📢 Hướng dẫn đăng bài viết Xem chi tiết »
📢 Diễn đàn Việt Nam Thư Quán đã hoạt động trở lại! Xem chi tiết »

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

THƠ YÊN SƠN

113 trả lời, 17.079 lượt xem — Trang 1 / 4
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-05-03 00:23:02Viet duong nhan>
TUỔI TRẺ & DÒNG SINH MỆNH CỦA DÂN TỘC

Một ngàn năm trong bóng tối
được đem chưng bày nơi Tàng Cổ Viện
để rồi một-ngàn-một-trăm-năm sau
đêm đêm ngồi nghe Mẹ kể chuyện Liêu Trai
"những con chồn hoang, sống lâu trăm tuổi
hiện hình người giao hoan cùng chàng thư sinh khờ dại"

Năm nào người mặt trắng mắt xanh
tay cầm Thánh Kinh
tay ôm súng
tiến vào cửa bể Đà Nẵng
Làm sao quên được Sông Lô
với hơn hai ngàn xác quân thù
Bến Đoan Hùng bềnh bồng thây giặc
rồi núi rừng cũng xào xạc âm ba
hàng vạn xác người kéo về thành phố mừng hòa bình
nôn nao, hăng hái như chàng dũng sĩ
khi vác giáo xông vào đấu truờng
Và hàng vạn xác người
buồn bã đưa nhau về rừng núi
khi thời Bảo Hòang sụp đỗ

Mặt trời cũng đã tách rời Thái Dương Hệ
nên hơn hai mươi lăm năm
chưa ló một tia nắng rọi xuống
Đêm đen
chung quanh chỉ bóng tối và đầy rẫy danh từ
Ôi ước mơ treo cao từ đỉnh núi

Tuổi trẻ lớn lên
quen dần với nỗi cô đơn, tủi nhục
nên tâm hồn đóng băng
thương đau cũng trở thành quen thuộc
quen thuộc như câu Cách Ngôn ở nhà trường
hồi còn Tiểu học

Sông Lô vẫn lạnh lùng trôi
mang theo cùng tủi buồn dân tộc
và lạnh lùng như thương đau, đỗ vỡ từng phút
ngự trên mảnh đất vốn đã nghèo đói
Bao năm qua "con trâu đi trước, người cày theo sau"

Bóng tối nào rủ rê tôi
trở về với quá khứ vàng son
vừa đắng cay, vừa hãnh diện
Bàn tay nào xô đẩy anh
phải làm những gì mà lương tâm chối bỏ
Giọt nuớc mắt nào tiễn anh về với nghĩa trang

Ôi bóng dáng nào
Bàn tay nào
Giọt nuớc mắt nào
Tuổi trẻ sống trong miền bằng họai của linh thể
tức tửi, nghẹn ngào
Hàng ngày bạn bè, anh em chạy như bay vào hố thẳm
Sống để chờ đợi, phó mặc
hay sống cho thời thơ dấu vàng son, hoa buớm
Không! Đã qua, đã qua rồi
chỉ còn lại muời ba năm sách đèn
tạm đủ để hiểu, để biết, để tiếc rẻ tuổi thơ
và thương yêu những nguời còn sống
Muời ba năm nhắc nhớ đến vị tiền nhân
đã khai sinh cuộc Cách Mạng văn hóa
Đông Kinh Nghĩa Thục
để nghe khuyên nhũ rằng
"quê hương, đất nuớc ta không là thành Paris
Chúng ta không là con cháu
của những nguời mắt xanh tóc vàng"
Quanh đâu đây
anh ngồi canh bánh tét
chị lặng yên quay tơ
chờ xem con gì ra đời
đợi chờ với nỗi niềm thầm kín, xót xa

Xin hãy nguớc mắt nhìn về Israel
Nhìn bóng đêm rùng mình rủ nhau chạy trốn
Ánh nắng hồi sinh
dãy Trường Sơn mỉm cười, vươn mình ra biển
Thắp nén hương quỳ bên mộ Tolstoi
xin Leon đốt đèn đi truớc
mang cô đơn ra khỏi tâm hồn nguời đôn hậu
đem tin yêu treo truớc cửa nhà

Chắp tay hướng về
một-ngàn-một-trăm-năm trong Tàng Cổ Viện
Hồn sông núi linh thiêng
xin cho năm chục triệu người buớc ra khỏi bóng đêm

Xin nhặt những mảnh bom vỏ đạn
trên đồng lúa nương khoai
về làm gạch xây tường cho lớp học
Xin cho quê hương Miền Trung bớt đói nghèo
sắn khoai cũng đủ ấm lòng mẹ già
suốt đời tần tão nuôi con
Xin cho quê hương Việt Nam sớm thanh bình
để Bắc Nam chung về một mối
cùng nhau ngậm ngùi quỳ truớc bàn thờ tổ tiên
để tưởng nhớ, để không quên
giống người ngọai lai
với đại hận "một ngàn một trăm năm"

Yên Sơn
Mùa Thu 1965

:: Bài thơ đưa vào TV ::
Đăng nhập để trả lời
0
Hiền điệt ghé vào kính viếng Đại sư thúc, sư thúc lại đi vắng!
Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
Đăng nhập để trả lời
0




Anh Lẩm Cẩm


Nguyên Đỗ



Chắc anh già nên đã thành lẩm cẩm
Nghe rồi quên, tai lễnh lãng quá thôi
Trí nhớ ai, hay đã mỏi mòn rồi
Nói bậy bạ, có ngày nên phạt vạ
 
"Chẳng nên nết, không biết mình già cả
Cứ thẩn thơ như mới lớn, trai tơ..."

Phạt anh đi anh nhận phạt bây giờ
Chịu đền tội, sẵn sàng lên máy chém...
 
"Cái miệng đó, càng già càng ba lém...
Như gừng già lại càng đậm thêm cay...
Mai em về em mách với Cha này...
Anh hư lắm nói năng nhiều như cuội..."

 
"Hở một ly, là đổ lỗi cho tuổi!...
Gớm ghê chưa, mai em gọi chú Lỳ...
Cho anh buồn, anh khóc tỉ tì ti
Nhện ơi hỡi, tơ giăng... sầu quạnh quẽ!"

 
Thôi tha lỗi cho anh một lần nhé
Tội bông đùa, viết nghịch ngợm như ma
Chẳng màng chi chuyện anh nói anh già
Hồn vẫn trẻ như thời còn hăm mí...
 
Nguyên Đỗ

ND tự nói mình đó nha, hổng có ý chọc sư thúc đâu nha!
Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-05-04 05:32:46Nguyên Đỗ>
ND tự nói mình đó nha, hổng có ý chọc sư thúc đâu nha!
Trích đoạn: Nguyên Đỗ

Whoa! Không ai hỏi mà khai đó nha! [:D]
Hi bạn ta... bạn đúng là thiên tài, chỗ nào cũng có sự giúp đỡ của bạn! Bạn ở trung Mỹ mà có ai nói là bạn ở Sacto! Well some day mình cũng sẽ gặp nhau bạn nhỉ. Chúc vui và sáng tác mạnh!


Chắc sư thúc có ý viết thiện tai đó nha!
Xin mời ghé thăm.
http://thovanyenson.com
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-05-03 19:58:36Viet duong nhan>
ĐÃ LÀ DĨ VÃNG


Sáng hôm nay vị cà phê chợt đắng
Khi tình yêu và hạnh phúc mong manh
Những đóa hoa tươi xanh màu dĩ vãng
Ướt đẫm thời gian những vết thương lòng

Nghe tiếng gió hát lời ru rất lạ
Đậu xuống mặt đường xám xịt chiều đi
Cuối con đường tình trái tim đói lã
Chung lối về với một gã tình si

Có những cuộc tình lạnh nồng bất chợt
Thực và mơ rồi cũng sẽ phôi pha
Cùng những nụ hôn ngọt mùi son lợt
Rồi cũng mơ hồ khi đã chia xa

Nhắm mắt lại là nghe lời êm dịu
Tiếng ai cười làm mê hoặc vết thuơng
Nhắm mắt lại là nghe lời nũng nịu
Ở một chiều bên suối mộng mờ sương

Tối hôm qua cùng ai mừng sinh nhật
Lệ nến nghiêng trôi xuống những vai đời
Lời chia ly bỗng ngại ngùng biếng nhác
Tiễn đưa người khi mưa lạnh ngừng rơi
 
Yên Sơn
 
R
Xin mời ghé thăm.
http://thovanyenson.com
Đăng nhập để trả lời
0
Thiện Tai
 
Chắc  nhà bác run run tay viết lộn
Chữ thiện tai hóa ra chữ thiên tài
Làm nhà em đến đỏ mặt tía tai
Tai họa đến lúc nào không biết nữa
 
Không miền Đông, không miền Tây đất hứa
Tự xưa nay ở Trung Mỹ mà thôi
Missouri, Michigan, Illinois
Ba tiểu bang đã thành nơi trú đóng
 
Đã đi chơi cả nơi lạnh nơi nóng
Thăm cao bồi, đi tắm biển, lên non
Gần năm mươi tiểu bang, bước chửa mòn
Sang tận Pháp, quanh Âu châu... làm khách
 
Ở Sacto, đi vào vài ngõ ngách
Cho biết trời, cho biết đất tha phương
Ở Georgia, ồ thương rất là thương
Nói sao hết, ngàn bài thơ chẳng đủ
 
Dông dài thế, bạn ta chắc buồn ngủ
Tấn công ngay, dang, đỡ, phạt, công phu
Bậc võ sư đâu có sợ bùa phù
Hạ bình tấn, bạn ta đương đắc thế
 
Đùa sư thúc vài nụ cười chơi nhé
Hiền điệt vui, phá phách tí cho vui
Mai kia đây Houston ghé lại chơi
Nâng ly rượu chú cháu mình thù tạc
 
Chắc đang xỉn, hầm bà lằng có khác
Lúc đại huynh, lúc chú cháu, bạn ta
Ui cứ vui, cuộc đời ngắn ngủi mà
Vào đại cuộc cắm đầu lo chuyện lớn
 
Nguyên Đỗ

Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
Đăng nhập để trả lời
0
tui đang pịnh mà có người rủ nhậu
cũng phát thèm rờ rẫm mấy cái ly
tháng Tư vừa qua say xỉn li bì
bởi cái hận ba hai năm còn đó
lòng buồn bã mở nút chai ngồi ngó
ước có người cũng ráng cụng vài canh
nghẹt mũi, ho khan... đi ngủ không đành
chạy lên net thấy bạn ta thơ phú
ui thi sĩ... đúng là thơ nhiều bồ lắm tủ
mấy ngàn bài... ui bái phục! thiện tai!


Xin mời ghé thăm.
http://thovanyenson.com
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-05-04 13:37:07Viet duong nhan>
Như Sóng Vỗ Bờ

Hoàng hôn bóng ngã thiên đường khép
Ngửa mặt nhân gian ngất ngưởng cười
Chén rượu cay nồng ngày sắp tắt
Trên cành trơ trụi lá vàng .... rơi

Thôi nửa đời ta, nửa đời em
Góp lại hư vô với bóng đêm
Một khung trời nhỏ vầng trăng khuyết
Nửa cuộc tỉnh say, ngủ trước thềm

Ta bán cuộc đời ai vay mượn
Đổi dăm bầu rượu, nửa hồ thơ
Một mai ở cuối trời quên lãng
Rảnh nợ tung hê ... sóng vỗ bờ

Kìa em nhắp chén kẻo tàn canh
Thương tiếc làm chi chuyện chúng mình
Nửa cuộc phong ba cười gắng gượng
Một đời dâu bể cũng mong manh

Rồi mốt rồi mai đời khô cạn
Phó mặc trần ai thảng thốt cười
Em ở cuối trời mây lãng đãng
Ta chuyển luân hồi cũng thế thôi
 
Yên Sơn
 
R
Xin mời ghé thăm.
http://thovanyenson.com
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-05-04 19:13:53Viet duong nhan>
Sao Tôi Vẫn Xót Xa Cười

Tôi gặp tôi ở cảnh đời rất lạ
Đất nước người làm tàn tạ thân danh
Đem chôn huyền hoặc tuổi xanh
Rêu rao nòi giống
Buồn tênh nửa đời

Ba mùa thu đất nước người xuôi ngược
Cứ tưởng quên mà quên được gì đâu
Từ tôi vào cuộc bể dâu
Đời như chìm xuống bể sầu mênh mông

Vẫn biết
Sắc là không
Không là sắc
Là khổ đau vì u mặc kiếp người
Sao tôi vẫn xót xa cười
Vẫn mòn mỏi sống
Vẫn vui não nề

Vẫn cúi đếm bước đi về rời rã
Vẫn thu đông xuân hạ tịch liêu
Gia đình bè bạn thân yêu
Đầu ghềnh tăm cá
Cuối đèo bóng chim
 
Yên Sơn
 
R
Xin mời ghé thăm.
http://thovanyenson.com
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-05-04 19:16:17Viet duong nhan>
XUÂN QUÊ NGƯỜI

Xuân đã về, tiết trời vẫn lạnh
Sáng mưa bay như buổi đông tàn
Nhìn quanh nhà lá hoa hiu quạnh
Có ai ngờ giữa buổi xuân sang

Ngồi lặng ngắm cà phê nhỏ giọt
Tưởng thời gian chậm lại bất ngờ
Trong tâm tưởng giọt buồn thánh thót
Rơi xuống thành nhịp điệu bài thơ

Đốt điếu thuốc, khói vờn cay mắt
Theo khói bay trở lại quê nhà
Nhớ mộ cha ruột gan se thắt
Bao năm rồi con chẳng hương hoa

Ôi mùa xuân thuở nào sum họp
Pháo giao thừa xưa vẫn còn vang
Đêm thức trắng canh nồi bánh tét
Học thuộc lòng lời chúc đầu năm

Sáng mồng một mặc quần áo mới
Cúi đầu chào mừng tuổi mẹ cha
Mùa xuân cũ đã là rất cũ
Bao tháng ngày bám sát theo ta

Xuân quê người bỗng dưng buồn quá
Điếu thuốc tàn, khói vẫn còn cay
Ly cà phê sáng nay rất đắng
Tím cả trời... mưa vẫn mờ bay
 
Yên Sơn
 
R
Xin mời ghé thăm.
http://thovanyenson.com
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-05-13 17:55:29Viet duong nhan>
CŨNG CHỈ LÀ ẢO ẢNH

ta vốn nhìn đời xanh thăm thẳm
trong mãi mê tìm kiếm bôn ba
rốt cuộc cũng trở về khởi điểm
bật cười xuân sắc đã phôi pha

có những ước mơ không với được
ngại ngùng nhân nghĩa đãi bôi thôi
ngày tàn tháng lụn không theo kịp
một kiếp phù sinh chỉ lỡ thời

ai có cùng ta uống chén đầy
kể như mơ ước ở trên mây
ở đâu cũng mặc không quan hệ
nhắc nhở làm chi, ta cứ say

tất cả ước mơ chỉ ước mơ
chung cuộc đời dài rượu với thơ
nghìn trùng xanh thẳm, đời khô cạn
thân thế mù tăm trăm mối tơ

Pasadena, TX 12/91
 
R
Xin mời ghé thăm.
http://thovanyenson.com
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-05-13 17:57:47Viet duong nhan>
BUỔI CHIỀU MỜI EM UỐNG RƯỢU

Mời em
nhấp chén rượu suông
Gọi trăm nỗi nhớ,
lòng vương vấn
lòng
Xin em hát khúc núi sông
Cho đêm rực rỡ nắng hồng ban mai
Nợ cơm áo
gánh oằn vai
Dấu trong tim cõi trần ai
nhục nhằn

Mời em nhắp chút phù vân
Cầu sinh tử có bao lần vượt qua
Dựa lưng đời bỗng trầm kha
Nhìn sâu ánh mắt
chiều
pha ráng chiều

Cho anh xin chút mỹ miều
Một mai vàng úa

bóng thiều quang
xưa
(Quẩn quanh tiếng đập chiều mưa
Cụng ly
nhấp chút hương thừa
cuối đông)

Mời em nhắp chút núi sông
Kẻo mai sau
lạc giữa dòng phồn hoa
Đêm say
gõ cửa đời ta
Mới hay dĩ vãng

đã là trăm năm
Tặng em một khối tình câm
Cớ sao em lại lệ đầm đìa
rơi
Bên hiên
tiếng nhạc chơi vơi
Ráng chiều pha sắc....
Một trời vấn vương

 
Yên Sơn
 
R
Xin mời ghé thăm.
http://thovanyenson.com
Đăng nhập để trả lời
0
TÔN NỮ ƠI
TRĂNG HÔM NI SÁNG QUÁ


“Áo nàng vàng anh về yêu hoa cúc” *
Tóc nàng bay trong gió chớm thu về *
Sợ chi nờ… sợ chi lạ rứa thê
Răng không nói lời con tim che dấu

Rồi hôm nớ trăng mười lăm mười sáu *
Cây ngô đồng thiêm thiếp đứng yên nghe
Tình mong manh bay lại buổi trưa hè
Rồi rực sáng như thu, vàng như cúc

O đứng hát nghe thời gian u uất
Lời du dương như tiếng nhạc trong lòng
Tôn Nữ buồn gì… có kẻ chờ mong
Trăng sáng quá, ngoài tê trăng sáng quá

Tôn Nữ ơi đừng quen ai nữa nhé
Đem cất đi màu hoa cúc áo dài
Lời ca buồn đừng hát tặng riêng ai
Chỉ để hát khi cùng chồng mới cưới

Trăng mười sáu hôm ni buồn rư
ời rượi
Chỉ mình tui ngồi uống ánh trăng tan
Tui bâng khuâng mong đợi chiếc áo vàng
Và khe khẻ ngâm bài thơ hoa cúc

Tôn Nữ ơi đây tình yêu tù ngục
Giãi cứu dùm cho thánh nhạc thanh tao
Con tim si chờ giọng nói ngọt ngào
Xin cứu rỗi một linh hồn mê đắm

Nì Tôn Nữ trăng hôm ni tròn lắm
Con tim tui đầy ấp những dấu yêu
O để ở mô bóng dáng mỹ miều
Cho tui chết giữa vườn trăng xế bóng

23/12/99
*** Hơi thơ của Nguyên Sa
Xin mời ghé thăm.
http://thovanyenson.com
Đăng nhập để trả lời
0
thơ dịch dịch thơ
 
LỘ BIÊN HỎA

Nguyệt khuyết, vạn sầu thôi,
Lộ biên, lữ khách bồi.
Đạm quang hân bán diện,
Bạc diễm lạc không bôi.
Lãnh địa ngưng nhân ảnh,
Du yên phủ thạch môi.
Dạ thâm, cô hỏa tức,
Hàn lệ sái tàn hôi.

Trần Văn Lương


NHÓM LỬA BÊN ĐƯỜNG

Trăng tà cùng nỗi buồn nôn
Bên đường lữ khách nghe hồn lạnh căm
Nhóm lên chút lửa phù vân
Ánh hồng nửa mặt, chén không... bồi hồi
Đất ôm lạnh đặc bóng người
Khói lang thang quyện bám vào rêu xanh
Đêm sâu bếp lửa lạnh tanh
Lệ rơi từng giọt buồn trên tro tàn

Xin mời ghé thăm.
http://thovanyenson.com
Đăng nhập để trả lời
0
Cho hỏi Yên Sơn một tí:
Tại sao bài thơ trên lại có địa danh "Biên Hòa"
 
Bài thơ dưới đây viết riêng cho Yên Sơn chứ không phải là dịch bài trên đâu nhé
 
Nhạt nhòa một mảnh trăng tan
Bước chân lữ khách lang thang xứ người
Gió vào hồn lạnh rã rời
Buồn xưa còn đọng bên trời xa xăm
Giữa đời một bóng âm thầm
Rong rêu phủ kín tháng năm u hoài
Lửa hồng bên một đêm say
Tro tàn, rượu cạn, còn đầy hư không

Hoàng Sa
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: hoang_sa

Cho hỏi Yên Sơn một tí:
Tại sao bài thơ trên lại có địa danh "Biên Hòa"

Bài thơ dưới đây viết riêng cho Yên Sơn chứ không phải là dịch bài trên đâu nhé

Nhạt nhòa một mảnh trăng tan
Bước chân lữ khách lang thang xứ người
Gió vào hồn lạnh rã rời
Buồn xưa còn đọng bên trời xa xăm
Giữa đời một bóng âm thầm
Rong rêu phủ kín tháng năm u hoài
Lửa hồng bên một đêm say
Tro tàn, rượu cạn, còn đầy hư không

 
Cám ơn bạn Hòang Sa!
"Biên Hòa" là quê ở Biên Hòa, không phải là nơi sinh ra mà là chỗ tỵ nạn! [:D]
Bài thơ phóng tác của bạn rất hay, YS thích lắm! Bạn cho YS làm quen nhé?
Tình thân,
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: yenson

Cám ơn bạn Hòang Sa!
"Biên Hòa" là quê ở Biên Hòa, không phải là nơi sinh ra mà là chỗ tỵ nạn! [:D]
Bài thơ phóng tác của bạn rất hay, YS thích lắm! Bạn cho YS làm quen nhé?
Tình thân,

 
Hoàng Sa chỉ là hậu bối thôi, được làm quen với Yên Sơn thì rất là hân hạnh.
Trong cả trang thơ này, bài nào cũng gây ấn tượng, đáng để học hỏi.
Nhưng mà tâm sự buồn u uất quá.
Hoàng Sa đang sống ở Biên Hòa
 
Hoàng Sa
Đăng nhập để trả lời
0
Hoàng Sa chỉ là hậu bối thôi.

Whoa! Vậy là chê YS già rồi phải không?
Đã nên thân phận gì đâu
Chỉ là chiếc lá nhuộm màu thu sang
Hoàng Sa đang sống ở Biên Hòa

Ở Biên Hòa khu phố nào?
Nhà tôi ở cạnh hàng rào B5
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-05-31 10:22:41Huyền Băng>
CHỢT NHỚ
 
Thương chút tình xưa cũ
Bởi thăng trầm, chứ ai phụ tình ai
Thương hoài giọt nắng chiều phai
Lung linh đậu ráng cuối ngày mùa đông

Tình đã nhạt nhưng lòng khắc khoải
Như mây trời bay mãi nghìn năm
Lần theo dấu tích hương trầm
Tìm trong ảo ảnh chút đằm thắm xưa
 
r
Xin mời ghé thăm.
http://thovanyenson.com
Đăng nhập để trả lời
0
KHÔNG THỂ NHẠT PHAI

Hôm qua có thằng bạn
Ghé qua nhà thăm chơi
Hai đứa ngồi nói chuyện đời
Quanh đi quẩn lại cũng thời đi bay

Thời đi bay ngắn ngủi
Võn vẹn hơn bàn tay
Thế mà khi ngất ngưởng say
Thấy dài hơn cả chuỗi ngày tha hương

Mười sáu năm lận đận
Voi chó cũng qua rồi
Thăng trầm từ độ đổi đời
Mà sao không sánh được thời phi công

Ngày chiến trường lửa đỏ
Đêm đất mẹ phập phồng
Sống chết coi tựa như không
Ơn nhà nợ nước bền bồng trời mây

Sáng thức dậy bánh mì, xôi nắm
Cất mình lên xanh thẳm không gian
Trời mây một cõi thênh thang
Đường bay vạn nẻo, dọc ngang vẫy vùng

Có một thời chiến trường vô cùng sôi động
Buổi sáng ra đi không dám nghĩ đến trở về
Bạn bè đãi nhau một chầu ăn sáng
Nếu "mệnh hệ" gì cũng không nần nợ gì nhau

Có đứa cũng vô cùng đểu cán
"Nếu mầy không về tao hứa sẽ giúp cho
Đến tìm đào mây thông báo tin vui
Rằng mầy đã được vinh thăng Huân Chương Bảo Quốc
Tao sẽ đưa khăn tay cho nàng lau nước mắt
Rồi đưa em rong chơi khắp nẻo đường thành"

Có những lần phi bào ướt sũng
Mồ hôi ra như tắm giữa lưng trời
Đạn quân thù rủi may may rủi
Phó cho trời, cho vận mệnh quê hương

Chiều trở về phố phường rộn rã
Mà cơn hàng, cháo chợ buồn tênh
Chiến trường bỏ lại sau lưng
Rủ em xuống phố để mừng ngày qua

Người ta thường tiếc những gì vuột mất
Hoặc những gì vượt quá tầm tay
Còn tôi thì tiếc ngẩn ngơ
Cuộc đời bảo nổi như mơ ngày nào

Cho tôi về cố quốc
Dù tương lai mênh mông
Cho tôi xin mũ áo
Sống lại đời phi công
Xin mời ghé thăm.
http://thovanyenson.com
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-03-27 19:34:24Viet duong nhan>
Như Sóng Vỗ Bờ


Hoàng hôn bóng ngã thiên đường khép
Ngửa mặt nhân gian ngất ngưởng cười
Chén rượu cay nồng ngày sắp tắt
Trên cành trơ trụi lá vàng.... rơi

Thôi nửa đời ta, nửa đời em
Góp lại hư vô với bóng đêm
Một khung trời nhỏ vầng trăng khuyết
Nửa cuộc tỉnh say, ngủ trước thềm

Ta bán cuộc đời ta vay mượn
Đổi dăm bầu rượu, nửa hồ thơ
Một mai ở cuối trời quên lãng
Rảnh nợ tung hê ... sóng vỗ bờ

Kìa em nhắp chén kẻo tàn canh
Thương tiếc làm chi chuyện chúng mình
Nửa cuộc phong ba cười gắng gượng
Một đời dâu bể cũng mong manh

Rồi mốt rồi mai đời khô cạn
Phó mặc trần ai thảng thốt cười
Em ở cuối trời mây lãng đãng
Ta chuyển luân hồi cũng thế thôi
 
Yên Sơn
 
R
Xin mời ghé thăm.
http://thovanyenson.com
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-03-27 19:36:39Viet duong nhan>
Trở Lại Vườn Xưa


Anh trở lại vườn xưa vào tháng tám
Để nghe mưa tầm tã khóc suốt ngày
Nhìn những dây trầu xanh mướt là trên cây
Những buồng cau đã trổ màu vàng nhạt

Ngày xưa
Anh với em vẫn thường ngồi đây
Dệt mộng đời xanh ngát
Em giúp anh vun quén mấy dây trầu
Còn anh chăm sóc hàng cau
Anh vẫn hay đùa
Để có cau trầu cho việc mai sau
Nhờ mai mối đem sang nhà em dạm ngõ

Kìa chiếc cầu khỉ bắt qua con suối nhỏ
Mà em vẫn thường tần ngần đứng ở đầu kia
Chờ anh qua nắm chặt cánh tay chìa
Chân run bước mà sóng tình ngây ngất
Bây giờ thì cầu cũng hững hờ mặc tình anh bước
Lá hoa xưa ủ rủ dưới mưa buồn
Dưới chân cầu dòng nước bạc tràn tuôn
Không thơ mộng như tình xưa diệu vợi

Ôi nhớ quá những chiều vàng mong đợi
Dáng em yêu - cô bé mỉm môi cười
Tình học trò dồn lại mấy năm vui
Cũng tan biến sau lần anh thi hỏng
Em khóc ngất
Anh bàng hoàng, bất động
Đâu biết nói gì trong buổi chia tay
Anh vào quân trường trả nợ làm trai
Rồi cuộc chiến kéo lôi anh đi khắp hướng
Tình yêu thơ ngây không còn chỗ đứng
Một sáng mùa xuân pháo đỏ rượu hồng
Anh trở lại vườn xưa tan nát cõi lòng
Mười năm yêu nhau - mây bay gió thoảng
Mười năm chẵn, mười năm tình lận đận
Còn lại những gì giữ được hỡi vườn xưa

Anh trở lại vườn xưa vào tháng tám
Để nghe mưa rả rích khóc suốt ngày
Từ độ em theo chồng anh mới trở lại đây
Nghe kỷ niệm vờn chân anh từng bước
Nghe trống vắng không thể nào quên được
Ôi tiếng em cười, giọng em nói hãy còn đây

Yên Sơn
 
R
Xin mời ghé thăm.
http://thovanyenson.com
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-03-27 19:38:27Viet duong nhan>
[color=midnightblue]SAIGON YÊU DẤU


Em!
Anh gọi tên em bạt ngàn tiếng sóng
Bên kia bờ xa lắc, khuất trùng dương
Saigon ơi! Ôi thương quá là thương
Lẫn cay đắng trong từng cơn mộng mị

Em!
Vẫn gọi em, như gió không ngừng nghỉ
Ve vuốt từng cành trúc rũ đầu thôn
Nghe như đâu đây... tận đáy tâm hồn
Em như nắng lụa vàng giữa ngày Đông giá

Em!
Con đò xưa rất lâu rồi hóa đá
Chỉ còn anh... mộng trở lại quê hương
Anh sẽ gom đầy nỗi nhớ niềm thương
Trả em lại những ngày chưa biết khóc[/color]
 
Yên Sơn
 
R
Xin mời ghé thăm.
http://thovanyenson.com
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-03-27 19:39:52Viet duong nhan>
CÕI RIÊNG ANH

Buổi sáng dậy, ly cà phê thơm ngát
Ngồi nơi đây anh nhớ nghĩ về em
Đọc "Friend For Life" lòng ấm áp, dịu êm
Nghe "Thuyền Và Biển" khiến anh xúc động
Ta chợt đến với nhau như cơn mộng
Biết mai này đời dong rủi về đâu

Anh mỉm cười, vui chân bước vườn sau
Cùng hoa lá chào bình minh ló dạng
Nhìn lên cao mây trời bay lãng đãng
Như tơ vương từ trong cõi lòng anh
Sương đầu cành rơi từng giọt long lanh
Cùng tia nắng tạo sắc màu hư ảo

Con bướm chập chờn cùng anh đi dạo
Bước chân vui bên bờ suối sau nhà
Hai bên bờ, đây đó, lá chen hoa
Như thảm dệt từ ban tay khéo léo
Suối róc rách, dòng nước trong leo lẻo
Gom mây trời, soi rõ bóng hình anh

Ước phải chi cùng em bước loanh quanh
Cùng hòa nhịp tim trong niềm hạnh phúc
Để hoa cỏ, nắng vàng reo lời chúc
Một ngày vui cho tình bạn chúng mình
(*)Em là thuyền, anh là biển mông mênh
Sẽ chỉ lối thuyền về đâu, em nhỉ

Yên Sơn
viết ở rừng Kingwood, một buổi sáng mùa Hè
 

[/align](*) Lấy ý trong bài thơ Thuyền Và Biển của Xuân Quỳnh
 
R
Xin mời ghé thăm.
http://thovanyenson.com
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-03-27 19:42:04Viet duong nhan>
MỘT PHÚT TƯ DUY
 
Tôi tự hỏi nếu một mai tôi chết
Cây có buồn đứng lặng chờ thu
Lá có buồn cất giọng vi vu
Qua kẽ lá gió hát lời tình tự
 
Mai tôi chết, xong rồi đời lữ thứ
Kiếp tằm tơ có trọn nghĩa luân hồi
Chút dư tình chắc cũng sẽ phai phôi
Như đợt sóng xóa tan đường nét cũ
 
Mai tôi chết, dù ân tình chưa đủ
Vì có ai cưỡng lại được thời gian
Con dế buồn cũng sẽ nín lời than
Trong đêm vắng, từ phương trời xa lạ
 
Mai tôi chết, hồn nhập vào xác lá
Tấp bên trời sau những trận cuồng phong
Biết về đâu nhưng hồn sẽ thong dong
Khi phó mặc cho dòng đời đưa đẩy
 
Tôi sống mặc nhiên như em đã thấy
Cũng ví như một chiếc lá khô
Như con sóng xa từng nhịp vỗ vào bờ
Bên ghềnh đá rong rêu, chiều thu lạnh
 
Nếu tôi chết có chi là bất hạnh
Rong rêu xanh rồi sẽ bện thành vòng
Mặc ai người lắng đục khơi trong
Vì năm tháng có bao giờ đứng đợi
 
Yên Sơn
 
R
Xin mời ghé thăm.
http://thovanyenson.com
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-03-27 19:49:47Viet duong nhan>
TRƯỜNG CA NGƯỜI EM MẠN BẮC

BÓNG TRĂNG LỆCH KHUYẾT BỜ VAI

chạy theo bảng chỉ đường
về nhà em mạn bắc
nơi em ở cách phố phường xa lắc
một khu rừng rợp bóng cả lối đi
chỗ của em, chẳng mấy thuở mấy khi
vắng hoa lá, thiếu chim muông ríu rít

chiều hơi sương mờ mịt
có ngàn thông reo vui
sánh vai nhau từng bước nhỏ rong chơi
dừng bên suối vẫy đàn nai ngơ ngác
tôi đứng lại nhìn bước chân đài các
mái tóc huyền óng ả ngập bờ vai

thương con nắng cuối ngày
như lụa vàng, heo hắt
cuối chân mây bóng ngày vừa chợt tắt
tay trong tay lưu luyến phút quay về
tự đáy lòng choáng ngập nỗi đam mê
và hương sắc đã làm tôi chao đảo

em thầm thì khẽ bảo
gió se lạnh làn da
tôi hôn em với tất cả thiết tha
lời run rẫy trong làn hơi đứt quảng
không biết bao lâu chỗ ngồi chợt sáng
khi vầng trăng lơ lửng vượt lên đồi

em ơi đã khuya rồi
giã từ bờ suối mộng
ngước lên cao nhìn trăng sao lồng lộng
đêm mênh mang, đêm rạo rực vô bờ
ôm chặt em vẫn cứ tưởng như mơ
nghe sóng vỗ trong biển tình dào dạt


gió rì rào, xao xác
lòng tràn ngập niềm vui
sáng tinh mơ em đã nhoẻn môi cười
ngày chưa đến mà ánh hồng rạng rỡ
nằm bên em nhưng lòng tôi đã nhớ
đến một ngày khi tôi phải xa em

ước chi đêm dài thêm
cho tháng ngày dừng lại
để nghe gió vờn hoa hát lời ân ái
cho mây ngàn dừng lại giữa đồi trăng
cho chú cuội nôn nao nói với chị hằng
lời tình tự dấu trong hồn se thắt

em bắt tôi nhắm mắt
với chăn quấn lên vai
dấu nụ cười trẻ con sau mớ tóc dài
kéo màn cửa cho nắng xuân tràn lên gối
một chú sóc trên đầu cành chới với
phóng lên cao khiến chim chóc giật mình

kìa giọt nắng lung linh
xuyên qua vuông cửa sổ
đến rồi đi cũng chỉ là duyên số
cũng một đời dài ngắn chỉ thế thôi
tôi yêu em, yêu chất ngất em ơi
như trời rộng bên ngoài khung cửa sổ




KHÚC BIỆT LY

Đêm rớt xuống thậtnhanh
Xua oi nồng nắng hạ
Tiếng chim hót líu lotrên cành lá
Nghe rộn ràng, náođộng khoảng trời riêng
Tôi bắt võng nằm nhànhạ trước hiên
Ngâm khe khẽ bài thơtình mới viết

Tôi chạnh lòng nuối tiếc
Ngày mai phải xa em
Mấy ngày qua cuộc sống quá êm đềm
Như trong mộng, như một đôi chồng vợ
Biết xa em sẽ vô vàn thương nhớ
Sẽ vô cùng đau đớn biết không em

Từng hạt sương đêm
Đậu trên mái tóc
Trăng hăm mốt, phía trời xa đã mọc
Ánh trăng vàng ngầu đục bởi sương pha
Tôi và em chìm trong cõi bao la
Lời không tỏ, đôi tim cùng thổn thức

Bỗng nhiên em dừng bước
Xoay lại ngước nhìn tôi
Dư lệ buồn còn đẫm ướt mắt môi
Cũng gắng gượng nở nụ cười đằm thắm
“dấu yêu ơi, em yêu anh say đắm
đến bao giờ anh về lại bên em ?”

Bầu trời đầy sao đêm
Chìm sâu trong đáy mắt
“nghe em hỏi ruột gan anh se thắt
Một ngày xa em dài lắm em ơi
Anh sẽ về khi lá chớm thu rơi
Và ở lại cùng em xây vườn mộng”

Bờ vai em rung động
Lệ thấm ướt vai tôi
Nửa vầng trăng đã vượtkhỏi đỉnh đồi
Đêm rất ngắn, dìu nhauvề tổ ấm
Em thong thả bên tôitừng bước chậm
Dưới hàng thôngnghiêng bóng hát lời ru

Đêm cuối cùng khó ngủ
Khi nghĩ đến ngày mai
Em rúc đầu ngoan ngoãngối trên vai
Lời thủ thỉ nghe giọtbuồn rơi xuống
Tiếng dế tàn đêm nghesao gắng gượng
Dội vào hồn tỳ vếtcảnh chia ly




TIẾNG GỌI TÌNH YÊU

Tôi chợt tương tư
Người em mạn Bắc
Không gặp em, tháng ngày dài dằng dặc
Đất trời buồn, hoa lá cũng bâng khuâng
Mặc dù bây giờ đang giữa mùa xuân
Mà cảnh vật như mùa đông chậm lại

Lòng buồn tê tái
Đêm xuống ngày lên
Cứ nhớ hoài từng hình ảnh thân quen
Từng mảnh vụn của tâm hồn trinh bạch
Tôi thương em nơi phương trời xa cách
Lạnh lối mòn, đơn độc bóng trăng suông

Ai về Sông Tương (*)
Cho tôi nhắn gửi
Người yêu nhỏ với tháng ngày mong đợi
Tôi sẽ về khi gió chở mùa sang
Tôi sẽ về với nghìn nỗi hân hoan
Và ở lại giữ vườn hoa hạnh phúc

Đêm dài thao thức
Chờ đợi mùa sang
Đêm xôn xao lóng lánh ánh trăng vàng
Nghe tiếng dế lẻ loi thêm quạnh quẽ
Mùi hương tóc thoáng qua hồn rất nhẹ
Rất ngọt ngào như tiếng gọi tình yêu

---------------------------------------------------------
(*) Lấy ý từ bài hát "Ai Về Sông Thương", nhạc và lời Thông Đạt.




TRỞ VỀ

Theo tiếng gọi, tôi trở về mạn bắc
Gió giao mùa vi vút cánh rừng phong
Nghĩ tới một người tháng đợi ngày mong
Lòng náo nức tăng nhanh từng cây số
Tôi hình dung dáng thon gầy trước ngõ
Luống cúc vàng hoa đã ngập lối đi
Tôi trở về mang theo khối tình si
Sẽ chôn chặt bên bờ suối mộng

Chậm bước ra rừng phong
Một buổi chiều cuối Hạ
Vẳng nghe tiếng thì thầm của lá
Khi bầy chim trốn nắng vút lên cao
Lòng tôi đang mở hội... nôn nao
Khi thấy dáng em buồn bên bờ suối

Quay nhìn tôi trân trối
Giọt nước mắt lăn dài
Em ơi em anh đã về đây
Mang nỗi nhớ đặt lên bờ môi mọng
Em nhỏ bé trong vòng tay mở rộng
Nghe nhịp tim rộn rã đập liên hồi

Em chưa nói một lời
Ôm ghì tôi không thả
Thông vi vút thay cung đàn cuối Hạ
Con nắng chiều cũng đã vội quay lưng
Em ngước lên, vài giọt đọng rưng rưng
Tôi cúi xuống uống khô từng ngấn lệ

Hơi ấm từ thân thể
Giao hòa với thiên nhiên
Tôi và em như một cặp thần tiên
Nằm bên suối hát bài ca tình tự
Ai cũng biết bài ca tình rất cũ
Mà âm vang vẫn xao xuyến, ngọt ngào

Bầu trời muôn vì sao
Sóng tình như tràn vỡ
Tôi hỏi em mình bao nhiêu ơn nợ
Mà lúc nào cũng nhớ nghĩ đến nhau
Tình càng sâu thì chia cách càng đau
Và năm tháng có bao giờ đứng đợi

Dường như sương đang rơi
Nghe làn da se lạnh
Dịu dàng hôn lên đôi mắt hạnh
Áp buồng tim trên lồng ngực phập phồng
Em mỉm cười, nhắm mắt chờ mong
Miệng hoa hé, thì thầm lời ân ái

Bỗng quên đi hiện tại
Quên luôn cả tương lai
Em đắm chìm trong hạnh phúc cuồng quay
Tôi ngây ngất giữa khung sầu sắc nhớ
Chắc tiền kiếp đã một đời ơn nợ
Thì em ơi thuyền cặp bến đây rồi

Em xúc động, bồi hồi
Tim vui như mở hội
Bỗng nhí nhảnh cắn vai tôi rất vội
Khúc khích cười hất lọn tóc đầy hương
Dụi đầu vào lòng ngực rất dễ thương
Trong mê đắm nghe thời gian ngừng lại
 
Yên Sơn
 
[/align]__________________

[/align]
Xin mời ghé thăm.
http://thovanyenson.com
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-03-27 19:17:01Viet duong nhan>
Lòng cha


Con yêu quý cha nghe con đám cưới
Người bạn xưa nhận hồng thiếp, báo tin
Cha đã già nên giẹp bỏ nhục vinh
Quên tủi cực đến mừng con trong duyên mới

Cha vẫn biết không được mời, nhưng cũng tới
Chỉ vì con mặc áo cưới cô dâu
Cha ngồi ở đây nén chặt niềm đau
Khi kẻ khác thay cha chào mừng hai họ

Cuốn phim cũ dắt cha về thuở nọ
Khi con còn bé bỏng tuổi ngây thơ
Quấn quít bên cha những lần phép bất ngờ
Con vẫn nhận con là con gái rượu

Rồi đất nước đắm chìm trong đêm tối
Cha vào tù trả nợ những chiến công
Lãnh đòn thù từ lũ giặc cuồng ngông
Cố đứng thẳng vì còn con, còn vợ

Suốt bao năm tù lúc nào cũng nhớ
Cũng mong chờ ngày gặp lại vợ con
Rồi ngày kia hy vọng quá mỏi mòn
Khi Nội báo tin mẹ con con vượt thoát

Cha sung sướng dù trong lòng đau xót
Nghĩ rằng kiếp này không còn gặp lại vợ con
Rồi một ngày chút hy vọng tiêu tan
Khi Nội báo mẹ bước thêm bước nữa

Cha mừng mẹ con có nơi nương tựa
Ở quê người trong hoàn cảnh khó khăn
Nhưng lòng cha thật chua xót băn khoăn
Lo cho con trẻ bên cạnh người cha mới

Việc gì tới, cuối cùng rồi cũng tới
Cha ra tù qua Mỹ diện H.O.
Cha âm thầm vì sợ mẹ con lo
Và chấp nhận đã là người ngoại cuộc

Con biết không lòng cha đau buốt
Sống gần nơi con nhưng chỉ là một bóng mờ
Trong lòng cha con vẫn chỉ là bé thơ
Với câu nói vô tư "con là con gái rượu"

Nhưng hôm nay trong ngày con đám cưới
Ly rượu của cha người khác uống thay rồi
Cha ngồi nơi đây lòng những bồi hồi
Thấy khiếm khuyết sau những câu chúc tụng

Cha ngồi đây nhưng trăm bề lúng túng
Muốn ôm con, ôm vợ biểu tỏ niềm vui
Nhưng vì hạnh phúc con, hạnh phúc vợ đành thôi
Đành lẳng lặng ra về, sầu thương trăm mối

Tiếng nhạc lời ca ồn ào quá đổi
Mà trong lòng cha như sa mạc mông mênh
Giữa tiếng cười vui cha lại buồn tênh
Như vừa đánh mất một vật gì trân quý nhất.

Yên Sơn
 
:: Bài thơ đưa vào TV ::
Xin mời ghé thăm.
http://thovanyenson.com
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-03-27 19:20:19Viet duong nhan>
ĐÀ LẠT CHỚM ĐÔNG



Mùa đông đã về trên đồi thông lạnh
Nghe núi rừng xào xạc gió vờn cây
Trời rất cao dăm ba cụm mây bay
Bên triền giốc vài cánh hoa tươi thắm

Tôi thích thú, tôi say mê lặng ngắm
Từ đồi cao xuống thung lũng sương mờ
Nắng cao nguyên, vàng, rực rỡ, nên thơ
Ở buổi sáng, một mùa đông Đà Lạt

Tôi lặng ngắm chập chùng thông bát ngát
Vùng núi đồi trùng điệp một màu xanh
Tấm lụa vàng là màu nắng long lanh
Trải rất nhẹ như choàng vai vạn vật

Bỗng nhớ quá những ngày xưa... xa khuất
Cũng nơi đây trong khổ lụy quân trường
Cũng nơi đây cùng điếm cỏ cầu sương
Sinh tử mịt mờ, trăng treo vó ngựa

Rồi khi tàn cuộc binh đao khói lửa
Bạn bè xưa, mỗi đứa một phương trời
Kẻ tù đày, người bỏ xác biển khơi
Dăm ba đứa bạc đầu nơi xứ lạ

Phút hồi tưởng tâm hồn như hóa đá
Tiếng thở dài như tiếng vọng sơn khê
Giọt sương rơi làm nặng trĩu lối về
Về đâu nhỉ, đâu đường xưa lối
cũ!
 
Yên Sơn
R
Xin mời ghé thăm.
http://thovanyenson.com
Đăng nhập để trả lời
0
Kính Chúc Nhà Thơ Võ Sư Yên Sơn và Gia Đình
Mùa Lễ Giáng Sinh Vui Vẻ
Một Năm Mới Hạnh Phúc

Nguyên Đỗ


MERRY CHRISTMAS & HAPPY NEW YEAR





Đăng nhập để trả lời
0
Lâu lâu mới chạy được vào đây mà đi tìm nhà đã hết nửa ngày rồi! Vì thế khi nào có ít giờ rất ngạy chạy vào thăm! Xin hỏi BBT có thể cho một cái function để tìm ngay tới trang của mình dễ dàng, mau chóng hơn không?
Lại nữa, Thơ và Truyện đăng ở Diễn Đàn có tiêu chuẩn nào để được để vào trang riêng hay không? Hay là khi nào quý vị moderators có giờ sẽ bỏ giùm vào? Dạ chỉ hỏi cho biết chứ không dám yêu cầu!
 
Cám ơn bạn Nguyên Đỗ đã chúc mừng Holidays! It's a brand new year, so it's not too late to: Chúc nhau năm mới thật vui, thêm nhiều hạnh phúc... buồn lùi vào trong! Hahaha!
 
Thân mến,
Yên Sơn
 
Xin mời ghé thăm.
http://thovanyenson.com
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 3 4 » »»