📢 Hướng dẫn đăng bài viết Xem chi tiết »
📢 Diễn đàn Việt Nam Thư Quán đã hoạt động trở lại! Xem chi tiết »

Diễn Đàn » Thơ Đường

BẢN NHÁP THƠ ĐƯỜNG XƯỚNG-HỌA

7.791 trả lời, 704.901 lượt xem — Trang 95 / 260
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-01-28 08:41:12lá chờ rơi>
Thân mời

HAI NÉT XUÂN VÀNG
(thân tặng những kẻ trắng tay)

Đơn sơ hào nhoáng cũng là Xuân
Số thụ vinh sang số thụ bần
Khó biết đâu là chân với giả
Mơ hồ hai lẽ quả rồi nhân
Nghèo vui giấy bút ghi câu đối
Giàu rộn đào mai xếp mấy tầng
Xuân khứ xuân lai tròn phúc phận
Sang hèn đến đích vẫn dừng chân !
Lá chờ rơi
Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-01-29 05:45:05Nguyen Thi An Giang>
An Giang thân mời
 
DỄ THƯƠNG
Anh tuyệt diệu, tình em tuyệt diệu.
 Vòng tay đan ngập cõi thiên đường.
Anh ơi anh! tiếng lòng êm ngọt.
Anh hỡi anh! hơi thở ngát hương
Ôm chặt em nồng nàn chút nữa!
Nói đi anh thắm thiết vô cùng !.
Anh!, anh đâu! tiếng đêm vang vọng.
Đêm tuyệt trần!, anh thật dễ thương!.
An Giang
1-2007

Cám ơn anh có lời khen, Giang chẳng dám đâu, nhường cho chị ấy.
An Giang
An Giang
Tôi yêu quê tôi yêu mái tranh nghèo tả tơi
Nhạc Phạm Duy
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=187241 (lưu)
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=130073&mpage=7&key=𮂈 (chính)
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-01-28 22:26:16phu ong>
Trích đoạn: lá chờ rơi

Thân mời

HAI NÉT XUÂN VÀNG
(thân tặng những kẻ trắng tay)

Đơn sơ hào nhoáng cũng là Xuân
Số thụ vinh sang số thụ bần
Khó biết đâu là chân với giả
Mơ hồ hai lẽ quả rồi nhân
Nghèo vui giấy bút ghi câu đối
Giàu rộn đào mai xếp mấy tầng
Xuân khứ xuân lai tròn phúc phận
Sang hèn đến đích vẫn dừng chân !
Lá chờ rơi


Thân họa : XUÂN TA
Tuyết phủ mây ngàn cũng gọi Xuân
Cũng Mai đón phú ,Tru'c đưa bần
Bao năm lận đận chờ lai thới
Suốt kiếp thần dân đợi vĩ nhân *1
Xuân đến sao lòng sầu mấy nỗi
Tuyết rơi trùm phủ đến bao tầng *2
Biết rồi sao mãi người cứ dẫm
Dốc đá cheo leo khá mõi chân
PO 1/28/07

*1...Bao năm nay kinh tế xuống dốc thảm thê
chờ mong thay đổi Đảng cầm quyền để dân đỡ khổ
*2...Kinh tế thảm mà thiên tai hiểm họa...ẢNh
hưởng trái đất ấm dần do bàn tay tàn phá của
loài người...Thiên thời , Địa lợi và Nhân hòa là
3 yếu tố căn bản để cai dân....Mà hiện nay nơi
PO ở chính phủ không có những yếu tố căn bản
trên....Mặc dù là quốc gia giàu mạnh bật nhất
hoan` cầu nhưng khổ nạn sẽ không từ chối bất cứ ai !
Cất bước lãng du chưa mõi gối!
Văn thơ hạ bút đã cạn lời !
Đăng nhập để trả lời
0
Rộn Tết Heo

Thế rồi đông giá cũng bay vèo
Loáng thoáng mọi nơi dáng chú heo
Rộn tết đường làng chân bước khắp
Vui xuân ngõ xóm dáng đi theo
Rượu khiêng ly cụng vai cùng dựa
Tiệc mở chén nâng tay cũng đeo
Sảng khoái quên bao ngày lam lũ
Uống mừng mời gắp , lộn tùng phèo

Đông Hòa
29.01.07
Gió vẫn thổi trên những tầng mây , ngày vẫn trôi qua có ai nghĩ được gì trong khoảng miên man bất tận . Hỡi em ! Ta sẽ yêu em như những ngày xưa đầy mộng tưởng trong giấc mơ viết thành bài thơ tình lãng mạn ....
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-01-29 14:53:59HBĐ>
Trích đoạn: Đông Hòa

Rộn Tết Heo

Thế rồi đông giá cũng bay vèo
Loáng thoáng mọi nơi dáng chú heo
Rộn tết đường làng chân bước khắp
Vui xuân ngõ xóm dáng đi theo
Rượu khiêng ly cụng vai cùng dựa
Tiệc mở chén nâng tay cũng đeo
Sảng khoái quên ngày lam với lũ
Uống mừng mời gắp , lộn tùng phèo

Đông Hòa
29.01.07

NHẬU LÒNG HEO
Cổ hũ, tiết canh, mấy miếng vèo
Quây quần quán nhậu món lòng heo
Nướng chiên dăm đĩa tha hồ gọi
Bia rượu vài chai mặc sức theo
Cười nói nhớ chi con phải đợi
No say quên bẵng vợ còn đeo
Cuộc tàn cuống quýt về nhà vội
Bởi muốn bình yên chẳng lộn phèo.
HBĐ
HBĐ
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=180668&mpage=1
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=202429
Đăng nhập để trả lời
0
thân mời

TRĂNG ĐẾN THEO MƠ

Trăng đến theo mơ tự cuối trời
Thơ gom trăng lại hiến cho đời
Đặt tên chị Nguyệt tên chàng Cuội
Đón khách Minh Hoàng khách đến chơi
Mượn ánh trăng thu vui với trẻ
Ôm vầng trăng lạnh khóc cho người
Tuần trăng hạnh phúc trao đôi lứa
Vẫn có khi đầy lúc lại vơi!
Lá chờ rơi
_____________________________
Thương nhau cau sáu bổ ba
Ghét nhau chết cũng thành MA không buồn

Xin Cho Hai Chữ BÌNH YÊN

 

 
TƠ XUÂN
 
xuân đến rộn vui cả góc trời
gió về  dạo khúc hát yêu đời
trăng xưa gửi  hết màu son trẻ
nắng mới trao lời  tiếc cuộc chơi
mấy trải chông gai thân nếm mật
sầu đong lạnh góc lệ thương người
duyên ưa tình hẹn không gian dối
Nguyệt Lão kết hồng chẳng thể vơi
 
DUY GIANG
 
 KÍNH CHÚC BÁC VÀ MỌI NGƯỜI VUI
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=180249 CHÍNH
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=201263&mpage=1&key=𳕈 lưu
Đăng nhập để trả lời
0
thân mời

TRĂNG ĐẾN THEO MƠ

Trăng đến theo mơ tự cuối trời
Thơ gom trăng lại hiến cho đời
Đặt tên chị Nguyệt tên chàng Cuội
Đón khách Minh Hoàng khách đến chơi
Mượn ánh trăng thu vui với trẻ
Ôm vầng trăng lạnh khóc cho người
Tuần trăng hạnh phúc trao đôi lứa
Vẫn có khi đầy lúc lại vơi!
Lá chờ rơi


TƠ XUÂN

 
xuân đến rộn vui cả góc trời
gió về  dạo khúc hát yêu đời
trăng xưa gửi  hết màu son trẻ
nắng mới trao lời  tiếc cuộc chơi
mấy trải chông gai thân nếm mật
sầu đong lạnh góc lệ thương người
duyên ưa tình hẹn không gian dối
Nguyệt Lão kết hồng chẳng thể vơi
 
DUY GIANG
 
THUYỀN TRĂNG

Thuyền trôi lặng lẽ cuối chân trời
Thầm ước theo trăng cả cuộc đời
Sào chống giữ yên tha hồ uống
Dây neo vững chãi cứ lo chơi
Một đời buông thả cùng bè bạn
Nửa kiếp chung vui với mọi người
Chị nguyệt lung linh gieo ánh bạc
Lăn tăn mặt nước tình đầy vơi

bachvan

Đăng nhập để trả lời
0
Thân mời
 
PHU GIỮ VƯỜN THƠ
(thân gửi những người trong cuộc)
 
Phu giữ vườn thơ tưới nước thơ
Thơ chen nhau mọc thỏa mong chờ
Cành vươn hoa thắm chào ong bướm
Nhụy tỏa hương nồng dệt tóc tơ
Khéo vụng chân chen theo mỗi bước
Non già tay vói tận đôi bờ
Vườn xuân nay rộn lời oanh yến
Phu giữ vườn thơ toại ước mơ.
Lá chờ rơi
 
Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-01-28 13:06:07langtuhanoi>
Thân mời

PHU GIỮ VƯỜN THƠ
(thân gửi những người trong cuộc)

Phu giữ vườn thơ tưới nước thơ
Thơ chen nhau mọc thỏa mong chờ
Cành vươn hoa thắm chào ong bướm
Nhụy tỏa hương nồng dệt tóc tơ
Khéo vụng chân chen theo mỗi bước
Non già tay vói tận đôi bờ
Vườn xuân nay rộn lời oanh yến
Phu giữ vườn thơ toại ước mơ.
Lá chờ rơi




VƯỜN MƠ CỦA BÁC LÁ
 
Ta mua mảnh đất để ươm thơ
thư quán bán luôn khách khỏi chờ
cuốc đất lão trồng gieo mấy ý
chắn che tri kỷ ngại đường tơ
luật niêm nhẹ sửa lo gìn giữ
bằng hữu chung thơ thả chất bờ
hoa nở tiếng lòng ai có biết
vuốt râu thanh thản...với vườn mơ
 
LangTuHa Noi
tm.aspx?m=243908&mpage=1&key=𻣄
Lãng Tử Hà Nội
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-01-30 04:01:38KimGiang>
*Bác Lá ơi trong ao thơ có 2 con Vịt đẹt khuất phía sau đó. Kính chúc Bác và cả Vườn Thơ vui! - Kim Giang
(Bài post 2 lần xin sửa lỗi dán tranh)
 


📎 Thiennga
Xin đừng giận những mộng mơ
Gió hương cõi ảo bao giờ thực đâu
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=82195
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=84219
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=97940
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-01-29 18:24:27Viet duong nhan>
Trích đoạn: KimGiang


Thân mời

PHU GIỮ VƯỜN THƠ
(thân gửi những người trong cuộc)

Phu giữ vườn thơ tưới nước thơ
Thơ chen nhau mọc thỏa mong chờ
Cành vươn hoa thắm chào ong bướm
Nhụy tỏa hương nồng dệt tóc tơ
Khéo vụng chân chen theo mỗi bước
Non già tay vói tận đôi bờ
Vườn xuân nay rộn lời oanh yến
Phu giữ vườn thơ toại ước mơ.

Lá chờ rơi

VƯỜN MƠ CỦA BÁC LÁ

Ta mua mảnh đất để ươm thơ
thư quán bán luôn khách khỏi chờ
cuốc đất lão trồng gieo mấy ý
chắn che tri kỷ ngại đường tơ
luật niêm nhẹ sửa lo gìn giữ
bằng hữu chung thơ thả chất bờ
hoa nở tiếng lòng ai có biết
vuốt râu thanh thản...với vườn mơ

LangTuHa Noi

KIẾP NỢ

ta mang kiếp nợ với nàng thơ
khốn khổ  tâm tư  ý mãi chờ
bến đợi qua rồi đâu có ngóng
sao tình vẫn ghé thả sầu tơ
trà tâm vẫn uống chờ trăng mọc
rượu trí tìm ngâm khúc bến bờ
quán vắng người xưa giờ trở lại
tiếng cười thân ái...phải đang mơ

MINH TUẤN

Họa:

 
THƯ QUÁN VƯỜN XUÂN
(Kính tặng PHU giữ vườn thơ)
 
Một chút tình con gửi chốn thơ
Người ơi! Quả mộng ước đương chờ
Đào non lộc biếc mừng xuân mới
Nghỉa nặng tình sâu nhấn phím tơ
Chị thả câu vàng gieo ngấn nước
Anh soi áng ngọc dát nên bờ
Sông ngân sáo trúc đùa câu ví
Vườn Phú Trăng Đường ghẹo giấc mơ!
 
Kim Giang


Thân Họa : Chuyện Hồn Mơ
 
Cảnh tình nay gửi lại cho thơ
Lẫm dẫm bỏ thòng câu lại chờ
Đuối lý quơ quào dăm tiếng lóng
Khựng dòng liếng thoắng mấy đường tơ

Vọng mây theo gió qua đầu ngõ
Chờ nắng gọi sương phủ cuối bờ
Một thoáng tâm tư rời mộng ảo
Đời như vương vấn chuyện hồn mơ

Đông Hòa
29.01.07

 
R (đưa vào chung)
Gió vẫn thổi trên những tầng mây , ngày vẫn trôi qua có ai nghĩ được gì trong khoảng miên man bất tận . Hỡi em ! Ta sẽ yêu em như những ngày xưa đầy mộng tưởng trong giấc mơ viết thành bài thơ tình lãng mạn ....
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-01-29 18:25:16Viet duong nhan>
Thân mời

PHU GIỮ VƯỜN THƠ
(thân gửi những người trong cuộc)

Phu giữ vườn thơ tưới nước thơ
Thơ chen nhau mọc thỏa mong chờ
Cành vươn hoa thắm chào ong bướm
Nhụy tỏa hương nồng dệt tóc tơ
Khéo vụng chân chen theo mỗi bước
Non già tay vói tận đôi bờ
Vườn xuân nay rộn lời oanh yến
Phu giữ vườn thơ toại ước mơ.

Lá chờ rơi

VƯỜN MƠ CỦA BÁC LÁ

Ta mua mảnh đất để ươm thơ
thư quán bán luôn khách khỏi chờ
cuốc đất lão trồng gieo mấy ý
chắn che tri kỷ ngại đường tơ
luật niêm nhẹ sửa lo gìn giữ
bằng hữu chung thơ thả chất bờ
hoa nở tiếng lòng ai có biết
vuốt râu thanh thản...với vườn mơ

LangTuHa Noi

KIẾP NỢ

ta mang kiếp nợ với nàng thơ
khốn khổ tâm tư ý mãi chờ
bến đợi qua rồi đâu có ngóng
sao tình vẫn ghé thả sầu tơ
trà tâm vẫn uống chờ trăng mọc
rượu trí tìm ngâm khúc bến bờ
quán vắng người xưa giờ trở lại
tiếng cười thân ái...phải đang mơ

MINH TUẤN

Họa:

THƯ QUÁN VƯỜN XUÂN
(Kính tặng PHU giữ vườn thơ)

Một chút tình con gửi chốn thơ
Người ơi! Quả mộng ước đương chờ
Đào non lộc biếc mừng xuân mới
Nghỉa nặng tình sâu nhấn phím tơ
Chị thả câu vàng gieo ngấn nước
Anh soi áng ngọc dát nên bờ
Sông ngân sáo trúc đùa câu ví
Vườn Phú Trăng Đường ghẹo giấc mơ!

Kim Giang


Thân Họa : Chuyện Hồn Mơ

Cảnh tình nay gửi lại cho thơ
Lẫm dẫm bỏ thòng câu lại chờ
Đuối lý quơ quào dăm tiếng lóng
Khựng dòng liếng thoắng mấy đường tơ
Vọng mây theo gió qua đầu ngõ
Chờ nắng gọi sương phủ cuối bờ
Một thoáng tâm tư rời mộng ảo
Đời như vương vấn chuyện hồn mơ

Đông Hòa
29.01.07


HỒN THƠ...MƠ MÀNG.
 
đầy đong câu ý thắm vườn thơ
trải nghĩa gieo nhân khúc đợi chờ
xuân đến còn mơ trong giấc Điệp
tuổi trôi lại tiếc đoạn vương tơ
tiễn thu ca khúc sầu ly biệt
tết đón  mời nhau rượu chẳng bờ
họa xướng gửi trao tình cuộc sống
thêu hoa dệt bướm thả ngàn mơ
 
YeuDieuLongNu
 
 R (đưa vào chung)

 
Thơ Lưu Trữ
Thơ CHÍNH

YeuDieuLongNu

&lt;Hãy Để Cho Chúng Tôi Hai Chữ Bình Yên .&gt;
Đăng nhập để trả lời
0
Kính gởi bác Lá
Quý bạn đã post thơ nhân dịp lễ VU LAN 2006.
 
Bác Lá thân
 
Tui không thể nào gởi được bản thảo Tuyển Tập VU LAN 2006 đến bác được bằng Emial  của bác... fr, thơ gởi đi bị trả về, Bác có thể Email cho tôi để tui gởi cho bác Bản Thảo Tuyển Tập đọc đỡ buồn trong ngày tết.
 
Cùng quý bạn , tui không có Email của quý bạn nên không thể gởi bản thoả VU LAN đến các bạn được. Nếu quý bạn cần bản dự thảo gởi Email cho tôi, tôi sẽ gởi lại.
 
Quyển Tuyển Tập Vu Lan  các bạn có thể In (print ) ra cho mình một bản tuy rằng chưa hoàn chỉnh, cần cỡ 120 trang đến 160 trang hiện nay chỉ có khoảng 80 trang mà thôi. để quý vị xem, cần có sửa chữa thêm bớt, nhất là cho ý kiến xây dựng.
Thân
Chúc vui ba ngày tết Mạnh khoẻ, an khang.
 
Thân
Trần Mạnh Hùng
 
 
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Trần Mạnh Hùng

Kính gởi bác Lá
Quý bạn đã post thơ nhân dịp lễ VU LAN 2006.
 
Bác Lá thân
 
Tui không thể nào gởi được bản thảo Tuyển Tập VU LAN 2006 đến bác được bằng Emial  của bác... fr, thơ gởi đi bị trả về, Bác có thể Email cho tôi để tui gởi cho bác Bản Thảo Tuyển Tập đọc đỡ buồn trong ngày tết.
Chúc vui ba ngày tết Mạnh khoẻ, an khang.

.....
 
Thân
Trần Mạnh Hùng
 
 

Do gì khác chứ hộp thư của tôi vẫn là [email=vonhutngo@yahoo.fr]vonhutngo@yahoo.fr[/email] và vẫn sử dụng điều hòa.
Bạn thử lại xem sao.
Cám ơn trước.
thân,
LCR 
Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-01-31 15:43:56Trần Mạnh Hùng>
Xướng kính mời
 
NHỚ NGƯỜI DƯNG
Nhớ thuở mới quen, nhớ đến nay.
Nhớ người yêu dấu, nhớ không nguôi.
Nhớ nhiều dáng ấy cười tươi mát
Nhớ lúc người trong tiếng thở dài
Nhớ  những buổi chiều đầy nỗi nhớ
Nhớ vào giấc ngủ ngóng trông hoài
Nhớ ơi, nhớ quá người dưng ạ  
Nhớ tính nhu mì , nhớ quắt quay
Trần Mạnh Hùng
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-01-31 18:37:46Trần Mạnh Hùng>
KIM TRƯ TỰ TRUYỆN
( Heo Vàng tự thuật )
 
Mới tết heo rồi lại tới heo.
Tính mình vẫn thế lười như heo.
Khò khà khò khẹc như trò khỉ.
Núng nính núng na mập quá heo.
Bền sức bền hơi nào kém ngựa.
Đậm mùi đậm nước chả hơn heo.
Tiếng kêu rờn rợn như loài cú.
Ham hố ra gì  cái chuyện heo.
THƯƠNG MÙI HEO
(Heo sữa quay )
 
 
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0




KỂ CÔNG HEO
 
Mũi tà đuôi quắn bụng phình to
Ăn tạp uống càn miễn được no
Tốt phúc chủ thương cho xực cám
Hết thời thợ nướng đẩy vô lò
Trư to chia thịt ra nhiều thứ
Heo nhỏ nửa phần cũng một tô
Lạp xưởng thịt phai sườn sốt ngọt
Giả cầy cứu chó rượu đôi vò!
Lá chờ rơi



[/align]
Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-02-02 21:25:00Trần Mạnh Hùng>
Trích đoạn: lá chờ rơi

KỂ CÔNG HEO

Mũi tà đuôi quắn bụng phình to
Ăn tạp uống càn miễn được no
Tốt phúc chủ thương cho xực cám
Hết thời thợ nướng đẩy vô lò
Trư to chia thịt ra nhiều thứ
Heo nhỏ nửa phần cũng một tô
Lạp xưởng thịt phai sườn sốt ngọt
Giả cầy cứu chó rượu đôi vò!
Lá chờ rơi

 
Đều Vui Vẻ
Heo nọc mà nuôi chỉ lỗ to ???
Ngày ngày rửng mỡ được  ăn no.
Huyện trên người ới - bê nguyên bụi.
Xã dưới họ kêu -  hốt trọn lò.
Được thế tấm thân bồi dưỡng tốt.
Không thì khí phách đẹp màu tô.
Khắp làng, khắp xóm đều vui vẻ.
Đắm đuối hoa trăng, rượu một vò
Trần Mạnh Hùng
Cái này riêng tặng Bác Lá
 
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Trần Mạnh Hùng

Trích đoạn: lá chờ rơi

KỂ CÔNG HEO

Mũi tà đuôi quắn bụng phình to
Ăn tạp uống càn miễn được no
Tốt phúc chủ thương cho xực cám
Hết thời thợ nướng đẩy vô lò
Trư to chia thịt ra nhiều thứ
Heo nhỏ nửa phần cũng một tô
Lạp xưởng thịt phai sườn sốt ngọt
Giả cầy cứu chó rượu đôi vò!
Lá chờ rơi

 
Đều Vui Vẻ
Heo nọc mà nuôi chỉ lỗ to ???
Suốt ngày hừng hực lại ăn no.
Huyện trên người ới - bê nguyên bụi.
Xã dưới họ kêu -  hốt trọn lò.
Được thế tấm thân bồi dưỡng tốt.
Không thì khí phách đẹp màu tô.
Khắp làng, khắp xóm đều vui vẻ.
Đắm đuối hoa trăng, rượu một vò
Trần Mạnh Hùng
Cái này riêng tặng Bác Lá
 

 
Kính Hoạ:
 
Nỗi Oan
 
Tội nghiệp thân heo cái bụng to
Ngưòi đều nhầm tuởng đã ăn no
Biết đâu cám hẩm chưa ai nấu
Nào rõ rau tồi chẳng có lò
Nén nỗi riêng mang ngùi ngậm nuốt
Kệ ngưòi chung ý vẽ vời tô
Chỉ vì lỡ kiếp* đành mang tội
Đưa cả vào trong bụng, hoá vò!
 
* điển tích Thiên Bồng bị phạt chuyển kiếp thành heo 
Ngậm Ngùi
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-02-03 00:22:31Trần Mạnh Hùng>
Xướng kính Mời
 
Muôn Thuở 1
Người yêu ơi! Nhớ nhung muôn thuở
Thuở học trò chân sáo thấp cao
Thuở dại khờ hương thơm má phấn
Thuở trinh nguyên ngọt lịm môi đào
Thuở hồn nhiên đắm say chưa trọn...
Thuở mộng mơ ngây ngất ước ao...
Thuở hẹn hò tình yêu chợt đến
Thuở thương em cuống quýt xanh xao
1-2007

MUÔN THUỞ 2
"Người yêu ơi ! Nhớ nhung muôn thuở."
Ánh mắt nào đưa đón, đón đưa.
Làn tóc nào đan dài nỗi nhớ.
Bờ môi nào kết nụ ươm mơ.
Vòng tay nào chắt chiu ân ái.
Lời nói nào chia xẻ lẳng lơ.
Anh nhớ em xoay tròn khép kín.
Anh yêu em quay quắt từng giờ.
Trần Mạnh Hùng
1-2007

MUÔN THUỞ 3

" Thuở hoc trò chân sáo thấp cao."
Tung tăng đuổi bắt lá vàng chao.
Vờn quanh gót ngọc vương màu nắng.
Bám nhẹ tóc mây óng ánh sao.
Trong vắt bầu trời - trong mắt biếc.
Mộng còn bỏ ngõ - mộng chưa trao
Giọng cười rạng vỡ không vương vấn.
Sảng khoái lòng riêng vị ngọt ngào
1-2007


MUÔN THUỞ 4
“Thuở dại khờ hương thơm má phấn”
Thuở trăng vàng mới chớm mười ba
Áo dài ngượng nghịu theo ô nhảy.
Sách vở hồn nhiên với bướm hoa
Tóc búp bê bay mùi mực tím
Mắt bồ câu đậm nhớ hàng qùa
Tan trường những buổi chiều bên phố
Có kẻ nối theo, nối thiết tha
1-2007

MUÔN THUỞ 5
"Thuở trinh nguyên ngọt lịm môi đào."
Từng bước ngượng ngùng với guốc cao.
Duyên dáng nụ cười e ấp gởi.
Mơ màng ánh mắt vụng về trao.
Phấn son trang điểm còn xa lạ.
Sách vở miệt mài những ước ao.
Áo trắng học trò thơm phấn trắng.
Sân trường tíu tít chuyện ngày sau
1-2007

MUÔN THUỞ 6
" Thuở hồn nhiên đắm say chưa trọn."
Đương độ trăng thề tuổi nhớ thương
Ngơ ngác mắt nai phơn phớt phấn.
Thướt tha dáng liễu mượt mà hương.
Thơ tình viết vội không ngày gởi.
Sách vở lạnh tanh nhớ lớp trường.
Những buổi chiều về từng bước chậm.
Như chờ ai đó đợi bên đường.
1-2007
 
 
MUÔN THUỞ 7
 
"Thuở mộng mơ ngây ngất ước ao".
Tan trường người ấy vẫn  theo sau.
Nắng nghiêng soi bóng song song bước.
Mắt biếc mơ màng chớp chớp mau.
Bước ngắn, đường dài thêm nỗi nhớ.
Kẻ sau,  người trước nối chờ nhau.
Tóc bay từng sợi vờn trong gió.
Như nhắn người dưng nhớ dạt dào
1-2007
 
Muôn Thuở 8
"Thuở hẹn hò tình yêu chợt đến" .
Để đêm về thôi thúc chiêm bao.
Gọi tên  anh ngập tràn thương mến
Nghĩ đến anh đầm ấm biết bao.
Em nhớ anh nhạt nhòa nỗi nhớ.
Em  yêu anh thăm thẳm nghìn sâu.
Những ngày đi học anh đưa đón.
Gió lộng hương thơm tỏa ngạt ngào (*)
Trần Mạnh Hùng
  (*) Quen dáng thân thương vẫn nối sau
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-02-08 13:38:17NhàQuê>
Trích đoạn: Ngậm Ngùi

Trích đoạn: Trần Mạnh Hùng

Trích đoạn: lá chờ rơi

KỂ CÔNG HEO

Mũi tà đuôi quắn bụng phình to
Ăn tạp uống càn miễn được no
Tốt phúc chủ thương cho xực cám
Hết thời thợ nướng đẩy vô lò
Trư to chia thịt ra nhiều thứ
Heo nhỏ nửa phần cũng một tô
Lạp xưởng thịt phai sườn sốt ngọt
Giả cầy cứu chó rượu đôi vò!
Lá chờ rơi

 
Đều Vui Vẻ
Heo nọc mà nuôi chỉ lỗ to ???
Suốt ngày hừng hực lại ăn no.
Huyện trên người ới - bê nguyên bụi.
Xã dưới họ kêu -  hốt trọn lò.
Được thế tấm thân bồi dưỡng tốt.
Không thì khí phách đẹp màu tô.
Khắp làng, khắp xóm đều vui vẻ.
Đắm đuối hoa trăng, rượu một vò
Trần Mạnh Hùng
Cái này riêng tặng Bác Lá
 


Kính Hoạ:

Nỗi Oan

Tội nghiệp thân heo cái bụng to
Ngưòi đều nhầm tuởng đã ăn no
Biết đâu cám hẩm chưa ai nấu
Nào rõ rau tồi chẳng có lò
Nén nỗi riêng mang ngùi ngậm nuốt
Kệ ngưòi chung ý vẽ vời tô
Chỉ vì lỡ kiếp* đành mang tội
Đưa cả vào trong bụng, hoá vò!

* điển tích Thiên Bồng bị phạt chuyển kiếp thành heo 



  Để Nái 
 
Nuôi nái thông thường chọn giống to
Trước khi cho phủ chỉ hơi no
Rau xanh bửa bửa thêm vào cám
Gạo lứt ninh ninh thủ sẳn lò
Cần đạm khoáng vôi thôi đủ thứ
Cần chuồng nền vách nện hồ tô
Tưởng đâu bán "nhí" thâu tiền ngọt;
Thiếu chịu trầm kha chán võ vò
 
  NhàQuê
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-02-08 16:38:43lá chờ rơi>






[/align]
thân mời
 
HAM TIẾNG TRẺ
(thân tặng những ai đồng tâm sự)
 
Dẫu già vẫn thích được kêu "huynh"
Ðể lánh xa hai chữ "lão thành"
Lão quí lão sang đều lão tận
Non lời non dạ vẫn non xanh
Giả làm chú trẻ tay còn vụng
Che lấp thân già mắt chẳng lanh
Ăn cỗ chớ ham ngồi chiếu lớn
Mài răng nhuộm tóc cũng cam đành!
Lá chờ rơi




[/align]
Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-02-24 11:40:49NhàQuê>
 
 
...
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-02-11 18:40:16Trần Mạnh Hùng>

thân mời
 
HAM TIẾNG TRẺ
(thân tặng những ai đồng tâm sự)

Dẫu già vẫn thích được kêu "huynh"
Ðể lánh xa hai chữ "lão thành"
Lão quí lão sang đều lão tận
Non lời non dạ vẫn non xanh
Giả làm chú trẻ tay còn vụng
Che lấp thân già mắt chẳng lanh
Ăn cỗ chớ ham ngồi chiếu lớn
Mài răng nhuộm tóc cũng cam đành!
Lá chờ rơi


 So Le
Kêu chú làm chi hãy gọi anh
Một mai khó sửa lúc duyên thành
Xây  rào ngần ngại vô cùng tận
Đấp vách ngán ngừ  thấu mật xanh
Thăm viếng công khai đâu trộm vụng
Đón đưa  minh bạch tỏ khôn lanh
Tính coi  đám cưới chừng bao lớn
Tóc rụng láng o dạ cũng đành
 
   NhàQuê
 
ĐẠI HUYNH
 
Em gọi anh hai tiếng " đại huynh"
Hồn nhiên như trẻ được lên thành.
Như mơ, như mộng, lòng như ngọc.
Vẫn nghịch vẫn đùa tình vẫn xanh
Em gọi anh trong lòng bối rối.
Em yêu anh sóng mắt long lanh.
Anh yêu em mối tình trong sáng.
Tránh tiếng cho em cũng phải đành...
Trần Mạnh Hùng

Bác Lá thân.
 
" Mài răng "e rằng không chỉnh lắm, vì già dzồi có răng đâu để mà mài, rụng hết dzồi,  đề nghị nên " trồng răng " trông nhìn trẻ hơn 2, 30 chục tuổi hết hom hem.

Bác Lá kỳ này  thơ xướng khó quá trời , câu 3 và câu 4 theo muốn đứt hơi.

" Lão quý " Lão sang "  đều " lão tận " nghe nó ray rứt làm sao có thể được đổi thành " lão cả" bởi vì dù gì có phục hồi Thẳm  Mỹ Viện , mới răng, mới mũi, mới... cũng đều là lão cả.
 
Mấy lời bình loạn cào cào vui chơi với bác nhân cái lạnh của những ngày đầu xuân để cho bớt nhớ...

Thân ái

TMH








"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Trần Mạnh Hùng


thân mời
 
HAM TIẾNG TRẺ
(thân tặng những ai đồng tâm sự)

Dẫu già vẫn thích được kêu "huynh"
Ðể lánh xa hai chữ "lão thành"
Lão quí lão sang đều lão tận
Non lời non dạ vẫn non xanh
Giả làm chú trẻ tay còn vụng
Che lấp thân già mắt chẳng lanh
Ăn cỗ chớ ham ngồi chiếu lớn
Mài răng nhuộm tóc cũng cam đành!
Lá chờ rơi


 So Le
Kêu chú làm chi hãy gọi anh
Một mai khó sửa lúc duyên thành
Xây  rào ngần ngại vô cùng tận
Đấp vách ngán ngừ  thấu mật xanh
Thăm viếng công khai đâu trộm vụng
Đón đưa  minh bạch tỏ khôn lanh
Tính coi  đám cưới chừng bao lớn
Tóc rụng láng o dạ cũng đành
 
   NhàQuê
 
ĐẠI HUYNH
 
Em gọi anh hai tiếng " đại huynh"
Hồn nhiên như trẻ được lên thành.
Vô tư vô thức lòng vô gía.
Vẫn nghịch vẫn đùa tình vẫn xanh
Em gọi anh trong lòng bối rối.
Em yêu anh sóng mắt long lanh.
Anh yêu em mối tình trong sáng.
Tránh tiếng cho em cũng phải đành...
Trần Mạnh Hùng

Bác Lá thân.
 
" Mài răng "e rằng không chỉnh lắm, vì già dzồi có răng đâu để mà mài, rụng hết dzồi,  đề nghị nên " trồng răng " trông nhìn trẻ hơn 2, 30 chục tuổi hết hom hem.

Bác Lá kỳ này  thơ xướng khó quá trời , câu 3 và câu 4 theo muốn đứt hơi.

" Lão quý " Lão sang "  đều " lão tận " nghe nó ray rứt làm sao có thể được đổi thành " lão cả" bởi vì dù gì có phục hồi Thẳm  Mỹ Viện , mới răng, mới mũi, mới... cũng đều là lão cả.
 
Mấy lời bình loạn cào cào vui chơi với bác nhân cái lạnh của những ngày đầu xuân để cho bớt nhớ...

Thân ái

TMH










Chú Bác xưa rôì nay gọi Huynh
Bạc tiền rủng rỉnh lúc công thành
Lên non mơí biết cao chưa tơí
Xuống biển thấy rằng đáy chẳng xanh
Tàn sức thân chàng run gôí lỏng
Xuân thơì dáng nữ mắt long lanh
Số Tiên Trơì định đành cam chịu
Xôi rượu đầy mâm chôí chẳng đành

PO 2/09/07



Cất bước lãng du chưa mõi gối!
Văn thơ hạ bút đã cạn lời !
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-02-10 17:03:12KimGiang>


thân mời
 
HAM TIẾNG TRẺ
(thân tặng những ai đồng tâm sự)

Dẫu già vẫn thích được kêu "huynh"
Ðể lánh xa hai chữ "lão thành"
Lão quí lão sang đều lão tận
Non lời non dạ vẫn non xanh
Giả làm chú trẻ tay còn vụng
Che lấp thân già mắt chẳng lanh
Ăn cỗ chớ ham ngồi chiếu lớn
Mài răng nhuộm tóc cũng cam đành!



Lá chờ rơi

 So Le

Kêu chú làm chi hãy gọi anh
Một mai khó sửa lúc duyên thành
Xây  rào ngần ngại vô cùng tận
Đấp vách ngán ngừ  thấu mật xanh
Thăm viếng công khai đâu trộm vụng
Đón đưa  minh bạch tỏ khôn lanh
Tính coi  đám cưới chừng bao lớn
Tóc rụng láng o dạ cũng đành
 
   NhàQuê
 
ĐẠI HUYNH
 
Em gọi anh hai tiếng " đại huynh"
Hồn nhiên như trẻ được lên thành.
Như hoa, như bướm ,lòng như ngọc" 
Vẫn nghịch, vẫn đùa, tình vẫn xanh
Em gọi anh trong lòng bối rối.
Em yêu anh sóng mắt long lanh.
Anh yêu em mối tình trong sáng.
Tránh tiếng cho em cũng phải đành...

Trần Mạnh Hùng

Bác Lá thân.
 
" Mài răng "e rằng không chỉnh lắm, vì già dzồi có răng đâu để mà mài, rụng hết dzồi,  đề nghị nên " trồng răng " trông nhìn trẻ hơn 2, 30 chục tuổi hết hom hem.

Bác Lá kỳ này  thơ xướng khó quá trời , câu 3 và câu 4 theo muốn đứt hơi.

" Lão quý " Lão sang "  đều " lão tận " nghe nó ray rứt làm sao có thể được đổi thành " lão cả" bởi vì dù gì có phục hồi Thẳm  Mỹ Viện , mới răng, mới mũi, mới... cũng đều là lão cả.
 
Mấy lời bình loạn cào cào vui chơi với bác nhân cái lạnh của những ngày đầu xuân để cho bớt nhớ...
Thân ái

TMH

Họa:

Chú Bác xưa rôì nay gọi Huynh
Bạc tiền rủng rỉnh lúc công thành
Lên non mơí biết cao chưa tơí
Xuống biển thấy rằng đáy chẳng xanh
Tàn sức thân chàng run gôí lỏng
Xuân thơì dáng nữ mắt long lanh
Số Tiên Trơì định đành cam chịu
Xôi rượu đầy mâm chôí chẳng đành


PO 2/09/07

Họa:
 
XUÂN MÃI VƯỜN THƠ
 
Thắm thiết nào hơn nghĩa Đệ Huynh
Cha sinh gái để ước không thành
Xuân lai Xuân lại thì Xuân thắm
Tuổi trẻ Tuổi hồng vẫn Tuổi xanh
Xóm Trúc làng Mai Đường sóng sánh
Dòng thơ Lãng khách Mắt long lanh
Chừng duyên Lá biếc chiều đăm đắm
Nhã khúc Hùng kiêu sắm chữ đành.

 
Kim Giang
 
Bác Lá - Anh Hùng! Hai cái tên mà những ai yêu Đường thấm mặn ở Vườn Thư Quán Đều muốn gắn liền. Cái lúc (Trống ngược kèn xuôi) đã thành dấu nhớ.  Cho phép KG mạo muội dùng những câu từ mà phận học trò không được nghịch- Để tỏ niềm vui và vì quý mến - Rất mong lượng thứ. 

Xin đừng giận những mộng mơ
Gió hương cõi ảo bao giờ thực đâu
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=82195
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=84219
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=97940
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-02-11 16:46:40Trần Mạnh Hùng>
Trích đoạn: KimGiang





thân mời
 
HAM TIẾNG TRẺ
(thân tặng những ai đồng tâm sự)

Dẫu già vẫn thích được kêu "huynh"
Ðể lánh xa hai chữ "lão thành"
Lão quí lão sang đều lão tận
Non lời non dạ vẫn non xanh
Giả làm chú trẻ tay còn vụng
Che lấp thân già mắt chẳng lanh
Ăn cỗ chớ ham ngồi chiếu lớn
Mài răng nhuộm tóc cũng cam đành!



Lá chờ rơi

 So Le

Kêu chú làm chi hãy gọi anh
Một mai khó sửa lúc duyên thành
Xây  rào ngần ngại vô cùng tận
Đấp vách ngán ngừ  thấu mật xanh
Thăm viếng công khai đâu trộm vụng
Đón đưa  minh bạch tỏ khôn lanh
Tính coi  đám cưới chừng bao lớn
Tóc rụng láng o dạ cũng đành
 
   NhàQuê
 
ĐẠI HUYNH
 
Em gọi anh hai tiếng " đại huynh"
Hồn nhiên như trẻ được lên thành.
Như hoa, như bướm ,lòng như ngọc" 
Vẫn nghịch, vẫn đùa, tình vẫn xanh
Em gọi anh trong lòng bối rối.
Em yêu anh sóng mắt long lanh.
Anh yêu em mối tình trong sáng.
Tránh tiếng cho em cũng phải đành...

Trần Mạnh Hùng

Bác Lá thân.
 
" Mài răng "e rằng không chỉnh lắm, vì già dzồi có răng đâu để mà mài, rụng hết dzồi,  đề nghị nên " trồng răng " trông nhìn trẻ hơn 2, 30 chục tuổi hết hom hem.

Bác Lá kỳ này  thơ xướng khó quá trời , câu 3 và câu 4 theo muốn đứt hơi.

" Lão quý " Lão sang "  đều " lão tận " nghe nó ray rứt làm sao có thể được đổi thành " lão cả" bởi vì dù gì có phục hồi Thẳm  Mỹ Viện , mới răng, mới mũi, mới... cũng đều là lão cả.
 
Mấy lời bình loạn cào cào vui chơi với bác nhân cái lạnh của những ngày đầu xuân để cho bớt nhớ...
Thân ái

TMH

Họa:

Chú Bác xưa rôì nay gọi Huynh
Bạc tiền rủng rỉnh lúc công thành
Lên non mơí biết cao chưa tơí
Xuống biển thấy rằng đáy chẳng xanh
Tàn sức thân chàng run gôí lỏng
Xuân thơì dáng nữ mắt long lanh
Số Tiên Trơì định đành cam chịu
Xôi rượu đầy mâm chôí chẳng đành


PO 2/09/07

Họa:
 
XUÂN MÃI VƯỜN THƠ
 
Thắm thiết nào hơn nghĩa Đệ Huynh
Cha sinh gái để ước không thành
Xuân lai Xuân lại thì Xuân thắm
Tuổi trẻ Tuổi hồng vẫn Tuổi xanh
Xóm Trúc làng Mai Đường sóng sánh
Dòng thơ Lãng khách Mắt long lanh
Chừng duyên Lá biếc chiều đăm đắm
Nhã khúc Hùng kiêu sắm chữ đành.

 
Kim Giang
 
Bác Lá - Anh Hùng! Hai cái tên mà những ai yêu Đường thấm mặn ở Vườn Thư Quán Đều muốn gắn liền. Cái lúc (Trống ngược kèn xuôi) đã thành dấu nhớ.  Cho phép KG mạo muội dùng những câu từ mà phận học trò không được nghịch- Để tỏ niềm vui và vì quý mến - Rất mong lượng thứ. 





Bác Lá và Kim Giang thân mến.

Thực ra hai câu  như thế này.

Như mơ, như mộng lòng như nguyện.
Vẫn nghịch, vẫn đùa tình vẫn xanh.

Cám ơn Kim Giang đã thương mà nhắc đến, đó là những kỷ niệm thân thương.

Cám ơn bác Lá.
Đó là thú vui tận cùng của Xướng + Hoạ. Có mặn đắng, có ngọt bùi, càng khó khăn, càng vẻ vang.
Thân
Trần Mạnh Hùng
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-02-10 11:21:57lá chờ rơi>

Trích đoạn: Trần Mạnh Hùng



Bác Lá thân.
 
" Mài răng "e rằng không chỉnh lắm, vì già dzồi có răng đâu để mà mài, rụng hết dzồi,  đề nghị nên " trồng răng " trông nhìn trẻ hơn 2, 30 chục tuổi hết hom hem.

Bác Lá kỳ này  thơ xướng khó quá trời , câu 3 và câu 4 theo muốn đứt hơi.

" Lão quý " Lão sang "  đều " lão tận " nghe nó ray rứt làm sao có thể được đổi thành " lão cả" bởi vì dù gì có phục hồi Thẳm  Mỹ Viện , mới răng, mới mũi, mới... cũng đều là lão cả.
 
Mấy lời bình loạn cào cào vui chơi với bác nhân cái lạnh của những ngày đầu xuân để cho bớt nhớ...

Thân ái

TMH




 
Chào Hùng và các bạn thân mến,
 
Bài loạn « cào cào » của bạn Hùng hẳn phải có người đọc, nên phải có bài « loạn châu chấu » này đáp lại.
 
Ngoài nhổ răng, thì các sự chăm sóc khác như : trám, bịt, trồng răng giả, cạo vôi v.v. đều phải ít nhiều dùng đến thao tác « mài răng ». Vả lại « mài răng » còn có nghĩa bóng là chuẩn bị để ăn mạnh ăn nhiều, rất đắc dụng cho một bài thơ trào lộng.
 
Chữ « cả » chỉ có tác dụng nhấn mạnh cái nghĩa đã có nằm trong chữ « đều », nên nếu dùng chữ « cả » thay chữ "tận" thì câu thơ kém súc tích. Vả lại có thành ngữ « lão lai tài tận », chỉ mới là « hết tài » chứ chưa « hết kiếp », thì làm gì mà sợ uýnh lên thế ?
 
Sẵn đây xin giải thích thêm sự kiện tôi mới vừa đổi chữ ký, ngụ ý rằng thơ tôi có mang con vi-rút 3-không.
Thỉnh thoảng nó tác động thì :
 
1/ vần không chan chát, vì sự thay đổi từ « toàn vận » sang « bán vận » và ngược lại nhiều khi khiến vần nghe rất mặn mà, nhất là khi từ bán vận trở về toàn vận thì nghe rất đả cái lỗ nhĩ.
2/ đối không chan chát, vì có lắm lúc đối chan chát thì nghe như câu thơ bị nhốt trong khung, thiếu sự cựa quậy linh động tự nhiên. 
3/ nhịp nhàng không chan chát, vì tránh sự nhàm tai. Ví dụ như các ca sĩ, lúc mới học thì nhịp tay, nhịp chân, nhịp thầm trong bụng để ca chan chát theo nhịp. Nhưng khi đã điêu luyện, thấy như vậy là quá tầm thường, không xứng đáng với cái mức độ tài năng nay đã phát triễn khá cao, nên thỉnh thoảng hát trượt, nhịp mạnh đi trước hay đi sau nhịp mạnh thực sự một tí, tạo ra một ảnh hưởng rất hay, vừa thấy dường như ca sĩ bỏ nhịp hay sai nhịp, mà lại cũng vừa thấy họ hoàn toàn làm chủ sự nhịp nhàng.
 
Vi-rút 3 không nói trên vốn không ở chung nơi một tiền nhân, mà là ở 3 nơi khác nhau. Tôi cùng thích khiến nay chúng gom về một mối. Trên đây tôi chỉ giải thích lý do tại sao tôi làm thế. Và mong rằng con vi-rút nầy chỉ bám vào những người ưa thích nó.
 
Nói chung quan niệm của tôi về luật lệ và ý nghĩa của bài thơ :
Ví dụ như ta mặc một cái áo đẹp thì với mục đích là nhờ cái áo làm cho ta đẹp hơn, đàng hoàng hơn, sang trọng lễ phép hơn v.v. Cái áo ấy làm « nô lệ » cho ta.
Còn như nếu ta mặc cái áo với mục đích để cho mọi người nhìn thấy cái áo đó là đẹp, là hoàn hão, rồi vì thế mà hạn chế các cử động, hoặc cử động một cách thiếu tự nhiên, sợ lằn xếp này bị gãy, nơi chỗ trống kia bị nhăn v.v. thì đó là ta làm « nô lệ » cho cái áo. Tôi cho như vậy là sai.
Ý nghĩa của bài thơ cũng tương tự, nó giống như con người mặc áo nói trên, ý thơ cần phải được ưu tiên bảo toàn đầy đủ, cũng như những nét sống linh động phải có của một con người ; luật lệ làm thơ ví như là cái áo, nó giúp cho thơ được đẹp hơn, nghe êm tai hơn v.v. được càng nhiều càng tốt, đến đâu hay đến đó. Nhưng không thể vì theo luật lệ mà làm thui chột, mất mát ý nghĩa của câu thơ. Như vậy chẳng khác nào bắt người mặc áo biến thành một hình nộm.
 
Như hai câu :
 
Anh đi đường anh tôi đường tôi (Thế Lữ)
 
Và : Anh trở về anh của gia đình (Tố Hữu)
 
Ý nghĩa mà tác giả muốn diễn đạt trong hai câu ấy đều không thể thay thế với chữ nào khác « đúng luật ». Nên phải chấp nhận sự « sai luật » để bảo toàn ý nghĩa.
 
Nhưng không nên dựa vào phần suy luận nầy để viết những câu thơ sai sót luật lệ do bừa bải. Trước phải cố gắng tối đa tuân theo các luật lệ căn bản, sau đó mới tự cho phép sự miễn luật trong ngoại lệ.
 
Vài ý kiến cá nhân thô thiển, mời các bạn dùng « tạm » lúc trời trở lạnh.
 
Thân mến.
LCR
 
Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0


[color=#000000]HAM TIẾNG TRẺ
(thân tặng những ai đồng tâm sự)
 
Dẫu già vẫn thích được kêu "huynh"
Ðể lánh xa hai chữ "lão thành"
[color=#0000cc]Lão quí lão sang đều lão tận
Non lời non dạ vẫn non xanh

Giả làm chú trẻ tay còn vụng
Che lấp thân già mắt chẳng lanh
Ăn cỗ chớ ham ngồi chiếu lớn
Mài răng nhuộm tóc cũng cam đành!
Lá chờ rơi
 
Bác Lá thân
Hai câu 3 và 4 nó giống như miếng gân gà " bỏ thì thương vương thì tội " nó làm tui mất ăn, mất ngủ mấy hôm rày, cái thi vị của nó : vừa đắng, vừa cay , vừa ngọt , vùa bùi, nó làm mình thơ thơ, thẩn thẩn vì tìm không ra được câu đối ưng ý.
Hôm nay tìm ra được rồi , cả  người nhẹ bổng nên vội khoe với bác.
 
" Như hoa, như bướm ,lòng như ngọc"
" Vẫn nghịch, vẫn đùa, tình vẫn xanh "
Thân
 
Trần Mạnh Hùng
 
Nhờ bạn PO sửa dùm

[/color]

[/color]
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-02-11 01:13:28lá chờ rơi>
Trích đoạn: Trần Mạnh Hùng



[color=#000000]HAM TIẾNG TRẺ
(thân tặng những ai đồng tâm sự)
 
Dẫu già vẫn thích được kêu "huynh"
Ðể lánh xa hai chữ "lão thành"
[color=#0000cc]Lão quí lão sang đều lão tận
Non lời non dạ vẫn non xanh

Giả làm chú trẻ tay còn vụng
Che lấp thân già mắt chẳng lanh
Ăn cỗ chớ ham ngồi chiếu lớn
Mài răng nhuộm tóc cũng cam đành!
Lá chờ rơi
 
Bác Lá thân
Hai câu 3 và 4 nó giống như miếng gân gà " bỏ thì thương vương thì tội " nó làm tui mất ăn, mất ngủ mấy hôm rày, cái thi vị của nó : vừa đắng, vừa cay , vừa ngọt , vùa bùi, nó làm mình thơ thơ, thẩn thẩn vì tìm không ra được câu đối ưng ý.
Hôm nay tìm ra được rồi , cả  người nhẹ bổng nên vội khoe với bác.
 
" Như hoa, như bướm ,lòng như ngọc"
" Vẫn nghịch, vẫn đùa, tình vẫn xanh "
Thân
 
Trần Mạnh Hùng
 
Nhờ bạn PO sửa dùm

[/color]

[/color]


Bạn Hùng mến,
 
Nói ra thì e bạn cụt hứng, nhưng vì nàng THƠ của bạn mà lưu ý bạn rằng :
Hai câu của bài xướng đoạn đầu nghịch với đoạn cuối :
 
Lão quí lão sang đều lão tận
(Tuy lão được quí, lão được sang - laudatif, nhưng đều là lão tận cùng suy kiệt - péjoratif)
Non lời non dạ vẫn non xanh
(Tuy non dại về lời, non dại về dạ - péjoratif, nhưng lại là sức sống trẻ đang lên- laudatif)
 
Sự « thuận, nghịch » giữa đầu và đuôi giúp cho câu thơ mang những nét chấm phá đặc thù, mà có khi chỉ với một chủ đề nào đó mới có được.
Do đó nên khi bài họa lấy một chủ đề khác (như trường hợp hiện tại), tứ thơ không thích nghi để nêu ra những điểm « thuận, nghịch » thì tôi nghĩ là không bắt buộc phải theo đúng cái hình thức kỹ thuật của câu thơ xướng.
Ngoài ra nói chung, cái bổn phận của người xướng, với sự kính trọng các bạn họa thơ mình, là phải cố gắng đưa ra những bài thơ tốt, đầy đủ ý nghĩa, dồi dào cảm xúc. Do đó vần cứ gieo theo ý cần phải diễn đạt, không cần phải tránh né những vần « khó họa, hay dễ họa » hơn, kỹ thuật chọn cách thích nghi để làm nổi bật ý thơ của đoạn ấy, không với mục đích gây khó khăn hay dễ dàng nào khác.
Còn phần của người họa thì tự do chọn bài nào thích mà họa. Tuy không bị ràng buộc phải họa bất cứ bài nào, nhưng khi đã họa thì cũng có chút bổn phận họa cho khéo, cho hay, để làm vui lòng bạn, tỏ ra sự quí trọng bạn, v.v.
 
Xin quên khúc « gân gà », và đây là một bài tự thán mới :
 
VẪN NẰM KHÔNG
(tự thán)

Vũ môn tam cấp chửa thành rồng
Mài sắt làm kim khéo uổng công
Báo đỏ đăng tên* bao tháng đợi
Chỉ hồng trao mối một người trông
Chó theo bước chủ lòng nghe lạnh
Heo đón nàng xuân dạ vẫn mong
Trước Táo sưởi hơi lò Pháp quốc
Nay về quê Việt vẫn nằm không !
Lá chờ rơi
*đăng báo vào mục « kiếm vợ không chằn »
Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0