Niềm riêng !
Trót lỡ vui chơi bụng cấn bầu
Như diều đứt chỉ biết về đâu
Nhiều năm dạ chặt gương ngời sáng
Một khắc tình lơi bóng tủi sầu
Ngoài ngõ cười chê người khoái lạc
Trong nhà ghét bỏ mắt quầng sâu
Dèm pha bỡ ngỡ đời xuân sắc
Quyết giữ niềm riêng tối nguyện cầu
Vancali 5.28.08
Trót lỡ vui chơi bụng cấn bầu
Như diều đứt chỉ biết về đâu
Nhiều năm dạ chặt gương ngời sáng
Một khắc tình lơi bóng tủi sầu
Ngoài ngõ cười chê người khoái lạc
Trong nhà ghét bỏ mắt quầng sâu
Dèm pha bỡ ngỡ đời xuân sắc
Quyết giữ niềm riêng tối nguyện cầu
Vancali 5.28.08
Gái ngoan
Gái ngoan mới dám bụng mang bầu
Bởi tại trời ban chứ muốn đâu
Sinh cỏ sinh voi từ mọi kiếp
Có cua có cá mới không sầu
Mà em ngoan thế sao còn trách
Ví bụng lép queo chắc bị sâu
Đáng lí mừng cho em mới phải
Sao người chẳng quý lại cơ cầu?
Trạc tuyền
Chào huynh Trạc Tuyền cho em nối đuôi huynh nhé.
![[;)]](/images/smiley/s4.gif)
Trót dại !
Không chồng sợ nhất bụng to bầu
Chả biết bây giờ ảnh ở đâu
Núi thẳm tu thân tìm lối thoát
Rừng thiêng ẩn tích lánh cơn sầu
Ngày xưa ham sắc ghi hằng vết
Bửa ấy mê tình để lún sâu
Dở khóc đau lòng duyên trắc trở
Thôi đành gánh chịu ,chuyện qua cầu
Bảo Loan 6.10.08
Cám ơn huynh Trạc Tuyền cùng bạn B L ghé họa thơ chúc các bạn cuối tuần vui vẻ hì hì..
Vì thương
Nỗi niềm riêng của gái ngoan ơi
Trót dại nhầm rồi phải gánh thôi
Cái dở cái ương cũng cưng nựng
Vì thương đâu tính được dở hay
Vì thương...đâu tính ngày kể tháng
Vì thương... đâu so ngắn chọn dài
Vì thương...đành chịu lời ong chích
Vì thương... đành lủi thủi bóng dài…
Lê Minh Liên Thanh Thơ
Em thưa
Mai về với mẹ lỡ mang bầu
Buồn tủi thế nào anh biết đâu
Không phải chỉ vì theo nền nếp
Mà còn bởi lẽ tránh u sầu
Nụ hôn quyến rũ em nhiều đấy
Đụng chạm làm anh hít thở sâu
Để hiến dâng anh, em phải giữ
Để dành tới buổi hỷ hoan cầu
Hô Bảo Nghĩa
(Xin phép mạo muội tí chút cùng các thi hữu)
Nỗi niềm riêng của gái ngoan ơi
Trót dại nhầm rồi phải gánh thôi
Cái dở cái ương cũng cưng nựng
Vì thương đâu tính được dở hay
Vì thương...đâu tính ngày kể tháng
Vì thương... đâu so ngắn chọn dài
Vì thương...đành chịu lời ong chích
Vì thương... đành lủi thủi bóng dài…
Lê Minh Liên Thanh Thơ
Em thưa
Mai về với mẹ lỡ mang bầu
Buồn tủi thế nào anh biết đâu
Không phải chỉ vì theo nền nếp
Mà còn bởi lẽ tránh u sầu
Nụ hôn quyến rũ em nhiều đấy
Đụng chạm làm anh hít thở sâu
Để hiến dâng anh, em phải giữ
Để dành tới buổi hỷ hoan cầu
Hô Bảo Nghĩa
(Xin phép mạo muội tí chút cùng các thi hữu)
Cám ơn bạn ghé thăm mà còn để lại bài thơ rất dể thương cám ơn ![[:)]](/images/smiley/s1.gif)
![[:)]](/images/smiley/s1.gif)

![[:D]](/images/smiley/s2.gif)


![[:-]](/images/smiley/s12.gif)





