KHÔNG ĐỀ
Em đi khép nép đôi tà áo
Tóc gió thôi bay giọt nắng chiều
Trái tim khe khẽ run lồng ngực
Thì thầm nhắc lại một lời yêu
Chân vẫn bước sao lòng ở lại
Ráng hồng thăm thẳm chốn nào xa
Có phải bởi em là con gái
Duyên chờ phận đợi tháng ngày qua
Những tưởng từ lâu lòng hoá đá
Bên cạnh dòng đời đứng dửng dưng
Đi qua biết mấy bờ bến lạ
Vòng quay phận số vẫn chưa ngưng
Gót nhỏ ngày xưa em vẫn nhớ
Lối mòn thềm vắng bước ngây thơ
Đóa hoa mơ ước dù tan vỡ
Vẫn có nơi đây một góc chờ
Vẫn có nơi đây một bến đợi
Thuyền về cố quận nhớ ngày xưa
Mắt phượng không còn buồn dịu vợi
Xa rồi chuyện cũ một đêm mưa
Mới biết mùa Xuân còn ở lại
Cho đời một chút lộc non xanh
Tình ơi... ai gọi lời xa ngái
Em về nghe nắng toả... trời anh
Liên Hương - Lê Phú Hải
LỜI YÊU
3.725 trả lời, 422.144 lượt xem —
Trang 57 / 125
Trích đoạn: hai1957
KHÔNG ĐỀ
Em đi khép nép đôi tà áo
Tóc gió thôi bay giọt nắng chiều
Trái tim khe khẽ run lồng ngực
Thì thầm nhắc lại một lời yêu
Chân vẫn bước sao lòng ở lại
Ráng hồng thăm thẳm chốn nào xa
Có phải bởi em là con gái
Duyên chờ phận đợi tháng ngày qua
Những tưởng từ lâu lòng hoá đá
Bên cạnh dòng đời đứng dửng dưng
Đi qua biết mấy bờ bến lạ
Vòng quay phận số vẫn chưa ngừng
Gót nhỏ ngày xưa em vẫn nhớ
Lối mòn thềm vắng bước ngây thơ
Đóa hoa mơ ước dù tan vỡ
Vẫn có nơi đây một góc chờ
Vẫn có nơi này môt bến mơ
Thuyền về cố quận nhớ ngày xưa
Mắt phượng không còn buồn dịu vợi
Xa rồi chuyện cũ một đêm mưa
Mới biết mùa Xuân còn ở lại
Cho đời một chút lộc non xanh
Tình ơi... ai gọi lời xa ngái
Em về nghe nắng toả... trời anh
Liên Hương - Lê Phú Hải
ĐÀN ÔNG
Ai sinh ra đàn ông
Mà tính tình đến lạ
Mới lửa hồng tháng Hạ
Đã lạnh lùng ngày Đông
LH
Ai sinh ra đàn ông
Mà tính tình đến lạ
Mới lửa hồng tháng Hạ
Đã lạnh lùng ngày Đông
LH
ĐÀN ÔNG
Ai sinh ra đàn ông
Mà tính tình đến lạ
Mới lửa hồng tháng Hạ
Đã lạnh lùng ngày Đông
LH
Ai sinh ra dòng sông
Để nhớ nhung tình biển
Một đời không vốn liếng
Có gì mà nuôi nhau
LPH
Trích đoạn: hai1957
ĐÀN ÔNG
Ai sinh ra đàn ông
Mà tính tình đến lạ
Mới lửa hồng tháng Hạ
Đã lạnh lùng ngày Đông
LH
Ai sinh ra dòng sông
Để nhớ nhung tình biển
Một đời không vốn liếng
Có gì mà nuôi nhau
LPH
Ai sinh ra nỗi đau
Để một đời bão nổi
Ngẩn ngơ cơn gió thổi
Thao thức suốt canh dài
LH
ĐÀN ÔNG
Ai sinh ra đàn ông
Mà tính tình đến lạ
Mới lửa hồng tháng Hạ
Đã lạnh lùng ngày Đông
LH
Ai sinh ra dòng sông
Để nhớ nhung tình biển
Một đời không vốn liếng
Có gì mà nuôi nhau
LPH
Ai sinh ra nỗi đau
Để một đời bão nổi
Ngẩn ngơ cơn gió thổi
Thao thức suốt canh dài
LH
Đâu là chốn an bài
Trở về ôm gối ngủ
Mùa nào cho lá rũ
Ngày nào được gần nhau
LPH
BIỂN KHÓC
Cánh hải âu theo gió bay xa
Ai ngơ ngác một chiều biển lộng
Thoáng cánh buồm lẻ loi trên sóng
Bờ mênh mông một dải cát buồn
Lại những ngày tím lặng hoàng hôn
Vắng bóng người biển dài rộng thế
Biển khóc ư... mà hoen mắt lệ
Thấm trên môi vị muối ngàn đời...
Liên Hương
Cánh hải âu theo gió bay xa
Ai ngơ ngác một chiều biển lộng
Thoáng cánh buồm lẻ loi trên sóng
Bờ mênh mông một dải cát buồn
Lại những ngày tím lặng hoàng hôn
Vắng bóng người biển dài rộng thế
Biển khóc ư... mà hoen mắt lệ
Thấm trên môi vị muối ngàn đời...
Liên Hương
ĐỜI...
Ai sinh ra đời nhau
Mà mỗi người mỗi lạ
Mới lửa hồng tháng hạ
Đã lạnh lùng ngày đông
Ở đâu có dòng sông
Để nhớ nhung tình biển
Một đời không vốn liếng
Có gì mà nuôi nhau
Từ đâu có nỗi đau
Để một đời bão nổi
Ngẩn ngơ cơn gió thổi
Thao thức suốt canh dài
Đâu là chốn an bài
Trở về ôm gối ngủ
Mùa nào cho lá rũ
Bao giờ được gần nhau?
Liên Hương - Lê Phú Hải
Ai sinh ra đời nhau
Mà mỗi người mỗi lạ
Mới lửa hồng tháng hạ
Đã lạnh lùng ngày đông
Ở đâu có dòng sông
Để nhớ nhung tình biển
Một đời không vốn liếng
Có gì mà nuôi nhau
Từ đâu có nỗi đau
Để một đời bão nổi
Ngẩn ngơ cơn gió thổi
Thao thức suốt canh dài
Đâu là chốn an bài
Trở về ôm gối ngủ
Mùa nào cho lá rũ
Bao giờ được gần nhau?
Liên Hương - Lê Phú Hải
Lại những ngày tím lặng hoàng hôn
Vắng bóng người biển dài rộng thế
Biển khóc ư... mà hoen mắt lệ
Thấm trên môi vị muối ngàn đời...
Liên Hương
Trời mây xám, biển nhuộm ngậm ngùi
Gió bâng quơ tìm con sóng lặng
Thuyền ngủ bãi, dải bờ hiu quạnh
Giấc mung lung...khát giọt nắng trời
...
NguyễnVănThái
(nhớ muội huynh lại về thăm!)
Trích đoạn: Nguyễn Văn Thái 1949
Lại những ngày tím lặng hoàng hôn
Vắng bóng người biển dài rộng thế
Biển khóc ư... mà hoen mắt lệ
Thấm trên môi vị muối ngàn đời...
Liên Hương
Trời mây xám, biển nhuộm ngậm ngùi
Gió bâng quơ tìm con sóng lặng
Thuyền ngủ bãi, dải bờ hiu quạnh
Giấc mung lung...khát giọt nắng trời
...
NguyễnVănThái
(nhớ muội huynh lại về thăm!)
úi, lâu quá mới gặp huynh. Cảm ơn huynh ghé bên muội và cùng chia sẻ với muội những vần thơ về biển - đó là đề tài thường hay được nói tới nhất trong thơ muội. Mong huynh luôn khoẻ vui và có thêm thật nhiều cảm hứng thơ
LH
MƯA THÁNG TÁM
Sắp đi qua một mùa vui hạ đỏ
Ta trở về nghe tháng tám trời mưa
Góc phố dài bên ấy người về chưa
Chân có bước qua đường quen xao xác
Ta vẫn nhớ một đời xưa thủy mặc
Nét cọ buồn rũ rượi vẽ tình nhau
Đi về đâu những tranh cũ bạc màu
Hay lặng lẽ nghiêm trang hồn tĩnh vật
LPH
Chả bâng khuâng giữa hai chiều được mất
Giữ cho mình lặng lẽ một lời yêu
Giọt nắng rơi sót lại cuối trời chiều
Chút chia sẻ giữa dòng đời vội vã
Ta sững sờ giữa biển người xa lạ
Cơ duyên nào bỗng gặp dấu chân quen
Trong đêm dài "ô cửa thắp đèn lên" *
Cho ấm áp hồn ta thêm ngọn lửa
LH
Trời đất lạnh nên con tim nằm giữa
Nhờ chút ân tình ủ ấm ngực thơm
Nhớ thương người tháng tám ngóng sao hôm
Đêm quạnh quẽ mắt ai vàng nỗi nhớ
Tháng bảy qua rồi mùa ngâu vỡ lỡ
Để bây giờ thao thiết vọng mùa sau
Gởi lại đây chăn gối đã bạc màu
Và một thuở ấu thơ buồn vụng dại
LPH
Trích đoạn: hai1957
MƯA THÁNG TÁM
Sắp đi qua một mùa vui hạ đỏ
Ta trở về nghe tháng tám trời mưa
Góc phố dài bên ấy người về chưa
Chân có bước qua đường quen xao xác
Ta vẫn nhớ một đời xưa thủy mặc
Nét cọ buồn rũ rượi vẽ tình nhau
Đi về đâu những tranh cũ bạc màu
Hay lặng lẽ nghiêm trang hồn tĩnh vật
LPH
Chả bâng khuâng giữa hai chiều được mất
Giữ cho mình lặng lẽ một lời yêu
Giọt nắng rơi sót lại cuối trời chiều
Chút chia sẻ giữa dòng đời vội vã
Ta sững sờ giữa biển người xa lạ
Cơ duyên nào bỗng gặp dấu chân quen
Trong đêm dài "ô cửa thắp đèn lên" *
Cho ấm áp hồn ta thêm ngọn lửa
LH
Trời đất lạnh nên con tim nằm giữa
Nhờ chút ân tình ủ ấm ngực thơm
Nhớ thương người tháng tám ngóng sao hôm
Đêm quạnh quẽ mắt ai vàng nỗi nhớ
Tháng bảy qua rồi mùa ngâu vỡ lỡ
Để bây giờ thao thiết vọng mùa sau
Gởi lại đây chăn gối đã bạc màu
Và một thuở ấu thơ buồn vụng dại
LPH
chân lữ thứ mỏi dòng đời xa ngái
Giấc cô đơn chưa biết lối đi về
cơn mưa buồn hoang hoải một phố khuya
Nghe đâu đó ngọn lửa nào sưởi ấm
Rồi sẽ qua một mùa mưa tháng tám
Dấu sụt sùi rả rích nỗi buồn ngâu
Vắng biển rồi sông sẽ chảy về đâu
Để da diết môt chiều bến lở
LH
MƯA THÁNG TÁM
Sắp đi qua một mùa vui hạ đỏ
Ta trở về nghe tháng tám trời mưa
Góc phố dài bên ấy người về chưa
Chân có bước qua đường quen xao xác
Ta vẫn nhớ một đời xưa thủy mặc
Nét cọ buồn rũ rượi vẽ tình nhau
Đi về đâu những tranh cũ bạc màu
Hay lặng lẽ nghiêm trang hồn tĩnh vật
Chả bâng khuâng giữa hai chiều được mất
Giữ cho mình lặng lẽ một lời yêu
Giọt nắng rơi sót lại cuối trời chiều
Chút chia sẻ giữa dòng đời vội vã
Ta sững sờ giữa biển người xa lạ
Cơ duyên nào bỗng gặp dấu chân quen
Trong đêm dài "ô cửa thắp đèn lên" *
Cho ấm áp hồn ta thêm ngọn lửa
Trời đất lạnh nên con tim nằm giữa
Nhờ chút ân tình ủ ấm ngực thơm
Nhớ thương người tháng tám ngóng sao hôm
Đêm quạnh quẽ mắt ai vàng nỗi nhớ
Tháng bảy qua rồi mùa ngâu vỡ lỡ
Để bây giờ thao thiết vọng mùa sau
Gởi lại đây chăn gối đã bạc màu
Và một thuở ấu thơ buồn vụng dại
Chân lữ thứ mỏi dòng đời xa ngái
Giấc cô đơn chưa biết lối đi về
Cơn mưa buồn hoang hoải một phố khuya
Nghe đâu đó ngọn lửa nào sưởi ấm
Rồi sẽ qua một mùa mưa tháng tám
Dấu sụt sùi rả rích nỗi buồn ngâu
Vắng biển rồi sông sẽ chảy về đâu
Để da diết môt chiều bên bến lở
Liên Hương - Lê Phú Hải
Sắp đi qua một mùa vui hạ đỏ
Ta trở về nghe tháng tám trời mưa
Góc phố dài bên ấy người về chưa
Chân có bước qua đường quen xao xác
Ta vẫn nhớ một đời xưa thủy mặc
Nét cọ buồn rũ rượi vẽ tình nhau
Đi về đâu những tranh cũ bạc màu
Hay lặng lẽ nghiêm trang hồn tĩnh vật
Chả bâng khuâng giữa hai chiều được mất
Giữ cho mình lặng lẽ một lời yêu
Giọt nắng rơi sót lại cuối trời chiều
Chút chia sẻ giữa dòng đời vội vã
Ta sững sờ giữa biển người xa lạ
Cơ duyên nào bỗng gặp dấu chân quen
Trong đêm dài "ô cửa thắp đèn lên" *
Cho ấm áp hồn ta thêm ngọn lửa
Trời đất lạnh nên con tim nằm giữa
Nhờ chút ân tình ủ ấm ngực thơm
Nhớ thương người tháng tám ngóng sao hôm
Đêm quạnh quẽ mắt ai vàng nỗi nhớ
Tháng bảy qua rồi mùa ngâu vỡ lỡ
Để bây giờ thao thiết vọng mùa sau
Gởi lại đây chăn gối đã bạc màu
Và một thuở ấu thơ buồn vụng dại
Chân lữ thứ mỏi dòng đời xa ngái
Giấc cô đơn chưa biết lối đi về
Cơn mưa buồn hoang hoải một phố khuya
Nghe đâu đó ngọn lửa nào sưởi ấm
Rồi sẽ qua một mùa mưa tháng tám
Dấu sụt sùi rả rích nỗi buồn ngâu
Vắng biển rồi sông sẽ chảy về đâu
Để da diết môt chiều bên bến lở
Liên Hương - Lê Phú Hải
CÒN
Khúc hát chiều xưa nợ chữ tình
Mở lòng trông đợi áng thơ xinh
Anh về ấm lại ngày xa vắng
Nắng rọi hồn vui giọt khiết tinh
Dõi mắt nhìn theo hút cuối đường
Chân trời nhàn nhạt phủ màn sương
Nghe thầm gió gọi trong chiều muộn
Chống chếnh lặng thầm sợi nhớ thương
Ngước tận cao xanh để nhủ lòng
Người đi thấu hiểu nỗi chờ mong
Còn nghe sâu thẳm lời em gọi
Ru giấc mộng buồn dõi mắt trong...
LH
Khúc hát chiều xưa nợ chữ tình
Mở lòng trông đợi áng thơ xinh
Anh về ấm lại ngày xa vắng
Nắng rọi hồn vui giọt khiết tinh
Dõi mắt nhìn theo hút cuối đường
Chân trời nhàn nhạt phủ màn sương
Nghe thầm gió gọi trong chiều muộn
Chống chếnh lặng thầm sợi nhớ thương
Ngước tận cao xanh để nhủ lòng
Người đi thấu hiểu nỗi chờ mong
Còn nghe sâu thẳm lời em gọi
Ru giấc mộng buồn dõi mắt trong...
LH
MỘT NGÀY
Sớm lạnh thềm sương gió ơ hờ
Trưa buồn giọt nắng đợi ngẩn ngơ
Chiều thương sắc tím hoàng hôn quạnh
Tối nhớ vườn thơ lẻ bóng chờ
LH
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-07-31 14:58:35Liên Hương>
Trích đoạn: Liên Hương
MỘT NGÀY
Sớm lạnh thềm sương gió ơ hờ
Trưa buồn giọt nắng đợi ngẩn ngơ
Chiều thương sắc tím hoàng hôn quạnh
Tối nhớ vườn thơ lẻ bóng chờ
LH
Phố đông mà vẫn tựa không người
Gió hờ hững lặng khúc ầu ơi
Mình ai lẻ bước trên đường vắng
Buồn bã con tim , héo nụ cười
LH
Cuối trời biền biệt cánh thiên di
Nhớ nhung ngọn gió gọi thầm thì
Phố vắng đường về ai còn đợi
Cỏ mềm níu lại bước người đi
LH
Trích đoạn: Liên Hương
Trích đoạn: Liên Hương
MỘT NGÀY
Sớm lạnh thềm sương gió ơ hờ
Trưa buồn giọt nắng đợi ngẩn ngơ
Chiều thương sắc tím hoàng hôn quạnh
Tối nhớ vườn thơ lẻ bóng chờ
LH
Phố đông mà vẫn tựa không người
Gió hờ hững lặng khúc ầu ơi
Mình ai lẻ bước trên đường vắng
Buồn bã con tim , héo nụ cười
LH
Cuối trời biền biệt cánh thiên di
Nhớ nhung ngọn gió gọi thầm thì
Phố vắng đường về ai còn đợi
Cỏ mềm níu lại bước người đi
LH
Biển lặng cho bờ quá hoang vu
Cát êm sóng bạc giữa mây mù
hoàng hôn tím ngắt chiều phố biển
Chợt thèm đâu đó một khúc ru
LH
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 08.04.2014 09:24:17 bởi Liên Hương>
NỐT LẶNG
Chiều nay nghe sóng vỗ thầm thì
Ngập ngừng sao nỡ bước chân đi
Gió như ai gọi ngày xưa ấy
Mắt buồn giọt mặn bỗng tràn mi
Mấy độ Thu qua rồi... mấy độ?
Người theo thuyền mộng khuât xa người
Dòng sông hờ hững câu bồi lở
Đưa kiếp lục bình tan tác trôi
Đời trôi lặng lẽ cùng năm tháng
Điệu buồn mở cõi đất phương Nam
Nốt lặng đưa người về quá khứ
Mái rạ tình nghèo nhạt khói lam
Biệt cánh thiên di chưa trở lại
Ai còn chờ đợi bến u minh
Thẫn thờ khúc " xự xang xê cống"
Lặng lẽ thu qua ... lặng lẽ tình !
Cuối trời mây xám vương cánh nhạn
Nặng trĩu lối về giọt mưa tuôn
Thẫn thờ ai hát câu lẻ bạn
Để lạnh lòng ai đoản khúc buồn
gió thổi như là câu hờn giận
Giọt sầu nào có dễ gọi tên
Để một mình ta giờ im lặng
Trăm năm đắng nghẹn một nỗi niềm
Giọt trăng lấp loáng sân đầy nước
Người đi giờ biết nhớ hay không
Nhấp chén ly bôi buồn tiễn biệt
Vừa mới hôm nao nguyện chữ đồng
Thôi chả trách chi đời vẫn vậy
Hợp tan - tan hợp lẽ vô thường
Con nước bao giờ yên dòng chảy
Đời sao chung mãi một con đường
Liên Hương
Chiều nay nghe sóng vỗ thầm thì
Ngập ngừng sao nỡ bước chân đi
Gió như ai gọi ngày xưa ấy
Mắt buồn giọt mặn bỗng tràn mi
Mấy độ Thu qua rồi... mấy độ?
Người theo thuyền mộng khuât xa người
Dòng sông hờ hững câu bồi lở
Đưa kiếp lục bình tan tác trôi
Đời trôi lặng lẽ cùng năm tháng
Điệu buồn mở cõi đất phương Nam
Nốt lặng đưa người về quá khứ
Mái rạ tình nghèo nhạt khói lam
Biệt cánh thiên di chưa trở lại
Ai còn chờ đợi bến u minh
Thẫn thờ khúc " xự xang xê cống"
Lặng lẽ thu qua ... lặng lẽ tình !
Cuối trời mây xám vương cánh nhạn
Nặng trĩu lối về giọt mưa tuôn
Thẫn thờ ai hát câu lẻ bạn
Để lạnh lòng ai đoản khúc buồn
gió thổi như là câu hờn giận
Giọt sầu nào có dễ gọi tên
Để một mình ta giờ im lặng
Trăm năm đắng nghẹn một nỗi niềm
Giọt trăng lấp loáng sân đầy nước
Người đi giờ biết nhớ hay không
Nhấp chén ly bôi buồn tiễn biệt
Vừa mới hôm nao nguyện chữ đồng
Thôi chả trách chi đời vẫn vậy
Hợp tan - tan hợp lẽ vô thường
Con nước bao giờ yên dòng chảy
Đời sao chung mãi một con đường
Liên Hương
NHỚ TUỔI HỌC TRÒ
Chiều buông rộn nhịp trống tan trường
Áo trắng như mây tỏa vấn vương
Tóc thề buông xõa bay trong gió
Để lòng ai bỗng chạnh nhớ thương…
Nhớ một thu nào cùng chung bước
Hương Thu theo suốt một đường chiều
Đôi tà áo nhẹ như mây trắng
Để hồn ai đó ngẩn ngơ theo
Biết mãi xa rồi mùa Thu ấy
Lá cũng vàng theo sắc heo may
Sao kỷ niệm xưa còn ở lại
Không tàn theo ngọn gió Thu bay
Ngày xưa giờ đã như nắng xế
Tuổi thơ theo dòng chảy trôi vèo
Người đi... chỉ mình ta đứng lại
Ơ hờ một bóng giữa cô liêu
Không khóc mà bỗng cay khóe mắt
Bồi hồi nhung nhớ tuổi học trò
Cúi nhặt chùm hoa vương kỷ niệm
Mưa chiều chợt ướt cả ý thơ…
Liên Hương
Chiều buông rộn nhịp trống tan trường
Áo trắng như mây tỏa vấn vương
Tóc thề buông xõa bay trong gió
Để lòng ai bỗng chạnh nhớ thương…
Nhớ một thu nào cùng chung bước
Hương Thu theo suốt một đường chiều
Đôi tà áo nhẹ như mây trắng
Để hồn ai đó ngẩn ngơ theo
Biết mãi xa rồi mùa Thu ấy
Lá cũng vàng theo sắc heo may
Sao kỷ niệm xưa còn ở lại
Không tàn theo ngọn gió Thu bay
Ngày xưa giờ đã như nắng xế
Tuổi thơ theo dòng chảy trôi vèo
Người đi... chỉ mình ta đứng lại
Ơ hờ một bóng giữa cô liêu
Không khóc mà bỗng cay khóe mắt
Bồi hồi nhung nhớ tuổi học trò
Cúi nhặt chùm hoa vương kỷ niệm
Mưa chiều chợt ướt cả ý thơ…
Liên Hương
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 11.04.2014 09:31:56 bởi Liên Hương>
MỘT NGÀY BUỒN TÊNH
Thêm một ngày buồn tênh
Đồng hồ buông nhịp gõ
Chiều nghiêng dần phố nhỏ
Nghe mùa hè gọi tên
Tình nhỏ làm sao quên
Ta nhặt về tia nắng
Sưởi chút đời trống vắng
An ủi ta... nỗi niềm
Ta tìm trong mắt đêm
Ô cửa nào thắp lửa
Phố thơm mùi hoa sữa
Nghe lời thương vọng về
Phố dài tiếng gió đi
Phải tiếng ngày xưa vọng
Có ai mà đứng ngóng
Phượng đỏ chiều mênh mang
Gió ơi đừng thở than
Để thêm dài nỗi nhớ
Ta ơi đừng trăn trở
Để lòng vương nhịp sầu
Dõi theo một bóng câu
bay trong chiều bé bỏng
Hương thầm vương áo mỏng
Ta bâng quơ gọi người…
Liên Hương
Thêm một ngày buồn tênh
Đồng hồ buông nhịp gõ
Chiều nghiêng dần phố nhỏ
Nghe mùa hè gọi tên
Tình nhỏ làm sao quên
Ta nhặt về tia nắng
Sưởi chút đời trống vắng
An ủi ta... nỗi niềm
Ta tìm trong mắt đêm
Ô cửa nào thắp lửa
Phố thơm mùi hoa sữa
Nghe lời thương vọng về
Phố dài tiếng gió đi
Phải tiếng ngày xưa vọng
Có ai mà đứng ngóng
Phượng đỏ chiều mênh mang
Gió ơi đừng thở than
Để thêm dài nỗi nhớ
Ta ơi đừng trăn trở
Để lòng vương nhịp sầu
Dõi theo một bóng câu
bay trong chiều bé bỏng
Hương thầm vương áo mỏng
Ta bâng quơ gọi người…
Liên Hương

TRUYỀN THUYẾT VỀ CON TẮC KÈ
Từ tiền kiếp con tắc kè bé nhỏ
con thần mưa - là công chúa Cầu vồng
Trốn vua cha dạo trần gian - xuống chợ
Gặp chàng trai - công chúa quyết theo chồng
Và như thế khiến vua cha nổi giận
Sai thiên binh đày công chúa xuống trần
Hoá tắc kè ngày thay màu mấy bận
Để biết đời chỉ một cuộc phù vân
Con tắc kè vụng tu trong tiền kiếp
Bỗng một ngày gặp tráng sỹ đi tu
Mây ngũ sắc làm câu kinh bay hết
Đường Tây thiên bỗng hóa chốn xa mù
Con tắc kè muốn nói lời tạ lỗi
Bởi trót mong manh hư ảo sắc màu
Nào biết được vô tình gây nên tội
Làm tim người tráng sỹ phải đớn đau
Con tắc kè tự đọa đày mưa nắng
Uống cô đơn nơi bóng tối hoang buồn
Kêu thổn thức trong canh dài đêm trắng
Mãi nhốt mình trong nỗi nhớ đêm suông
Liên Hương
SÓNG & GIÓ
Cơn gió mềm không níu được hoàng hôn
Chân trời nhạt ánh nắng về sau núi
Em đứng lặng chiều nay nghe biển gọi
Sóng ầm ào hay anh gọi tên em
Gió ru hiền sao sóng cứ rối lên
Muôn lớp cuộn như muôn ngàn nhịp thở
Hay biển mãi dấu vào lòng nỗi nhớ
Để sóng trào ôm nhẹ phía bờ xa
Gió có còn mang vị mặn ngày qua
Mà hương yêu lùa tóc em bối rối
Cuối trời kia ngôi sao nào le lói
Nỗi nhớ nào làm sóng cũng ngả nghiêng
Gió thì thầm nhắc nhở nỗi niềm riêng
Con sóng vỗ mãi điệu buồn xa vắng
Và đêm nay biển cùng em thức trắng
Nghe gió về gọi con sóng xôn xao
Liên Hương
Cơn gió mềm không níu được hoàng hôn
Chân trời nhạt ánh nắng về sau núi
Em đứng lặng chiều nay nghe biển gọi
Sóng ầm ào hay anh gọi tên em
Gió ru hiền sao sóng cứ rối lên
Muôn lớp cuộn như muôn ngàn nhịp thở
Hay biển mãi dấu vào lòng nỗi nhớ
Để sóng trào ôm nhẹ phía bờ xa
Gió có còn mang vị mặn ngày qua
Mà hương yêu lùa tóc em bối rối
Cuối trời kia ngôi sao nào le lói
Nỗi nhớ nào làm sóng cũng ngả nghiêng
Gió thì thầm nhắc nhở nỗi niềm riêng
Con sóng vỗ mãi điệu buồn xa vắng
Và đêm nay biển cùng em thức trắng
Nghe gió về gọi con sóng xôn xao
Liên Hương

ƯỚC
Chả ước là mùa Thu
Cho vàng thêm sắc lá
Tia nắng mải trốn tìm
Cơn mưa thành xa lạ
Không mong là mùa hạ
Nắng rám cả hàng cây
Tiếng ve kêu dóng dả
Giục đêm ngắn hơn ngày
Cũng không là đông nhé
Gió mùa thổi từng cơn
Xui lá thầm rụng hết
Để nỗi buồn sâu hơn
Chỉ xin là mùa xuân
Vạn vật bừng nhịp thở
Nhựa sống lên xanh chồi
Và nụ tình yêu nở….
Liên Hương
Trích đoạn: Nguyễn Văn Thái 1949
Lại những ngày tím lặng hoàng hôn
Vắng bóng người biển dài rộng thế
Biển khóc ư... mà hoen mắt lệ
Thấm trên môi vị muối ngàn đời...
Liên Hương
Trời mây xám, biển nhuộm ngậm ngùi
Gió bâng quơ tìm con sóng lặng
Thuyền ngủ bãi, dải bờ hiu quạnh
Giấc mung lung...khát giọt nắng trời
...
NguyễnVănThái
(nhớ muội huynh lại về thăm!)
Cát hoang vu không dấu chân người
Cánh buồm xa chưa về biển vắng
Ghềnh đá thao thức hoài đêm trắng
Nghe sóng ru tình khúc không lời
Liên Hương
Hôm nay muội mới trả lời huynh được nè. Mong huynh không giận muội nha
Cát hoang vu không dấu chân người
Cánh buồm xa chưa về biển vắng
Ghềnh đá thao thức hoài đêm trắng
Nghe sóng ru tình khúc không lời
Liên Hương
Tim đã nghe rộn rã trùng khơi
Hải âu bay rợp trời, sóng hát
Nắng vàng khoe, mênh mông biển biếc
Phía chân trời thấp thoáng buồm thơ
NguyễnVanThai
Trích đoạn: Nguyễn Văn Thái 1949
Cát hoang vu không dấu chân người
Cánh buồm xa chưa về biển vắng
Ghềnh đá thao thức hoài đêm trắng
Nghe sóng ru tình khúc không lời
Liên Hương
Tim đã nghe rộn rã trùng khơi
Hải âu bay rợp trời, sóng hát
Nắng vàng khoe, mênh mông biển biếc
Phía chân trời thấp thoáng buồm thơ
NguyễnVanThai
Dấu chân mềm trên cát ngẩn ngơ
Hàng dương nghiêng một chiều gió lộng
Sóng cồn cào hay lòng biển động
Nắng vàng rơi rực phía chân trời
LH
Dấu chân mềm trên cát ngẩn ngơ
Hàng dương nghiêng một chiều gió lộng
Sóng cồn cào hay lòng biển động
Nắng vàng rơi rực phía chân trời
LH
Bản tình ca của biển muôn đời
Sóng nối sóng vỗ về bờ trắng
Biển ru tìm dấu thon xa vắng
Sóng - vô - tình giấu nốt nhạc yêu
Nguyễn Văn Thái
Trích đoạn: Nguyễn Văn Thái 1949
Dấu chân mềm trên cát ngẩn ngơ
Hàng dương nghiêng một chiều gió lộng
Sóng cồn cào hay lòng biển động
Nắng vàng rơi rực phía chân trời
LH
Bản tình ca của biển muôn đời
Sóng nối sóng vỗ về bờ trắng
Biển ru tìm dấu thon xa vắng
Sóng - vô - tình giấu nốt nhạc yêu
Nguyễn Văn Thái
Biển ru gì mãi khúc cô liêu
Cánh hải âu trong chiều ngơ ngác
Hàng dương nghiêng soi mình trên cát
Bờ hoang vu đợi bóng thuyền về
LH
Trích đoạn: Liên Hương
Trích đoạn: Nguyễn Văn Thái 1949
Dấu chân mềm trên cát ngẩn ngơ
Hàng dương nghiêng một chiều gió lộng
Sóng cồn cào hay lòng biển động
Nắng vàng rơi rực phía chân trời
LH
Bản tình ca của biển muôn đời
Sóng nối sóng vỗ về bờ trắng
Biển ru tìm dấu thon xa vắng
Sóng - vô - tình giấu nốt nhạc yêu
Nguyễn Văn Thái
Biển ru gì mãi khúc cô liêu
Cánh hải âu trong chiều ngơ ngác
Hàng dương nghiêng soi mình trên cát
Bờ hoang vu đợi bóng thuyền về
LH
Nắng tình quê bối rối cơn mê
Lòng đại dương mang điều sâu kín
Neo con thuyền lênh đênh mặt biển
Giữa hoang liêu đâu biết bến mơ!
Nguyễn Văn Thái
Trích đoạn: Nguyễn Văn Thái 1949
Trích đoạn: Liên Hương
Trích đoạn: Nguyễn Văn Thái 1949
Dấu chân mềm trên cát ngẩn ngơ
Hàng dương nghiêng một chiều gió lộng
Sóng cồn cào hay lòng biển động
Nắng vàng rơi rực phía chân trời
LH
Bản tình ca của biển muôn đời
Sóng nối sóng vỗ về bờ trắng
Biển ru tìm dấu thon xa vắng
Sóng - vô - tình giấu nốt nhạc yêu
Nguyễn Văn Thái
Biển ru gì mãi khúc cô liêu
Cánh hải âu trong chiều ngơ ngác
Hàng dương nghiêng soi mình trên cát
Bờ hoang vu đợi bóng thuyền về
LH
Nắng tình quê bối rối cơn mê
Lòng đại dương mang điều sâu kín
Neo con thuyền lênh đênh mặt biển
Giữa hoang liêu đâu biết bến mơ!
Nguyễn Văn Thái
Gió vẫn cồn cho sóng bạc phơ
Dạt dào ru nỗi niềm biển mặn
Bờ thao thức ngàn đời đêm trắng
Nghe đại dương vọng tiếng thì thầm
LH