📢 Hướng dẫn đăng bài viết Xem chi tiết »
📢 Diễn đàn Việt Nam Thư Quán đã hoạt động trở lại! Xem chi tiết »

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Lạnh thơ...

2.190 trả lời, 254.591 lượt xem — Trang 31 / 74
quote:

Đò trăng...

Vì người mãi đắm đường mê
Đò neo dòng đợi tái tê giọt sầu
Bàn tay xưa cũ... tìm đâu...?
Để quay quắt nhớ duyên đầu đã trao

Trầu têm cánh phượng hôm nào
Lụy nhau trong giấc chiêm bao, chẳng về
Ngày xưa, lạc lối triền đê
Giờ loang lạnh... một lời thề... cỏ may...

00h05/28/05/2010


XƯA
 
Trách gì duyên phận long đong
Mười hai bến đục, bến trong giữa đời
Thương thầm ngày ấy đôi mươi
Vai gầy dáng mảnh nụ cười nguyên sơ
 
Tình đầu toả nắng mộng mơ
Lời yêu dệt nốt nhạc thơ bổng trầm
Cùng ai hẹn cuộc trăm năm
Vườn thơ ngày tháng ủ mầm gieo hương
 
Đợi người...trải mấy phong sương
Cánh chim bạt gió...nào nương lối về
Dưới trăng còn đó câu thề
Cỏ may níu bước triền đê gió lùa
 
Sao đành...quên lối vườn xưa
Sao đành  lạc bước duyên thừa...tình ơi
Để buồn năm tháng mây trôi
Ngày xưa...giờ đã hết rồi..còn đâu !
 
LIÊN HƯƠNG 
 

Đăng nhập để trả lời
0
NÓI VỚI ANH
 
Anh biết không, em lại về với biển
Khi nỗi buồn dâng hoang hoải một chiều
Em cô đơn, lẻ loi bên triền sóng
Mong tìm lại ngày nào..dù chỉ chút dấu yêu
 
Anh biết không,  biển chiều buông màn tối
Sóng triều lên tung bọt trắng bờ
Và em đợi...với nỗi buồn hoá đá
Nghe nhịp thầm thì nhợt nhạt cả câu thơ
 
Anh biết không, gió lùa tung tóc rối
Vầng trăng nghiêng in dấu bãi cát dài
Hàng dương xanh vẫn rì rào tâm sự
Chỉ con sóng vô tình xoá vội bước chân ai
 
Anh biết không,  hoàng hôn buông lạc lối
Bóng tối hoang vu phủ kín trong lòng
Em nhỏ bé, đất trời thì quá rộng
" Vắng anh rồi đâu cũng hoá mênh mông "*
 
Anh biết không, em giận vầng trăng khuyết
Sao mỏng manh như lát cắt vô tình
Em giận gió sao cứ hờ hững quá
" để không thể nào... yên lặng những bình mình" *
 
Anh biết không, em lại về biển đấy
Biển vẫn như xưa , biển vẫn ngàn đời
Trời vẫn xanh và hoàng hôn vẫn tím
Chỉ có em một mình...và biển vắng anh thôi !
 
LIÊN HƯƠNG

 
* lời một bài thơ
 
 
 
Biển, em và anh
 
Em lại về, phố biển... chúng mình xưa
Qua bão dông, một ngày con sóng lớn
Để nỗi buồn thoảng yên sau biển động
Dấu yêu còn... nguyên đọng, vỗ bờ ai...
 
Em lại về... bãi cát ấy... ướt dài
Gót chân son biển ấp ôm, để nhớ
Sóng triều dâng như bao đêm bồi lở
Cả câu thơ, thuở yêu ấy... thầm thì
 
Em lại về, chốn cũ ấy... đường đi
Để gió hôn... miên man... lần tóc rối
Bờ môi khô, hanh hao, khát đợi
Vầng trăng nghiêng, dao dát..., chúng mình
 
Em lại về phía biển... trút hoàng hôn
Giữa hoang vu, chiều lạnh loang màu sóng
Chân trời xa, nghe thoảng xưa biển rộng
Biết mênh mông, đâu đó..., vẫn một người...
 
Em lại về, thôi... nguyệt ấy, bớt chơi vơi
Để trọn bên, dẫu... mỏng manh..., hờn lạnh
Giữa trùng khơi, miên man bạc màu trắng
Những bình minh, yên lặng..., sao đành...
 
Anh nhớ rồi, biển... sẽ chẳng lẻ đôi...
Vẫn ngát xanh và rầm rì lời ru sóng
Hàng dương em, chiều... ngả nghiêng trời lộng
Có riêng anh và... cả nữa... đất trời...
 
23h15/28/05/2010
--------
"Em về mấy thế kỷ sau
Nhìn trăng có thấy nguyên màu ấy không?"
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: lanh.ktq

NÓI VỚI ANH

Anh biết không, em lại về với biển
Khi nỗi buồn dâng hoang hoải một chiều
Em cô đơn, lẻ loi bên triền sóng
Mong tìm lại ngày nào..dù chỉ chút dấu yêu

Anh biết không,  biển chiều buông màn tối
Sóng triều lên tung bọt trắng bờ
Và em đợi...với nỗi buồn hoá đá
Nghe nhịp thầm thì nhợt nhạt cả câu thơ

Anh biết không, gió lùa tung tóc rối
Vầng trăng nghiêng in dấu bãi cát dài
Hàng dương xanh vẫn rì rào tâm sự
Chỉ con sóng vô tình xoá vội bước chân ai

Anh biết không,  hoàng hôn buông lạc lối
Bóng tối hoang vu phủ kín trong lòng
Em nhỏ bé, đất trời thì quá rộng
" Vắng anh rồi đâu cũng hoá mênh mông "*

Anh biết không, em giận vầng trăng khuyết
Sao mỏng manh như lát cắt vô tình
Em giận gió sao cứ hờ hững quá
" để không thể nào... yên lặng những bình mình" *

Anh biết không, em lại về biển đấy
Biển vẫn như xưa , biển vẫn ngàn đời
Trời vẫn xanh và hoàng hôn vẫn tím
Chỉ có em một mình...và biển vắng anh thôi !

LIÊN HƯƠNG

 
* lời một bài thơ



Biển, em và anh

Em lại về, phố biển... chúng mình xưa
Qua bão dông, một ngày con sóng lớn
Để nỗi buồn thoảng yên sau biển động
Dấu yêu còn... nguyên đọng, vỗ bờ ai...

Em lại về... bãi cát ấy... ướt dài
Gót chân son biển ấp ôm, để nhớ
Sóng triều dâng như bao đêm bồi lở
Cả câu thơ, thuở yêu ấy... thầm thì

Em lại về, chốn cũ ấy... đường đi
Để gió hôn... miên man... lần tóc rối
Bờ môi khô, hanh hao, khát đợi
Vầng trăng nghiêng, dao dát..., chúng mình

Em lại về phía biển... trút hoàng hôn
Giữa hoang vu, chiều lạnh loang màu sóng
Chân trời xa, nghe thoảng xưa biển rộng
Biết mênh mông, đâu đó..., vẫn một người...

Em lại về, thôi... nguyệt ấy, bớt chơi vơi
Để trọn bên, dẫu... mỏng manh..., hờn lạnh
Giữa trùng khơi, miên man bạc màu trắng
Những bình minh, yên lặng..., sao đành...

Anh nhớ rồi, biển... sẽ chẳng lẻ đôi...
Vẫn ngát xanh và rầm rì lời ru sóng
Hàng dương em, chiều... ngả nghiêng trời lộng
Có riêng anh và... cả nữa... đất trời...

23h15/28/05/2010

 
 
THẬT ?
 
 
Ơi con sóng bạc đầu
                     còn mê mải trùng khơi
Sao không về để bờ thôi ngóng đợi
Phía chân trời vì sao nào le lói
gió miên man ru giấc ngủ không thành
 
Em tự ru mình bằng khúc hát mong manh
Đêm độc thoại lời thầm thì của biển:
"...anh đâu phải là chiều mà nhuộm em đến tím
Và sóng đã làm em nghiêng ngả vì anh..."*
 
Em đã nhìn lên vòm trời rất xanh
Ngôi sao biển hay mắt ai nhấp nháy
Nỗi nhớ nào khiến em buồn đến vậy
Ghềnh đá cô đơn  chỉ im lặng không lời
 
Có thật không anh?...biển sẽ chẳng lẻ đôi
Và biển mãi ngát xanh lời ru của sóng
Để bờ  thôi ngả nghiêng chiều biển động
Để em có anh...và cả đất trời?
 
LIÊN HƯƠNG 
 

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-05-29 17:51:32lanh.ktq>
Trích đoạn: Liên Hương

Trích đoạn: lanh.ktq

NÓI VỚI ANH

Anh biết không, em lại về với biển
Khi nỗi buồn dâng hoang hoải một chiều
Em cô đơn, lẻ loi bên triền sóng
Mong tìm lại ngày nào..dù chỉ chút dấu yêu

Anh biết không,  biển chiều buông màn tối
Sóng triều lên tung bọt trắng bờ
Và em đợi...với nỗi buồn hoá đá
Nghe nhịp thầm thì nhợt nhạt cả câu thơ

Anh biết không, gió lùa tung tóc rối
Vầng trăng nghiêng in dấu bãi cát dài
Hàng dương xanh vẫn rì rào tâm sự
Chỉ con sóng vô tình xoá vội bước chân ai

Anh biết không,  hoàng hôn buông lạc lối
Bóng tối hoang vu phủ kín trong lòng
Em nhỏ bé, đất trời thì quá rộng
" Vắng anh rồi đâu cũng hoá mênh mông "*

Anh biết không, em giận vầng trăng khuyết
Sao mỏng manh như lát cắt vô tình
Em giận gió sao cứ hờ hững quá
" để không thể nào... yên lặng những bình mình" *

Anh biết không, em lại về biển đấy
Biển vẫn như xưa , biển vẫn ngàn đời
Trời vẫn xanh và hoàng hôn vẫn tím
Chỉ có em một mình...và biển vắng anh thôi !

LIÊN HƯƠNG

 
* lời một bài thơ



Biển, em và anh

Em lại về, phố biển... chúng mình xưa
Qua bão dông, một ngày con sóng lớn
Để nỗi buồn thoảng yên sau biển động
Dấu yêu còn... nguyên đọng, vỗ bờ ai...

Em lại về... bãi cát ấy... ướt dài
Gót chân son biển ấp ôm, để nhớ
Sóng triều dâng như bao đêm bồi lở
Cả câu thơ, thuở yêu ấy... thầm thì

Em lại về, chốn cũ ấy... đường đi
Để gió hôn... miên man... lần tóc rối
Bờ môi khô, hanh hao, khát đợi
Vầng trăng nghiêng, dao dát..., chúng mình

Em lại về phía biển... trút hoàng hôn
Giữa hoang vu, chiều lạnh loang màu sóng
Chân trời xa, nghe thoảng xưa biển rộng
Biết mênh mông, đâu đó..., vẫn một người...

Em lại về, thôi... nguyệt ấy, bớt chơi vơi
Để trọn bên, dẫu... mỏng manh..., hờn lạnh
Giữa trùng khơi, miên man bạc màu trắng
Những bình minh, yên lặng..., sao đành...

Anh nhớ rồi, biển... sẽ chẳng lẻ đôi...
Vẫn ngát xanh và rầm rì lời ru sóng
Hàng dương em, chiều... ngả nghiêng trời lộng
Có riêng anh và... cả nữa... đất trời...

23h15/28/05/2010

 
 
THẬT ?
 
 
Ơi con sóng bạc đầu
                     còn mê mải trùng khơi
Sao không về để bờ thôi ngóng đợi
Phía chân trời vì sao nào le lói
gió miên man ru giấc ngủ không thành
 
Em tự ru mình bằng khúc hát mong manh
Đêm độc thoại lời thầm thì của biển:
"...anh đâu phải là chiều mà nhuộm em đến tím
Và sóng đã làm em nghiêng ngả vì anh..."*
 
Em đã nhìn lên vòm trời rất xanh
Ngôi sao biển hay mắt ai nhấp nháy
Nỗi nhớ nào khiến em buồn đến vậy
Ghềnh đá cô đơn  chỉ im lặng không lời
 
Có thật không anh?...biển sẽ chẳng lẻ đôi
Và biển mãi ngát xanh lời ru của sóng
Để bờ  thôi ngả nghiêng chiều biển động
Để em có anh...và cả đất trời?
 
LIÊN HƯƠNG 
 




Nói với em

Sẽ thoảng buồn trong ánh mắt em xanh
Khi chiều muộn... mình, về với biển
Những tiếng yêu, thầm thì đếm tiếng
Cả ánh nhìn cũng thảng thốt trong nhau

Em sẽ nói... xưa cũ ấy... bạc đầu
Như tiếng sóng... biển ngàn năm, còn vỗ
Đem yêu thương níu bước nhau, trăn trở
Dải cát mềm trải mãi... phía bờ xa...

Em sẽ thấy xưa cũ ấy chẳng nhòa
Cứ bỏng cháy cheo leo hình bóng nhớ
Đêm về mơ... giấc trong nhau..., muôn thuở
Cái ấm mềm của tím... hóa... bơ vơ

Em sẽ yêu phút ấy... đến... nào ngờ...
Khi mềm môi trót trong một tình cũ
Để gió chiều mơn man... mi khép mở
Cứ hỏi mình... sao, khắc khoải lời yêu...

22h40/29/05/2010
--------
"Em về mấy thế kỷ sau
Nhìn trăng có thấy nguyên màu ấy không?"
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Liên Hương

Trích đoạn: lanh.ktq

NÓI VỚI ANH

Anh biết không, em lại về với biển
Khi nỗi buồn dâng hoang hoải một chiều
Em cô đơn, lẻ loi bên triền sóng
Mong tìm lại ngày nào..dù chỉ chút dấu yêu

Anh biết không,  biển chiều buông màn tối
Sóng triều lên tung bọt trắng bờ
Và em đợi...với nỗi buồn hoá đá
Nghe nhịp thầm thì nhợt nhạt cả câu thơ

Anh biết không, gió lùa tung tóc rối
Vầng trăng nghiêng in dấu bãi cát dài
Hàng dương xanh vẫn rì rào tâm sự
Chỉ con sóng vô tình xoá vội bước chân ai

Anh biết không,  hoàng hôn buông lạc lối
Bóng tối hoang vu phủ kín trong lòng
Em nhỏ bé, đất trời thì quá rộng
" Vắng anh rồi đâu cũng hoá mênh mông "*

Anh biết không, em giận vầng trăng khuyết
Sao mỏng manh như lát cắt vô tình
Em giận gió sao cứ hờ hững quá
" để không thể nào... yên lặng những bình mình" *

Anh biết không, em lại về biển đấy
Biển vẫn như xưa , biển vẫn ngàn đời
Trời vẫn xanh và hoàng hôn vẫn tím
Chỉ có em một mình...và biển vắng anh thôi !

LIÊN HƯƠNG

 
* lời một bài thơ



Biển, em và anh

Em lại về, phố biển... chúng mình xưa
Qua bão dông, một ngày con sóng lớn
Để nỗi buồn thoảng yên sau biển động
Dấu yêu còn... nguyên đọng, vỗ bờ ai...

Em lại về... bãi cát ấy... ướt dài
Gót chân son biển ấp ôm, để nhớ
Sóng triều dâng như bao đêm bồi lở
Cả câu thơ, thuở yêu ấy... thầm thì

Em lại về, chốn cũ ấy... đường đi
Để gió hôn... miên man... lần tóc rối
Bờ môi khô, hanh hao, khát đợi
Vầng trăng nghiêng, dao dát..., chúng mình

Em lại về phía biển... trút hoàng hôn
Giữa hoang vu, chiều lạnh loang màu sóng
Chân trời xa, nghe thoảng xưa biển rộng
Biết mênh mông, đâu đó..., vẫn một người...

Em lại về, thôi... nguyệt ấy, bớt chơi vơi
Để trọn bên, dẫu... mỏng manh..., hờn lạnh
Giữa trùng khơi, miên man bạc màu trắng
Những bình minh, yên lặng..., sao đành...

Anh nhớ rồi, biển... sẽ chẳng lẻ đôi...
Vẫn ngát xanh và rầm rì lời ru sóng
Hàng dương em, chiều... ngả nghiêng trời lộng
Có riêng anh và... cả nữa... đất trời...

23h15/28/05/2010

 
 
THẬT ?
 
 
Ơi con sóng bạc đầu
                     còn mê mải trùng khơi
Sao không về để bờ thôi ngóng đợi
Phía chân trời vì sao nào le lói
gió miên man ru giấc ngủ không thành
 
Em tự ru mình bằng khúc hát mong manh
Đêm độc thoại lời thầm thì của biển:
"...anh đâu phải là chiều mà nhuộm em đến tím
Và sóng đã làm em nghiêng ngả vì anh..."*
 
Em đã nhìn lên vòm trời rất xanh
Ngôi sao biển hay mắt ai nhấp nháy
Nỗi nhớ nào khiến em buồn đến vậy
Ghềnh đá cô đơn  chỉ im lặng không lời
 
Có thật không anh?...biển sẽ chẳng lẻ đôi
Và biển mãi ngát xanh lời ru của sóng
Để bờ  thôi ngả nghiêng chiều biển động
Để em có anh...và cả đất trời?
 
LIÊN HƯƠNG 
 

 
 
 
Thật yêu...
 
Sóng bạc đầu về phía ngát màu xanh
Giữa trùng khơi bờ yêu xưa... còn đợi
Phía chân trời... anh, vì sao le lói
Gió miên man, thổi nhẹ... giấc mơ buồn
 
Em thầm thì... tỉnh thức mong manh
Đêm độc thoại lời ru xưa, của biển...
Tím lam chiều... đâu để nhuộm tím
Sóng chòng chành, em nghiêng ngả phía anh
 
Để khát khao chợt về giữa cao xanh
Ngàn ánh sao thay lời yêu muốn nói
Nỗi nhớ nào... không... cách xa vời vợi...?
Để vọng phu, im lặng vẫn không lời
 
Thật thế em..., phía ấy trọn chung đôi
Để biển chiều khẽ mơn man... lời sóng
Giấu nỗi buồn, xưa... chiều hoang biển động
Có em - anh ... và... ở giữa đất trời...
 
23h05/29/05/2010
--------
"Em về mấy thế kỷ sau
Nhìn trăng có thấy nguyên màu ấy không?"
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: lanh.ktq

Trích đoạn: Liên Hương

Trích đoạn: lanh.ktq

NÓI VỚI ANH

Anh biết không, em lại về với biển
Khi nỗi buồn dâng hoang hoải một chiều
Em cô đơn, lẻ loi bên triền sóng
Mong tìm lại ngày nào..dù chỉ chút dấu yêu

Anh biết không,  biển chiều buông màn tối
Sóng triều lên tung bọt trắng bờ
Và em đợi...với nỗi buồn hoá đá
Nghe nhịp thầm thì nhợt nhạt cả câu thơ

Anh biết không, gió lùa tung tóc rối
Vầng trăng nghiêng in dấu bãi cát dài
Hàng dương xanh vẫn rì rào tâm sự
Chỉ con sóng vô tình xoá vội bước chân ai

Anh biết không,  hoàng hôn buông lạc lối
Bóng tối hoang vu phủ kín trong lòng
Em nhỏ bé, đất trời thì quá rộng
" Vắng anh rồi đâu cũng hoá mênh mông "*

Anh biết không, em giận vầng trăng khuyết
Sao mỏng manh như lát cắt vô tình
Em giận gió sao cứ hờ hững quá
" để không thể nào... yên lặng những bình mình" *

Anh biết không, em lại về biển đấy
Biển vẫn như xưa , biển vẫn ngàn đời
Trời vẫn xanh và hoàng hôn vẫn tím
Chỉ có em một mình...và biển vắng anh thôi !

LIÊN HƯƠNG

 
* lời một bài thơ



Biển, em và anh

Em lại về, phố biển... chúng mình xưa
Qua bão dông, một ngày con sóng lớn
Để nỗi buồn thoảng yên sau biển động
Dấu yêu còn... nguyên đọng, vỗ bờ ai...

Em lại về... bãi cát ấy... ướt dài
Gót chân son biển ấp ôm, để nhớ
Sóng triều dâng như bao đêm bồi lở
Cả câu thơ, thuở yêu ấy... thầm thì

Em lại về, chốn cũ ấy... đường đi
Để gió hôn... miên man... lần tóc rối
Bờ môi khô, hanh hao, khát đợi
Vầng trăng nghiêng, dao dát..., chúng mình

Em lại về phía biển... trút hoàng hôn
Giữa hoang vu, chiều lạnh loang màu sóng
Chân trời xa, nghe thoảng xưa biển rộng
Biết mênh mông, đâu đó..., vẫn một người...

Em lại về, thôi... nguyệt ấy, bớt chơi vơi
Để trọn bên, dẫu... mỏng manh..., hờn lạnh
Giữa trùng khơi, miên man bạc màu trắng
Những bình minh, yên lặng..., sao đành...

Anh nhớ rồi, biển... sẽ chẳng lẻ đôi...
Vẫn ngát xanh và rầm rì lời ru sóng
Hàng dương em, chiều... ngả nghiêng trời lộng
Có riêng anh và... cả nữa... đất trời...

23h15/28/05/2010

 
 
THẬT ?
 
 
Ơi con sóng bạc đầu
                     còn mê mải trùng khơi
Sao không về để bờ thôi ngóng đợi
Phía chân trời vì sao nào le lói
gió miên man ru giấc ngủ không thành
 
Em tự ru mình bằng khúc hát mong manh
Đêm độc thoại lời thầm thì của biển:
"...anh đâu phải là chiều mà nhuộm em đến tím
Và sóng đã làm em nghiêng ngả vì anh..."*
 
Em đã nhìn lên vòm trời rất xanh
Ngôi sao biển hay mắt ai nhấp nháy
Nỗi nhớ nào khiến em buồn đến vậy
Ghềnh đá cô đơn  chỉ im lặng không lời
 
Có thật không anh?...biển sẽ chẳng lẻ đôi
Và biển mãi ngát xanh lời ru của sóng
Để bờ  thôi ngả nghiêng chiều biển động
Để em có anh...và cả đất trời?
 
LIÊN HƯƠNG 
 




Thật yêu...

Sóng bạc đầu về phía ngát màu xanh
Giữa trùng khơi bờ yêu xưa... còn đợi
Phía chân trời... anh, vì sao le lói
Gió miên man, thổi nhẹ... giấc mơ buồn

Em thầm thì... tỉnh thức mong manh
Đêm độc thoại lời ru xưa, của biển...
Tím lam chiều... đâu để nhuộm tím
Sóng chòng chành, em nghiêng ngả phía anh

Để khát khao chợt về giữa cao xanh
Ngàn ánh sao thay lời yêu muốn nói
Nỗi nhớ nào... không... cách xa vời vợi...?
Để vọng phu, im lặng vẫn không lời

Thật thế em..., phía ấy trọn chung đôi
Để biển chiều khẽ mơn man... lời sóng
Giấu nỗi buồn, xưa... chiều hoang biển động
Có em - anh ... và... ở giữa đất trời...

23h05/29/05/2010

 
TÌNH CA BIỂN
 
Biển dấu yêu  ru mãi khúc ngàn đời
Gió rì rào lời xưa về tình tự
Ráng chiều buông đỉnh núi xa thắp lửa
Bờ cát dài trải rộng đến mênh mông
 
Vì sao xanh lấp lánh tận không trung
Dõi theo ta muôn ngàn con mắt biển
Con đường quen dấu chân ai chợt đến
Lời yêu xưa pha vị muối mặn mòi
 
Dấu chân trần trên cát lại chung đôi
Hàng dương xanh thì thầm lời biển hát
Thuỷ triều tung sóng bạc đầu bát ngát
Cánh buồm ai thấp thoáng phía chân trời
 
Em không còn đếm từng bước lẻ loi
Vòng tay anh... nồng nàn hơi ấm
Biển đã thôi cồn cào chiều gió lộng
Lắng nhịp tim yêu đôi lồng ngực thầm thì...
 
LIÊN HƯƠNG 
 

Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Liên Hương

Trích đoạn: lanh.ktq

Trích đoạn: Liên Hương

Trích đoạn: lanh.ktq

NÓI VỚI ANH

Anh biết không, em lại về với biển
Khi nỗi buồn dâng hoang hoải một chiều
Em cô đơn, lẻ loi bên triền sóng
Mong tìm lại ngày nào..dù chỉ chút dấu yêu

Anh biết không,  biển chiều buông màn tối
Sóng triều lên tung bọt trắng bờ
Và em đợi...với nỗi buồn hoá đá
Nghe nhịp thầm thì nhợt nhạt cả câu thơ

Anh biết không, gió lùa tung tóc rối
Vầng trăng nghiêng in dấu bãi cát dài
Hàng dương xanh vẫn rì rào tâm sự
Chỉ con sóng vô tình xoá vội bước chân ai

Anh biết không,  hoàng hôn buông lạc lối
Bóng tối hoang vu phủ kín trong lòng
Em nhỏ bé, đất trời thì quá rộng
" Vắng anh rồi đâu cũng hoá mênh mông "*

Anh biết không, em giận vầng trăng khuyết
Sao mỏng manh như lát cắt vô tình
Em giận gió sao cứ hờ hững quá
" để không thể nào... yên lặng những bình mình" *

Anh biết không, em lại về biển đấy
Biển vẫn như xưa , biển vẫn ngàn đời
Trời vẫn xanh và hoàng hôn vẫn tím
Chỉ có em một mình...và biển vắng anh thôi !

LIÊN HƯƠNG

 
* lời một bài thơ



Biển, em và anh

Em lại về, phố biển... chúng mình xưa
Qua bão dông, một ngày con sóng lớn
Để nỗi buồn thoảng yên sau biển động
Dấu yêu còn... nguyên đọng, vỗ bờ ai...

Em lại về... bãi cát ấy... ướt dài
Gót chân son biển ấp ôm, để nhớ
Sóng triều dâng như bao đêm bồi lở
Cả câu thơ, thuở yêu ấy... thầm thì

Em lại về, chốn cũ ấy... đường đi
Để gió hôn... miên man... lần tóc rối
Bờ môi khô, hanh hao, khát đợi
Vầng trăng nghiêng, dao dát..., chúng mình

Em lại về phía biển... trút hoàng hôn
Giữa hoang vu, chiều lạnh loang màu sóng
Chân trời xa, nghe thoảng xưa biển rộng
Biết mênh mông, đâu đó..., vẫn một người...

Em lại về, thôi... nguyệt ấy, bớt chơi vơi
Để trọn bên, dẫu... mỏng manh..., hờn lạnh
Giữa trùng khơi, miên man bạc màu trắng
Những bình minh, yên lặng..., sao đành...

Anh nhớ rồi, biển... sẽ chẳng lẻ đôi...
Vẫn ngát xanh và rầm rì lời ru sóng
Hàng dương em, chiều... ngả nghiêng trời lộng
Có riêng anh và... cả nữa... đất trời...

23h15/28/05/2010

 
 
THẬT ?
 
 
Ơi con sóng bạc đầu
                     còn mê mải trùng khơi
Sao không về để bờ thôi ngóng đợi
Phía chân trời vì sao nào le lói
gió miên man ru giấc ngủ không thành
 
Em tự ru mình bằng khúc hát mong manh
Đêm độc thoại lời thầm thì của biển:
"...anh đâu phải là chiều mà nhuộm em đến tím
Và sóng đã làm em nghiêng ngả vì anh..."*
 
Em đã nhìn lên vòm trời rất xanh
Ngôi sao biển hay mắt ai nhấp nháy
Nỗi nhớ nào khiến em buồn đến vậy
Ghềnh đá cô đơn  chỉ im lặng không lời
 
Có thật không anh?...biển sẽ chẳng lẻ đôi
Và biển mãi ngát xanh lời ru của sóng
Để bờ  thôi ngả nghiêng chiều biển động
Để em có anh...và cả đất trời?
 
LIÊN HƯƠNG 
 




Thật yêu...

Sóng bạc đầu về phía ngát màu xanh
Giữa trùng khơi bờ yêu xưa... còn đợi
Phía chân trời... anh, vì sao le lói
Gió miên man, thổi nhẹ... giấc mơ buồn

Em thầm thì... tỉnh thức mong manh
Đêm độc thoại lời ru xưa, của biển...
Tím lam chiều... đâu để nhuộm tím
Sóng chòng chành, em nghiêng ngả phía anh

Để khát khao chợt về giữa cao xanh
Ngàn ánh sao thay lời yêu muốn nói
Nỗi nhớ nào... không... cách xa vời vợi...?
Để vọng phu, im lặng vẫn không lời

Thật thế em..., phía ấy trọn chung đôi
Để biển chiều khẽ mơn man... lời sóng
Giấu nỗi buồn, xưa... chiều hoang biển động
Có em - anh ... và... ở giữa đất trời...

23h05/29/05/2010


TÌNH CA BIỂN
 
Biển dấu yêu  ru mãi khúc ngàn đời
Gió rì rào lời xưa về tình tự
Ráng chiều buông đỉnh núi xa thắp lửa
Bờ cát dài trải rộng đến mênh mông
 
Vì sao xanh lấp lánh tận không trung
Dõi theo ta muôn ngàn con mắt biển
Con đường quen dấu chân ai chợt đến
Lời yêu xưa pha vị muối mặn mòi
 
Dấu chân trần trên cát lại chung đôi
Hàng dương xanh thì thầm lời biển hát
Thuỷ triều tung sóng bạc đầu bát ngát
Cánh buồm ai thấp thoáng phía chân trời
 
Em không còn đếm từng bước lẻ loi
Vòng tay anh... nồng nàn hơi ấm
Biển đã thôi cồn cào chiều gió lộng
Lắng nhịp tim yêu đôi lồng ngực thầm thì...
 
LIÊN HƯƠNG 
 

 
 
 
Biển yêu thương
 
Anh sẽ buồn ở phía không em
Lần ngực xưa thôi một lần rung động
Gió nhẹ ru, chiều nay biển lộng
Ấm môi em, con sóng bớt chòng chành
 
Chúng mình về, phía ấy biển ngát xanh
Bạch dương ru, rì rầm lời gọi
Đôi tim yêu nghe mình chợt bối rối
Có ánh nhìn đọng lại phía bờ ai
 
Biển sẽ ru... ấp ôm ấy một thời
Khỏi lẻ loi, gót mềm xưa trên cát
Bờ vai anh... tựa, em nghe lời biển hát
Anh nghĩ về bao thoảng mộng xa xôi
 
Ở nơi đây, em - anh giữa đất trời
Sẽ đầy lên ầm ào của tiếng sóng
Như đục trong, thuở lời yêu vang vọng
Con sóng ngầm... còn thật lắm, nỗi khát khao...
 
20h20/01/06/2010

 


📎 loiyeu
--------
"Em về mấy thế kỷ sau
Nhìn trăng có thấy nguyên màu ấy không?"
Đăng nhập để trả lời
0
Biển yêu thương

Anh sẽ buồn ở phía không em
Lần ngực xưa thôi một lần rung động
Gió nhẹ ru, chiều nay biển lộng
Ấm môi em, con sóng bớt chòng chành

Chúng mình về, phía ấy biển ngát xanh
Bạch dương ru, rì rầm lời gọi
Đôi tim yêu nghe mình chợt bối rối
Có ánh nhìn đọng lại phía bờ ai

Biển sẽ ru... ấp ôm ấy một thời
Khỏi lẻ loi, gót mềm xưa trên cát
Bờ vai anh... tựa, em nghe lời biển hát
Anh nghĩ về bao thoảng mộng xa xôi

Ở nơi đây, em - anh giữa đất trời
Sẽ đầy lên ầm ào của tiếng sóng
Như đục trong, thuở lời yêu vang vọng
Con sóng ngầm... còn thật lắm, nỗi khát khao...

20h20/01/06/2010






Đính kèm (1)

_____________________________

lanh.ktq

 
 
BIỂN GỌI
 
Mình lại về nghe con sóng xôn xao
Những vang vọng...một thủa nào bỏng khát
Gió biển chiều ngân lên ngàn nốt nhạc
Bao nhớ nhung...se sắt một thời
 
Biển vẫn âm vang...khúc hát ngàn đời
Anh muốn nói gì trong mặn mòi của biển
Bao con sóng chợt đi chợt đến
Như nhịp dập dồn trong tha thiết lời yêu
 
Bầy Hải âu sải cánh giữa trời chiều
Phía trời xa vì sao Hôm nhấp nháy
Lời yêu thương cồn cào như sóng dậy
Miên man theo nhịp điệu  ru bờ
 
Anh đưa em về một thủa yêu xưa
Tay trong tay, lời yêu thành tiếng hát
Gót mềm song đôi - dấu chân trần trên cát
Vầng trăng nghiêng soi bóng những cánh buồm
 
Mình lại về với biển lúc hoàng hôn
Nghe bạch dương rì rào lời biển gọi
Em im lặng lắng nghe lời gió nói
Mắt anh nhìn...sâu thẳm một trời yêu !
 
LIÊN HƯƠNG
 
 
 
 
 
 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Liên Hương

Biển yêu thương

Anh sẽ buồn ở phía không em
Lần ngực xưa thôi một lần rung động
Gió nhẹ ru, chiều nay biển lộng
Ấm môi em, con sóng bớt chòng chành

Chúng mình về, phía ấy biển ngát xanh
Bạch dương ru, rì rầm lời gọi
Đôi tim yêu nghe mình chợt bối rối
Có ánh nhìn đọng lại phía bờ ai

Biển sẽ ru... ấp ôm ấy một thời
Khỏi lẻ loi, gót mềm xưa trên cát
Bờ vai anh... tựa, em nghe lời biển hát
Anh nghĩ về bao thoảng mộng xa xôi

Ở nơi đây, em - anh giữa đất trời
Sẽ đầy lên ầm ào của tiếng sóng
Như đục trong, thuở lời yêu vang vọng
Con sóng ngầm... còn thật lắm, nỗi khát khao...

20h20/01/06/2010






Đính kèm (1)

_____________________________

lanh.ktq



BIỂN GỌI
 
Mình lại về nghe con sóng xôn xao
Những vang vọng...một thủa nào bỏng khát
Gió biển chiều ngân lên ngàn nốt nhạc
Bao nhớ nhung...se sắt một thời
 
Biển vẫn âm vang...khúc hát ngàn đời
Anh muốn nói gì trong mặn mòi của biển
Bao con sóng chợt đi chợt đến
Như nhịp dập dồn trong tha thiết lời yêu
 
Bầy Hải âu sải cánh giữa trời chiều
Phía trời xa vì sao Hôm nhấp nháy
Lời yêu thương cồn cào như sóng dậy
Miên man theo nhịp điệu  ru bờ
 
Anh đưa em về một thủa yêu xưa
Tay trong tay, lời yêu thành tiếng hát
Gót mềm song đôi - dấu chân trần trên cát
Vầng trăng nghiêng soi bóng những cánh buồm
 
Mình lại về với biển lúc hoàng hôn
Nghe bạch dương rì rào lời biển gọi
Em im lặng lắng nghe lời gió nói
Mắt anh nhìn...sâu thẳm một trời yêu !
 
LIÊN HƯƠNG
 
 

 
 
 
Biển nhớ
 
Gió biển chiều sẽ bớt lạnh..., chơi vơi...
Mình lại về, nghe ngày xưa sóng hát
Những thanh âm, nhẹ êm, ngàn nốt nhạc
Khoảng nhớ nhung khao khát..., một thời
 
Biển muôn đời... sẽ... lặng lẽ chung đôi
Trong mặn mòi... của vị xưa lời hát
Anh nói gì...? Chiều êm con sóng bạc
Lời yêu thương, gửi phía ấy... thầm thì...
 
Giữa đại dương xanh thẳm mối tình si
Như mắt em..., vì sao Hôm nhấp nháy
Đã bao giờ trong nhau hơn đến vậy
Anh nghĩ về... hai nửa... rất xa...
 
Phút biết nhau chiều xưa nắng ngợp nhòa
Vết chân trần..., giấu son... còn trên cát
Nhịp tim yêu rung... sau lần ngực đập
Vầng trăng soi, nguyên vẹn chúng mình
 
Em lại về... với biển, ngắm môi xinh
Để Hải âu chao nghiêng lượn vành sóng
Gió chiều ru, bạch dương còn xao động
Mắt anh nhìn, sâu lắng... một lời yêu...
 
21h50/02/06/2010
--------
"Em về mấy thế kỷ sau
Nhìn trăng có thấy nguyên màu ấy không?"
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-06-02 17:34:45lanh.ktq>
Nhớ
 
Xa xăm... một giấc mơ mềm
Nhẹ êm phút ấy bên thềm ngát hương
Sen lòng... tỏa giữa đêm trường
Bão dông mới tỏ, để tường... tình xưa

 
Người ơi, biết đã bao mùa
Trong mưa tỉnh thức cũng chưa nhạt màu
Vì yêu..., nên... muốn nợ nhau
Vườn thơ sẽ ngái hương cau, thuở nào...

 
Để buồn ánh mắt mình trao
Khi vui lửa ấy ấm vào trong nhau
Thế nhân... duyên sự dãi dầu
Vầng trăng dẫu lạnh... vẫn, câu đợi chờ...

 
22h10/29/05/2010
 
 
 
TÌNH THƠ
 
Người chờ....lạc nhịp ý thơ
Người mong... ngút ngát bến bờ thế nhân
Vịn câu lục bát gieo vần
Cầu Ô thước nối dòng Ngân - cõi đời

Phương xa thắm lại nụ cười
Vầng trăng thôi lạnh giữa trời sáng trong
Vườn thơ thắp ánh nắng hồng
Đêm dài thôi những lạnh lùng cô đơn

Bên nhau...tim lắng dỗi hờn
Giấc tròn thôi hết chập chờn mộng du
" Bướm vàng về gốc mù u...
Đời vui ...ấm lại  khúc ru... tình buồn...

 
LIÊN HƯƠNG



Bên nhau

Vịn câu lục bát gieo vần
Đêm nao chống chếnh một lần, mắt cay
Rượu nồng... thêm ủ men say
Cầu Ô thước nhịp, duyên này với nhau

Dẫu xưa vội đắng cau trầu
Thì nay nguyện giữ... nguyên màu..., tình ơi
Vầng trăng thôi lạnh giữa trời
Lời yêu mỏng mảnh, ai... thời dễ quên

Để mơ..., một giấc mơ mềm
Vườn thơ nhẹ thắp nắng thêm ửng hồng
Xa rồi... khoảng lặng..., ngóng trông
Đêm dài biết... có nỗi mong niềm chờ

Bướm vàng tự thuở ngẩn ngơ
Đời vui ấm giữa đôi bờ..., dẫu xa...

22h20/02/06/2010
--------
"Em về mấy thế kỷ sau
Nhìn trăng có thấy nguyên màu ấy không?"
Đăng nhập để trả lời
0
Bên nhau

Vịn câu lục bát gieo vần
Đêm nao chống chếnh một lần, mắt cay
Rượu nồng... thêm ủ men say
Cầu Ô thước nhịp, duyên này với nhau

Dẫu xưa vội đắng cau trầu
Thì nay nguyện giữ... nguyên màu..., tình ơi
Vầng trăng thôi lạnh giữa trời
Lời yêu mỏng mảnh, ai... thời dễ quên

Để mơ..., một giấc mơ mềm
Vườn thơ nhẹ thắp nắng thêm ửng hồng
Xa rồi... khoảng lặng..., ngóng trông
Đêm dài biết... có nỗi mong niềm chờ

Bướm vàng tự thuở ngẩn ngơ
Đời vui ấm giữa đôi bờ..., dẫu xa...

22h20/02/06/2010

 
 
NGUYÊN
 
Lời yêu.. còn đó ..thiết tha
Để câu lục bát giao hoà chốn thơ
Bên nhau thoả nỗi mong  chờ
Có nhau...cho tạnh nắng mưa chuyện đời
 
Nguyên màu...nguyện giữ tình ơi !
" Vầng trăng thôi lạnh giữa trời " cô đơn
Đêm thôi lẻ bóng mây buồn
Yêu thương thoảng chút giận hờn vẫn yêu
 
Trời trong cho gió nâng diều
Bên nhau...bớt lạnh những chiều...ngẩn ngơ
Tìm về lối mộng vườn mơ
" Đời vui ấm lại đôi bờ...dẫu xa "
 
Đường xưa  dù có nhạt nhoà
Lời yêu vẫn trọn bài ca thắm nồng
Vì nhau... giữ trọn tấm lòng
Vần thơ nối nhịp mênh mông tình người
 
 
LIÊN HƯƠNG
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Liên Hương


NGUYÊN

Lời yêu.. còn đó ..thiết tha
Để câu lục bát giao hoà chốn thơ
Bên nhau thoả nỗi mong  chờ
Có nhau...cho tạnh nắng mưa chuyện đời
 
Nguyên màu...nguyện giữ tình ơi !
" Vầng trăng thôi lạnh giữa trời " cô đơn
Đêm thôi lẻ bóng mây buồn
Yêu thương thoảng chút giận hờn vẫn yêu
 
Trời trong cho gió nâng diều
Bên nhau...bớt lạnh những chiều...ngẩn ngơ
Tìm về lối mộng vườn mơ
" Đời vui ấm lại đôi bờ...dẫu xa "
 
Đường xưa  dù có nhạt nhoà
Lời yêu vẫn trọn bài ca thắm nồng
Vì nhau... giữ trọn tấm lòng
Vần thơ nối nhịp mênh mông tình người
 
 
LIÊN HƯƠNG

 
 
 
 
Trọn yêu
 
Lời em tựa ánh nắng mềm
Hôm nao ngược gió bên thềm với anh
Lục bát... thơ dẫu mỏng manh
Niềm yêu thổn thức kết thành nắng mưa
 
Vầng trăng thôi khóc duyên thừa
Yêu thương thoảng giận..., giữ xưa một lòng
Mây buồn thôi lẻ bóng mong
Tình ơi nguyện mãi bên song đợi chờ
 
Cánh diều thôi thuở ngác ngơ
Duyên xa nối giữa đôi bờ ngát xanh
Cho nhau tiếng hát an lành
Dẫu bao con sóng chòng chành giấc xưa
 
Còn duyên, tình bởi đón đưa
Vì yêu nặng nợ đêm mưa mặn lòng
Hương xưa trọn giữ thắm nồng
Biển đời ấy sẽ mênh mông... vì người...
 
14h40/04/06/2010
--------
"Em về mấy thế kỷ sau
Nhìn trăng có thấy nguyên màu ấy không?"
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: lanh.ktq

Trích đoạn: Liên Hương


NGUYÊN

Lời yêu.. còn đó ..thiết tha
Để câu lục bát giao hoà chốn thơ
Bên nhau thoả nỗi mong  chờ
Có nhau...cho tạnh nắng mưa chuyện đời
 
Nguyên màu...nguyện giữ tình ơi !
" Vầng trăng thôi lạnh giữa trời " cô đơn
Đêm thôi lẻ bóng mây buồn
Yêu thương thoảng chút giận hờn vẫn yêu
 
Trời trong cho gió nâng diều
Bên nhau...bớt lạnh những chiều...ngẩn ngơ
Tìm về lối mộng vườn mơ
" Đời vui ấm lại đôi bờ...dẫu xa "
 
Đường xưa  dù có nhạt nhoà
Lời yêu vẫn trọn bài ca thắm nồng
Vì nhau... giữ trọn tấm lòng
Vần thơ nối nhịp mênh mông tình người
 
 
LIÊN HƯƠNG





Trọn yêu

Lời em tựa ánh nắng mềm
Hôm nao ngược gió bên thềm với anh
Lục bát... thơ dẫu mỏng manh
Niềm yêu thổn thức kết thành nắng mưa

Vầng trăng thôi khóc duyên thừa
Yêu thương thoảng giận..., giữ xưa một lòng
Mây buồn thôi lẻ bóng mong
Tình ơi nguyện mãi bên song đợi chờ

Cánh diều thôi thuở ngác ngơ
Duyên xa nối giữa đôi bờ ngát xanh
Cho nhau tiếng hát an lành
Dẫu bao con sóng chòng chành giấc xưa

Còn duyên, tình bởi đón đưa
Vì yêu nặng nợ đêm mưa mặn lòng
Hương xưa trọn giữ thắm nồng
Biển đời ấy sẽ mênh mông... vì người...

14h40/04/06/2010

 


XIN...


Yêu cho hoa hé môi cười
Con tim còn mãi hát lời thiết tha
Đôi miền nối trọn tình xa
Vườn thơ vọng khúc giao hoà ý thơ

Đêm dài thôi những ngẩn ngơ
Ngày vui trong những đợi chờ ngóng trông
Nắng lên thắm sắc sen hồng
Vần thơ gửi trọn tấm lòng vì nhau

Lời yêu còn đến muôn sau
Dù năm tháng có bạc màu thời gian
Xin ai gảy trọn cung đàn
Nguyện xưa xin một đá vàng...tình ơi!

LIÊN HƯƠNG


Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Liên Hương


quote:

Đò trăng...

Vì người mãi đắm đường mê
Đò neo dòng đợi tái tê giọt sầu
Bàn tay xưa cũ... tìm đâu...?
Để quay quắt nhớ duyên đầu đã trao

Trầu têm cánh phượng hôm nào
Lụy nhau trong giấc chiêm bao, chẳng về
Ngày xưa, lạc lối triền đê
Giờ loang lạnh... một lời thề... cỏ may...

00h05/28/05/2010



XƯA
 
Trách gì duyên phận long đong
Mười hai bến đục, bến trong giữa đời
Thương thầm ngày ấy đôi mươi
Vai gầy dáng mảnh nụ cười nguyên sơ
 
Tình đầu toả nắng mộng mơ
Lời yêu dệt nốt nhạc thơ bổng trầm
Cùng ai hẹn cuộc trăm năm
Vườn thơ ngày tháng ủ mầm gieo hương
 
Đợi người...trải mấy phong sương
Cánh chim bạt gió...nào nương lối về
Dưới trăng còn đó câu thề
Cỏ may níu bước triền đê gió lùa
 
Sao đành...quên lối vườn xưa
Sao đành  lạc bước duyên thừa...tình ơi
Để buồn năm tháng mây trôi
Ngày xưa...giờ đã hết rồi..còn đâu !
 
LIÊN HƯƠNG 
 



 
 
 
Mỵ
 
Chiều xưa ướt đẫm cơn mê
Nhắc người con gái lời thề cỏ may
Sương giăng trắng ướt đêm này
Chạnh lòng lữ khách mộng say, một mình...
 
Lối về..., hỡ hững môi xinh
Khát nhau bởi lụy chữ tình... thế thôi...
Đường chiều ngợp giấc chia phôi
Người ơi ngược gió, mượn lời đón đưa...
 
Hôm nao lành lạnh... trở mùa
Hỏi người thiếu nữ... sao... chưa tìm về...?
Ngút ngàn phía ấy triền đê
Cỏ lau trắng lối, sơn khê mặn lòng...
 
Thôi, đừng hoen lệ, đừng mong
Đò chiều lạc bến..., bên song đợi chờ
Cũng đành... dở một áng thơ
Đùa nghe trong gió, giấc mơ... ở đời...
 
23h35/28/05/2010
--------
"Em về mấy thế kỷ sau
Nhìn trăng có thấy nguyên màu ấy không?"
Đăng nhập để trả lời
0
Yêu thương...
 
Lời yêu..., nhận lấy một ngày
Mờ trong đáy mắt, duyên say cùng người
Xưa mộng, tự thuở đôi mươi...
Nay về một giấc, riêng cười... với em
 
Tình ơi..., thật... dẫu hờn ghen...
Đừng vầng trăng lạnh..., bon chen miệng đời...
Gió lòng quẩn giấc chơi vơi
Để nghe sâu lắng... những lời có nhau...
 
23h45/28/05/2010
 


📎 lanh
--------
"Em về mấy thế kỷ sau
Nhìn trăng có thấy nguyên màu ấy không?"
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: lanh.ktq

Yêu thương...

Lời yêu..., nhận lấy một ngày
Mờ trong đáy mắt, duyên say cùng người
Xưa mộng, tự thuở đôi mươi...
Nay về một giấc, riêng cười... với em

Tình ơi..., thật... dẫu hờn ghen...
Đừng vầng trăng lạnh..., bon chen miệng đời...
Gió lòng quẩn giấc chơi vơi
Để nghe sâu lắng... những lời có nhau...

23h45/28/05/2010





 
 
 
LÒNG SEN
 
Anh buồn em cũng vui đâu
Trót vì câu hát... " qua cầu gió bay"
Xanh xao đếm tháng đếm ngày
Chập chờn một giất tỉnh say cùng người
 
Dù cơn mưa lạnh đất trời
Hồn trong còn đọng một lời đã trao
Tìm về vườn mộng xôn xao
Sen hồng thoảng gió ngạt ngào dấu xưa
 
Lời yêu nói mấy cho vừa
Phải đâu chỉ chút đẩy đưa dối lòng
Tình đời dù sắc dù không
Cũng xin một chút thắm nồng người ơi!
 
LIÊN HƯƠNG
 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Liên Hương

Trích đoạn: lanh.ktq

Yêu thương...

Lời yêu..., nhận lấy một ngày
Mờ trong đáy mắt, duyên say cùng người
Xưa mộng, tự thuở đôi mươi...
Nay về một giấc, riêng cười... với em

Tình ơi..., thật... dẫu hờn ghen...
Đừng vầng trăng lạnh..., bon chen miệng đời...
Gió lòng quẩn giấc chơi vơi
Để nghe sâu lắng... những lời có nhau...

23h45/28/05/2010








LÒNG SEN
 
Anh buồn em cũng vui đâu
Trót vì câu hát... " qua cầu gió bay"
Xanh xao đếm tháng đếm ngày
Chập chờn một giất tỉnh say cùng người
 
Dù cơn mưa lạnh đất trời
Hồn trong còn đọng một lời đã trao
Tìm về vườn mộng xôn xao
Sen hồng thoảng gió ngạt ngào dấu xưa
 
Lời yêu nói mấy cho vừa
Phải đâu chỉ chút đẩy đưa dối lòng
Tình đời dù sắc dù không
Cũng xin một chút thắm nồng người ơi!
 
LIÊN HƯƠNG




 
 
 
Nhớ
 
Xa xăm... một giấc mơ mềm
Nhẹ êm phút ấy bên thềm ngát hương
Sen lòng... tỏa giữa đêm trường
Bão dông mới tỏ, để tường... tình xưa
 
Người ơi, biết đã bao mùa
Trong mưa tỉnh thức cũng chưa nhạt màu
Vì yêu..., nên... muốn nợ nhau
Vườn thơ sẽ ngái hương cau, thuở nào...
 
Để buồn ánh mắt mình trao
Khi vui lửa ấy ấm vào trong nhau
Thế nhân... duyên sự dãi dầu
Vầng trăng dẫu lạnh... vẫn, câu đợi chờ...
 
22h10/29/05/2010

--------
"Em về mấy thế kỷ sau
Nhìn trăng có thấy nguyên màu ấy không?"
Đăng nhập để trả lời
0
Lỡ...
 
Mênh mang sóng lặng thuyền đời
Tìm hoang trong gió những lời yêu xưa
Lối về... phía ấy... đâu thừa...
Khi xa vắng gợi, đêm mưa giọt buồn
 
Trăm năm thề ấy ngọn nguồn
Lẽ nào bạc trắng đêm trường lời ru
Bướm vàng lạc trái mù u
Ai đi mải miết... giấc thu tìm về...
 
Xưa, vì buộc gói... câu thề
Đa đoan duyên nợ... não nề... lòng riêng
Mưa sa lạnh bến lạnh thuyền
Ngày nao lỡ nhịp lời nguyền... bước qua...
 
11h05/29/05/2010
--------
"Em về mấy thế kỷ sau
Nhìn trăng có thấy nguyên màu ấy không?"
Đăng nhập để trả lời
0
Nợ
 
Anh như... nhỏ bé thuyền đời
Chòng chành mở lối nhớ thời đã xưa
Hôm nao... nợ chút duyên thừa
Lối về xót lạnh... hứng mưa, một mình
 
Thế nhân ngái đắng chữ tình
Nghe xao xác nhớ môi xinh một lần
Đêm nao... vội... phút ái ân
Để hờn trong gió, xa gần... lời yêu...
 
11h15/29/05/2010

--------
"Em về mấy thế kỷ sau
Nhìn trăng có thấy nguyên màu ấy không?"
Đăng nhập để trả lời
0
Hạ cuối
 
Tháng sáu mưa, níu gọi hè
Về trong sắc nắng đỏ ve lời buồn
Xa xôi... điều ấy lẽ thường
Mà nghe chống chếnh mái trường đã qua
 
Phượng kia vẫn cháy nhạt nhòa
Bằng lăng buông tím phút xa, đến rồi...
Cuối đường tìm... bước, chung đôi
Về đâu lối rẽ, của thời cắt chia...
 
16h00/29/05/2010
 


📎 ha
--------
"Em về mấy thế kỷ sau
Nhìn trăng có thấy nguyên màu ấy không?"
Đăng nhập để trả lời
0
Quê mẹ
 
Chiều nhạt..., buồn... về phía cố hương
Nghe vẳng đâu, lời ru xưa của mẹ
Những chòng chành ầu ơ về rất khẽ
Cái nhíu mày nghe khắc khoải dẫu xa
 
Mẹ thuở xưa, yêu thương ấy đâu dễ nhòa
Đã bao năm dặm trường, con mờ lối
Vẫn trở trăn, trong giấc mơ... đêm về vội
Có bao giờ không thảng thốt ngày qua
 
Con nơi đây ngóng đất mẹ, tiếng quê nhà
Khói lam chiều... oằn lên... vùng ký ức
Bụi đường con, dẫu... tim yêu mỏi mệt
Vẫn âm thầm... con nhớ... bóng mẹ xa...
 
16h20/29/05/2010
 


📎 que
--------
"Em về mấy thế kỷ sau
Nhìn trăng có thấy nguyên màu ấy không?"
Đăng nhập để trả lời
0
Tình...
 
Khi xưa trót bến lạc thuyền
Đêm nao cởi bỏ lời nguyền, bước qua...
Để vầng trăng khóc nhạt nhòa
Hờn ghen tiếng gió đã xa..., thật rồi
 
Mây buồn... quẩn... trái tim côi
Miên man bước giữa vùng trời lẻ loi
Chênh chao một mái thuyền đời
Tìm đâu... thổn thức... những lời dối yêu...
 
16h40/29/05/2010

 


📎 trang
--------
"Em về mấy thế kỷ sau
Nhìn trăng có thấy nguyên màu ấy không?"
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: lanh.ktq

Hạ cuối

Tháng sáu mưa, níu gọi hè
Về trong sắc nắng đỏ ve lời buồn
Xa xôi... điều ấy lẽ thường
Mà nghe chống chếnh mái trường đã qua

Phượng kia vẫn cháy nhạt nhòa
Bằng lăng buông tím phút xa, đến rồi...
Cuối đường tìm... bước, chung đôi
Về đâu lối rẽ, của thời cắt chia...

16h00/29/05/2010
 
HẠ BUỒN
 
 
Phượng hồng báo một mùa thi
Cơn mưa cuối hạ ướt mi giọt buồn
Trách trời tháng sáu mưa tuôn
Người đi...người đợi... cuối đường ngẩn ngơ
 
sân trường cánh phượng dưới mưa
Hàng hiên vắng lạnh gió đưa nhạt nhoà
Bên thềm tơi tả sắc hoa
Chợt nghe nỗi nhớ vỡ oà trong tim...
 
LIÊN HƯƠNG
 
 
 
 
 
 
 






Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-06-01 09:57:18Liên Hương>
Nhớ

Xa xăm... một giấc mơ mềm
Nhẹ êm phút ấy bên thềm ngát hương
Sen lòng... tỏa giữa đêm trường
Bão dông mới tỏ, để tường... tình xưa

Người ơi, biết đã bao mùa
Trong mưa tỉnh thức cũng chưa nhạt màu
Vì yêu..., nên... muốn nợ nhau
Vườn thơ sẽ ngái hương cau, thuở nào...

Để buồn ánh mắt mình trao
Khi vui lửa ấy ấm vào trong nhau
Thế nhân... duyên sự dãi dầu
Vầng trăng dẫu lạnh... vẫn, câu đợi chờ...

22h10/29/05/2010



TÌNH THƠ

Người chờ....lạc nhịp ý thơ
Người mong... ngút ngát bến bờ thế nhân
Vịn câu lục bát gieo vần
Cầu Ô thước nối dòng Ngân - cõi đời
Phương xa thắm lại nụ cười
Vầng trăng thôi lạnh giữa trời sáng trong
Vườn thơ thắp ánh nắng hồng
Đêm dài thôi những lạnh lùng cô đơn
Bên nhau...tim lắng dỗi hờn
Giấc tròn thôi hết chập chờn mộng du
" Bướm vàng về gốc mù u...
Đời vui ...ấm lại  khúc ru... tình buồn...

LIÊN HƯƠNG
Đăng nhập để trả lời
0
Vô thường
 
Trên đời người trổ nhánh hoang vu*
Để cạn khô giọt ngày xưa mềm ấm
Đâu vòng tay, hoang chiều... trời lộng
Nhớ lối về... cỏ... xót xa đưa...
 
Em lang thang thang, lạnh gió ấy bốn mùa
Cứ chông chênh... tìm... ngày xưa cũ
Để vầng trăng lặng nghe tim thầm nhủ
Dưới mặt trời ngồi hát hôn mê*
 
Xung quanh ta ngợp nhạt gió bốn bề
Cả thinh không hư vô về chìm đắm
Lạc mắt nhau màn chiều nao bất tận
Cái giật mình, ngỡ... đã giấc thiên thu...
 
15h40/31/05/2010
--------
"Em về mấy thế kỷ sau
Nhìn trăng có thấy nguyên màu ấy không?"
Đăng nhập để trả lời
0
Vắng...
 
Không em lạnh giá bao ngày
Thương vầng trăng khuyết mắt gầy hơn trăng
Đêm nao tơ lụy lòng tằm
Dệt yêu rồi nhớ trăm năm hẹn thề
 
Không em cỏ úa triền đê
Bờ lau ngợp trắng lối về đường xưa
Chắt chiu một chút duyên thừa
Để hong bờ mắt.... lệ, chưa một lần
 
Không em, sợ... tiếng cách ngăn
Chiều nao nổi gió xa xăm, mặn lòng
Có còn... nỗi nhớ... thật không?
Hờ như gió thoảng... mảnh mong... một chiều...
 
16h00/31/05/2010
--------
"Em về mấy thế kỷ sau
Nhìn trăng có thấy nguyên màu ấy không?"
Đăng nhập để trả lời
0
Qua...
 
Đêm về... mộng một giấc hoang
Ngày xưa ngược gió, người... sang cùng người
Bỏ thuyền... lạc bến... chơi vơi...
Ai nghe chướng gió một thời... đã xa
 
Hờn mây khóc gió nhợt nhòa
Vầng trăng khuyết bóng duyên qua cầu chiều
Người đi... bỏ lại lời yêu...
Sông xưa dò dẫm những điều đắm say
 
Còn đây..., còn lại bao ngày...?
Mềm môi mắt khóc, vòng tay cùng người...
 
16h15/31/05/2010
 


📎 vang
--------
"Em về mấy thế kỷ sau
Nhìn trăng có thấy nguyên màu ấy không?"
Đăng nhập để trả lời
0
Mùa đông...
 
Mùa đông ngày ấy chơi vơi
Ngỡ ai... như của một thời đã qua
Trong nhau đêm ấy ngợp nhòa
Lời xưa thổn thức... vậy... mà hư vô...
 
Để rồi..., lỡ một giấc mơ
Cuối đường chiều vắng đôi bờ cách ngăn
Xa xăm nợ lại vầng trăng
Lời xưa soi bóng... trăm năm hẹn thề...
 
16h25/31/05/2010
 


📎 lanh
--------
"Em về mấy thế kỷ sau
Nhìn trăng có thấy nguyên màu ấy không?"
Đăng nhập để trả lời
0
TỨ TUYỆT NHỚ
 

 
Chập chờn  một giấc chiêm bao
Gặp anh...như vẫn thủa nào mới quen
Bồi hồi những  sợ tàn đêm
Giật mình... chỉ thấy một thềm lá rơi

 
NHỚ
 
Đêm buồn chạnh  nhớ người ta
Trời khuya một bóng nhạt nhoà vầng trăng
Bấm tay mong chóng đến rằm
Để vầng trăng khuyết trăm năm lại tròn
 

TƯƠNG TƯ
 
Em về lại  chốn không anh
Hoang vu trời đất bỗng thành biển dâu
Quắt quay rối sợi tơ sầu
Ngẩn ngơ tóc cũng ngả màu tương tư !
 
LIÊN HƯƠNG

 
 
 

 
Tỉnh mơ cái thuở yêu đầu
Khi mình lạc bước về nhau..., một ngày
Tàn đêm... vẫn trọn giấc say
Giật mình, để ấm vòng tay, chúng mình
 
 
 
Nhớ
 
Gió vờn quẩn nhớ lời yêu
Vầng trăng khuyết giữa bao chiều bão dông
Xa xăm chạnh tủi riêng lòng
Trăm năm lối ấy... tìm mong... đường về
 
 
 
Tương tư
 
Anh buồn ở chốn không em
Hoải hoang trời đất,đêm chen giọt sầu
Dát dao... nợ... đó duyên đầu
Tương tư nên úa... buồng cau thuở nào
 
19h35/01/06/2010
--------
"Em về mấy thế kỷ sau
Nhìn trăng có thấy nguyên màu ấy không?"
Đăng nhập để trả lời
0
Gửi nhớ...
 
Trời buồn, chiều chậm nhịp buông
Xa xăm phía ấy... ở phương mịt mờ
Tìm nhau... bởi... một áng thơ...
Mềm môi để thấy mắt... chờ đợi ai
 
Người xin, đừng... giấc mơ dài
Trong nhau trọn ấm, sớm mai ửng hồng
Dẫu xưa... khoảng lạ nhớ mong
Nay đôi miền ấy..., thật... trông đường về
 
Trăm năm chẳng lỗi câu thề
Thế nhân đắng đót, đừng... mê hoặc lòng...
 
16h40/31/05/2010
--------
"Em về mấy thế kỷ sau
Nhìn trăng có thấy nguyên màu ấy không?"
Đăng nhập để trả lời
0