(Và tiếp theo xin mời các bạn đọc vui, không ép họa, có họa càng vui)
GIỐNG BA CON KHỈ
Tai lảng mắt mờ tự bấy lâu
Khó lòng thấu triệt lẽ nông sâu
Gặp ai đỏng đảnh đành quay mặt
Đụng kẻ chanh chua phải lắc đầu
Dại đấy! trèo cao nên té nặng
Khôn gì? chẳng ruộng lại mua trâu
Không nghe không thấy thời không nói
Mình giống ba con khỉ* phố Tàu!
Lá chờ rơi
* phố Tàu luôn có bán 3 con khỉ,
một bịt tai, một bịt mắt, một bịt mồm,
tượng trưng cho các tiếng: không nghe, không thấy, không nói.
Bất tri
Hơi đâu để ý tính mau lâu
Xét nét làm gì chuyện cạn sâu
Nghịch cảnh gặp thời không mở mắt
Chanh chua dẫu biết chẳng quay đầu
Thấp cao giống tiếng cua trong lỗ
Khôn dại như đàn gảy nhĩ trâu
Biết lắm thông nhiều càng thấy khổ
Bất tri sướng nhất khỉ người Tàu!
Đuyên Hồng
KHÔN HAY DẠI?
Trí mờ theo tuổi hẳn còn lâu
Mọi chuyện tinh tường vẫn hiểu sâu
Không muốn lằng nhằng tôi nhắm mắt
Vì mong hoà thuận bạn quay đầu
Người khôn đúng lúc trao cương ngựa
Kẻ dại cả đời khoác ách trâu
Chắc hẳn nhân gian thời trách cứ
Bàng quan như thể kiểu dân Tàu?
HBĐ
TIẾC NUỐI
bước đời xuôi ngược chẳng còn lâu
suối cạn ao nông hay biển sâu
thoắt mấy chục năm đời đã mệt
tuổi xuân tiếc nuối mộng quay đầu
dại khôn đi lại như chân ngựa
kiến thức còn đầy chất bước trâu
đại náo thiên cung cười giống khỉ
tu tiên vui vẻ đúng dân tàu.
MINH TUẤN
Lúc lấy vần thấy chữ bên đông chữ bên tây ngỡ là khó họa nên không dám mời.
Nay nhờ các bạn họa đông vui quá, gợi hứng nên cũng ra được một bài:
VẪN THUA TÀU
Bền gân dai sức được bao lâu?
Mà cứ thăm dò mức cạn sâu
Lỏng thỏng những khi buồn đối mặt
Ngông nghênh gặp lúc thích đương đầu
Nếu không nhấp nhứ duyên bầu bí
Thì cũng cò cưa kiếp ngựa trâu
Chớ hỏi món nầy ai số dách
Dù Tây hay Mỹ vẫn thua Tàu!
Lá chờ rơi
ƯỚC THĂM TÀU
yêu đời cuộc sống mặc bao lâu
như biển đêm ngày lúc cạn sâu
gió lạnh bước đi chân chẳng nghỉ
sương rơi đã nhuộm trắng trên đầu
nàng thơ theo bóng soi trăng muộn
bút khắc tiếng lòng ánh ngọc châu.
mộng ước vó câu tìm hạc mộng <lầu hồng hạc >
Giang Nam chốn cũ ở bên Tàu.
DUY GIANG.
cháu kính chúc BÁC LÁ và cả nhà mạnh khỏe
Thân Họa : Thoáng Biển
Bước trên bọt cát gió về lâu
Ngoắc lại sau lưng thấy bóng sâu
Dáng hạ buông mình vừa trở cuối
Bóng thu tựa cửa chửa quay đầu
Lòng sầu loáng thoáng rơi mưa lệ
Dạ ngẩn bâng khuâng rớt giọt châu
Ơi hỡi ! Nghìn mây trào sóng biển
Còn chăng hình ảnh của con tàu
Đông Hòa
24.11.06
Thân hoạ củng Bác Lá và các bạn, xin thay từ trâu thành sâu cho hợp ý bài, cũng một phần nguyên gốc khó quá leo không kịp
Lời Hứa...
Ngưòi bảo rằng rồi sẽ đợi lâu
Dù cho dâu bể mấy nông sâu
Cớ gì giờ đến hoa vuơng áo
chắc bởi ngày qua tóc điểm đầu!
Vì cách xa nhau mờ mắt biếc,
Vì chờ đợi lắm hoang đêm sâu,
Nên thôi, bứơc vội tìm duyên mới
Bỏ lại sân Ga lẻ chuyến tàu !
Ngậm Ngùi
Thân chào các bạn Đuyên Hồng, HBĐ, Minh Tuấn, Duy Giang, Đông Hòa, Ngậm Ngùi,
Bài Giống Ba Con Khỉ trong 5 vần có chữ “trâu” khiến cho toàn bộ khó lập ý để họa. Nên khi đưa bài ấy ra tôi chỉ: “mời đọc vui, không ép họa, có họa càng vui”.
Vài bạn di trước khéo léo bắt được “trâu”.
Đi sau có hai bạn dựa vào chữ TR_âu đọc sai theo giọng Bắc là CH_âu, rồi dùng luôn nghĩa của chữ “châu”.
Hai bài ấy cũng như bài của bạn NN thay chữ “trâu” với một chữ khác cùng vần “âu”, đều được gọi là bài họa, theo quyển Thi Pháp thơ Đường của Quách-Tấn. Thỉnh thoảng tôi cũng chấp nhận kiểu họa hơi kém hay này để tránh một chữ vần khó lấy của bài xướng.
Và nay xin bắt đền với một bài có 5 vần thông dụng:
VUI VIẾNG LÀNG XƯA
Đâu tiếng làng xưa đâu dấu xưa?
Còn chăng đây đó chút hương thừa
Lũy tre nương mía thôi đừng hỏi
Mõ cốc chuông chùa đợi biếng thưa
Trường cũ rào cây thay vách gạch
Ruộng xa đồng lúa lẫn bờ dừa
Hai lần* mỗi tháng dừa cho trái
Ba lượt quanh năm lúa được mùa!
Lá chờ rơi
* dừa thì mỗi tháng cho ra một bông để sau đó trở thành một quài dừa. Nhưng nhà vườn thì chia công việc ra, nên mỗi 15 ngày giựt (hái) dừa một lần.
Bạn Ðông-Hòa: sửa hộ câu7 trong quote.
Mấy bài thơ sau nầy của bạn sai luật bằng trắc khá bộn. Xem lại đi: sửa "chim bói cá, và hoán đổi vị trí "gọi với kêu".
Thân.
Chào bác Thanh. Nói vậy hỗm rày bận làm thợ hả? Anh em ngóng
trông lắm!