[/align]
Trích đoạn: Trần Mạnh Hùng
Bác Lá Thân Mến
Chùm thơ MUÔN THUỞ chưa có người hoạ, mong bác chiếu cố.
Đừng để thơ buồn
Trần Mạnh Hùng
2-2007
Bạn Hùng thân mến,
Chủ trương của tôi mà cũng có chút dụng ý để làm gương, là luôn làm thơ với tất cả "sức mình". Không tranh làm thơ nhanh, làm thơ nhiều hay làm thơ hay, mà tôi tranh sự "quý trọng bạn bè", mời bạn đọc những bài thơ mình làm ra với sự cố gắng tối đa theo sức của mình.
1/ Nếu bạn chịu khó để ý, thì từ xưa nay tôi chịu thua "không họa" khá nhiều loại thơ, như thơ "độc vận", thơ "khoán thủ, khoán vĩ, khoán tâm". Vì lẽ loại thơ đó bị hạn hẹp rất nhiều bởi các điều kiện đặc biệt, khiến người tự biết có cái vốn văn tự không dồi dào như tôi thì khó làm được một bài xướng hay họa vừa ý.
2/ Ngoài ra, tôi cũng không họa loại thơ của những mối tình du dương ướt át ở tuổi đôi mươi v.v. vì tôi đã qua cái thời kỳ mơ mộng ấy. Tôi không có sự cần thiết phải dối lòng, dối bạn, nên không thích viết những câu không dính dáng gì tới tâm trạng mình.
Khi họa bài "Yêu" của Nguyễn Khánh Chân với câu mở đầu "Làm sao ngăn được bóng tình yêu" thì tôi chỉ họa được với tứ thơ "Chưa một lần yêu".
Và khi họa bài "Hứa" cũng của Nguyễn Khánh Chân với câu mở đầu "anh hứa yêu em đến trọn đời" thì tôi chỉ họa lại được với nội dung trêu ghẹo mang tựa đề "Hứa cuội".
(Nói riêng về hai bài thơ nầy : bài "Hứa" thầy tôi phê là "Khá", bài "Yêu" thầy khen là "Hay" và còn hỏi là "Nam hay Nữ?". Tôi sẽ tìm một bức ảnh "râu xồm" của cô Nguyễn Khánh Chân để trình thầy!)
Mà thơ của bạn Hùng thì thường ở vào hai loại 1/ và 2/ trên đây, nên tôi rất ít khi họa được. Vả lại, món hàng nào cũng có khách, nên số người họa thơ bạn đâu có ít?
Tóm lại, vì lý do trên, như bài Giấc Mơ Hoa, bài này tôi cũng đành chịu thua không họa được.
Nối tiếp cái chủ trương trên, xin nói thêm là thông thường, tôi hay tìm cách để cho thơ tôi luôn có chút gì của tôi trong đó. Và đó cũng là sự quý trọng mà tôi dành cho bạn. Nên có nhiều khi phải thật lâu sau đó mới họa xong. Và cũng có lắm bài neo quá lâu mà không bao giờ xong, nên phải bỏ, vì không tìm ra đủ ý tứ viết trọn bài.
Mong bạn thông cảm.
Thân mến,
LCR
Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
