📢 Hướng dẫn đăng bài viết Xem chi tiết »
📢 Diễn đàn Việt Nam Thư Quán đã hoạt động trở lại! Xem chi tiết »

Diễn Đàn » Thơ Đường

BẢN NHÁP THƠ ĐƯỜNG XƯỚNG-HỌA

7.791 trả lời, 704.941 lượt xem — Trang 110 / 260
Trích đoạn: Hà Nội Phố

TỪ Thở Đó 3

Vẫn biết nhớ thương là mộng ảo.
Mà sao hụt hẫng đến hư hao.
Bao giờ...cho đến... bao giờ nhỉ.
Chẳng lẽ...giờ đây...chẳng lẽ nào
Để giận hờn dày vò nỗi nhớ.
Để chờ mong níu kéo thương đau.
Để cho thương nhớ thành cay đắng.
Em có cho lòng nhớ đến nhau.
Trần Mạnh Hùng



Anh có cho lòng ta cưới nhau
Để tình em chọn đến mai sau
Khi nào trăng khuyết... trăng tròn nhỉ?
Bao giờ hoa tàn...hoa nở mau
Xin đừng để thu rụng lá vàng
Xin như xuân đến gió ca vang
Ta đến bạc đầu ta có nhau.

 
HÌNH NHƯ LÀ GIẤC MƠ
Anh vẫn mơ ngày ta cưới nhau.
Để tình ta đẹp đến nghìn sau.
Em yêu - có phải là trong mộng.
Em mến - hình như giấc mộng đào.
Em lộng lẫy trong ngày lễ cưới.
Anh nghiêm trang bên cạnh cô dâu.
Trao em một nụ hôn tình tứ.
Trói buộc đời nhau đến bạc đầu.
Trần Mạnh Hùng  
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
Sory thơ HN làm thiếu rồi một câu hì hì đáng nhẽ như vậy cơ  
 
 
 
Anh có cho lòng ta cưới nhau
Để tình em chọn đến mai sau
Khi nào trăng khuyết... trăng tròn nhỉ?
Bao giờ hoa tàn...hoa nở mau
Xin đừng để thu rụng lá vàng
Xin như xuân đến gió ca vang
Em về đan áo dệt  đôi chiếu
Ta đến bạc đầu ta có nhau.

Bể khổ mênh mông sóng lút trời
Khách trần chèo một chiếc thuyền trôi
Kìa ai nguợc gió hay xuôi gió
Cũng cùng trong bể khổ mà thôi.
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Hà Nội Phố

Sory thơ HN làm thiếu rồi một câu hì hì đáng nhẽ như vậy cơ  



Anh có cho lòng ta cưới nhau
Để tình em chọn đến mai sau
Khi nào trăng khuyết... trăng tròn nhỉ?
Bao giờ hoa tàn...hoa nở mau
Xin đừng để thu rụng lá vàng
Xin như xuân đến gió ca vang
Em về đan áo dệt  đôi chiếu
Ta đến bạc đầu ta có nhau.

 
Cám ơn HNP đã cho anh một ý rất tuyệt diệu trong bài Từ Thuở Đó 6 
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0






[/align]

Trích đoạn: Trần Mạnh Hùng

MỘT KIẾP ...TÀN HƠI

Lòng cũng muốn khoe khoang phách lối.
Nhưng mòn hơi dạ bất tòng tâm
Người trên háo hức lòng nôn nóng
Kẻ dưới ơ hờ miệng giả câm
Nhất dạ… còn đâu thời dũng sĩ
Ba thu…gom lại thiếu đồng cân
Dù sao đôi lúc gà còn gáy.
Khinh khỉnh vợ nhìn mặt lạnh căm.
Trần Mạnh Hùng


 
MỘT KIẾP... XÌ HƠI
(thân họa Một Kiếp Tàn Hơi)
 
Thiên nhiên công khí nào đâu dỏm
Khí ngắn khí dài vẫn tự tâm
Lúc muốn cho xì nên ngậm miệng
Lúc đang hâm nóng giả làm câm
Nữ nhi khó sánh cùng nam tử
Tám lạng không bù được nửa cân
Dẫu mệt nhưng nằm chung một ổ
Ngoài kia giá rét lạnh căm căm.
Lá chờ rơi
 
P.S. Loại thơ này thì tôi dễ họa hơn là loại thơ "o mèo" của bạn.
 
Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-07-27 05:37:45Trần Mạnh Hùng>
 
MỘT KIẾP...TÀN HƠI  2
Ngày xưa chiến đấu ta oai hùng.
Gà cựa hiên ngang đá tứ tung.
Ban tối lên chân vài  lẻ tẻ
Ban ngày so cựa cáp tưng bừng
Uy linh tăm tiếng trên trường đấu
Lẫm liệt lừng danh độ mịt mùng
Một thuở huy hoàng oai tiếng gáy.
Mỹ nhân ngưỡng mộ với tôn sùng
Trần Mạnh Hùng
 
Biết rồi khổ lắm bác Lá ơi, chuyện này là nhất bác
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-07-27 21:17:23Trần Mạnh Hùng>
MỘt KIẾP... TÀN HƠI 3
Ngày xưa chắp cựa một mình ta.
Thao túng dọc ngang cõi giải hà
Địch thủ quy hàng bò liểng xiểng
Bên ta công hãm đánh tràn qua
Xưa kia xông xáo trên lưng ngựa
Thuở trước huy hoàng bên cánh hoa. 
Thân một chọi ba luôn chiến thắng.
Địch thua mắt trợn ngược xin tha
Trần Mạnh Hùng
 
 
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-07-26 03:13:41lá chờ rơi>






[/align]

[/align]


Trích đoạn: Trần Mạnh Hùng

THÂN XƯỚNG

MẶC TRĂNG QUAY...

Xuân vàng mây trắng ngẩn ngơ bay
Hạ đỏ gió nồng gom mộng say
Đếm nhớ theo mùa hoen đỏ mắt
Xếp thương theo khắc nhạt môi mày
Giọt lòng bên gối rơi đơn lẻ  
Thơ tiếng ai ngâm vọng nỗi này
Trăng bóng bên song ,tìm rượu bút
Người trong ôm tủi mặc trăng quay ?

YeuDieuLongNu
 
Mến hoạ:
 
VU VƠ
 
Cánh nhạn phương trời đã vút bay
Còn mình ngớ ngẩn đứng đây say
Ai xui cát bụi nhoè con mắt
Kẻ oán đêm thâu nhạt nét mày
Xót mảnh trăng buồn cong phận lẻ
Thương tình biển cạn thắt eo này
Hư hư ảo ảo đời đâu thế
Cứ buộc vô mình để quắt quay
 
Kim Giang


NHỚ EM NHIỀU

Nhớ tiếng em cười hương thoảng bay.
Bờ môi mộng ướt lả hồn say.
Nhớ làn hơi thở phà sau gáy
Nhớ mắt reo vui rạng nét mày
Nhớ tiếng trong veo vui chuyện kể.
Nhớ vai thon nhỏ dễ thương này.
Nhớ em, tiếng dạ muôn trìu mến.
Anh nhớ em nhiều, nhớ quắt quay.
Trần Mạnh Hùng
Thương tặng người anh yêu 
 


MỖI LẦN THƯƠNG NHỚ
(thân họa Mặc Trăng Quay)

Nhớ nhớ thương thương gửi gió bay
Mỗi lần thương nhớ mỗi lần say
Thương ai xa vắng ngồi im bóng
Nhớ kẻ chờ trông biếng vẽ mày
Man mác lời thề khi trước đó
Chập chờn câu hẹn lúc sau này
Lòng riêng khuê nữ thầm riêng hứa
Xuân sẽ còn xuân lúc trở quay.
Lá chờ rơi
Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-07-21 04:25:44Trần Mạnh Hùng>
HỎI MÃI
 
HỎI MÃI EM
Hỏi mãi em triệu lần vẫn hỏi.
Một câu thôi hỏi đến bây giờ?
Mà nghe như tiếng cười trêu cợt
Là thấy chăng ánh mắt giả ngơ.
Hỏi mãi em từng  lời đã hứa.
Trả lời anh chử nghĩa quanh co
Em mau quên...nhớ rồi... sao nữa!!!
Em trả lời vâng ạ, vẫn vơ
Trần Mạnh Hùng
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-07-21 04:28:37Trần Mạnh Hùng>

 
HỎI MÃI EM
Hỏi mãi em triệu lần vẫn hỏi.
Một câu thôi hỏi đến bây giờ?
Mà nghe như tiếng cười trêu cợt
Là thấy chăng ánh mắt giả ngơ.
Hỏi mãi em từng  lời đã hứa.
Trả lời anh chử nghĩa quanh co
Em mau quên...nhớ rồi... sao nữa!!!
Em trả lời vâng ạ, vẫn vơ
Trần Mạnh Hùng
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
HỎI MÃI EM
Hỏi mãi em triệu lần vẫn hỏi.
Một câu thôi hỏi đến bây giờ?
Mà nghe như tiếng cười trêu cợt
Là thấy chăng ánh mắt giả ngơ.
Hỏi mãi em từng lời đã hứa.
Trả lời anh chử nghĩa quanh co
Em mau quên...nhớ rồi... sao nữa!!!
Em trả lời vâng ạ, vẫn vơ
Trần Mạnh Hùng

 
NHỚ QUÊN
 
Em nói tên rồi anh vẫn hỏi
Lãng quên mãi ở tận bây giờ
Nàng thơ nào đến gieo niềm nhớ
Câu chữ ghi đâu để bút ngơ
Mấy bận P M rồi lại hỏi
Tên gì em hỡi? mãi đuôi co
Nhớ quên là tật đời thi sĩ
Hoa thắm trăng mơ hồn vẩn vơ...?
 
YeuDieulongNu
 
chúc huynh vui
 
 
 
Thơ Lưu Trữ
Thơ CHÍNH

YeuDieuLongNu

&lt;Hãy Để Cho Chúng Tôi Hai Chữ Bình Yên .&gt;
Đăng nhập để trả lời
0
HỎI MÃI EM
Hỏi mãi em triệu lần vẫn hỏi.
Một câu thôi hỏi đến bây giờ?
Mà nghe như tiếng cười trêu cợt
Là thấy chăng ánh mắt giả ngơ.
Hỏi mãi em từng lời đã hứa.
Trả lời anh chử nghĩa quanh co
Em mau quên...nhớ rồi... sao nữa!!!
Em trả lời vâng ạ, vẫn vơ
Trần Mạnh Hùng

Hỏi mãi Anh

Thắc mắc anh vạn điều thắc mắc
Bấy lâu nay đến tự bao giờ
Thu sang đà bốn mùa da diết
Hạ đáo rồi mấy tháng ngẩn ngơ
Ghét ghét lắm lời môi chót lưỡi
Thương thương nhiều lối nói đu co
Tình người ơi lạc đời nhau đã ..
Chia cách đôi bờ ..nghĩ vẫn vơ ( từ này khó tìm quá)



Bớt chút quên đi cho vừa nỗi nhớ
Rộng tháng ngày cho kí ức đơm bông
Mai dòng đời có trổ nhánh hoang vu
Ta vẫn yêu .. ôi trần gian điên dại.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-07-22 03:00:47Trần Mạnh Hùng>
 
DỄ THƯƠNG
Anh tuyệt diệu, tình em tuyệt diệu.
Tơ lòng đan ngập cõi thiên đường.
Anh, ơi anh rượu tình ngon ngọt.
Anh hỡi anh lòng toả ngát hương
Ôm chặt em nồng nàn chút nữa
Nói đi anh thắm thiết vô cùng .
Anh, anh đâu tiếng đêm vang vọng.
Đêm tuyệt trần, anh thật dễ thương
An Giang
1-2007

Họa


Đoá Hải Đường
Em duyên dáng, mặn nồng  duyên dáng
Rực rỡ như hoa đoá hải đường
Nhị phấn còn nguyên màu  nhị phấn 
Mùi hương muôn thuở ngát mùi hương
Nói đi em để tình  thêm thắm
Nhìn thẳng nhau thêm nhớ tột cùng
Em có nghe  tim  đang thổn thức
Bản tình ca ngọt lịm yêu thương
Trần Mạnh Hùng
7-2007
 
 
 
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0






[/align]

Trích đoạn: khanhchan

Xướng

Bán giấc mơ

Tôi có rất nhiều những giấc mơ
Ai mua thì bán chẳng hề cho
Mưa thu mấy đám mong hàn sĩ
Gió hạ vài cơn đợi khách thơ
Rựou ấm dăm bầu xin nhắp cạn
Trăng vàng một ánh chớ làm ngơ
Tri âm –tri kỷ - khôn tri diện
Quán mộng thuyền duyên mãi ngóng chờ


MỘT TRỜI MƠ
(thân họa Bán Giấc Mơ)

Ðầu song theo lá rụng trăm mơ
Ai thiếu thì mua mượn cũng cho
Ru giấc Vu Sơn chuông xóm đạo
Nghiêng thuyền Bát Nhã tiếng làng thơ
Nghinh phong Tư Mã còn thao thức
Vọng nguyệt Vân Kiều bước ngẩn ngơ
Mơ một đêm nao trời lặng gió
Thuyền xuân cập bến thỏa mong chờ
Lá chờ rơi
 
T.B. Người khen bài "Yêu" của bạn và hỏi bạn là Nam hay Nữ đó nay đã xa chơi rồi.
Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: khanhchan
Xướng

Bán giấc mơ

Tôi có rất nhiều những giấc mơ
Ai mua thì bán chẳng hề cho
Mưa thu mấy đám mong hàn sĩ
Gió hạ vài cơn đợi khách thơ
Rựou ấm dăm bầu xin nhắp cạn
Trăng vàng một ánh chớ làm ngơ
Tri âm –tri kỷ - khôn tri diện
Quán mộng thuyền duyên mãi ngóng chờ


THỬ MỘNG

Có giá bao đồng một giấc mơ
Tiền mua đổi lấy chẳng cần cho
Lên tiên muốn thử liều phen nhỉ
Giải mộng cho tình dám ngỏ thơ
Để biến đời thường hơn chốn ảo
Làm như cảnh thực phải ngây ngơ
Người yêu kẻ ghét đành thôi kệ
Nhắm mắt đêm ơi gắng đợi chờ...

Trăng Vàng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-07-06 12:36:30Huyền Băng>
Xướng-Họa với Châu Anh (7)
 
TỰ VỊNH
(khi tuổi tây và tuổi ta đều đúng 72)
 
Bảy mươi hai tuổi nghỉ thong dong
Nước biến nhà hư giữ chút lòng
Mặt mũi nhăn nheo đầu toát trắng
Thân tâm ngờ nghệch lưởi toan cong
Khôn gì ? trẻ dại si thơ nhạc
Hèn nhỉ ? già nua lú núi sông
Ánh đuốc nghĩa nhân còm cõi chiếu
Ngở ngàng nghe rộn tiếng ngàn thông.
Châu-Anh (VT 16/01/97)
 
 
THĂM MỒ NHỚ MẸ
(họa Tự vịnh)
 
Say mộng sông hồ bước ruổi dong
Chạnh riêng gửi mẹ chút hương lòng
Nhớ xưa cứng cổ quên lời dạy
Nay hối cành to uốn chẳng cong
Sự nghiệp chẳng cho nên gấm vóc
Chí đồ cam lỗi hẹn non sông
Trông mồ nhớ mẹ lòng xao động ...
Theo gió thu vàng cuộn lá thông !
VNN (Nouméa10/97)

r

Xướng-Họa với Châu Anh (8)

XUÂN MỚI
 
Em đến thăm ta chẳng vội vàng
Nghe tình dào dạt ý thênh thang
Em về hoa buớm tưng bừng đón
Ta ngắm trời trăng lặng lẽ sang
Nhớ Tết núi rừng chừng quạnh quẽ
Mừng Xuân đô thị choáng huy hoàng
Gót tiên nhẹ tỏa hương vương sắc
Êm ả mà như rất rộn ràng.
Duy-Thức/Châu-Anh (VT 20/12/96)
 
THỀM CŨ
(họa Xuân mới)
 
Sân trước đêm qua một nụ vàng
Ơ hay mùa lại đến thênh thang !
Ðất trời e ấp xanh xao đợi
Nhật nguyệt mơ màng rực rỡ sang
Tóc tưởng ngùi phai tình cố cựu
Lòng đâu nghe dợm nét trang hoàng
Thẫn thờ nán lại bên thềm cũ
Áo mới em thơ đã rộn ràng.
Ðỗ-hồng-Ngọc
 
CŨNG TẠI MÌNH
(họa Xuân mới)
 
Xưa cũng như ai chọn đá vàng
Nhưng giờ sao nặng kiếp lang-thang
Duyên đen đã dứt mà đeo mãi
Tóc bạc không chờ vội trổ sang
Con chẳng thương yêu càng rổi rảnh
Nhà đang tranh chấp khỏi trang hoàng
May còn tình bạn tình em đó ...
Như ánh chiêu-dương chói rở ràng !
VNN (Nouméa10/97)
 
EM VỀ
(họa Xuân mới)
 
Lại gặp mùa mai rộ cánh vàng
Rực lòng mà vẫn bước lang-thang
Dốc đời bỗng nhớ chiều xưa đến
Truông tuổi ngàn thương Xuân mới sang
Chén rượu ngậm ngùi trời lặng lẽ
Nén hương hoài niệm biển bàng hoàng
Em về cho nắng rưng rưng đợi
Ta với ta thôi cũng rộn ràng.
Phan-Chính (Hàm-Tân 4/2/97)
 
TÔ LẠI NÀNG XUÂN
(họa Xuân mới)
 
Non nước ngàn năm nghĩa đá vàng
Yêu đời dấn bước mãi lang-thang
Vũng Tàu biển đẹp vui thời đến
Bến nghé người thân thú ghé sang
Văn bút nhớ ông là cựu phái
Lời thơ trao bạn tưởng kim hoàng
Cánh xoan bay bổng trong trời đất
Tô lại nàng Xuân thắm rỡ ràng.
Anh-Trà

TRỜI HỬNG
(họa Xuân mới)
 
Một thoáng bình minh cảnh dát vàng
Thả hồn túy lúy tít cung thang
Mai thờ thẩn tiễn khi xuân biệt
Sen ngỡ ngàng mong lúc hạ sang
Cõi thế mênh mông đâu Bắc-Ðẫu ?
Vần thơ trăn trở hỏi Ðông-Hoàng
Phút giây hồn lắng nghe chim hót
Trời hửng ngày đêm mới rõ ràng !
Ðinh-Ninh (hè 1997)

Xướng-Họa với Châu Anh (9)

ÐAU MẤT CON
 
Ðau xót nào hơn đau mất con
Ðức ơi ! ba má đìếng tê hồn
Áo xưa gấp nếp gìn hương trẻ
Vở cũ lần trang níu mộng tàn
Nếu chẳng nợ duyên đừng hiện diện
Phải chăng nghiệp chướng trả oan hờn ?
Bảy năm khắc khoải đau đau mãi
Có bất bình nào u tối hơn ? (1)
Ba Má của Ðỗ Hồng Duy Ðức (Châu Anh 1982)
 
(1) Năm 1973, con đứng một mình chụp ảnh, dáng dấp có vẽ lạ đời, miệng cười khinh bạc giữa một khung cảnh tối tăm, u ám, Ba đã đề thơ sau lưng tấm ảnh lúc 6 tuổi ấy :
... Quanh ta u tối làm sao !
Hỏi xem còn bất bình nào lớn hơn ?
 
r

 
GIẢ BIỆT CON
(họa Ðau mất con)
 
Con còn, con có ? có còn con ?
Chợt nỗ tin đau ! lặng điếng hồn
Dưỡng dục tám năm đời rộn hứa
Tang-thương một khắc mộng tiêu tàn !
Nghiệp duyên sao nhẹ ? buồn thêm tức
Mệnh số đành cam khóc chẳng hờn
Thôi vậy Ðức ơi ! mình giả biệt
Buồn nầy muôn thuở có chi hơn ?
VNN (Nouméa11/97)

Xướng-Họa với Châu Anh (10)

LẺ LOI
 
Ô hay ! cuộc sống như vầy hả ?
Ngó trước trông sau bóng hỏi hình
Một kiếp phù du vờ ấy xác
Trăm khoanh huyễn hoặc giả là danh
Ðược thua đi ở âu phần mệnh
Phú-quí vinh hoa lọ giật giành   
May có duyên thơ khuây tóc bạc
Sông Xuân gió dịu nguyệt long lanh !
Giản-Chi
(viết trên bến nhà Rồng trước thềm xuân Quý-Dậu 1993)
 
KHOẢNH-KHẮC
(phụng họa Lẻ Loi)
 
Chín chục mùa xuân chừng thoát tục
Mượn nơi trần-thế tạm nương hình
Trang thơ man mác treo vầng nguyệt
Làn gió bâng khuâng cuốn huyễn danh
Phú quý trường tồn ? Thôi mộng mị !
Lợi quyền khoảnh-khắc há tranh dành
Lòng thành một tấc ngàn sau trước
Sử sách còn lưu. Bóng ngựa lanh.
Châu-Anh (17/1/93)
 
AI ĐÂY ?
(kính họa Lẻ Loi)
 
' Ai ' đây ! Sao chẳng là ta được ?
Ngẫu hội cơ duyên khí lộ hình (1)
Mượn chút không-gian chen lấy xác
Nương theo ngày tháng tự nên danh
Ngắn dài một kiếp tùy may rủi
Sướng khổ hai tay phải giật giành
Cơ Tạo huyền-vi nào dễ đạt ?
Phận người, chớ cậy chút khôn lanh !
VNN (Toulouse 1/98)
Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-07-06 10:37:03KimGiang>

Xướng-Họa với Châu Anh (8)

XUÂN MỚI

Em đến thăm ta chẳng vội vàng
Nghe tình dào dạt ý thênh thang
Em về hoa buớm tưng bừng đón
Ta ngắm trời trăng lặng lẽ sang
Nhớ Tết núi rừng chừng quạnh quẽ
Mừng Xuân đô thị choáng huy hoàng
Gót tiên nhẹ tỏa hương vương sắc
Êm ả mà như rất rộn ràng.
Duy-Thức/Châu-Anh (VT 20/12/96)

THỀM CŨ
(họa Xuân mới)

Sân trước đêm qua một nụ vàng
Ơ hay mùa lại đến thênh thang !
Ðất trời e ấp xanh xao đợi
Nhật nguyệt mơ màng rực rỡ sang
Tóc tưởng ngùi phai tình cố cựu
Lòng đâu nghe dợm nét trang hoàng
Thẫn thờ nán lại bên thềm cũ
Áo mới em thơ đã rộn ràng.
Ðỗ-hồng-Ngọc

CŨNG TẠI MÌNH
(họa Xuân mới)

Xưa cũng như ai chọn đá vàng
Nhưng giờ sao nặng kiếp lang-thang
Duyên đen đã dứt mà đeo mãi
Tóc bạc không chờ vội trổ sang
Con chẳng thương yêu càng rổi rảnh
Nhà đang tranh chấp khỏi trang hoàng
May còn tình bạn tình em đó ...
Như ánh chiêu-dương chói rở ràng !
VNN (Nouméa10/97)

EM VỀ
(họa Xuân mới)

Lại gặp mùa mai rộ cánh vàng
Rực lòng mà vẫn bước lang-thang
Dốc đời bỗng nhớ chiều xưa đến
Truông tuổi ngàn thương Xuân mới sang
Chén rượu ngậm ngùi trời lặng lẽ
Nén hương hoài niệm biển bàng hoàng
Em về cho nắng rưng rưng đợi
Ta với ta thôi cũng rộn ràng.
Phan-Chính (Hàm-Tân 4/2/97)

TÔ LẠI NÀNG XUÂN
(họa Xuân mới)

Non nước ngàn năm nghĩa đá vàng
Yêu đời dấn bước mãi lang-thang
Vũng Tàu biển đẹp vui thời đến
Bến nghé người thân thú ghé sang
Văn bút nhớ ông là cựu phái
Lời thơ trao bạn tưởng kim hoàng
Cánh xoan bay bổng trong trời đất
Tô lại nàng Xuân thắm rỡ ràng.
Anh-Trà

TRỜI HỬNG
(họa Xuân mới)

Một thoáng bình minh cảnh dát vàng
Thả hồn túy lúy tít cung thang
Mai thờ thẩn tiễn khi xuân biệt
Sen ngỡ ngàng mong lúc hạ sang
Cõi thế mênh mông đâu Bắc-Ðẫu ?
Vần thơ trăn trở hỏi Ðông-Hoàng
Phút giây hồn lắng nghe chim hót
Trời hửng ngày đêm mới rõ ràng !
Ðinh-Ninh (hè 1997)

 
Kính hoạ:
 
TÌNH TRI KỶ
(Kính tặng Bác Lá và cố Thi sỹ Châu Anh)
 
Hỡi hỡi Châu Anh dưới suối vàng
Âm trần bấy nấc để làm thang...
Yêu thơ vọng tiếng đồng xao xuyến
Nhớ Bạn mơ hình bóng sắp sang
Dáng Ý như vầng trăng thấp thoáng
Thần Câu tựa áng ngọc huy hoàng
Gương trông xốn mắt Tình Tri Kỷ
Xướng hoạ bên nhau bước rộn ràng 
 
Kim Giang
Xin đừng giận những mộng mơ
Gió hương cõi ảo bao giờ thực đâu
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=82195
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=84219
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=97940
Đăng nhập để trả lời
0






[/align]
(tưởng nhớ bạn Châu Anh, tuần thất thứ 5)
 
Xướng-Họa với Châu Anh (11)
 
NHÀ TA KHÔNG CÓ NGÕ SAU
Chiều chiều ra đứng ngõ sau, Trông về quê mẹ ruột đau chín chiều (ca dao)
 
Nhà ta không có ngõ sau
Chiều chiều ra đứng cùng nhau trông về
Tiếng chim cu gáy trưa hè
Nghe xa xâm tưởng như nghe kiếp nào !
Mơ màng cánh bướm bờ ao
Lối mòn dĩ vãng dậu rào tuổi thơ
Lênh đênh biết đến bao giờ ?
Ðược nghe tiếng hát "ù ơ ví dầu"
*
Nhà ta không có ngõ sau
Mịt mờ quê mẹ biết đâu trông về
Chung quanh mây tuyết nặng nề
Cây trơ trụi lá lạnh tê tái lòng
Bốn mùa chỉ thấy mùa đông !
Suốt năm chờ cánh thiệp hồng báo Xuân
Ta đi mai nở chưa tàn
Ta về mai nở mấy lần nữa đây ?
Chập chờn cơn tỉnh cơn say
Nghiêng bầu dốc cạn tháng ngày quạnh hiu
*
Vườn ta có mảnh trăng khuya
Lâu lâu tìm đến để chia sớt buồn
Trăng người lạnh lẽo cô đơn
Trăng không gió mát có còn trăng sao ?
Sáp hương ta thiếu song đào !
Bài thơ lạc vận nghẹn ngào bút hoa
Chợt nhìn non nước xa xa
Mây giăng tuyết phủ quê nhà ta đâu ?
*
Nhà ta không có ngõ sau !
Nhất Phương (DK 1992)
 
QUÊ MẸ TRƯỚC SAU
(họa Nhà ta không có ngõ sau)
 
Quê hương ngàn trước ngàn sau
Càng xa vắng lại càng đau, thương về
Hết Xuân rồi lại sang Hè
Mặc lửa Hạ vẫn đam mê đường nào
Thử gom tất cả ước ao
Mà đem đổi lấy được nào tuổi thơ
Dẫu ngai vàng, dẫu bao giờ
Dễ sao đánh đổi "ầu ơ ví dầu"
*
Quê hương có trước có sau
Như nam châm, chim cành cao hướng về
Ghét thương sướng khổ chẳng nề
Xa quê ai chẳng nghe tê tái lòng
Cho dù đứng giữa chợ đông
Riêng mình vẫn thấy cõi lòng tàn xuân
Người đi mai Tết chưa tàn
Ngày nao về lại sắc vàng đợi đây
A như tỉnh, A như say
Mùa Xuân về với chuỗi ngày quạnh hiu
*
Nhớ xa xưa, nhớ sớm khuya
Nhớ con đò, nhớ sông xa trăng buồn
Ðã thân phù thế cô đơn
Buồn dâng ngợp cả nỗi buồn trăng sao
Xuân tuyết lạnh, vắng mai đào
Câu thơ gượng viết gửi vào hồn hoa
Quê hương dù vắng dù xa
Tấc lòng còn đó quê nhà mất đâu !
*
Quê hương tình nghĩa trước sau.
Châu Anh (3-1992)
 
RỒI ĐÂY KẺ TRƯỚC NGƯỜI SAU
(họa Nhà ta không có ngõ sau)
 
Rồi đây kẻ trước người sau
 Giả từ đất bạn rủ nhau quay về
Nôn nao Xuân chuyển sang Hè
Lắng tìm giọng quốc tiếng ve thuở nào !
Em xinh soi bóng bờ ao
Trúc xinh soi cả lối vào rừng thơ
Ta từ cất bước đến giờ
Quản chi sóng cả gió to dãi dầu !
*
Rồi đây kẻ trước người sau
Hẹn cùng chẳng hẹn nơi nao cũng về
Mẹ yêu ngày ấy não nề
Nhớ con phiêu bạt tái tê cõi lòng
Con đi biển Bắc biển Ðông
Ước gì phép lạ cho trồng mùa Xuân !
Tóc xanh dù đã phai tàn
Bóng hình mẹ giữa tim vàng còn đây
Lòng con không rượu mà say
Hiếu kia chưa đáp thân nầy hẩm hiu !
*
Chim nào gọi bạn đêm khuya
Tuyết rơi cô quạnh ngoài kia chim buồn
Ta thời quen một thân đơn
Sá gì còn mất mất còn ra sao !
Lửa thơ hâm nóng rượu đào
Ý thơ men rượu ngạt ngào trong hoa
Mấy giòng thơ cuộn gần xa
Hẹn nhau tương ngộ dễ mà quên đâu ?
*
Rồi đây kẻ trước người sau !
VNN (Nouméa 25/11/98)
 
 
Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0




Xướng-Họa với Châu Anh (12)
 
DUYÊN GIÀ
(chúc thọ 75 Châu Anh)
 
Thong dong tuổi mới bảy mươi lăm
Ðời bỏ không xài chỉ hỏi thăm
Mời bác ngồi chơi xơi nước tạm
Chờ em trải chiếu dọn chăn nằm
Gân chùn mới cứng đừng khom mạnh
Cũ thuốc chưa mềm cứ để ngâm
Trăm tuổi còn lâu nhiều kẻ đợi
Mặc ai đeo nhớ trộm yêu thầm.
VNN (Nouméa 20/07/00)
 
họa ngược vần DUYÊN GIÀ
 
Bảy mươi lăm tuổi đến âm thầm
Một gánh thơ thần nửa giọng ngâm
Rạng mặt Hồ Tôm khi nước biến
Ẩn thân Bà Xếp những đêm nằm
Vũng Tàu hữu sự Trưng về viếng
Bến Nghé vô chừng Tuấn ghé thăm
Thư Ngộ vấn vương thơ thẩn lại
Già vui nào kém thuở mười lăm.
VNN (Nouméa 20/07/00)
 
NGHÊU NGAO
(họa Duyên Già)
 
Tài danh khí lực chẳng bao lăm
Mà bạn thương tình cứ tới thăm
Lửa hạ ngôn từ chui đất trốn
Mưa thu mộng mị quẩn giường nằm
Giữ lòng thanh bạch nghêu ngao hát
Luyện ý chân không lỏm bỏm ngâm
Gác hết lũ dông quăng gánh dục
Còn duyên văn tự ái ân thầm.
Châu Anh (Vũng-Tàu 11/8/00)
 
Xướng-Họa với Châu Anh (13)
 
NÓI HAY ĐỪNG
 
Hợp tác Thanh Ða có chú Trưng
Ðóng vai phó nhiệm mệt tưng bừng
Ký tên gánh việc quên thơ thẩn
Vắt óc tìm xu quậy tứ tung
Khốn khổ qua thời "rầu bỏ mẹ"
Thụt thòi quá độ "sướng không cưng"
Sự đời như cái Thanh Ða diệp
Cả đám đều ham chuyện nói đừng.
Châu Anh( 03/12/86)
 
KHÔNG ĐỪNG
(họa Nói hay đừng)
 
Bùi sao không giấu lại đem trưng ?
Phụ nữ nhát trông mặt đỏ bừng
Lúc mệt ỉu xìu trông bí xị
Khi vui hồ hởi quậy lung tung
Ra ngoài khối chị giành chiêu đãi
Về đến mụ nhà khoái cục cưng
Cho dẫu tuổi đời chìa miệng lỗ
Còn ham chuyện ấy vẫn không đừng.
Chí-Trung/Bùi-Trưng (30/12/86)
 
CHẲNG YÊU ĐỪNG
(họa Nói hay đừng)
 
Núi non không có cũng đem trưng
Giục giả trêu ai lửa lại bừng
Tay vỗ hang hùm sao chẳng "bộp"
Ðũa khua đầu trống vẫn chưa "tung"
Hết duyên trước ngõ không người đón
Còn mặn sau rèm lắm kẻ cưng
Hẻm tối sương khuya em cố đợi
Ai yêu thì tới chẳng yêu đừng.
VNN (Nouméa 16/7/00)
 



[/align]
Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-07-09 18:13:35Trần Mạnh Hùng>
Xuân tình

Ngấp nghé sáu mươi đã nói già 
Còn bao nhiêu  sức để tiêu pha
Chiều buông gió nhạt -nghe thương ngọc
Đêm xuống sương mờ- thấy tiếc hoa
Thi thoảng dăm ngày cũng ghé lại...
Dùng dắng đôi tháng nhớ thăm qua
Tết về nắng ấm -mai khoe sắc
Mơ nụ xuân tình - ta với ta
Khach Chân

GIÀ...
Tóc bạc … nào ai dám bảo  già.
Việc gì???... việc ấy coi  như pha
Non cao một mạch dăm ba cữ.
Đỉnh giáp thẳng lèo bứng trọn hoa.
Tài sức sá gì đôi ngựa kéo
Dũng uy bất chấp trận mưa qua...
Chiến trường chẳng lúc nào yên tĩnh
Pháo nổ ì ầm - em với ta.
Trần Mạnh Hùng
 
Thân tặng bác Lá một đời mơ mộng
 
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-07-11 18:54:40lá chờ rơi>
Trích đoạn: Trần Mạnh Hùng

Xuân tình

Ngấp nghé sáu mươi đã nói già 
Còn bao nhiêu  sức để tiêu pha
Chiều buông gió nhạt -nghe thương ngọc
Đêm xuống sương mờ- thấy tiếc hoa
Thi thoảng dăm ngày cũng ghé lại...
Dùng dắng đôi tháng nhớ thăm qua
Tết về nắng ấm -mai khoe sắc
Mơ nụ xuân tình - ta với ta
Khach Chân

GIÀ...
Tóc bạc … nào ai dám bảo  già.
Việc gì???... việc ấy coi  như pha
Non cao một mạch dăm ba cữ.
Đỉnh giáp thẳng lèo bứng trọn hoa.
Tài sức sá gì đôi ngựa kéo
Dũng uy bất chấp trận mưa qua...
Chiến trường chẳng lúc nào yên tĩnh
Pháo nổ ì ầm - em với ta.
Trần Mạnh Hùng

Thân tặng bác Lá một đời MƠ MỘNG




AI NGƯỜI TRI KỶ ?
(thân họa Xuân Tình)

Chân tay mày mặt dẫu hơi già ?
Chỗ ấy còn non chẳng trộn pha *
Nửa khắc dang tay MƠ bắt bướm
Năm canh thẳng giấc MỘNG tìm hoa
Vườn sau hồi hộp tin oanh đến
Ngõ trước vụt vèo bóng ngựa qua
Quán vắng chợ chiều cam chịu ế
Ai người tri kỷ biết cho ta !
Lá chờ rơi

* Già thì già mặt già mày
Tay chân già hết (nhưng) chỗ này còn non !
Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: lá chờ rơi

Trích đoạn: Trần Mạnh Hùng

Xuân tình

Ngấp nghé sáu mươi đã nói già 
Còn bao nhiêu  sức để tiêu pha
Chiều buông gió nhạt -nghe thương ngọc
Đêm xuống sương mờ- thấy tiếc hoa
Thi thoảng dăm ngày cũng ghé lại...
Dùng dắng đôi tháng nhớ thăm qua
Tết về nắng ấm -mai khoe sắc
Mơ nụ xuân tình - ta với ta
Khach Chân

GIÀ...
Tóc bạc … nào ai dám bảo  già.
Việc gì???... việc ấy coi  như pha
Non cao một mạch dăm ba cữ.
Đỉnh giáp thẳng lèo bứng trọn hoa.
Tài sức sá gì đôi ngựa kéo
Dũng uy bất chấp trận mưa qua...
Chiến trường chẳng lúc nào yên tĩnh
Pháo nổ ì ầm - em với ta.
Trần Mạnh Hùng

Thân tặng bác Lá một đời MƠ MỘNG




AI NGƯỜI TRI KỶ ?
(thân họa Xuân Tình)

Chân tay mày mặt dẫu hơi già ?
Chỗ ấy còn non chẳng trộn pha *
Nửa khắc dang tay MƠ bắt bướm
Năm canh thẳng giấc MỘNG tìm hoa
Vườn sau hồi hộp tin oanh đến
Ngõ trước vụt vèo bóng ngựa qua
Quán vắng chợ chiều cam chịu ế
Ai người tri kỷ biết cho ta !
Lá chờ rơi

* Già thì già mặt già mày
Tay chân già hết (nhưng) chỗ này còn non !


 
Tài tử
(hí họa Xuân Tình)
 
Sinh, lão, ... đương nhiên mặc kệ già
Miệng còn mê uống cocktail pha
Hè sang xách vợt say truy bướm
Nắng ... hạn giương dù xỉn cợt hoa
Những mảnh tình si mang ráp lại
Tiếp thời son trẻ nối can qua
Trời kêu đếch dạ, cười nghiêng ngửa
Thơ, rượu, đàn bà ơi có ta
DK
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-07-19 14:35:20YeuDieuLongNu>
Xuân tình

Ngấp nghé sáu mươi đã nói già
Còn bao nhiêu sức để tiêu pha
Chiều buông gió nhạt -nghe thương ngọc
Đêm xuống sương mờ- thấy tiếc hoa
Thi thoảng dăm ngày cũng ghé lại...
Dùng dắng đôi tháng nhớ thăm qua
Tết về nắng ấm -mai khoe sắc
Mơ nụ xuân tình - ta với ta
Khach Chân

GIÀ...
Tóc bạc … nào ai dám bảo già.
Việc gì???... việc ấy coi như pha
Non cao một mạch dăm ba cữ.
Đỉnh giáp thẳng lèo bứng trọn hoa.
Tài sức sá gì đôi ngựa kéo
Dũng uy bất chấp trận mưa qua...
Chiến trường chẳng lúc nào yên tĩnh
Pháo nổ ì ầm - em với ta.
Trần Mạnh Hùng

Thân tặng bác Lá một đời MƠ MỘNG


AI NGƯỜI TRI KỶ ?
(thân họa Xuân Tình)

Chân tay mày mặt dẫu hơi già ?
Chỗ ấy còn non chẳng trộn pha *
Nửa khắc dang tay MƠ bắt bướm
Năm canh thẳng giấc MỘNG tìm hoa
Vườn sau hồi hộp tin oanh đến
Ngõ trước vụt vèo bóng ngựa qua
Quán vắng chợ chiều cam chịu ế
Ai người tri kỷ biết cho ta !
Lá chờ rơi

* Già thì già mặt già mày
Tay chân già hết (nhưng) chỗ này còn non !

Tài tử
(hí họa Xuân Tình)

Sinh, lão, ... đương nhiên mặc kệ già
Miệng còn mê uống cocktail pha
Hè sang xách vợt say truy bướm
Nắng ... hạn giương dù xỉn cợt hoa
Những mảnh tình si mang ráp lại
Tiếp thời son trẻ nối can qua
Trời kêu đếch dạ, cười nghiêng ngửa
Thơ, rượu, đàn bà ơi có ta
DK


cổng cũ vườn xưa
 
Chẳng ai tránh được lúc thân già
Song cửa ngắm nhìn sương gió pha
Đêm ngập mộng vàng trăng rải bóng
Ngày dâng say đắm bướm vờn hoa.
Vườn xưa xây những lâu đài ước
Cổng cũ tường nghiêng bóng lại qua
Xuân đến nắng hồng, hoa rực rỡ
Thu đi hoen lệ tiếc người ta.
 
YeuDieuLongNu
 
kính chúc các bác vui nhìu...[:)]
 
 
 
 
Thơ Lưu Trữ
Thơ CHÍNH

YeuDieuLongNu

&lt;Hãy Để Cho Chúng Tôi Hai Chữ Bình Yên .&gt;
Đăng nhập để trả lời
0






[/align]
(tưởng nhớ Châu Anh trong tuần thất cuối cùng)
 
Xướng-Họa với Châu Anh (21)
 
VẪN CÒN XUÂN
(thân tặng các bạn Châu Anh, Nhất Phương, Chí Trung)
 
Nghe tiếng Xuân reo biết hãy còn
Một mình chưa hẳn đã cô đơn
Nết ngông tan chợ duyên còn bán
Bạn tốt ba ông bút chửa mòn.
Họp mặt góp lời thơ ý rượu
Rã đàn đi góc biển đầu non
Theo xuân lai lại theo xuân khứ
Vắng bạn bâng khuâng sáu tháng tròn.
VNN (viết cho Tết Giáp-Thân 2004)
 
NGÀY MỚI
(họa Vẫn còn Xuân)
 
“Chiếu Đơn” tưởng đã hết mà còn
Thương bạn đêm đêm gối gối đơn
Vạn dậm thân già gân cứng dẻo
Năm vần thơ họa óc hao mòn
Mấy bồ lý luận nghiêng trời biển
Một dáng ngông nghênh lệch nước non
Chim bướm tưng bừng ngày tháng mới
Xa xôi tình nghĩa giữ vuôn tròn ?
Châu Anh/Đỗ Đơn Chiếu (VT 14/11/03)
 
MỘNG TRÒN
(Họa “Vẫn còn Xuân” của VNN thân tặng TT.TYT)
 
Duyên mới trao nhau, quyết mãi còn!
Thương đây gối chiếc đấy chăn đơn
Tóc tơ vẹn giử chờ sông cạn
Nguyện ước cưu mang đợi đá mòn
Lá thắm theo giòng qua cuối bể
Môi hồng gởi gió lại đầu non
Khúc nôi dài ngắn mong rồi nhớ
Hẹn đến Vu-Sơn giấc mộng tròn.
CHÍ TRUNG, Saigon 14/02/04
 
Xướng-Họa với Châu Anh (22)
 
Ý CẠN TÌNH SÂU
(tự mừng thọ 76 thân tặng Châu Anh, Nhất Phương,  Chí Trung)
 
Hăm sáu năm này nối nửa trăm
Cổ lai hy bảy Tết thăng trầm
Tóc còi mấy sợi sương pha trắng
Mắt chói đôi tròng nắng nhuộm thâm
Đất khách chờ tin ba bạn lão
Vườn khuya mơ bóng một trăng rằm
Mượn vần tô lại ngày xanh nhạt
Ý cạn tình sâu rối ruột tằm.
VNN (Bến-Tre 05/01/05)
 
VUI NHƯ TẾT
(Hoạ Ý CẠN TÌNH SÂU)
 
Thêm hăm bốn tuổi mới tròn trăm
Giữ vững tâm linh trước bổng trầm
Mái tóc dẫu phai nhân nghĩa đậm
Bờ môi tuy nhạt ý tình thâm
Ghẹo vui chúng bạn vui như tết
Chiếu sáng trang thơ sáng tợ rằm
Tuổi tác cao mừng duyên hạnh ngộ
Đường tơ nào ngại kiếp con tằm.
CHÂU ANH, Mồng 4 tết Ất Dậu
 
 
Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0




Xướng-Họa với Châu Anh (23)
 
VUI NHẬN KIẾP NGƯỜI
 
Cát bụi cho ta được kiếp người
Nhiệm mầu ông Tạo lá lay chơi !
Mẹ cha huyết nhục nuôi hình vóc
Trời đất âm dương luyện trí tài
Ngang dọc bốn phương dường chỉ một
Oai hùng tám hướng khó tìm hai
Thiên-đường đây sẵn cần đâu nữa ?
Ta sống ta vui trọn kiếp người !
VNN (Nouméa 8/97)
 
NÀO HẸN
(họa Vui Nhận Kiếp Người)
 
Nào hẹn đem thân dấn cõi người
Mong làm trăng nước nhởn nhơ chơi
Sức không giải khổ hòng khoe sức
Tài chẳng trừ nguy há ỹ tài
Lớ ngớ tâm tình ngàn lẻ một
Dật dờ tuổi tác bảy mươi hai
Như trời cho tạm vài năm nữa
Gắng trọn lòng Ðơn trọn đạo ngườị
Châu-Anh VT 26/9/97
 
GIỮ TRỌN
(họa Vui Nhận Kiếp Người)
 
Cha mẹ cho ta đẹp dáng người
Tâm hao lực cạn phải đâu chơi
Cưu mang tháng tháng dài ân phúc
Dưỡng dục năm năm vẹn đức tài
Sắc thắm duyên nồng xuân có một
Tài cao danh rạng nghĩa bằng hai
Dặn lòng giữ trọn lời gia huấn
Dù đã bôn ba ở xứ ngườị
Hoài-Phương 10/97
 



[/align]
Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-08-14 12:52:43Trần Mạnh Hùng>
Ông bà ta có câu : " Nhất vợ nhì trời"

Và mấy ông thi sĩ nhà ta cũng có hai câu thơ:

" Tại sao vợ lại hơn trời nhỉ"
" Vợ chỉ hơn trời có cái trai "

Kính mời các bạn lấy hai câu này làm câu dẫn nguồn khởi hứng cho những bài thơ Đường của chúng ta.

Nên có thơ rằng:

CHỐN ẤY BỒNG LAI

" Tại sao vợ lại hơn trời nhỉ  "
" Vợ chỉ hơn trời có cái trai "
Con gái thế gian nhiều của lạ,
Nàng tiên thượng giới thiếu đồ chơi.
"Nghê thường vũ khúc" -  ôi ôi chán
"Ứ ự ừ ư "- ngất ngất say.
Vì thế nhà trời ham hạ thế.
Bởi vì cõi tục nhập bồng lai.
Trần Mạnh Hùng

THOẢ LÒNG CHƠI
" Tại sao vợ lại hơn trời nhỉ  "
" Vợ chỉ hơn trời có cái trai "
Thượng giới - tiên đồng chưng để ngắm
Non bồng -  Ngọc nữ  ủ rồi phơi. 
Tiên cô tuyệt thế như đồng bóng.
Tiên cậu phong lưu nhẵn sự đời.
Đấy chốn bồng lai như vậy đó 
Trân gian mặc sức thoả lòng chơi
Trần Mạnh Hùng
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-07-23 02:57:06lá chờ rơi>






[/align]

 
Sao lại có sự tình cờ lạ thế ?
Bài này vừa nhận được hôm qua, trên diễn đàn của Hội cựu học sinh các trường Nguyễn Ðình Chiểu-Lê Ngọc Hân. Gửi các bạn xem cho có thêm thi tứ.
 
quote
Chi Phuong than men,
Hom qua TX dien thoai voi chi Thanh Giang hon 2 tieng dong ho ma van...chua du...
TX cung co bai tho nay goi den cac anh chi cho vui vi anh Tieu Minh ban...tuong tu...cuoi tuan!

Ðàn Bà

Cho tôi hỏi đàn bà là chi rứa?
Là những gì rung động trái tim ta
Là làm cho ta cảm thấy nổi da gà
Là gặp gỡ, xốn xang, là tiếng sét…
Là hợp « gu » vì cùng chung tính nết
Là âm thầm nhung nhớ lúc chia xa
Là nụ hôn. Ôi rợn cả thịt da
Là ẻo lả vòng tay nhưng rất chắc
Là mái tóc mùi chanh thơm rất hắc
Là làn môi men ấm tẩm bùa mê
Là đôi chân thoăng thoắt đến, đi, về
Là son phấn ngạt ngào hương rực rỡ
Là niềm vui cho hồn ta cởi mở
Là đắng cay, nhục nhã lúc ghen tương
Là dễ thương trong lúc thẹn thùng
Là bẩn gắt, dữ dằn khi la lối !
Là những người sợ ma về ban tối
Là ôm chặc để kiếm sự chở che
Là đắm say lúc má tựa vai kề
Là hay nói « suốt đời yêu anh mãi »
Là cái tật tối ngày chuyên lải nhải
Là chỉ mình lẻ phải. Các ông thua !
Là shopping đi sắm đi mua
Là phục vụ đến gãy lìa xương sống
Là hay hờn, mặt chầm dầm một đống
Là hỏi gì không nói, gọi không thưa
Là ngoài trời vừa nắng lại vừa mưa
Là phải trái, trắng đen không phân biệt
Là cãi cọ, ta nắm chắc phần thiệt
Là chịu thua… thôi đi ngủ cho xong
Là vắng nhà một bữa đã nhớ mong
Là đủ thứ hầm bà lằng trong đó!

                 *****  
Tạ ơn Trời. Ðàn bà hãy còn đó
Ðể đàn ông vẫn có niềm vui
Chỉ đàn ông ? Thôi chết quách cho rồi !
Không phụ nữ ? Ôi chẳng thà tận thế.

                         Tran Dinh Ngoc
                    Santa Ana, California
end quote

Lời nói trên đây vô tư, vợ hay đàn bà là sự trộn lẫn kỳ diệu của ông Trời. Nhờ thế mà cuộc đời trở thành đáng sống, và các thi sỡi luôn có đề tài để làm thơ!
 
Thân mến,
LCR
Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: lá chờ rơi


[/align]
Sao lại có sự tình cờ lạ thế ?
Bài này vừa nhận được hôm qua, trên diễn đàn của Hội cựu học sinh các trường Nguyễn Ðình Chiểu-Lê Ngọc Hân. Gửi các bạn xem cho có thêm thi tứ.
 
quote
Chi Phuong than men,
Hom qua TX dien thoai voi chi Thanh Giang hon 2 tieng dong ho ma van...chua du...
TX cung co bai tho nay goi den cac anh chi cho vui vi anh Tieu Minh ban...tuong tu...cuoi tuan!

Ðàn Bà

Cho tôi hỏi đàn bà là chi rứa?
Là những gì rung động trái tim ta
Là làm cho ta cảm thấy nổi da gà
Là gặp gỡ, xốn xang, là tiếng sét…
Là hợp « gu » vì cùng chung tính nết
Là âm thầm nhung nhớ lúc chia xa
Là nụ hôn. Ôi rợn cả thịt da
Là ẻo lả vòng tay nhưng rất chắc
Là mái tóc mùi chanh thơm rất hắc
Là làn môi men ấm tẩm bùa mê
Là đôi chân thoăng thoắt đến, đi, về
Là son phấn ngạt ngào hương rực rỡ
Là niềm vui cho hồn ta cởi mở
Là đắng cay, nhục nhã lúc ghen tương
Là dễ thương trong lúc thẹn thùng
Là bẩn gắt, dữ dằn khi la lối !
Là những người sợ ma về ban tối
Là ôm chặc để kiếm sự chở che
Là đắm say lúc má tựa vai kề
Là hay nói « suốt đời yêu anh mãi »
Là cái tật tối ngày chuyên lải nhải
Là chỉ mình lẻ phải. Các ông thua !
Là shopping đi sắm đi mua
Là phục vụ đến gãy lìa xương sống
Là hay hờn, mặt chầm dầm một đống
Là hỏi gì không nói, gọi không thưa
Là ngoài trời vừa nắng lại vừa mưa
Là phải trái, trắng đen không phân biệt
Là cãi cọ, ta nắm chắc phần thiệt
Là chịu thua… thôi đi ngủ cho xong
Là vắng nhà một bữa đã nhớ mong
Là đủ thứ hầm bà lằng trong đó!

                *****  
Tạ ơn Trời. Ðàn bà hãy còn đó
Ðể đàn ông vẫn có niềm vui
Chỉ đàn ông ? Thôi chết quách cho rồi !
Không phụ nữ ? Ôi chẳng thà tận thế.

                         Tran Dinh Ngoc
                    Santa Ana, California
end quote

Lời nói trên đây vô tư, vợ hay đàn bà là sự trộn lẫn kỳ diệu của ông Trời. Nhờ thế mà cuộc đời trở thành đáng sống, và các thi sỡi luôn có đề tài để làm thơ!
 
Thân mến,
LCR



 
Bác Lá ơi đừng đánh trống lãng nữa, mong thưởng thức tài múa bút của bác " Tại sao vợ lại hơn trời nhỉ " việc này bác kinh nghiệm dồi dào, thâm niên công vụ mà.
Tui đang háo hức chờ đọc thơ của bác.
Thân
Hùng
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-07-23 08:52:15lá chờ rơi>






[/align]

Bạn Hùng thân mến,

Ðề tài kia của bạn đưa ra, tôi làm sao nhìn thấu những khúc quanh đen tối trong ruột bạn được.
Còn muốn đọc thơ về một khía cạnh nhìn thấy được của bạn thì có sẵn đây :
 
THƠ TÚI RƯỢU BẦU
 
Muốn ăn ta gắp bỏ cho người
Khi khách chối từ ta được xơi
Miếng ấy Hùng râu khoe số dách
Chợ chiều lá rách nhận vai hai
Mời ăn xin nhớ cho vò đế
Chọn món đừng quên lấy thịt cầy
Dế dai tiềm với cờ tây nướng
Thơ túi rượu bầu lại kém ai !
Lá chờ rơi
 
Ghi chú : Trong câu7, tứ thơ đến khiến phải dùng phép niêm khác với phép mà các bạn gặp thông thường.
Phép niêm này cũng được dùng cho bài Ðộc Tiểu Thanh Ký của Nguyễn Du. Bởi thế nên ai muốn trành tròn thì xin tranh luận trên bài của cụ Nguyễn, như sau :
 
Nguyên văn bài ÐỘC TIỂU THANH KÝ

Tây Hồ mai uyển tẫn thành khư
Ðộc điếu song tiền nhất chỉ thư
Chi phấn hữu thần liên tử hậu
Văn chươngmệnh lụy phần
Cổ kim hận sự thiên nan vấn
Phong vận kỳ oan ngã tự
Bất tri tam báchniên hậu
Thiên hạnhân khấp Tố Như.
Nguyễn-Du
Muốn xem thêm chi tiết, xin đọc bài GÁNH VÀNG ÐEM ÐỔ SÔNG NGÔ trong topic THƠ, theo link :

http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=279631
thân mến chào các bạn.
LCR
 
Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-07-24 23:17:30Trần Mạnh Hùng>
THƠ TÚI RƯỢU BẦU

Muốn ăn ta gắp bỏ cho người
Khi khách chối từ ta được xơi
Miếng ấy Hùng râu khoe số dách
Chợ chiều lá rách nhận vai hai
Mời ăn xin nhớ cho vò đế
Chọn món đừng quên lấy thịt cầy
Dế dai tiềm với cờ tây nướng
Thơ túi rượu bầu lại kém ai !
Lá chờ rơi
 
NHỜ RƯỢU ĐẾ
Hơi đâu mà múa đũa mời người.
Vật lạ, món ngon hồ hởi xơi.
Béo ngậy sơn hào đây số một
Thơm lừng hải vị chẳng thua hai.
Đưa cay chọn miếng nhai chân vịt
Làm ngọt hà hơi nhá thịt cầy.
Bơm sức đêm nay nhờ rượu đế.
Dzợ khen rối rít thưởng công ai.
Trần Mạnh Hùng
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0

Ðàn Bà

Cho tôi hỏi đàn bà là chi rứa?
Là những gì rung động trái tim ta
Là làm cho ta cảm thấy nổi da gà
Là gặp gỡ, xốn xang, là tiếng sét… 

*****
Tạ ơn Trời. Ðàn bà hãy còn đó
Ðể đàn ông vẫn có niềm vui
Chỉ đàn ông ? Thôi chết quách cho rồi !
Không phụ nữ ? Ôi chẳng thà tận thế.

Tran Dinh Ngoc
Santa Ana, California

 
*Một đề tài hay, bác Lá ơi cho cháu góp vui với
 
ĐÀN ÔNG
 
Chuyện đàn ông nè, chẳng nói không
Thử định nghĩa đàn ông là gì nhỉ:
 
Đàn ông là: Những tâm hồn thi sỹ
Say nàng thơ hoá thành kẻ ngẩn ngơ
Đàn ông là: Những lãng tử giang hồ
Không mệt mỏi lang thang cùng mây gió
Đàn ông là: Chúa hay cau có
Khi hầu bao bu nó nắn hàng ngày
Đàn ông là:Con nợ của vòng tay
Càng xiết lại càng đòi vay, chịu khổ
Đàn ông là: Sơn lâm làm mãnh hổ
Đã yêu nàng hùng cứ tỏ quyền uy
Đàn ông Là: Điểm tựa lúc lâm nguy
Lên vồng ngực như anh hùng tái thế
Đàn ông là: Luôn giả vờ nhỏ bé
Tôn Nữ Hoàng cho ngự trị buồng tìm
Đàn ông là: Kẻ luôn khát khao tìm
Mơ chiến thắng quên nhìn về chiến bại
Đàn ông là:Đàn ông mà vẫn dại
Hùm sa cơ chỉ vì cặp mắt nai
Đàn ông là: Mình nhất quyết không sai
Vua bảo thủ chỉ ưa lời ngon ngọt
Đàn ông là: Luôn mê bồ bia bọt
Ôm vợ nhà tơ tưởng gót chân son
Đàn ông là: Gánh nặng sợ gối mòn
Khi tửu nguyệt chèo non bằng bốn vó
Đàn ông là giỏi giang như thế đó
Đời buồn so khi chẳng có đàn ông
Đàn ông là: Mang gánh nặng làm chồng
Vai dài rộng nên đèo bòng cực giỏi
Đàn ông là - Nếu như ai hỏi
Không đàn ông thế giới lặng bão giông
Không chiến tranh, chẳng ai ngắm má hồng
 
Nên không thể thiếu đàn ông người ạ
 
Kim Giang

 
Xin đừng giận những mộng mơ
Gió hương cõi ảo bao giờ thực đâu
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=82195
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=84219
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=97940
Đăng nhập để trả lời
0