📢 Hướng dẫn đăng bài viết Xem chi tiết »
📢 Diễn đàn Việt Nam Thư Quán đã hoạt động trở lại! Xem chi tiết »

Diễn Đàn » Thơ Đường

BẢN NHÁP THƠ ĐƯỜNG XƯỚNG-HỌA

7.791 trả lời, 704.901 lượt xem — Trang 96 / 260
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-02-11 16:34:02Trần Mạnh Hùng>
Thân mời 

GỌI TÊN

(Thân tặng những ai cùng một nỗi niềm)


Anh nhớ em rưng rưng ánh mắt.
Nhớ nôn nao, nỗi nhớ triền miên.
Sao quên được ngập tràn tâm thức.
Chỉ nhớ thôi tròn kín nỗi niềm.
Anh nhớ em rưng rưng muốn khóc.
Anh yêu em dại dại khờ điên.
Và giờ đây dậm ngàn xa cách.
Nhớ đến em... thôi thúc gọi tên.
Trần Mạnh Hùng
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: lá chờ rơi

Trích đoạn: Trần Mạnh Hùng



[color="#000000"]HAM TIẾNG TRẺ
(thân tặng những ai đồng tâm sự)
 
Dẫu già vẫn thích được kêu "huynh"
Ðể lánh xa hai chữ "lão thành"
[color="#0000cc"]Lão quí lão sang đều lão tận
Non lời non dạ vẫn non xanh

Giả làm chú trẻ tay còn vụng
Che lấp thân già mắt chẳng lanh
Ăn cỗ chớ ham ngồi chiếu lớn
Mài răng nhuộm tóc cũng cam đành!
Lá chờ rơi
 
Bác Lá thân
Hai câu 3 và 4 nó giống như miếng gân gà " bỏ thì thương vương thì tội " nó làm tui mất ăn, mất ngủ mấy hôm rày, cái thi vị của nó : vừa đắng, vừa cay , vừa ngọt , vùa bùi, nó làm mình thơ thơ, thẩn thẩn vì tìm không ra được câu đối ưng ý.
Hôm nay tìm ra được rồi , cả  người nhẹ bổng nên vội khoe với bác.
 
" Như hoa, như bướm ,lòng như ngọc"
" Vẫn nghịch, vẫn đùa, tình vẫn xanh "
Thân
 
Trần Mạnh Hùng
 
Nhờ bạn PO sửa dùm

[/color]

[/color]


Bạn Hùng mến,
 
Nói ra thì e bạn cụt hứng, nhưng vì nàng THƠ của bạn mà lưu ý bạn rằng :
Hai câu của bài xướng đoạn đầu nghịch với đoạn cuối :
 
Lão quí lão sang đều lão tận
(Tuy lão được quí, lão được sang - laudatif, nhưng đều là lão tận cùng suy kiệt - péjoratif)
Non lời non dạ vẫn non xanh
(Tuy non dại về lời, non dại về dạ - péjoratif, nhưng lại là sức sống trẻ đang lên- laudatif)
 
Sự « thuận, nghịch » giữa đầu và đuôi giúp cho câu thơ mang những nét chấm phá đặc thù, mà có khi chỉ với một chủ đề nào đó mới có được.
Do đó nên khi bài họa lấy một chủ đề khác (như trường hợp hiện tại), tứ thơ không thích nghi để nêu ra những điểm « thuận, nghịch » thì tôi nghĩ là không bắt buộc phải theo đúng cái hình thức kỹ thuật của câu thơ xướng.
Ngoài ra nói chung, cái bổn phận của người xướng, với sự kính trọng các bạn họa thơ mình, là phải cố gắng đưa ra những bài thơ tốt, đầy đủ ý nghĩa, dồi dào cảm xúc. Do đó vần cứ gieo theo ý cần phải diễn đạt, không cần phải tránh né những vần « khó họa, hay dễ họa » hơn, kỹ thuật chọn cách thích nghi để làm nổi bật ý thơ của đoạn ấy, không với mục đích gây khó khăn hay dễ dàng nào khác.
Còn phần của người họa thì tự do chọn bài nào thích mà họa. Tuy không bị ràng buộc phải họa bất cứ bài nào, nhưng khi đã họa thì cũng có chút bổn phận họa cho khéo, cho hay, để làm vui lòng bạn, tỏ ra sự quí trọng bạn, v.v.
 
Xin quên khúc « gân gà », và đây là một bài tự thán mới :
 
VẪN NẰM KHÔNG
(tự thán)

Vũ môn tam cấp chửa thành rồng
Mài sắt làm kim khéo uổng công
Báo đỏ đăng tên* bao tháng đợi
Chỉ hồng trao mối một người trông
Chó theo bước chủ lòng nghe lạnh
Heo đón nàng xuân dạ vẫn mong
Trước Táo sưởi hơi lò Pháp quốc
Nay về quê Việt vẫn nằm không !
Lá chờ rơi
*đăng báo vào mục « kiếm vợ không chằn »

Kính chào Bạn Lá Chờ Rơi và Bạn Trần Mạnh Hùng
[color="#000000"]Bạn LCR thì nói lên cái lý , còn Bạn TMH thì bộc lộ
cái tình....quả là một giao lưu hửu tình.
Tôi thử hai câu nầy không biẾt có hợp hay không?

Già thân già tướng đâu già tính
Mắt lảng mắt lờ chẳng mắt xanh

Để tiếp tục phần thơ Xướng họa , tôi xin được
Thân họa bài VẪN NẰM KHÔNG của Bạn LCR

AN PHẬN
Phụng vẫy cánh tiên chẳng hóa Rồng
Gà xoè đuôi cụt chả nên Công
Bôn ba khắp chốn danh nào đợi
Xuôi ngược muôn nơi lợi khó trông
Lợn tủi thay thời chờ ấm dạ
Cầy mừng đổi chủ thỏa niềm mong
Đất lành chim hót no bò cỡi
Chốn củ trở về có tốt không?

PO 2/11/07
[/color]
Cất bước lãng du chưa mõi gối!
Văn thơ hạ bút đã cạn lời !
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: phu ong
Xin quên khúc « gân gà », và đây là một bài tự thán mới :
 
VẪN NẰM KHÔNG
(tự thán)

Vũ môn tam cấp chửa thành rồng
Mài sắt làm kim khéo uổng công
Báo đỏ đăng tên* bao tháng đợi
Chỉ hồng trao mối một người trông
Chó theo bước chủ lòng nghe lạnh
Heo đón nàng xuân dạ vẫn mong
Trước Táo sưởi hơi lò Pháp quốc
Nay về quê Việt vẫn nằm không !
Lá chờ rơi
*đăng báo vào mục « kiếm vợ không chằn »

Kính chào Bạn Lá Chờ Rơi và Bạn Trần Mạnh Hùng
[color=#000000]Bạn LCR thì nói lên cái lý , còn Bạn TMH thì bộc lộ
cái tình....quả là một giao lưu hửu tình.[/color]
[color=#000000]
[color=#ff0000]Tôi thử hai câu nầy không biẾt có hợp hay không?

Già thân già tướng đâu già tính
Mắt lảng mắt lờ chẳng mắt xanh

Để tiếp tục phần thơ Xướng họa , tôi xin được
Thân họa bài VẪN NẰM KHÔNG của Bạn LCR

AN PHẬN[/color][/color]
[color=#000000]
Phụng vẫy cánh tiên chẳng hóa Rồng
Gà xoè đuôi cụt chả nên Công
Bôn ba khắp chốn danh nào đợi
Xuôi ngược muôn nơi lợi khó trông
Lợn tủi thay thời chờ ấm dạ
Cầy mừng đổi chủ thỏa niềm mong
Đất lành chim hót no bò cỡi
Chốn củ trở về có tốt không?

PO 2/11/07

[/color]


Bạn Phú Ông mến,
 
Chúng ta quen nhau đã khá lâu rồi, khép nép quá cũng mất thân tình, bỏ chữ « kính » đi nhé.
 
Hai câu của bạn đưa ra hỏi ý kiến, chỉ nói riêng trong nội bộ của nó thì :
 
Câu : « Già thân già tướng đâu già tính » có đúng tính chất « thuận, nghịch » giữa đầu và đuôi. Chẳng khác nào bạn nói : « già thì già mặt già mày, tay chân già hết nhưng chỗ này còn non ! » 
 
Còn câu : « Mắt lảng mắt lờ chẳng mắt xanh »
 
Thì có lẽ bạn sơ ý, khi chọn chữ « chẳng … xanh ». Vì như thế thì khúc đuôi vẫn cùng một ý với khúc đầu. Theo tôi thì nên dùng chữ « vẫn » để có « Mắt lảng mắt lờ vẫn mắt xanh ». Rồi nếu ái ngại rằng « mắt xanh mà sao lại lờ được ? » thì ta đổi "lờ" ra thành « lười » để có rốt cuộc :
 
« Mắt lảng mắt lười vẫn mắt xanh » thì đúng có sự « thuận, nghịch » giữa đầu và đuôi như ta muốn.
 
Ý riêng thành thật tỏ bày là như vậy. Xin gạn lọc những chỗ đúng/sai rồi dùng "tạm" làm câu trả lời cho câu hỏi của bạn.
 
Cám ơn những bài họa thanh thoát đầy nhiệt tình của bạn. 
thân mến.
LCR
 
Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0
 
Thân mời
 
TÁN TÀI TIÊU TAI
(thân tặng bạn cháy túi)
 
Thầy bảo vui xuân phải tán tài
Tạo vài ân phước để tiêu tai
Xì trơn tố mạnh vờ hai ách
Phé nhỏ vào đông cố phá bài
Lúc kiếm mậu binh đành xuống nước
Khi cầm phú lũ giả lên đôi
Được thì khoái tỉ thua an ủi :
Tài tận tai tiêu số nói rồi !
Lá chờ rơi
Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-02-14 18:00:36phu ong>
Thân họa :TI'CH ĐỨC
Ngày Xuân đi lễ để cầu tài
Rước phúc đón may lại tiễn tai
Tích đức sung thời vàng đạo giáo
Tan gia bại sản đỏ tay bài
Số hên vốn mạnh dăm ba ván
Bạc vận yếu thời chẳng đến đôi
Sát phạt tự mình đào lổ huyệt
Bần cùng đạo tặc đã ghi rồi !

PO 2/14/07
Cảm ơn Bạn LCR và lời trao đổi chân tình....có vậy thì
tôi mới tự nhiên cùng họa vui trong vườn thơ TQ., Thân chào
PO.....
Cất bước lãng du chưa mõi gối!
Văn thơ hạ bút đã cạn lời !
Đăng nhập để trả lời
0




 
GIỮA ÁNH SAO KHUYA
(thân tặng TMH)
 
Nhớ thuở thơ Ðường mới nổi lên
Giữa rừng lập ấp đặt thêm tên
Thơ vui thơ chẳng... còn tranh cải
Vần đúng vần không... phải luận bàn
Kẻ chột người què dò mỗi bước
Chị nâng anh đỡ ngã đôi phen
Thương rừng thơ ngọt giờ muôn nóc
Giữa ánh sao khuya rạng ánh đèn !
Lá chờ rơi
 



[/align]
Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-02-15 19:11:39Ngậm Ngùi>
Hẹn Xuân

Xuân nào có phải của riêng y
Xuân đến xuân qua chẳng lạ kỳ
Xuân cứ việc thôi lòng vẫn vậy
Xuân đâu một lần ta lo chi?
Xuân nay không hẹn còn thêm nữa
Xuân tiếp chung cùng những bước đi
Xuân miễn là xuân không hoán đổi
Xuân rồi cũng vẹn thắm muôn bề!

Xuân nhớ thi hữu, kính chúc Bác Lá, huynh TMH và các bạn nhiều niềm vui mới!
Ngậm Ngùi
Đăng nhập để trả lời
0
Xướng mời
 
Đơn Phương
 
Lòng thực biết sao để hiểu mình
Yêu người mà bụng lại im thinh
Thâu đêm mơ dáng ai tươi thắm
Trọn tối mong nàng dệt ái tình
Da diết hoài thương hồn lẳng lặng

Thẩn thờ mãi nhớ bóng xinh xinh
Tơ duyên trăm nỗi buồn không dứt
Giữa tối sầu trăng toả ánh linh

Đông Hòa
20.02.07
Gió vẫn thổi trên những tầng mây , ngày vẫn trôi qua có ai nghĩ được gì trong khoảng miên man bất tận . Hỡi em ! Ta sẽ yêu em như những ngày xưa đầy mộng tưởng trong giấc mơ viết thành bài thơ tình lãng mạn ....
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-02-22 00:15:35Đông Hòa>
Xướng mời họa
 
Xuân Tàn

Nhìn mai rơi rụng khắp trên sân 
Vội hết ba ngày cũng đến gần
Đôi liển gác hiên chừng đã rách
Vài lời chúc tụng cũng thôi ngân
Ngỡ ngàng lũ trẻ còn mê tết
Lác đác vài người chợt tiếc xuân
Đâu đó ai buồn theo dáng hạ
Rưng sầu rơi lệ giọt trong ngần
Đông Hòa
21.02.07


Gió vẫn thổi trên những tầng mây , ngày vẫn trôi qua có ai nghĩ được gì trong khoảng miên man bất tận . Hỡi em ! Ta sẽ yêu em như những ngày xưa đầy mộng tưởng trong giấc mơ viết thành bài thơ tình lãng mạn ....
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-02-23 01:30:47Đông Hòa>
Trích đoạn: Đông Hòa

Xướng mời họa
 
Xuân Tàn

Nhìn mai rơi rụng khắp trên sân 
Vội hết ba ngày cũng đến gần
Đôi liển gác hiên chừng đã rách
Vài lời chúc tụng cũng thôi ngân
Ngỡ ngàng lũ trẻ còn mê tết
Lác đác vài người chợt tiếc xuân
Đâu đó ai buồn theo dáng hạ
Rưng sầu rơi lệ giọt trong ngần
Đông Hòa
21.02.07



Họa : Tình Xuân

Đậu xanh chè để ở đầu sân
Mời nhé anh ơi hãy đến gần
Mút mút họng chừng nghe ngọt lịm
Lâng lâng tai tựa vọng lời ngân
Rằng thêm tiếng chúc mừng ngày tết
Bởi được gọi mời vui giữa xuân
Rột rẹt húp xong hơi nóng cổ
Nhưng lòng thì cảm khái vô ngần
Đông Hòa
23.02.07
Gió vẫn thổi trên những tầng mây , ngày vẫn trôi qua có ai nghĩ được gì trong khoảng miên man bất tận . Hỡi em ! Ta sẽ yêu em như những ngày xưa đầy mộng tưởng trong giấc mơ viết thành bài thơ tình lãng mạn ....
Đăng nhập để trả lời
0
GỌI NGƯỜI
 
Người ơi có thấy tiếng Xuân sang
Vẫy gọi người vang đến ngỡ ngàng
Giọt lệ vào xuân sầu phím hạc
Ai làm nét nhạc vỡ tan hoang
Tha hương dẫu biết sầu cô quạnh
Bạn hưũ muôn trùng nguyện tấc gang
Cái nắng lang thang lòng áy náy
Từ ly đốt cháy mộng thiên đàng
 
Vũ kim Thanh
 
Năm mới xin cầu mong cho Pansy chóng khỏi bệnh về với chúng ta nhé. 
  Lang Băm

GỌI BẠN

Sáo Sáo xin người chớ vội sang
Sông đau quặn khúc nhớ ngơ ngàng
Hoa tim tím hỡi giờ đâu tá
Xóm Tám ơi hời đã hóa hoang
Ngọn kiếm khi xưa nhìn sắt đá
Tình thân nọ thuở biết vàng gang
Xa nhau nhớn nhác tìm muôn lối
Vắng bạn cầm loa gọi giữa đàng.

TimEm

TE đi mải mới tìm được chốn nì dốc bầu tâm rượu!
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-02-23 12:27:20Đông Hòa>
Trích đoạn: Đông Hòa

Trích đoạn: Đông Hòa

Xướng mời họa
 
Xuân Tàn

Nhìn mai rơi rụng khắp trên sân 
Vội hết ba ngày cũng đến gần
Đôi liển gác hiên chừng đã rách
Vài lời chúc tụng cũng thôi ngân
Ngỡ ngàng lũ trẻ còn mê tết
Lác đác vài người chợt tiếc xuân
Đâu đó ai buồn theo dáng hạ
Rưng sầu rơi lệ giọt trong ngần
Đông Hòa
21.02.07



Họa : Tình Xuân

Đậu xanh chè để ở đầu sân
Mời nhé anh ơi hãy đến gần
Mút mút họng chừng nghe ngọt lịm
Lâng lâng tai tựa vọng lời ngân
Rằng thêm tiếng chúc mừng ngày tết
Bởi được gọi mời vui giữa xuân
Rột rẹt húp xong hơi nóng cổ
Nhưng lòng thì cảm khái vô ngần
Đông Hòa
23.02.07




Luyến Hạ

Xuân hết thì hè đợi giữa sân
Mang hơi gió nóng thổi xa gần
Mưa chiều lũ ếch rền vang vọng
Nắng sớm bầy ve cất tiếng ngân
Lịm giấc hoàng hôn tràn khắp hạ
Mơ màng canh muộn phủ trời xuân
Lao xao mây trắng sang đường tối
Bất chợt lòng vương thoáng ngại ngần

Đông Hòa
23.02.07

 
Gió vẫn thổi trên những tầng mây , ngày vẫn trôi qua có ai nghĩ được gì trong khoảng miên man bất tận . Hỡi em ! Ta sẽ yêu em như những ngày xưa đầy mộng tưởng trong giấc mơ viết thành bài thơ tình lãng mạn ....
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-02-23 12:09:23nguyens>
Xướng mời họa

Xuân Tàn

Nhìn mai rơi rụng khắp trên sân
Vội hết ba ngày cũng đến gần
Đôi liển gác hiên chừng đã rách
Vài lời chúc tụng cũng thôi ngân
Ngỡ ngàng lũ trẻ còn mê tết
Lác đác vài người chợt tiếc xuân
Đâu đó ai buồn theo dáng hạ
Rưng sầu rơi lệ giọt trong ngần
Đông Hòa
21.02.07

Tiếng đàn xưa

Sợi nắng hanh vàng rụng trước sân
Tính ai se sắt chốn xa gần
Câu thơ ngày cũ đong đưa thoảng
Tiếng khánh chiều nay da diết ngân
Hờ hững cành mai trong nắng tết
Lững lờ cánh én giữa chiều xuân
Buồn nghe hoang vắng đàn xưa vọng
Giọt đọng bờ môi giọt trắng ngần



Trăng say giấc – mộng đêm lành quê mẹ
Gió thu vờn bông lúa trĩu tình ai
Đời xa ơi tôi lại muốn đi về
Tìm nhặt lại những ngày xưa yêu dấu
Đăng nhập để trả lời
0
 Lòng Vẫn Mong Hoài Thêm Sắc Xuân

Mặc ai vọng tiếng chúc ngoài sân
Ta vẫn say mùi gió thoảng gần
Trở giấc mơ về lời chúc vọng
Mê mang mộng mãi tiếng ai ngân
Bần thần , dạ vẫn còn hương tết
Lưng lửng , hồn chưa dứt tiệc xuân
Một thoáng vui vầy mong chậm hết
Để lòng không phải tiếc vô ngần

Đông Hòa
23.02.07
Gió vẫn thổi trên những tầng mây , ngày vẫn trôi qua có ai nghĩ được gì trong khoảng miên man bất tận . Hỡi em ! Ta sẽ yêu em như những ngày xưa đầy mộng tưởng trong giấc mơ viết thành bài thơ tình lãng mạn ....
Đăng nhập để trả lời
0
Xuân Hội Ngộ

Viễn khách âm thầm vào đến sân
Ngoài kia gà gáy vọng xa gần
Ba mươi , lách tách nồi chưng luộc
Mồng một , rần rần tiếng chúc ngân
Rạng sớm hôm sau vui trẩy hội
Xế chiều bữa kế tiệc hoài xuân
Cố nhân , thi hữu ngày gặp lại
Tâm sự với nhau hết ngại ngần
Đông Hòa
23.02.07
Gió vẫn thổi trên những tầng mây , ngày vẫn trôi qua có ai nghĩ được gì trong khoảng miên man bất tận . Hỡi em ! Ta sẽ yêu em như những ngày xưa đầy mộng tưởng trong giấc mơ viết thành bài thơ tình lãng mạn ....
Đăng nhập để trả lời
0
Cảnh Chùa Vắng

Lon bon xớ rớ trước sân chùa
Chân quàng tay xốc tụng một tua
Khoái lão trào thơ thay tiếng trách
Ôn bà dằn miệng tựa như xua
Dửng dưng quả phụ tìm nơi khác
Thờ thẩn cô nam cũng trở cua
Bởi thế chùa đây giờ vắng lặng
Nay nhìn nghe dạ xót cay chua

Đông Hòa
23.02.07

Gió vẫn thổi trên những tầng mây , ngày vẫn trôi qua có ai nghĩ được gì trong khoảng miên man bất tận . Hỡi em ! Ta sẽ yêu em như những ngày xưa đầy mộng tưởng trong giấc mơ viết thành bài thơ tình lãng mạn ....
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-02-24 01:49:22lá chờ rơi>






[/align]

[/align]


GỞI LÀNG THƠ DỞ
 
Ðường luật hay không chớ bận lòng
Thất ngôn bát cú rắn theo rồng
Tứ ra cho đối thời chơi đối
Chữ đến nằm không cứ để không
Tâm tưởng gởi ai nên trọn vẹn
Ân tình trao bạn phải thơm nồng
Theo dòng rung cảm thơ tuôn chảy
Thách đố thời gian mãi thắm hồng.
Lá chờ rơi
 
Nối tiếp quan niệm của bài thơ trên, xin chép tặng các bạn một bài thơ của Vũ Hoàng Chương.
 
Ðặc điểm là bài nầy không có đối nhưng lại rất hay.
Tựa bài là "Nghe hát"
 
hai câu mở đầu đưa người đọc vào ngay trong khung cảnh thực tế :
 
Phách ngọt đàn say nệm gối êm
Tiếng ca buồn nổi giữa trời đêm
 
với tiếng hát và nét đẹp của ca nhi :
 
Canh khuya đưa khách lời reo ngọc
Mơ gái Tầm Dương thoảng áo xiêm
 
khách đi vào cõi nửa mộng nửa thực :
 
Ai lạ nghìn thu xa tám cõi
Sen vàng như động phía châu liêm
 
để rồi lòng bâng khuâng :
 
Nao nao khói biếc hài thương nữ
 
lúc nghe xong vẫn còn xúc động bồi hồi :
 
Trở gối hoa lê rụng trắng thềm.
 
*****
Như đã nói, bài thơ tuy không có đối, nhưng lời lẽ du dương diễm lệ, tình ý nồng nàn, diễn đạt thanh thoát tự nhiên, đưa được người đọc đi vào những rung cảm chân tình của người nghe hát.
 
Không dễ gì tìm được những bài thơ hay hơn, dù là có đối.
 
Nhưng không nên dựa vào ví dụ này để không chịu khó tìm viết ra những câu thơ có đối.
 
*****
 
NGHE HÁT
 
Phách ngọt đàn say nệm gối êm
Tiếng ca buồn nổi giữa trời đêm
Canh khuya đưa khách lời reo ngọc
Mơ gái Tầm Dương thoảng áo xiêm
Ai lạ nghìn thu xa tám cõi
Sen vàng như động phía châu liêm
Nao nao khói biếc hài thương nữ
Trở gối hoa lê rụng trắng thềm.
Vũ Hoàng Chương
 
****
thân mến
 
LCR



Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0
Vương Vấn

Ngơ ngẩn nhìn về cuối nẻo mây
Gió đây trăng hỡi biết chăng này
Vương lòng ta đến cùng ánh khuyết
Vấn dạ hồn mong dấu nguyệt phai
Bởi cõi tâm tư chìm sương ảo
Nên đời thương nhớ nặng tình say
Ngấn sầu rơi lệ đêm ly cách
Khúc đoạn duyên đành biệt chốn đây

Đông Hoà
23.02.07
Gió vẫn thổi trên những tầng mây , ngày vẫn trôi qua có ai nghĩ được gì trong khoảng miên man bất tận . Hỡi em ! Ta sẽ yêu em như những ngày xưa đầy mộng tưởng trong giấc mơ viết thành bài thơ tình lãng mạn ....
Đăng nhập để trả lời
0

Thân họa : không đề

Bởi suy nên đoán đại thôi nè
Chớ trách vì đâu nói “ấy “ khoe
Mới tối thì
áo dài phất phới
Bình minh lại bộ váy đầm xoè
Qua sông sợ vướng vào bờ trúc
Vào ngõ lo quơ phải bụi tre
Vì thế nên em đi rón rén
Vào nhà hắt mủi thở như re ………..

Đông Hòa
21.02.07


 

Thân Họa : Suối Tình Trào Dâng

Em thì trang điểm đẹp ghê nè
Má phấn môi son mặc sức khoe
Lủng lẳng dưới tai khuyên ánh sắc
Vòng tròn trên ngón nhẫn vươn xoè
Khẽ nhìn anh tựa bên đôn trúc
Ngước mắt em cười cạnh giường tre
Mạch suối tình dâng nơi
thôn
Muốn
tỏ nhưng lòng chợt …… êm re
Đông Hòa
23.02.07


 

Thiện Nguyện

Thuở ngập mưa sa xứ Hậu Giang
Tháng năm nước nổi , tháng
bảy tràn
Dân tình khổ cực người ta thán
Mùa vụ tiêu tan kẻ khóc than
Trùng điệp nhiều vùng quàng chiếu đất
Muôn nơi khắp chốn cảnh trời màn
Chung tay giúp đỡ tình không cạn
Kiếp nạn vượt rồi lại chúc Xuân
Đông Hòa
22.02.07


 

Cảnh Chùa Vắng

Lon bon xớ rớ trước sân chùa
Chân
quàng tay xốc tụng một tua
Khoái lão trào thơ thay tiếng trách
Ôn bà dằn miệng tựa như xua
Dửng dưng quả phụ tìm nơi khác
Thờ thẩn cô nam cũng trở cua
Bởi thế chùa đây giờ vắng lặng
Nay nhìn nghe dạ xót cay chua

Đông Hòa
23.02.07


 

Vương Vấn

Ngơ ngẩn nhìn về cuối nẻo mây
Gió đây trăng hỡi biết chăng này
Vương lòng ta đến cùng
ánh khuyết
Vấn dạ hồn mong dấu nguyệt phai
Bởi cõi tâm tư chìm
sương ảo
Nên đời thương nhớ nặng tình say
Ngấn sầu rơi lệ đêm ly cách
Khúc đoạn duyên đành biệt chốn đây

Đông Hoà
23.02.07

 
TRANG THƠ XUỐNG DỐC
 
Ðã chẳng lên thời phải xuống thôi!
Tài hoa chúng bạn bỏ đi rồi
Thơ không Bằng Trắc người ngao ngán
Lời chẳng thơm nồng ý tả tơi
Bút thép bút lông tà ngọn bút
Mời anh mời chị mõn hơi mời
Trang thơ xuống dốc làng thưa khách
Thì cũng theo cùng ... nghỉ xả hơi!
Lá chờ rơi
 
Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0


Thân họa : không đề

Bởi suy nên đoán đại thôi nè
Chớ trách vì đâu nói “ấy “ khoe
Mới tối thì
áo dài phất phới
Bình minh lại bộ váy đầm xoè
Qua sông sợ vướng vào bờ trúc
Vào ngõ lo quơ phải bụi tre
Vì thế nên em đi rón rén
Vào nhà hắt mủi thở như re ………..

Đông Hòa
21.02.07




Thân Họa : Suối Tình Trào Dâng

Em thì trang điểm đẹp ghê nè
Má phấn môi son mặc sức khoe
Lủng lẳng dưới tai khuyên ánh sắc
Vòng tròn trên ngón nhẫn vươn xoè
Khẽ nhìn anh tựa bên đôn trúc
Ngước mắt em cười cạnh giường tre
Mạch suối tình dâng nơi
thôn
Muốn
tỏ nhưng lòng chợt …… êm re
Đông Hòa
23.02.07


 

Thiện Nguyện

Thuở ngập mưa sa xứ Hậu Giang
Tháng năm nước nổi , tháng
bảy tràn
Dân tình khổ cực người ta thán
Mùa vụ tiêu tan kẻ khóc than
Trùng điệp nhiều vùng quàng chiếu đất
Muôn nơi khắp chốn cảnh trời màn
Chung tay giúp đỡ tình không cạn
Kiếp nạn vượt rồi lại chúc Xuân
Đông Hòa
22.02.07




Cảnh Chùa Vắng

Lon bon xớ rớ trước sân chùa
Chân
quàng tay xốc tụng một tua
Khoái lão trào thơ thay tiếng trách
Ôn bà dằn miệng tựa như xua
Dửng dưng quả phụ tìm nơi khác
Thờ thẩn cô nam cũng trở cua
Bởi thế chùa đây giờ vắng lặng
Nay nhìn nghe dạ xót cay chua

Đông Hòa
23.02.07




Vương Vấn

Ngơ ngẩn nhìn về cuối nẻo mây
Gió đây trăng hỡi biết chăng này
Vương lòng ta đến cùng
ánh khuyết
Vấn dạ hồn mong dấu nguyệt phai
Bởi cõi tâm tư chìm
sương ảo
Nên đời thương nhớ nặng tình say
Ngấn sầu rơi lệ đêm ly cách
Khúc đoạn duyên đành biệt chốn đây

Đông Hoà
23.02.07

 
TRANG THƠ XUỐNG DỐC
 
Ðã chẳng lên thời phải xuống thôi!
Tài hoa chúng bạn bỏ đi rồi
Thơ không Bằng Trắc người ngao ngán
Lời chẳng thơm nồng ý tả tơi
Bút thép bút lông tà ngọn bút
Mời anh mời chị mõn hơi mời
Trang thơ xuống dốc làng thưa khách
Thì cũng theo cùng ... nghỉ xả hơi!
Lá chờ rơi
 
VẮNG
Bận chút việc nhà vắng măt thôi
Vắng thơ, vắng cả ước mơ rồi.
Vắng người tri kỷ, câu thăm hỏi
Vắng bạn tri âm, ý rối tơi
Vắng tiếng ngọt ngào  trong thổn thức
Vắng lời nũng nịu đắm duyên mời
Vắng người yêu dấu, bao nhung nhớ.
Ngóng đợi về nhau, ngóng hụt hơi
Trấn Mạnh Hùng
 
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0

TRANG THƠ XUỐNG DỐC
 
Ðã chẳng lên thời phải xuống thôi!
Tài hoa chúng bạn bỏ đi rồi
Thơ không Bằng Trắc người ngao ngán
Lời chẳng thơm nồng ý tả tơi
Bút thép bút lông tà ngọn bút
Mời anh mời chị mõn hơi mời
Trang thơ xuống dốc làng thưa khách
Thì cũng theo cùng ... nghỉ xả hơi!
Lá chờ rơi
 
VẮNG
Bận chút việc nhà vắng măt thôi
Vắng thơ, vắng cả ước mơ rồi.
Vắng người tri kỷ, câu thăm hỏi
Vắng bạn tri âm, ý rối tơi
Vắng tiếng ngọt ngào  trong thổn thức
Vắng lời nũng nịu đắm duyên mời
Vắng người yêu dấu, bao nhung nhớ.
Ngóng đợi về nhau, ngóng hụt hơi
Trấn Mạnh Hùng

THÔI VỚI THÔI
Và có gì đâu thôi với thôi.
Bài thơ xướng hoạ cũng xong rồi.
Thơ sai niêm luật, không như ý.
Thơ chẳng nồng nàn , chẳng rách tơi.
Nhiều lúc bí vần đấm ngớ ngẩn
Lắm khi cạn ý khó chiêu mời.
Thôi thì tạm hứng thơ con cóc.
Mời bạn cạn ly, cạn một hơi.
Trần Mạnh Hùng
 
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-02-25 00:13:59Trần Mạnh Hùng>



TRANG THƠ XUỐNG DỐC
 
Ðã chẳng lên thời phải xuống thôi!
Tài hoa chúng bạn bỏ đi rồi
Thơ không Bằng Trắc người ngao ngán
Lời chẳng thơm nồng ý tả tơi
Bút thép bút lông tà ngọn bút
Mời anh mời chị mõn hơi mời
Trang thơ xuống dốc làng thưa khách
Thì cũng theo cùng ... nghỉ xả hơi!
Lá chờ rơi
 
VẮNG
Bận chút việc nhà vắng măt thôi
Vắng thơ, vắng cả ước mơ rồi.
Vắng người tri kỷ, câu thăm hỏi
Vắng bạn tri âm, ý rối tơi
Vắng tiếng ngọt ngào  trong thổn thức
Vắng lời nũng nịu đắm duyên mời
Vắng người yêu dấu, bao nhung nhớ.
Ngóng đợi về nhau, ngóng hụt hơi
Trấn Mạnh Hùng

THÔI VỚI THÔI
Và có gì đâu thôi với thôi.
Bài thơ xướng hoạ cũng xong rồi.
Thơ sai niêm luật, không như ý.
Thơ chẳng nồng nàn , chẳng rách tơi.
Nhiều lúc bí vần đấm ngớ ngẩn
Lắm khi cạn ý khó chiêu mời.
Thôi thì tạm hứng thơ con cóc.
Mời bạn cạn ly, cạn một hơi.

 
THÔI...NỮA
 
Mới nhập cuộc mà lại muốn thôi.
Người đâu như bún khó khăn rồi.
Lăm le ôm dáo xung phong hét
Là lúc xuôi cờ ủ rũ tơi.
Mới biết sức mòn ham trống bỏi.
Lắm khi cạn kiệt khoái đưa mời.
Đứa trên, đứa dưới không đồng thuận.
Lực bất đồng tâm gắng lấy hơi     
Trần Mạnh Hùng      
 
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-02-26 04:09:25Trần Mạnh Hùng>
TRANG THƠ XUỐNG DỐC
 
Ðã chẳng lên thời phải xuống thôi!
Tài hoa chúng bạn bỏ đi rồi
Thơ không Bằng Trắc người ngao ngán
Lời chẳng thơm nồng ý tả tơi
Bút thép bút lông tà ngọn bút
Mời anh mời chị mõn hơi mời
Trang thơ xuống dốc làng thưa khách
Thì cũng theo cùng ... nghỉ xả hơi!
Lá chờ rơi
 
VẮNG
Bận chút việc nhà vắng măt thôi
Vắng thơ, vắng cả ước mơ rồi.
Vắng người tri kỷ, câu thăm hỏi
Vắng bạn tri âm, ý rối tơi
Vắng tiếng ngọt ngào  trong thổn thức
Vắng lời nũng nịu đắm duyên mời
Vắng người yêu dấu, bao nhung nhớ.
Ngóng đợi về nhau, ngóng hụt hơi
Trấn Mạnh Hùng

THÔI VỚI THÔI
Và có gì đâu thôi với thôi.
Bài thơ xướng hoạ cũng xong rồi.
Thơ sai niêm luật, không như ý.
Thơ chẳng nồng nàn , chẳng rách tơi.
Nhiều lúc bí vần đấm ngớ ngẩn
Lắm khi cạn ý khó chiêu mời.
Thôi thì tạm hứng thơ con cóc.
Mời bạn cạn ly, cạn một hơi.
Trần Mạnh Hùng


THÔI...NỮA
 
Mới nhập cuộc mà lại muốn thôi.
Người đâu như bún khó khăn rồi.
Lăm le ôm dáo xung phong hét
Là lúc xuôi cờ ủ rũ tơi.
Mới biết sức mòn ham trống bỏi.
Lắm khi cạn kiệt khoái đưa mời.
Đứa trên, đứa dưới không đồng thuận.
Lực bất đồng tâm gắng lấy hơi     
Trần Mạnh Hùng       
 

NGOÀI QUAN ẢI
Anh húa với em sao lại thôi.
Cờ vừa bày cuộc đã tiêu rồi.
Bao nhiêu dũng khí tan ra khói.
Tất cả hiên ngang xẹp tả tới.
Ngoài ải môn quan mau nước mắt.
Trong thành xóm chợ mại hơi mời.
Cớ chi khóc lóc ngoài quan ải.
Cố gắng dùm em, cố chút  hơi
Trần Mạnh Hùng
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
Thơ xướng thân mời họa :


TẮM SÔNG

Hồng Hà gợn sóng thắm phù sa
Rẽ nước thuyền thơ vẫy nắng tà
Lánh chuyện trần gian sầu bão cuốn
Cùng em cuộn nước tắm reo la
Bồng bềnh sóng gió hồn mơ mộng
Ðỡ cánh tay Tiên vượt biển xa
Cát mịn hòa vui xoa tóc...ngực...
Mùa Xuân chín rực tựa tình ta





Xuân qua

Lững lờ sóng nước quyện sương sa
Se sắt buồn đong nắng xế tà
Nỗi nhớ thu gieo hồn nguỵệt cũ
Giọt sầu ai rãi phím cung La
Bài thơ năm ấy còn dang dở
Khúc nhạc xuân nào đã khuất xa
Nhìn cánh mai tàn rơi trước cửa
Nghe lòng xao xuyến đến quanh ta






Trăng say giấc – mộng đêm lành quê mẹ
Gió thu vờn bông lúa trĩu tình ai
Đời xa ơi tôi lại muốn đi về
Tìm nhặt lại những ngày xưa yêu dấu
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-02-25 08:58:46Đông Hòa>
Trích đoạn: nguyens

Thơ xướng thân mời họa :


TẮM SÔNG

Hồng Hà gợn sóng thắm phù sa
Rẽ nước thuyền thơ vẫy nắng tà
Lánh chuyện trần gian sầu bão cuốn
Cùng em cuộn nước tắm reo la
Bồng bềnh sóng gió hồn mơ mộng
Ðỡ cánh tay Tiên vượt biển xa
Cát mịn hòa vui xoa tóc...ngực...
Mùa Xuân chín rực tựa tình ta





Xuân qua

Lững lờ sóng nước quyện sương sa
Se sắt buồn đong nắng xế tà
Nỗi nhớ thu gieo hồn nguỵệt cũ
Giọt sầu ai rãi phím cung La
Bài thơ năm ấy còn dang dở
Khúc nhạc xuân nào đã khuất xa
Nhìn cánh mai tàn rơi trước cửa
Nghe lòng xao xuyến đến quanh ta

 
 
Thân Họa : Thoáng Tâm Tư
 
Lãng đãng mây chiều theo gió sa
Hoàng hôn tinh tú quyện trăng tà
Âm thầm nguyệt khuyết về nơi cũ
Xao xuyến canh tàn lặng chốn xa
Mê mãi dòng sông trôi khuất núi

Bần thần sương sớm biệt cung La
Tâm tư đâu nỗi niềm sâu lắng
Một thoáng mơ màng đến với ta

Đông Hòa
25.02.07

 
Gió vẫn thổi trên những tầng mây , ngày vẫn trôi qua có ai nghĩ được gì trong khoảng miên man bất tận . Hỡi em ! Ta sẽ yêu em như những ngày xưa đầy mộng tưởng trong giấc mơ viết thành bài thơ tình lãng mạn ....
Đăng nhập để trả lời
0




 
LẠI MỘT NGƯỜI ÐI
(thân tặng Kim Giang)
 
Có những người thân bỏ chốn này
Ði về một cõi tỉnh như say
Trong gương soi thiếu hình em chị
Trước ngõ tìm không thấy mặt mày
Chợt nhớ chợt thương lòng quặn thắt
Thôi đành thôi chịu phải chia ly
Dương trần âm cảnh giờ ngăn cách
Nghĩa chị tình em khó tỏ bày.
Lá chờ rơi



[/align]
Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-02-25 00:26:13Đông Hòa>
Suối Tình Trào Dâng

Em thì trang điểm đẹp ghê nè
Má phấn môi son mặc sức khoe
Lủng lẳng dưới tai khuyên ánh sắc
Vòng tròn trên ngón nhẫn vươn xoè
Khẽ nhìn anh tựa bên đôn trúc
Ngước mắt em cười cạnh giường tre
Mạch suối tình dâng chiều thoáng dã
Nghe lòng muốn tỏ , chợt …… êm re
Đông Hòa
23.02.07 


không đề

Bởi suy nên đoán đại thôi nè
Chớ trách vì đâu nói “ấy “ khoe
Mới tối thì quần dài phất phới
Bình minh lại bộ váy đầm xoè
Qua sông sợ vướng vào bờ trúc
Vào ngõ lo quơ phải bụi tre
Vì thế nên em đi rón rén
Vào nhà hắt mủi thở như re ………..

Đông Hòa
21.02.07 


Thiện Nguyện

Thuở ngập mưa sa xứ Hậu Giang
Tháng năm nước nổi , tháng mười tràn
Dân tình khổ cực người ta thán
Mùa vụ tiêu tan kẻ khóc than
Trùng điệp nhiều vùng quàng chiếu đất
Muôn nơi khắp chốn cảnh trời màn
Chung tay giúp đỡ tình không cạn
Kiếp nạn vượt rồi lại chúc Xuân
Đông Hòa
22.02.07


Cảnh Chùa Vắng

Lon bon xớ rớ trước sân chùa
Tay xốc chân quàng tụng một tua
Khoái lão trào thơ thay tiếng trách
Ôn bà dằn miệng tựa như xua
Dửng dưng quả phụ tìm nơi khác
Thờ thẩn cô nam cũng trở cua
Bởi thế chùa đây giờ vắng lặng
Nay nhìn nghe dạ xót cay chua

Đông Hòa
23.02.07



Vương Vấn

Ngơ ngẩn nhìn về cuối nẻo mây
Gió đây trăng hỡi biết chăng này
Vương lòng ta đến cùng sao khuyết
Vấn dạ hồn mong dấu nguyệt phai
Bởi cõi tâm tư chìm mộng ảo
Nên đời thương nhớ nặng tình say
Ngấn sầu rơi lệ đêm ly cách
Khúc đoạn duyên đành biệt chốn đây

Đông Hòa
23.02.07
Gió vẫn thổi trên những tầng mây , ngày vẫn trôi qua có ai nghĩ được gì trong khoảng miên man bất tận . Hỡi em ! Ta sẽ yêu em như những ngày xưa đầy mộng tưởng trong giấc mơ viết thành bài thơ tình lãng mạn ....
Đăng nhập để trả lời
0
 
NHẮN BẠN THÂN TÌNH
 
Bằng Trắc bao năm luyện chửa thành
Sao ham xuống núi để tung hoành
Thơ khô như rác tình chưa nặng
Lời nhẹ dường rơm ý chẳng xanh
Kẻ thật thương thơ nên chọn chữ
Người hay quí bạn phải yêu mình
Một câu thơ được người ghi nhớ
Hơn vạn bài thơ chẳng xứng danh!
Lá chờ rơi
Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-02-25 03:13:59Trần Mạnh Hùng>
NHẮN BẠN THÂN TÌNH
 
Bằng Trắc bao năm luyện chửa thành
Sao ham xuống núi để tung hoành
Thơ khô như rác tình chưa nặng
Lời nhẹ dường rơm ý chẳng xanh
Kẻ thật thương thơ nên chọn chữ
Người hay quí bạn phải yêu mình
Một câu thơ được người ghi nhớ
Hơn vạn bài thơ chẳng xứng danh!
Lá chờ rơi


SỐNG ẨN DANH
Vạn dậm, xông pha ,sức phá  thành.
Giang sơn một cõi bức phi hoành
Đội trời đạp đất chia nhân thế .
Cưỡi sóng, đè rồng lấp biển xanh.
Một lưỡi gươm thiêng tung vó ngựa
Một trang tuyệt sắc cận bên mình.
Một căn nhà nhỏ bên giòng suối.
Cùng với người yêu - mặc kệ danh.
Trần Mạnh Hùng
 
 
 
 
 
 
 
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-02-26 05:19:13Trần Mạnh Hùng>
Bác Lá Thân Mến
 
Chùm thơ MUÔN THUỞ chưa có người hoạ, mong bác chiếu cố.
 
Đừng để thơ buồn


Xướng Kính Mời

Muôn Thuở 1
Người yêu ơi! Nhớ nhung muôn thuở
Thuở học trò chân sáo thấp cao
Thuở dại khờ hương thơm má phấn
Thuở trinh nguyên ngọt lịm môi đào
Thuở hồn nhiên đắm say chưa trọn...
Thuở mộng mơ ngây ngất ước ao...
Thuở hẹn hò tình yêu chợt đến
Thuở thương em cuống quýt xanh xao
1-2007

MUÔN THUỞ 2
"Người yêu ơi ! Nhớ nhung muôn thuở."
Ánh mắt nào đưa đón, đón đưa.
Làn tóc nào đan dài nỗi nhớ.
Bờ môi nào kết nụ ươm mơ.
Vòng tay nào chắt chiu ân ái.
Lời nói nào chia xẻ lẳng lơ.
Anh nhớ em xoay tròn khép kín.
Anh yêu em quay quắt bơ phờ.
Trần Mạnh Hùng
1-2007

MUÔN THUỞ 3

" Thuở hoc trò chân sáo thấp cao."
Tung tăng đuổi bắt lá vàng chao.
Vờn quanh gót ngọc vương màu nắng.
Bám nhẹ tóc mây óng ánh sao.
Trong vắt bầu trời - trong mắt biếc.
Mộng còn bỏ ngõ - mộng chưa trao
Giọng cười rạng vỡ không vương vấn.
Sảng khoái lòng riêng vị ngọt ngào
1-2007


MUÔN THUỞ 4
“Thuở dại khờ hương thơm má phấn”
Thuở trăng tròn mới chớm mười ba
Áo dài ngượng nghịu theo ô nhảy.
Sách vở hồn nhiên với bướm hoa
Tóc búp bê bay mùi mực tím
Mắt bồ câu đậm nhớ hàng qùa
Tan trường những buổi chiều bên phố
Có kẻ nối theo, nối thiết tha
1-2007

MUÔN THUỞ 5
"Thuở trinh nguyên ngọt lịm môi đào."
Từng bước ngượng ngùng với guốc cao.
Duyên dáng nụ cười e ấp gởi.
Mơ màng ánh mắt vụng về trao.
Phấn son trang điểm còn xa lạ.
Sách vở miệt mài những ước ao.
Áo trắng học trò thơm phấn trắng.
Sân trường tíu tít chuyện ngày sau
1-2007

MUÔN THUỞ 6
" Thuở hồn nhiên đắm say chưa trọn.
Đương độ trăng thề tuổi nhớ thương
Ngơ ngác mắt nai phơn phớt phấn.
Thướt tha dáng liễu mượt mà hương.
Thơ tình viết vội không ngày gởi.
Sách vở lạnh tênh nhớ lớp trường.
Những buổi chiều về từng bước chậm.
Như chờ ai đó đợi bên đường.
1-2007


MUÔN THUỞ 7

Thuở mộng mơ ngây ngất ước ao.
Tan trường người ấy vẫn  theo sau.
Nắng nghiêng soi bóng song song bước.
Mắt đẹp mơ màng chớp chớp mau.
Bước ngắn, đường dài thêm nỗi nhớ.
Kẻ sau,  người trước nối chờ nhau.
Tóc bay từng sợi vờn trong gió.
Như nhắn người dưng nhớ dạt dào
1-2007

Muôn Thuở 8
"Thuở hẹn hò tình yêu chợt đến" .
Để đêm về thôi thúc chiêm bao.
Gọi tên  anh ngập tràn thương mến
Nghĩ đến anh đầm ấm dạt dào
Em nhớ anh nhạt nhòa nỗi nhớ.
Em  yêu anh thăm thẳm nghìn sâu.
Những ngày đi học anh đưa đón.
Gió lộng hương thơm tỏa ngạt ngào (*)
Trần Mạnh Hùng
(*) Quen dáng thân thương vẫn nối sau

Muôn Thuở 9
"Thuở yêu em cuống quýt xanh xao".
E thẹn em cười má đỏ au.
Bỗng thấy em xinh, duyên dáng lạ,
hay là mình đã luỵ tình sao.
Để rồi thương nhớ dôi chân sáo.
Từ đó đắm say cặp má đào.
Những buổi tan trường - chiều tiếp nối.
Bước chân hai đứa gắn liền nhau
Trần Mạnh Hùng
2-2007

"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0