📢 Hướng dẫn đăng bài viết Xem chi tiết »
📢 Diễn đàn Việt Nam Thư Quán đã hoạt động trở lại! Xem chi tiết »

Diễn Đàn » Thơ Đường

BẢN NHÁP THƠ ĐƯỜNG XƯỚNG-HỌA

7.791 trả lời, 704.937 lượt xem — Trang 108 / 260




CON CHIM PHƯỢNG ÐÃ BAY ÐI
(để tưởng nhớ nhà thơ Châu Anh)
 
Anh rời cõi tạm để đi đâu ?
Hãy trở về nơi đã bắt đầu
Một kiếp học theo người lớp trước
Trăm tình gửi đến bạn ngàn sau
Thơ nương Lý-Bạch say vần điệu
Lời ngắm Sầm-Tham đậm sắc màu
Ðỗ-Phủ Ðào-Tiềm chung ngọn bút
“Phượng Hoàng Ðài thượng phượng hoàng du”*.
Lá chờ rơi
 
* thơ Lý Bạch trong bài :
 
ÐĂNG KIM LĂNG PHƯỢNG HOÀNG ÐÀI
 
Phượng Hoàng Ðài thượng phượng hoàng du
Phượng khứ đài không giang tự lưu
Ngô cung hoa thảo mai u kính
Tấn đại y quan thành cổ khâu
Tam sơn bán lạc thanh thiên ngoại
Nhị thủy trung phân bạch lộ châu
Tổng vị phù vân năng tế nhật
Trường An bất kiến sử nhân sầu.
Lý Bạch
 
(bài này theo phép Niêm mở rộng của thi nhân đời Ðường. Còn theo phép Niêm hạn hẹp của thơ Ðường Luật hiện nay thì người ta xếp nó hoặc vào loại thơ Cổ Phong hoặc vào loại thơ "thất Niêm" với sự giải thích gượng gạo là "đại gia văn chương bất câu Niêm Luật".) 
 
bản dịch :
 
LÊN ĐÀI PHƯỢNG HOÀNG Ở KIM LĂNG
 
Chim Phượng hoàng chơi lầu Phượng hoàng
Phượng bay lầu trống với trường giang
Cung Ngô hoa cỏ con đường rậm
Thời Tấn xiêm y nấm mộ tàn
Ngọn núi Tam Sơn trời xẻ nửa
Dòng sông Nhị Thủy bãi chia ngang
Ô hay mây nổi che trời sáng
Chẳng thấy Trường An sầu chứa chan.
Đinh Vũ Ngọc



[/align]
Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-06-18 15:17:58Trần Mạnh Hùng>
Muôn Thuở 1
Người yêu ơi! Nhớ nhung muôn thuở
Thuở học trò chân sáo thấp cao
Thuở dại khờ hương thơm má phấn
Thuở trinh nguyên ngọt lịm môi đào
Thuở hồn nhiên đắm say chưa trọn...
Thuở mộng mơ ngây ngất ước ao...
Thuở hẹn hò tình yêu chợt đến
Thuở thương em cuống quýt xanh xao

1-2007

MUÔN THUỞ 2
"Người yêu ơi ! Nhớ nhung muôn thuở."
Ánh mắt nào đưa đón, đón đưa.
Làn tóc nào đan dài nỗi nhớ.
Bờ môi nào kết nụ ươm mơ.
Vòng tay nào chắt chiu ân ái.
Lời nói nào chia xẻ lẳng lơ.
Anh nhớ em xoay tròn khép kín.
Anh yêu em quay quắt bơ phờ.
Trần Mạnh Hùng
1-2007


MUÔN THUỞ 3

" Thuở hoc trò chân sáo thấp cao."
Tung tăng đuổi bắt lá vàng chao.
Vờn quanh gót ngọc vương màu nắng.
Bám nhẹ tóc mây óng ánh sao.
Trong vắt bầu trời - trong mắt biếc.
Mộng còn bỏ ngõ - mộng chưa trao
Giọng cười rạng vỡ không vương vấn.
Sảng khoái lòng riêng vị ngọt ngào
1-2007


MUÔN THUỞ 4
“Thuở dại khờ hương thơm má phấn”
Thuở trăng tròn mới chớm mười ba
Áo dài ngượng nghịu theo ô nhảy.
Sách vở hồn nhiên với bướm hoa
Tóc búp bê bay mùi mực tím
Mắt bồ câu đậm nhớ hàng qùa
Tan trường những buổi chiều bên phố
Có kẻ nối theo, nối thiết tha
1-2007

MUÔN THUỞ 5
"Thuở trinh nguyên ngọt lịm môi đào."
Từng bước ngượng ngùng với guốc cao.
Duyên dáng nụ cười e ấp gởi.
Mơ màng ánh mắt vụng về trao.
Phấn son trang điểm còn xa lạ.
Sách vở miệt mài những ước ao.
Áo trắng học trò thơm phấn trắng.
Sân trường tíu tít chuyện mai sau
1-2007

MUÔN THUỞ 6
" Thuở hồn nhiên đắm say chưa trọn.”
Đương độ trăng thề tuổi nhớ thương
Ngơ ngác mắt nai phơn phớt phấn.
Thướt tha dáng liễu mượt mà hương.
Thơ tình viết vội không ngày gởi.
Sách vở lạnh tênh nhớ lớp trường.
Những buổi chiều về từng bước chậm.
Như chờ ai đó đợi bên đường.
1-2007


MUÔN THUỞ 7

”Thuở mộng mơ ngây ngất ước ao.”
Tan trường người ấy vẫn  theo sau.
Nắng nghiêng soi bóng song song bước.
Mắt chớp mơ màng liếc liếc sâu.
Bước ngắn, đường dài thêm nỗi nhớ.
Kẻ sau,  người trước nối chờ nhau.
Tóc bay từng sợi vờn trong gió.
Như nhắn người dưng nhớ dạt dào
1-2007

Muôn Thuở 8
"Thuở hẹn hò tình yêu chợt đến" .
Để đêm về thôi thúc chiêm bao.
Gọi tên  anh ngập tràn thương mến
Nghĩ đến anh đầm ấm dạt dào.
Em nhớ anh nhạt nhòa nỗi nhớ.
Em  yêu anh thăm thẳm nghìn sâu.
Những ngày đi học anh đưa đón.
Gió lộng hương thơm tỏa ngạt ngào (*)
Trần Mạnh Hùng
(*) Quen dáng thân thương vẫn nối sau
 
Muôn Thuở 9
"Thuở yêu em cuống quýt xanh xao".
E thẹn em cười má đỏ au.
Bỗng thấy em xinh, duyên dáng lạ,
Hay là mình đã luỵ tình sao.
Để rồi thương nhớ đôi chân sáo.
Từ đó đắm say cặp má đào.
Những buổi tan trường - chiều tiếp nối.
Bước chân hai đứa gắn liền nhau
Trần Mạnh Hùng
2-2007


HOẠ

 
                                      
TỪ THUỞ  ĐÓ  
Từ thuở yêu em là khổ luỵ
Là bao nỗi nhớ chất dâng cao.
Là ngây ngất đắm trong hờn giận.
Là  ngẩn  ngơ  say chốn mộng đào.
Là lóng ngóng  -  nay chờ mốt đợi.
Là  mơ  màng - sáng  ước chiều ao
Là trăn trở những đêm chờ sáng
Là xót xa,mòn mỏi ngọt ngào
Trần       Mạnh        Hùng
   {}    2       0     0     7   {}   
          
TỪ  THUỞ   ĐÓ  
Yêu em vẫn biết tình oan trái
Vẫn biết  khổ đau  chất  ngất cao
Vẫn  biết nhớ  thương  là  ảo mộng
Vẫn  trong đắm  đuối   tựa  ba  đào
Vẫn mơ vẫn tưởng luôn mong mỏi
Vẫn đắm vẫn say những ước ao
Vẫn biết yêu em là khổ luỵ
Vẫn như trong mộng chốn lao xao
Trần Mạnh Hùng
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-06-22 15:05:43Trần Mạnh Hùng>
Trích đoạn: Trần Mạnh Hùng


MUÔN THUỞ 2
"Người yêu ơi ! Nhớ nhung muôn thuở."
Ánh mắt nào đưa đón, đón đưa.
Làn tóc nào đan dài nỗi nhớ.
Bờ môi nào kết nụ ươm mơ.
Vòng tay nào chắt chiu ân ái.
Lời nói nào chia xẻ lẳng lơ.
Anh nhớ em xoay tròn khép kín.
Anh yêu em quay quắt bơ phờ.
Trần Mạnh Hùng
 


  TỪ THUỞ ĐÓ 2
Yêu em anh biết là oan  trái
Em mãi là thương nhớ đậm sâu
Em   vẫn  thế  tràn   đầy  nỗi   nhớ
Anh như  trong mộng tưởng  say mơ
Em giòng sông  sóng  triều cuồng nộ
Em khoảng trời giông bão lửng lơ
Em  mối tình nồng nàn chin tới
Lấp bồi cơn xói lở bơ phờ
Trần Mạnh Hùng
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-06-19 08:51:47Trần Mạnh Hùng>
MUÔN THUỞ 3

" Thuở hoc trò chân sáo thấp cao."
Tung tăng đuổi bắt lá vàng chao.
Vờn quanh gót ngọc vương màu nắng.
Bám nhẹ tóc mây óng ánh sao.
Trong vắt bầu trời - trong mắt biếc.
Mộng còn bỏ ngõ - mộng chưa trao
Giọng cười rạng vỡ không vương vấn.
Sảng khoái lòng riêng vị ngọt ngào
1-2007

    

  TỪ      THUỞ    ĐÓ     3
Vẫn biết khổ đau chất ngất cao
Xoáy buồn sơ xác ngả nghiêng chao
Tràn dâng  không  giận hờn chua xót
Dậy sóng ngâm xao xuyến  biết  sao
Muốn  buộc em  ngàn  lần oán  ghét
Muốn  nhìn  em triệu nét  buồn trao
Chẳng  nào giận  nổi dù giây lát
 Sao thế tim ơi! có nghẹn ngào
Trần        Mạnh       Hùng
 
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-06-28 16:18:28lá chờ rơi>






[/align]
XIN XÓA HỘ - RẤT CÁM ƠN - đã post lại phía sau.
Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-06-24 17:12:30lá chờ rơi>






[/align]

[/align]

Xướng-Họa với Châu Anh (1)

TỰ MÃN
(trả lời một cô bé đã bảo : đời bác nay chỉ còn khoảng một lóng tay)
 
Ai bảo ta nay đã cuối đời ?
Chớm tròn bảy mốt chỉ chơi chơi
Sống lâu luống tủi thân không vợ
Chết gấp còn lo nợ mấy nơi
Dồi chó dương gian vừa nhắc tới (1)
Chân vào nước chúa vội đòi lui
Ðời yêu giữ lại cho thêm tuổi
Ðược đến như ta dễ mấy người.
VNN (Nouméa 15/6/2000)
(1) tục ngữ miền Bắc : Sống ở trên đời ăn miếng dồi chó, Chết xuống âm phủ không có mà ăn.

NHẤT ĐỜI
(họa Tự Mãn)
 
Ai đã đem ta ném giữa đời
Giang-hồ mã thượng mặc rong chơi
Bến-Tre Bến-Nghé len từng ngách
Bờ Á Bờ Âu quậy khắp nơi
Mỗi ả mỗi nghề vui lại đến
Một mình một chiếu ngự rồi lui
Trời cho ngày tháng Xuân cho tuổi
Tao ngộ nàng thơ nhất cõi người !
Châu-Anh Ðỗ-Ðơn-Chiếu (VT 20/7/2000)






[/align]
Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-06-24 17:08:52lá chờ rơi>






[/align]
Xướng-Họa với Châu Anh (2)

TUỔI 80
 
Thấm thoát mà nay đã bát tuần
Ðã nhiều hạnh ngộ lắm gian truân
Tuổi xanh quốc gọi hồn trung dũng
Tóc nhạt đời răn nghĩa thiện thuần
Chân giả nhọc nhằn cơn thế biến
Lợi quyền điên đảo cõi nhân luân
Ðêm đêm dỗ mộng về quê mẹ
Nhặt nắng chiều hoang tắm biển xuân.
Châu-Anh (Vũng-Tàu, Xuân Giáp-Thân 2004)
 
VẪN MÃI CÒN XUÂN
(họa Tuổi 80 thân tặng Châu-Anh)

Đã thắm chi đâu cái bát tuần
Sức thừa trăm lẻ gánh gian truân
Thơ xanh lắm điệu ngông rồi bướng
Bút thép từng câu sắc lại thuần
Ngững mặt Hàm Tân tròn nghĩa nước
Nép mình Bến-Nghé vẹn nhân luân
Nhìn quanh lác đác từng sao rụng
Ta vẫn còn đây tắm nắng Xuân.
VNN (Saigon, Xuân Giáp-Thân)





[/align]
Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0
Xướng-Họa với Châu Anh (3)
 
VẪN YÊU ĐỜI
(chúc thọ 81 bác Châu Anh)
 
Tám mươi thêm một vẫn yêu đời
Lá thắm chim hồng nhắc lại chơi
Đôi góc đồi sương oanh đợi yến
Nửa vòm trăng ngọc bóng tìm người
Hồ Tôm say chút tình hoa bướm
Bến nghé đong đầy nghĩa lứa đôi
Ngược dốc Đào Nguyên lòng ấm lại
Nhớ thương tràn ngập dạ bồi hồi.
VNN (Xuân Ất-Dậu 2005) 27/11/04
 
CÒN HAM
(Hoạ "VẪN YÊU ĐỜI" của VNN)
 
"Quá đát" mà chưa quá chán đời
Còn mê thơ thẩn vẫn ham chơi
Lòng chưa thanh đạm như trăng nước
Tính muốn hồn nhiên chớ ngợm người
Điếu thuốc ân tình chia lấy nửa
Cốc bia thân ái sẻ làm đôi
Ngày mai ngày mốt trăm năm nữa
Biết kể cùng ai chuyện khứ hồi.
CHÂU ANH (VT, 09/12/04)
 
Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-06-27 00:32:37Trần Mạnh Hùng>
Vì Sao Thế Tim Ơi! Tim Ơi!

Vì sao thế tim ơi
Sao mãi hòai thoi thóp
Vì sao không trả lời
Cho buồn dâng chóan ngộp

Vì sao, tại sao thế
Trái tim ơi, tim ơi
Vì sao hồn cô lẻ
Nửa đời sầu đơn côi

Nguyên Đỗ
 
Xướng Kính Mời

SAO   THẾ   TIM  ƠI!
Tôi yêu người có lỗi gì không?
Ấp ủ  trong tim  triệu  đoá hồng.
Sao thế tim ơi !!! đang rướm máu
Bởi chưng người hỡi !!!  đã xa lòng
Tôi  yêu  người  trọn  niềm  trân   quý 
Tôi mến  người  tha  thiết  ngóng trông
Sao  thế  tim  ơi!!! . ..  đừng  đập  nữa!!!
Để  tôi  muôn  kiếp được    ....  chờ mong
           Trần Mạnh Hùng
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-06-26 06:58:50Bach Van Nam>
Đọc thơ đường của các tiền bói Nam thích thú vô cùng, từ những câu đối đáp tình tứ sống động tâm hồn người đọc.

Ngọt như thơ Đường

Thơ Đường đối đáp trông hay hay
Trong trẻo ngọt ngào chút đắng cay
Nhà thơ tơi đất cho hạt giống
Đợi đến xuân về được mía cây
Tám câu ngắn ngủi hồn sâu lắng
Lộ tả chân dung độc đáo thay
Như mây yêu gió trên đầu núi
Chìm đắm thơ Đường tim ngất ngây

2007
Bạch Vân Nam
*****Bạch Vân Nam*****
Đăng nhập để trả lời
0
không có nội dung
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-06-27 00:39:16Trần Mạnh Hùng>
 
  ( o
   o )
 O  (
o   0
(  O
o )
0 o

EM      VẪN     LÀ
Em vẫn là hiện hữu bên nhau
Em  mãi là thương nhớ ngọt  ngào
Em khoảng trời mênh mông nỗi nhớ
Em  giòng  sông  bát  ngát  niềm  đau
Tràn dâng  trong  bến bờ hiu  quạnh
Chìm ngập vào tâm thức đậm  sâu
Em vẫn thế tình nhân bé bỏng
Cho con tim ấp ủ tình đầu
Trần  Mạnh  Hùng
 
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
Xướng

Bán giấc mơ

Tôi có rất nhiều những giấc mơ
Ai mua thì bán chẳng hề cho
Mưa thu mấy đám mong hàn sĩ
Gió hạ vài cơn đợi khách thơ
Rựou ấm dăm bầu xin nhắp cạn
Trăng vàng một ánh chớ làm ngơ
Tri âm –tri kỷ - khôn tri diện
Quán mộng thuyền duyên mãi ngóng chờ






Bớt chút quên đi cho vừa nỗi nhớ
Rộng tháng ngày cho kí ức đơm bông
Mai dòng đời có trổ nhánh hoang vu
Ta vẫn yêu .. ôi trần gian điên dại.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-06-28 16:11:07lá chờ rơi>






[/align]
Xướng-Họa với Châu Anh (4)
 
 
VỀ QUÊ THĂM MẸ
 
Mười năm trở lại chốn thư đường,
Tóc mẹ ngày nào đã điểm sương.
Chí cả con đành thua định mệnh,
Tuổi già mẹ chịu khóc tang thương.
Tiếc vì nghiệp lớn chưa tao ngộ,
Mà chút tình riêng mãi vấn-vương.
Gác kiếm con về bên gối mẹ,
Công khanh như giấc mộng hoang đường.
Nhất Phương
 
QUÊ MẸ
(họa Về Quê Thăm Mẹ)
ca dao : Chiều chiều ra đứng cửa sau, Ngó về quê mẹ ruột đau chín chiều.
 
Một kiếp gian-truân mấy nẻo đường,
Trông vời quê mẹ trắng phong sương.
Ðồi dương bát ngát trăng ly biệt,
Biển cả thì thầm gió luyến thương.
Canh cũ chập chờn sầu lớp lớp,
Tình xưa canh cánh hận vương vương.
Mẹ ơi sông núi tràn cơn mộng,
Con sẽ về thăm bái nghĩa đường.
Châu Anh-Duy Thức 08/07/73

NỖI NIỀM
(họa Về Quê Thăm Mẹ)
 
Một kiếp phù sinh quá nửa đường,
Trông gương thì đã tóc pha sương !
Nết ngông tính thẳng do trời đất,
Mật lớn gan lì mặc ghét thương.
Nghiệp cả cho con lo chửa trọn,
Tình thâm gởi mẹ bước còn vương.
Thôi đành hẹn một ngày mai ấy,
Vẫy cánh chim, bay nốt đoạn đường.
VNN (Sàigòn 1973)




[/align]
Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-06-28 16:12:54lá chờ rơi>






[/align]
Xướng-Họa với Châu Anh (5)

NHỚ MẸ
 
Chiều buồn thơ thẩn bước rong chơi
Văng vẳng đâu đây tiếng "ạ ời" ...
Ý quyện hương yêu tràn khóe mắt
Giọng thơm mùi sửa thoáng trong hơi
Ðôi giòng suối ngọt nguồn chưa cạn
Một bể thâm tình rót chẳng vơi
Chợt bóng mẹ yêu bừng sống dậy
Lời thương nhớ lắm cũng câm lời !
VNN (Marseille 9-1988)
 
CUỘC THẾ
(họa Nhớ Mẹ)
 
Cuộc thế chừng như một cuộc chơi
Vua hề trung nịnh dạ, vâng, ời !
Rượu chè hát hỏng gào khan giọng
Gái ghiết la cà mệt ứ hơi
Chân giả luận bàn đâu đã chán
Lợi danh bám riết sức nào vơi
Dẫu mình bé mọn tình đơn chiếc
Mà vẫn ngâm vang, vẫn lắm lời !
Châu-Anh 11-1988

họa NHỚ MẸ
 
Năm vần xướng họa để mà chơi,
Khó dễ nhau chi một chữ "ời" !
Mới buổi sơ giao mà cảm mến
Dăm câu thù tạc đã quen hơi
Thâm tình cốt nhục lòng man mác
Tưởng nhớ quê hương dạ khó vơi
Món nợ tang bồng vay chữa trả
Hồn thiêng sông núi nhắn nhe lời.
Trọng Lộc 18-11-88
 
họa NHỚ MẸ
 
Biết bao giờ ghé bác thăm chơi ?
Ðừng có nghe kêu chẳng chịu ời !
Bác mai phiêu bồng cho thỏa chí
Tớ tuy lận đận cố cầm hơi
Chén cơm manh áo chưa hề thiếu
Nổi khổ niềm đau chẳng chịu vơi
Mượn bút đề thơ, thơ mất hứng
Viết sao viết mãi chẳng nên lời.
Nhất Phương 28-1-89
(lúc này Nhất Phương chưa sang Ðan Mạch)




[/align]
Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0




Xướng-Họa với Châu Anh (6)
 
VƯƠNG VẤN
 
Thơ lại thơ qua mấy bận rồi !
Vẫn còn chan chứa chuyện anh, tôi ...
Thơ chung một "điệu" nghe còn nối
"Ý" rẻ đôi giòng nói chửa thôi
Nhà chẳng "niêm" đen sao khóa chặt !
Nước đầy "vận" đỏ lại buông trôi ?
Kẻ đi người ở chia thương tiếc
Nói mãi mà sao chuyện chẳng rồi !
VNN (Marseille 8-1988)
 
NHỚ NGƯỜI XA
(họa Vương vấn)
 
Lại nhớ người xa, nhớ nữa rồi !
Mong "ngày tương Ngộ" bạn cùng tôi
Thân tầm dẫu thác duyên tơ bén
Giọng quốc chi đau máu lệ thôi
Nợ rượu bềnh bồng toan thả nổi
Nợ thơ vương vấn khó buông trôi
Xưa nay trắng tóc hào hoa khách
Nợ tưởng đền xong, vẫn chẳng rồị
Châu Anh (Saigon 28-6-89)



[/align]
Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0
TIỄN NGƯỜI ĐI
 
Biết đến khi nao...đã muộn rồi!
Người ta đã lỡ hẹn cùng tôi
Xa xôi cách trở tình tri kỷ

Gần gũi bên nhau chỉ mộng thôi!
Khóc hận chua cay người quặn thắt
Vui cười hể hả kẻ buông trôi 
Ngồi ôn kỷ niệm sầu chan chưá

Lệ tiển người đi cạn mất rồi !
 
Sương Anh
 
 
 
Chào bác Lá Chờ Rơi, hôm nay cháu SA mạo muội ghé vào nhà Bác. Đã từ lâu lắm, cháu đọc mãi mà hổng hiểu, nay có bạn khuyến khích, vì bạn cuả cháu rất thích làm thơ loại này, hai đưá rất thân nhau, hiểu nhau...nhưng mỗi người có phong cách thơ khác nhau, bạn cháu thì chỉ làm thơ Đường, còn cháu thì hay bỏ đường vào thơ thôi...hổng biết gì về thanh, niêm, luật cả...nhưng mà cháu thích lắm, đọc những bài Bác viết tuy hơi mệt đầu, nhưng vẫn thích thích...Bác giải thích kỹ lắm! Bạn cháu biết làm thơ này, nên giờ cháu tập làm để cùng chơi. Bây giờ gửi cho bác xem, có gì nhờ bác sưả giúp cháu ha, cho biết những chỗ nào sai, đối có đúng hông và thanh, niêm, luật...có được không?  Hy vọng được Bác hưóng dẫn, cháu có thể theo hoạ thơ vơí bạn được. Cháu vui quá đi, nếu đc như vậy.[sm=1.gif] Chúc Bác luôn vui khoẻ nha...Cám ơn Bác nhiều...
Paris TY & ĐM
Audio 
Đường Paris
Nhạc phổ Thơ
Youtube của SA


Đăng nhập để trả lời
0






[/align]

Trích đoạn: SuongAnh

TIỄN NGƯỜI ĐI

Biết đến khi nao...đã muộn rồi!
Người ta đã lỡ hẹn cùng tôi
Xa xôi cách trở tình tri kỷ

Gần gũi bên nhau chỉ mộng thôi!
Khóc hận chua cay người quặn thắt
Vui cười hể hả kẻ buông trôi 
Ngồi ôn kỷ niệm sầu chan chưá

Lệ tiển người đi cạn mất rồi !
 
Sương Anh
 

 
Chào bác Lá Chờ Rơi, hôm nay cháu SA mạo muội ghé vào nhà Bác. Đã từ lâu lắm, cháu đọc mãi mà hổng hiểu, nay có bạn khuyến khích, vì bạn cuả cháu rất thích làm thơ loại này, hai đưá rất thân nhau, hiểu nhau...nhưng mỗi người có phong cách thơ khác nhau, bạn cháu thì chỉ làm thơ Đường, còn cháu thì hay bỏ đường vào thơ thôi...hổng biết gì về thanh, niêm, luật cả...nhưng mà cháu thích lắm, đọc những bài Bác viết tuy hơi mệt đầu, nhưng vẫn thích thích...Bác giải thích kỹ lắm! Bạn cháu biết làm thơ này, nên giờ cháu tập làm để cùng chơi. Bây giờ gửi cho bác xem, có gì nhờ bác sưả giúp cháu ha, cho biết những chỗ nào sai, đối có đúng hông và thanh, niêm, luật...có được không?  Hy vọng được Bác hưóng dẫn, cháu có thể theo hoạ thơ vơí bạn được. Cháu vui quá đi, nếu đc như vậy.[sm=1.gif] Chúc Bác luôn vui khoẻ nha...Cám ơn Bác nhiều...

 
Chào cháu Sương Anh,
 
Khách đến là chủ nhà vui mừng.
Bài thơ của cháu rất là hoàn hảo về niêm luật, đúng theo phép niêm của giới chơi thơ Ðường Luật hiện dùng.
Lời thơ thông thoáng trôi chảy tự nhiên. Không có chữ gượng ép, dư thừa hoặc sáo rỗng nên ý tứ trong câu thơ rất là dồi dào súc tích.
Nếu mới bắt đầu thì như vậy là tốt lắm rồi. Từ từ rồi săn sóc thêm hai cặp đối cho chỉnh hơn, đẹp hơn.
Chào thân mến,
LCR
Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: lá chờ rơi


[/align]


Trích đoạn: SuongAnh

TIỄN NGƯỜI ĐI

Biết đến khi nao...đã muộn rồi!
Người ta đã lỡ hẹn cùng tôi
Xa xôi cách trở tình tri kỷ

Gần gũi bên nhau chỉ mộng thôi!
Khóc hận chua cay người quặn thắt
Vui cười hể hả kẻ buông trôi 
Ngồi ôn kỷ niệm sầu chan chưá

Lệ tiển người đi cạn mất rồi !
 
Sương Anh
 

 
Chào bác Lá Chờ Rơi, hôm nay cháu SA mạo muội ghé vào nhà Bác. Đã từ lâu lắm, cháu đọc mãi mà hổng hiểu, nay có bạn khuyến khích, vì bạn cuả cháu rất thích làm thơ loại này, hai đưá rất thân nhau, hiểu nhau...nhưng mỗi người có phong cách thơ khác nhau, bạn cháu thì chỉ làm thơ Đường, còn cháu thì hay bỏ đường vào thơ thôi...hổng biết gì về thanh, niêm, luật cả...nhưng mà cháu thích lắm, đọc những bài Bác viết tuy hơi mệt đầu, nhưng vẫn thích thích...Bác giải thích kỹ lắm! Bạn cháu biết làm thơ này, nên giờ cháu tập làm để cùng chơi. Bây giờ gửi cho bác xem, có gì nhờ bác sưả giúp cháu ha, cho biết những chỗ nào sai, đối có đúng hông và thanh, niêm, luật...có được không?  Hy vọng được Bác hưóng dẫn, cháu có thể theo hoạ thơ vơí bạn được. Cháu vui quá đi, nếu đc như vậy.[sm=1.gif] Chúc Bác luôn vui khoẻ nha...Cám ơn Bác nhiều...


Chào cháu Sương Anh,

Khách đến là chủ nhà vui mừng.
Bài thơ của cháu rất là hoàn hảo về niêm luật, đúng theo phép niêm của giới chơi thơ Ðường Luật hiện dùng.
Lời thơ thông thoáng trôi chảy tự nhiên. Không có chữ gượng ép, dư thừa hoặc sáo rỗng nên ý tứ trong câu thơ rất là dồi dào súc tích.
Nếu mới bắt đầu thì như vậy là tốt lắm rồi. Từ từ rồi săn sóc thêm hai cặp đối cho chỉnh hơn, đẹp hơn.
Chào thân mến,
LCR



 
Bác ơi... những lời cuả Bác như làm cho cháu thêm hứng đó...Lời Bác đã khuyến khích, cháu sẽ cố gắng hơn. Hôm nay cháu mới vưà họạ bài cuả ngưòi bạn nè, xin  ghi lại đề nhớ Bác chỉ thêm nha...Cám ơn Bác nhiều nhiều...
 
 
Chuyện Tình Thơ

 
 
Ánh nắng chan hoà đậm ý mơ
Nhà kia dáng liễu nép song chờ
Hồn bay bỗng thả vào cơn mộng
Bút động pha màu hoạ sắc thơ
Lắng tiếng ai ca lời ngọt dịu
Ru lòng hồn nhớ chuyện si khờ
Yêu người gửi biết bao thư cánh
Chẳng nhận hồi âm ..tội quá cơ!!!

 
 
Sương Anh
Paris TY & ĐM
Audio 
Đường Paris
Nhạc phổ Thơ
Youtube của SA


Đăng nhập để trả lời
0






[/align]

Trích đoạn: SuongAnh

Bác ơi... những lời cuả Bác như làm cho cháu thêm hứng đó...Lời Bác đã khuyến khích, cháu sẽ cố gắng hơn. Hôm nay cháu mới vưà họạ bài cuả ngưòi bạn nè, xin  ghi lại đề nhớ Bác chỉ thêm nha...Cám ơn Bác nhiều nhiều...
 
Chuyện Tình Thơ

 
 
Ánh nắng chan hoà đậm ý mơ
Nhà kia dáng liễu nép song chờ
Hồn bay bỗng thả vào cơn mộng
Bút động pha màu hoạ sắc thơ
Lắng tiếng ai ca lời ngọt dịu
Ru lòng hồn nhớ chuyện si khờ
Yêu người gửi biết bao thư cánh
Chẳng nhận hồi âm ..tội quá cơ!!!

 
Sương Anh

 
Chào cháu,
 
Thơ, Văn thì cần đến cái vốn “văn tự”. Người thích làm thơ, viết văn, việc đầu tiên là phải trao dồi cái “vốn” này. Cái bồ chữ của mình được gia tăng, thì cái giá trị của con người mình cũng được lây nhiểm tăng theo, trong lời nói, câu hỏi chào… sẽ rõ ràng, chính xác, tế nhị hơn v.v.
Ðó là phản ứng phụ của liều thuốc thơ đấy.
 
Nhưng cái vốn văn tự ấy phải được dùng để diễn đạt những cảm nghĩ chân thật của thi nhân, chứ không phải để dùng viết những câu đầy sáo ngữ mà trống rổng.
 
Về luật thơ cũng vậy : Ý thơ là cốt yếu. Luật thơ chỉ được dùng để giúp cho thơ có nhạc, nhưng không nên vì theo luật mà làm méo mó hỏng cả ý thơ.
 
Bác chỉ có bấy nhiêu góp ý giúp cháu.
 
Thân mến.
LCR
 
Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-06-29 06:35:15Bach Van Nam>
Lá Chờ Rơi kính mến!
Sau khi đọc những bài thơ xướng và hoạ với nhau của các vị, Bạch Vân Nam thích thú vô cùng nên nhã hứng làm một bài khen tặng. Thơ Đường của Lý Bạch, Nam chưa đọc lần nào nếu có giống cũng chỉ là sự vô tình thôi. Khả năng làm thơ Đường của Nam kém lắm có chi sơ xuất mong Lá Chờ Rơi chỉ dẫn thêm. Chân thành cảm ơn.

 
ĐỌC THƠ ĐƯỜNG LÝ BẠCH
 
****
Thư thả ung dung giữa biển đời
Nhẹ nhàng chân bước hạ trùng khơi
Như có như không là ảnh ảo
Nhục sầu nhân thế chỗ dạo chơi
Xen lẫn màn đêm nguồn ánh sáng
Mặn mà tinh khiết giọt sương phơi
Danh bút thơ Đường ông Lý Bạch
Lần đầu tận mắt Lá Chờ Rơi !
 
***
2007
Bạch Vân Nam
*****Bạch Vân Nam*****
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: lá chờ rơi


[/align]


Chào cháu,

Thơ, Văn thì cần đến cái vốn “văn tự”. Người thích làm thơ, viết văn, việc đầu tiên là phải trao dồi cái “vốn” này. Cái bồ chữ của mình được gia tăng, thì cái giá trị của con người mình cũng được lây nhiểm tăng theo, trong lời nói, câu hỏi chào… sẽ rõ ràng, chính xác, tế nhị hơn v.v.
Ðó là phản ứng phụ của liều thuốc thơ đấy.

Nhưng cái vốn văn tự ấy phải được dùng để diễn đạt những cảm nghĩ chân thật của thi nhân, chứ không phải để dùng viết những câu đầy sáo ngữ mà trống rổng.

Về luật thơ cũng vậy : Ý thơ là cốt yếu. Luật thơ chỉ được dùng để giúp cho thơ có nhạc, nhưng không nên vì theo luật mà làm méo mó hỏng cả ý thơ.

Bác chỉ có bấy nhiêu góp ý giúp cháu.

Thân mến.
LCR


 
 
KHẮC GHI
 
 
Vỡ trí hôm nay hiểu được điều
Như lời Từ Phụ dạy con yêu
Thơ Đường tự học...sao mà khó!
Tứ tuyệt không Thầy...cũng tạm tiêu
Tiếng Pháp ngôn từ thông thạo lắm!
Văn chương chữ Việt chẳng bao nhiêu
Lời Người chỉ bảo - tâm ghi nhận!
Sẽ cố trao giồi - khắc dạ điều.

 
 
Sương Anh

Thưa Bác, cháu đã hiểu rõ thêm được nhiều điều rồi. Rất cám ơn Bác, sẽ cố trao giồi, hy vọng không làm uổng thời gian mà bác đã bỏ công chỉ cho cháu ha...Cháu xin kính chúc Bác luôn VUI-KHOẺ nha. Cháu SA.
 
 
VỠ TRÍ
 
 
Lâu nay sách đọc cũng như không
Đến chốn văn thơ thoả tấm lòng
Viễn xứ trời Tây từ tấm bé
Qụê nhà đất Việt thuở còn bồng

Ham mê lục bát - câu thơ thả
Tứ tuyệt trao giồi - vận luật tròng
Tự học nên đầu chưa được vỡ
Nhờ Người chỉ điểm trí tinh thông


Sương Anh
 
Paris TY & ĐM
Audio 
Đường Paris
Nhạc phổ Thơ
Youtube của SA


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-07-05 06:16:18Trần Mạnh Hùng>

THÀ NHƯ RONG RÊU
Như cọng rong rêu sống đáy hồ.
Cằm  bằng  hòa  nhập cõi  hoang  sơ
Mắt   không  nhìn  thấy  đời cay nghiệt.
Lòng chẳng  mong  gì chốn  mộng  mơ.
Như  cọng rong  rêu chìm  đáy nước 
Hơn  bong bóng sóng dạt quanh bờ
Giữa trời bao lượt xuân đi đến
Mấy độ mùa hoa đã xác xơ
Trần    Mạnh   Hùng
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Trần Mạnh Hùng


Tại sao cứ sai hoài

  ( o
   o )
 O  (
o   0
(  O
o )
0 o

EM      VẪN     LÀ
Em luôn là hiện hữu bên nhau
Em  mãi là thương nhớ ngọt  ngào
Em khoảng trời mênh mông nỗi nhớ
Em  giòng  sông  bát  ngát  niềm  đau
Tràn dâng  trong  bến bờ hiu  quạnh
Chìm ngập vào tâm thức đậm  sâu
Em vẫn thế tình nhân bé bỏng
Cho con tim ấp ủ tình đầu
Trần  Mạnh  Hùng
 
  Trăng Vàng rất yêu thơ Đường vào đây xin được học hỏi các bác các anh các chị. Thấy chiếc đèn lồng của bác Hùng vừa hay vừa đẹp TV muốn góp đôi vần treo thử có thành đèn không:

(
o
( o
   o )
 O  (
o   0
(  O
o )
0 o

AI LÀM

Ai làm sét đánh bỏng tim nhau
Để tiếng chuông ngân nhói ngọt ngào
Uống   cả  dòng   sông   bờ   vẫn   khát
 Cho   đầy   nắng    hạ   bóng    còn   đau
Nào  đâu   giấc   mộng  ngàn   đêm   lẻ
Khoả  lấp  cơn  buồn  sóng  biển  sâu
Đắm đuối chìm dần trong tiếc nuối
Lơ ngơ nhớ mãi buổi ban đầu

Trăng Vàng
 

Đăng nhập để trả lời
0
Thuyền Cầm
 
Thuyền đắm chìm trong nỗi tiếc thầm
Vầng trăng tàn úa cõi xa xăm
Cuộc tình chưa dứt lời ca cũ
Đời sống còn vang nốt nhạc trầm
Thuyền đã mang theo tình mộng ảo
Trăng còn chờ đợi bóng mù tăm
Đêm nay ngồi nhớ thuyền trăng ấy
Chợt thoảng đâu đây tiếng nguyệt cầm

Đỗ Hồng
Mỗi ngày dài ta viết một bài thơ
Cho tình cảm quay tròn trong vũ trụ
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: dohuhong

Thuyền Cầm
 
Thuyền đắm chìm trong nỗi tiếc thầm
Vầng trăng tàn úa cõi xa xăm
Cuộc tình chưa dứt lời ca cũ
Đời sống còn vang nốt nhạc trầm
Thuyền đã mang theo tình mộng ảo
Trăng còn chờ đợi bóng mù tăm
Đêm nay ngồi nhớ thuyền trăng ấy
Chợt thoảng đâu đây tiếng nguyệt cầm


 
MƠ XUÂN
(thân họa Thuyền Cầm)
 
Thao thức đêm đêm lại hỏi thầm
Tình ai trao gửi tự xa xăm ?
Vấn vương trang giấy lời khoan nhặt
Âu yếm câu thơ tiếng bổng trầm
Tai lắng song ngoài khi gió thoảng
Mắt nhìn cửa trước rộn hơi tăm
Mơ xuân thấp thoáng người trong mộng
Tay ngọc dìu đưa nhịp sắc cầm.
Lá chờ rơi
 
Chào bạn dohuhong, mong ghé qua thường.
Thân mến.
LCR
 
Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0
Lá Vẫn Xanh
 
Thu vẫn còn xa mãi cuối trời 
Sao người lại muốn lá chờ rơi?
Cành xanh chim hót vang trong nắng
Hoa thắm bướm bay lượn giữa đời
Câu hát tri âm còn chất ngất 
Lời thơ giao hữu vẫn chơi vơi
Trăm năm dẫu biết như cơn mộng
Nhưng phút cuối cùng lá vẫn tươi
 
Đỗ Hồng
Mỗi ngày dài ta viết một bài thơ
Cho tình cảm quay tròn trong vũ trụ
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Trần Mạnh Hùng


THÀ NHƯ RONG RÊU
Như cọng rong rêu sống đáy hồ.
Cằm  bằng  hòa  nhập cõi  hoang  sơ
Mắt   không  nhìn  thấy  đời cay nghiệt.
Lòng chẳng  mong  gì chốn  mộng  mơ.
Như  cọng rong  rêu chìm  đáy nước 
Hơn  bong bóng sóng dạt quanh bờ
Giữa trời bao lượt xuân đi đến
Mấy độ mùa hoa đã xác xơ
Trần    Mạnh   Hùng

Hoạ:
 
Có phải si tình

Cách biển trời xa bước hải hồ
Xao lòng gắn bó tự ban sơ
Đem thơ vụng nói niềm khao khát
Vớt bóng ôm thầm những mộng mơ
Cuối gió chim Oanh chờ tiếng hót
Bờ trăng  mạch suối thả ngây ngơ
Tìm quên luẩn quẩn giờ chưa thoát
Vướng tội si tình lắm xác xơ
TimEm


Giang-Hồ-Thư-Quán
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-07-21 04:32:23Trần Mạnh Hùng>
 
HỎI MÃI TÊN EM
Hỏi mãi tên em sao chẳng nhớ.
Mỗi  lần  gặp  gỡ cố  tình  quên.
Chỉ  trêu  em giận   -   vờ quên lững.
Thích    ghẹo  em  buồn -  tạo  tự  nhiên.
Anh   gọi  em  mênh   mông   nỗi  nhớ
Anh thương em ngây ngất mùi quen.
Tóc mây buông thả ôm lưng nhỏ.
Là bỗng ngẩn ngơ vội hỏi tên.
Trần   Mạnh   Hùng
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-07-16 13:24:46Diep Khai>
Mấy Bà ???
(Dám hỏi Bác Lá rằng DK được mấy bà ???)

Hết ế ! Đào hoa chạp ... mấy bà
Mỗi bà một kiểu tuyệt bê cha (*)
Khi cơm bà cả sườn bì chả
Lúc phở bà hai tái sách gà
Điếu đóm có người tiêm thuốc, gối
Rượu trà chửa bảo biết bê ra
Đường thi lục bát khi ngưng bút
Tám mắt tròn xoe miệng hít hà

Diệp Khai

(*) tuyệt ba chê, tuyệt cú mèo
Đăng nhập để trả lời
0