📢 Hướng dẫn đăng bài viết Xem chi tiết »
📢 Diễn đàn Việt Nam Thư Quán đã hoạt động trở lại! Xem chi tiết »

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

LỜI YÊU

3.725 trả lời, 422.152 lượt xem — Trang 58 / 125
Trích đoạn: Liên Hương

Trích đoạn: Nguyễn Văn Thái 1949

Trích đoạn: Liên Hương

Trích đoạn: Nguyễn Văn Thái 1949

Dấu chân mềm trên cát ngẩn ngơ
Hàng dương nghiêng một chiều gió lộng
Sóng cồn cào hay lòng biển động
Nắng vàng rơi rực phía chân trời

LH


Bản tình ca của biển muôn đời
Sóng nối sóng vỗ về bờ trắng
Biển ru tìm dấu thon xa vắng
Sóng - vô - tình giấu nốt nhạc yêu


Nguyễn Văn Thái


Biển ru gì mãi khúc cô liêu
Cánh hải âu trong chiều ngơ ngác
Hàng dương nghiêng soi mình trên cát
Bờ hoang vu đợi bóng thuyền về

LH



Nắng tình quê bối rối cơn mê
Lòng đại dương mang điều sâu kín
Neo con thuyền lênh đênh mặt biển
Giữa hoang liêu đâu biết bến mơ!

Nguyễn Văn Thái
                     


Gió vẫn cồn cho sóng bạc phơ
Dạt dào ru nỗi niềm biển mặn
Bờ thao thức ngàn đời đêm trắng
Nghe đại dương vọng tiếng thì thầm

LH



Thuở hồng hoang biển đã nặng lòng
Ru bờ yêu vĩnh hằng lời sóng
Vũ khúc tình dòng triều quyến kuyến
Vọng trăng ươm khao khát đầy vơi

Nguyễn Văn Thái



Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: Nguyễn Văn Thái 1949

Trích đoạn: Liên Hương

Trích đoạn: Nguyễn Văn Thái 1949

Trích đoạn: Liên Hương

Trích đoạn: Nguyễn Văn Thái 1949

Dấu chân mềm trên cát ngẩn ngơ
Hàng dương nghiêng một chiều gió lộng
Sóng cồn cào hay lòng biển động
Nắng vàng rơi rực phía chân trời

LH


Bản tình ca của biển muôn đời
Sóng nối sóng vỗ về bờ trắng
Biển ru tìm dấu thon xa vắng
Sóng - vô - tình giấu nốt nhạc yêu


Nguyễn Văn Thái


Biển ru gì mãi khúc cô liêu
Cánh hải âu trong chiều ngơ ngác
Hàng dương nghiêng soi mình trên cát
Bờ hoang vu đợi bóng thuyền về

LH



Nắng tình quê bối rối cơn mê
Lòng đại dương mang điều sâu kín
Neo con thuyền lênh đênh mặt biển
Giữa hoang liêu đâu biết bến mơ!

Nguyễn Văn Thái
                    


Gió vẫn cồn cho sóng bạc phơ
Dạt dào ru nỗi niềm biển mặn
Bờ thao thức ngàn đời đêm trắng
Nghe đại dương vọng tiếng thì thầm

LH



Thuở hồng hoang biển đã nặng lòng
Ru bờ yêu vĩnh hằng lời sóng
Vũ khúc tình dòng triều quyến luyến
Vọng trăng ươm khao khát đầy vơi

Nguyễn Văn Thái


Dấu nỗi lòng sâu thẳm trùng khơi
Mấy ai hiểu âm thầm biển khát
khúc thụy du hóa thành nốt nhạc
Biển xôn xao nhịp đập vĩnh hằng

LH
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Liên Hương

Trích đoạn: Nguyễn Văn Thái 1949

Trích đoạn: Liên Hương

Trích đoạn: Nguyễn Văn Thái 1949

Trích đoạn: Liên Hương

Trích đoạn: Nguyễn Văn Thái 1949

Dấu chân mềm trên cát ngẩn ngơ
Hàng dương nghiêng một chiều gió lộng
Sóng cồn cào hay lòng biển động
Nắng vàng rơi rực phía chân trời

LH


Bản tình ca của biển muôn đời
Sóng nối sóng vỗ về bờ trắng
Biển ru tìm dấu thon xa vắng
Sóng - vô - tình giấu nốt nhạc yêu


Nguyễn Văn Thái


Biển ru gì mãi khúc cô liêu
Cánh hải âu trong chiều ngơ ngác
Hàng dương nghiêng soi mình trên cát
Bờ hoang vu đợi bóng thuyền về

LH



Nắng tình quê bối rối cơn mê
Lòng đại dương mang điều sâu kín
Neo con thuyền lênh đênh mặt biển
Giữa hoang liêu đâu biết bến mơ!

Nguyễn Văn Thái
                    


Gió vẫn cồn cho sóng bạc phơ
Dạt dào ru nỗi niềm biển mặn
Bờ thao thức ngàn đời đêm trắng
Nghe đại dương vọng tiếng thì thầm

LH



Thuở hồng hoang biển đã nặng lòng
Ru bờ yêu vĩnh hằng lời sóng
Vũ khúc tình dòng triều quyến luyến
Vọng trăng ươm khao khát đầy vơi

Nguyễn Văn Thái


Dấu nỗi lòng sâu thẳm trùng khơi
Mấy ai hiểu âm thầm biển khát
khúc thụy du hóa thành nốt nhạc
Biển xôn xao nhịp đập vĩnh hằng

LH
Gió mới hiểu nỗi khát âm thầm
Thương nhớ nhuộm bạc đầu sóng biếc
Biển gửi gió độ nồng mặn khiết
Dẫu về đâu cũng một màu xanh
 
Nguyễn Văn Thái



Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-08-01 10:20:40Liên Hương>
Trích đoạn: Nguyễn Văn Thái 1949

Trích đoạn: Liên Hương

Trích đoạn: Nguyễn Văn Thái 1949

Trích đoạn: Liên Hương

Trích đoạn: Nguyễn Văn Thái 1949

Trích đoạn: Liên Hương

Trích đoạn: Nguyễn Văn Thái 1949

Dấu chân mềm trên cát ngẩn ngơ
Hàng dương nghiêng một chiều gió lộng
Sóng cồn cào hay lòng biển động
Nắng vàng rơi rực phía chân trời

LH


Bản tình ca của biển muôn đời
Sóng nối sóng vỗ về bờ trắng
Biển ru tìm dấu thon xa vắng
Sóng - vô - tình giấu nốt nhạc yêu


Nguyễn Văn Thái


Biển ru gì mãi khúc cô liêu
Cánh hải âu trong chiều ngơ ngác
Hàng dương nghiêng soi mình trên cát
Bờ hoang vu đợi bóng thuyền về

LH



Nắng tình quê bối rối cơn mê
Lòng đại dương mang điều sâu kín
Neo con thuyền lênh đênh mặt biển
Giữa hoang liêu đâu biết bến mơ!

Nguyễn Văn Thái
                   


Gió vẫn cồn cho sóng bạc phơ
Dạt dào ru nỗi niềm biển mặn
Bờ thao thức ngàn đời đêm trắng
Nghe đại dương vọng tiếng thì thầm

LH



Thuở hồng hoang biển đã nặng lòng
Ru bờ yêu vĩnh hằng lời sóng
Vũ khúc tình dòng triều quyến luyến
Vọng trăng ươm khao khát đầy vơi

Nguyễn Văn Thái


Dấu nỗi lòng sâu thẳm trùng khơi
Mấy ai hiểu âm thầm biển khát
khúc thụy du hóa thành nốt nhạc
Biển xôn xao nhịp đập vĩnh hằng

LH
Gió mới hiểu nỗi khát âm thầm
Thương nhớ nhuộm bạc đầu sóng biếc
Biển gửi gió độ nồng mặn khiết
Dẫu về đâu cũng một màu xanh
 
Nguyễn Văn Thái


Mãi về đâu ngọn sóng mong manh
Để con thuyền nhỏ nhoi trước biển
Đâu phải chiều mà buồn đến tím
Sóng đại dương hay sóng trong lòng

LH
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Liên Hương

Trích đoạn: Nguyễn Văn Thái 1949

Trích đoạn: Liên Hương

Trích đoạn: Nguyễn Văn Thái 1949

Trích đoạn: Liên Hương

Trích đoạn: Nguyễn Văn Thái 1949

Trích đoạn: Liên Hương

Trích đoạn: Nguyễn Văn Thái 1949

Dấu chân mềm trên cát ngẩn ngơ
Hàng dương nghiêng một chiều gió lộng
Sóng cồn cào hay lòng biển động
Nắng vàng rơi rực phía chân trời

LH


Bản tình ca của biển muôn đời
Sóng nối sóng vỗ về bờ trắng
Biển ru tìm dấu thon xa vắng
Sóng - vô - tình giấu nốt nhạc yêu


Nguyễn Văn Thái


Biển ru gì mãi khúc cô liêu
Cánh hải âu trong chiều ngơ ngác
Hàng dương nghiêng soi mình trên cát
Bờ hoang vu đợi bóng thuyền về

LH



Nắng tình quê bối rối cơn mê
Lòng đại dương mang điều sâu kín
Neo con thuyền lênh đênh mặt biển
Giữa hoang liêu đâu biết bến mơ!

Nguyễn Văn Thái
                   


Gió vẫn cồn cho sóng bạc phơ
Dạt dào ru nỗi niềm biển mặn
Bờ thao thức ngàn đời đêm trắng
Nghe đại dương vọng tiếng thì thầm

LH



Thuở hồng hoang biển đã nặng lòng
Ru bờ yêu vĩnh hằng lời sóng
Vũ khúc tình dòng triều quyến luyến
Vọng trăng ươm khao khát đầy vơi

Nguyễn Văn Thái


Dấu nỗi lòng sâu thẳm trùng khơi
Mấy ai hiểu âm thầm biển khát
khúc thụy du hóa thành nốt nhạc
Biển xôn xao nhịp đập vĩnh hằng

LH
Gió mới hiểu nỗi khát âm thầm
Thương nhớ nhuộm bạc đầu sóng biếc
Biển gửi gió độ nồng mặn khiết
Dẫu về đâu cũng một màu xanh
 
Nguyễn Văn Thái


Mãi về đâu ngọn sóng mong manh
Để con thuyền nhỏ nhoi trước biển
Đâu phải chiều mà buồn đến tím
Sóng đại dương hay sóng trong lòng

LH

Sóng mong manh cuộn đến vô cùng
Láy mạn thuyền tình ca trọn kiếp
Hồn dập dờn theo làn sóng biếc
Triền miên không biết sắc thời gian


Nguyễn Văn Thái




Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: Nguyễn Văn Thái 1949

Trích đoạn: Liên Hương

Trích đoạn: Nguyễn Văn Thái 1949

Trích đoạn: Liên Hương

Trích đoạn: Nguyễn Văn Thái 1949

Trích đoạn: Liên Hương

Trích đoạn: Nguyễn Văn Thái 1949

Trích đoạn: Liên Hương

Trích đoạn: Nguyễn Văn Thái 1949

Dấu chân mềm trên cát ngẩn ngơ
Hàng dương nghiêng một chiều gió lộng
Sóng cồn cào hay lòng biển động
Nắng vàng rơi rực phía chân trời

LH


Bản tình ca của biển muôn đời
Sóng nối sóng vỗ về bờ trắng
Biển ru tìm dấu thon xa vắng
Sóng - vô - tình giấu nốt nhạc yêu


Nguyễn Văn Thái


Biển ru gì mãi khúc cô liêu
Cánh hải âu trong chiều ngơ ngác
Hàng dương nghiêng soi mình trên cát
Bờ hoang vu đợi bóng thuyền về

LH



Nắng tình quê bối rối cơn mê
Lòng đại dương mang điều sâu kín
Neo con thuyền lênh đênh mặt biển
Giữa hoang liêu đâu biết bến mơ!

Nguyễn Văn Thái
                  


Gió vẫn cồn cho sóng bạc phơ
Dạt dào ru nỗi niềm biển mặn
Bờ thao thức ngàn đời đêm trắng
Nghe đại dương vọng tiếng thì thầm

LH



Thuở hồng hoang biển đã nặng lòng
Ru bờ yêu vĩnh hằng lời sóng
Vũ khúc tình dòng triều quyến luyến
Vọng trăng ươm khao khát đầy vơi

Nguyễn Văn Thái


Dấu nỗi lòng sâu thẳm trùng khơi
Mấy ai hiểu âm thầm biển khát
khúc thụy du hóa thành nốt nhạc
Biển xôn xao nhịp đập vĩnh hằng

LH
Gió mới hiểu nỗi khát âm thầm
Thương nhớ nhuộm bạc đầu sóng biếc
Biển gửi gió độ nồng mặn khiết
Dẫu về đâu cũng một màu xanh
 
Nguyễn Văn Thái


Mãi về đâu ngọn sóng mong manh
Để con thuyền nhỏ nhoi trước biển
Đâu phải chiều mà buồn đến tím
Sóng đại dương hay sóng trong lòng

LH

Sóng mong manh cuộn đến vô cùng
Láy mạn thuyền tình ca trọn kiếp
Hồn dập dờn theo làn sóng biếc
Triền miên không biết sắc thời gian


Nguyễn Văn Thái


Đưa thuyền thơ chảy đến miên man
Giữa đất trời bao la tình biển
Ánh tà dương buông hoàng hôn tím
Gió ngẩn ngơ ru sóng rì rào

LH
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Liên Hương

Trích đoạn: Nguyễn Văn Thái 1949

Trích đoạn: Liên Hương

Trích đoạn: Nguyễn Văn Thái 1949

Trích đoạn: Liên Hương

Trích đoạn: Nguyễn Văn Thái 1949

Trích đoạn: Liên Hương

Trích đoạn: Nguyễn Văn Thái 1949

Trích đoạn: Liên Hương

Trích đoạn: Nguyễn Văn Thái 1949

Dấu chân mềm trên cát ngẩn ngơ
Hàng dương nghiêng một chiều gió lộng
Sóng cồn cào hay lòng biển động
Nắng vàng rơi rực phía chân trời

LH


Bản tình ca của biển muôn đời
Sóng nối sóng vỗ về bờ trắng
Biển ru tìm dấu thon xa vắng
Sóng - vô - tình giấu nốt nhạc yêu


Nguyễn Văn Thái


Biển ru gì mãi khúc cô liêu
Cánh hải âu trong chiều ngơ ngác
Hàng dương nghiêng soi mình trên cát
Bờ hoang vu đợi bóng thuyền về

LH



Nắng tình quê bối rối cơn mê
Lòng đại dương mang điều sâu kín
Neo con thuyền lênh đênh mặt biển
Giữa hoang liêu đâu biết bến mơ!

Nguyễn Văn Thái
                  


Gió vẫn cồn cho sóng bạc phơ
Dạt dào ru nỗi niềm biển mặn
Bờ thao thức ngàn đời đêm trắng
Nghe đại dương vọng tiếng thì thầm

LH



Thuở hồng hoang biển đã nặng lòng
Ru bờ yêu vĩnh hằng lời sóng
Vũ khúc tình dòng triều quyến luyến
Vọng trăng ươm khao khát đầy vơi

Nguyễn Văn Thái


Dấu nỗi lòng sâu thẳm trùng khơi
Mấy ai hiểu âm thầm biển khát
khúc thụy du hóa thành nốt nhạc
Biển xôn xao nhịp đập vĩnh hằng

LH
Gió mới hiểu nỗi khát âm thầm
Thương nhớ nhuộm bạc đầu sóng biếc
Biển gửi gió độ nồng mặn khiết
Dẫu về đâu cũng một màu xanh
 
Nguyễn Văn Thái


Mãi về đâu ngọn sóng mong manh
Để con thuyền nhỏ nhoi trước biển
Đâu phải chiều mà buồn đến tím
Sóng đại dương hay sóng trong lòng

LH

Sóng mong manh cuộn đến vô cùng
Láy mạn thuyền tình ca trọn kiếp
Hồn dập dờn theo làn sóng biếc
Triền miên không biết sắc thời gian


Nguyễn Văn Thái


Đưa thuyền thơ chảy đến miên man
Giữa đất trời bao la tình biển
Ánh tà dương buông hoàng hôn tím
Gió ngẩn ngơ ru sóng rì rào

LH


Gió thủy chung lòng biển xôn xao
Hàng dương xanh véo von tình sóng
Nắng vàng hươm trời xanh lồng lộng
Biển bờ thơ dưới ánh hoàng hôn


Nguyễn Văn Thái



Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: Nguyễn Văn Thái 1949

Trích đoạn: Liên Hương

Trích đoạn: Nguyễn Văn Thái 1949

Trích đoạn: Liên Hương

Trích đoạn: Nguyễn Văn Thái 1949

Trích đoạn: Liên Hương

Trích đoạn: Nguyễn Văn Thái 1949

Trích đoạn: Liên Hương

Trích đoạn: Nguyễn Văn Thái 1949

Trích đoạn: Liên Hương

Trích đoạn: Nguyễn Văn Thái 1949

Dấu chân mềm trên cát ngẩn ngơ
Hàng dương nghiêng một chiều gió lộng
Sóng cồn cào hay lòng biển động
Nắng vàng rơi rực phía chân trời

LH


Bản tình ca của biển muôn đời
Sóng nối sóng vỗ về bờ trắng
Biển ru tìm dấu thon xa vắng
Sóng - vô - tình giấu nốt nhạc yêu


Nguyễn Văn Thái


Biển ru gì mãi khúc cô liêu
Cánh hải âu trong chiều ngơ ngác
Hàng dương nghiêng soi mình trên cát
Bờ hoang vu đợi bóng thuyền về

LH



Nắng tình quê bối rối cơn mê
Lòng đại dương mang điều sâu kín
Neo con thuyền lênh đênh mặt biển
Giữa hoang liêu đâu biết bến mơ!

Nguyễn Văn Thái
                 


Gió vẫn cồn cho sóng bạc phơ
Dạt dào ru nỗi niềm biển mặn
Bờ thao thức ngàn đời đêm trắng
Nghe đại dương vọng tiếng thì thầm

LH



Thuở hồng hoang biển đã nặng lòng
Ru bờ yêu vĩnh hằng lời sóng
Vũ khúc tình dòng triều quyến luyến
Vọng trăng ươm khao khát đầy vơi

Nguyễn Văn Thái


Dấu nỗi lòng sâu thẳm trùng khơi
Mấy ai hiểu âm thầm biển khát
khúc thụy du hóa thành nốt nhạc
Biển xôn xao nhịp đập vĩnh hằng

LH
Gió mới hiểu nỗi khát âm thầm
Thương nhớ nhuộm bạc đầu sóng biếc
Biển gửi gió độ nồng mặn khiết
Dẫu về đâu cũng một màu xanh
 
Nguyễn Văn Thái


Mãi về đâu ngọn sóng mong manh
Để con thuyền nhỏ nhoi trước biển
Đâu phải chiều mà buồn đến tím
Sóng đại dương hay sóng trong lòng

LH

Sóng mong manh cuộn đến vô cùng
Láy mạn thuyền tình ca trọn kiếp
Hồn dập dờn theo làn sóng biếc
Triền miên không biết sắc thời gian


Nguyễn Văn Thái


Đưa thuyền thơ chảy đến miên man
Giữa đất trời bao la tình biển
Ánh tà dương buông hoàng hôn tím
Gió ngẩn ngơ ru sóng rì rào

LH


Gió thủy chung lòng biển xôn xao
Hàng dương xanh véo von tình sóng
Nắng vàng hươm trời xanh lồng lộng
Biển bờ thơ dưới ánh hoàng hôn


Nguyễn Văn Thái


sẽ về đâu ơi nhịp sóng dồn
Lòng biển rộng có bao giờ lặng
Dấu yêu thương ngàn đời thức trắng
Ấp ôm bờ tha thiết lời ru

LH


Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Liên Hương

Trích đoạn: Nguyễn Văn Thái 1949

Trích đoạn: Liên Hương

Trích đoạn: Nguyễn Văn Thái 1949

Trích đoạn: Liên Hương

Trích đoạn: Nguyễn Văn Thái 1949

Trích đoạn: Liên Hương

Trích đoạn: Nguyễn Văn Thái 1949

Trích đoạn: Liên Hương

Trích đoạn: Nguyễn Văn Thái 1949

Trích đoạn: Liên Hương

Trích đoạn: Nguyễn Văn Thái 1949

Dấu chân mềm trên cát ngẩn ngơ
Hàng dương nghiêng một chiều gió lộng
Sóng cồn cào hay lòng biển động
Nắng vàng rơi rực phía chân trời

LH


Bản tình ca của biển muôn đời
Sóng nối sóng vỗ về bờ trắng
Biển ru tìm dấu thon xa vắng
Sóng - vô - tình giấu nốt nhạc yêu


Nguyễn Văn Thái


Biển ru gì mãi khúc cô liêu
Cánh hải âu trong chiều ngơ ngác
Hàng dương nghiêng soi mình trên cát
Bờ hoang vu đợi bóng thuyền về

LH



Nắng tình quê bối rối cơn mê
Lòng đại dương mang điều sâu kín
Neo con thuyền lênh đênh mặt biển
Giữa hoang liêu đâu biết bến mơ!

Nguyễn Văn Thái
                 


Gió vẫn cồn cho sóng bạc phơ
Dạt dào ru nỗi niềm biển mặn
Bờ thao thức ngàn đời đêm trắng
Nghe đại dương vọng tiếng thì thầm

LH



Thuở hồng hoang biển đã nặng lòng
Ru bờ yêu vĩnh hằng lời sóng
Vũ khúc tình dòng triều quyến luyến
Vọng trăng ươm khao khát đầy vơi

Nguyễn Văn Thái


Dấu nỗi lòng sâu thẳm trùng khơi
Mấy ai hiểu âm thầm biển khát
khúc thụy du hóa thành nốt nhạc
Biển xôn xao nhịp đập vĩnh hằng

LH
Gió mới hiểu nỗi khát âm thầm
Thương nhớ nhuộm bạc đầu sóng biếc
Biển gửi gió độ nồng mặn khiết
Dẫu về đâu cũng một màu xanh
 
Nguyễn Văn Thái


Mãi về đâu ngọn sóng mong manh
Để con thuyền nhỏ nhoi trước biển
Đâu phải chiều mà buồn đến tím
Sóng đại dương hay sóng trong lòng

LH

Sóng mong manh cuộn đến vô cùng
Láy mạn thuyền tình ca trọn kiếp
Hồn dập dờn theo làn sóng biếc
Triền miên không biết sắc thời gian


Nguyễn Văn Thái


Đưa thuyền thơ chảy đến miên man
Giữa đất trời bao la tình biển
Ánh tà dương buông hoàng hôn tím
Gió ngẩn ngơ ru sóng rì rào

LH


Gió thủy chung lòng biển xôn xao
Hàng dương xanh véo von tình sóng
Nắng vàng hươm trời xanh lồng lộng
Biển bờ thơ dưới ánh hoàng hôn


Nguyễn Văn Thái


sẽ về đâu ơi nhịp sóng dồn
Lòng biển rộng có bao giờ lặng
Dấu yêu thương ngàn đời thức trắng
Ấp ôm bờ tha thiết lời ru

LH



Bờ dửng dưng, say mộng hoang vu
Sóng vọng bờ ngày đêm da diết
Đến tận cùng… ôm bờ sóng chết
Để ngàn đời biển hát tình ca


Nguyễn Văn Thái




Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-08-06 18:14:41diên vỹ>
LỜI BIỂN 


Biển lặng cho bờ quá hoang vu
Cát êm sóng bạc giữa mây mù
Hoàng hôn tím ngắt chiều phố biển
Chợt thèm đâu đó một khúc ru 

Cánh hải âu về mang nhớ theo
Hàng phi lao cũ gió vẫn reo
Chỉ có người xưa là khuất bóng
Ngập ngừng cỏ chạy lối gieo neo 

Người xưa mấy độ vẫn đi tìm
Cuối trời xa lắc mỏi cánh chim
Mênh mông biển sóng chiều lặng lặng
Chỉ bóng tà dương ánh khuất chìm 

Muôn đời sóng vỗ bãi bờ xa
Biển dẫu mênh mông thiếu mái nhà
Nên vẫn khát khao về bến cũ
Để tròn mấy nhịp khúc tình ca 

Bến xưa còn mãi đợi thuyền về
Một đời ngó vọng chốn hoang mê
Lời yêu thành rêu phong tượng đá
Vườn cũ mưa rơi giọt dãi dề

Thôi về khép lại cửa yêu thương

Ru cho nhau ngủ mộng bình thường
Vui vì được sống và nhung nhớ
Giọt nắng lung linh ở cuối đường 
 
Liên Hương - Lê Phú Hải


Đăng nhập để trả lời
0
BỐN MÙA
 
Em đi đâu mùa xuân
Mai vàng rơi lối vắng
Tháng giêng ngày rất ngắn
Đêm biết làm duyên ai
 
Áo xưa đã tàn phai
Bên tình ta lụa mỏng
Mà sao còn động vọng
Tiếng chuông buồn công phu
 
LPH
Đăng nhập để trả lời
0
Hì hì... muội Liên Hương và huynh Thái làm thơ tốn "giấy" quá chừng...
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: hai1957

BỐN MÙA

Em đi đâu mùa xuân
Mai vàng rơi lối vắng
Tháng giêng ngày rất ngắn
Đêm biết làm duyên ai

Áo xưa đã tàn phai
Bên tình ta lụa mỏng
Mà sao còn động vọng
Tiếng chuông buồn công phu

LPH


Giờ chưa phải mùa Thu
Sao giọt ngâu tí tách
Nhắc nỗi buồn áo rách
Để ngác ngơ một người

Buồn vương trên nụ cười
Ngày xưa còn đọng lại
Mùa Thu ơi xa ngái
Còn thoảng hương cốm Vòng

LH


Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: Nguyễn Văn Thái 1949

Trích đoạn: Liên Hương

Trích đoạn: Nguyễn Văn Thái 1949

Trích đoạn: Liên Hương

Trích đoạn: Nguyễn Văn Thái 1949

Trích đoạn: Liên Hương

Trích đoạn: Nguyễn Văn Thái 1949

Trích đoạn: Liên Hương

Trích đoạn: Nguyễn Văn Thái 1949

Trích đoạn: Liên Hương

Trích đoạn: Nguyễn Văn Thái 1949

Trích đoạn: Liên Hương

Trích đoạn: Nguyễn Văn Thái 1949

Dấu chân mềm trên cát ngẩn ngơ
Hàng dương nghiêng một chiều gió lộng
Sóng cồn cào hay lòng biển động
Nắng vàng rơi rực phía chân trời

LH


Bản tình ca của biển muôn đời
Sóng nối sóng vỗ về bờ trắng
Biển ru tìm dấu thon xa vắng
Sóng - vô - tình giấu nốt nhạc yêu


Nguyễn Văn Thái


Biển ru gì mãi khúc cô liêu
Cánh hải âu trong chiều ngơ ngác
Hàng dương nghiêng soi mình trên cát
Bờ hoang vu đợi bóng thuyền về

LH



Nắng tình quê bối rối cơn mê
Lòng đại dương mang điều sâu kín
Neo con thuyền lênh đênh mặt biển
Giữa hoang liêu đâu biết bến mơ!

Nguyễn Văn Thái
                


Gió vẫn cồn cho sóng bạc phơ
Dạt dào ru nỗi niềm biển mặn
Bờ thao thức ngàn đời đêm trắng
Nghe đại dương vọng tiếng thì thầm

LH



Thuở hồng hoang biển đã nặng lòng
Ru bờ yêu vĩnh hằng lời sóng
Vũ khúc tình dòng triều quyến luyến
Vọng trăng ươm khao khát đầy vơi

Nguyễn Văn Thái


Dấu nỗi lòng sâu thẳm trùng khơi
Mấy ai hiểu âm thầm biển khát
khúc thụy du hóa thành nốt nhạc
Biển xôn xao nhịp đập vĩnh hằng

LH
Gió mới hiểu nỗi khát âm thầm
Thương nhớ nhuộm bạc đầu sóng biếc
Biển gửi gió độ nồng mặn khiết
Dẫu về đâu cũng một màu xanh
 
Nguyễn Văn Thái


Mãi về đâu ngọn sóng mong manh
Để con thuyền nhỏ nhoi trước biển
Đâu phải chiều mà buồn đến tím
Sóng đại dương hay sóng trong lòng

LH

Sóng mong manh cuộn đến vô cùng
Láy mạn thuyền tình ca trọn kiếp
Hồn dập dờn theo làn sóng biếc
Triền miên không biết sắc thời gian


Nguyễn Văn Thái


Đưa thuyền thơ chảy đến miên man
Giữa đất trời bao la tình biển
Ánh tà dương buông hoàng hôn tím
Gió ngẩn ngơ ru sóng rì rào

LH


Gió thủy chung lòng biển xôn xao
Hàng dương xanh véo von tình sóng
Nắng vàng hươm trời xanh lồng lộng
Biển bờ thơ dưới ánh hoàng hôn


Nguyễn Văn Thái


sẽ về đâu ơi nhịp sóng dồn
Lòng biển rộng có bao giờ lặng
Dấu yêu thương ngàn đời thức trắng
Ấp ôm bờ tha thiết lời ru

LH



Bờ dửng dưng, say mộng hoang vu
Sóng vọng bờ ngày đêm da diết
Đến tận cùng… ôm bờ sóng chết
Để ngàn đời biển hát tình ca


Nguyễn Văn Thái

hì hì, huynh ơi chắc mình phải kết ở đây thôi, kẻo tốn giấy thật đấy ! [8D][:D][:D]
Đăng nhập để trả lời
0
BỐN MÙA

Em đi đâu mùa xuân
Mai vàng rơi lối vắng
Tháng giêng ngày rất ngắn
Đêm biết làm duyên ai

Áo xưa đã tàn phai
Bên tình ta lụa mỏng
Mà sao còn động vọng
Tiếng chuông buồn công phu

LPH

Giờ chưa phải mùa Thu
Sao giọt ngâu tí tách
Nhắc nỗi buồn áo rách
Để ngác ngơ một người

Buồn vương trên nụ cười
Ngày xưa còn đọng lại
Mùa Thu ơi xa ngái
Còn thoảng hương cốm Vòng

LH

 
Trời đã vào mùa đông
Sao em chưa lấy chồng
Sao em chưa đan áo
Sao em buồn mênh mông
 
Có phải bởi dòng sông
Đi mà không trở lại
Hay vì em con gái
Nhỏ nhắn gót chân son
 
LPH
 
 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-08-04 08:49:29Liên Hương>
Trích đoạn: hai1957

BỐN MÙA

Em đi đâu mùa xuân
Mai vàng rơi lối vắng
Tháng giêng ngày rất ngắn
Đêm biết làm duyên ai

Áo xưa đã tàn phai
Bên tình ta lụa mỏng
Mà sao còn động vọng
Tiếng chuông buồn công phu

LPH

Giờ chưa phải mùa Thu
Sao giọt ngâu tí tách
Nhắc nỗi buồn áo rách
Để ngác ngơ một người

Buồn vương trên nụ cười
Ngày xưa còn đọng lại
Mùa Thu ơi xa ngái
Còn thoảng hương cốm Vòng

LH


Trời đã vào mùa đông
Sao em chưa lấy chồng
Sao em chưa đan áo
Sao em buồn mênh mông

Có phải bởi dòng sông
Đi mà không trở lại
Hay vì em con gái
Nhỏ nhắn gót chân son

LPH






mùa hè hương cỏ non
Ươm màu xanh ruộng mật
ngọn gió chiều phơ phất
Hương thầm ngát đâu đây

Đón mùa hè trong tay
Bỗng ngập ngừng nỗi nhớ
ướp vào trong tập vở
Cả bốn mùa yêu thương

LH
Đăng nhập để trả lời
0
BỐN MÙA


Em đi đâu mùa xuân
Mai vàng rơi lối vắng
Tháng giêng ngày rất ngắn
Đêm biết làm duyên ai

Áo xưa đã tàn phai
Bên tình ta lụa mỏng
Mà sao còn động vọng
Tiếng chuông buồn công phu 

Giờ chưa phải mùa thu
Sao giọt ngâu tí tách
Nhắc nỗi buồn áo rách
Để ngác ngơ một người

Buồn vương trên nụ cười
Ngày xưa còn đọng lại
Mùa thu ơi xa ngái
Còn thoảng hương cốm Vòng

Trời đã vào mùa đông
Sao em chưa lấy chồng
Sao em chưa đan áo
Sao em buồn mênh mông

Có phải bởi dòng sông
Đi mà không trở lại
Hay vì em con gái
Nhỏ nhắn gót chân son 

Mùa hè hương cỏ non
Ươm màu xanh ruộng mật
Ngọn gió chiều phơ phất
Hương thầm ngát đâu đây

Đón mùa hè trong tay
Bỗng ngập ngừng nỗi nhớ
Ướp vào trong tập vở
Cả bốn mùa yêu thương

Liên Hương - Lê Phú Hải

Đăng nhập để trả lời
0
BÉ CON
 
Bé con đi đâu về muộn
Mùa hè nắng tóc đỏ hoe
Bây giờ bé con đã lớn
Ra đường áo mũ nghiêng che
 
Thời gian... em thành thiếu nữ
Ta nhìn sợ thánh thần la
Nhưng mà dù sao đi nữa
Em tôi chân bước lụa là
 
LPH
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: hai1957

BÉ CON

Bé con đi đâu về muộn
Mùa hè nắng tóc đỏ hoe
Bây giờ bé con đã lớn
Ra đường áo mũ nghiêng che

Thời gian... em thành thiếu nữ
Ta nhìn sợ thánh thần la
Nhưng mà dù sao đi nữa
Em tôi chân bước lụa là

LPH


Nhỏng nhảnh đuôi gà tinh nghịch
Bé xưa giờ lớn khôn rồi
Chỉ riêng giọng cười khúc khích
Là còn của bé xưa thôi

Thấm thoắt dòng đời vụt trôi
Tuổi thần tiên bao kỷ niệm
Bỗng một mùa mưa chợt đến
Là khi tình yêu bắt đầu

LH
Đăng nhập để trả lời
0
BÉ CON

Bé con đi đâu về muộn
Mùa hè nắng tóc đỏ hoe
Bây giờ bé con đã lớn
Ra đường áo mũ nghiêng che

Thời gian... em thành thiếu nữ
Ta nhìn sợ thánh thần la
Nhưng mà dù sao đi nữa
Em tôi chân bước lụa là

LPH

Nhỏng nhảnh đuôi gà tinh nghịch
Bé xưa giờ lớn khôn rồi
Chỉ riêng giọng cười khúc khích
Là còn của bé mà thôi

Thấm thoắt dòng đời vụt trôi
Tuổi thần tiên bao kỷ niệm
Bỗng một mùa mưa chợt đến
Là khi tình yêu bắt đầu

LH

 
Là khi bé biết u sầu
Tương tư trên từng lá cỏ
Bé con yêu ai mắt đỏ
Huynh về đừng khóc bé ơi
 
Chỉ là nhắc chuyện xưa thôi
Ai cũng có thời thơ ấu
Bé con ơi ngày yêu dấu
Đã là quá vãng tan theo
 
LPH
 
 
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: hai1957

BÉ CON

Bé con đi đâu về muộn
Mùa hè nắng tóc đỏ hoe
Bây giờ bé con đã lớn
Ra đường áo mũ nghiêng che

Thời gian... em thành thiếu nữ
Ta nhìn sợ thánh thần la
Nhưng mà dù sao đi nữa
Em tôi chân bước lụa là

LPH

Nhỏng nhảnh đuôi gà tinh nghịch
Bé xưa giờ lớn khôn rồi
Chỉ riêng giọng cười khúc khích
Là còn của bé mà thôi

Thấm thoắt dòng đời vụt trôi
Tuổi thần tiên bao kỷ niệm
Bỗng một mùa mưa chợt đến
Là khi tình yêu bắt đầu

LH


Là khi bé biết u sầu
Tương tư trên từng lá cỏ
Bé con yêu ai mắt đỏ
Huynh về đừng khóc bé ơi

Chỉ là nhắc chuyện xưa thôi
Ai cũng có thời thơ ấu
Bé con ơi ngày yêu dấu
Đã là quá vãng tan theo

LPH




Ôi tuổi thần tiên đáng yêu
Làm sao bây giờ tìm lại
Khi thời gian đi qua mãi
Tựa như nước chảy qua cầu

Giá như có phép nhiệm màu
Bé con ngày xưa trở lại
Chỉ xin là mối tình đầu
Đi qua một thời con gái...

LH
Đăng nhập để trả lời
0
TÂM SỰ BÉ CON


Bé con đi đâu về muộn
Mùa hè nắng tóc đỏ hoe
Bây giờ bé con đã lớn
Ra đường áo mũ nghiêng che

Thời gian... em thành thiếu nữ
Ta nhìn sợ thánh thần la
Nhưng mà dù sao đi nữa
Em tôi chân bước lụa là 

Nhỏng nhảnh đuôi gà tinh nghịch
Bé xưa giờ lớn khôn rồi
Chỉ riêng giọng cười khúc khích
Là còn của bé mà thôi

Thấm thoắt dòng đời vụt trôi
Tuổi thần tiên bao kỷ niệm
Bỗng một mùa mưa chợt đến
Là khi tình yêu bắt đầu 

Là khi bé biết u sầu
Tương tư trên từng lá cỏ
Bé con yêu ai mắt đỏ
Huynh về đừng khóc bé ơi

Chỉ là nhắc chuyện xưa thôi
Ai cũng có thời thơ ấu
Bé con ơi ngày yêu dấu
Đã là quá vãng tan theo 

Ôi một tuổi nào đáng yêu
Làm sao bây giờ tìm lại
Thời gian vẫn đi, đi mãi
Tựa như nước chảy qua cầu 

Ước chi có phép nhiệm màu
Bé thơ ngày xưa trở lại
Chỉ xin là mối tình đầu
Đi qua một thời con gái...

Liên Hương - Lê Phú Hải

Đăng nhập để trả lời
0
LÝ DO
 
 
Thư đến chậm bởi vì xe đi lạc
Lối vòng quanh khúc khuỷu bước qua đèo
Em đến chậm vì thuyền tình ngơ ngác
Thương bên bồi, bên lỡ lại gieo neo
 
Tóc mây ngắn vì trót dài nỗi nhớ
Mắt nhìn xanh bởi vướng áng mây hồng
Em giàu có ta bạc đầu trả nợ
Vắng hạ rồi xao xác một mùa đông
 
LPH
 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: hai1957

LÝ DO


Thư đến chậm bởi vì xe đi lạc
Lối vòng quanh khúc khuỷu bước qua đèo
Em đến chậm vì thuyền tình ngơ ngác
Thương bên bồi, bên lở lại gieo neo

Tóc mây ngắn vì trót dài nỗi nhớ
Mắt nhìn xanh bởi vướng áng mây hồng
Em giàu có ta bạc đầu trả nợ
Vắng hạ rồi xao xác một mùa đông

LPH





Lá vàng rụng bởi mùa Thu dài thế
Xao xác heo may để gió ơ hờ
Đời chật chội - tất cả đều ...có thể
Lòng mải buồn úa cả những vần thơ

Em im lặng ...bao điều đâu dễ nói
biển xôn xao bởi sóng chưa ngừng
Dấu nước mắt vào tim trầm tích
Nên đá lạnh lùng vô cảm dửng dưng

LH




Đăng nhập để trả lời
0
LÝ DO


Thư đến chậm bởi vì xe đi lạc
Lối vòng quanh khúc khuỷu bước qua đèo
Em đến chậm vì thuyền tình ngơ ngác
Thương bên bồi, bên lở lại gieo neo

Tóc mây ngắn vì trót dài nỗi nhớ
Mắt nhìn xanh bởi vướng áng mây hồng
Em giàu có ta bạc đầu trả nợ
Vắng hạ rồi xao xác một mùa đông

LPH

Lá vàng rụng bởi mùa thu dài thế
Xao xác heo may để gió ơ hờ
Đời chật chội - tất cả đều... có thể
Lòng mãi buồn úa cả những vần thơ

Em im lặng... bao điều đâu dễ nói
Biển xôn xao bởi sóng vỗ chưa ngừng
Dấu nước mắt vào con tim trầm tích
Đá lạnh lùng vô cảm đến dửng dưng

LH

 
Yêu biết mấy mà sao người nín lặng
Để con đò lặng lẽ nhổ sào đi
Không đo đếm mà lòng ta vẫn nặng
Tóc bạc rồi dang dở mối tinh si
 
Chắc thuở trước ta quên không ngỏ ý
Nên người còn giận mãi đến ngàn sau
Ôi tình nhỏ vẫn luôn luôn có lý
Ta sẽ về nuôi nấng lại đời nhau
 
LPH
 
 
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: hai1957

LÝ DO


Thư đến chậm bởi vì xe đi lạc
Lối vòng quanh khúc khuỷu bước qua đèo
Em đến chậm vì thuyền tình ngơ ngác
Thương bên bồi, bên lở lại gieo neo

Tóc mây ngắn vì trót dài nỗi nhớ
Mắt nhìn xanh bởi vướng áng mây hồng
Em giàu có ta bạc đầu trả nợ
Vắng hạ rồi xao xác một mùa đông

LPH

Lá vàng rụng bởi mùa thu dài thế
Xao xác heo may để gió ơ hờ
Đời chật chội - tất cả đều... có thể
Lòng mãi buồn úa cả những vần thơ

Em im lặng... bao điều đâu dễ nói
Biển xôn xao bởi sóng vỗ chưa ngừng
Dấu nước mắt vào con tim trầm tích
Đá lạnh lùng vô cảm đến dửng dưng

LH


Yêu biết mấy mà sao người nín lặng
Để con đò lặng lẽ nhổ sào đi
Không đo đếm mà lòng ta vẫn nặng
Tóc bạc rồi dang dở mối tinh si

Chắc thuở trước ta quên không ngỏ ý
Nên người còn giận mãi đến ngàn sau
Ôi tình nhỏ vẫn luôn luôn có lý
Ta sẽ về nuôi nấng lại đời nhau

LPH




Thời gian chẳng bao giờ trở lại
Mảnh tình con mưa gió đã tơi bời
Biển muôn thuở vẫn dài rộng thế
Sóng bạc đầu ào ạt giữa trùng khơi

Điều không nói biết làm sao lý giải
bến phù vân dường đã nửa đường
Én nhỏ bay rồi mùa xuân qua mãi
Con tim ngập ngừng
còn đọng những lời thương!

LH


Đăng nhập để trả lời
0
LỜI THƯƠNG


Thư đến chậm bởi vì xe đi lạc
Lối vòng quanh khúc khuỷu bước qua đèo
Em đến chậm vì thuyền tình ngơ ngác
Thương bên bồi, bên lở lại gieo neo

Tóc mây ngắn vì trót dài nỗi nhớ
Mắt nhìn xanh bởi vướng áng mây hồng
Em giàu có ta bạc đầu trả nợ
Vắng hạ rồi xao xác một mùa đông 

Lá vàng rụng bởi mùa thu dài thế
Xao xác heo may để gió ơ hờ
Đời chật chội - tất cả đều... có thể
Lòng mãi buồn úa cả những vần thơ

Em im lặng... bao điều đâu dễ nói
Biển xôn xao bởi sóng vỗ chưa ngừng
Dấu nước mắt vào con tim trầm tích
Đá lạnh lùng vô cảm đến dửng dưng 

Yêu biết mấy mà sao người nín lặng
Để con đò lặng lẽ nhổ sào đi
Không đo đếm mà lòng ta vẫn nặng
Tóc bạc rồi dang dở mối tinh si

Chắc thuở trước ta quên không ngỏ ý
Nên người còn giận mãi đến ngàn sau
Ôi tình nhỏ vẫn luôn luôn có lý
Ta sẽ về nuôi nấng lại đời nhau 

Thời gian chẳng bao giờ quay trở lại
Mảnh tình con mưa gió đã tơi bời
Biển muôn thuở vẫn dài và rộng thế
Sóng bạc đầu ào ạt giữa trùng khơi

Điều không nói biết làm sao lý giải
Bến phù vân dường như đã nửa đường
Én nhỏ bay rồi mùa xuân qua mãi
Con tim ngập ngừng còn đọng những lời thương!

Liên Hương - Lê Phú Hải
Đăng nhập để trả lời
0
LỜI CỦA SÔNG
 
Này em cô gái nhỏ
Đưa người đi qua sông
Có thấy chiều ráng đỏ
Có nghe tình ta không
 
Cớ chi mà ái ngại
Ta là khách tha phương
Ăn mày em tình ái
Màu mắt biếc tơ vương
 
LPH
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: hai1957

LỜI CỦA SÔNG

Này em cô gái nhỏ
Đưa người đi qua sông
Có thấy chiều ráng đỏ
Có nghe tình ta không

Cớ chi mà ái ngại
Ta là khách tha phương
Ăn mày em tình ái
Màu mắt biếc tơ vương

LPH


Bởi em là dòng sông
Giữa đôi bờ bồi lở
Nên dòng trôi ngập ngừng
Sợ cuộc tình dang dở

Trời bao giờ hết gió
Nước bao giờ ngừng trôi
dòng sông em bé nhỏ
Về bến bờ anh thôi !

LH



Đăng nhập để trả lời
0
LỜI CỦA SÔNG

Này em cô gái nhỏ
Đưa người đi qua sông
Có thấy chiều ráng đỏ
Có nghe tình ta không

Ta là khách tha phương
Ăn mày em tình ái
Cớ chi mà ái ngại
Màu mắt biếc tơ vương

LPH

Bởi em là dòng sông
Giữa đôi bờ bồi lở
Nên dòng trôi ngập ngừng
Sợ cuộc tình dang dở

Trời bao giờ hết gió
Nước bao giờ ngừng trôi
Dòng sông em bé nhỏ
Về bến bờ anh thôi !

LH


Trôi hoài nên cũng... nặng
Mong một bến bờ vui
Về phương đông tĩnh lặng
Đêm lại nhớ phương đoài

Mấy ngàn năm róc rách
Không nặng nợ phù sa
Chỉ thương tình lữ khách
Chiều đông thiếu mái nhà

LPH
Đăng nhập để trả lời
0