<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-02-11 16:34:02Trần Mạnh Hùng>
Thân mời
GỌI TÊN
(Thân tặng những ai cùng một nỗi niềm)
Anh nhớ em rưng rưng ánh mắt.
Nhớ nôn nao, nỗi nhớ triền miên.
Sao quên được ngập tràn tâm thức.
Chỉ nhớ thôi tròn kín nỗi niềm.
Anh nhớ em rưng rưng muốn khóc.
Anh yêu em dại dại khờ điên.
Và giờ đây dậm ngàn xa cách.
Nhớ đến em... thôi thúc gọi tên.
Trần Mạnh Hùng
GỌI TÊN
(Thân tặng những ai cùng một nỗi niềm)
Anh nhớ em rưng rưng ánh mắt.
Nhớ nôn nao, nỗi nhớ triền miên.
Sao quên được ngập tràn tâm thức.
Chỉ nhớ thôi tròn kín nỗi niềm.
Anh nhớ em rưng rưng muốn khóc.
Anh yêu em dại dại khờ điên.
Và giờ đây dậm ngàn xa cách.
Nhớ đến em... thôi thúc gọi tên.
Trần Mạnh Hùng
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
