📢 Hướng dẫn đăng bài viết Xem chi tiết »
📢 Diễn đàn Việt Nam Thư Quán đã hoạt động trở lại! Xem chi tiết »

Diễn Đàn » Thơ Đường

BẢN NHÁP THƠ ĐƯỜNG XƯỚNG-HỌA

7.791 trả lời, 704.971 lượt xem — Trang 137 / 260
Trích đoạn: Hô Bảo Nghĩa

Xin mời quý bạn nếm chút Trung Thu
 

 
TRUNG THU HOÀI CẢM
 
Vẫn dáng thanh tao của thuở nào
Chân trời góc bể lại tìm nhau
Nhấp nhô nỗi nhớ ngày xanh tóc
Dào dạt niềm thương lúc bạc đầu
Mượn ánh trăng vàng soi tám cõi
Mang dòng thơ ngọc trải năm châu
Ấm nồng hương gió tình mai trúc
Man mác trời thu nối nhịp cầu.
 
                                                Lá chờ rơi 07/09/08
 Ước nguyện tròn trăng
 
Về đây trăng hỡi, sáng tròn nào!
Gió thổi ta cùng say với nhau
Văng vẳng trong hương hồn nghĩa cũ
Chập chờn bên sắc mộng tình đầu
Sông ân lấp lánh khơi dòng ngọc
Biển ái mênh mang kết chuỗi châu
Ảo vọng bồng bềnh thơm suối tóc
Cứ tròn trăng sáng, lại mong cầu…
 
                            Hô Bảo Nghĩa
                              07092008

Kính bác xin được nếm một chút. và HBN xin phép mang phần quà trăng của bác về trang hoàng nhà chuẩn bị đón trung thu. Xin cảm ơn bác!
Trân trọng


Thân chào bạn Hồ Bảo Nghĩa,
 
Cẩn trọng quá cũng mất phần thân mật, xin đừng ở những lần sau.
Thơ bạn gợi cảm nhiều cho người đọc. Tên bài thơ cũng đã làm ấm lòng người.
Riêng chữ ký đối với tôi lại thêm phần đặc biệt. Nó làm tôi nhớ đến 4 câu thơ của Đinh Hùng viết để mở đầu một băng ngâm thơ của Hồ Điệp. Tôi chỉ nghe và chép lại không biết có đúng nguyên văn không, như sau :
 
Hoa mở đài gian nhạc mở cung
Đài hoa cung nhạc phấn hương tung
Bỗng đâu nhạc khép hoa gãy cánh
Nhìn xuống trang thơ lửa bập bùng !
 
Lửa cũng bập bùng trên chữ tên của bạn rất đẹp.
 
Thân mến.
Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0


DỖ GIẤC SAY
 
Nửa mừng ai đã biết yêu ai
Nửa tựa tim lòng vướng phải gai
Xin chúc chỉ hồng chung mối một
Xin cầu duyên thắm mãi hòa hai
Buồn vương khóe lá ru người tỉnh
Rượu rót đầu môi dỗ giấc say
Cay mắt chơi vơi tình sánh đọng
Trăm năm còn lại phút riêng này !
 
Lá chờ rơi 07/09/08
 
GÓC TRỜI RIÊNG
Em nghĩ đến ai???, nhớ đến ai???
Nghe lòng rướm máu chạm hồng gai!!!
Tình yêu trân quý hay mai một???
Thương nhớ , dày vò có cả hai???
Em nghĩ đến ai trong nỗi nhớ???
Em mơ nhập mộng trọn lần say???
Trao em trọn vẹn ngày thân ái.
Một góc trời riêng yêu dấu này
Trần Mạnh Hùng
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-09-07 16:36:38Trần Mạnh Hùng>
Xin mời quý bạn nếm chút Trung Thu
 

 
TRUNG THU HOÀI CẢM
 
Vẫn dáng thanh tao của thuở nào
Chân trời góc bể lại tìm nhau
Nhấp nhô nỗi nhớ ngày xanh tóc
Dào dạt niềm thương lúc bạc đầu
Mượn ánh trăng vàng soi tám cõi
Mang dòng thơ ngọc trải năm châu
Ấm nồng hương gió tình mai trúc
Man mác trời thu nối nhịp cầu.
 
                                                Lá chờ rơi 07/09/08
 Ước nguyện tròn trăng
 
Về đây trăng hỡi, sáng tròn nào!
Gió thổi ta cùng say với nhau
Văng vẳng trong hương hồn nghĩa cũ
Chập chờn bên sắc mộng tình đầu
Sông ân lấp lánh khơi dòng ngọc
Biển ái mênh mang kết chuỗi châu
Ảo vọng bồng bềnh thơm suối tóc
Cứ tròn trăng sáng, lại mong cầu…
 
                            Hô Bảo Nghĩa
                              07092008

Kính bác xin được nếm một chút. và HBN xin phép mang phần quà trăng của bác về trang hoàng nhà chuẩn bị đón trung thu. Xin cảm ơn bác!
Trân trọng


Thân chào bạn Hồ Bảo Nghĩa,
 
Cẩn trọng quá cũng mất phần thân mật, xin đừng ở những lần sau.
Thơ bạn gợi cảm nhiều cho người đọc. Tên bài thơ cũng đã làm ấm lòng người.
Riêng chữ ký đối với tôi lại thêm phần đặc biệt. Nó làm tôi nhớ đến 4 câu thơ của Đinh Hùng viết để mở đầu một băng ngâm thơ của Hồ Điệp. Tôi chỉ nghe và chép lại không biết có đúng nguyên văn không, như sau :
 
Hoa mở đài gian nhạc mở cung
Đài hoa cung nhạc phấn hương tung
Bỗng đâu nhạc khép hoa gãy cánh
Nhìn xuống trang thơ lửa bập bùng !
 
Lửa cũng bập bùng trên chữ tên của bạn rất đẹp.
 
Thân mến.
NGUYỆN CẦU
Ta đã gặp chưa ở chốn nào???
Hay là triệu kiếp mãi tìm nhau.
Hay là giấc mộng hoài mơ tưởng.
Hay cũng tương tư khởi gút đầu.
Tình đã lên ngôi trong biển nhớ.
Duyên càng bén nợ kết thành châu.
Nhớ nhau ta lại tìm trong mộng.
Điệp khúc tương tư với nguyện cầu
Trần Mạnh Hùng
 


"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
NGUYỆN CẦU
Ta đã gặp chưa ở chốn nào???
Hay là triệu kiếp mãi tìm nhau.
Hay là giấc mộng hoài mơ tưởng.
Hay cũng tương tư khởi gút đầu.
Tình đã lên ngôi trong biển nhớ.
Duyên càng bén nợ kết thành châu.
Nhớ nhau ta lại tìm trong mộng.
Điệp khúc tương tư với nguyện cầu
Trần Mạnh Hùng
 
Tiếc Nuối
Em đã gặp anh thuờ xa xưa
Thuở trăng tròn bóng ,lá giao mùa
Thử em đôi tám ,bờ môi mọng
Nhứ áng mây hồng ,sau cơn mưa
 
 
Thời gian thấm thoát tựa thoi đưa
Em --Anh giờ như lá cuối mùa
Duyên ta không thắm ,thôi đành lỡ
Luyến tiếc làm chi...tuổi già nua  
 
 
 
 CLB
 
 ghé thăm  nhà anh , gừi lại vần thơ cuối  tuần, chúc   anh luôn vui và có những ý thơ hay ạh. 
 
Ta không là Nhà Thơ
Cũng Chẳng là Thi Sĩ
Vần Thơ chưa cạn ý
Chỉ buồn viết vu vơ


http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=389191 Thơ & Đời
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-09-12 18:07:46giotsuongthu>
CŨNG LÀ HƯơNG
Thắc mắc làm chi cái "chiện" đường.
Ăn càng , nuốt vội cũng sình chương.
Ngôn nhiều rách việc càng mò mẫm.
Luận lắm mất công phải nhắc tuồng.
Trăm ý, trăm người xưa vẫn vậy.
Hoa thơm, hoa xú cũng cho huơng.
Việc đời tích cũ sao chưa thuộc???
Thắc mắc làm chi cái "chiện" đường
Trân Mạnh Hùng



ĐÂU DÁM THẮC MẮC
 
Dám thấc mắc chi cái chiện đường.
Chỉ là học lóm chút văn chương.
Mê say lời ngọc văn nhân khách,
Chúa ghét vần thô bọn rỡm tuồng.
Chẳng được học thầy đành học bạn,
Nằm lòng "hữu xạ tự nhiên hương",
Vườn thơ cũng chỉ là thơ thẩn,
Nào dám đua chen cái chiện đường !
 
                                 giotsuongthu
Đăng nhập để trả lời
0
 
TUỔI GIÓ SƯƠNG
(thân tặng những kẻ đang YÊU)

Thôi nhắc làm chi tuổi gió sương
Mấy lần gặp gỡ mấy lần thương
Ai như cơn gió ngoài khơi rộng
Ai chỉ là mây của dặm trường
Khi gió đưa mây tình chớm nở
Khi mây chờ gió mộng còn vương
Giờ đây đôi ngã chia mây gió
Nhớ lúc chung nhau… mấy đoạn đường.

Lá chờ rơi 05/09/08
 
ƠN NGƯỜI
(Kính tặng Bác Lá)
 
Tuổi hạc lưng vời tóc điểm sương
Mà lòng trắc ẩn trĩu yêu thương
Vần thơ chắp cánh tung trời lộng
Ý nguyện chăm nom sánh Học Đường
Lúc hạn đem mưa về tưới mộng
Khi buồn chắp mối nối tơ vương
Công Dung nhắc nhớ lường khôn dại
Đức hạnh khuyên lo bước đoạn trường
 
Kim Giang

 
ĐÊM VẮNG
 
Hỡi người nơi điếm cỏ cầu sương
Mỗi bước thu về có nhớ thương
Con dại nhắc cha trong tiếng khóc
Mẹ yêu nhớ trẻ lúc lên đường
Phòng khuê vắng vẻ đêm mòn mỏi
Cung nhạc mơ màng tiếng vấn vương
Thổn thức xuân qua người chẳng lại
Biết đâu đêm vắng gửi tình trường !
 
Lá chờ rơi 07/09/08
 

Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-09-08 01:04:19vancali96>


LÁ CÒN REO
 
Gió còn lên mạnh Lá Còn Reo
Tám chục xuân thu kiếp bọt bèo
Kẻ ghét vẫn chờ xem ngã ngựa
Người thương luôn đợi dắt qua đèo
Ai buồn thơ viết câu cù lét
Ai nghịch vần gieo chữ lộn mèo
Bởi thấy cõi trần vui nhộn quá
Bụt làm khăn gói quyết về theo !
 
Lá chờ rơi 06/09/08


LÁ VẪN REO

Lá vẫn xanh màu gọi gió reo
Dòng sông thơ mộng nở hoa bèo
Đường xa bạn hữu cùng chung bước
Gian khó tâm giao chả ngại đèo
Sướng khổ buồn vui chi khúc ngoặt
Gần xa cách biệt sải chân mèo
Bác còn khoẻ lắm thơ dào dạt
Càng quý càng yêu phải gắng theo./.
 
Chạt tiền sư 6/9/2008
 
NÚI ĐÁ REO
 
Đón gió phương nam núi đá reo.
Bồng con theo dấu đám chân bèo.
Ngàn năm ngóng đợi trên đầu gió.
Một kiếp chờ trông đứng giữa đèo.
Nước mắt đã tuông bào bóng đá.
Lắng tai nghe ngóng thính hơn mèo.
Núi rừng mờ mịt trong sương khói.
Hóa đá dưới trời vẫn dõi theo.
 
Trần Mạnh Hùng

Bác Lá thơ vàng

Thác nước muôn đời tiếng vẫn reo
Trời cho sen trắng mọc ao bèo
Văn cùn vắng bạn trao dồi bút
Núi lỡ chờ ai mãi gọi đèo
Dáng hạc nô đùa vung gậy trúc
Đầu xanh hớn hở mướt lông mèo
Tình ca Lão xướng người yêu quý
Bác Lá thơ vàng lắm kẻ theo

Vancali 9.7.08
 
Chúc quý huynh chủ nhật vui...[:)]
Khổng Tử có dạy :
- Làm thơ để kết thêm tình bạn
- Làm thơ để phấn khởi đời sống
- Làm thơ để ngợi ca cuộc đời
- Làm thơ để học hỏi đạo lý làm người .
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-09-08 03:43:53lá chờ rơi>
Trích đoạn: vancali96



LÁ CÒN REO
 
Gió còn lên mạnh Lá Còn Reo
Tám chục xuân thu kiếp bọt bèo
Kẻ ghét vẫn chờ xem ngã ngựa
Người thương luôn đợi dắt qua đèo
Ai buồn thơ viết câu cù lét
Ai nghịch vần gieo chữ lộn mèo
Bởi thấy cõi trần vui nhộn quá
Bụt làm khăn gói quyết về theo !
 
Lá chờ rơi 06/09/08


LÁ VẪN REO

Lá vẫn xanh màu gọi gió reo
Dòng sông thơ mộng nở hoa bèo
Đường xa bạn hữu cùng chung bước
Gian khó tâm giao chả ngại đèo
Sướng khổ buồn vui chi khúc ngoặt
Gần xa cách biệt sải chân mèo
Bác còn khoẻ lắm thơ dào dạt
Càng quý càng yêu phải gắng theo./.
 
Chạt tiền sư 6/9/2008
 
NÚI ĐÁ REO
 
Đón gió phương nam núi đá reo.
Bồng con theo dấu đám chân bèo.
Ngàn năm ngóng đợi trên đầu gió.
Một kiếp chờ trông đứng giữa đèo.
Nước mắt đã tuông bào bóng đá.
Lắng tai nghe ngóng thính hơn mèo.
Núi rừng mờ mịt trong sương khói.
Hóa đá dưới trời vẫn dõi theo.
 
Trần Mạnh Hùng

Bác Lá thơ vàng

Thác nước muôn đời tiếng vẫn reo
Trời cho sen trắng mọc ao bèo
Văn cùn vắng bạn trao dồi bút
Núi lỡ chờ ai mãi gọi đèo
Dáng hạc nô đùa vung gậy trúc
Đầu xanh hớn hở mướt lông mèo
Tình ca Lão xướng người yêu quý
Bác Lá thơ vàng lắm kẻ theo

Vancali 9.7.08
 
Chúc quý huynh chủ nhật vui...[:)]


THÂM TẠ
 
Thâm tạ lời khen mũi nở to
Thơ khô thơ ướt nấu chung lò
Ghẹo ai ai ghẹo ăn rồi nói
Vần kẹt kẹt vần duỗi lại co
Bảy chữ tám câu ngày chọn lọc
Năm vần hai đối tối lường đo
Gặp khi ý cạn lời khô héo
Cắm bút vào nghiên lại ngủ khò.
 
Lá chờ rơi 08/09/08
 
Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-09-08 14:22:53Trần Mạnh Hùng>
CÓC SỢ NGHÈO
 
Có vợ như thuyền đã thả neo
Phây phây tối lại ngủ giường lèo*
Chưa ham tí nhóc thời kiêng tránh
Muốn có mầm non phải cấy gieo
Trở giấc chẳng lo không kẻ gác
Nằm mơ vẫn ngại có người theo
Bùa mê vợ ếm là duyên nợ
Được vợ yêu thương cóc sợ nghèo !
 
Lá chờ rơi 20/08/08
 
* cách ngôn :

một vợ nằm giường lèo
hai vợ nằm chèo queo
ba vợ nằm chuồng heo !

Xin mạng  phép họa vui với bác Lá câu tứ tuyệt (không có thời giờ)
 
Duyên nghèo 

Đêm rồi trộm viếng chặt dây neo 
Hắn cõng nhà tôi chạy một lèo
Đợi mãi  sao  người không đến trả
Tình chung mất trắng tại duyên nghèo
 
Long vũ 22.8.2008
 
 
Khổ Triền Miên
 
Bao năm vật vả với gieo neo
Số ế trơn tru tuột thẳng lèo
Đất tốt không người chăm cuốc tỉa
Đồng khô lắm cỏ khó ươm gieo
Mạ non cắm xuống sâu sà đến
Bão dữ tràn qua nước cuốn theo
Nghiệp khổ vương mang đời lận đận
Còn ham lấy vợ sợ chê nghèo[:D]
 
Đồng Lão
 
Chào huynh Đồng Lão chúc huynh chủ nhật vui  vẻ hì hì [:)]

 Số nghèo
 
Ngọn gió đêm rồi bỗng đứt neo
Thuyền đi bỏ lại mảnh tơ lèo
Bao ngày kỷ niệm mình nung nấu
Một phút hương thừa bậu đã gieo
Cánh nhạn quên lời nương sóng nổi
Cành hoa nhớ lá gởi tình theo
Khoái thơ thích nhạc đời thi sĩ
Vắng bạn đường chung bởi số nghèo
 
Vancali 8.24.08
 
Chúc quý  huynh ,tỷ chủ nhật tươi vui [;)]
 
Chào em Vancali , lúc nào ghé thăm anh Đồng Lão cũng đều kèm theo lời chúc. Thiệt là dễ thương. Cám ơn em nhiều nhé.
 
Sợ Chi Nghèo
 
Thuyền về bến đỗ mệt buông neo
Gác gióng chèo phơi nghĩ lái lèo
Nhớ buổi triều lên tay lưới thả
Thương vầng ô lạc cảm tình gieo
Dầu cho bão tố duyên tơ đứt
Vẫn giữ vui cười kỷ niệm theo
Gội nắng pha sương dầm tục lụy
Chua cay nếm đủ sợ chi nghèo
 
Đồng Lão
 
KHÓ CÙ NEO

Không duyên không nợ khó cù neo
Chớ trách ai sao lại hứa lèo
Dẫu hạt mơ xuân tràn nhựa sống
Đương mùa nắng hạ chớ đem gieo
Một lời hẹn ước tuy còn đó
Muôn dặm sông hồ vẫn khó theo
Tựa cửa trông ra buồn mắt ếch
Đua đòi chi với một thân nghèo.
 
Lá chờ rơi 27/08/08
 

 Xin nối gót Bác Lá với huynh Đồng nè.......hì ì.....[:D]
 
Tim nghèo !
 
Tin người hứa hẹn sẽ tìm neo
Bóng cũ lời xưa dĩ vãng lèo
Đợi gió đùa mây về bến đỗ
Chờ mưa ướt đất nẩy mầm gieo
Đồng khô giá lạnh đời mơ ước
Cỏ úa hoang tàn mộng vẫn theo
Gác vắng đêm buồn chim nhớ bạn
Trời thu tủi phận khóc tim nghèo
 
Vancali 8.28.08


Thấy Vậy …

 
Tách bến còi vang nhổ kéo neo
Người đưa vẫy tiễn chúc suông lèo
Nhìn lên bịn rịn đầm đìa rớt
Ngó xuống bùi ngùi quyến luyến gieo
Mặt hướng trùng khơi thương ở lại
Đầu chong sóng cả nhớ mang theo
Bao lần thủy thủ lênh đênh mới
Biết chắc mình đang xẹp lép nghèo
 
 NhàQuê
 

Chỉ sợ

Đào nguyên cảnh đẹp ghé thuyền neo
Gối cỏ trăng thanh đánh một lèo
Dưỡng tánh thiện căn rồi được hưởng
Tu tâm nghiệp chướng sẽ không gieo
Thấy vùng lửa bỏng tìm phương tránh
Gặp suối trong lành gội bước theo
Thiếu áo chẳng lo trời gió rét
Sợ hồn rách rưới nghĩa nhân nghèo

Trúc Giang 07-09-08

 
 

CHỈ SỢ NGHÈO
 
Bão lớn thuyền con chịu đứt neo
Xem như tơ nhện sợi giâylèo
Sóng dồi bởi trước tu không khéo
Gió giật vì xưa phước chẳng gieo
Địa ngục mở toang nhìn rực lửa
Thiên đường khép lại chẳng cho theo
Thôi đành bám chặt giây oan trái
Chẳng sợ nguy nan chỉ sợ nghèo !

Lá chờ rơi 08/09/08
 
 
ĐOÁI NGHÈO
Thui thủi đi về trước cảnh neo.
Tâm tình chân thật chẳng ngôn lèo.
Chánh thê, hầu thiếp cơm không ngọt.
Con thứ, con dòng đức bạc gieo.
Sáng sớm vang rền sư tử hống.
Đêm khuya tranh chấp đối lòng theo.
Thân này sao xẻ làm hai được.
Chẳng cảnh giường không , chẳng đoái nghèo
Trần Mạnh Hùng
 
 
 
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-09-09 02:56:53lá chờ rơi>


MỘNG RỒI MƠ
(thân tặng những ai tự thấy có mình)
 
Em chẳng tìm đâu cũng sẵn thơ*
Nắng trong hoa với gió bên hồ
Sáo diều vi vút treo đầu gió
Sông vắng mênh mang đợi tiếng hò
Nghe cuốc gọi hè non nhớ nước
Lời ai ru trẻ mộng rồi mơ
Dành riêng em đấy khi tình tự
Ta sẽ đi về những cảnh xưa.

Lá chờ rơi 09/09/08
 
* các câu chữ đỏ là mượn thơ Đinh Hùng, bài Tự Tình Dưới Hoa, thiên thứ 5

[/align]
Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-09-10 17:42:00vancali96>
 
 Hôm nay thứ ba còn  ba ngày dài thòng nữa , tặng Bác Lá đọc cho vơi bớt cưc nhọc nha hì hì...[:)] í mà Bác hỏng có...nghỉ hưu mà ta...lộn chuồng gùi [:&#39;(]
 
Gái khổ !
 
Hoàng hôn tựa cửa ngắm bờ sông
Soi kiếng cười duyên má ửng hồng
Nhí nhảnh giầy cao chườm cẳng thử
Bung xòe váy cụt ướm người trông
Xoay mình tóc xõa mơ hoàng tử
Liếc mắt tình đưa dệt mộng lòng
Tối đến tango dìu lả lướt
Ngày sau cứ vậy khổ đời không ?
 
Vancali9.9.08


 
 
Khổng Tử có dạy :
- Làm thơ để kết thêm tình bạn
- Làm thơ để phấn khởi đời sống
- Làm thơ để ngợi ca cuộc đời
- Làm thơ để học hỏi đạo lý làm người .
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-09-10 17:47:03lá chờ rơi>
Trích đoạn: vancali96

 
 Hôm nay thứ ba còn  ba ngày dài thòng nữa , tặng Bác Lá đọc cho vơi bớt cưc nhọc nha hì hì...[:)] í mà Bác hỏng có...nghỉ hưu mà ta...lộn chuồng gùi [:&#39;(]
 
Gái khổ !
 
Hoàng hôn tựa cửa ngắm bờ sông
Soi kiếng cười duyên má ửng hồng
Nhí nhảnh giầy cao chườm cẳng thử
Bung xòe váy cụt ướm người trông
Xoay mình tóc xõa mơ hoàng tử
Liếc mắt tình đưa dệt mộng lòng
Tối đến tango dìu lả lướt
Ngày sau cứ vậy khổ đời không ?
 
Vancali9.9.08


CÓ TỘI KHÔNG ?
 
Nỗi khổ trong lòng liệng xuống sông
Đời nghe tươi lại rực màu hồng
Ghẹo hoài chú Chệt không ừ hử
Đùa mãi anh Chà chẳng ngó trông
Đêm đến thắp nhang cầu chị Nguyệt
Việc đây xin gở rối tơ lòng
Gặp sư bất giới cầu hôn mãi
Không lấy sư buồn có tội không ?
 
Lá chờ rơi 10/09/08

Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0
Mùa trăng lại nhớ Vũng Tàu với bãi Nghinh Phong, với đồi Vọng Nguyệt
nhớ nhà thơ quá cố Châu Anh
nhớ chị Phương Anh theo con về tận Hawaï không biết nay còn hay mất
và cũng nhớ các bạn thơ trẻ Diễm Loan, Hoài Phương, Đại Lộc …
 

 
TÌM THI HỨNG
(thân tặng các thi hữu Vũng-Tàu)
 
Nước nước non non một chốn nầy
Bồng-Lai chưa hẳn đã hơn đây
Ánh trăng mờ tỏ soi cao thấp
Dòng suối quanh co nước cạn đầy
Đón khách Đào Nguyên chim gọi bạn
Trông chừng cung Quảng gió theo mây
Nghinh-Phong Vọng-Nguyệt tìm thi hứng
Say gió yêu trăng nhạn họp bầy.
 
Lá chờ rơi 10/09/08
 

Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-09-10 17:52:17Rdinh>
Gái khổ !

Hoàng hôn tựa cửa ngắm bờ sông
Soi kiếng cười duyên má ửng hồng
Nhí nhảnh giầy cao chườm cẳng thử
Bung xòe váy cụt ướm người trông
Xoay mình tóc xõa mơ hoàng tử
Liếc mắt tình đưa dệt mộng lòng
Tối đến tango dìu lả lướt
Ngày sau cứ vậy khổ đời không ?

Vancali9.9.08


CÓ TỘI KHÔNG ?

Nỗi khổ trong lòng liệng xuống sông
Đời nghe tươi lại rực màu hồng
Ghẹo chơi chú Chệt không ừ hử
Đùa giởn anh Chà chẳng ngó trông
Đêm đến thắp nhang cầu chị Nguyệt
Việc đây xin gở rối tơ lòng
Gặp sư bất giới cầu hôn mãi
Không lấy sư buồn có tội không ?

Lá chờ rơi 10/09/08


     SỢ  CƯỚP
 
Đừng nên ra ngắm sát bờ sông
Gió  thổi  làn  da má phải hồng
Nước bắn giầy văng bao kẻ ngó
Gió bay váy phất có người trông*
Mơ nơi sóng gió tìm duyên phận
Ước chốn bình-an thỏa mộng lòng
Cứ  mải  la - cà  nơi  bến  vắng
Có ngày bị cướp...sợ hay không?
 
                     Rdinh
 
* Thay vì phải dùng chữ tốc, nhưng xin dùng chữ phất cho nhẹ-nhõm đôi chút.
Có vần thơ kém cỏi xin ra mắt bác LCR và Vancali, có gì lỗi nhịp xin thông-cảm.
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-09-10 23:30:04Trần Mạnh Hùng>
Gái khổ !

Hoàng hôn tựa cửa ngắm bờ sông
Soi kiếng cười duyên má ửng hồng
Nhí nhảnh giầy cao chườm cẳng thử
Bung xòe váy đẹp ướm người trông
Xoay mình tóc xõa mơ hoàng tử
Liếc mắt tình đưa dệt mộng lòng
Tối đến tango dìu lả lướt
Ngày sau cứ vậy khổ đời không ?

Vancali9.9.08


CÓ TỘI KHÔNG ?

Nỗi khổ trong lòng liệng xuống sông
Đời nghe tươi lại rực màu hồng
Ghẹo chơi chú Chệt không ừ hử
Đùa giởn anh Chà chẳng ngó trông
Đêm đến thắp nhang cầu chị Nguyệt
Việc đây xin gở rối tơ lòng
Gặp sư bất giới cầu hôn mãi
Không lấy sư buồn có tội không ?

Lá chờ rơi 10/09/08

     SỢ  CƯỚP
 
Đừng nên ra ngắm sát bờ sông
Gió  thổi  làn  da má phải hồng
Nước bắn giầy văng bao kẻ ngó
Gió bay váy phất có người trông*
Mơ nơi sóng gió tìm duyên phận
Ước chốn bình-an thỏa mộng lòng
Cứ  mải  la - cà  nơi  bến  vắng
Có ngày bị cướp...sợ hay không?
 
                     Rdinh
 
* Thay vì phải dùng chữ tốc, nhưng xin dùng chữ phất cho nhẹ-nhõm đôi chút.
Có vần thơ kém cỏi xin ra mắt bác LCR và Vancali, có gì lỗi nhịp xin thông-cảm.
 
RÁNG CÓ... CÓ NHƯ KHÔNG
Bao giờ em mới hết sang sông.
Bỏ lại  sau lưng xác pháo hồng.
Một chuyến qua đò bao kẻ đắm.
Những lần xa bến lắm người trông.
Sang sông chưa hẳn là thay dạ.
Bước nữa có chi phải đổi lòng.
Bởi lẽ cuộc tình tan chóng vắn.
Vì rằng ráng có... có như không
Trần Mạnh Hùng
 
 
 
 
 
 
 
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-09-10 17:41:24vancali96>
  
 Hôm nay thứ ba còn  ba ngày dài thòng nữa , tặng Bác Lá đọc cho vơi bớt cưc nhọc nha hì hì...[:)] í mà Bác hỏng có...nghỉ hưu mà ta...lộn chuồng gùi [:&#39;(]
 
Gái khổ !
 
Hoàng hôn tựa cửa ngắm bờ sông
Soi kiếng cười duyên má ửng hồng
Nhí nhảnh giầy cao chườm cẳng thử
Bung xòe váy cụt ướm người trông
Xoay mình tóc xõa mơ hoàng tử
Liếc mắt tình đưa dệt mộng lòng
Tối đến tango dìu lả lướt
Ngày sau cứ vậy khổ đời không ?
 
Vancali9.9.08


CÓ TỘI KHÔNG ?
 
Nỗi khổ trong lòng liệng xuống sông
Đời nghe tươi lại rực màu hồng
Ghẹo hoài chú Chệt không ừ hử
Đùa mãi anh Chà chẳng ngó trông
Đêm đến thắp nhang cầu chị Nguyệt
Việc đây xin gở rối tơ lòng
Gặp sư bất giới cầu hôn mãi
Không lấy sư buồn có tội không ?
 
Lá chờ rơi 10/09/08

     SỢ  CƯỚP
 
Đừng nên ra ngắm sát bờ sông
Gió  thổi  làn  da má phải hồng
Nước bắn giầy văng bao kẻ ngó
Gió bay váy phất có người trông*
Mơ nơi sóng gió tìm duyên phận
Ước chốn bình-an thỏa mộng lòng
Cứ  mải  la - cà  nơi  bến  vắng
Có ngày bị cướp...sợ hay không?
 
                     Rdinh
 
* Thay vì phải dùng chữ tốc, nhưng xin dùng chữ phất cho nhẹ-nhõm đôi chút.
Có vần thơ kém cỏi xin ra mắt bác LCR và Vancali, có gì lỗi nhịp xin thông-cảm.
 
RÁNG CÓ... CÓ NHƯ KHÔNG
 
Bao giờ em mới hết sang sông.
Bỏ lại  sau lưng xác pháo hồng.
Một chuyến qua đò bao kẻ đắm.
Những lần xa bến lắm người trông.
Sang sông chưa hẳn là thay dạ.
Bước nữa có chi phải đổi lòng.
Bởi lẽ cuộc tình tan chóng vắn.
Vì rằng ráng có... có như không
 
Trần Mạnh Hùng
 
Người cá
 
Thấy gã trai làng lội dưới sông
Người run ngực nhói má thêm hồng
Gân cường lắm sức chàng vùng vẫy
Mắt đẹp đa tình bến đợi trông
Lật úp tay đùa chân đạp sóng
Trường ngang ngực áp máu tung lòng
Đêm nàng ngủ mớ thành người cá
Núp dưới thân cầu sợ hắn không ?
 
Vancali 9.10.08
 
Cám ơn các bạn chung vui ,làm mỉnh hứng khởi vui theo chắc mai đi làm hỏng nổi quá ta ơi...[8|]
 
 
 
 
 
Khổng Tử có dạy :
- Làm thơ để kết thêm tình bạn
- Làm thơ để phấn khởi đời sống
- Làm thơ để ngợi ca cuộc đời
- Làm thơ để học hỏi đạo lý làm người .
Đăng nhập để trả lời
0
                 Hết vần
 
Vần đơn vần kép ghép vần oăng
Bác Lá thả thơ cứ nhập nhoằng
Dừa thấp dừa cao nhao nhấp nhố
Bến Tre bến hẹn lẻn loăng quoăng
Biết là trong cuộc vui chốn ảo
Đã rõ rằng mình chỉ cái gioăng
Ngỗ nghịch múa rìu qua mắt thợ
Bác nương tay nhé chớ đem quoằng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-09-10 23:22:00Trần Mạnh Hùng>
Trích đoạn: Trạc Tuyền

                 Hết vần
 
Vần đơn vần kép ghép vần oăng
Bác Lá thả thơ cứ nhập nhoằng
Dừa thấp dừa cao nhao nhấp nhố
Bến Tre bến hẹn lẻn loăng quoăng
Biết là trong cuộc vui chốn ảo
Đã rõ rằng mình chỉ cái gioăng
Ngỗ nghịch múa rìu qua mắt thợ
Bác nương tay nhé chớ đem quoằng


MUỐN ĐEM QUOẰNG
Hạ vần vô nghĩa cái vần OĂNG.
Tử điển chẳng ghi chử nhập " NHOẰNG".
Tiếng nói địa phương xin đừng động.
Câu văn dân tộc nói lăng quăng.(loăng quoăng )
Bài thơ chau chuốt từng câu ý.
Con chữ tủi thân bởi " CÁI GIOĂNG ".
Đừng giỡn, đừng đùa trên xướng họa.
Hạ vần vô nghĩa muốn " ĐEM QUOẰNG".
Trần Mạnh Hùng
 
Cái Gioăng?????????????
Đem QUOẰNG????????????
Nhập NHOẰNG?????????
LOĂNG QUOĂNG??????????
 
 
 
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
Gái khổ !
 
Hoàng hôn tựa cửa ngắm bờ sông
Soi kiếng cười duyên má ửng hồng
Nhí nhảnh giầy cao chườm cẳng thử
Bung xòe váy cụt ướm người trông
Xoay mình tóc xõa mơ hoàng tử
Liếc mắt tình đưa dệt mộng lòng
Tối đến tango dìu lả lướt
Ngày sau cứ vậy khổ đời không ?
 
Vancali9.9.08
 
Xin Bác Lá ,huynh T T cúng bạn Rdinh huynh T M H sửa cho em có cái váy đẹp hì hì..[:D]
Chúc các bạn ngày vui em trở lại lam việc đây.
Khổng Tử có dạy :
- Làm thơ để kết thêm tình bạn
- Làm thơ để phấn khởi đời sống
- Làm thơ để ngợi ca cuộc đời
- Làm thơ để học hỏi đạo lý làm người .
Đăng nhập để trả lời
0
quote:

Trích đoạn: Trạc Tuyền

Hết vần

Vần đơn vần kép ghép vần oăng
Bác Lá thả thơ cứ nhập nhoằng
Dừa thấp dừa cao nhao nhấp nhố
Bến Tre bến hẹn lẻn loăng quoăng
Biết là trong cuộc vui chốn ảo
Đã rõ rằng mình chỉ cái gioăng
Ngỗ nghịch múa rìu qua mắt thợ
Bác nương tay nhé chớ đem quoằng



MUỐN ĐEM QUOẰNG
Hạ vần vô nghĩa cái vần oang.
Tử điển chẳng ghi chử nhập " NHÒANG".
Tiếng nói địa phương xin đừng động.
Câu văn dân tộc nói lăng quăng.(loăng quoăng )

Bài thơ chau chuốt từng câu ý.
Con chữ tủi thân bởi " CÁI GIOĂNG ".
Đừng giỡn, đừng đùa trên xướng họa.
Hạ vần vô nghĩa muốn " ĐEM QUOẰNG".
Trần Mạnh Hùng

Cái Gioăng?????????????
Đem QUOẰNG????????????
Nhập NHOẰNG?????????
LOĂNG QUOĂNG???????

 
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-09-11 02:44:32Trạc Tuyền>
Kính thầy Hùng:

- Cái gioăng : cái vòng đệm cao su ở điểm nối các ống dẫn cho kín ấy : Từ của thợ máy hay dùng.
- Nhập nhoằng : nói ngọng của từ nhập nhằng
- Loăng quoăng : con cung quoăng  tức là con bọ gậy của muỗi  từ dùng trong môn  sinh vật học.
- đem quoằng : nói ngọng của từ đem quẳng đi

Thì đã bảo hết vần rồi thầy còn trách cứ làm gì. Chả nhẽ bắt trước nhà thơ Bút Tre không được sao?
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-09-11 05:04:15lá chờ rơi>

NHẮN BẠN THƠ ĐƯỜNG
 
Trào lộng cùng nhau phải phải thôi
Đừng đi quá trớn giống thơ vui
Thi nhân muốn gửi điều tha thiết
Người đọc cần nghe chút ngậm ngùi
Nét ngọc dưới trên lời kết nối
Dòng châu cân đối nhạc êm xuôi
Đường thi một gói thơm tình nghĩa
Riêng chọn người chơi một góc trời.
 
Lá chờ rơi 11/09/08

Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: lá chờ rơi


NHẮN BẠN THƠ ĐƯỜNG
 
Trào lộng cùng nhau phải phải thôi
Đừng đi quá trớn giống thơ vui
Thi nhân muốn gửi điều tha thiết
Người đọc cần nghe chút ngậm ngùi
Nét ngọc dưới trên lời kết nối
Dòng châu cân đối nhạc êm xuôi
Đường thi một gói thơm tình nghĩa
Riêng chọn người chơi một góc trời.
 
Lá chờ rơi 11/09/08



 
SINH CẢM
Gìn giữ Đường thi cũng đúng thôi.
Khi buồn trào phúng gợi niềm vui.
Vì cho thơ phú là sinh cảm.
Bởi thế văn nhân cũng ngụt ngùi.
Lựa chữ, nâng niu tìm ý tứ.
Chọn câu, trau truốt hạ lời xuôi.
Bài thơ dấu kín dăm ba nghĩa.
Thích chí cười vang muốn xé trời.
Trần Mạnh Hùng
 
 
 
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
              Phải thôi

Thơ Đường không tỏ phải thôi thôi
Ta lại quay về lối viết vui
Liêm luật ngôn từ nhiều chỗ khó
Câu vần ý tứ lắm bùi ngùi
Mua vui thật khó theo bài bản
Chuốc tủi thôi đành bỏ xó xuôi
Chả dám nguy ngoe đường với muối
Bực mình người đánh hết kêu trời./.

Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Trạc Tuyền

              Phải thôi

Thơ Đường không tỏ phải thôi thôi
Ta lại quay về lối viết vui
Liêm luật ngôn từ nhiều chỗ khó
Câu vần ý tứ lắm bùi ngùi
Mua vui thật khó theo bài bản
Chuốc tủi thôi đành bỏ xó xuôi
Chả dám nguy ngoe đường với muối
Bực mình người đánh hết kêu trời./.


 
THUỐC ĐẮNG
Chẳng có việc gì thôi với thôi.
Hơi đâu mà giận với không vui.
Tình thân nhắc nhở trong thương mến.
Tình bạn can khuyên với ngọt bùi.
Khỏi bịnh bởi chưng vì thuốc đắng.
Ruồi tàn bởi lẽ bị đường thôi.
Những lời thân ái xin thưa đến.
Ta, bạn đội chung khắp cõi trời.
Trần Mạnh Hùng
 
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-09-11 12:46:48lá chờ rơi>
Trích đoạn: Trần Mạnh Hùng

Phải thôi

Thơ Đường không tỏ phải thôi thôi
Ta lại quay về lối viết vui
Liêm luật ngôn từ nhiều chỗ khó
Câu vần ý tứ lắm bùi ngùi
Mua vui thật khó theo bài bản
Chuốc tủi thôi đành bỏ xó xuôi
Chả dám nguy ngoe đường với muối
Bực mình người đánh hết kêu trời./.
 
Trạc Tuyền

THUỐC ĐẮNG
 
Chẳng có việc gì thôi với thôi.
Hơi đâu mà giận với không vui.
Tình thân nhắc nhở trong thương mến.
Tình bạn can khuyên với ngọt bùi.
Khỏi bịnh bởi chưng vì thuốc đắng.
Ruồi tàn bởi lẽ bị đường thôi.
Những lời thân ái xin thưa đến.
Ta, bạn đội chung khắp cõi trời.
 
Trần Mạnh Hùng
 
 
NHẮN BẠN THƠ ĐƯỜNG II
 
Tiếng là ba phải chịu cười thôi
Trào lộng mình vui bạn cũng vui
Một thuở kết giao tình thắm thiết
Bao khi tung hứng nghĩa bùi ngùi
Câu thơ trên dưới tìm nhau nối
Cung nhạc bỗng trầm tấu nhịp xuôi
Một gánh Đường thi Niêm Luật khó
Người chơi riêng chọn một phương trời.
 
Lá chờ rơi 11/09/08
Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0
Bác Lá ơi !

Kính tặng bác Lá Chờ Rơi vì cảm cái ơn tri ngộ của Bác .

Bác đã già nhưng rất tuyệt vời
Tiên Ông tên gọi Lá Chờ Rơi
Túi thơ cố giữ cho đàn cháu
Bầu rượu hay đưa gửi mọi người
Lúc bận còn ngâm dăm bẩy tứ
Khi nhàn vẫn thả một đôi lời
Tận tình chỉ bảo vài ba ngón
Chu đáo nên bầy kiểu cách chơi

Nhất Dạ trạch - Khoái Châu - Hưng Yên
- unghoadaphu - 11/09/08

P/S : - Nhờ Vancali chuyển dùm Ứng Hòa Dã Phu bài thơ cóc này tới Bác Lá .[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-09-11 17:45:20lá chờ rơi>
Trích đoạn: unghoadaphu

Bác Lá ơi !

Kính tặng bác Lá Chờ Rơi vì cảm cái ơn tri ngộ của Bác .

Bác đã già nhưng rất tuyệt vời
Tiên Ông tên gọi Lá Chờ Rơi
Túi thơ cố giữ cho đàn cháu
Bầu rượu hay đưa gửi mọi người
Lúc bận còn ngâm dăm bẩy tứ
Khi nhàn vẫn thả một đôi lời
Tận tình chỉ bảo vài ba ngón
Chu đáo nên bầy kiểu cách chơi

Nhất Dạ trạch - Khoái Châu - Hưng Yên
- unghoadaphu - 11/09/08

P/S : - Nhờ Vancali chuyển dùm Ứng Hòa Dã Phu bài thơ cóc này tới Bác Lá .




VẪN CÒN CHƠI
 
Không nên suy nghĩ quá xa vời
Mới cũ nào đâu dám bỏ rơi
Thích uống phải đong đầy chén bạn
Muốn ăn nên gắp bỏ cho người
Hồn thơ lai láng vương trăm mối
Nghĩa bạn thân thương chỉ một lời
Chớ bận tâm chi già với trẻ
Còn thơ còn rượu vẫn còn chơi.

Lá chờ rơi 11/09/08
 
Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0


Phải thôi

Thơ Đường không tỏ phải thôi thôi
Ta lại quay về lối viết vui
Liêm luật ngôn từ nhiều chỗ khó
Câu vần ý tứ lắm bùi ngùi
Mua vui thật khó theo bài bản
Chuốc tủi thôi đành bỏ xó xuôi
Chả dám nguy ngoe đường với muối
Bực mình người đánh hết kêu trời./.
 
Trạc Tuyền

THUỐC ĐẮNG
 
Chẳng có việc gì thôi với thôi.
Hơi đâu mà giận với không vui.
Tình thân nhắc nhở trong thương mến.
Tình bạn can khuyên với ngọt bùi.
Khỏi bịnh bởi chưng vì thuốc đắng.
Ruồi tàn bởi lẽ bị đường thôi.
Những lời thân ái xin thưa đến.
Ta, bạn đội chung khắp cõi trời.
 
Trần Mạnh Hùng
 
 
NHẮN BẠN THƠ ĐƯỜNG II
 
Tiếng là ba phải chịu cười thôi
Trào lộng mình vui bạn cũng vui
Một thuở kết giao tình thắm thiết
Bao khi tung hứng nghĩa bùi ngùi
Câu thơ trên dưới tìm nhau nối
Cung nhạc bỗng trầm tấu nhịp xuôi
Một gánh Đường thi Niêm Luật khó
Người chơi riêng chọn một phương trời.
 
Lá chờ rơi 11/09/08

 
Hết Lên Trời
 
Đôi dòng động não tếu cùng thôi
Chửa hiểu lòng nhau khiến mất vui
Nhớ thưở trâu già phay chém chém*
Nhưng nay xú bắp xả ngùi ngùi**
Tình nơi xướng họa luôn gìn giữ
Nghĩa chốn thi đàn há thả xuôi
Vạn nẻo giang hồ duyên hạnh ngộ
Một đao thẻo gọn hết lên trời
 
Đồng Lão
 
* "Trâu già lại sợ dao phay nổi gì" của Lá Chờ Rơi
** "Tha hồ mà xả xú bắp" của Trần Mạnh Hùng
 
Nhớ thưở xưa ơi là xưa lúc mới biết nhau , khi mà Lão Đồng chưa là Đồng Lão tôi rất thích 2 câu khẩu khí ngất trời này của nhị vị. Nhưng trải qua trăm cuộc bể dâu tôi cứ thấy 2 lão thi huynh này tâm tư thay đổi liên tục , thật buồn cho nhị vị
 
Chúc 2 vị cứ như Trạc Tuyền luôn luôn yêu đời thoải mái.[:D]
Ai công hầu ai khanh tướng trong trần ai ai dễ biết ai
Thế chiến quốc thế xuân thu gặp thời thế thế thời phải thế
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-09-12 03:17:57lá chờ rơi>
Trích đoạn: Đồng Lão


Phải thôi

Thơ Đường không tỏ phải thôi thôi
Ta lại quay về lối viết vui
Liêm luật ngôn từ nhiều chỗ khó
Câu vần ý tứ lắm bùi ngùi
Mua vui thật khó theo bài bản
Chuốc tủi thôi đành bỏ xó xuôi
Chả dám nguy ngoe đường với muối
Bực mình người đánh hết kêu trời./.
 
Trạc Tuyền

THUỐC ĐẮNG
 
Chẳng có việc gì thôi với thôi.
Hơi đâu mà giận với không vui.
Tình thân nhắc nhở trong thương mến.
Tình bạn can khuyên với ngọt bùi.
Khỏi bịnh bởi chưng vì thuốc đắng.
Ruồi tàn bởi lẽ bị đường thôi.
Những lời thân ái xin thưa đến.
Ta, bạn đội chung khắp cõi trời.
 
Trần Mạnh Hùng
 
 
NHẮN BẠN THƠ ĐƯỜNG II
 
Tiếng là ba phải chịu cười thôi
Trào lộng mình vui bạn cũng vui
Một thuở kết giao tình thắm thiết
Bao khi tung hứng nghĩa bùi ngùi
Câu thơ trên dưới tìm nhau nối
Cung nhạc bỗng trầm tấu nhịp xuôi
Một gánh Đường thi Niêm Luật khó
Người chơi riêng chọn một phương trời.
 
Lá chờ rơi 11/09/08

Hết Lên Trời
 
Đôi dòng động não tếu cùng thôi
Chửa hiểu lòng nhau khiến mất vui
Nhớ thưở trâu già phay chém chém*
Nhưng nay xú bắp xả ngùi ngùi**
Tình nơi xướng họa luôn gìn giữ
Nghĩa chốn thi đàn há thả xuôi
Vạn nẻo giang hồ duyên hạnh ngộ
Một đao thẻo gọn hết lên trời
 
Đồng Lão
 
* "Trâu già lại sợ dao phay nổi gì" của Lá Chờ Rơi
** "Tha hồ mà xả xú bắp" của Trần Mạnh Hùng
 
Nhớ thưở xưa ơi là xưa lúc mới biết nhau , khi mà Lão Đồng chưa là Đồng Lão tôi rất thích 2 câu khẩu khí ngất trời này của nhị vị. Nhưng trải qua trăm cuộc bể dâu tôi cứ thấy 2 lão thi huynh này tâm tư thay đổi liên tục , thật buồn cho nhị vị
 
Chúc 2 vị cứ như Trạc Tuyền luôn luôn yêu đời thoải mái.[:D]


VÀO CÕI RỐI
 
Cũng thời một việc ấy mà thôi
Kẻ hiểu người chưa lạc nẽo vui
Ai có qua cầu chia bứt rứt
Ai nằm trong tháp khó bùi ngùi
Đường thi mở lối xưa nào dễ
Được kiện cho về bước lại xuôi
Nay nếu quá tay vào cõi rối
Thẹn cùng thiên sứ của nhà trời.
 
Lá chờ rơi 12/09/08

* "Trâu già lại sợ dao phay nổi gì" của Lá Chờ Rơi
** "Tha hồ mà xả xú bắp" của Trần Mạnh Hùng

Nhớ thưở xưa ơi là xưa lúc mới biết nhau , khi mà Lão Đồng chưa là Đồng Lão tôi rất thích 2 câu khẩu khí ngất trời này của nhị vị. Nhưng trải qua trăm cuộc bể dâu tôi cứ thấy 2 lão thi huynh này tâm tư thay đổi liên tục , thật buồn cho nhị vị

Chúc 2 vị cứ như Trạc Tuyền luôn luôn yêu đời thoải mái.
 
Lão Đồng thông cảm cho vậy vì có những việc xưa hơn cái thuở ‘xưa ơi’ ấy nữa mà dường như  Lão Đồng chưa biết thì phải !


mời xem chơi một bài thơ cũ có liên hệ đến :

GIỮA ÁNH SAO KHUYA
(thân tặng TMH)

Nhớ thuở thơ Ðường mới nổi lên
Giữa rừng lập ấp đặt thêm tên
Thơ vui thơ chẳng... còn tranh cải
Vần đúng vần không... phải luận bàn
Kẻ chột người què dò mỗi bước
Chị nâng anh đỡ ngã đôi phen
Thương rừng thơ ngọt giờ muôn nóc
Giữa ánh sao khuya rạng ánh đèn !
Lá chờ rơi 15/2/07
Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0