📢 Hướng dẫn đăng bài viết Xem chi tiết »
📢 Diễn đàn Việt Nam Thư Quán đã hoạt động trở lại! Xem chi tiết »

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

NỖI LÒNG NGƯỜI VIỄN XỨ

3.849 trả lời, 436.163 lượt xem — Trang 66 / 129


......
Lòng ơi! Bao nỗi khát khao
Thuyền về nấp bóng trăng sao lặng lờ
Tàn khuya như thể bơ vơ
Mong về mai sớm đợi chờ bến thương.

Tan giông biển lại bình thường
Lô xô con sóng yêu thương hiền hoà
Trời mây xanh biếc bao la
Biển êm  ru khúc tình ca đôi bờ...

NT-TG
Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
Đăng nhập để trả lời
0
CÒN GÌ ĐÂU EM..!
 
Nghiêng câu lục bát vào đêm
Mà nghe buốt nhói con tim một thời.
Như mây giăng khắp đất trời
Bùa yêu em thả để đời sầu dâng.

Ngẩn ngơ giữa chốn thinh không
Cớ sao em để đau lòng thế nhân..?
Bây giờ mùa đã tàn xuân
Nắng về sau núi còn ngân tiếng đàn.

KHI DUYÊN CHẲNG CÒN

Lời anh êm dịu nồng nàn,
Mà sao em ngỡ như ngàn mũi kim...
Lời trách buốt nhức con tim.
Bùa yêu đâu biết mà tìm để giăng?

Nghiêng câu lục bát...dùng dằng...
Vấn vương ai để ánh trăng nhuốm sầu.?
Tiếng đàn ngưng giữa đêm thâu.
Cung trầm đọng lại giọt Ngâu ...trái mùa...

Ai than đắng đót duyên thừa...
Và ai mãi nhận chát chua một mình....?
Còn gì đâu nữa chút tình.
Chắt chiu dành dụm...Thình lình vụt bay....

Để mùa hạ cháy trên tay
Nỗi buồn đọng dưới mi gầy... gọi tên...
Dấu yêu ...xưa sẽ lãng quên.
Tình nào ở lại khi duyên không còn...?
Kiev 13/6/2010-TG
@_ Em chỉ họa theo mạch thơ...Nếu có gì sơ suất mong anh lương thứ nhé.Em không có ý gì đâu.
Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-06-13 09:04:11THƯƠNG GIANG>
Tặng bài thơ này em đọc cho vui nha

Nguyễn Thủy

ANH ĐI


Anh đi bóng ngã chiều rơi
Rớt trên môi thắm đỏ tươi hôm nào
Anh đi bóng ngã hanh hao
Còn chăng kỷ niệm hôm nào trao em

Chuyện đời đứt mối tơ duyên
Đắng cay mấy bận tình em không về
Mênh mông tiếc nuối tháng ngày
Anh đi nghẹn thắt tình nầy năm xưa

Chưa vui đã chén tiễn đưa
Mắt sầu rõ lệ cho vừa lòng em...
Muộn màng đau buốt con tim
Ghen hờn, ích kỹ đã lên men rồi

Thong dong chăng? nửa cuộc dời
Đắng cay đã chịu một thời không em
Mùa mong uống cạn môi mềm
Gọi tên em mãi vào miền ưu tư.
NT.
08 – 6 - 2010

_____________________________

Ta hoài với kiếp lang thang
Yêu em vô lượng mà mang đại buồn.



EM VỀ

Hạ sang...buồn nỗi tạ từ
Phượng  hồng nghiêng bóng trầm tư..ven đường.
Vàng hoe vạt nắng sân trường
Anh đi bụi phấn còn vương mái đầu...


Kể từ dạo ấy xa nhau...
Lối về thưa thớt...nghe đau đớn lòng...
Người xa...gieo nhớ  gieo mong.
Để người ở lại  chất chồng nhớ nhung...


Bao đêm mơ  phút tương phùng.
Khát khao tay nắm..được cùng bên nhau...
Thương nhiều..ghen mới cứa sâu...
Thong dong vờ giấu được  lâu nỗi buồn...


Không em...Ai để dỗi hờn...?
Biết là vô thực... vẫn còn ước ao...
"Ngày xưa có ngọn trúc đào..."*

Dịu dàng ...Anh lại  chiêm bao...Em về...!


Kiev 13/6/2010-TG


@-Anh bảo gửi tặng em bài này để đọc cho vui mà đọc xong em chỉ thấy buồn...[:(][:(][:(]Thế là nối đuôi hoạ tiếp cho buồn luôn một thể anh  nhỉ?[:D][:D][:D]
Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-06-16 11:41:57THƯƠNG GIANG>
HẠ TRẮNG.
......
Hạ sang thêm ánh lửa đèn
Thêm màu quả chín ,để đem trao tình
Cho đêm tát nước đầu đình
Vợi đi nỗi nhớ …Của mình, của ta .

Hỏi người khi bước đi xa
Có mang… Hạ trắng lụa là của tôi.???

MINH TUẤN

THƯƠNG GIANG THÂN MẾN.

Không nhất thiết phải họa hết bài đâu em ạ.
Mỗi người có ý thích về mỗi chủ đề thơ ...Em đừng để ý gì mà mất tự nhiên nhé.Thơ là vui vẻ và giải tỏa bức xúc nỗi niềm mà...Hi chúc em vui
CÓ CHÚT HẠ ...GỬI CHO EM





TÌM VỀ...



Từ anh...Em đã nhận rồi...
Lụa là  hạ trắng...Tinh khôi ngày nào...
Hạ anh...mềm khúc ca dao.
"Xứ Đoài mây trắng".., thấm vào hồn thơ.

Ngọt ngào , êm dịu  giấc mơ.
Trò chơi thủa nhỏ...Đến giờ chưa quên...
Ngày xưa...Hạ trắng trinh nguyên...
Bây giờ còn lại..., hạ huyền ánh trăng...

Lối về xao xác bằng lăng.
Buâng khuâng  kỷ niệm...Sương giăng mắt buồn...
Anh ơi...Hạ trắng  vẫn còn.
Trong lời em hát ru con xứ người...

Nhớ mong...thủa ấy chẳng vơi.
Con tim  thổn thức  để rồi... đớn đau.
Biết rằng mình mãi xa nhau...
Anh gửi hạ trắng...Mai sau tìm về...

Kiev 16/6/2010-TG

@-Anh MT ơi!
Cám ơn anh gửi chút hạ cho em nhé.Mong anh vui  trở lại!

Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
Đăng nhập để trả lời
0
MÃI ĐỢI...
 
(Cho anh vơi nỗi nhớ thương
Khi em còn mãi cuối phương trời này)
Em ơi...!cho dẫu hao gầy
Trăm năm anh vẫn đợi ngày đoàn viên.
 
Tình em đâu thể dễ quên
Bến đời trong-đục truân chuyên xứ người.
Dẫu cho xa cách khoảng trời
Quê hương vẫn mãi bên người tháng năm.
 
Chiều buông mây tím xa xăm
Ngóng về phương ấy,đêm nằm mộng mơ
Mong sao thuyền cập bến bờ
Thoả lòng ước nguyện,lời thơ hết sầu.
 
Nửa đời ta lạc mất nhau
Chân trời xứ lạ bạc màu thời gian.
Mênh mang gió núi mây ngàn
Ân tình vẫn mãi ngập tràn hương xuân.
 
Chiều nay trên đỉnh phù vân
Mà sao lại thấy bâng khuâng nỗi lòng!
 
             Q/L. 
    Ngày 11/06/2010.
Chúc em luôn vui và hạnh phúc thật nhiều.




MƠ  NGÀY VỀ...

Không em ...gió thoảng mênh mông.
Anh về gom nắng chờ hong mi buồn...
Chờ em ...cháy dạ bồn chồn..
Giờ sang tháng Sáu em còn mãi xa...

Nửa đời...sống ở nước Nga.
Chiêm bao luôn thấy quê nhà...người  trông.
Mỗi chiều...khi nắng nhuộm sông.
Nỗi buồn trống trải...Nhớ mong tìm về...

Phượng hồng thắp lửa  gọi hè...
Râm ran vòm lá tiếng ve...nao lòng...
Bổng trầm dìu dặt thinh không.
Sáo diều ai thả...oi nồng nắng vơi...

Đợi em..., xa mãi cuối trời...
Bóng chim tăm cá... thương người chốn quê.
Thuỷ chung giữ trọn lời thề.
Mùa Xuân đến hẹn...Mơ về bên anh....

Kiev 16/6/2010-TG
Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: THƯƠNG GIANG
Đôi lời nhắn chị
Sông Thương nghe đã thấy buồn.
Ai dại chi nhớ...chuốc muôn nỗi sầu.
Chuyện anh chị...phải cưới mau.
Rồi về thoả sức bắt trâu làm bò....

Nhưng nhớ vun vén chăm lo.
Mái ấm hạnh phúc khát chờ từ lâu.
Nhanh nhanh sinh hạ con đầu.
Cho thi đàn kiếm một chầu liên hoan...

Còn chuyện người  khác...miễn bàn.
Lấy chồng rồi phải chu toàn ,tề gia.
Thấp cao...Vẫn phận đàn bà.
Tròn đạo làm vợ ,cửa nhà mới êm.

Ca dao đã viết:"-Lạt mềm...
Buộc chặt."..chị nhớ giùm em điều này...
Đừng đem trí thức vào  đây...
Vợ chồng bù đắp nửa đầy nửa vơi....

Nghe em sẽ thấy nụ cười.
Của anh Hai Lúa...thật tươi tặng mình...

Kiev 14/6/2010-TG
     Đổi bao héo hắt lấy tươi
Đổi bao nước mắt  lấy cười  ngây ngô
    Lạt mềm buộc chặt tìm mô?
Có chăng dây nhện lô xô chiều tà
    Tơ lòng rối rắm như là
Dây rau muống héo đan hàng rào yêu
                  Lê Minh Liên Thanh Thơ
                        Đêm 17/6/2010

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-06-17 16:42:40Liên Thơ>
Trích đoạn: THƯƠNG GIANG
...
Thuỷ chung giữ trọn lời thề.
Mùa Xuân đến hẹn...Mơ về bên anh....

Kiev 16/6/2010-TG
     Nhớ lời đến hẹn tìm nhau
Để trầu héo quắt vì cau hững hờ
    Vươn mình trong gió làm ngơ
Dây leo vấn vít…thuyền thơ ngược dòng
    Mình em vừa chống vừa mong
Xuôi buồm thuận gió đừng bong ván thuyền…
              Lê Minh Liên Thanh Thơ
                 17/6/2010


Đăng nhập để trả lời
0
GIẢI NGHỆ

Nhân duyên...thiên hạ tự lo.
Họa hoằn thi thoảng cần "cò" mối mai...
Ví như chuyện của anh Hai *(Hai Lúa -BX)
Kéo cưa lâu quá...người ngoài...xắn tay.

Mai mối tác hợp vụ này.
Mong cho cây cỗi...đơm ngay trái liền
Biển Xanh - Hai Lúa đẹp duyên.
Bên cô giáo  trẻ dịu hiền Liên Thơ.

Vừa thử mối lái... đâu ngờ.
Gặp anh Hai Lúa ...giở trò cưới mai .
Chắc là em phải chạy dài.
Bỏ nghề  chắc chắn...kẻo tai vạ liền...

Thôi đi bắt ốc kiếm tiền.
Còn hơn mai mối...sợ phiền lụy lây....

Kiev 12/6/2010-TG
 
 
 
Ngồi buồn gieo chữ đùa thôi
Tình mình dang dở lâu rồi còn chi
Con đường em chọn cứ đi
Chia tay đôi ngả còn gì cho nhau.
 
Đã từng đôi bạn thâm giao
Duyên dù không trọn dạt dào tình thân
Một ngày cũng là nghĩa ân
Vui buồn tâm sự ân cần lại qua.
 
Em chớ nghĩ ngợi gần xa
Đa tình nhưng vẫn biết ta biết người
Trêu ghẹo cho đời thêm tươi
Nếu em nhất trí hãy cười cùng anh....[:D][8D][:D]
 
Biển Xanh MNS
 
 

Bông lục bình.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-06-09 00:55:18THƯƠNG GIANG>
KÍ ỨC SÔNG QUÊ

Em đi rồi vắng một bến sông quê
Hoa cỏ cũng thôi bay trong chiều gió
Không còn dáng em về nghiêng lối nhỏ
Tóc đen dài từ thuở bước sang ngang

Cỏ may xưa giờ cũng đã úa vàng
Trốn tìm nhau của một thời thơ dại
Anh đâu biết trò chơi thành ngang trái
Để một đời mình phải kiếm tìm nhau

Ngày theo chồng xa bãi mía bờ dâu
Còn vương lại cánh hoa nào trên tóc?
Còn thương nhớ những chiều nào em khóc
Bắt đền anh khi thả cánh hoa bay?

Có khi nào bất chợt gặp cỏ may
Trong câu hát ầu ơ ru con ngủ
Nhớ đừng quên chuyện một thời thiếu nữ
Có một người vẫn giữ mãi không thôi

 
Anh trở về sông vẫn mải miết trôi
Bờ lau xưa trắng một miền kí ức
Hoa cỏ may vẫn hằng đêm thao thức
Chút dại khờ day dứt cả chiều quê
 
Huế 2010
Sông Hương

CÒN ĐỌNG LẠI

Bến sông xưa vẫn ngóng đợi người về...
Lau vẫn trắng dọc triên đê thao thức...
Cỏ may găm vào trái tim buốt nhức,
Biết bao giờ thành hiện thực …giấc mơ?

Thuyền dời bến  vẫn chưa trở lại bờ
Để một người cứ mãi chờ…Vô vọng.
Kỷ niệm xưa lẽ nào tan bọt bóng…
Mà câu thơ loang chiều rộng …Chơi vơi..?

Cánh hoa vương…Anh lặng lẽ thả trôi.
Theo dòng nước…Với bao lời nhắn nhủ…
Qua mất rồi …Em chẳng còn thiếu nữ…
Anh vẫn chờ…bởi quá khứ …Chẳng quên…

Day dứt hoài một nỗi nhớ không tên.
Em lang thang  dọc những triền đê lạ
Cố kiếm tìm …ngày xưa ,dù na ná…
Dịu lắng cồn cào trong dạ …nhớ anh…

Hoa cỏ may sao gầy guộc mỏng manh.
Mà buốt nhói khi găm  vào câu hát....
Kỷ niệm xưa...Đọng thành giọt mặn chát.
Lăn dài theo đôi  tay  quạt ru con...

Kiev 09/6/2010-TG
Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: THƯƠNG GIANG

KÍ ỨC SÔNG QUÊ

Em đi rồi vắng một bến sông quê
Hoa cỏ cũng thôi bay trong chiều gió
Không còn dáng em về nghiêng lối nhỏ
Tóc đen dài từ thuở bước sang ngang

Cỏ may xưa giờ cũng đã úa vàng
Trốn tìm nhau của một thời thơ dại
Anh đâu biết trò chơi thành ngang trái
Để một đời mình phải kiếm tìm nhau

Ngày theo chồng xa bãi mía bờ dâu
Còn vương lại cánh hoa nào trên tóc?
Còn thương nhớ những chiều nào em khóc
Bắt đền anh khi thả cánh hoa bay?

Có khi nào bất chợt gặp cỏ may
Trong câu hát ầu ơ ru con ngủ
Nhớ đừng quên chuyện một thời thiếu nữ
Có một người vẫn giữ mãi không thôi

 
Anh trở về sông vẫn mải miết trôi
Bờ lau xưa trắng một miền kí ức
Hoa cỏ may vẫn hằng đêm thao thức
Chút dại khờ day dứt cả chiều quê
 
Huế 2010
Sông Hương

CÒN ĐỌNG LẠI

Bến sông xưa vẫn ngóng đợi người về...
Lau vẫn trắng dọc triên đê thao thức...
Cỏ may găm vào trái tim buốt nhức,
Biết bao giờ thành hiện thực …giấc mơ?

Thuyền dời bến  vẫn chưa trở lại bờ
Để một người cứ mãi chờ…Vô vọng.
Kỷ niệm xưa lẽ nào tan bọt bóng…
Mà câu thơ loang chiều rộng …Chơi vơi..?

Cánh hoa vương…Anh lặng lẽ thả trôi.
Theo dòng nước…Với bao lời nhắn nhủ…
Qua mất rồi …Em chẳng còn thiếu nữ…
Anh vẫn chờ…bởi quá khứ …Chẳng quên…

Day dứt hoài một nỗi nhớ không tên.
Em lang thang  dọc những triền đê lạ
Cố kiếm tìm …ngày xưa ,dù na ná…
Dịu lắng cồn cào trong dạ …nhớ anh…

Hoa cỏ may sao gầy guộc mỏng manh.
Mà buốt nhói khi găm  vào câu hát....
Kỷ niệm xưa...Đọng thành giọt mặn chát.
Lăn dài theo đôi  tay  quạt ru con...

Kiev 09/6/2010-TG

 
CHUYỆN BẾN SÔNG QUÊ

Cứ chòng chành câu hẹn biển thề non
Dẫu phương xa vẫn một niềm thao thức
Hoa xưa bay nhưng cuộc đời rất thực
Để mỏi mòn, day dứt một chiều quê
 
Lạc lõng chiều xa ngái những triền đê
Bước chân muộn thả về ngang lối cũ
Câu ca dao thương một thời thiếu nữ
Bờ lau buồn... viễn xứ có còn chăng?
 
Lối xưa giờ sao bước lạ, bước quen
Thương hoa cỏ mong manh chiều xứ lạ
Em sang ngang để cánh cò bay lả
Triền đê buồn hoa lá cũng buồn theo
 
Hoa cỏ giờ vàng cả bến sông quê
Như câu hát ầu ơ đêm thao thức
Lời ru con hay tiếng lòng day dứt
Chuyện một thời rưng rức... dấu người xa
 
Anh trở về lối cũ...ngỡ hôm qua
Nắng chiều nhạt, cỏ may vương tà áo
Bến sông quê hững hờ con sóng vỗ
Thương một người... đan áo nhớ ngày xưa
 
Huế 11/6/2010
Sông Hương
 
 
 
 
 
 
Nén lòng tôi với tri âm
Nén thương nhớ gởi xa xăm một người
Đăng nhập để trả lời
0





TỪNG MƠ .

Từng mơ day dứt giấc nồng
Bao đêm mang chiếc cầu vồng đi chơi
Khi thu lá úa rụng rơi
Lúc xuân cây lại đâm chồi nở hoa…

Thì thào ngọn gió bước qua
Sông thương vỗ nhịp sóng nhòa nắng rơi
Vẳng nghe câu hát lưng trời
Đồng xa vọng tiếng …Người ơi đừng về.

Giật mình,khi mất cơn mê
Niềm vui chưa chín ,đã về vụt bay
Mảnh trăng bên ấy bên này
Chia đêm thương nhớ chia ngày tương tư.

Rượu Vân miệng đắng giã từ
Ngọt môi câu hát, tình ư muộn phiền
Năm canh đếm nhớ triền miên
Trăm gà gọi sáng…Trả phiền ngày sang.

Tình ơi …Mơ bóng võ vàng …?

MINH TUẤN

@-CHÚC EM VUI VẺ CẢ TUẦN NHÉ TG

Giã biệt nỗi buồn.

Nỗi buồn theo gió mênh mang
Cuốn trôi xa cuối dặm đàng từ đây.
Mùa thu  mây trắng nhẹ bay.
Xua tan mưa lệ sau ngày chia xa.

Chẳng lo cách dải Ngân Hà
Cầu vồng anh bắc ngang qua sồng rồi...
Bốn mùa ngơ ngẩn đem phơi.
Để rồi tìm thấy  nụ cười  hằng mong...

Bờ tre trĩu ngọn gánh gồng.
Trăng ngà hai mảnh đã lồng vào nhau...
Quanh năm chờ đợi bên cầu,
Thuyền xưa về bến  nối câu hẹn thề.

Chiều xa thấp thoáng triền đê.
Có người hạnh phúc đón về cô dâu...
Váy dài ,voan trắng đội đầu.
Giấc mơ thành thực từ lâu vẫn chờ...

Năm canh ...giờ hết  bơ vơ,
Nỗi buồn xa chẳng bao giờ tái lai...

Kiev 9/6/2010-TG

@-Anh thông cảm cho em hôm nay mới họa cùng anh được một bài thôi. Mấy bài anh gửi cho em "TRẢ" từ từ nhé
Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-06-11 10:22:43THƯƠNG GIANG>
 CHỌN  NHẦM...

Chọn nhầm đối tượng làm mai
Cô giáo nào chịu “cưới” Hai Lúa về[:(][:D]
Mò cua bắt ốc chân quê
Chữ nghĩa lá mít mà mê nổi gì.
 
Trai tài thành phố thiếu chi
Cổng trường lắm kẻ trồng si đứng chờ
Cô giáo đâu phải ngu ngơ
Cậy nhờ mai mối se tơ quê nghèo.
 
Chính em quay mặt chẳng theo[:(][:D]
Tha anh an phận leo trèo té đau
Hai cô đều học vấn cao
Hai lúa hỏng dám sờ vào phỏng tay...[8D][:D]
 
Biển Xanh MNS

SAO CÒN NGỜ...?

Xem ra anh cũng ngộ thay...
Cò cưa cô mãi...bỏng tay nỗi gì...?[;)][:D]
Sợ anh Hai Lúa nhu mì,[;)]
Em liều mạng giúp...nhiều  khi vỡ đầu[:(][;)][:(]

Thầy lang tên gọi từ lâu.
Nghề thầy thuốc cả...có đâu khác gì...?
Xưa anh phục vụ quân y
Chị Thơ đã chọn bởi vì thương anh.

Thôi đừng giả bộ chối quanh.[;)][:D]
Kéo em vào cuộc rồi thành oan gia.[&amp;:][;)][:(]
Thương nhau đâu tính gần ,xa.
So bì học vấn để mà làm chi?[:@]

Cổng trường khối kẻ trồng si...
Trai thành thị ...đã chắc gì ưng đâu...?
Bằng lòng ...em sẽ bắc cầu .
Giúp Hai Lúa cưới được dâu thị thành.

Liên Thơ, cô giáo hiền lành.
Lời trong như đã...sao anh còn ngờ?
kiev 10/6/2010-TG
Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn:
....
Hoa cỏ may sao gầy guộc mỏng manh.
Mà buốt nhói khi găm  vào câu hát....
Kỷ niệm xưa...Đọng thành giọt mặn chát.
Lăn dài theo đôi  tay  quạt ru con...

Kiev 09/6/2010-TG
 
CHUYỆN BẾN SÔNG QUÊ

Cứ chòng chành câu hẹn biển thề non
Dẫu phương xa vẫn một niềm thao thức
Hoa xưa bay nhưng cuộc đời rất thực
Để mỏi mòn, day dứt một chiều quê
 
Lạc lõng chiều xa ngái những triền đê
Bước chân muộn thả về ngang lối cũ
Câu ca dao thương một thời thiếu nữ
Bờ lau buồn... viễn xứ có còn chăng?
 
Lối xưa giờ sao bước lạ, bước quen
Thương hoa cỏ mong manh chiều xứ lạ
Em sang ngang để cánh cò bay lả
Triền đê buồn hoa lá cũng buồn theo
 
Hoa cỏ giờ vàng cả bến sông quê
Như câu hát ầu ơ đêm thao thức
Lời ru con hay tiếng lòng day dứt
Chuyện một thời rưng rức... dấu người xa
 
Anh trở về lối cũ...ngỡ hôm qua
Nắng chiều nhạt, cỏ may vương tà áo
Bến sông quê hững hờ con sóng vỗ
Thương một người... đan áo nhớ ngày xưa
 
Huế 11/6/2010
Sông Hương

NƠI ẤY BÌNH YÊN

Theo mạch thơ..., nên câu chữ đẩy đưa.
Họa tiếp lời...người thề non hẹn biển.
Có lẽ nào... bởi vần thơ xao xuyến.
Chốn thi đàn...Giờ thành chuyện buồn vương...?

Cỏ may úa.., xơ xác nép ven đường
Chiều lộng gió, dòng sông Thương trầm  lắng.
Bến bờ xưa...sao trở thành hoang vắng...
Viễn xứ còn...một chấm lặng...Buồn tênh...

Lời  hẹn cũ... thoáng  mờ nhạt, chênh vênh...
Bởi xa cách...nên gập ghềnh trắc trở...?
Bến sông quê hờ hững con sóng vỗ...
Nỗi nhớ giờ ai để  ngỏ...Hình như...

Phải chăng lòng ... Trăn trở  nỗi ưu tư...
Day dứt mãi...giữa thực hư...mộng mị...
Biết làm sao...tim chẳng nghe lý trí
Mãi nặng lòng thương hình bóng muốn quên...?

Có điều gì...khiến người lạ lối quen...?
Lời ước hẹn vẫn còn nguyên thủa ấy...
Ta trao nhau...Trước sau...mãi vẫn vậy.
Bão giông đời...Riêng mình hãy bình yên...

Kiev 12/6/2010-TG
Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
Đăng nhập để trả lời
0
Trong những ngày em vắng nhà.anh tặng em bài:
 
ĐỜI KHÔNG EM..!

Ngày không em
Mặt  trời không có nắng
Mây ngừng trôi
Lãng đãng phía trời xa.
Đời không em
Như mùa xuân…thiếu hoa!
Và tất cả
Trơ một màu vàng úa.

Đêm không em
Trong anh còn một nửa
Một nửa kia…
Trăng đã khuyết từ lâu.
Trời không em
Thăm thẳm như biển sâu
Bờ cát mãi
Chờ sóng xô xao động!

Anh vẫn đứng
Giữa biển trời gió lộng
Em chẳng về
Trả mối tình cho anh!
Rồi đêm nay
Đón giáng sinh một mình
Cây Noel
Vẫn lập loè ánh sáng.

Giờ không em
Giáo đường như tĩnh lặng
Gió đông buồn
Xào xạc những tàn cây
Gịot sương khuya
Mòn mỏi nép thân gầy
Phương xa đó
Biết giờ em còn nhớ ?
Trái tim anh vẫn một đời để ngỏ
Đón em vào mơ khép lại ngàn thu.
 
Q/L
Chúc em luôn bình an may mắn và hạnh phúc.



Nếu đời có em...

Nếu  em về...
Anh có bớt ưu tư?
Trời toả nắng,
và sương mù tan hết..?
Đêm trăng  tròn,
Để không  bao giờ khuyết...
Như tình anh...
Mãi bất diệt gửi trao...

Nếu có em...
Biển lại hát xôn xao...?
Ngàn con sóng
Đùa xô vào bãi cát...
Bờ thuỳ dương...
Hoà nỗi  lòng biển hát.
Khúc đợi chờ...
Dòng sông mát nơi xa...

Nếu có em...
Xuân  sẽ rực sắc hoa
Chồi nở bung
Trên  cây già cạn nhựa…?
Anh bảo rằng:
Hồn anh giờ còn nửa
Nửa kia trao…
Từ cái thủa mình quen…
 
 
Em sẽ về…
Cùng anh đón Noel
Và giáo đường
Lại sáng  lên …lấp lánh.
Những thiên thần
Nhỏ xinh giang đôi cánh
Rộn rã hát
Những bài  thánh ca mừng…
Kiev 12/6/2010-TG

@-Cám ơn anh ghé thăm và  tặng thơ trong những ngày vắng em.
Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
Đăng nhập để trả lời
0
Em làm bà cò mối mai
Thì anh xin được cưới ngay bà cò
Đầu tư trúng mánh giàu to
Từ nay no ấm hổng lo đói nghèo.
 
Lội ruộng bị đỉa bám đeo
Tối về thui thủi nằm queo một mình
Theo em đi buôn bán tình
Hợp đồng xong mối rồi rinh tiền về.
 
Cô nào chồng bỏ chồng chê
Nói sao cho khéo họ mê cưới liền
Anh nào nghèo chẳng có tiền
Bảo rằng có ruộng đất riêng để dành.
 
Biết đâu mình sẽ nổi danh
Ai vào thư quán nhờ anh chị...cò...
 
Biển Xanh

GIẢI NGHỆ

Nhân duyên...thiên hạ tự lo.
Họa hoằn thi thoảng cần "cò" mối mai...
Ví như chuyện của anh Hai *(Hai Lúa -BX)
Kéo cưa lâu quá...người ngoài...xắn tay.

Mai mối tác hợp vụ này.
Mong cho cây cỗi...đơm ngay trái liền
Biển Xanh - Hai Lúa đẹp duyên.
Bên cô giáo  trẻ dịu hiền Liên Thơ.

Vừa thử mối lái... đâu ngờ.
Gặp anh Hai Lúa ...giở trò cưới mai.
Chắc là em phải chạy dài.
Bỏ nghề  chắc chắn...kẻo tai vạ liền...

Thôi đi bắt ốc kiếm tiền.
Còn hơn mai mối...sợ phiền lụy lây....

Kiev 12/6/2010-TG
Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-06-13 11:43:25SongHuong>
Trích đoạn: THƯƠNG GIANG

Trích đoạn:
....
Hoa cỏ may sao gầy guộc mỏng manh.
Mà buốt nhói khi găm  vào câu hát....
Kỷ niệm xưa...Đọng thành giọt mặn chát.
Lăn dài theo đôi  tay  quạt ru con...

Kiev 09/6/2010-TG

CHUYỆN BẾN SÔNG QUÊ

Cứ chòng chành câu hẹn biển thề non
Dẫu phương xa vẫn một niềm thao thức
Hoa xưa bay nhưng cuộc đời rất thực
Để mỏi mòn, day dứt một chiều quê

Lạc lõng chiều xa ngái những triền đê
Bước chân muộn thả về ngang lối cũ
Câu ca dao thương một thời thiếu nữ
Bờ lau buồn... viễn xứ có còn chăng?

Lối xưa giờ sao bước lạ, bước quen
Thương hoa cỏ mong manh chiều xứ lạ
Em sang ngang để cánh cò bay lả
Triền đê buồn hoa lá cũng buồn theo

Hoa cỏ giờ vàng cả bến sông quê
Như câu hát ầu ơ đêm thao thức
Lời ru con hay tiếng lòng day dứt
Chuyện một thời rưng rức... dấu người xa

Anh trở về lối cũ...ngỡ hôm qua
Nắng chiều nhạt, cỏ may vương tà áo
Bến sông quê hững hờ con sóng vỗ
Thương một người... đan áo nhớ ngày xưa

Huế 11/6/2010
Sông Hương

NƠI ẤY BÌNH YÊN

Theo mạch thơ..., nên câu chữ đẩy đưa.
Họa tiếp lời...người thề non hẹn biển.
Có lẽ nào... bởi vần thơ xao xuyến.
Chốn thi đàn...Giờ thành chuyện buồn vương...?

Cỏ may úa.., xơ xác nép ven đường
Chiều lộng gió, dòng sông Thương trầm  lắng.
Bến bờ xưa...sao trở thành hoang vắng...
Viễn xứ còn...một chấm lặng...Buồn tênh...

Lời  hẹn cũ... thoáng  mờ nhạt, chênh vênh...
Bởi xa cách...nên gập ghềnh trắc trở...?
Bến sông quê hờ hững con sóng vỗ...
Nỗi nhớ giờ ai để  ngỏ...Hình như...

Phải chăng lòng ... Trăn trở  nỗi ưu tư...
Day dứt mãi...giữa thực hư...mộng mị...
Biết làm sao...tim chẳng nghe lý trí
Mãi nặng lòng thương hình bóng muốn quên...?

Có điều gì...khiến người lạ lối quen...?
Lời ước hẹn vẫn còn nguyên thủa ấy...
Ta trao nhau...Trước sau...mãi vẫn vậy.
Bão giông đời...Riêng mình hãy bình yên...

Kiev 12/6/2010-TG



ĐỢI NGƯỜI XA
 
Cỏ may giờ vẫn vàng sắc trinh nguyên
Như năm tháng chẳng quên thời thơ dại
Em ra đi chút hương xưa còn lại
Trên lối về xa ngái... mỏi mòn trông
 
Ước hẹn nào còn vương lại bên sông
Phương trời lạ bàn tay ai vuốt tóc?
Có khi nào giữa cơn mê bật khóc
Thương một thời trốn hoc, hái hoa xưa?
 
Thoáng xao lòng trở lại một chiếu mưa
Hun hút gió, triền đê hoa rơi rụng
Bến sông quê trắng một màu hoa súng
Biết chăng người hờ hững... nhớ hay quên?
 
Anh trở về lối cũ đợi trăng lên
Nhặt thơ dại viết bài ca năm cũ
Gởi tặng em ầu ơ ru con ngủ
Để vơi lòng viễn xứ chuyện hôm qua
 
Biết nẻo về còn thăm thẳm vời xa
Anh vẫn đợi dù biết rằng vô vọng
Bến sông xưa vẫn lặng thầm con sóng
Triền đê vàng hoa ngóng... bước người xa
 
Huế 13/6/2010
Sông Hương
 
 
Nén lòng tôi với tri âm
Nén thương nhớ gởi xa xăm một người
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-06-14 04:52:34quangluc>
Không gì chia cắt

Em đi xa lòng neo đậu bến quê
Nửa vầng trăng và lời thề gửi lại.
Em đến muộn để lòng anh trống trải
Suốt đêm trường khắc khoải lo âu...
Anh đừng buồn em sẽ chẳng xa đâu.
Đừng thức nữa để quầng sâu đôi mắt.
Trời giông bão cũng chẳng thể chia cắt
Mối duyên mình luôn bền chặt keo sơn..
Thương Giang.)

EM VỀ...



Sông Thương vẫn chảy hiền hoà
Vẫn chờ vẫn đợi người xa trở về!
Quê hương sao thấy não nề
Từ ngày em bước xa quê đến giờ.

Anh đây ấp ủ hồn thơ
Gửi niềm thương nhớ qua bờ đại dương
Người xa biết có còn thương?
Khi người lưu lạc,tha hương xứ người!

Bao năm nỗi nhớ đầy vơi
Bâng khuâng tình cũ bên đời tháng năm.
Thầm mơ tình tựa trăng rằm
Dịu êm khúc nhạc thì thầm canh khuya...

Mong em như nắng ngày hè
Xua tan băng giá não nề ngày đông.
Em về nhóm lại lửa hồng
Ấm tình quê mẹ giữa lòng sông Thương.

Q/L
Ngày 14/06/2010.
Đăng nhập để trả lời
0
Ngồi buồn gieo chữ đùa thôi
Tình mình dang dở lâu rồi còn chi
Con đường em chọn cứ đi
Chia tay đôi ngả còn gì cho nhau.
 
Đã từng đôi bạn thâm giao
Duyên dù không trọn dạt dào tình thân
Một ngày cũng là nghĩa ân
Vui buồn tâm sự ân cần lại qua.
 
Em chớ nghĩ ngợi gần xa
Đa tình nhưng vẫn biết ta biết người
Trêu ghẹo cho đời thêm tươi
Nếu em nhất trí hãy cười cùng anh....
 
Biển Xanh MNS

ĐỂ KHÔNG VƯƠNG BUỒN

Biết anh ý thật tâm thành
Ham vui là tính Biển Xanh ...thế rồi...
Bốn mùa  đem bán tiếng cười.
Dù rằng có lúc sầu rơi trong lòng....

Chọc thiên hạ...,thích đèo bòng.
Để rồi phải gỡ  bòng bong tơ tình...
Với em...xa mặt cách hình.
Nhưng thâm giao ấy chúng mình luôn ghi...

Chuyện đời...khó xử nhiều khi.
Thôi mình đừng chuốc sầu bi vào lòng...
Hai ta cứ thế ... thong dong
Vần thơ vui vẻ  để không vương buồn...

Kiev 14/6/2010-TG
Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
Đăng nhập để trả lời
0
Thương Giang ơi, chị nghe đồn :
Hai Lúa chân quê
Suốt ngày ngồi  lê
Tối về ngủ mê  …
Thế nên chị ứ thèm lấy anh Hai Lúa nhà em đâu. Em bỏ Hai Lúa là đúng đấy Chị em mình kén trí thức cơ không lấy trí ngủ đâu nhỉ nhỉ hì hì

BẰNG LÒNG ĐI...


Ấy chết! chị nói khẽ nào...
Mà sao lại kéo em vào..?Phiền ghê...
Em nào dám mộng mà chê...
Bởi anh ấy vẫn thích mê chị mà...

Chị ơi! anh ấy đào hoa,
Nhưng chắc thương vợ...nếu là chị Thơ.
Nghe em...đừng có thờ ơ.
Đừng làm cao mãi...bao giờ cưới treo?

Đã yêu...đừng kể giầu nghèo.
Nhà tranh mái lá trong veo tiếng cười.
Thế là hạnh phúc hơn người.
So bì tính toán...kẻo rồi lỡ duyên...

Kiev 11/6/2010-TG
    Nếu vợ là chị thì ôi
Hết đời Hai Lúathôi rồi thi nhân
    Còn đâu thơ xướng hoạ vần
Suốt ngày nhăn nhó bấn bần vì lo
     Lo ăn lo mặc lo bò
Quanh năm đứng gốc cây chò nghìn năm
   Xa xăm nhung nhớ trăng rằm
Nhớ dòng Thương chảy lăm lăm về nguồn
                             Lê Minh Liên Thanh Thơ
                            Đêm đầu tuần, 14/6/2010

Đăng nhập để trả lời
0
Thương Giang ơi, chị nghe đồn :
Hai Lúa chân quê
Suốt ngày ngồi  lê
Tối về ngủ mê  …
Thế nên chị ứ thèm lấy anh Hai Lúa nhà em đâu. Em bỏ Hai Lúa là đúng đấy Chị em mình kén trí thức cơ không lấy trí ngủ đâu nhỉ nhỉ hì hì

Thiện tai! Thiện tai!!!
Tín chủ cầu  xin ... hai chữ bình yên!

Cắt dây chuông...để tâm tịnh mà thiền...!
Mô phật! Mô phật!!!


BẰNG LÒNG ĐI...

Ấy chết! chị nói khẽ nào...
Mà sao lại kéo em vào..?Phiền ghê...
Em nào dám mộng mà chê...
Bởi anh ấy vẫn thích mê chị mà...

Chị ơi! anh ấy đào hoa,
Nhưng chắc thương vợ...nếu là chị Thơ.
Nghe em...đừng có thờ ơ.
Đừng làm cao mãi...bao giờ cưới treo?

Đã yêu...đừng kể giầu nghèo.
Nhà tranh mái lá trong veo tiếng cười.
Thế là hạnh phúc hơn người.
So bì tính toán...kẻo rồi lỡ duyên...

Kiev 11/6/2010-TG

    Nếu vợ là chị thì ôi
Hết đời Hai Lúathôi rồi thi nhân
    Còn đâu thơ xướng hoạ vần
Suốt ngày nhăn nhó bấn bần vì lo
     Lo ăn lo mặc lo bò
Quanh năm đứng gốc cây chò nghìn năm
   Xa xăm nhung nhớ trăng rằm
Nhớ dòng Thương chảy lăm lăm về nguồn
                             Lê Minh Liên Thanh Thơ
                            Đêm đầu tuần, 14/6/2010

Đôi lời nhắn chị

Sông Thương nghe đã thấy buồn.
Ai dại chi nhớ...chuốc muôn nỗi sầu.
Chuyện anh chị...phải cưới mau.
Rồi về thoả sức bắt trâu làm bò....

Nhưng nhớ vun vén chăm lo.
Mái ấm hạnh phúc khát chờ từ lâu.
Nhanh nhanh sinh hạ con đầu.
Cho thi đàn kiếm một chầu liên hoan...

Còn chuyện người  khác...miễn bàn.
Lấy chồng rồi phải chu toàn ,tề gia.
Thấp cao...Vẫn phận đàn bà.
Tròn đạo làm vợ ,cửa nhà mới êm.

Ca dao đã viết:"-Lạt mềm...
Buộc chặt."..chị nhớ giùm em điều này...
Đừng đem trí thức vào  đây...
Vợ chồng bù đắp nửa đầy nửa vơi....

Nghe em sẽ thấy nụ cười.
Của anh Hai Lúa...thật tươi tặng mình...

Kiev 14/6/2010-TG
Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
Đăng nhập để trả lời
0
NGÃ BA …THƠ .

Trời cho mang kiếp sầu tươi
Ai khôn ươm nụ duyên cười bền lâu
Đời cho yêu ,nỗi nông sâu
Ta dại thì gửi dạ sầu vào thơ …

Tâm hồn như nước đôi bờ
Bên bồi cuộc sống cơn mơ thác ghềnh
Bên lở tình nghĩa mông mênh
Dại khôn trông chếnh...Gập ghềnh lối đi .

Đủ đầy thì nói làm chi?
Thiếu sau hụt trước có gì mà khoe?
Đành mượn thu... Chút vàng hoe
Đan vần lá gió...Khóc nhòe màn sương.

Thơ đang ở ngã ba đường
Ai người chỉ lối ,mà thương tới cùng…

MINH TUẤN

@-Cám ơn THƯƠNG GIANG GHÉ THĂM ANH NHÉ.
DẠO NÀY BẬN QUÁ ,HẸN KHI NÀO RẢNH ANH SANG THĂM NHÀ EM NHÉ
mến chúc em vui



LỐI ANH CHỌN...

Người thì  đơn chiếc lạnh lùng
Còn anh ... ba  ngả :-riêng chung rối bời...
Lối mòn...quen  dấu một thời
Bấy lâu mệt mỏi...Giờ thôi chung đường...

Lối nào còn nhớ còn thương.
Buâng khuâng khi vắng...tơ vương ngập lòng.
Con tim khắc khoải ngóng trông...
Hãy về phía ấy ...trao vòng tay yêu.

Còn một ngả phía trời chiều.
Là nơi chia xẻ những điều buồn vui...
Ủi an...dẫu chỉ vài lời...
Lối  này anh chọn ...bởi nơi  chân tình...

Ngã ba đường...đã phân minh.
Giờ đây anh sẽ thấy mình thảnh thơi.
Dại khôn...gửi áng thơ trôi.
Thiếu sau hụt trước...và rồi cũng qua...

Đừng buồn :"Giờ chỉ mình ta..."
Tình thân thi hữu mặn mà còn đây...

Kiev 14/6/2010-TG

@-Anh MT ơi!
Em còn đang đợi câu trả lời của anh thì thấy bài thơ : "Chỉ còn mình tôi" nên ghé qua thăm anh bằng bài hoạ này...Em cũng hay bận mà từ trước tới giờ em toàn"nợ" anh thôi giờ  đến anh bận thì cứ từ từ không nhất thiết phải hoạ lại đâu...Em vẫn đang" thiếu nợ" anh rất nhiều kia mà....Mong mọi chuyện sớm ổn thoả để hồn thơ anh vui trở lại nhé!

Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
Đăng nhập để trả lời
0
(Cám ơn anh

Cám ơn anh dành cho người xa xứ
Tình cảm ngọt ngào với tâm sự yêu thương.
Em hát ư? Một bài hát quê hương
Điệu dân ca còn vấn vương người hỡi
Rằng:"Thương nhau xin hãy chờ hãy đợi"...
Ngày Xuân về sẽ hát hội cùng nhau...
Trăm năm duyên còn thắm đượm trầu cau
Tình quan họ... dù đi nơi đâu vẫn nhớ...
@-Anh QL ơi!
Lại xin khất nợ anh mấy bài kia nhé ,hôm nay em lại bận đi xa nên không có được nhiều thời gian rảnh.Em gửi tạm bài này khi về em sẽ hoạ mấy bài anh gửi.Chúc anh vui nhiều.Đừng giận em nghe.
-TG)
ĐÔI DÒNG GỬI EM...

Anh đâu có dám giận em!
Có chăng...cũng chỉ nỗi niềm riêng anh.
Thương nhau trầu vẫn mãi xanh
Dẫu cau chín đỏ vẫn lành bên nhau.

Mong cho tình thắm sắc màu
Bên nhau ta hát những câu ân tình.
Câu ca quan họ xứ mình
"Còn duyên" ai vẫn chung tình bên ai?

Tình quê xưa hẹn trúc mai
Trăm năm vẫn cứ nhớ hoài về nhau.
Miễn sao tình thắm sắc màu
Duyên quê vẫn mãi bên cầu đợi ai?

Anh gửi em mì ăn liền nè,đừng vấn vương gì nhé,cứ đi làm thoải mái vô tư đi,bao giờ thời gian rộng rãi hơn gặp lại.
Thân ái chào em.Q/L.
Ngày 15/06/2010.

Đăng nhập để trả lời
0
ĐỢI NGƯỜI XA
 

Cỏ may giờ vẫn vàng sắc trinh nguyên
Như năm tháng chẳng quên thời thơ dại
Em ra đi chút hương xưa còn lại
Trên lối về xa ngái... mỏi mòn trông
 
Ước hẹn nào còn vương lại bên sông
Phương trời lạ bàn tay ai vuốt tóc?
Có khi nào giữa cơn mê bật khóc
Thương một thời trốn hoc, hái hoa xưa?
 
Thoáng xao lòng trở lại một chiếu mưa
Hun hút gió, triền đê hoa rơi rụng
Bến sông quê trắng một màu hoa súng
Biết chăng người hờ hững... nhớ hay quên?
 
Anh trở về lối cũ đợi trăng lên
Nhặt thơ dại viết bài ca năm cũ
Gởi tặng em ầu ơ ru con ngủ
Để vơi lòng viễn xứ chuyện hôm qua
 
Biết nẻo về còn thăm thẳm vời xa
Anh vẫn đợi dù biết rằng vô vọng
Bến sông xưa vẫn lặng thầm con sóng
Triền đê vàng hoa ngóng... bước người xa
 
Huế 13/6/2010
Sông Hương
 
  

 
 
  TRỞ VỀ.

Em trở về  khi giông bão vừa qua.
Mưa vẫn còn...rơi nhạt nhoà chiều Huế...
Bến sông xưa...Thoáng trầm tư lặng lẽ
Cỏ may găm...  anh nào dễ quên đâu...

Vần thơ buồn...dường như đã thấm sâu.
Vào tâm mình từ ngày đầu gặp gỡ...
Lời yêu thương...anh giấu trong hoa cỏ...
Trao em rồi...Ước hẹn đó còn nguyên...

Chẳng dối lòng...đã có lúc muốn quên...
Người xa ngái...,  tìm bình yên bến mới...
Trót thương rồi...dẫu hờn ghen...vẫn đợi.
Dù thật lòng...anh khó nói bao điều...

Phút xao lòng... nên đổi lấy cô liêu...
Rồi ngộ ra...Ơi mỹ miều...lạnh nhạt.
Bến bờ xa...dòng sông con nước mát.
Đón bước về...sóng dào dạt  yêu thương...

Lau trắng ấy vẫn đứng nép ven đường.
Người trở lại...ngấn sầu vương còn đọng.
Câu Nam Ai loang trên sông...thoáng vọng.
Đêm sông Hương...anh thầm ngóng người về...

Kiev 14/6/2010-TG
Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-06-16 04:40:13SongHuong>
Trích đoạn: THƯƠNG GIANG


 
 



TRỞ VỀ.

Em trở về  khi giông bão vừa qua.
Mưa vẫn còn...rơi nhạt nhoà chiều Huế...
Bến sông xưa...Thoáng trầm tư lặng lẽ
Cỏ may găm...  anh nào dễ quên đâu...

Vần thơ buồn...dường như đã thấm sâu.
Vào tâm mình từ ngày đầu gặp gỡ...
Lời yêu thương...anh giấu trong hoa cỏ...
Trao em rồi...Ước hẹn đó còn nguyên...

Chẳng dối lòng...đã có lúc muốn quên...
Người xa ngái...,  tìm bình yên bến mới...
Trót thương rồi...dẫu hờn ghen...vẫn đợi.
Dù thật lòng...anh khó nói bao điều...

Phút xao lòng... nên đổi lấy cô liêu...
Rồi ngộ ra...Ơi mỹ miều...lạnh nhạt.
Bến bờ xa...dòng sông con nước mát.
Đón bước về...sóng dào dạt  yêu thương...

Lau trắng ấy vẫn đứng nép ven đường.
Người trở lại...ngấn sầu vương còn đọng.
Câu Nam Ai loang trên sông...thoáng vọng.
Đêm sông Hương...anh thầm ngóng người về...

Kiev 14/6/2010-TG



KHÉP LÒNG
 
Chúng mình giờ xa cách trở sơn khê
Thời thơ ấu đã dần vào dĩ vãng
Tóc phai úa bạc màu theo năm tháng
Chút hương chiều thoang thoảng níu đời nhau
 
Chỉ dòng sông còn giữ đến muôn sau
Lời hẹn ước rơi bên bờ hoang vắng
Hoa cỏ may trong những chiều nhạt nắng
Đậu xuống bờ lau trắng thuở mười ba
 
Ừ thôi thì chuyện cũ đã vời xa
Còn thương cũng chỉ một miền kí ức
Em xa quá giữa cuộc đời rất thực
Dẫu lối về rưng rức cánh hoa bay
 
Chuyện chúng mình thôi đành gởi gió mây
Gởi dòng sông xuôi một thời thơ dại
Chút rung động buổi đầu thời con gái
Giờ phong trần, dầu dãi gió phương xa
 
Thôi em về nguyên vẹn với người ta
Giữa bề bộn, con tay bồng tay bế
Chuyện ngày xưa dẫu tìm quên chẳng thể
Xin khép lòng đừng để xót đời nhau
 
Huế 16/6/2010
Sông Hương 
  
  
 
Nén lòng tôi với tri âm
Nén thương nhớ gởi xa xăm một người
Đăng nhập để trả lời
0
TRỞ VỀ.

Em trở về  khi giông bão vừa qua.
Mưa vẫn còn...rơi nhạt nhoà chiều Huế...
Bến sông xưa...Thoáng trầm tư lặng lẽ
Cỏ may găm...  anh nào dễ quên đâu...

Vần thơ buồn...dường như đã thấm sâu.
Vào tâm mình từ ngày đầu gặp gỡ...
Lời yêu thương...anh giấu trong hoa cỏ...
Trao em rồi...Ước hẹn đó còn nguyên...

Chẳng dối lòng...đã có lúc muốn quên...
Người xa ngái...,  tìm bình yên bến mới...
Trót thương rồi...dẫu hờn ghen...vẫn đợi.
Dù thật lòng...anh khó nói bao điều...

Phút xao lòng... nên đổi lấy cô liêu...
Rồi ngộ ra...Ơi mỹ miều...lạnh nhạt.
Bến bờ xa...dòng sông con nước mát.
Đón bước về...sóng dào dạt  yêu thương...

Lau trắng ấy vẫn đứng nép ven đường.
Người trở lại...ngấn sầu vương còn đọng.
Câu Nam Ai loang trên sông...thoáng vọng.
Đêm sông Hương...anh thầm ngóng người về...

Kiev 14/6/2010-TG

KHÉP LÒNG
 
Chúng mình giờ xa cách trở sơn khê
Thời thơ ấu đã dần vào dĩ vãng
Tóc phai úa bạc màu theo năm tháng
Chút hương chiều thoang thoảng níu đời nhau
 
Chỉ dòng sông còn giữ đến muôn sau
Lời hẹn ước rơi bên bờ hoang vắng
Hoa cỏ may trong những chiều nhạt nắng
Đậu xuống bờ lau trắng thuở mười ba
 
Ừ thôi thì chuyện cũ đã vời xa
Còn thương cũng chỉ một miền kí ức
Em xa quá giữa cuộc đời rất thực
Dẫu lối về rưng rức cánh hoa bay
 
Chuyện chúng mình thôi đành gởi gió mây
Gởi dòng sông xuôi một thời thơ dại
Chút rung động buổi đầu thời con gái
Giờ phong trần, dầu dãi gió phương xa
 
Thôi em về nguyên vẹn với người ta
Giữa bề bộn, con tay bồng tay bế
Chuyện ngày xưa dẫu tìm quên chẳng thể
Xin khép lòng đừng để xót đời nhau
 
Huế 16/6/2010
Sông Hương



BUÔNG XUÔI

Cạn ngày rồi...Lại sắp tới mùa Ngâu.
Tháng Bảy đến...xám trời  mầu ly biệt.
Khép lòng mình ...Xa những  ngày thân thiết.
Giữa ồn ào...Nào ai  biết đợi ai...?

Níu thoảng hương...?Thôi... cứ để nhạt phai.
Cho  vẹn nguyên những đêm dài ...trót nhớ...
Chuyện chúng mình ai thả theo mây gió...
Ước  hẹn xưa với lời ngỏ... Buông trôi...?

Lối mình đi...lả tả cánh hoa rơi...
Sắc bằng lăng nhuộm tím thời khờ dại.
Lời ru buồn...lỡ làng  cau đắng ngái.
Em lấy chồng...chẳng về lại chốn xưa...

Bến sông trăng...mòn mỏi biết bao mùa.
Đêm trống trải...mái chèo khua lạc lõng.
Bờ lau thưa hắt hiu nhìn con sóng...
Cứ lở bồi...xao động ...Thoáng hư hao...

Còn đâu nữa thời  thơ ấu ngọt ngào.
Em xa rồi...Giấc mơ nào còn nữa...?
Trái tim đau...Thôi từ nay khép cửa.
Để vá khâu...một vết cứa hằn sâu...

Kiev 17/6/2010-TG 
Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-06-18 00:18:50THƯƠNG GIANG>
HƯƠNG THƠ .

Bước đi… Muôn ngả con đường
Lại qua lối cũ ,sợ vương lạnh lòng
Đêm quen, đã hết người mong
Phố run, chân ngã…Cạn lòng khát khao .

Lá thu rơi …Những xạc xào
Ta đây người đấy …Giờ sao xa vời
Chữ tình đã bẻ làm đôi
Dẫu tâm không chết …Sống rồi ,cũng như ???

Bốn mùa đông hạ xuân thu
Trăm năm bút mực viết từ con tim
Từ giờ cô độc nổi chìm
Lời đơn ,bóng lẻ ,con tim,ru lòng .

Nắng mưa ,bôi xóa niềm mong
Thời gian phai nhạt, gió song cũng tàn
Chẳng còn lo héo dung nhan
Dẫuthơ không sắc …Cũng làn hương bay .

MINH TUẤN


KHÔNG EM...

Hương thơ đọng lại trên tay.
Chút gì lưu luyến tháng ngày đã qua...
Chữ tình...thủa ấy vỡ oà.
Ai xui hờn giận...giờ xa thật rồi...

Đắng lòng...  nâng  chén giao bôi.
Lời yêu vỗ cánh cuối trời...Buồn trông...
Hương thơ một thủa mặn nồng.
Chắt chiu chia xẻ nỗi lòng  buồn vui...

Bỗng dưng... đôi ngả  ngậm ngùi.
Chưa  thu...trời đã  sụt sùi...mưa tuôn...
Đêm quen nũng nịu dỗi hờn.
Tạ từ...dịu lắng cô đơn...vơi dần.

Nhiều khi quen lối bàn chân...
Về  qua lối cũ...Ngại ngần sầu vương...
Ngắn gì đâu...một lời thương...
Giờ xa ngút ngát...Nẻo đường không em...

Kiev 17/6/2010-TG

Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
Đăng nhập để trả lời
0
ĐỂ KHÔNG VƯƠNG BUỒN

Biết anh ý thật tâm thành
Ham vui là tính Biển Xanh ...thế rồi...
Bốn mùa  đem bán tiếng cười.
Dù rằng có lúc sầu rơi trong lòng....

Chọc thiên hạ...,thích đèo bòng.
Để rồi phải gỡ  bòng bong tơ tình...
Với em...xa mặt cách hình.
Nhưng thâm giao ấy chúng mình luôn ghi...

Chuyện đời...khó xử nhiều khi.
Thôi mình đừng chuốc sầu bi vào lòng...
Hai ta cứ thế ... thong dong
Vần thơ vui vẻ  để không vương buồn...

Kiev 14/6/2010-TG
 
 
 
Em nói...mà lệ trào tuôn [:(][:D][:(]
Mất em hết hứng cạn nguồn tình thơ
Còn đâu giấc mộng đêm mơ
Còn đâu hy vọng đợi chờ gặp nhau.[:(][:(]
 
Dư âm hẹn ước hôm nao
Vẫn vang vọng mãi làm sao xóa nhòa
Dẫu rằng tình đã chia xa
Chôn sâu kỷ niệm sao mà chưa quên.
 
Nghe hồn trống vắng buồn tênh
Ra vào thơ thẩn lênh đênh tình sầu
Chiều chiều ra bến sông sâu
Bìm bịp gọi mãi đò đâu chẳng về.
 
Em còn lặn ngụp trong mê
Bỏ anh chiếc bóng buồn tê tái lòng...[:(][8D][:D]
 
Biển Xanh MNS
 
 

Bông lục bình.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-06-19 23:27:24THƯƠNG GIANG>
NIỆM KHÚC MƯA
[size="4"]
Vẫn biết nẻo về hun hút xa
Câu Nam ai quyện bóng trăng tà
Nghiêng đêm tìm dáng người năm cũ
Còn lại vần thơ... ngát hương cau

Vẫn biết lời xưa thoảng qua mau
Tình rơi nốt lặng giữa cơi trầu
Chiều mưa xứ Huế buồn rưng rức
Me vẫn vô tình rơi lối quen

Lời hứa : " Em về..." như ánh trăng
Xa xăm hư ảo tận cung Hằng
Ai đi để lỡ mùa cau muộn
Lỡ một câu thề bên bến xưa

Thôn Vỹ chiều nay khuất trong mưa
Vần thơ khép vội chút duyên thừa
Thương ai viễn xứ bờ vai lạnh
Gởi chút hương tàn trong cánh hoa

Huế 02/6/2010
Sông Hương

[/size]


Nỗi buồn ngày mưa.

Cánh hoa tàn hương gửi người xa
Trong chiều mưa lạnh... ướt nhạt nhoà
Niệm khúc...thay cho lời đưa tiễn
Một cuộc tình buồn...chợt thoảng qua.

Nghiêng đêm tìm kiếm bóng hình ai...
Mà lòng trăn trở...Giấc u hoài...
Thương người viễn xứ bờ vai lạnh
Nỗi nhớ ngày mưa có nguôi ngoai...?

Mưa chiều xứ Huế vẫn còn rơi...
Bằng lăng gió bứt...rụng tả tơi
Nhìn xác hoa phơi trên phố vắng...
Chợt thấy xót xa...Những mảnh đời...

Khuất chìm trong mưa những hàng cau.
Vĩ Dạ còn không những vườn trầu...?
Sau mưa nỗi buồn  nào đọng lại...
Khi nắng hồng lên ...cũng tan mau...

Kiev 20/6/2010-TG
Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
Đăng nhập để trả lời
0
Để không vương buồn
...

Chuyện đời...khó xử nhiều khi.
Thôi mình đừng chuốc sầu bi vào lòng...
Hai ta cứ thế ... thong dong
Vần thơ vui vẻ  để không vương buồn...

Kiev 14/6/2010-TG
 
Em nói...mà lệ trào tuôn .
Mất em hết hứng cạn nguồn tình thơ
Còn đâu giấc mộng đêm mơ
Còn đâu hy vọng đợi chờ gặp nhau.
 
Dư âm hẹn ước hôm nao
Vẫn vang vọng mãi làm sao xóa nhòa
Dẫu rằng tình đã chia xa
Chôn sâu kỷ niệm sao mà chưa quên.
 
Nghe hồn trống vắng buồn tênh
Ra vào thơ thẩn lênh đênh tình sầu
Chiều chiều ra bến sông sâu
Bìm bịp gọi mãi đò đâu chẳng về.
 
Em còn lặn ngụp trong mê
Bỏ anh chiếc bóng buồn tê tái lòng...
 
Biển Xanh MNS



Về đi anh...

Anh đừng nói nữa được không...?
Kẻo rồi lãnh tội...Đèo bòng...chẳng chơi...
Hờn ghen tam,tứ phen rồi...
Thương em...  thì chớ buông lời ghẹo trêu...

Người ta khổ luỵ vì yêu,
Sao anh né tránh những điều người mong...?
Bao lâu ấp ủ hương nồng
Dành trao anh hết...sao không thuận tình...?

Em -người xa mặt cách hình...
Vấn vương thêm khổ...riêng mình anh đâu...
Người gần...Cách mỗi rặng dâu,
Thầm thương anh...đã từ lâu còn gì...?

Đừng hờ hững...ngoảnh mặt đi.
Đêm dài trống trải...Xuân thì qua mau...
Anh đừng  ôm  giữ  nỗi sầu.
Về đi nơi ấy...cho nhau ngọt ngào...

Kiev 19/6/2010-TG
Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-06-27 00:33:40THƯƠNG GIANG>
TIẾC NƠI GIÃ TỪ.

Gió nam thổi mát hạ quen
Hoa tươi cỏ thắm vẫn chen lối nghèo
Không mưa nước chảy không reo
không gió thuyền đẩy mái chèo chẳng trôi …

Bao nhiêu mộng gửi nỗi đời
Bao nhiêu lạc bến ,đứt rơi cánh diều
Mộng tình thắm được bao nhiêu?
Phận ta mong mảnh.Như chiều hoang vu.

Nhủ lòng góp nhớ vào thu
Niềm tin xanh nắng ,suy tư lá vàng
Gặp trăng chói sáng thì mang
Đừng mang mưa đổ ,làm tràn lá rơi …

Gặp muôn ngang trái lưng trời
Gặp thơ…Thơ lại tiếc nơi giã từ.

MINH TUẤN


@-Cám ơn THƯƠNG GIANG ghé thăm và để lại bức ảnh động đẹp với bài thơ hay .Chúc em sáng tác đều tay và hồn thơ lai láng .


CŨNG ĐÀNH... (đ)

Ngủ yên nhé...nỗi ưu tư.
Cho hồn thơ cất lời ru ngọt ngào.
Buồn riêng...góc khuất hanh hao.
Sẽ không lạc lối...,đậu vào trang thơ.

Nhưng chiều nay chợt...ngẩn ngơ.
Bước chân vô định...hư vô nẻo về...
Lòng dâng ngập nỗi nhớ quê.
Con mắt chớp vội...tái tê ...giọt sầu...

Nhủ lòng...tránh nhắc mưa Ngâu.
Mà không giấu được... ,dòng châu  chảy dài.
Gánh đời trĩu nặng đôi vai.
Tha hương mệt mỏi...u hoài bám đeo...

Không mưa nước chảy không reo
Không gió thuyền đẩy mái chèo chẳng trôi …
Mưa nhiều...lá cũng úa rơi.
Buồn vui ,chua ngọt...lẽ đời tự nhiên.

Khi lòng nhuốm nỗi muộn phiền.
Hồn thơ lạc mất nét  duyên...Cũng đành...

Kiev 21/6/2010-TG

Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
Đăng nhập để trả lời
0