TRỞ VỀ.
Em trở về khi giông bão vừa qua.
Mưa vẫn còn...rơi nhạt nhoà chiều Huế...
Bến sông xưa...Thoáng trầm tư lặng lẽ
Cỏ may găm... anh nào dễ quên đâu...
Vần thơ buồn...dường như đã thấm sâu.
Vào tâm mình từ ngày đầu gặp gỡ...
Lời yêu thương...anh giấu trong hoa cỏ...
Trao em rồi...Ước hẹn đó còn nguyên...
Chẳng dối lòng...đã có lúc muốn quên...
Người xa ngái..., tìm bình yên bến mới...
Trót thương rồi...dẫu hờn ghen...vẫn đợi.
Dù thật lòng...anh khó nói bao điều...
Phút xao lòng... nên đổi lấy cô liêu...
Rồi ngộ ra...Ơi mỹ miều...lạnh nhạt.
Bến bờ xa...dòng sông con nước mát.
Đón bước về...sóng dào dạt yêu thương...
Lau trắng ấy vẫn đứng nép ven đường.
Người trở lại...ngấn sầu vương còn đọng.
Câu Nam Ai loang trên sông...thoáng vọng.
Đêm sông Hương...anh thầm ngóng người về...
Kiev 14/6/2010-TG
KHÉP LÒNG
Chúng mình giờ xa cách trở sơn khê
Thời thơ ấu đã dần vào dĩ vãng
Tóc phai úa bạc màu theo năm tháng
Chút hương chiều thoang thoảng níu đời nhau
Chỉ dòng sông còn giữ đến muôn sau
Lời hẹn ước rơi bên bờ hoang vắng
Hoa cỏ may trong những chiều nhạt nắng
Đậu xuống bờ lau trắng thuở mười ba
Ừ thôi thì chuyện cũ đã vời xa
Còn thương cũng chỉ một miền kí ức
Em xa quá giữa cuộc đời rất thực
Dẫu lối về rưng rức cánh hoa bay
Chuyện chúng mình thôi đành gởi gió mây
Gởi dòng sông xuôi một thời thơ dại
Chút rung động buổi đầu thời con gái
Giờ phong trần, dầu dãi gió phương xa
Thôi em về nguyên vẹn với người ta
Giữa bề bộn, con tay bồng tay bế
Chuyện ngày xưa dẫu tìm quên chẳng thể
Xin khép lòng đừng để xót đời nhau
Huế 16/6/2010
Sông Hương
BUÔNG XUÔI
Cạn ngày rồi...Lại sắp tới mùa Ngâu.
Tháng Bảy đến...xám trời mầu ly biệt.
Khép lòng mình ...Xa những ngày thân thiết.
Giữa ồn ào...Nào ai biết đợi ai...?
Níu thoảng hương...?Thôi... cứ để nhạt phai.
Cho vẹn nguyên những đêm dài ...trót nhớ...
Chuyện chúng mình ai thả theo mây gió...
Ước hẹn xưa với lời ngỏ... Buông trôi...?
Lối mình đi...lả tả cánh hoa rơi...
Sắc bằng lăng nhuộm tím thời khờ dại.
Lời ru buồn...lỡ làng cau đắng ngái.
Em lấy chồng...chẳng về lại chốn xưa...
Bến sông trăng...mòn mỏi biết bao mùa.
Đêm trống trải...mái chèo khua lạc lõng.
Bờ lau thưa hắt hiu nhìn con sóng...
Cứ lở bồi...xao động ...Thoáng hư hao...
Còn đâu nữa thời thơ ấu ngọt ngào.
Em xa rồi...Giấc mơ nào còn nữa...?
Trái tim đau...Thôi từ nay khép cửa.
Để vá khâu...một vết cứa hằn sâu...
Kiev 17/6/2010-TG