📢 Hướng dẫn đăng bài viết Xem chi tiết »
📢 Diễn đàn Việt Nam Thư Quán đã hoạt động trở lại! Xem chi tiết »

Diễn Đàn » Thơ Đường

BẢN NHÁP THƠ ĐƯỜNG XƯỚNG-HỌA

7.791 trả lời, 704.977 lượt xem — Trang 123 / 260




Phố cũ anh về


Đông Hòa



Anh về phố cũ đã khuya rồi
Ánh trắng ngàn sao nép mắt rơi
Bóng nguyệt chìm dần vơi cánh khuyết
Chòm mây đứng đợi đọng sương rời
Em xưa đành mất tình thôi hết
Dáng cũ đã mờ mộng cũng nguôi
Vận số cõi duyên như ảo ảnh
Nay dời mai đổi kiếp con người
 
Đông Hòa
07.12.07
Gió vẫn thổi trên những tầng mây , ngày vẫn trôi qua có ai nghĩ được gì trong khoảng miên man bất tận . Hỡi em ! Ta sẽ yêu em như những ngày xưa đầy mộng tưởng trong giấc mơ viết thành bài thơ tình lãng mạn ....
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-11-23 14:09:04lá chờ rơi>
Trích đoạn: YeuDieuLongNu

Vắng
 
Nhớ bến sông xưa nhộn tiếng đàn
Sao rời Tuyết phủ cách quan san
Đâu cành LÁ vẫy thơ theo gió
Hỏi bậc Tao nhân khuất dặm ngàn
Thấm thoắt thoi đưa ngày vắng bạn
Ngây ngơ bút lệ buổi mây tan
Chim Oanh học nói sầu quên tiếng
Khóm Trúc hoang tàn giọng khản khan
 
Tố Uyên 

THƯƠNG...
 
Gửi bến tương tư một suối đàn
vui thời đã xẻ buồn cùng san
trăng khuya ghi khắc hồn trong dạ
sao sớm nhạt thưa cảnh sáng ngàn
thu đến thu đi thời lại mãi
thương trao tình gửi chẳng hề tan
đường mây khéo bước trên trời thắm
tiếng gió kêu hoài giọng chẳng khan.
 
chúc bạn vui nhe TU
 


Chào bạn Tố Uyên,
 
Vui được bạn đến thăm. Nhưng vì bận chút việc nên sự họa đáp có phần chậm trễ. Xin thông cảm. Chúc bạn luôn vui.
 
KHOAN NHẶT TIẾNG ÐÀN
(thân họa Vắng)
 
Ðâu đây khoan nhặt tiếng ai đàn
Thâm tạ chân tình đến sẻ san
Lá biếc vẫy tung cơn gió bãi
Men cay hòa nhập ánh trăng ngàn
Bút nghiên tình nặng còn chưa phỉ
Thơ rượu duyên nồng mãi chẳng tan
Khi tỉnh khi say thi hứng lại
Vườn xuân tươi mát chẳng khô khan.
Lá chờ rơi
Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0

Vắng
 
Nhớ bến sông xưa nhộn tiếng đàn
Sao rời Tuyết phủ cách quan san
Đâu cành LÁ vẫy thơ theo gió
Hỏi bậc Tao nhân khuất dặm ngàn
Thấm thoắt thoi đưa ngày vắng bạn
Ngây ngơ bút lệ buổi mây tan
Chim Oanh học nói sầu quên tiếng
Khóm Trúc hoang tàn giọng khản khan
 
Tố Uyên 

THƯƠNG...
 
Gửi bến tương tư một suối đàn
vui thời đã xẻ buồn cùng san
trăng khuya ghi khắc hồn trong dạ
sao sớm nhạt thưa cảnh sáng ngàn
thu đến thu đi thời lại mãi
thương trao tình gửi chẳng hề tan
đường mây khéo bước trên trời thắm
tiếng gió kêu hoài giọng chẳng khan.
 
chúc bạn vui nhe TU
 

Chào bạn Tố Uyên,
 
Vui được bạn đến thăm. Nhưng vì bận chút việc nên sự họa đáp có phần chậm trễ. Xin thông cảm. Chúc bạn luôn vui.
 
KHOAN NHẶT TIẾNG ÐÀN
(thân họa Vắng)
 
Ðâu đây khoan nhặt tiếng ai đàn
Thâm tạ chân tình đến sẻ san
Lá biếc vẫy tung cơn gió bãi
Men cay hòa nhập ánh trăng ngàn
Bút nghiên tình nặng còn chưa phỉ
Thơ rượu duyên nồng mãi chẳng tan
Khi tỉnh khi say thi hứng lại
Vườn xuân tươi mát chẳng khô khan.

Lá chờ rơi

Hoạ
 
CÒN MONG
 
Gửi tới tri âm một tiếng đàn
Buồn thơ gói mãi chẳng chia san
Sông mê dải lụa sầu ngâm nước
Bến dốc Tương Tư mọc bạt ngàn
Hãy đến chung vui ngày tái ngộ
Xin đừng đắp mộ Tuyết không tan
Ba thu chắp nối Đường Thi hoạ
Chớ để bình rơi nát vỡ khan 
 
Tố Uyên
Đăng nhập để trả lời
0
Ủ đông
( thuận nghịch độc )

Đông đến đã tàn gió ngọn bay
Điểm trời chong mắt dọi vừa say
Hồng mây đón lạnh chườm khuôn mặt
Tím nắng chờ khô ướp ngấn vai
Trong vắt tuyết rơi màn trắng lấm
Đục mờ sương rũ bóng vàng hây
Non ghềnh ẩn tiếng vương buồn gọi
Mông khúc ủ tình , sợi nhớ may


May nhớ , sợi tình ủ khúc mông
Gọi buồn vương tiếng ẩn ghềnh non
Hây vàng bóng rũ sương mờ đục
Lấm trắng màn rơi tuyết vắt trong
Vai ngấn ướp khô chờ nắng tím
Mặt khuôn chườm lạnh đón mây hồng
Say vừa dọi mắt chong trời điểm
Bay ngọn gió tàn đã đến đông

Đông Hòa
07.12.07
Gió vẫn thổi trên những tầng mây , ngày vẫn trôi qua có ai nghĩ được gì trong khoảng miên man bất tận . Hỡi em ! Ta sẽ yêu em như những ngày xưa đầy mộng tưởng trong giấc mơ viết thành bài thơ tình lãng mạn ....
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-11-21 09:09:30lá chờ rơi>
Trích đoạn: Tôn Nữ Thảo My

Xướng thân mời

NHẬP MỘNG

Từng giọt thời gian lặng lẽ rơi.
Nghe trong hơi thở lạc luân hồi.
Hình như tiếng vọng lưu ly vỡ.
Thỏang giống âm vang châu báu rơi
Chìm đắm cõi tình đầy ý vị
Mơ màng nhập mộng chốn chơi vơi.
Đẹp như hoa nở, lòng hoa nở.
Thánh thót cung tơ sóng nhạc trôi
Thảo My
 



Thảo My mến,
 
Lúc tôi chép để họa thì bài thơ như trên. Tôi chỉ sửa đổi một trong hai vần "rơi".

NHẠC VÀNG ÐƯA BƯỚC
(thân họa Nhập Mộng)

Tình này đeo chặt quyết không rơi
Dẫu trải truân chuyên đã lắm hồi
Lúc giận bỏ ăn nên đói bụng
Khi buồn khó nói phải im hơi
Ba chìm bảy nổi vui chưa thỏa
Chín bỏ mười thêm rót chẳng vơi
Mộng đẹp như hoa hoa nở mộng
Nhạc vàng đưa bước lục bình trôi.
Lá chờ rơi  
Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-11-24 06:42:27Vy Ân>
Xướng thân mời

NHẬP MỘNG
Từng giọt thời gian thương nhớ ơi.
Nghe trong hơi thở lạc luân hồi.
Hình như tiếng vọng lưu ly vỡ.
Thỏang giống âm vang châu báu rơi
Chìm đắm cõi tình đầy ý vị
Mơ màng nhập mộng chốn chơi vơi.
Đẹp như hoa nở, lòng hoa nở.
Thánh thót cung tơ sóng nhạc trôi
Thảo My
 
CHẤM PHÁ
Từng giọt thời gian thắm thịt da.
Êm như lưới nhện vướng sương sa.
Bồng bềnh ảo giác chưa ngưng động.
Ngây ngất chân tâm bỗng vỡ òa.
Một thóang ngẩn ngơ vừa vụt đến.
Đôi lần quần quại đã rời xa.
Mơ hồ nào biết đâu là mộng.
Chấm phá đời nhau thấm lệ nhòa.
Thảo My
 
 
 
CUNG TRẦM BỔNG
Từng giọt thời gian cột trói nhau.
Vòng tay săn đón khóa cung sầu.
Xin cho hạnh phúc long lanh mãi.
Trọn giữ tình yêu thấm dịu sâu.
Sóng mắt chứa chan như muốn ngỏ 
Bờ môi chờ đợi ngọt làm sao
Hòa trong điệu nhạc cung trầm bổng.
Thóat chốn trần gian lạc mộng đào.
Vy Ân
 
 
 
 
 
Cảm Hứng Thơ Đường
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=65066
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-11-24 22:21:55Nguyễn Mộng Hoàng>
VIỄN XỨ
Ai cũng có tình buồn viễn xứ.
Nỗi niềm riêng gởi đến cho ai.
Người thương nhớ - Mỗi chiều hoang vắng.
Ta đắm chìm - Men rượu đắng cay.
Đêm gối mộng - Vòng tay ước hẹn.
Ngày mong chờ - Ánh mắt thơ ngây.
Người cùng ta một trời xa xứ.
Khác nỗi buồn, khác cả rức ray

                              MỘNG HÒANG 
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-11-25 11:14:17lá chờ rơi>
Trích đoạn: Nguyễn Mộng Hoàng

VIỄN XỨ
Ai cũng có tình buồn viễn xứ.
Nỗi niềm riêng gởi đến cho ai.
Người thương nhớ - Mỗi chiều hoang vắng.
Ta đắm chìm - Men rượu đắng cay.
Đêm gối mộng - Vòng tay ước hẹn.
Ngày mong chờ - Ánh mắt thơ ngây.
Người cùng ta một trời xa xứ.
Khác nỗi buồn, khác cả rức ray

                              MỘNG HÒANG   


MƯỢN MẤY DÒNG THƠ
(thân họa Viễn Xứ)
 
Ðêm nao viễn xứ buồn hiu hắt
Mượn mấy dòng thơ gửi đến ai
Ðất khách đêm thanh còn giá lạnh
Quê nhà bão lộng lắm chua cay
Miền Trung lũ ngập tràn sông suối
Ðất mẹ lòng đau đợi ngất ngây
Mong đến mai kia trời lại sáng
Con tàu cứu trợ vững đường ray.
Lá chờ rơi
Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-11-25 01:52:39Nguyễn Mộng Hoàng>
Thân chào bạn Lá Chờ Rơi
Cám ơn bạn đã họa và sửa chữa, xin bạn vui lòng điều chỉnh giùm bài thơ VIỄN XỪ mà bạn đã post.
Chào thân ái
 
 
VIỄN XỨ
Ai cũng có tình buồn viễn xứ.
Nỗi niềm riêng gởi đến cho ai.
Người thương nhớ - Mỗi chiều hoang vắng.
Ta đắm chìm - Men rượu đắng cay.
Đêm gối mộng - Vòng tay ước hẹn.
Ngày mong chờ - Ánh mắt thơ ngây.
Người cùng ta một trời xa xứ.
Khác nỗi buồn, khác cả rức ray

                              MỘNG HÒANG 
Đăng nhập để trả lời
0
Xướng thân mời

NHẬP MỘNG
Từng giọt thời gian thương nhớ ơi.
Nghe trong hơi thở lạc luân hồi.
Hình như tiếng vọng lưu ly vỡ.
Thỏang giống âm vang châu báu rơi
Chìm đắm cõi tình đầy ý vị
Mơ màng nhập mộng chốn chơi vơi.
Đẹp như hoa nở, lòng hoa nở.
Thánh thót cung tơ sóng nhạc trôi
Thảo My
 
CHẤM PHÁ
Từng giọt thời gian thắm thịt da.
Êm như lưới nhện vướng sương sa.
Bồng bềnh ảo giác chưa ngưng động.
Ngây ngất chân tâm bỗng vỡ òa.
Một thóang ngẩn ngơ vừa vụt đến.
Đôi lần quần quại đã rời xa.
Mơ hồ nào biết đâu là mộng.
Chấm phá đời nhau thấm lệ nhòa.
Thảo My
 
CUNG TRẦM BỔNG
Từng giọt thời gian cột trói nhau.
Vòng tay săn đón khóa cung sầu.
Xin cho hạnh phúc long lanh mãi.
Trọn giữ tình yêu thấm dịu sâu.
Sóng mắt chứa chan như muốn ngỏ 
Bờ môi chờ đợi ngọt làm sao
Hòa trong điệu nhạc cung trầm bổng.
Thóat chốn trần gian lạc mộng đào.
Vy Ân
 
XÉ LỤA
 
Từng giọt thời gian thắm thịt da.
Đắm trong cảm xúc lệ chan hòa.
Nồng nàn hơi thở thêm dồn dập.
Ngây ngất nhịp tim đập thiết tha.
Từng sợi thần kinh căng thẳng tắp.
Mỗi cơ gân cốt bỗng thăng hoa.
Bên anh muôn thuở lòng rung động.
Tiếng thóat kẽ răng... Xé lụa là...
Nguyễn thị An Giang
An Giang
Tôi yêu quê tôi yêu mái tranh nghèo tả tơi
Nhạc Phạm Duy
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=187241 (lưu)
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=130073&mpage=7&key=𮂈 (chính)
Đăng nhập để trả lời
0
Luyến trăng
( Thuận nghịch độc )

Đêm luyến dạ trăng bóng gửi ta
Dạt dào tuôn gió ngả nghiêng hoa
Thêm sầu khúc nhạc hồn rung rớt
Ngập nhớ lời than lệ ngấn sa
Tìm đến dáng mơ trào tiếng rộn
Đợi về người mộng gửi lời ca
Viền đen cuốn nhựa trời sương giọt
Nghiêng bóng sầu đông tiễn vọng xa

Xa vọng tiễn đông sầu bóng nghiêng
Giọt sương trời nhựa cuốn đen viền
Ca lời oán mộng người về đợi
Rộn tiếng trào mơ dáng đến tìm
Sa ngấn lệ ru lời nhớ ngập
Rớt rung hồn nhạc khúc sầu thêm
Hoa nghiêng ngả gió tuôn dào dạt
Ta gửi bóng trăng dạ luyến đêm

Đông Hòa
24.11.07
Gió vẫn thổi trên những tầng mây , ngày vẫn trôi qua có ai nghĩ được gì trong khoảng miên man bất tận . Hỡi em ! Ta sẽ yêu em như những ngày xưa đầy mộng tưởng trong giấc mơ viết thành bài thơ tình lãng mạn ....
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-12-10 16:34:54Trần Mạnh Hùng>
Xướng thân mời

NHẬP MỘNG
Từng giọt thời gian thương nhớ ơi.
Nghe trong hơi thở lạc luân hồi.
Hình như tiếng vọng lưu ly vỡ.

Thỏang giống âm vang châu báu rơi

Chìm đắm cõi tình đầy ý vị

Mơ màng nhập mộng chốn chơi vơi.

Đẹp như hoa nở, lòng hoa nở.

Thánh thót cung tơ sóng nhạc trôi

Thảo My
 

BÂNG KHUÂNG
 
Từng giọt thời gian tha thiết ơi.
Giọt từ khóe mắt lệ lăn rơi.
Giọt tràn thương nhớ phai màu má.
Giọt thoat khổ đau thấm mặn môi.
Cắt lịm trái tim đang thổn thức.
Hắn sâu ánh mắt lúc xa vời.
Lòng trong khắc khỏai, trong mòn mỏi.
Trăn trở cùng đêm luống ngậm ngùi
 
Trần Mạnh Hùng
 
NHẬP LUÂN HỒI
 
Nghe trong hơi thở lạc luân hồi.
Tê dại nhịp tim lúc bén hơi.
Làn mắt khép hờ ngây ngất nhắm.
Bờ môi chờ đón lả lơi cười.
Từng vùng máu nóng như triều sóng.
Khỏang trống thần kinh thóat biển khơi.
Sâu thẳm tâm tư cơn lốc xóay.
Nghe như níu kéo nhập luân hồi
TMH
 
KHÁNH NGỌC REO
 
Hình như tiếng vọng lưu ly vỡ.
Là mỗi bước chân khánh ngọc reo.
Xóa sạch lời thề trong ánh mắt.
Phá tan truyền kiếp phận mây bèo.
Hình như tiếng vọng kinh siêu thóat.
Là cả dư âm sám hối theo.
Khi trốn,khi tim.khi hội ngộ
Mơ hồ còn sót mảnh trăng treo.
Trần Mạnh Hùng
 
CƠN SÓNG
Thỏang giống âm vang châu báu rơi.
Thóat từ hơi thở nhẹ đầy vơi.
Không gian ngưng động như tan vỡ.
Thời khắc kết tinh bỗng rã rời.
Thần thể bồng bềnh muôn triệu kiếp.
Tâm tư chìm nỗi mất tăm hơi.
Còn bao nhiêu nữa cơn cuồng sóng.
Vũ trụ bé dần đã vỡ đôi
TMH
Mơ hồ còn
 
 
 
 
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Trần Mạnh Hùng

Xướng thân mời

NHẬP MỘNG
Từng giọt thời gian thương nhớ ơi.
Nghe trong hơi thở lạc luân hồi.
Hình như tiếng vọng lưu ly vỡ.

Thỏang giống âm vang châu báu rơi

Chìm đắm cõi tình đầy ý vị

Mơ màng nhập mộng chốn chơi vơi.

Đẹp như hoa nở, lòng hoa nở.

Thánh thót cung tơ sóng nhạc trôi

Thảo My
 

BÂNG KHUÂNG
 
Từng giọt thời gian tha thiết ơi.
Giọt từ ánh mắt lệ lăn rơi.
Giọt tràn thương nhớ phai màu má.
Giọt thoat khổ đau thấm mặn môi.
Cắt lịm trái tim đang thổn thức.
Hắn sâu ánh mắt lúc xa vời.
Lòng trong khắc khỏai, trong mòn mỏi.
Trăn trở cùng đêm luống ngậm ngùi
 
Trần Mạnh Hùng
 
NHẬP LUÂN HỒI
 
Nghe trong hơi thở lạc luân hồi.
Tê dại nhịp tim lúc bén hơi.
Làn mắt khép hờ ngây ngất nhắm.
Bờ môi chờ đón lả lơi cười.
Từng vùng máu nóng như triều sóng.
Khỏang trống thần kinh thóat biển khơi.
Sâu thẳm tâm tư cơn lốc xóay.
Nghe như níu kéo nhập luân hồi
TMH
 
KHÁNH NGỌC REO
 
Hình như tiếng vọng lưu ly vỡ.
Là mỗi bước chân khánh ngọc reo.
Xóa sạch lời thề trong ánh mắt.
Phá tan truyền kiếp phận mây bèo.
Hình như tiếng vọng kinh siêu thóat.
Là cả dư âm vội vã theo.
Chợt nhớ bàn tay đương chắp nguyện.
Mơ hồ còn sót mảnh trăng treo.
Trần Mạnh Hùng
 
CƠN SÓNG
Thỏang giống âm vang châu báu rơi.
Thóat từ hơi thở ấm đầy vơi.
Không gian vỡ vụn vừa ngưng động.
Thời khắc kết tinh bỗng rã rời.
Thần thể bồng bềnh muôn triệu kiếp.
Tâm tư chìm nỗi mất tăm hơi.
Còn bao nhiêu nữa cơn cuồng sóng.
Vũ trụ bé dần đã vỡ đôi
TMH
Mơ hồ còn

 
 

Tình thương xót
 
Tình tràn cõi biệt hỡi người ơi
Khuất giữa mờ thâu giấc mộng hồi
Thoáng nhớ đêm vầy chờ lá rụng
Mơ sầu canh rạng đón sương rơi
Chợt nghe đẫm lệ môi dâng ngập
Bỗng thấy đầy thương dạ chẳng vơi
Tha thiết nơi đâu ngày tháng cũ
Canh tàn vọng nguyệt thả hồn trôi

Đông Hòa
09.12.07
 
Gió vẫn thổi trên những tầng mây , ngày vẫn trôi qua có ai nghĩ được gì trong khoảng miên man bất tận . Hỡi em ! Ta sẽ yêu em như những ngày xưa đầy mộng tưởng trong giấc mơ viết thành bài thơ tình lãng mạn ....
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-12-18 21:58:41Trần Mạnh Hùng>
Xướng thân mời

NHẬP MỘNG
Từng giọt thời gian thương nhớ ơi.
Nghe trong hơi thở lạc luân hồi.
Hình như tiếng vọng lưu ly vỡ.

Thỏang giống âm vang châu báu rơi

Chìm đắm cõi tình đầy ý vị

Mơ màng nhập mộng chốn chơi vơi.

Đẹp như hoa nở, lòng hoa nở.

Thánh thót cung tơ sóng nhạc trôi

Thảo My
 

 
NHẬP MỘNG 1
BÂNG KHUÂNG
 
Từng giọt thời gian tha thiết ơi.
Giọt từ khóe mắt lệ lăn rơi.
Giọt tràn thương nhớ phai màu má.
Giọt thoat khổ đau thấm mặn môi.
Cắt lịm trái tim đang thổn thức.
Hắn sâu ánh mắt lúc xa vời.
Lòng trong khắc khỏai, trong mòn mỏi.
Trăn trở cùng đêm luống ngậm ngùi
 
Trần Mạnh Hùng

NHẬP MỘNG[size=4]  2
[/size]
NHẬP LUÂN HỒI
 
Nghe trong hơi thở lạc luân hồi.
Tê dại nhịp tim lúc bén hơi.
Làn mắt khép hờ ngây ngất nhắm.
Bờ môi chờ đón lả lơi cười.
Từng vùng máu nóng như triều sóng.
Khỏang trống thần kinh thóat biển khơi.
Sâu thẳm tâm tư cơn lốc xóay.
Nghe như níu kéo nhập luân hồi
TMH

NHẬP MỘNG 3
KHÁNH NGỌC REO
 
Hình như tiếng vọng lưu ly vỡ.
Là mỗi bước chân khánh ngọc reo.
Xóa sạch lời thề trong ánh mắt.
Phá tan truyền kiếp phận mây bèo.
Hình như tiếng vọng kinh siêu thóat.
Là cả dư âm sám hối theo.
Khi trốn,khi tim.khi hội ngộ
Mơ hồ còn sót mảnh trăng treo.
Trần Mạnh Hùng
 

NHẬP MỘNG 4
CƠN SÓNG
Thỏang giống âm vang châu báu rơi.
Thóat từ hơi thở nhẹ đầy vơi.
Không gian ngưng động như tan vỡ.
Thời khắc kết tinh bỗng rã rời.
Thần thể bồng bềnh tan nghiệp kiếp.
Tâm tư chìm nỗi mất tăm hơi.
Còn bao nhiêu nữa cơn cuồng sóng.
Vũ trụ bé dần đã vỡ đôi
TMH

NHẬP MỘNG  5
DÂNG HIẾN
Chìm đắm cõi tình đầy ý vị
Nhớ, yêu trong cuốn hút đam mê.
Nhớ từng lời nói trong chiều chuộng.
Nhớ cả nụ hôn lắm vụng về.
Cử chỉ thân thương muôn ý gợi.
Tâm tư  dâng hiến vạn câu thề.
Trao nhau rung động sâu xa nhất.
Lúc vắng tin nhau, lúc cận kề.
Trần Mạnh Hùng
 


"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-12-18 21:55:39Nguyen Thi An Giang>
ANH
 
Anh khiến cho người ta động tâm.
Tấm thân kiêu vĩ nhớ khôn cầm.
Thong dong tự tại tan hồn nữ.
Tư thái hiên ngang bạt vía thần.
Làn tóc bồng bềnh mây gió lộng.
Nụ cười tiêu sái ngát hương trầm.
Nhớ anh tia mắt long lanh sáng.
Có hiểu người ta nỗi nhớ thầm.
An Giang
An Giang
Tôi yêu quê tôi yêu mái tranh nghèo tả tơi
Nhạc Phạm Duy
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=187241 (lưu)
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=130073&mpage=7&key=𮂈 (chính)
Đăng nhập để trả lời
0
Mạn phép gửi vài bài thơ  (Chẳng biết có đúng là thơ Đường hay không nữa)
 
Tập uông rượu và làm thơ
 
Mới tập làm thơ tập tập say
Dăm ba bầu rượu ngợm ngợm cay
Liêu xiêu chân bước nghiêng nghiêng bậc
Xoay chuyển đất trời vịn vịn tay
Tình tang còn ngỏ thương thương lắm
Không bướm không hoa rượu rượu khuây
Đường trưa vọng tiếng lua khua guốc
Tự vấn lòng mình vận chuyển xoay
 
Rượu tình
 
Uống rượu quên sầu uống cả Trăng
Tim đau lòng nát uống càng hăng
Kẻ say men rượu tìm đắm đuối
Lảm nhảm câu chi ghẹo chị Hằng
 
Sương đêm lạnh toát hoa đương ngủ
Trăng mờ bóng phủ cảnh nhạt nhòa
Tình cũ đong đầy nơi đáy cốc
Ngoảnh mặt nhìn ai mắt lệ nhòa
 
Ngẫu hứng
 
Mây vờn bóng Nguyệt nhỡn nhành Hoa
Vườn ai nước đọng mưa đêm qua
Trầu văn vẳng tiếng đêm sâu thẳm
Tình hãy còn vương hay thoảng qua
 
Gái má hồng chong đèn khuya lạc lõng
Khách tang bồng quen thói thích vào ra
Hỏi ai vương vấn tình dang dở
Mây đã vờn Trăng sao giỡn Hoa
 
Đăng nhập để trả lời
0
                
 
 
 
 
GIÁNG SINH VÀ NĂM MỚI.
 
CHÁU KÍNH CHÚC BÁC LÀ VÀ ANH TRẦN MẠNH HÙNG LUÔN MẠNH KHỎE -GIA ĐÌNH HẠNH PHÚC VÀ MAY MẮN.
 
 
MINH TUẤN
Lưu
Bu
Đăng nhập để trả lời
0
BÁC LÁ ƠI.
 
Vào Thăm Bác LÁ[:)]
 
Vào thăm xướng họa khác xưa rồi
khắp ngõ vườn riêng mặc nổi trôi
Xuân hạ thơ Đường ai cũng giỏi
Thu đông sầu họa vắng than  ôi
Xuân hương bà chúa như hồn mất
Lý Bạch ông vua cũng chịu thôi
Mới biết hợp tan là phải vậy
Đành thôi mới đấy...đã xa xôi .
 
 
Tam MÃ Đông Đủ.
 
Thơ vần gọi tiếng mến thương
Câu văn chia sẻ đoạn đường cách xa
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: tamma

BÁC LÁ ƠI.
 
Vào Thăm Bác LÁ[:)]
 
Vào thăm xướng họa khác xưa rồi
khắp ngõ vườn riêng mặc nổi trôi
Xuân hạ thơ Đường ai cũng giỏi
Thu đông sầu họa vắng than  ôi
Xuân hương bà chúa như hồn mất
Lý Bạch ông vua cũng chịu thôi
Mới biết hợp tan là phải vậy
Đành thôi mới đấy...đã xa xôi .
 
 
Tam MÃ Đông Đủ.
 

 
CHỊU ÐẤM KHÔNG XÔI
(thân họa Vào Thăm…)
 
Nhất định là nay phải khác rồi
Thơ dòng hiện đại phải buông trôi
Mượn chữ thật sang rền tiếng rỗng
Viết câu vô dụng nặng mùi ôi
Ý tứ hữu tình xem chẳng thiếu
Ngôn từ ngọng nghĩa thấy không thôi
Tựa đề ấm ớ dường say xỉn
Chịu đấm mà ăn chẳng được xôi !
Lá chờ rơi
 
 
Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0
VƯỜN THƠ SAY[:D]
 
 
Chén rượu tỉnh say đón bạn bầy
Túi thơ lơi lả gọi tình mây
Hoa mai sắc thắm nhờ cành cội
Đảo đỏ  khoe duyên với dáng cây
Vườn nghĩa ngàn năm tâm mãi chín
Góc văn một phút dạ khỏa khuây
Lá chờ hoa đợi nên mùa thắm
Gió ngại rung cây trái quả đầy.
 
TAM MÃ
 
 
NĂM MỚI TAM MÃ KÍNH CHÚC BÁC LÁ VÀ CÁC THI NHÂN CỦA TRANG XƯỚNG HỌA CÓ MỘT MÙA XUÂN TRÀN ĐẦY TÂM HUYẾT.
 
 
 
 
 
 
 
 
Thơ vần gọi tiếng mến thương
Câu văn chia sẻ đoạn đường cách xa
Đăng nhập để trả lời
0
CHÚC DUYÊN...NÀNG THƠ.
 
Người cũ đi đâu chẳng đón đàng
năm mới xuân về ,giọt Hồng Sang 
Tú cầu duyên phận ôm vai áo
Mặc bút thơ tan bước lỡ làng
Tuổi mộng hoa cười bao lần nhỉ
Tâm đắng lê bôi sắc mặt vàng
Nước chảy hoa trôi bèo mãi nổi
Mong người hạnh phúc với tình lang
 
 
TAM MÃ
Thơ vần gọi tiếng mến thương
Câu văn chia sẻ đoạn đường cách xa
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-01-02 20:07:28Trần Mạnh Hùng>
Trích đoạn: tamma

CHÚC DUYÊN...NÀNG THƠ.
Người cũ đi đâu chẳng đón đàng
năm mới xuân về ,giọt Hồng Sang 
Tú cầu duyên phận ôm vai áo
Mặc bút thơ tan bước lỡ làng
Tuổi mộng hoa cười bao lần nhỉ
Tâm đắng lê bôi sắc mặt vàng
Nước chảy hoa trôi bèo mãi nổi
Mong người hạnh phúc với tình lang
 
 
TAM MÃ


XUÂN ƯỚC
Xuân về hoa bướm rộ đầy đàng.
Tiếng pháo tạch đùng đón tết sang.
Câu chúc thân tình vang ngõ hẻm.
Lời mừng chào hỏi khắp thôn làng.
Nụ cười tiêu sái như hoa nở.
Cử chỉ hào hoa trổ nét vàng.
Mong ước bốn muà đều tết cả..
Cuộc đời đâu đến nỗi bò lang.
TMH
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-01-15 20:18:19Trần Mạnh Hùng>
Xướng thân mời

NHẬP MỘNG
Từng giọt thời gian thương nhớ ơi.
Nghe trong hơi thở lạc luân hồi.
Hình như tiếng vọng lưu ly vỡ.

Thỏang giống âm vang châu báu rơi

Chìm đắm cõi tình đầy ý vị

Mơ màng nhập mộng chốn chơi vơi.

Đẹp như hoa nở, lòng hoa nở.

Thánh thót cung tơ sóng nhạc trôi

Thảo My
 

 
NHẬP MỘNG 1
BÂNG KHUÂNG
 
Từng giọt thời gian tha thiết ơi.
Giọt từ khóe mắt lệ lăn rơi.
Giọt tràn thương nhớ phai màu má.
Giọt thoat khổ đau thấm mặn môi.
Cắt lịm trái tim đang thổn thức.
Hắn sâu ánh mắt lúc xa vời.
Lòng trong khắc khỏai, trong mòn mỏi.
Trăn trở cùng đêm luống ngậm ngùi
 
Trần Mạnh Hùng

NHẬP MỘNG[size=4]  2
[/size]
NHẬP LUÂN HỒI
 
Nghe trong hơi thở lạc luân hồi.
Tê dại nhịp tim lúc bén hơi.
Làn mắt khép hờ ngây ngất nhắm.
Bờ môi chờ đón lả lơi cười.
Từng vùng máu nóng như triều sóng.
Khỏang trống thần kinh thóat biển khơi.
Sâu thẳm tâm tư cơn lốc xóay.
Nghe như níu kéo nhập luân hồi
TMH

NHẬP MỘNG 3
KHÁNH NGỌC REO
 
Hình như tiếng vọng lưu ly vỡ.
Là mỗi bước chân khánh ngọc reo.
Xóa sạch lời thề trong ánh mắt.
Phá tan truyền kiếp phận mây bèo.
Hình như tiếng vọng kinh siêu thóat.
Là cả dư âm sám hối theo.
Khi trốn,khi tim.khi hội ngộ
Mơ hồ còn sót mảnh trăng treo.
Trần Mạnh Hùng
 

NHẬP MỘNG 4
CƠN SÓNG
Thỏang giống âm vang châu báu rơi.
Thóat từ hơi thở nhẹ đầy vơi.
Không gian ngưng động như tan vỡ.
Thời khắc kết tinh bỗng rã rời.
Thần thể bồng bềnh tan nghiệp kiếp.
Tâm tư chìm nỗi mất tăm hơi.
Còn bao nhiêu nữa cơn cuồng sóng.
Vũ trụ bé dần đã vỡ đôi
TMH

NHẬP MỘNG  5
DÂNG HIẾN
Chìm đắm cõi tình đầy ý vị
Nhớ, yêu trong cuốn hút đam mê.
Nhớ từng lời nói trong chiều chuộng.
Nhớ cả nụ hôn lắm vụng về.
Cử chỉ thân thương muôn ý gợi.
Tâm tư  dâng hiến vạn câu thề.
Trao nhau rung động sâu xa nhất.
Lúc vắng tin nhau, lúc cận kề.
Trần Mạnh Hùng
 
NHẬP MỘNG 6
NGẨN NGƠ
Mơ màng nhập mộng chốn chơi vơi
Hồn phách ngẩn ngơ thoái vị đời
Gió cả sóng to tràn bến mộng.
Lời thương câu nhớ ngập bờ môi
Những khi xuân ý dâng cao nhất.
Là lúc châu thân vỡ vụn rời
Một thoáng mơ hồ thuyến tách bến
Tiếng lòng thổn thức thoát cung trôi .
TMH


"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-01-03 13:01:57lá chờ rơi>

VỠ MỘNG
 
Giấc mộng đêm qua lại vỡ rồi
Mối tình tươi đẹp phải than ôi
Bao nhiêu âu yếm khi còn mộng
Từng ấy chanh chua lúc giữa đời
Trong mộng em hiền như tố nữ
Ngoài đời em dữ tựa thiên lôi
Sao em không mãi là trong mộng
Ðể mối tình ta mãi tuyệt vời !
Lá chờ rơi

Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0

VỠ MỘNG

Giấc mộng đêm qua lại vỡ rồi
Mối tình tươi đẹp phải than ôi
Bao nhiêu âu yếm khi còn mộng
Từng ấy chanh chua lúc giữa đời
Trong mộng em hiền như tố nữ
Ngoài đời em dữ tựa thiên lôi
Sao em không mãi là trong mộng
Ðể mối tình ta mãi tuyệt vời !
Lá chờ rơi


Đành theo thói đời...
 
Chót đã yêu nhau dính phận rồi
Sợ cười thiên hạ nói tình ôi
Nửa cân tám lạng đong lời nói
Ba vạn tam banh giữ thói đời
Thiên tính đã mang người lộn chúa
Trần răn nếm đủ đấm rồi lôi
Vợ chua đã tạo ra chồng phũ
Thơm thối ôi thiu mãi nửa vời.
 
tam mã
Thơ vần gọi tiếng mến thương
Câu văn chia sẻ đoạn đường cách xa
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Vy Ân

Xướng thân mời

NHẬP MỘNG
Từng giọt thời gian thương nhớ ơi.
Nghe trong hơi thở lạc luân hồi.
Hình như tiếng vọng lưu ly vỡ.
Thỏang giống âm vang châu báu rơi
Chìm đắm cõi tình đầy ý vị
Mơ màng nhập mộng chốn chơi vơi.
Đẹp như hoa nở, lòng hoa nở.
Thánh thót cung tơ sóng nhạc trôi
Thảo My
 
CHẤM PHÁ
Từng giọt thời gian thắm thịt da.
Êm như lưới nhện vướng sương sa.
Bồng bềnh ảo giác chưa ngưng động.
Ngây ngất chân tâm bỗng vỡ òa.
Một thóang ngẩn ngơ vừa vụt đến.
Đôi lần quần quại đã rời xa.
Mơ hồ nào biết đâu là mộng.
Chấm phá đời nhau thấm lệ nhòa.
Thảo My
 
CUNG TRẦM BỔNG
Từng giọt thời gian cột trói nhau.
Vòng tay săn đón khóa cung sầu.
Xin cho hạnh phúc long lanh mãi.
Trọn giữ tình yêu thấm dịu sâu.
Sóng mắt chứa chan như muốn ngỏ 
Bờ môi chờ đợi ngọt làm sao
Hòa trong điệu nhạc cung trầm bổng.
Thóat chốn trần gian lạc mộng đào.
Vy Ân
 
 
 

VƯỜN XUÂN ÐẸP MÃI
(thân họa Cung Trầm Bổng)
 
Nghiên vàng bút bạc mãi bên nhau
Thách đố thời gian quyết chẳng sầu
Nghìn dặm phong ba chung nghĩa cả
Ðôi dòng trăng nước một tình sâu
Bấy lâu ải Bắc mờ tin nhạn
Một thoáng trời Nam rực ánh sao
Thoạt đến thoạt đi dường ảo mộng
Vườn xuân đẹp mãi bóng anh đào.
Lá chờ rơi
 
Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Trần Mạnh Hùng

 
Cây ấu sống trên mặt nước, có người bảo củ nó lòng thòng trong nước, người khác lại bảo củ nó trong đất như củ năng củ sen.
Tôi chưa có dịp thấy cây, nhưng luôn luôn thấy củ ấu rất sạch không hề dinh chút bùn đất.
Nếu nó lòng thòng trong nước chỉ thò tay xuống là hái được thì đó là « trái ấu »,
 
 
Xin hỏi Bác Lá " Trái Ấu  " ra từ RẼ hay là từ NHÁNH.
 Nếu từ rẽ thì gọi là " CỦ"
Nếu từ nhánh gọi là "TRÁI"
TMH

 
Sáng này tôi có dịp về nhà quê nên đã hỏi kỷ về cây sinh ra trái “ấu”. Ðó là một loại cây có gốc mọc quanh bờ ao hoặc dưới đáy ao. Nhưng thân của nó phát triển thành một loại giây ngoằn ngoèo nổi trên mặt nước. Từ các nách lá mọc ra củ ấu hay trái ấu nằm thòng trong nước phía dưới các lá.
 
Nhưng hai cái định nghĩa về “củ” đều sai : TMH bảo rằng : từ rễ sinh ra thì gọi là “củ”, từ nhánh sinh ra thì gọi là “trái”.
Còn tôi thì tưởng rằng cái gì phải moi phải móc từ trong đất ra là “củ”, còn chỉ đưa tay ra hái là “trái”.
 
Hai định nghĩa trên đây đều sai bởi vì có một loại “quả” do rễ sinh ra, và nằm hoàn toàn trong đất, nhưng không ai gọi là “củ” cả. Ðó là cây “đậu phọng”. Những quả “đậu” dài ngắn khác nhau, gồm từ 1 đến 4 hạt đều được sinh ra từ rễ và hoàn toàn nằm sâu trong đất. Khi thu hoạch là phải nhổ luôn cả cây lên mới lấy được các “quả” đậu phọng.
 
Kết luận, vậy là cái “củ” của TMH đã hỏng !
Và có bài thơ an ủi như sau :
 
VỊNH QUẢ ÐẬU PHỌNG
 
Củ “không” trái “chẳng” một mình ta
Rú rí nằm trong giữa ruột rà
Quả ấy sinh ra từ rễ gốc
Tên kia không đặt vẫn con nhà
Chẳng xem là “củ” vì không củ
Không gọi là “hoa” bởi chẳng hoa
Có lúc ngọt bùi khi sống sượng
Lắm người dị ứng phải dang xa* !
Lá chờ rơi
 
* có rất nhiều người dị ứng với đậu phọng
 
Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-11-11 03:24:57Huyền Băng>
Biệt Hàn San


Đứng giữa Hàn San cạnh dốc Phong
Buổi mai tỏ rạng mặt trời hồng
Khoan thai thiếu nữ tay vung mái
Lờ lững mộc thuyền bóng thả sông
Chậm ngắm cảnh xuân hồn bỡ ngỡ
Yên nhìn dáng liễu dạ bềnh bồng
Nghe đâu chuông đổ rền trên điện
Tỉnh giấc âu lòng giữa cảnh không

Đông Hòa
26.10.07

 
Xuân Viếng Hàn San
 
Hàn San cổ tự* đỉnh nghinh phong
Gội nắng Cô Tô** rạng ánh hồng
Khói sớm Đông nam về cửa biển
Chuông chiều tây bắc vọng bờ sông
Ru tình mặc khách lòng an tịnh
Xúc cảm thi nhân bút trổi bồng
Khởi một niệm từ nơi đất phật
Xuân tràn tự tại khắp chân không
 
Đồng Lão
 
r
*Hàn San = núi Hàn có ngôi cổ tự ở ngoại thành Cô Tô
 
 
  Cô Tô = ( đảo Cô Tô và quần đảo Vân Hải) Nằm ở phía đông đảo Cái Bàu và cách đảo Cái Bàu khoảng 24,5km, ở trong khu du lịch Hạ Long-Vân Hải. Hầu hết các đảo đều là đảo núi sót cấu tạo bằng cát kết và đá phiến sét phân nhịp Silua. Diện tích tổng hợp khoảng 37km2, độ cao 190m. Gồm các đảo: Cô Tô, Cô Tô con, Thanh Lâm, hòn Cá Chép, hòn Khoai Lang, hòn Ngang, hòn Bảy Sao, hòn Con Ngựa, hòn Núi Ngọn, hòn Ba Đình và các đảo nhỏ khác
 
Mến chào thi sĩ Đông Hòa , rất vui được họa thơ cùng anh.
Không biết Hàn San mà Đồng Lão nói đây có cùng 1 địa danh với Hàn San ở bài thơ của bạn không ?
Ai công hầu ai khanh tướng trong trần ai ai dễ biết ai
Thế chiến quốc thế xuân thu gặp thời thế thế thời phải thế
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-10-31 19:56:35Đông Hòa>
Trích đoạn: Đồng Lão

Biệt Hàn San


Đứng giữa Hàn San cạnh dốc Phong
Buổi mai tỏ rạng mặt trời hồng
Khoan thai thiếu nữ tay vung mái
Lờ lững mộc thuyền bóng thả sông
Chậm ngắm cảnh xuân hồn bỡ ngỡ
Yên nhìn dáng liễu dạ bềnh bồng
Nghe đâu chuông đổ rền trên điện
Tỉnh giấc âu lòng giữa cảnh không

Đông Hòa
26.10.07

 
Xuân Viếng Hàn San
 
Hàn San cổ tự* đỉnh nghinh phong
Gội nắng Cô Tô** rạng ánh hồng
Khói sớm Đông nam về cửa biển
Chuông chiều tây bắc vọng bờ sông
Ru tình mặc khách lòng an tịnh
Xúc cảm thi nhân bút trổi bồng
Khởi một niệm từ nơi đất phật
Xuân tràn tự tại khắp chân không
 
Đồng Lão
 
*Hàn San = núi Hàn có ngôi cổ tự ở ngoại thành Cô Tô
 
 
  Cô Tô = ( đảo Cô Tô và quần đảo Vân Hải) Nằm ở phía đông đảo Cái Bàu và cách đảo Cái Bàu khoảng 24,5km, ở trong khu du lịch Hạ Long-Vân Hải. Hầu hết các đảo đều là đảo núi sót cấu tạo bằng cát kết và đá phiến sét phân nhịp Silua. Diện tích tổng hợp khoảng 37km2, độ cao 190m. Gồm các đảo: Cô Tô, Cô Tô con, Thanh Lâm, hòn Cá Chép, hòn Khoai Lang, hòn Ngang, hòn Bảy Sao, hòn Con Ngựa, hòn Núi Ngọn, hòn Ba Đình và các đảo nhỏ khác
 
Mến chào thi sĩ Đông Hòa , rất vui được họa thơ cùng anh.
Không biết Hàn San mà Đồng Lão nói đây có cùng 1 địa danh với Hàn San ở bài thơ của bạn không ?



Xin chào Đồng Lão -

Mạn phép nói cùng Đồng Lão rằng đây cũng là một bài thi hoạ cùng Tiểu Vũ Vi - Bích Phượng ( Vũ Thi Viên )(Trường Tương Tư )

Nguyên văn bài xướng như sao :


Viếng chùa Hàn san

Hàn San cổ tự nép cầu Phong (*)
Mái ngói, tùng xanh tắt ánh hồng
Rặng liễu sương giăng mờ bóng nguyệt
Hàng cây gió thổi lạnh bờ sông
Bãi cồn cát tỏa đưa chân quạ
Chùa núi chuông ngân vọng mái bồng
Lữ khách lên đò qua bến Giác
Chầy kình ai đấm giữa hư không



Tiểu Vũ Vi


(*)Chùa Hàn San là một ngôi chùa hẻo lánh ngoài thành Ngô Huyện thuộc tỉnh Giang Tô . Xung quanh bát ngát rừng mai, phía sau dòng sông xanh ngắt lững lờ uốn khúc. Phía trước của chùa có cây cầu đá bắc qua sông, cầu có cây phong nên gọi là Phong Kiều


 
Gió vẫn thổi trên những tầng mây , ngày vẫn trôi qua có ai nghĩ được gì trong khoảng miên man bất tận . Hỡi em ! Ta sẽ yêu em như những ngày xưa đầy mộng tưởng trong giấc mơ viết thành bài thơ tình lãng mạn ....
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-10-31 19:34:27Đồng Lão>
Xin chào Đồng Lão -

Mạn phép nói cùng Đồng Lão rằng đây cũng là một bài thi hoạ cùng Tiểu Vũ Vi - Bích Phượng ( Vũ Thi Viên )(Trường Tương Tư )

Nguyên văn bài xướng như sao :



Viếng chùa Hàn san


Hàn San cổ tự nép cầu Phong (*)
Mái ngói, tùng xanh tắt ánh hồng
Rặng liễu sương giăng mờ bóng nguyệt
Hàng cây gió thổi lạnh bờ sông
Bãi cồn cát tỏa đưa chân quạ
Chùa núi chuông ngân vọng mái bồng
Lữ khách lên đò qua bến Giác
Chầy kình ai đấm giữa hư không



Tiểu Vũ Vi



(*)Chùa Hàn San là một ngôi chùa hẻo lánh ngoài thành Ngô Huyện thuộc tỉnh Giang Tô . Xung quanh bát ngát rừng mai, phía sau dòng sông xanh ngắt lững lờ uốn khúc. Phía trước của chùa có cây cầu đá bắc qua sông, cầu có cây phong nên gọi là Phong Kiều

 
Thú thật với Đông Hòa , khi đọc bài biệt Hàn San của bạn trong lòng Đồng Lão quả thật có chút cảm xúc nên quyết định họa bài này , nhưng khổ nổi lại không có tài liệu lịch sử cũng như địa lý về Hàn San , vì thế nên Đồng Lão mới truy tầm trong tự điển tiếng việt mới biết được Hàn San là ngọn núi Hàn có ngôi cổ tự ở huyện Cô Tô thuộc tỉnh Giang Tô. Nhưng khi tìm hiểu về Giang Tô thì lại thấy không nói đến , nên Đồng Lão quay ngược trở lại tìm về Cô Tô thì biết rằng đây là huyện Cô Tô thuộc tỉnh Quảng Ninh , vì vậy trên phần chú thích mới không nhắc đến Giang Tô vì ngại khi viết ra Giang Tô nhưng có người hỏi đến mà không biết trả lời thì thật là ngượng ngùng lắm . Bài họa của Đồng Lão có đề cập đến đỉnh nghinh phong , đỉnh nghinh phong ở đây không viết hoa cho nên chúng ta có thể hiểu rằng ngôi chùa trên đỉnh cao đón gió chứ không phải danh từ tên của 1 địa danh .
Cám ơn thi sĩ Đông Hòa đã cho Đồng Lão có cơ hội họa bài thơ hay. Bài thơ này quá trình xướng họa quả thật kì thú.
 
Nhờ bạn Đông hòa sửa dùm trong quote ở bài họa của Đồng Lão bị lạc vận ở câu thứ 6 là "bút trổi bồng" nhưng ĐL đã viết sai thành trổi phồng. Cám ơn nhiều.
Ai công hầu ai khanh tướng trong trần ai ai dễ biết ai
Thế chiến quốc thế xuân thu gặp thời thế thế thời phải thế
Đăng nhập để trả lời
0