi)
 
Phải chăng cùng tiếc gần nhau muộn *
Ðất mới đèn trăng thắp chín mươi
Phím nguyệt bập bùng đêm mấy nỗi
Khí thơ rừng rực lửa ngàn khơi
Soi kinh tích hợp duyên thông tắc
Ðàm sử tổng hòa lẽ thịnh vơi
Mỗi một ngày qua xuân mỗi một *
Hạc đồng mai núi khúc : "Người ơi ..." *
Châu Anh (Vũng-Tàu 8/8/00)
 
* Mượn ý :
- Cộng thán tương phùng vãn (C.B.Quát)
- Mỗi ngày qua trọn một ngày Xuân (H.Nhiên)
- Nghêu ngao vui thú yên hà, Mai là bạn cũ hạc là người quen
 
CHỚ ƠI
(họa À Ơi)
 
Vô thủy vô chung nào đã muộn
Trăm năm còn thiếu những đôi mươi
Khí Thần sung mãn đang giao nối
Nhân Quả thâm trầm chớ quậy khơi
Nương bóng Càn Khôn chân nhẹ bước
Nghiêng bầu Nhật Nguyệt chén lần vơi
Men cuồng hé mở tâm Duy Ngã (1)
Cóc sợ Trời kêu quyết chẳng ơi !
VNN (Nouméa 12/9/00)
(1) Thiên thượng địa hạ duy ngã độc tôn !
 

Xướng-Họa với Châu Anh (18)
 
LƯỜI
(tặng Châu Anh-VNN-Chí Trung)
 
Muốn viết cho nhau phải bệnh lười
Nửa chừng bỏ đó viết rồi thôi
Tem thư đâu sợ hao tiền túi
Giờ giấc chỉ e mệt sức người
Chưa viết tưởng chừng tình ý cạn
Viết rồi mới thấy tháng ngày vơi
Tám câu ý đọng nên vần điệu
Thư trể  thơ nầy đọc họa chơi.
Nhất Phương (Danmark 8/2000)
 
VẪN RONG CHƠI
(họa Lười)
 
No say nên cũng học vần lười
Bụng phệ tay run ngại viết thôi
Mắt miệng e còn ham miếng tục
Máu xương chừng đã chán con người
Tuổi cao tâm sự chưa hề lãng
Phận mỏng tình thâm khó nỗi vơi
Chỉ mới sáu câu đầu đã oải
Sức tàn nhưng chữ vẫn rong chơi.
Châu Anh (Vũng Tàu 14/10/00)
 
CẢM THÔNG
(họa Lười)
 
Chẳng phải làm lơ chẳng phải lười
Mỗi người một cảnh hiểu giùm thôi
Ngày lo gánh việc lưng đôi bửa
Ðêm cố bòn xu đãi mấy người
Lắm dịp thuận buồm chừng thích thú
Ðòi phen trắc trở đắm chơi vơi
Dốc tâm tích đức cho đàn trẻ
Ðể được về vườn nhịp cẳng chơi.
Chí Trung (Saigon 14/9/00)
 
DỄ CHƠI
(họa Lười)
 
Ai giỏi hơn ai chẳng bị lười ?
Có nhiều bảo ít dối nhau thôi
Ngủ trưa ấy bởi ghèn đen mắt
Dậy sớm chi cho gió lạnh người
Giữ lớp cặn xưa trà chóng đậm
Sạch mùi men cũ rượu lâu vơi
Áo thay áo mặc thêm phiền rộn
Trần trụi người chê lại dễ chơi.
VNN (Nouméa 15/9/00)
 
 
 
Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0




Xướng-Họa với Châu Anh (19)
 
ĐÓN XUÂN 2001
 
Lại một lần xuân nữa trở về
Một lần hoa nở thắm hồn quê
Hết hồi gió giật mưa cuồng loạn
Nhẹ mái chèo xoay lũ nặng nề
Lá biếc chao mình trong nắng ấm
Vườn xưa trở giấc giữa cơn mê
Nhà ai đẹp quá chùm lan sớm
Một mảnh tình Xuân trải bốn bề.
Thương Yến Tử
 
MỪNG XUÂN ĐẦU KỶ
(họa Ðón xuân 2001)
 
Gió đông hây hẩy báo Xuân về
Rộn rả thị thành rộn rả quê
Hoa bướm giao hoan ngày chẳng rộng
Mận đào khoe thắm nắng chi nề
Cây nêu tràng pháo vào hư ảo
Thịt mỡ xôi chè hóa tỉnh mê
Tết ! Tết  ! trăm-ngàn Xuân trước mặt
Thương ai chiếc én lượn ba bề.
Châu Anh (VT 01/12/00)
 
XUÂN TINH TÚY
(họa Ðón xuân 2001)
 
Tống tiển Thìn đi đón Tỵ về
Ðẹp người đẹp cảnh đẹp tình quê
Khí thiêng lảng đảng tâm thanh tịnh
Nghiệp cả lao đao sức chẳng nề
Ðậu mảnh đất lành chim thích thú
Vươn tầm tri thức trí say mê
Xuân đầu thiên kỷ Xuân tinh túy
Mang ánh bình minh tỏa khắp bề.
Chí Trung (Saigon 25/12/00)
 
CHỜ XUÂN
(họa Ðón xuân 2001)
 
Ðếm tóc chờ Xuân tóc bạc về
Ðếm chân hồ hải tách xa quê
Ðàn em mỏi mắt nhìn ngao ngán
Mái tóc pha sương bước nặng nề
Rút ruột giăng tơ tình quyến rủ
Chuyền thơ trao bạn ý đam mê
Năm vần xướng họa chào Xuân mới
Thì cũng phong lưu đủ một bề.
VNN (Nouméa 01/01/01)
 
HẸN VỀ
(họa ngược Ðón xuân 2001)
 
Nghe tiếng Xuân reo dậy bốn bề
Chút lòng lử thứ cũng đê mê
Ngảnh về đất mẹ thương còn nặng
Dấn bước tha phương khó chẳng nề
Rực rỡ mắt quen người dị tộc
Ngỡ ngàng tai lạ khách xa quê
Pháo nhà ai nổ nghe thôi thúc
Áo gấm chưa may cũng hẹn về.
VNN (Nouméa 03/02/01)
 
Xướng-Họa với Châu Anh (20)
 
CHIỀU SINH NHẬT
(thân tặng các lão bằng hữu)
 
Sinh nhật về theo lạnh gió đông
Góc chiều độc ẩm có nên không?
Mưu sinh vất vả bàn tay vợ
Vị nghĩa lao đao ngọn bút chồng
Mấy nét phù vân tô chẳng đạt
Một đề thế sự giải chưa thông...
Tóc mây trắng tiếp bao nhiêu sợi
Ðâu hỡi phần xanh gởi núi sông ?
Tường-Linh
 
SINH NHẬT TRẮNG
(họa Chiều Sinh nhật thương tặng các bạn cùng lứa)
 
Sen tạ Cúc tàn run rẩy Ðông
Chẳng qua rét buốt có Xuân không ?
Mắt lờ tai lãng thêm ngờ nghệch
Khí tạ tâm hư tuổi chất chồng
Thấm thía tình người cơn ấm lạnh
Ðậm đà nghĩa bạn vận cùng thông
Ðầu xanh lớp lớp bừng hoa trắng
Trắng cả ngày sinh, xanh núi sông.
CHÂU ANH (VT, 22/12/02)
 
 
SINH NHẬT 54
(họa Chiều Sinh Nhật thân tặng Châu Anh và VNN)
 
Kỷ niệm ngày sinh tuổi chớm Ðông
Một trăm năm nữa biết còn không !
Nên lo chăm chút tình bằng hữu
Phải biết tưng tiu nghĩa vợ chồng
Ra chốn thương trường cần nhạy bén
Vào vườn thi phú đặng tinh thông
Cố công học hỏi người đi trước
Cho tỏ ngọn nguồn lẫn lạch sông.
Chí Trung (Saigon 24/01/03)
 
 
BIẾT TÌM ÐÂU
(họa Chiều Sinh-Nhật)
 
Chân mòn trở bước hướng Tây Ðông
Mõi mắt tìm chi biết có không ?
Một túi gió trăng phai bóng vợ
Bao phen mưa nắng cực thân chồng
Tình xưa thấp thỏm trong may rủi
Duyên mới phập phòm giữa tắt thông
Thất thập dư tam dư tứ ngũ
Vẫn còn đủng đỉnh muốn sang sông.
VNN (Saigon 12/02/03)
 



[/align]
Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-07-21 06:49:32KimGiang>


Trích đoạn: lá chờ rơi

Xướng-Họa với Châu Anh (19)

ĐÓN XUÂN 2001
 
Lại một lần xuân nữa trở về
Một lần hoa nở thắm hồn quê
Hết hồi gió giật mưa cuồng loạn
Nhẹ mái chèo xoay lũ nặng nề
Lá biếc chao mình trong nắng ấm
Vườn xưa trở giấc giữa cơn mê
Nhà ai đẹp quá chùm lan sớm
Một mảnh tình Xuân trải bốn bề.
Thương Yến Tử
 
MỪNG XUÂN ĐẦU KỶ
(họa Ðón xuân 2001)
 
Gió đông hây hẩy báo Xuân về
Rộn rả thị thành rộn rả quê
Hoa bướm giao hoan ngày chẳng rộng
Mận đào khoe thắm nắng chi nề
Cây nêu tràng pháo vào hư ảo
Thịt mỡ xôi chè hóa tỉnh mê
Tết ! Tết  ! trăm-ngàn Xuân trước mặt
Thương ai chiếc én lượn ba bề.
Châu Anh (VT 01/12/00)
 
XUÂN TINH TÚY
(họa Ðón xuân 2001)
 
Tống tiển Thìn đi đón Tỵ về
Ðẹp người đẹp cảnh đẹp tình quê
Khí thiêng lảng đảng tâm thanh tịnh
Nghiệp cả lao đao sức chẳng nề
Ðậu mảnh đất lành chim thích thú
Vươn tầm tri thức trí say mê
Xuân đầu thiên kỷ Xuân tinh túy
Mang ánh bình minh tỏa khắp bề.
Chí Trung (Saigon 25/12/00)
 
CHỜ XUÂN
(họa Ðón xuân 2001)
 
Ðếm tóc chờ Xuân tóc bạc về
Ðếm chân hồ hải tách xa quê
Ðàn em mỏi mắt nhìn ngao ngán
Mái tóc pha sương bước nặng nề
Rút ruột giăng tơ tình quyến rủ
Chuyền thơ trao bạn ý đam mê
Năm vần xướng họa chào Xuân mới
Thì cũng phong lưu đủ một bề.
VNN (Nouméa 01/01/01)
 
HẸN VỀ
(họa ngược Ðón xuân 2001)
 
Nghe tiếng Xuân reo dậy bốn bề
Chút lòng lử thứ cũng đê mê
Ngảnh về đất mẹ thương còn nặng
Dấn bước tha phương khó chẳng nề
Rực rỡ mắt quen người dị tộc
Ngỡ ngàng tai lạ khách xa quê
Pháo nhà ai nổ nghe thôi thúc
Áo gấm chưa may cũng hẹn về.
VNN (Nouméa 03/02/01)
 
Kính hoạ:
 
LÒNG XUÂN
 
Đợi nhé lòng xuân sẽ trở về
Như thầm hứa hẹn với tình quê
Lung linh mắt biết cười trong nắng
Lắng đọng hồ thu dấu não nề
Vọng tiếng chèo khua đầu ngọn sóng
Lay Quỳng tỉnh giấc giữa Trăng mê
Ai xui áo thắm đùa mơn gió
Tựa Én xuân bay lượn tứ bề
 
Kim Giang
Xin đừng giận những mộng mơ
Gió hương cõi ảo bao giờ thực đâu
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=82195
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=84219
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=97940
Đăng nhập để trả lời
0






[/align]

Trích đoạn: Diep Khai

Mấy Bà ???
(Dám hỏi Bác Lá rằng DK được mấy bà ???)

Hết ế ! Đào hoa chạp ... mấy bà
Mỗi bà một kiểu tuyệt bê cha (*)
Khi cơm bà cả sườn bì chả
Lúc phở bà hai tái sách gà
Điếu đóm có người tiêm thuốc, gối
Rượu trà chửa bảo biết bê ra
Đường thi lục bát khi ngưng bút
Tám mắt tròn xoe miệng hít hà

Diệp Khai

(*) tuyệt ba chê, tuyệt cú mèo

 
BỤNG LÀM DẠ CHỊU
(thân họa Mấy Bà ???)
 
Ðào hoa khó nhớ bấy nhiêu bà
Lúc nhúc con bầy chỉ một cha
Ðứa giống bố già ham đuổi chó
Thằng theo mẹ đĩ thích nuôi gà
Cửa chùa lắm sải không ai đóng
Công nợ nhiều con chẳng đứa ra
Ðã trót phong lưu đành gánh trọn
Bụng làm dạ chịu chẳng phiền hà.
Lá chờ rơi 
Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-07-18 16:00:41TimEm>
Trích đoạn: lá chờ rơi
Trích đoạn: Diep Khai

Mấy Bà ???
(Dám hỏi Bác Lá rằng DK được mấy bà ???)

Hết ế ! Đào hoa chạp ... mấy bà
Mỗi bà một kiểu tuyệt bê cha (*)
Khi cơm bà cả sườn bì chả
Lúc phở bà hai tái sách gà
Điếu đóm có người tiêm thuốc, gối
Rượu trà chửa bảo biết bê ra
Đường thi lục bát khi ngưng bút
Tám mắt tròn xoe miệng hít hà

Diệp Khai

(*) tuyệt ba chê, tuyệt cú mèo


BỤNG LÀM DẠ CHỊU
(thân họa Mấy Bà ???)
 
Ðào hoa khó nhớ bấy nhiêu bà
Lúc nhúc con bầy chỉ một cha
Ðứa giống bố già ham đuổi chó
Thằng theo mẹ đĩ thích nuôi gà
Cửa chùa lắm sải không ai đóng
Công nợ nhiều con chẳng đứa ra
Ðã trót phong lưu đành gánh trọn
Bụng làm dạ chịu chẳng phiền hà.
Lá chờ rơi 

Hoạ:

ĐẾM TIẾP

Bảy thiếp năm thê thật lắm bà
Đào hoa tốt số gớm ghê cha [:D]
Tiền lương vẫn dấu ăn nem chả
Tối ngủ mơ tiên gỏi cá, gà
Bảo vác bưng bê rằng lỏng gối
Lên đèo ngắm suối dám gân ra [8D] [:D]
Thơ anh thủng thẳng mà hay phết
Sắc Ế như Ai thiệt khoái hà [:D]

TE



Giang-Hồ-Thư-Quán
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-07-18 18:03:58Diep Khai>
Trích đoạn: TimEm








ĐẾM TIẾP

Bảy thiếp năm thê thật lắm bà
Đào hoa tốt số gớm ghê cha [:D]
Tiền lương vẫn dấu ăn nem chả
Tối ngủ mơ tiên gỏi cá, gà
Bảo vác bưng bê rằng lỏng gối
Lên đèo ngắm suối dám gân ra [8D] [:D]
Thơ anh thủng thẳng mà hay phết
Sắc Ế như Ai thiệt khoái hà [:D]

TE



 
Mách Giúp
(Hí họa ĐẾM TIẾP)
 
Bảy thiếp năm thê: Quá chục bà
Kiểu gì kham nỗi ?! Xạo đi cha !
Lo chi lỏng gối xài cao hổ,
Sợ mõi hai vai xực cánh gà !
Tối lửa tắt đèn lo hú hí
Ban ngày ban mặt dứt không ra
Đường mòn cũng đến bên ... La Mã
Lúc gặp Cesar cái biết hà !!!
 
DK
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: lá chờ rơi


[/align]



BỤNG LÀM DẠ CHỊU
(thân họa Mấy Bà ???)
 
Ðào hoa khó nhớ bấy nhiêu bà
Lúc nhúc con bầy chỉ một cha
Ðứa giống bố già ham đuổi chó
Thằng theo mẹ đĩ thích nuôi gà
Cửa chùa lắm sải không ai đóng
Công nợ nhiều con chẳng đứa ra
Ðã trót phong lưu đành gánh trọn
Bụng làm dạ chịu chẳng phiền hà.
Lá chờ rơi 



 
Năn nỉ
(Tai họa BỤNG LÀM DẠ CHỊU)
 
Bác bói chi nghe nản thí bà
Chỉ vì hết ế sắp nên cha
Mấy Bà hứng chí mang khoe Bác
Một phát xa trông tái mặt gà
Thoáng thấy thôn đông theo mất dấu
Thôn đoài người mách bới không ra
Bác ơi chỉ giúp vài chiêu với
Mong Bác từ bi lượng hải hà ...
 
DK
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-07-22 07:39:15Trần Mạnh Hùng>

BỤNG LÀM DẠ CHỊU
(thân họa Mấy Bà ???)

Ðào hoa khó nhớ bấy nhiêu bà
Lúc nhúc con bầy chỉ một cha
Ðứa giống bố già ham đuổi chó
Thằng theo mẹ đĩ thích nuôi gà
Cửa chùa lắm sải không ai đóng
Công nợ nhiều con chẳng đứa ra
Ðã trót phong lưu đành gánh trọn
Bụng làm dạ chịu chẳng phiền hà.
Lá chờ rơi 
Năn nỉ
(Tai họa BỤNG LÀM DẠ CHỊU)

Bác bói chi nghe nản thí bà
Chỉ vì hết ế sắp nên cha
Mấy Bà hứng chí mang khoe Bác
Một phát xa trông tái mặt gà
Thoáng thấy thôn đông theo mất dấu
Thôn đoài người mách bới không ra
Bác ơi chỉ giúp vài chiêu với
Mong Bác từ bi lượng hải hà ...

DK

CHẲNG PHIỀN HÀ
Lệnh ông xếp dưới lệnh cồng bà.
Quan lớn uy quyền bậc chú cha.
Dưới trướng hung hăng dương móng cọp
Bên giường thin thít cụp đuôi gà
Ngắc ngư rồng lộn trườn sông cạn.
Thoi thóp chồn lùi lòn bếp ra.
Miệng, lưỡi nhà quan như có thép.
Hầu bà xuôi ngược chẳng phiền hà.
Trần Mạnh Hùng
 
Cái này thì bác Lá không ai bằng
Thân tặng bác với tấm lòng thân thương
 
 
 
 
 
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-07-19 01:19:18TimEm>
       Trích đoạn: Diep Khai

Mấy Bà ???
(Dám hỏi Bác Lá rằng DK được mấy bà ???)

Hết ế ! Đào hoa chạp ... mấy bà
Mỗi bà một kiểu tuyệt bê cha (*)
Khi cơm bà cả sườn bì chả
Lúc phở bà hai tái sách gà
Điếu đóm có người tiêm thuốc, gối
Rượu trà chửa bảo biết bê ra
Đường thi lục bát khi ngưng bút
Tám mắt tròn xoe miệng hít hà

Diệp Khai

(*) tuyệt ba chê, tuyệt cú mèo

BỤNG LÀM DẠ CHỊU
(thân họa Mấy Bà ???)
 
Ðào hoa khó nhớ bấy nhiêu bà
Lúc nhúc con bầy chỉ một cha
Ðứa giống bố già ham đuổi chó
Thằng theo mẹ đĩ thích nuôi gà
Cửa chùa lắm sải không ai đóng
Công nợ nhiều con chẳng đứa ra
Ðã trót phong lưu đành gánh trọn
Bụng làm dạ chịu chẳng phiền hà.

Lá chờ rơi 
Trích đoạn: TimEm
ĐẾM TIẾP

Bảy thiếp năm thê thật lắm bà
Đào hoa tốt số gớm ghê cha [:D]
Tiền lương vẫn dấu ăn nem chả
Tối ngủ mơ tiên gỏi cá, gà
Bảo vác bưng bê rằng lỏng gối
Lên đèo ngắm suối dám gân ra [8D] [:D]
Thơ anh thủng thẳng mà hay phết
Sắc Ế như Ai thiệt khoái hà [:D]

TE
 
Mách Giúp
(Hí họa ĐẾM TIẾP)
 
Bảy thiếp năm thê: Quá chục bà
Kiểu gì kham nỗi ?! Xạo đi cha !
Lo chi lỏng gối xài cao hổ,
Sợ mõi hai vai xực cánh gà !
Tối lửa tắt đèn lo hú hí
Ban ngày ban mặt dứt không ra
Đường mòn cũng đến bên ... La Mã
Lúc gặp Cesar cái biết hà !!!
 
DK
Năn nỉ
(Tai họa BỤNG LÀM DẠ CHỊU)

Bác bói chi nghe nản thí bà
Chỉ vì hết ế sắp nên cha
Mấy Bà hứng chí mang khoe Bác
Một phát xa trông tái mặt gà
Thoáng thấy thôn đông theo mất dấu
Thôn đoài người mách bới không ra
Bác ơi chỉ giúp vài chiêu với
Mong Bác từ bi lượng hải hà ...

DK

CHẲNG PHIỀN HÀ
Lệnh ông xếp dưới lệnh cồng bà.
Quan lớn uy quyền bậc chú cha.
Dưới trướng hung hăng dương móng cọp
Bên giường thin thít cụp đuôi gà
Ngắc ngư rồng lộn trên sông cạn.
Thoi thóp chồn lùi lách lửa ra.
Miệng, lưỡi nhà quan như có thép.
Hầu bà xuôi ngược chẳng phiền hà.
Trần Mạnh Hùng
 
Cái này thì bác Lá không ai bằng
Thân tặng bác với tấm lòng thân thương

Hoạ vui:

GIẢ  BỘ

Bói nói im nghe sướng thấy bà
Con người đẻ hộ khoái ư cha
Bây chừ sắp sửa vào vai bố
Đến lúc khoe  khoang chuyện thịt gà
Háo hức tin đưa mừng nội ngoại
Âm thầm gái gú vẫn vào ra
Già giơ núp thỏ vờ năn nỉ
Bác ạ đừng tin hắn thiệt hà

TE

 
 
 
Giang-Hồ-Thư-Quán
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-07-12 13:33:37lá chờ rơi>
Trích đoạn: SuongAnh

Thưa Bác, cháu đã hiểu rõ thêm được nhiều điều rồi. Rất cám ơn Bác, sẽ cố trao giồi, hy vọng không làm uổng thời gian mà bác đã bỏ công chỉ cho cháu ha...Cháu xin kính chúc Bác luôn VUI-KHOẺ nha. Cháu SA.

VỠ TRÍ
  
Lâu nay sách đọc cũng như không
Đến chốn văn thơ thoả tấm lòng
Viễn xứ trời Tây từ tấm bé
Qụê nhà đất Việt thuở còn bồng

Ham mê lục bát - câu thơ thả
Tứ tuyệt trao giồi - vận luật tròng
Tự học nên đầu chưa được vỡ
Nhờ Người chỉ điểm trí tinh thông

Sương Anh


 

CÓ HAY KHÔNG ?
(thân họa Vỡ Trí)

Thường khi bảo có lại là không
Có có không không vẫn tại lòng
Có bởi níu chơi thành níu thật
Không sao con bế lại con bồng
Ngoài môi leo lẻo thề không có
Trong bụng nôn nao chuyện tréo tròng
Mơ một hôm nào không hóa có
Trăm tình xuôi chảy một dòng thông.
Lá chờ rơi



Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0
Lá Vẫn Xanh

Thu vẫn còn xa mãi cuối trời
Sao người lại muốn lá chờ rơi?
Cành xanh chim hót vang trong nắng
Hoa thắm bướm bay lượn giữa đời
Câu hát tri âm còn chất ngất
Lời thơ giao hữu vẫn chơi vơi
Trăm năm dẫu biết như cơn mộng
Nhưng phút cuối cùng lá vẫn tươi
_____________________________

dohuhong

 
MÃI VUI
 
Thời tiết thay nhau dệt sắc trời
tâm tư thương mãi lá mùa rơi
chân đi muôn lối hoa tìm mộng
tay viết Đường thơ nỗi thả đời
cuộc sống riêng tư ai nào biết
lá xanh chung phận rụng không vơi
tâm vui xướng hoạ ,lòng tha thiết
cho mắt ánh cười ,dạ thắm tươi.
 
MINH TUẤN
Lưu
Bu
Đăng nhập để trả lời
0
(tướng nhớ CHÂU ANH - tuần thất thứ năm)
 
Xướng-Họa với Châu Anh (14)
 
Những kẻ yếu thế khi bị cường quyền bắt nạt thường làm thơ để nói ra những câu tương tự như « chửi thề » cho hả tức. Những bài sau đây là trong loại đó, nên dùng nhiều từ có thể láy.
 
TẶNG NGƯỜI TRONG CUỘC
(gởi ông Chắc, ông Tuấn để . . . nếu tôi ngồi tù
thì ở nhà họa rồi gởi vào cho tôi thưởng thức)
 
Mệnh vô chính diệu đắc tam không
Nhột quá cho nên phải lộn lồng
Dại xách dao to moi đích dán
Khôn làm kế mọn vuốt mu rồng
Xù xì lông lá to sao dại
Chơm chởm râu ria nhỏ lại ngông
Ðợi đến cửa quan rồi mới biết
Ðá vàng ai đó rõ cho không ?
Cú mèo (VNN 7/1973)
 
DỖ EM
(họa Tặng Người Trong Cuộc)
 
Này em phước đức có dày không ?
Khéo đấy đừng trêu hổ nhốt lồng
Cứ mặc thằng phò gương cậu chó
Hãy cùng ta ngạo chí o rồng
Mấy đời dụ được thiên thần nực
Một thuở tôn lầm giặc cỏ ngông
Ðời mộng thôi đừng lồng lộn nữa
Sướng gì bắt cụ kẻ tay không !
Lòng thòng (Châu Anh 6/7/73)
 
TRÓT DẠI
 
Cho vay đòi nợ đủ phờ râu
Viết lách đòng đeo đáng bị tù
Lạy cụ đây roi xin cụ đả
Một lần ấy dại đủ chừa đâu
Rờ trôn lần biết thằng gây tội
Xem mặt kê ra lũ cứng đầu
Có xỏ mới hay đâm khéo biết
Ðã từng chấu đá méo xe trâu !
đá cu tèo (VNN 7/1973)
 
LẠI DỖ EM
(họa Trót Dại)
 
Mặt mũi rằn ri lún phún râu
Thoạt trông như vũng nước ao tù
Bảy đời quì gối chừng chưa đã
Tám kiếp lòn trôn có nản đâu
Xử nữ thất thời liều hách cửa
Dâm phu đắc chí khoái khom đầu
Này này ta bảo đàn em dại :
Mười bảy mười ba đá nghoẻo trâu !
Châu Anh (8/7/73)
 
CHƠI ...
 
Chúng mình sáu đứa rủ nhau chơi
Nhậu đã rồi ta đấm cục.. cười
Bạn với ruợu ngon say cũng chẳng
Chơi cùng đứa ẹ thối chưa thôi
Lên voi hãy nhớ trò vân cẩu
Xuống chó đừng ham cảnh mọi tôi
Thiếu rượu thiếu thơ đời đếch khoái
Ðược chơi chơi được có bao người !
Nhất Phương/Duy Thức (13/7/73)
Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Minh Tuấn

Lá Vẫn Xanh

Thu vẫn còn xa mãi cuối trời
Sao người lại muốn lá chờ rơi?
Cành xanh chim hót vang trong nắng
Hoa thắm bướm bay lượn giữa đời
Câu hát tri âm còn chất ngất
Lời thơ giao hữu vẫn chơi vơi
Trăm năm dẫu biết như cơn mộng
Nhưng phút cuối cùng lá vẫn tươi
_____________________________

dohuhong

MÃI VUI
 
Thời tiết thay nhau dệt sắc trời
tâm tư thương mãi lá mùa rơi
chân đi muôn lối hoa tìm mộng
tay viết Đường thơ nỗi thả đời
cuộc sống riêng tư ai nào biết
lá xanh chung phận rụng không vơi
tâm vui xướng hoạ ,lòng tha thiết
cho mắt ánh cười ,dạ thắm tươi.
 
MINH TUẤN

 
 
KIẾP TẰM HÓA BƯỚM
(thân họa Lá vẫn xanh)
 
Vạn vật xoay theo luật đất trời
Lá xanh lại thế lá vàng rơi
Xuân sinh nối Hạ vui tròn kiếp
Thu lụn vào Đông dứt một đời
Hết lúc sông hồ xuôi lại ngược
Đến hồi trăng nước ngập rồi vơi
Kiếp tằm hóa bướm tơ còn vướng 
Tô điểm vườn thơ mãi thắm tươi !
Lá chờ rơi
 
Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0
Xướng-Họa với Châu Anh (15)
 
BẤT AN
(tặng bệnh nhân NhấtPhương)
 
Ðau tay nhức gót lỏng ba sườn
Thử thuốc tây tàu đã hết phương
Chạy điện châm kim phồng chẳng xẹp
Thoa dầu bóp thuốc nứt còn trương
Thầy ròm bày cách ăn rau muối
Lang mập cho toa nuốt đậu đường
Mới đó nhức đau đều dứt sạch
Chỉ còn cút kít ngứa chân giường.
Châu Anh/VNN/Chí Trung (12/11/00)
 
họa BẤT AN
 
Tưởng như dễ tựa xơi cơm sườn
Ðâu biết tây tàu đã hết phương
Chân nhức gõ hoài không bớt mỏi
Mông đau lăn mãi vẫn còn trương
Chích châm đủ kiểu không còn cách
Nuốt đậu trăm hôm lại có đường
Nên ráng nghe lời lang mập dạy
May còn rục rịch mấy chân giường.
Nhất-Phương (DM 01/2001)
 
Xướng-Họa với Châu Anh (16)
 
LẠI NHỚ DƯỢNG MƯỜI
 
Chẳng nhớ ai hơn nhớ dượng mười
Hai năm không gặp dượng còn tươi ?
Ðường lên Bà Xếp chân em ngại
Thư xuống Cầu Sơn bút dượng lười
Cõi bụi chớ e màu thất thập
Thơ thần đừng nhạt ý đôi mươi
Thôi phiền qua ải đầu thêm bạc
Giữ thú tao đàn vẹn cuộc chơi.
Tường-Linh (9/91)
 
TỰ CƯỜI MÌNH
(họa LNDM)
 
Là thau mà cứ tưởng vàng mười
Nhạt thắm phai hồng dáng kém tươi
Coi bụi bèo nhèo tim phát loạn
Dòng đời bát nháo óc đâm lười
Tâm trường lực đoản đau vô hạn
Nghĩa bạn tình thơ nặng mấy mươi
Cùng gởi ngày xanh vào gấm vóc
Ðêm đêm dỗ mộng cợt đùa chơi.
Châu-Anh (tp HCM 5/10/91)
 
NHỚ BÁC
(họa LNDM)
 
Nhớ lại năm xưa với bác mười
Bạc tiền rủng rỉnh sức còn tươi
Ánh Hồng bảy món hăng say nhậu
Xóm Mới năm anh chẳng biết lười
Khai pháo cu Lai tài bách phát
Cuốn cờ cụ Chắc chịu mười mươi
Chơi sao cho lịch cho long đất
Ngộ Tuấn Trưng vào tiếp hiệp chơi.
Chí Trung (2/92)
 
CHÚT RIÊNG MÌNH
(họa LNDM)
 
Ghét nhau cau sáu bỗ ra mười
Ðông chợ cá hồng cũng kém tươi (1)
Lỡ hội đành cam mang tiếng dại
Vô danh đâu dám kể thân lười
Tiếc chi đồi ngọc dù hai ngọn
Ðếm đủ đêm vàng chẳng mấy mươi
Nhớ bạn miên man tình cố cựu
Thơ thần rượu thánh lại cùng chơi.
VNN (Nouméa 14/7/00)
(1)  tục ngữ  : Buổi chợ đông cá hồng em chê lạt. Chợ tan rồi con tép bạc cũng mua
 
SỰ ĐỜI
(họa ngược LNDM)
 
Dã tràng xe cát để mà chơi
Thế thái nhân tình gẫm mấy mươi
Hiểm hóc kẻ gian lừa kẻ độc
Ngây ngô thằng ngốc cõng thằng lười
Sứt môi khéo vá nhìn không thấy
Rỗ mặt siêng dồi ngó cũng tươi
Trăng sáng sự đời như mõm chó
Trót thương đem chín bỏ làm mười.
VNN (Nouméa 13/7/00)
 
Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0
Xướng
 
 
Tự kiểm

Tớ ngồi tớ nghĩ cái thằng tôi
Năm chục năm dư tóc bạc rồi
Già chả già -trẻ thời chả trẻ
Buồn thì buồn- vui cứ thì vui
Khi cà phê cóc -nghe nhung nhớ
Đến thịt cầy tơ- thấy lẻ loi
Bạn học dăm thằng còn ,đứa mất
Nửa đời luyến tiếc -nửa chơi vơi



Bớt chút quên đi cho vừa nỗi nhớ
Rộng tháng ngày cho kí ức đơm bông
Mai dòng đời có trổ nhánh hoang vu
Ta vẫn yêu .. ôi trần gian điên dại.
Đăng nhập để trả lời
0
quote:

Trích đoạn: Minh Tuấn

Lá Vẫn Xanh

Thu vẫn còn xa mãi cuối trời
Sao người lại muốn lá chờ rơi?
Cành xanh chim hót vang trong nắng
Hoa thắm bướm bay lượn giữa đời
Câu hát tri âm còn chất ngất
Lời thơ giao hữu vẫn chơi vơi
Trăm năm dẫu biết như cơn mộng
Nhưng phút cuối cùng lá vẫn tươi
_____________________________

dohuhong

MÃI VUI

Thời tiết thay nhau dệt sắc trời
tâm tư thương mãi lá mùa rơi
chân đi muôn lối hoa tìm mộng
tay viết Đường thơ nỗi thả đời
cuộc sống riêng tư ai nào biết
lá xanh chung phận rụng không vơi
tâm vui xướng hoạ ,lòng tha thiết
cho mắt ánh cười ,dạ thắm tươi.

MINH TUẤN

KIẾP TẰM HÓA BƯỚM
(thân họa Lá vẫn xanh)

Vạn vật xoay theo luật đất trời
Lá xanh lại thế lá vàng rơi
Xuân sinh nối Hạ vui tròn kiếp
Thu lụn vào Đông dứt một đời
Hết lúc sông hồ xuôi lại ngược
Đến hồi trăng nước ngập rồi vơi
Kiếp tằm hóa bướm tơ còn vướng
Tô điểm vườn thơ mãi thắm tươi !
Lá chờ rơi

 
 MUÔN KIẾP BUỒN THƯƠNG.
 
mưa giọt rơi đâu phải tiếng trời
lệ buồn một cõi khóc lòng rơi
tương tư hoa nở gieo mùa nhớ
khắc khoải lá phai rụng kiếp đời
sông suối theo mùa đầy lại cạn
biển hồ lai láng nước không vơi
kiếp người ai ví như mưa bụi
hạt tiếc hạt thương mấy héo tươi...?
 
YeuDieuLongNu
 
lâu không ghé thăm BÁC QUẢ LÀ ĐÁNG TỘI...nhưng cuộc sống...bận quá bác LÁ ơi....mong bác tha lỗi nhiều
Thơ Lưu Trữ
Thơ CHÍNH

YeuDieuLongNu

&lt;Hãy Để Cho Chúng Tôi Hai Chữ Bình Yên .&gt;
Đăng nhập để trả lời
0
THÂN XƯỚNG
 
MẶC TRĂNG QUAY...
 
Xuân vàng mây trắng ngẩn ngơ bay
Hạ đỏ gió nồng gom mộng say
Đếm nhớ theo mùa hoen đỏ mắt
Xếp thương theo khắc nhạt môi mày
Giọt lòng bên gối rơi đơn lẻ  
Thơ tiếng ai ngâm vọng nỗi này
Trăng bóng bên song ,tìm rượu bút
Người trong ôm tủi mặc trăng quay ?
 
YeuDieuLongNu

Thơ Lưu Trữ
Thơ CHÍNH

YeuDieuLongNu

&lt;Hãy Để Cho Chúng Tôi Hai Chữ Bình Yên .&gt;
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-07-24 10:23:47KimGiang>


Trích đoạn: YeuDieuLongNu

THÂN XƯỚNG

MẶC TRĂNG QUAY...

Xuân vàng mây trắng ngẩn ngơ bay
Hạ đỏ gió nồng gom mộng say
Đếm nhớ theo mùa hoen đỏ mắt
Xếp thương theo khắc nhạt môi mày
Giọt lòng bên gối rơi đơn lẻ  
Thơ tiếng ai ngâm vọng nỗi này
Trăng bóng bên song ,tìm rượu bút
Người trong ôm tủi mặc trăng quay ?

YeuDieuLongNu

 
Mến hoạ:
 
VU VƠ
 
Cánh nhạn phương trời đã vút bay
Còn mình ngớ ngẩn đứng đây say
Ai xui cát bụi nhoè con mắt
Kẻ oán đêm thâu nhạt nét mày
Xót mảnh trăng buồn cong phận lẻ
Thương tình biển cạn thắt eo này
Hư hư ảo ảo đời đâu thế
Cứ buộc vô mình để quắt quay
 
Kim Giang
Xin đừng giận những mộng mơ
Gió hương cõi ảo bao giờ thực đâu
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=82195
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=84219
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=97940
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-07-25 05:33:46Trần Mạnh Hùng>

ĐỢI MÙA TRĂNG

Vẫn bảo không buồn chẳng nhớ đâu
Năm canh lẻ bóng gối mộng sầu
Se tơ kết tóc mà sao phải
Năm mười hai tháng mãi xa nhau

Nghe kể ngày xưa vợ chồng Ngâu
Có đàn Ô Thước giúp cây cầu
Tháng bảy sắp về trong gặp gỡ
Mình đến bao giờ để em mơ

Song cửa cháy mòn lửa mắt trông
ngoài kia đêm phủ tối mênh mông
Không một vì sao cho em đếm
Tự hẹn với lòng để đỡ mong

Tiếng lá thì thầm đến bâng khuâng
Như tiếng người thương vọng lại rằng
Gìn giữ trăm năm niềm hạnh phúc
Em đợi anh về... Một mùa trăng

Kim Giang                 


      

O  0
) (
o
(   o
o    )
O      (
o     0
(  O
o   )
0 o
NHƯ TÌNH YÊU
Vẫn bảo không buồn chẳng nhớ đâu
Như trăng lẻ bóng có ai sầu.
Như  mùa  thu đến đau lòng lá.
Như tháng hạ về khóc chức ngâu .
Đã bảo không buồn,không nhớ nữa.
Mà  nghe tiếc hối, tiếc ngàn  sau.
Nghe  như  ai oán cung đàn  lỡ.
Có phải yêu rồi quá đậm sâu
Trần Mạnh Hùng
{}__________{}
_(____________)_
( ________________)
{}             {}             {}
24      -     7    -      2007
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-07-25 06:13:57Trần Mạnh Hùng>

THÂN XƯỚNG

MẶC TRĂNG QUAY...

Xuân vàng mây trắng ngẩn ngơ bay
Hạ đỏ gió nồng gom mộng say
Đếm nhớ theo mùa hoen đỏ mắt
Xếp thương theo khắc nhạt môi mày
Giọt lòng bên gối rơi đơn lẻ  
Thơ tiếng ai ngâm vọng nỗi này
Trăng bóng bên song ,tìm rượu bút
Người trong ôm tủi mặc trăng quay ?

YeuDieuLongNu

 
Mến hoạ:
 
VU VƠ
 
Cánh nhạn phương trời đã vút bay
Còn mình ngớ ngẩn đứng đây say
Ai xui cát bụi nhoè con mắt
Kẻ oán đêm thâu nhạt nét mày
Xót mảnh trăng buồn cong phận lẻ
Thương tình biển cạn thắt eo này
Hư hư ảo ảo đời đâu thế
Cứ buộc vô mình để quắt quay
 
Kim Giang


 NHỚ EM NHIỀU
Nhớ tiếng em cười hương thoảng bay.
Bờ môi mộng ướt lả hồn say.
Nhớ làn hơi thở phà sau gáy
Nhớ mắt reo vui rạng nét mày
Nhớ tiếng trong veo vui chuyện kể.
Nhớ vai thon nhỏ dễ thương này.
Nhớ em, tiếng dạ muôn trìu mến.
Anh nhớ em nhiều, nhớ quắt quay.
Trần Mạnh Hùng
Thương tặng người anh yêu
 
 
 
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-08-14 12:58:36Trần Mạnh Hùng>
LÒNG XUÂN

Đợi nhé lòng xuân sẽ trở về
Như thầm hứa hẹn với tình quê
Lung linh mắt biếc cười trong nắng
Lắng đọng hồ thu dấu não nề   
Vọng tiếng chèo khua đầu ngọn sóng
Lay Quỳng tỉnh giấc giữa Trăng mê
Ai xui áo thắm đùa mơn gió
Tựa Én xuân bay lượn tứ bề
Kim Giang
 
 

o
)
(       0
0      (
   o
(      o
o      )
O           (
o         0
(   O
o   )

o o
ĐÔI CHÂN ĐẤT
Tình đã trao đi chẳng trở về
Hay còn lưu luyến bước chân quê
Thương  làn  sóng mạ  xanh  êm dịu
Thương tiếng hạc kêu vọng não nề.
Tình  đã  trao đi  trong  luyến nhớ
Tình  vừa  chín  tới  lạc  cơn  mê..
Yêu em mộc mạc đi chân đất
Yêu tóc tung bay cuốn tứ bề
Trần       Mạnh       Hùng
}{________________}{
(____________________)
{}               {}              {}







"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-07-26 12:43:22lá chờ rơi>
[/align]

Trích đoạn: Trần Mạnh Hùng

LÒNG XUÂN

Đợi nhé lòng xuân sẽ trở về
Như thầm hứa hẹn với tình quê
Lung linh mắt biếc cười trong nắng
Lắng đọng hồ thu dấu não nề   
Vọng tiếng chèo khua đầu ngọn sóng
Lay Quỳng tỉnh giấc giữa Trăng mê
Ai xui áo thắm đùa mơn gió
Tựa Én xuân bay lượn tứ bề
Kim Giang
 
 

o
)
(       0
0      (
  o
(      o
o      )
O           (
o         0
(   O
o   )

o o
ĐÔI CHÂN ĐẤT
Tình đã trao đi chẳng trở về
Hay còn lưu luyến bước chân quê
Thương  làn  sóng mạ  xanh  êm dịu
Thương tiếng hạc kêu vọng não nề.
Tình  đã  trao đi  trong  luyến nhớ
Tình  vừa  chín  tới  lạc  cơn  mê..
Yêu em mộc mạc đi chân đất
Yêu tóc tung bay cuốn tứ bề
Trần       Mạnh       Hùng
}{________________}{
(____________________)
{}               {}              {}








ÐẤT KHÁCH TRỜI QUÊ

Xuân đi hạ đến lại thu về
Ðất khách chân chùn luống nhớ quê
Chí cả trai hùng cam ruổi bước
Phận hèn dâu thảo dám đâu nề   
Sâm thương chua xót chiều thương nhớ
Oanh yến ai hoài giấc tỉnh mê
Ai biết cho khi trời nổi gió
Ôm con lòng mẹ khổ trăm bề.
Lá chờ rơi



Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0
MỘT KI ẾP ...TÀN HƠI

Lòng cũng muốn khoe khoang phách lối.
Nhưng mòn hơi dạ bất  tòng tâm
Người trên háo hức lòng nôn nóng
Kẻ dưới ơ hờ  miệng giả câm
Nhất dạ… còn đâu thời dũng sĩ
Ba thu…gom lại  thiếu đồng cân
 Dù sao đôi lúc gà còn gáy.
 khinh khỉnh vợ nhìn  mặt lạnh căm.
Trần Mạnh Hùng

"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0




 
THẬT KHỔ ÐỜI
(thân tặng những ai đánh mất điện thoại d.đ như mình)
 
Cái máy chi choe lại mất rồi
Tên người số gọi phải than ôi !
Bạn bè phăng kiếm vui ra phết
Em út moi tìm mệt ứ hơi
Trước nhắp sơ sơ là có tới
Giờ kêu oái oái vẫn không ời
Thói quen tật xấu hay nhiều chuyện
Mất cái chi choe thật khổ đời !
Lá chờ rơi
 



[/align]
Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-08-01 13:32:34Diep Khai>
Trích đoạn: lá chờ rơi


THẬT KHỔ ÐỜI
(thân tặng những ai đánh mất điện thoại d.đ như mình)
 
Cái máy chi choe lại mất rồi
Tên người số gọi phải than ôi !
Bạn bè phăng kiếm vui ra phết
Em út moi tìm mệt ứ hơi
Trước nhắp sơ sơ là có tới
Giờ kêu oái oái vẫn không ời
Thói quen tật xấu hay nhiều chuyện
Mất cái chi choe thật khổ đời !
Lá chờ rơi








Nhiều khi ... phước
(Hú họa Thật Khổ Đời)

Rõ khổ ! Ti toe thất lạc rồi
May còn ... dính chặc ! Nếu ... eo ôi !
Những khi quá chén chân quên bước
Một chút lỡ lời chạy hụt hơi
Mãnh hổ xuống đồng ngưu khuyển riễu
Thần long mắc cạn cũng ru ời
Ti toe đánh mất nhiều khi ... phước !
Thất mã Tái Ông thoát nợ đời
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-08-11 04:35:14Trần Mạnh Hùng>
Vỡ Mộng
Muốn nát tan rồi hỡi trái tim.
Càng mong cang ngóng lại càng im.
Bao nhiêu luyến nhớ giờ tan lịm.
Tiếc bấy công phu đã lặn tìm.
Có một tình yêu đương muốn chín.
Muôn vàn cung bậc muốn dâng lên.
Mây che vỡ mộng trời đông tím.
Gió trở niềm vui gió nhận chìm
Một Tỷ Phú.
 
ĐÀNH CHỊU VẬY
Nghe chừng như máu chảy về tim.
Sóng gió hầu như đã lặng im.
Em vẫn nhớ thương  thời ngóng đợi
Ta trong hạnh phúc chốn rong tìm.
Ngỡ như máu chảy tim mong mỏi.
Rằng tưởng tin yêu mắt ánh lên.
Vì vậy...vậy vì... đành chịu vậy
Thôi thì phó mặc với thăng chìm
Trần Mạnh Hùng
 
 
 
 
 
 
 
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
Câu hát thương nhau !






Anh ơi câu hát thương nhau
Bỗng dưng lại để qua cầu gió bay
Đắm chìm sóng gợn lòng này
Để ai thỏang nhớ đắng cay câu hò !
Để cho đắng đót câu thơ
Để cho bến đợi bến chờ vẫn không
Mưa rơi ướt cả tơ hồng
Em vẫn đợi mình hóa đá Vọng phu
Đá kia làm bạc câu thơ
Gió mưa rồi cũng thẩn thờ vì ai ?
Sầu ai đã có then cài
Rót vào nỗi nhớ dẳng dai một đời
Ngoài hiên tý tách mưa rơi
Để lòng ai đó bồi hồi giọt tranh
“Lơ thơ tơ liễu buông mành”
Giọt mưa rơi thẳng vào anh đớn lòng
Thương nhau câu hát nhớ chung
Sao không không thể hát cùng câu thương ?
Cũng vì …vì mỗi vấn vương
Xa xôi những cả đọan đường mai sau !
                                  8/007!








VƯỚNG LỤY
Người ơi câu hát nhớ thương nhau
Hòa nhập dân gian vạn cổ sầu
Mỹ nữ, anh hùng đều vướng lụy.
Ngai vàng, đất nước cũng lao đao.
Người ơi câu hát khơi niềm nhớ
Người hỡi lời ru vị ngọt ngào
Ta vẫn nhớ  người , trong nỗi nhớ
Làm sao quên được - mối tình sâu
TMH
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-08-13 04:40:53Trần Mạnh Hùng>
Xướng
 
Muôn Thuở 
Người yêu ơi! Nhớ nhung muôn thuở
Thuở học trò chân sáo thấp cao
Thuở dại khờ hương thơm má phấn
Thuở trinh nguyên ngọt lịm môi đào
Thuở hồn nhiên đắm say chưa trọn...
Thuở mộng mơ ngây ngất ước ao...
Thuở hẹn hò tình yêu chợt đến
Thuở thương em cuống quýt xanh xao
Trần Mạnh Hùng
 
 1-2007

MUÔN THUỞ 1
"Người yêu ơi ! Nhớ nhung muôn thuở."
Ánh mắt nào đưa đón, đón đưa.
Làn tóc nào đan dài nỗi nhớ.
Bờ môi nào kết nụ ươm mơ.
Vòng tay nào chắt chiu ân ái.
Lời nói nào chia xẻ lẳng lơ.
Anh nhớ em xoay tròn khép kín.
Anh yêu em quay quắt bơ phờ.
TMH
1-2007


MUÔN THUỞ 2

" Thuở hoc trò chân sáo thấp cao."
Tung tăng đuổi bắt lá vàng chao.
Vờn quanh gót ngọc vương màu nắng.
Bám nhẹ tóc mây óng ánh sao.
Trong vắt bầu trời - trong mắt biếc.
Mộng còn bỏ ngõ - mộng chưa trao
Giọng cười rạng vỡ không vương vấn.
Sảng khoái lòng riêng vị ngọt ngào
TMH
1-2007


MUÔN THUỞ 3
Thuở dại khờ hương thơm má phấn”
Thuở trăng tròn mới chớm mười ba
Áo dài ngượng nghịu theo ô nhảy.
Sách vở hồn nhiên với bướm hoa
Tóc búp bê bay mùi mực tím
Mắt bồ câu đậm nhớ hàng qùa
Tan trường những buổi chiều bên phố
Có kẻ nối theo, nối thiết tha
TMH
1-2007

MUÔN THUỞ 4
"Thuở trinh nguyên ngọt lịm môi đào."
Từng bước ngượng ngùng với guốc cao.
Duyên dáng nụ cười e ấp gởi.
Mơ màng ánh mắt vụng về trao.
Phấn son trang điểm còn xa lạ.
Sách vở miệt mài những ước ao.
Áo trắng học trò thơm phấn trắng.
Sân trường tíu tít chuyện mai sau
TMH
1-2007

MUÔN THUỞ 5
" Thuở hồn nhiên đắm say chưa trọn.”
Đương độ trăng thề tuổi nhớ thương
Ngơ ngác mắt nai phơn phớt phấn.
Thướt tha dáng liễu mượt mà hương.
Thơ tình viết vội không ngày gởi.
Sách vở lạnh tênh nhớ lớp trường.
Những buổi chiều về từng bước chậm.
Như chờ ai đó đợi bên đường.
TMH
1-2007


MUÔN THUỞ 6

”Thuở mộng mơ ngây ngất ước ao.”
Tan trường người ấy vẫn theo sau.
Nắng nghiêng soi bóng song song bước.
Mắt chớp mơ màng liếc liếc sâu.
Bước ngắn, đường dài thêm nỗi nhớ.
Kẻ sau, người trước nối chờ nhau.
Tóc bay từng sợi vờn trong gió.
Như nhắn người dưng nhớ dạt dào
TMH

1-2007

Muôn Thuở 7
"Thuở hẹn hò tình yêu chợt đến" .
Để đêm về thôi thúc chiêm bao.
Gọi tên anh ngập tràn thương mến
Nghĩ đến anh đầm ấm dạt dào
Em nhớ anh nhạt nhòa nỗi nhớ.
Em yêu anh thăm thẳm nghìn sâu.
Những ngày đi học anh đưa đón.
Gió lộng hương thơm tỏa ngạt ngào (*)
TMH
(*) Quen dáng thân thương vẫn nối sau

Muôn Thuở 8
"Thuở yêu em cuống quýt xanh xao".
E thẹn em cười má đỏ au.
Bỗng thấy em xinh, duyên dáng lạ,
Hay là mình đã luỵ tình sao.
Để rồi thương nhớ đôi chân sáo.
Từ đó đắm say cặp má đào.
Những buổi tan trường - chiều tiếp nối.
Bước chân hai đứa gắn liền nhau
TMH
2-2007




_________________________________________________

Họa

TỪ THUỞ ĐÓ
Yêu em vẫn biết tình oan trái
Vẫn biết khổ đau chất ngất cao
Vẫn biết nhớ thương là mộng ảo
Vẫn trong đắm đuối tựa ba đào
Vẫn mơ vẫn tưởng luôn mong mỏi
Vẫn đắm vẫn say những ước ao
Vẫn biết yêu em là khổ luỵ
Vẫn như lạc mộng chốn lao xao
TMH

 
______________________________________________________

TỪ THUỞ ĐÓ 1
Yêu em anh biết là oan trái
Em mãi là thương nhớ đậm sâu
Em vẫn thế tràn đầy nỗi nhớ
Anh như trong mộng tưởng say mơ
Em giòng sông sóng triều cuồng nộ
Em khoảng trời giông bão lửng lơ
Em vẫn là tình nhân quyến rũ
Lấp bồi cơn xói lở bơ phờ
TMH

TỪ THUỞ ĐÓ 2
Vẫn biết khổ đau chất ngất cao
Xoáy buồn sơ xác ngả nghiêng chao
Tràn dâng không bến bờ- ngăn cách
Dậy sóng ngâm giông bão - biết sao
Muốn buộc em ngàn lần oán ghét
Muốn nhìn em triệu nét buồn trao
Chẳng nào giận nổi dù giây lát
Sao thế tim ơi!có nghẹn ngào
TMH
6 tháng 6 năm 2007




TỪ Thuở Đó 3

Vẫn biết nhớ thương là mộng ảo.
Mà sao hụt hẫng đến hư hao.
Bao giờ...cho đến... bao giờ nhỉ.
Chẳng lẽ...giờ đây...chẳng lẽ nào
Để giận hờn dày vò nỗi nhớ.
Để chờ mong níu kéo thương đau.
Để cho thương nhớ thành cay đắng.
Em có cho lòng nhớ đến nhau.
Trần Mạnh Hùng
8-2007

Từ Thuở Đó 4.

Vẫn trong đắm đuối nổi ba đào
Anh vẫn yêu em như thuở nào.
Nhớ buổi tan trường nhiều quyến luyến.
Nhớ ngày trốn học lắm nôn nao.
Tình trong sáng ngập tràn hoa mộng.
Tình thủy chung đậm nét tự hào.
Ta đã trao nhau lòng quý mến.
Tình trong tim đẹp mãi nghìn sau.
Trần Mạnh Hùng
8-2007

Từ Thuở Đó 5

Vẫn mơ vẫn tưởng luôn mong mỏi.
Về một người xa cách một phương.
Đường đất em đi nhiều nắng bạc
Khung trời em ở có mây hồng
Có hoa trải thảm theo chân bước.
Có bướm tiễn đưa đón giữa đường.
Có nhớ anh không khi trống vắng.
Có ai tâm sự lúc chiều buông
Trần Mạnh Hùng 
8-2007 
 
Từ Thuở Đó 6

Vẵn đắm mơ say, những ước ao
Tình ta vẫn đẹp đến nghìn sau
Em yêu - có phải là trong mộng.
Em mến - hình như giấc mộng đào.
Em lộng lẫy trong ngày lễ cưới.
Anh nghiêm trang đứng cạnh cô dâu
Trao em một nụ hôn tình tứ.
Trói buộc đời nhau đến bạc đầu.
Trần Mạnh Hùng  
8-2007 

Từ Thuở Đó 7

Vẫn biết yêu em là khổ lụy.
Nhưng anh vẫn thích được thương đau.
Mênh mông nhung nhớ đan vào mộng.
Cô động tình si dệt mối sầu.
Nợ đã thắm tình - tình phải trả.
Tình là oan nợ - nợ nên trao.
Yêu em mãi mãi là xa cách.
Cái thú đau thương vị ngọt ngào.
Trần Mạnh Hùng
6-2007

Từ thuở đó 8

Vẵn như trong mộng chốn lao xao.
Là ngẩn ngơ say chốn mộng đào
Là lóng ngóng mai chờ mốt đợi.
Là mơ màng sáng ước chiều ao.
Là Ngây ngất đắm trong hờn giận.
Là xót xa trăn trở nghẹn ngào.
Là mỏi mòn những đêm đợi sáng.
Là bao nỗi nhớ chất lên cao
Trần Mạnh Hùng
2007
 

"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-08-11 18:39:36Ngậm Ngùi>
Anh Hùng thân mến, dạo này đệ bận quá, hồn thơ chạy theo công việc luôn, nhiều điều không như ý muốn nên cũng nản lòng, lâu lâu viết ra vài dòng mà nó lung tung sao ấy, hôm nay vào đây gửi một bài góp vui cùng các Bác các anh!

XƯỚNG:

Chẳng trách...


Ngậm ngùi con nước chảy hai nơi
Thuyền chỏng chơ tùy lối mặc đời
Phía lá phai phôi sầu cứ đổ
Bên mưa rang rảng lệ hoài trôi
Ai về nơi ấy trong thương mến
Ta ở chốn này với cút côi
Nào trách chi đâu lòng vốn vậy
Yêu bao nhiêu bận chẳng sinh lời!

Ngậm Ngùi
Đăng nhập để trả lời
0
TỪ Thở Đó 3

Vẫn biết nhớ thương là mộng ảo.
Mà sao hụt hẫng đến hư hao.
Bao giờ...cho đến... bao giờ nhỉ.
Chẳng lẽ...giờ đây...chẳng lẽ nào
Để giận hờn dày vò nỗi nhớ.
Để chờ mong níu kéo thương đau.
Để cho thương nhớ thành cay đắng.
Em có cho lòng nhớ đến nhau.
Trần Mạnh Hùng

 
 
Anh có cho lòng ta cưới nhau
Để tình em chọn đến mai sau
Khi nào trăng khuyết... trăng tròn nhỉ?
Bao giờ hoa tàn...hoa nở mau
Xin đừng để thu rụng lá vàng
Xin như xuân đến gió ca vang
Ta đến bạc đầu ta có nhau.
 
 
 
Bể khổ mênh mông sóng lút trời
Khách trần chèo một chiếc thuyền trôi
Kìa ai nguợc gió hay xuôi gió
Cũng cùng trong bể khổ mà thôi.
Đăng nhập để trả lời
0