📢 Hướng dẫn đăng bài viết Xem chi tiết »
📢 Diễn đàn Việt Nam Thư Quán đã hoạt động trở lại! Xem chi tiết »

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Lạnh thơ...

2.190 trả lời, 254.597 lượt xem — Trang 41 / 74

Vẫn mong...

Xưa vọng phu ấy chờ chồng
Người ơi, hóa đá... bão giông một đời
Chúng mình..., dẫu biết... bạc vôi...
Cau xanh vẫn giữ một thời có nhau

Để đừng lần nữa... niềm đau
Xa xăm... xin nguyện... vẹn màu yêu xưa
Qua nhiều ngang trái..* gió mưa
Bây giờ tựa gối, song thưa... đợi người...

Bờ môi sẽ ngọt... Tình ơi!
Kệ... con gió chướng... giữa đời thổi qua*
Nhớ... người con gái, rất xa...
Bởi tin yêu gửi, mặn mà về em...

Lập Đông. Mình trọn... kề bên...
Trăng xưa bớt lạnh... êm đềm dòng Thương...

lanh.ktq


Em ah, có một số sms muốn pm cho em, nhưng bị báo lỗi inbox của em đã đầy..., xóa bớt đi em nhé, để anh gửi!
Thân!




Trở lại.

Vẫn mong , xưa ấy con đường.
Viễn xa dệt mộng uyên ương cùng người.
Bão lòng...rồi sẽ tan thôi.
Cuồng phong lắng dịu...chốn đời bình  yên.

Bởi mình mắc nợ chữ duyên.
Trở trăn  nỗi nhớ...Sao quên .Vì rằng...
Dòng sông đẹp bởi ánh trăng.
Rát ngàn ánh bạc,tung tăng sóng đùa.

Quẩn quanh...gió chướng vẫn lùa.
Xác xơ hoa cỏ lạnh ùa thấu tim.
Thoảng qua...Rồi cũng  tan chìm.
Lẽ tự nhiên...Nhớ.Trăng tìm dòng sông.

Trở về...trời mới chớm Đông.
Vòng tay trao trọn  tình nồng cho nhau.

Kiev 23/11/2010-TG


Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: THƯƠNG GIANG


Vẫn mong...

Xưa vọng phu ấy chờ chồng
Người ơi, hóa đá... bão giông một đời
Chúng mình..., dẫu biết... bạc vôi...
Cau xanh vẫn giữ một thời có nhau

Để đừng lần nữa... niềm đau
Xa xăm... xin nguyện... vẹn màu yêu xưa
Qua nhiều ngang trái..* gió mưa
Bây giờ tựa gối, song thưa... đợi người...

Bờ môi sẽ ngọt... Tình ơi!
Kệ... con gió chướng... giữa đời thổi qua*
Nhớ... người con gái, rất xa...
Bởi tin yêu gửi, mặn mà về em...

Lập Đông. Mình trọn... kề bên...
Trăng xưa bớt lạnh... êm đềm dòng Thương...

lanh.ktq


Em ah, có một số sms muốn pm cho em, nhưng bị báo lỗi inbox của em đã đầy..., xóa bớt đi em nhé, để anh gửi!
Thân!




Trở lại.

Vẫn mong , xưa ấy con đường.
Viễn xa dệt mộng uyên ương cùng người.
Bão lòng...rồi sẽ tan thôi.
Cuồng phong lắng dịu...chốn đời bình  yên.

Bởi mình mắc nợ chữ duyên.
Trở trăn  nỗi nhớ...Sao quên .Vì rằng...
Dòng sông đẹp bởi ánh trăng.
Rát ngàn ánh bạc,tung tăng sóng đùa.

Quẩn quanh...gió chướng vẫn lùa.
Xác xơ hoa cỏ lạnh ùa thấu tim.
Thoảng qua...Rồi cũng  tan chìm.
Lẽ tự nhiên...Nhớ.Trăng tìm dòng sông.

Trở về...trời mới chớm Đông.
Vòng tay trao trọn  tình nồng cho nhau.

Kiev 23/11/2010-TG



 
 
 
 
Tìm về
 
Anh mong, nguyên vẹn màu trời
Lạnh... đông, chớm... sẽ qua rồi bão dông
Người xa người... Nhức nhối lòng...
Cuồng phong lắng dịu...* khát... trong đường về
 
Chữ duyên đậm thắm câu thề
Trở trăn vương nợ... sơn khê... còn tìm
Dòng Thương... đẹp... mỗi chiều lên
Trong nhau dao dát... êm đềm... ánh trăng
 
Còn riêng... em, với riêng... anh
Kệ thôi... đời những khúc quanh... nổi chìm
Trăng về! Môi ướt... đẹp thêm...
Lẽ tự nhiên... Nhớ! Không quên..., một người
 
Tìm về... day dứt... Tình ơi!
Vòng tay xiết chặt... mãi... thời có nhau...
 
lanh.ktq
--------
"Em về mấy thế kỷ sau
Nhìn trăng có thấy nguyên màu ấy không?"
Đăng nhập để trả lời
0
Biết....

Biết tạ từ... Ngày ấy, sẽ phôi pha
Mùa yêu thương màu trời thành cỏ úa
Nỗi nhớ nào riêng tim yêu trăn trở
Em thôi còn mơ giấc những ngày xa

Ừ vậy rồi... Tất cả cũng sẽ qua
Cả con gió gọi đùa về xưa cũ
Lần ngực run... Thôi... vòng tay... im ngủ
Phía ấy môi... thơm... phút lạc về...

Em đi rồi... còn, vẹn... chỉ đắm mê
Chảy lang thang... trôi... miền dĩ vãng
Chẳng trách gì, con tim hoang... lạnh nhạt
Phía không em, riêng... cũng... một lối về...

lanh.ktq

 





Có một...

Chân  lữ khách qua muôn dặm sơn khê.
Vẫn nhớ riêng một lối về nơi ấy.
Có một người...đốt nhớ nhung bùng cháy.
Trong yêu thương ,...nên xa mấy vẫn chờ...

Có dòng sông quan họ chảy lơ thơ,
Đầy ánh trăng ,giữa đôi bờ êm ả...
Có một người...lần ngực run...Vội vã,
Tình  vừa nhen...Sợ đôi ngả chia ly...

Vết rìu xưa, ai muốn đốn cây si,
Đã liền lại...Đâu dễ gì chết yểu...
Thừa mứa ư...?Riêng vầng trăng vẫn thiếu.
Vòng tay ngoan ,đem kỳ diệu ...Trọn trao.

Có một người...luôn bỏng cháy khát khao.
Dĩ vãng xưa..,mãi cồn cào...không ngủ...
Hương yêu  còn vấn vương ngày đã cũ,
Một trở trăn...một quá khứ...vời xa...

Kiev 24/11/2010-TG
Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
Đăng nhập để trả lời
0
MƯA  LẠNH  CHIỀU  ĐÔNG !
 
Mưa  rả  rích...
Chiều  đông  _ 
Mưa  rả  rích ,
Nghe  u  sầu ...
Giưã  tỉnh  mịch  hoàng  hôn
Mưa  làm  chi...
Cho  lạnh  giá tâm  hồn
Cho tim  lạnh...
Và  tình  thơ  cũng  lạnh 
Nhóm  lên  đi ..
  Ngọn  lửa  hồng  ấm áp  ,
Ngọn  lửa  ân tình ...
Tan băng  giá  tim  côi !
Tay   trong tay ...
Phút  chốc_  hết muộn  phiền ,
Dù  đông  tuyết...
giấc  bình  yên  vẫn  đẹp !
 
Chào    em ..lâu  quá  không vào  được  vntq   nên  không họa  thơ ...cỏ  vào  tặng  em bài  thơ ...Mong em  sẻ  không còn  lạnh   nửa ...hihihihihhi
 
HOÀI mong_chỉ là ước mơ,
THƯƠNG yêu _tựa áng mây mờ lảng du

HOÀI_THƯƠNG
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: ngoncogiodua

MƯA  LẠNH  CHIỀU  ĐÔNG !
 
Mưa  rả  rích...
Chiều  đông  _ 
Mưa  rả  rích ,
Nghe  u  sầu ...
Giưã  tỉnh  mịch  hoàng  hôn
Mưa  làm  chi...
Cho  lạnh  giá tâm  hồn
Cho tim  lạnh...
Và  tình  thơ  cũng  lạnh 
Nhóm  lên  đi ..
  Ngọn  lửa  hồng  ấm áp  ,
Ngọn  lửa  ân tình ...
Tan băng  giá  tim  côi !
Tay   trong tay ...
Phút  chốc_  hết muộn  phiền ,
Dù  đông  tuyết...
giấc  bình  yên  vẫn  đẹp !
 
Chào    em ..lâu  quá  không vào  được  vntq   nên  không họa  thơ ...cỏ  vào  tặng  em bài  thơ ...Mong em  sẻ  không còn  lạnh   nửa ...hihihihihhi
 






Cỏ lạnh

Chiều đông lạnh
gầy
khô môi úa

Rả rích mưa
than
trách một lối về


Có điều gì
sao
ngơ ngác hàng mi

Để thơ lạnh

hồn thêm lạnh


Chút ấm nồng
muộn
phiền sao hiu quạnh

Ngọn lửa xưa
thôi
về vỗ
bây giờ...


Ngọt nỗi buồn
và đắng
ngọt nỗi nhớ
mơ...

lanh.ktq


Chị ah, lâu quá không gặp chị, em chúc chị luôn được bình an bên những yêu thương của gia đình (Ah, thơ chị cũng đừng buồn quá nữa...)
--------
"Em về mấy thế kỷ sau
Nhìn trăng có thấy nguyên màu ấy không?"
Đăng nhập để trả lời
0
Đợi...

Đợi về phía ấy xa xôi
Nơi vòng tay ấm, một thời... trót nhau
Mình mềm môi... lẫn... đêm thâu
Tỉnh ra... rối tóc, nát nhàu... thời gian...

Bờ mi ướt... đến mơ màng
Ngón thon ve vuốt, đợi... sang một người
Vì em yêu...! Trọn màu trời...
Run lần ngực... đã... những lời yêu thương

Để còn cháy... những vấn vương
Bỏng đam mê khát.. đêm trường... trong nhau...

lanh.ktq



📎 doi
--------
"Em về mấy thế kỷ sau
Nhìn trăng có thấy nguyên màu ấy không?"
Đăng nhập để trả lời
0
quote:

Trích đoạn: THƯƠNG GIANG

Hóa thân

Ta hóa... Tây Hồ để ...Nguyệt trôi
Hóa thành mây, gió gởi ... xa xôi
Trăm năm một cánh Phù Dung mỏng
Còn chút tình xa...vọng cố nhân !!

Ta hóa cung đàn nối phím thương
Phím chùng, phím lỡ, phím... tơ vương
Đan tay xiết chặt miền giao cảm
Nhỡ ... một mai mình... thôi có nhau

Ta hóa thành trăng với đêm thâu
Thành ta nguyên vẹn... buổi ban đầu
Thành thơ gởi chút niềm tâm sự
Dẫu một phương trời... ai lãng quên !!

Sông Hương


Độc huyền cầm...

Dễ gì quên nhau... bởi nợ duyên.
Đời người viễn xứ, kiếp con  thuyền.
Xa xôi...nhưng lòng luôn hoài vọng
Mong ngày trở lại bến bình yên...

Để nghe người tấu khúc đàn xưa.
Cung trầm hiu hắt... từng tiếng mưa...
Cung thanh...cao vút niềm thương nhớ.
Đan xen cung nào... khúc đón đưa...?

Mà người ước ao hóa nguyệt rằm.
Dõi theo gót ngọc chốn xa xăm...?
Lồng bóng trăng thơ...Đêm sâu lắng.
Như tiếng lòng ai ...Độc huyền cầm...

Kiev 26/5/2010-TG




CUNG LỠ
 
Ta gởi về em thuở hoá thân
Mênh mang ai dạo Độc huyền cầm
Nghe trong sâu thẳm buồn xa xứ
Rơi xuống cung trầm, như tiếng mưa
 
Ta gởi về em bóng trăng thưa
Đêm nay ai dạo khúc duyên thừa
Xa xăm, mờ tỏ vầng trăng lạnh
Độc ẩm mình ta... say với trăng
 
Có lẽ xa rồi bước chân quen
Thảo nguyên xanh mộng... lỡ cung Hằng
Ai đi rơi nốt buồn đưa tiễn
Cung lỡ, dây chùng... quên lối xưa
 
Huế 28/5/2010
Sông Hương




Nợ... mong...

Chiều mắc giăng sương phía Tây Hồ
Vọng lời xưa cũ gọi đường mơ
Cố nhân! Cố nhân... mờ thăm thẳm
Hóa sầu, xao xác... nỗi nhớ thơ...

Nguyệt trôi. Thêm lạnh mảnh trăng mờ
Bên hồ, đâu liễu rủ lơ thơ...?
Phím thương... trùng.. nối cung ai oán
Xiết chặt tay đan. Lạc..., mất rồi...

Nỗi niềm viễn xứ... phút chơi vơi...
Kiếp con thuyền mỏng... ngược giữa đời
Hoài vọng, trong nhau. Còn, nguyên vẹn...
Độc huyền... sâu lắng... Chốn xa xôi...

lanh.ktq
--------
"Em về mấy thế kỷ sau
Nhìn trăng có thấy nguyên màu ấy không?"
Đăng nhập để trả lời
0
Ngày vui một chuyến đi xa...

Những toan tính ẩn sau phía ngọt ngào
Mềm... đôi môi, cho... những lời nói dối
Ướt trong nhau, đêm... nghe thật tội...
Biết dại khờ... Dẫu, tưởng đã mỏng manh

Tiếng trách hờn. Rồi... cũng thảng qua nhanh
Những xưa cũ, ngày nao... đổ vỡ...
Giữa thật giả con đường thôi trăn trở
Vỏ bọc... Ấm êm... Nay, cũng thấm một con người...

lanh.ktq



📎 xua
--------
"Em về mấy thế kỷ sau
Nhìn trăng có thấy nguyên màu ấy không?"
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: lanh.ktq

Ngày vui một chuyến đi xa...

Những toan tính ẩn sau phía ngọt ngào
Mềm... đôi môi, cho... những lời nói dối
Ướt trong nhau, đêm... nghe thật tội...
Biết dại khờ... Dẫu, tưởng đã mỏng manh

Tiếng trách hờn. Rồi... cũng thảng qua nhanh
Những xưa cũ, ngày nao... đổ vỡ...
Giữa thật giả con đường thôi trăn trở
Vỏ bọc... Ấm êm... Nay, cũng thấm một con người...

lanh.ktq






Đọc " Ngày vui một chuyến đi xa " của Lanh, mình cảm nhận đươc chút tình riêng trong đó, Hoạ vài dòng gọi là chia sẻ. Thân



DẤU HỎI NGÀY XA NHAU

Đừng nói nữa tội cho ngày xưa lắm
Tội con đưòng, tội cả dấu chân quen
Dẫu ngàn lời không che được dối gian
Hãy mềm môi... cho những gì toan tính

Rượu tràn li sao hồn ta vẫn tỉnh
Thật, giả, thiêt, hơn sau mắt môi cười
Sân ga chiều còn ướt đẫm cơn mưa
Giọt nước mắt...mang hình hài dấu hỏi

Giá ngày ấy giữa ngàn lời đã nói
Đừng nói gì chắc lại hoá hay hơn
Đường gâp ghềnh... biết... mưa ướt, chân trơn
Sao vẫn thấy lời chia tay quá vội

Chẳng trách hờn vì đường xa lac lối
Nhạt phấn hương, phai ánh mắt môi người
Những dại khờ rơi rụng lối đi xưa
Ừ thôi nhé, cho vừa trong dấu hỏi

Huế 27/11/2010
Sông Hương





Nén lòng tôi với tri âm
Nén thương nhớ gởi xa xăm một người
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: SongHuong

Trích đoạn: lanh.ktq

Ngày vui một chuyến đi xa...

Những toan tính ẩn sau phía ngọt ngào
Mềm... đôi môi, cho... những lời nói dối
Ướt trong nhau, đêm... nghe thật tội...
Biết dại khờ... Dẫu, tưởng đã mỏng manh

Tiếng trách hờn. Rồi... cũng thảng qua nhanh
Những xưa cũ, ngày nao... đổ vỡ...
Giữa thật giả con đường thôi trăn trở
Vỏ bọc... Ấm êm... Nay, cũng thấm một con người...

lanh.ktq






Đọc " Ngày vui một chuyến đi xa " của Lanh, mình cảm nhận đươc chút tình riêng trong đó, Hoạ vài dòng gọi là chia sẻ. Thân



DẤU HỎI NGÀY XA NHAU

Đừng nói nữa tội cho ngày xưa lắm
Tội con đưòng, tội cả dấu chân quen
Dẫu ngàn lời không che được dối gian
Hãy mềm môi... cho những gì toan tính

Rượu tràn li sao hồn ta vẫn tỉnh
Thật, giả, thiêt, hơn sau mắt môi cười
Sân ga chiều còn ướt đẫm cơn mưa
Giọt nước mắt...mang hình hài dấu hỏi

Giá ngày ấy giữa ngàn lời đã nói
Đừng nói gì chắc lại hoá hay hơn
Đường gâp ghềnh... biết... mưa ướt, chân trơn
Sao vẫn thấy lời chia tay quá vội

Chẳng trách hờn vì đường xa lac lối
Nhạt phấn hương, phai ánh mắt môi người
Những dại khờ rơi rụng lối đi xưa
Ừ thôi nhé, cho vừa trong dấu hỏi

Huế 27/11/2010
Sông Hương






 
 
 
 
Ngược mình
 
Bởi khát về một lối nhỏ... Chông chênh
Nên bờ vai trót run, chiều buông nhẹ
Làn môi em... thầm... trao khe khẽ...
Toan tính gì những ngày ấy? Bên nhau...
 
Rượu mềm ly sao chẳng ướt ưu sầu?
Giữa thiệt hơn... còn trong nhau... Vội vã...?
Vòng tay buông. Bản tình riêng, nghiệt ngã
Dấu hỏi nào đọng lại, phía người qua...
 
Thôi đừng giá... Đừng níu... những phôi pha
Đừng hờn ghen dẫu lối về trơn ướt
Đừng hỏi lòng sao cơn mưa... bất chợt
Phút dối lòng, lặng... lời hứa... Chia tay...
 
Ngày vẫn qua theo con gió đông gầy
Vờn ánh mắt và môi người đã có
Lạnh nụ hôn... ấm chiều nao... Để ngỏ
Một mình ai, ngược phố... Dấu chân về...  
 
lanh.ktq
--------
"Em về mấy thế kỷ sau
Nhìn trăng có thấy nguyên màu ấy không?"
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: lanh.ktq





Nợ... mong...

Chiều mắc giăng sương phía Tây Hồ
Vọng lời xưa cũ gọi đường mơ
Cố nhân! Cố nhân... mờ thăm thẳm
Hóa sầu, xao xác... nỗi nhớ thơ...

Nguyệt trôi. Thêm lạnh mảnh trăng mờ
Bên hồ, đâu liễu rủ lơ thơ...?
Phím thương... trùng.. nối cung ai oán
Xiết chặt tay đan. Lạc..., mất rồi...

Nỗi niềm viễn xứ... phút chơi vơi...
Kiếp con thuyền mỏng... ngược giữa đời
Hoài vọng, trong nhau. Còn, nguyên vẹn...
Độc huyền... sâu lắng... Chốn xa xôi...

lanh.ktq



GÓI LẠI NGÀY XƯA

Trở lại Tây Hồ đêm Nguyệt trôi
Sao nghe rưng rức một khoang đời
Trăng xưa vẫn rạng, người xa vắng
Đâu khúc độc huyền...mơ dấu xa?

Vẫn biết người như con gió qua
Vòng tay buông thõng buổi trăng tà
Đã khô nước mắt ngày đưa tiễn
Tơ liễu bên hồ vương bóng ai

Đành vậy... thời gian sẽ phôi phai
Đêm nay trăng lẻ mối u hoài
Đã qua một thuở buôn, thương, ngóng...
Gói lại ngày xưa riêng với ta

Huế 27/11/2010
Sông Hương

Cảm ơn Lanh đã ghé nhà Sông Hương. Những gì tưởng giản đơn là những điều mãi không quên
Nén lòng tôi với tri âm
Nén thương nhớ gởi xa xăm một người
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-11-28 23:06:23THƯƠNG GIANG>
Lời chúc muộn màng gửi tới anh...
Mong anh luôn gắn bó với nghề mình đã chọn!

Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
Đăng nhập để trả lời
0
Tìm về

Anh mong, nguyên vẹn màu trời
Lạnh... đông, chớm... sẽ qua rồi bão dông
Người xa người... Nhức nhối lòng...
Cuồng phong lắng dịu...* khát... trong đường về

Chữ duyên đậm thắm câu thề
Trở trăn vương nợ... sơn khê... còn tìm
Dòng Thương... đẹp... mỗi chiều lên
Trong nhau dao dát... êm đềm... ánh trăng

Còn riêng... em, với riêng... anh
Kệ thôi... đời những khúc quanh... nổi chìm
Trăng về! Môi ướt... đẹp thêm...
Lẽ tự nhiên... Nhớ! Không quên..., một người

Tìm về... day dứt... Tình ơi!
Vòng tay xiết chặt... mãi... thời có nhau...

lanh.ktq





[/align][/align] [/align]Ngày xưa.

Xưa vì ngõ hẹp...bước mau.
Em đi bỏ lại nỗi đau cho người...
Ngỡ rằng tấp nập chốn đời,
Sẽ không còn gặp...nụ cười hôm nao...

Ngủ yên quá khứ ngọt ngào.
Lửa lòng nguội lạnh ,khát khao  lắng dần...
Nào ngờ..,cỏ níu bước chân.
May lời hẹn cũ...Giờ ngân rộn ràng.

Thế rồi...Nhớ gõ cửa sang...
Tìm Thương...đêm rắc ánh vàng đầy sông.
Ngập ngừng...vẫn ngại bão giông...
Với cơn gió chướng đầu Đông... muộn phiền.

Ngày xưa...em cố tìm quên.
Rồi mình  vẫn gặp...Bởi  duyên  nợ người...

Kiev 29/11/2010-TG
Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: THƯƠNG GIANG

Tìm về

Anh mong, nguyên vẹn màu trời
Lạnh... đông, chớm... sẽ qua rồi bão dông
Người xa người... Nhức nhối lòng...
Cuồng phong lắng dịu...* khát... trong đường về

Chữ duyên đậm thắm câu thề
Trở trăn vương nợ... sơn khê... còn tìm
Dòng Thương... đẹp... mỗi chiều lên
Trong nhau dao dát... êm đềm... ánh trăng

Còn riêng... em, với riêng... anh
Kệ thôi... đời những khúc quanh... nổi chìm
Trăng về! Môi ướt... đẹp thêm...
Lẽ tự nhiên... Nhớ! Không quên..., một người

Tìm về... day dứt... Tình ơi!
Vòng tay xiết chặt... mãi... thời có nhau...

lanh.ktq






[/align][/align][/align]Ngày xưa.

Xưa vì ngõ hẹp...bước mau.
Em đi bỏ lại nỗi đau cho người...
Ngỡ rằng tấp nập chốn đời,
Sẽ không còn gặp...nụ cười hôm nao...

Ngủ yên quá khứ ngọt ngào.
Lửa lòng nguội lạnh ,khát khao  lắng dần...
Nào ngờ..,cỏ níu bước chân.
May lời hẹn cũ...Giờ ngân rộn ràng.

Thế rồi...Nhớ gõ cửa sang...
Tìm Thương...đêm rắc ánh vàng đầy sông.
Ngập ngừng...vẫn ngại bão giông...
Với cơn gió chướng đầu Đông... muộn phiền.

Ngày xưa...em cố tìm quên.
Rồi mình  vẫn gặp...Bởi  duyên  nợ người...

Kiev 29/11/2010-TG

 
 
 
 
Trở về...
 
Triền đê hôm ấy gió lùa
Bước chân mỏi... trốn. Đẩy đưa dòng đời
Em đi, bỏ lại cho người...
Buộc... đam mê, gói... cả thời yêu xưa
 
Ngọt ngào quá khứ... trêu đùa...
Lắng lòng khao khát, mùa mưa lạnh dần
Dối lòng... vương nợ dấu chân
Cỏ may xước... cứa một lần, chớm đau...
 
Bây giờ... khát... mối duyên đầu
Ngập ngừng dò dẫm sông sâu, mình về
Dòng Thương ngợp ánh trăng quê
Kệ con gió chướng... Câu thề, còn trao...
 
Ngày xưa... anh tránh... Tìm quên...
Vì thuyền nặng bến... một đêm, mình cùng...
 
lanh.ktq

--------
"Em về mấy thế kỷ sau
Nhìn trăng có thấy nguyên màu ấy không?"
Đăng nhập để trả lời
0
Có bao giờ...?
 
Có bao giờ... em, về... với lời yêu
Để đá núi, vọng lời buồn, ở lại...
Anh dại khờ, nụ hôn đầu... vụng dại
Phía không em, vắng... một con người...
 
Có bao giờ... môi... trót nhớ bờ môi...?
Những thầm thĩ yêu thương, thuở nhớ...
Ấm vòng tay, trong nhau... trăn trở
Ngón thon em... Xiết... phía vai gầy
 
Có bao giờ..., khao khát một lần say...?
Mềm bên nhau, xõa buồn... lần tóc rối
Bờ ngực run... cho những thầm đợi
Đắm say... xưa... cũ... dối tìm...
 
lanh.ktq
 


📎 ngotnho
--------
"Em về mấy thế kỷ sau
Nhìn trăng có thấy nguyên màu ấy không?"
Đăng nhập để trả lời
0
quote:

Trích đoạn: THƯƠNG GIANG

Đành mong...

Buồn... theo con nước... ngược dòng
Níu vần thơ, vắng... mắt trong đợi về
Chiều xưa, ngược gió triền đê
Người con gái lỡ... lời thề... cỏ may

Gói riêng... một chút duyên này
Đong cho đầy những giấc say, cùng người...

lanh.ktq



Đong đầy...

Dẫu không nguyên vẹn khoảng trời.
Chỉ còn  trăng lạnh cắt đôi...cũng đành.!
Lặng gom vụn vỡ mỏng manh
Vụng về cố vá cho lành như xưa...

Cùng người chia nỗi xót chua...
Đong đầy kí ức bốn mùa nhớ thương...

Kiev 14/10/2010-TG
 
 
 
 
Về xưa
 
Tựa vai! Ấm... một cuộc tình
Vòng tay trọn níu... môi xinh, thật gần
Dẫu vầng trăng lạnh... chênh vênh...
Mong dòng Thương vá... duyên lành, vừa trao
 
Bởi yêu... đã trót... đêm nào
Bốn mùa đong đếm, ngọt ngào, sớt chia...
 
lanh.ktq
--------
"Em về mấy thế kỷ sau
Nhìn trăng có thấy nguyên màu ấy không?"
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-12-10 15:38:37THƯƠNG GIANG>
Về xưa

Tựa vai! Ấm... một cuộc tình
Vòng tay trọn níu... môi xinh, thật gần
Dẫu vầng trăng lạnh... chênh vênh...
Mong dòng Thương vá... duyên lành, vừa trao

Bởi yêu... đã trót... đêm nào
Bốn mùa đong đếm, ngọt ngào, sớt chia...

lanh.ktq


Gửi người.

Tuyết còn rơi lạnh trời khuya.
Đọc thơ mà  ngỡ ai kia ... bên mình.
Phải lòng...thủa ấy trúc xinh.
Để rồi vương vấn bóng hình xa xôi...

Giờ trăng lạnh có vỡ đôi.
Cỏ may em vá...liền thôi...Gửi người...

Kiev 10/12/2010-TG

@-Anh thông cảm em không vào được  d đ.Hôm nay tranh thủ mượn máy người khác ghé vào để
Chúc mừng anh 1 năm tham gia d d VNTQ!

Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-12-12 07:44:16lanh.ktq>
Muồng...
 
Chiều trở về, chợt nỗi nhớ xa xôi
Vàng sắc nắng màu hoa buồn, vụng dại
Những chớm nở... Tưởng nồng tình yêu mãi
Cũng... lụn tàn, theo con gió mỏng manh
 
Màu hoa vàng nhức nhối trong anh
Hay lạt theo... phai... màu xa lạ
Em ồn ào, anh... đời thường... vồn vã
Phút lặng thầm, không đủ, trong nhau...
 
Thôi đừng nhắc, đừng gợn... Niềm đau!
Em ngủ quên... về bình yên, phía ấy
Đông tìm ai..? Nhạt phấn hương, vẫn vậy
Em tiếc gì... màu hoa ấy, ngày xưa...?
 
lanh.ktq
 


📎 lmhy
--------
"Em về mấy thế kỷ sau
Nhìn trăng có thấy nguyên màu ấy không?"
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: THƯƠNG GIANG

Về xưa

Tựa vai! Ấm... một cuộc tình
Vòng tay trọn níu... môi xinh, thật gần
Dẫu vầng trăng lạnh... chênh vênh...
Mong dòng Thương vá... duyên lành, vừa trao

Bởi yêu... đã trót... đêm nào
Bốn mùa đong đếm, ngọt ngào, sớt chia...

lanh.ktq


Gửi người.

Tuyết còn rơi lạnh trời khuya.
Đọc thơ mà  ngỡ ai kia ... bên mình.
Phải lòng...thủa ấy trúc xinh.
Để rồi vương vấn bóng hình xa xôi...

Giờ trăng lạnh có vỡ đôi.
Cỏ may em vá...liền thôi...Gửi người...

Kiev 10/12/2010-TG

@-Anh thông cảm em không vào được  d đ.Hôm nay tranh thủ mượn máy người khác ghé vào để
Chúc mừng anh 1 năm tham gia d d VNTQ!



 
 
 
 
Nhận...
 
Người xa người... tội... người ơi!
Khuya về vắng, lạnh... tuyết trời. xứ xa
Nhớ... bờ môi... ấm, đêm qua...
Vòng tay chặt xiết, đã là... trong nhau
 
Hôn lên mắt ấy... vương sầu
Cỏ may mong vá, vẹn... màu yêu xưa...
 
lanh.ktq

 
Anh cũng không để ý ngày này, em nhắc mới nhớ ra đó, :(
Thanks em nhiều...

--------
"Em về mấy thế kỷ sau
Nhìn trăng có thấy nguyên màu ấy không?"
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-11-29 18:46:03THƯƠNG GIANG>
Bởi còn nhau

Đông về, đừng lạc mất nhau
Viễn phương xứ lạ. Bởi đau.... nên chờ

Vẫn quầng hố mắt con thơ
Mẹ già dẫu ngược... đếm... Giờ, biết mai?

Ngày tắt nắng, lệ hoen dài
Con trộm lau mắt... riêng ai... Đợi về!

Lam chiều nhớ vệt khói quê*
Ngược dòng lưu lạc... sơn khê, dõi nhìn...

Xứ xa, xin nhớ... Đừng quên
Nguyệt hàn in bóng... êm đềm dòng Thương

Ấm lòng thuở cũ, vẫn vương
Mơ... vòng tay ấm, đêm trường... qua mau...

Lửa Đông... nguyện chẳng phai màu
Thắp lên để cháy... trong nhau, một lần...

lanh.ktq

MỘT THỜI...

Thời gian bôi xóa dấu chân.
Ngọt ngào kỷ niệm chìm dần...lãng quên.
Người đi...viễn xứ con thuyền.
Lênh đênh trôi dạt tới miền  xa xăm.

Ngậm ngùi ... buồn giấu trong tâm.
Cố hương hoài vọng , tủi thầm ai hay?
Bóng hình xưa vẫn còn đây...
Buâng khuâng tỉnh mộng...Mắt cay lệ nhòa...

Khói sương...thủa ấy mơ hoa.
Nẻo đời đôi ngả cách xa nhau rồi...
Nhớ mong, mong nhớ một đời.
Đành thôi gói lại...một thời dấu yêu...
Kiev 29/11/2010-TG


Một thời dấu yêu...
Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
Đăng nhập để trả lời
0
LỜI CHO ANH

Anh gom thương nhớ thiết tha
Buồn vui dành dụm làm quà tặng em...
Nơi xa sáng ngọn đèn đêm.
Cùng anh thao thức  với niềm  âu lo...

Phải đâu chỉ cách sông đò...
Chèo thuyền anh cất câu hò gửi sang...
Nhưng đây cách trở dặm đàng.
Cuối trời hun hút...mênh mang khoảng trời.

Nhớ thương dành dụm một đời.
Nhờ thơ nối nhịp gửi người nơi xa....
Nỗi buồn theo gót ngọc ngà.
Lời cho em... gói thật thà từ tim

Dù cho khuất nẻo cánh chim,
Hữu duyên  nhất định sẽ tìm về thôi...
Cám ơn anh nhé ngàn lời.
Ru cho  muối mặn một thời  chưa xa...


Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: THƯƠNG GIANG

LỜI CHO ANH

Anh gom thương nhớ thiết tha
Buồn vui dành dụm làm quà tặng em...
Nơi xa sáng ngọn đèn đêm.
Cùng anh thao thức  với niềm  âu lo...

Phải đâu chỉ cách sông đò...
Chèo thuyền anh cất câu hò gửi sang...
Nhưng đây cách trở dặm đàng.
Cuối trời hun hút...mênh mang khoảng trời.

Nhớ thương dành dụm một đời.
Nhờ thơ nối nhịp gửi người nơi xa....
Nỗi buồn theo gót ngọc ngà.
Lời cho em... gói thật thà từ tim

Dù cho khuất nẻo cánh chim,
Hữu duyên  nhất định sẽ tìm về thôi...
Cám ơn anh nhé ngàn lời.
Ru cho  muối mặn một thời  chưa xa...




 
 
 
 
Lời cho em
 
Bởi riêng một phía nỗi niềm
Buồn dâng đáy mắt... đèn đêm, còn chờ
Gửi em... dành dụm vần thơ
Thiết tha níu giữa đôi bờ yêu thương...
 
Dẫu xa... xa ngái... dặm đường
Mênh mang khoảng vắng, đêm sương còn tìm
Hút trời... nặng gió cánh chim
Chao nghiêng môi mắt, đẹp êm tình mình
 
Lối về, biết... nặng dấu chân
Gót son vì đợi một lần, chớm đau
Lời cho anh*... ngọt môi sầu
Nhớ thương chiu chắt... quầng thâu mắt chờ
 
Ngọc ngà một trái tim mơ
Người ơi, duyên hữu! Ai ngờ lòng đâu...?
Ru em, riêng... áng thơ đầu
Cay gừng mặn muối... mùa Ngâu, mình về...
 
lanh.ktq
--------
"Em về mấy thế kỷ sau
Nhìn trăng có thấy nguyên màu ấy không?"
Đăng nhập để trả lời
0
Giấc mơ.
(...)


Trong những lần câu chuyện chúng mình xưa
Em nhắc đến loài cỏ may trắng lối
Của những chiều triền đê mùa nông nổi
Của khát xanh, mắt biếc, miệng cười... 

Anh chợt về trở lại lối mòn xưa
Nghe thao thức một vùng mơ mờ lối
Anh đã tưởng những trinh nguyên rất thật
Thoảng qua đi, để ôm ấp bản ngã lòng

Chợt nhận ra hối hả giữa phố đông
Những ngả rẽ người và anh vẫn gặp
Bước ngược đường nao đâu để chung giấc
Em vội về, bỏ lại khúc mơ xưa...

Cỏ may găm vẫn trắng lối vô tình
Vẫn khó gỡ dường như hơn níu kéo
Anh buông mình nghiêng vạt chiều gió vội
Nắng ngập lòng trong nhức nhối cỏ may...

Lạnh-ktq





Hơn một lần.
(...)

Hơn một lần mình đã giữ trong tay.
Giấc mơ  xanh còn vương đầy hoa cỏ.
Bến  sông  trăng hoa lau vờn cùng gió.
Anh ngập ngừng một lời ngỏ...trót trao...

Hơn một lần mình sóng gió  chênh chao ,
Ngỡ lạc nhau giữa xôn xao biển rộng.
Giấc mơ xưa , tưởng vỡ như bọt bóng.
Rồi tan chìm trong ngàn sóng biển xô....

Hơn một lần mình lạc lối ngẩn ngơ.
Em né tránh...có đâu ngờ...Anh đợi.
Giữa phố đông...anh khiến em bối rối.
Ánh mắt nhìn buồn vời vợi...dõi theo...

Hơn một  lần...Nỗi nhớ cứ đậu neo.
Giữa bến Thương...ánh trăng treo đơn độc.
...
Hơn một lần...anh khiến em thầm khóc.
Giấc mơ xưa  cỏ may...tóc còn vương...

Kiev 30/11/2010-TG
Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: THƯƠNG GIANG

Giấc mơ.
(...)


Trong những lần câu chuyện chúng mình xưa
Em nhắc đến loài cỏ may trắng lối
Của những chiều triền đê mùa nông nổi
Của khát xanh, mắt biếc, miệng cười... 

Anh chợt về trở lại lối mòn xưa
Nghe thao thức một vùng mơ mờ lối
Anh đã tưởng những trinh nguyên rất thật
Thoảng qua đi, để ôm ấp bản ngã lòng

Chợt nhận ra hối hả giữa phố đông
Những ngả rẽ người và anh vẫn gặp
Bước ngược đường nao đâu để chung giấc
Em vội về, bỏ lại khúc mơ xưa...

Cỏ may găm vẫn trắng lối vô tình
Vẫn khó gỡ dường như hơn níu kéo
Anh buông mình nghiêng vạt chiều gió vội
Nắng ngập lòng trong nhức nhối cỏ may...

Lạnh-ktq





Hơn một lần.
(...)

Hơn một lần mình đã giữ trong tay.
Giấc mơ  xanh còn vương đầy hoa cỏ.
Bến  sông  trăng hoa lau vờn cùng gió.
Anh ngập ngừng một lời ngỏ...trót trao...

Hơn một lần mình sóng gió  chênh chao ,
Ngỡ lạc nhau giữa xôn xao biển rộng.
Giấc mơ xưa , tưởng vỡ như bọt bóng.
Rồi tan chìm trong ngàn sóng biển xô....

Hơn một lần mình lạc lối ngẩn ngơ.
Em né tránh...có đâu ngờ...Anh đợi.
Giữa phố đông...anh khiến em bối rối.
Ánh mắt nhìn buồn vời vợi...dõi theo...

Hơn một  lần...Nỗi nhớ cứ đậu neo.
Giữa bến Thương...ánh trăng treo đơn độc.
...
Hơn một lần...anh khiến em thầm khóc.
Giấc mơ xưa  cỏ may...tóc còn vương...

Kiev 30/11/2010-TG


 
 
 
 
Một lần...
 
Anh trách mùa mưa ấy về nhanh
Để mảnh mai dáng ngoan hiền ướt vội
Gió đầu mùa, lạnh... trăng mờ giăng lối
Anh ngập ngừng...* bước... phía không em
 
Anh trách mình không níu thuở hờn ghen
Để chênh chao gió ru biển trời rộng
Lạc mất nhau giữa muôn ngàn tiếng sóng
Giấc mơ xưa... thôi... về nữa, bao giờ...?
 
Anh trách mình hoài nợ một áng thơ
Cái ngoảnh mặt... mà nhìn nhau... chới với...
Giữa phố đông...* Tim mình nghe thật tội
Ai dõi tìm trong khao khát... Về nhau...
 
Để một lần, môi trót vướng... ưu sầu
Muốn đậu neo... giữa giận hờn, mong nhớ
Bến yêu thương, còn... nghe trăn trở
Anh một lần, thầm nhắc... Biết, yêu em...
 
lanh.ktq
--------
"Em về mấy thế kỷ sau
Nhìn trăng có thấy nguyên màu ấy không?"
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-12-03 14:32:57lanh.ktq>
Trích đoạn: THƯƠNG GIANG

Giấc mơ.
(...)


Trong những lần câu chuyện chúng mình xưa
Em nhắc đến loài cỏ may trắng lối
Của những chiều triền đê mùa nông nổi
Của khát xanh, mắt biếc, miệng cười... 

Anh chợt về trở lại lối mòn xưa
Nghe thao thức một vùng mơ mờ lối
Anh đã tưởng những trinh nguyên rất thật
Thoảng qua đi, để ôm ấp bản ngã lòng

Chợt nhận ra hối hả giữa phố đông
Những ngả rẽ người và anh vẫn gặp
Bước ngược đường nao đâu để chung giấc
Em vội về, bỏ lại khúc mơ xưa...

Cỏ may găm vẫn trắng lối vô tình
Vẫn khó gỡ dường như hơn níu kéo
Anh buông mình nghiêng vạt chiều gió vội
Nắng ngập lòng trong nhức nhối cỏ may...

Lạnh-ktq





Hơn một lần.
(...)

Hơn một lần mình đã giữ trong tay.
Giấc mơ  xanh còn vương đầy hoa cỏ.
Bến  sông  trăng hoa lau vờn cùng gió.
Anh ngập ngừng một lời ngỏ...trót trao...

Hơn một lần mình sóng gió  chênh chao ,
Ngỡ lạc nhau giữa xôn xao biển rộng.
Giấc mơ xưa , tưởng vỡ như bọt bóng.
Rồi tan chìm trong ngàn sóng biển xô....

Hơn một lần mình lạc lối ngẩn ngơ.
Em né tránh...có đâu ngờ...Anh đợi.
Giữa phố đông...anh khiến em bối rối.
Ánh mắt nhìn buồn vời vợi...dõi theo...

Hơn một  lần...Nỗi nhớ cứ đậu neo.
Giữa bến Thương...ánh trăng treo đơn độc.
...
Hơn một lần...anh khiến em thầm khóc.
Giấc mơ xưa  cỏ may...tóc còn vương...

Kiev 30/11/2010-TG






Có một người...
(...)
 
Có một người, xưa... trót nhuốm yêu thương
Để giấc mơ... xanh... về miền hoang dại
Cỏ may găm, níu... hờn xa mãi...
Cứ cứa vào, nghe nhức nhối. Buồn thêm...
 
Có một người... nợ ánh mắt... chiều lên
Câu quan họ... lả lơi... dải đào thắm
Về trong nhau phút mời trầu say đắm
Trúc Mai kia, mong... sẽ một nhà...
 
Có một người... cũng... trót nhớ... thoảng qua
Để dõi theo giọng thơ buồn... Vẫn đợi...
Miếng trầu têm... Ngọt... bờ môi bối rối
Nón quai thao... nghiêng phía em cười
 
Có một người... sợ... ánh trăng rơi
Lạnh... cheo leo... giữa dòng Thương... Nhớ!
...
Gói vần thơ... thầm... trong trăn trở
Khát khao yêu, nghe ngấm... một con người...
 
lanh.ktq
--------
"Em về mấy thế kỷ sau
Nhìn trăng có thấy nguyên màu ấy không?"
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-12-05 20:17:37THƯƠNG GIANG>
Một lần...

Anh trách mùa mưa ấy về nhanh
Để mảnh mai dáng ngoan hiền ướt vội
Gió đầu mùa, lạnh... trăng mờ giăng lối
Anh ngập ngừng...* bước... phía không em

Anh trách mình không níu thuở hờn ghen
Để chênh chao gió ru biển trời rộng
Lạc mất nhau giữa muôn ngàn tiếng sóng
Giấc mơ xưa... thôi... về nữa, bao giờ...?

Anh trách mình hoài nợ một áng thơ
Cái ngoảnh mặt... mà nhìn nhau... chới với...
Giữa phố đông...* Tim mình nghe thật tội
Ai dõi tìm trong khao khát... Về nhau...

Để một lần, môi trót vướng... ưu sầu
Muốn đậu neo... giữa giận hờn, mong nhớ
Bến yêu thương, còn... nghe trăn trở
Anh ngập ngừng..., thầm nhắc... Biết, yêu em...

lanh.ktq



Lạc nhau...

Chuyện ngày xưa anh đừng tự trách thêm.
Mình lạc nhau...bởi tại em né tránh.
Ngược phía anh... trong một ngày gió lạnh.
Mong vầng trăng đẹp lấp lánh cùng sen...

Anh đừng  trách  không níu thuở hờn ghen.
Bởi ngõ hẹp...ngại bon chen.Vì thế...
Gói kỷ niệm...Em dời xa lặng lẽ.
Chịu oan khiên...mà chẳng thể thanh minh...

Phố vẫn đông...ai trăn trở một mình.
Giữa chênh chao biển rộng...  tình ào ạt,
Ngàn sóng xô...mãi không thôi  bờ cát.
Mà sao lòng khôn nguôi  khát ,nhớ sông?

Sợ  ngoan hiền ,sẽ lạc giữa chốn đông...
Hay tiếc nuối mùa cải ngồng trổ vội...?
Khiến câu thơ cứ nghẹn ngào ,bối rối.
Giấu ngập ngừng ,chẳng dám nói...Thầm thương!

Kiev 05/12/2010-TG
Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
Đăng nhập để trả lời
0
Có một người...
(...)

Có một người, xưa... trót nhuốm yêu thương
Để giấc mơ... xanh... về miền hoang dại
Cỏ may găm, níu... hờn xa mãi...
Cứ cứa vào, nghe nhức nhối. Buồn thêm...

Có một người... nợ ánh mắt... chiều lên
Câu quan họ... lả lơi... dải đào thắm
Về trong nhau phút mời trầu say đắm
Trúc Mai kia, mong... sẽ một nhà...

Có một người... cũng... trót nhớ... thoảng qua
Để dõi theo giọng thơ buồn... Vẫn đợi...
Miếng trầu têm... Ngọt... bờ môi bối rối
Nón quai thao... nghiêng phía em cười

Có một người... sợ... ánh trăng rơi
Lạnh... cheo leo... giữa dòng Thương... Nhớ!
...
Gói vần thơ... thầm... trong trăn trở
Khát khao yêu, nghe ngấm... một con người...

lanh.ktq


Trót thương
(...)
Có vầng trăng ...lá cỏ sắc.., cắt đôi.
Nửa khuyết mỏng..lạnh  giữa trời nhung nhớ,
Một nửa kia ...Bởi ...  thề xưa vụn vỡ ,
Loang đầy sông ,miền quan họ ...Trôi xa...

Giữa bến đời, người tấp nập lại, qua.
Chợt neo đậu.. , lòng diết da nỗi nhớ.
Mạch thơ buồn chảy theo niềm trăn trở
Người tha hương,xa xứ sở đã lâu... 

Định mệnh nào xui khiến ta gặp nhau?
Giờ không thể...Trốn đi đâu được nữa...
Dù dời vội ...khép sau lưng cánh cửa.
Nhưng còn vương  ánh mắt  chứa buồn câm.

Trầu cánh phượng với chiếc nón ba tầm,
Câu quan họ...
xa bao năm vẫn nhớ.
Để mảnh trăng...thấy mình hoài mắc nợ
Với người  xa...Lạnh cơn gió đầu Đông...

Kiev 06/12/2010-TG

Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: THƯƠNG GIANG

Một lần...

Anh trách mùa mưa ấy về nhanh
Để mảnh mai dáng ngoan hiền ướt vội
Gió đầu mùa, lạnh... trăng mờ giăng lối
Anh ngập ngừng...* bước... phía không em

Anh trách mình không níu thuở hờn ghen
Để chênh chao gió ru biển trời rộng
Lạc mất nhau giữa muôn ngàn tiếng sóng
Giấc mơ xưa... thôi... về nữa, bao giờ...?

Anh trách mình hoài nợ một áng thơ
Cái ngoảnh mặt... mà nhìn nhau... chới với...
Giữa phố đông...* Tim mình nghe thật tội
Ai dõi tìm trong khao khát... Về nhau...

Để một lần, môi trót vướng... ưu sầu
Muốn đậu neo... giữa giận hờn, mong nhớ
Bến yêu thương, còn... nghe trăn trở
Anh ngập ngừng..., thầm nhắc... Biết, yêu em...

lanh.ktq



Lạc nhau...

Chuyện ngày xưa anh đừng tự trách thêm.
Mình lạc nhau...bởi tại em né tránh.
Ngược phía anh... trong một ngày gió lạnh.
Mong vầng trăng đẹp lấp lánh cùng sen...

Anh đừng  trách  không níu thuở hờn ghen.
Bởi ngõ hẹp...ngại bon chen.Vì thế...
Gói kỷ niệm...Em dời xa lặng lẽ.
Chịu oan khiên...mà chẳng thể thanh minh...

Phố vẫn đông...ai trăn trở một mình.
Giữa chênh chao biển rộng...  tình ào ạt,
Ngàn sóng xô...mãi không thôi  bờ cát.
Mà sao lòng khôn nguôi  khát ,nhớ sông?

Sợ  ngoan hiền ,sẽ lạc giữa chốn đông...
Hay tiếc nuối mùa cải ngồng trổ vội...?
Khiến câu thơ cứ nghẹn ngào ,bối rối.
Giấu ngập ngừng ,chẳng dám nói...Thầm thương!

Kiev 05/12/2010-TG


 
 
 
 
Tìm về...
 
Vẫn tìm về một lối nhỏ thân quen
Trót... lạc nhau... Xưa, vì... né tránh
Ngược phía anh... trong một ngày gió lạnh*
Giấu mi hoen, môi mặn... Phút thầm thì...
 
Anh biết mình, sẽ nguyên vẹn khúc tình si
Bởi mắt tìm dõi về nhau đắm đuối
Con tim yêu... nào... ai có tội...?
Nhịp đập riêng, phía ấy. Một người...
 
Phố vẫn đông...* riêng, chỉ có em thôi
Giữa ngược xuôi níu hờn về vô cớ
Dòng sông xưa... đôi bờ... bồi lở
Khát... nguyên còn, lời thầm thĩ yêu thương
 
Bởi ngoan hiền.., môi mắt ấy vấn vương
Mùa cải vàng... nhàu... trong nhau. Thật tội...
Ai nhớ ai..., câu thơ đầu... bối rối...
Nép ngập ngừng, run  khẽ... thoảng xa xôi...
 
lanh.ktq
--------
"Em về mấy thế kỷ sau
Nhìn trăng có thấy nguyên màu ấy không?"
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-12-18 23:12:42THƯƠNG GIANG>
 

Chờ trăng.


Dẫu trăng khi tỏ, khi mờ.
Khi tròn , khi khuyết...vẫn chờ trăng ơi!
Hoa quỳnh nở ngóng "đèn trời"
Lung linh huyền ảo ...một đời chờ trăng!

Kiev 17/12/2010-TG
Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
Đăng nhập để trả lời
0
MỘT THỜI...

Một thời nồng cháy đam mê.
Kỷ  niệm còn đó, lời thề cỏ may.
Giờ xa vẫn  nhớ vòng tay.
Dấu yêu ánh mắt đắm say trọn đời...

 

MƠ...

Dẫu cho cách trở ngàn trùng.
Tháng ngày mơ giấc tương phùng Phượng -Loan.
Biết đời còn lắm trái ngang.
Yêu thương chờ chén tân toan cùng người.




Hơi ấm bàn tay

Tha hương lưu lạc nơi xứ người.
Giữ chút tình thơ ấm tim côi
Dẫu chưa lần gặp nhưng cảm nhận,
Hơi ấm bàn tay đã lan rồi....
Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
Đăng nhập để trả lời
0