📢 Hướng dẫn đăng bài viết Xem chi tiết »
📢 Diễn đàn Việt Nam Thư Quán đã hoạt động trở lại! Xem chi tiết »

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Suối Nguồn Thơ

4.264 trả lời, 463.517 lượt xem — Trang 81 / 143
Em Gạn Hỏi, Anh Đành Lòng Nói Thật
 
 
Em gạn hỏi, anh đành lòng nói thật
Hôm kia đây điện thọai muốn gặp em
Ba Mẹ em hỏi cặn kỹ tra xem
Rồi kết luận rằng em còn nhỏ lắm

 
Muốn nói chuyện phải liệu bề mua sắm
Đủ nhà to cửa rộng, ngọc, kim cương
Không chỉ là những vần nhớ vấn vương
Nên anh phải cố công tìm việc  mới

 
Không cha mẹ lại nói như thách cưới
Trăm ngà voi, trăm thúng đựng vàng ròng
Này... cái này, này... cái nọ long đong
Trước khi hỏi, định ngày chung hôn ước

 
Anh ở lại ức lòng cơn hỗn xược
Nói vu vơ, không nghe được thì sao
Em đừng lo, chớ buồn khổ nghẹn ngào

Có chia ly lại có ngày xum họp
 
Dẫu tim anh có mệt nhòai thoi thóp
Em hiện về thấp thóang thỏang cơn mơ
Tình yêu thương theo sóng vô bờ
Anh mãi mãi chẳng để nguồn khô cạn

 
 
Nguyên Đỗ
 
 
Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-07-04 09:02:45Nguyên Đỗ>
Có Những Niềm Đau
 
Có những niềm đau nhói
Không thể nói bằng lời
Chỉ viết ba câu thôi!...
 
Nguyên Đỗ

 
 
Em Áo Dài Trắng
 
Áo dài trắng đơn sơ trong chiều nắng
Giữa sân trường tháng Hạ đứng như mơ
Phải chăng em là chính thật nàng thơ
Đã đến đây gợi bao nhiêu xúc cảm
 
Muốn quen lắm mà eo ơi chẳng dám
Em hiền lành cười mỉm đẹp như tiên
Có phải em từ nơi chốn đào nguyên
Xuống hạ giới thử trần gian không nhỉ
 
Đành thinh lặng viết vào trang nhật ký
Những dòng thơ tập tễnh thưở ban đầu
Những vần thơ không vần điệu nối nhau
Em áo trắng một ngày vào tháng Hạ
 
Nhớ nhiều quá nhớ buổi chiều êm ả
Lặng lẽ qua hoa phượng đỏ trên cây
Mắt lặng nhìn hồn dìu dịu đắm say
Em áo trắng dịu dàng trong nắng Hạ
 
Nguyên Đỗ
 



Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Nguyên Đỗ

Có Những Niềm Đau
 
Có những niềm đau nhói
Không thể nói bằng lời
Chỉ viết ba câu thôi!...
 
Nguyên Đỗ



Một  Dòng  Sông
 
Anh  bên  này  dòng  sông.
Thuyền  chẻ  sóng  xa  bờ.
Cánh  buồm  mang  nỗi  nhớ.
Biết  về  đâu...bơ  vơ...
 
Em  bên  kia  dòng  sông.
Bến  nước  nông  hay  sầu.
Sao  đếm  niềm  thương  đau.
Cho  dòng  sông  nổi  sóng...
 
Ví  như  ta  có  nhau.
Dòng  sông  trôi  êm  đềm.
Trăng  soi  lòng  biển  nhớ.
Thuyền  tỏa  sóng  mông  mênh.
 
Sóng  xanh  màu  hoa  trắng.
Lồng  lộng  gió  ngàn  xa.
Thuyền  tình  mê  biển  cả.
Chỉ  mình  ta  với  ta....
 
Hồng Sang 
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: hongsang

Một  Dòng  Sông

Anh  bên  này  dòng  sông.
Thuyền  chẻ  sóng  xa  bờ.
Cánh  buồm  mang  nỗi  nhớ.
Biết  về  đâu...bơ  vơ...

Em  bên  kia  dòng  sông.
Bến  nước  nông  hay  sầu.
Sao  đếm  niềm  thương  đau.
Cho  dòng  sông  nổi  sóng...

Ví  như  ta  có  nhau.
Dòng  sông  trôi  êm  đềm.
Trăng  soi  lòng  biển  nhớ.
Thuyền  tỏa  sóng  mông  mênh.

Sóng  xanh  màu  hoa  trắng.
Lồng  lộng  gió  ngàn  xa.
Thuyền  tình  mê  biển  cả.
Chỉ  mình  ta  với  ta....

Hồng Sang 

 
 
Vì Như Ta Có Nhau
 
Tình yêu là con sông
Bình minh mới đẹp hồng
Từng bài thơ dậy sóng
Lâng lâng tận cõi lòng
 
Nào hay sông cạn sâu
Hạnh phúc hay tủi sầu
Cầu vồng màu bảy sắc
Bắc hòai những nơi đâu
 
Tình yêu thương nồng ấm
Nối nhịp hoa đôi bờ
Mỗi ngày thêm mỗi đậm
Cho đẹp xinh tình mơ
 
Ví mà ta có nhau
Yêu thương mãi đậm màu
Đâu còn những nghi kỵ
Trọn đời vui bên nhau
 
Nguyên Đỗ



 
 
Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
Đăng nhập để trả lời
0
Chân Dung Buồn
 
Từ  lúc  biết  yêu  anh.
Em  trở  thành  họa  sĩ.
Chân  dung  ngày  xưa  ấy.
Dậm  thêm  mấy  nét  buồn.
Tô  thêm  mấy  lần  thương.
Phủ  lên  ngàn  nhung  nhớ.
Tình  xa  tình  vời  vợi.
Tình  buồn  tình  bơ  vơ.
Khi  màn  đêm  buông  rơi.
Quạnh  vắng  cả  phố  phường.
Bâng  khuâng  em  chợt  khóc.
Âm  thầm  trong  cô  đơn.
Sao  cứ  như  huyền  thoại.
Người  xưa  và  người  nay.
Vẫn  như  là  mộng  ảo.
Tình  xưa  thì  vuột  mất.
Tình  nay  thì  thế  nào.
Cắn  bờ  môi  rướm  máu.
Thôi -  đành  hẹn...kiếp  sau...
 
Hồng Sang
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: hongsang

Chân Dung Buồn
 
Từ  lúc  biết  yêu  anh.
Em  trở  thành  họa  sĩ.
Chân  dung  ngày  xưa  ấy.
Dậm  thêm  mấy  nét  buồn.
Tô  thêm  mấy  lần  thương.
Phủ  lên  ngàn  nhung  nhớ.
Tình  xa  tình  vời  vợi.
Tình  buồn  tình  bơ  vơ.
Khi  màn  đêm  buông  rơi.
Quạnh  vắng  cả  phố  phường.
Bâng  khuâng  em  chợt  khóc.
Âm  thầm  trong  cô  đơn.
Sao  cứ  như  huyền  thoại.
Người  xưa  và  người  nay.
Vẫn  như  là  mộng  ảo.
Tình  xưa  thì  vuột  mất.
Tình  nay  thì  thế  nào.
Cắn  bờ  môi  rướm  máu.
Thôi -  đành  hẹn...kiếp  sau...
 
Hồng Sang

 
Chị Hồng Sang ơi, cho ND mượn câu thơ và ý thơ của chị nha!
 
 
Sao Cứ Như Huyền Thoại (*)
 
Sao cứ như huyền thoại
Tình yêu thật nhiệm mầu
Cám ơn người em gái
Trọn đời ta yêu nhau
 
Anh ngỡ mình mơ ngủ
Em tiên nữ hương trời
Em một vì tinh tú
Chọn tim anh để rơi
 
Thật cứ như huyền thoại
Em họa sĩ đa tài
Vẽ bức tranh năm ngoái
Tô thêm màu nắng mai
 
Tạ ơn em mãi nhé
Tiếng đàn tranh, trăng ngà
Tiếng đêm tình thỏ thẻ
Em Chức Nữ, Hằng Nga
 
Thật cứ như huyền thoại
Lời em nói yêu anh
Ta yêu nhau mãi mãi
Đắp xây ngàn mộng lành
 
Nguyên Đỗ
 
Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
Đăng nhập để trả lời
0
BIỂN NHỚ

Biển về có nhớ mưa ngâu.
sầm sơn  ờ nhỉ người đâu khó tìm
bên kia biển cứ lặng im
để cho biển khát vào tim bão lòng

người ơi năm tháng biển mong.
gặp vần thơ chết sóng lòng lâng lâng
ai đưa ta chén riệu nồng
vần thơ sưởi ấm mùa đông thuở nào.

gặp đây lòng bỗng nao nao.
xin cho một chút riệu đào  ấm môi.
sầm sơn vẫn mãi bồi hồi
vần thơ biển khát chơi vơi  cõi lòng

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-06-26 08:38:37Nguyên Đỗ>
Trích đoạn: giotnangmuathu2007

BIỂN NHỚ

Biển về có nhớ mưa ngâu.
sầm sơn  ờ nhỉ người đâu khó tìm
bên kia biển cứ lặng im
để cho biển khát vào tim bão lòng

người ơi năm tháng biển mong.
gặp vần thơ chết sóng lòng lâng lâng
ai đưa ta chén riệu nồng
vần thơ sưởi ấm mùa đông thuở nào.

gặp đây lòng bỗng nao nao.
xin cho một chút riệu đào  ấm môi.
sầm sơn vẫn mãi bồi hồi
vần thơ biển khát chơi vơi  cõi lòng




Rượu Đào... Năm Xưa
 
Năm xưa mời uống rượu đào
Ngập ngừng em nói  em nào uống đâu
Thời gian thấm thóat đi mau
Tình cờ gặp lại biết đau hay mừng
 
Em nhìn bên cạnh ngập ngừng
Hôn phu em đấy, anh mừng với em
Đưa tay bắt, muốn động tim
Chửa tròn năm rưỡi mà em lớn rồi
 
Bây giờ có bạn có đôi
Tay đeo nhẫn ngọc với đôi khuyên vàng
Anh nhìn hồn thấy hoang mang
Mới vừa năm rưỡi sao nàng sang sông
 
Những cô gái vội theo chồng
Bỏ sau dĩ vãng tuổi hồng hoa niên
Đêm về vỗ giấc cô miên
Nhớ bao bạn cũ nối duyên xa rồi
 
Nguyên Đỗ
 
 
 
Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-07-07 07:57:18Nguyên Đỗ>
Một Đêm Mình Điện Thọai
 
 
Một đêm mình điện thọai
Đứt quãng bao nhiêu lần
Nhiều lúc một mình nói
Giật mình thêm phân vân
 
Điện thọai bị ngắt quãng
Từ lúc nào chẳng hay
Mình đâm ra hốt hỏang
Vội vàng gọi lại ngay
 
Em đã nói gì thế?
Anh đã kể điều chi?
Giọng em thật khe khẽ
Nghe chẳng hiểu hết gì
 
Từ nay việc quan trọng
Viết thư cho nhau đi
Thư có về cả đống
Đọc hết khi đêm về
 
Nguyên Đỗ



Ai Còn Nhớ Mình Đây?

Một lần thôi cũng nhớ
Đâu chỉ là khói mây
Dẫu trái ngang dang dở
Trăm năm nỗi nhớ đầy

Những lần ngang qua ngõ
Tưởng tà áo trắng bay
Không, chỉ là niềm nhớ
Lẩn trong sương chốn này

Dấu hằn còn in rõ
Trái tim sầu ngất ngây
Đã đến nhưng chẳng ở
Mắt sâu thao thức gầy

Một lần thôi cũng nhớ
Non nước cỏ hoa mây
Biết là duyên chẳng nợ
Sao nhớ nhung hằng ngày

Nguyên Đỗ

Đăng nhập để trả lời
0
Ngỡ Mình Đang Mơ
 
Như giấc mơ cả khi mình thức giấc
Đây thiên đàng, đây cõi mộng, thiên thai
Em nàng thơ với thực thể hình hài
Vầng trăng mộng trong đêm thơ tỏa sáng
 
Đang khát khao giữa trưa hè nắng hạn
Em về đây cho gió mát hoa tươi
Em về đây cây cỏ phất phơ mời
Anh thỏa nguyện hồn anh reo cất hát
 
Em mãi mãi bầu trời mơ xanh ngát
Cây phượng hồng rực rỡ trước trường anh
Là nắng mai một buổi sáng trong lành
Là mật ngọt là hương hoa huyền diệu
 
Vì em đó vần thơ gieo muôn điệu
Mỗi một ngày luồng hơi thở thương yêu
Vẫn bóng em vẫn dáng điệu mỹ miều
Đang phảng phất dưới trăng vàng, nắng mới
 
Biết rằng thật vẫn thấy mình chới với
Em - Nàng thơ - Lòng dạ bậc Quan Âm
Tạ ơn Trời, tạ ơn Phật từ tâm
Em đã đến từ tình thương Thượng Đế
 
Nguyên Đỗ
 

Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
Đăng nhập để trả lời
0
Thơ Là Tiếng Lòng


Thơ là tiếng của lòng anh, thật đó!
Đọc từng trang như cửa ngõ vào hồn
Đọc hết nha, xem có đáng thương không
Từng giọt lệ, từng niềm vui, nỗi nhớ

Thơ là tiếng của lòng anh, hơi thở
Không có thơ, anh buồn lắm, cô đơn
Như đàn kia đã bị đứt giây đờn
Không cất tiếng, co ro trong gốc tủ

Mỗi bài thơ cuộc phiêu lưu kỳ thú
Trong cõi mơ huyền ảo của thi ca
Tình trinh trong giữa câu viết đậm đà
Tình tự của ngàn năm văn học đó

Mỗi bài thơ mặn mà mang gợi nhớ
Về quê hương, về tình bạn, đồng bào
Về người yêu, về Thượng Đế thanh cao
Về non nước, về tình thương nhân loại

Thơ là tiếng của lòng mình khắc khoải
Thơ là em, là chuỗi ngọc đêm mơ
Thơ là anh, là niềm nhớ mong chờ
Là tất cả quanh ta trong đời sống

Nguyên Đỗ
Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
Đăng nhập để trả lời
0
Chìm Hồn Trong Suối Thơ
 
Có lẽ thế bởi sống trên miền núi
Có suối mơ, có thỏ ngọc, trăng thơ
Có rừng xanh, muông thú, cá, Pô Cô (*)
Nên anh mãi chìm trong vùng tưởng tượng
 
Ừ có lẽ anh giống người xứ Thượng
Thích chu du đây đó núi non lành
Sống một đời thỏai mái với du canh
Thích tắm suối chìm trong nguồn nước mát
 
Ừ có lẽ nước non mình bát ngát
Thế giới này rộng rãi quá mênh mông
Anh thả hồn trôi mãi với nguồn sông
Em cô gái thuyền con đi trên sóng
 
Thuyền cứ trôi, sông hòa mình biển rộng
Nước ngọt kia hòa nước mặn vì đâu
Ngọt ngào kia hòa mặn chát vì nhau
Nên cuộc sống mãi tràn đầy thi vị
 
Đừng trách nhé hỡi người tình tri kỷ
Đã là thơ thì phải lắm mộng mơ
Đã là thơ thì có nhớ mong chờ
Có tình tứ có giận hờn yêu dấu
 
Nguyên Đỗ
 
 
Sông Krong Poco nằm ở biên giới Việt Miên, tỉnh Gia Lai Kon Tum, đổ vào sông Mékong bên Kampuchea trước khi vào Việt Nam thành sông Cửu Long.
 
Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
Đăng nhập để trả lời
0
Khi Nhớ Quá
 
 
Khi nhớ quá lời thơ trầm lặng đóng
Như bông hoa khô héo thỏang hương thơm
Không còn tươi, mát dịu hoặc ru hồn
Chỉ day dứt nỗi sầu tim tím ngắt

 
Nhớ em quá cõi lòng đau quặn thắt
Nhớ mùa trăng, nhớ sen trắng, hồ xanh
Ôm cặp đen, áo dài trắng, hiền lành
Trên cầu gỗ, nghiêng đầu, em đứng đợi

 
Khi nhớ quá mảnh hồn anh chới với
Tiếng đàn em còn mãi vọng bên tai
Trước hồ sen, em  ngồi đó, trang đài
Từng tiếng gảy từng giây rung cảm khóai

 
Khi nhớ quá cõi lòng như trống trải
Đợi em về hương ngát đượm mùa trăng
Anh nhớ em, nhớ nhiều lắm, như hằng...
Đã say đắm từ muôn muôn kiếp trước

 
Nguyên Đỗ
Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
Đăng nhập để trả lời
0
Bướm Đêm?
 
Em mặc áo nhung đen hình bướm trắng
Đến thăm anh, căn phòng nhỏ, trồng cây
Cây cảnh xanh, hoa chưa nở,  vươn đầy
Những nhánh lá một màu xanh mát mắt

 
Em mặc áo xẻ cánh tay chưa thắt
Gió xập xoè da trắng muốt đôi vai
Anh mỉm cười mình lạc cõi thiên thai
Em nhơ nhởn bướm đêm mơ thanh thóat

 
Em đi lại chiếc quạt trần thổi mát
Phất phơ hòai hai cánh áo lả lơi
Đến gần anh anh chỉ khẽ cười cười
Không dám nói, chẳng dám khen... sờ sợ

 
Đôi vai trắng, đôi tay trần lồ lộ
Em bướm đêm rượu mạnh đủ phiêu diêu
Ta nhìn nhau trong mắt nói thật nhiều
Nhưng ngôn ngữ dường như chiều cúp điện

 
Nguyên Đỗ
Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
Đăng nhập để trả lời
0
Ngàn Nụ Hôn
 
 
Ngàn nụ hôn ấm nồng say gởi gió
Về bên em nắng Hạ rọi hồ sen
Tháng Sáu rồi ngàn vạn cánh hoa sen
Đang rực rỡ đẹp xinh như tranh vẽ
 
Khi em nghe những làn gió nhè nhẹ
Chạm vào môi, trên má, tóc, bàn tay
Em biết là ngàn nụ thắm tình say
Anh gởi đến người thương nơi xa đó
 
Ngàn nụ hôn ấm nồng say gởi gió
Nụ thơm nồng ấp ủ vạn yêu thương
Thoảng hương trầm hương quế đất quê hương
Hoa sen thắm những ngày hè rạng rỡ
 
Đừng e ấp, cũng đừng vờ mắc cỡ
Chẳng ai nhìn, nghe tiếng gió đâu em
Giữa ban ngày hay bóng tối ban đêm
Khi gió chạm, hãy nghĩ là anh nhé!
 
Nguyên Đỗ
 
 

Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-06-18 13:49:18Viet duong nhan>
Trên Bãi Biển
Nguyên Đỗ

Trên bãi biển kìa ai trong áo tắm
Dáng xinh xinh tựa như thể nàng tiên
Ấy nàng thơ trong cổ tích dịu hiền
Không áo bó chặt thân người kiều diễm
 
Anh nhắm mắt giữ hồn mình chiêm niệm
Hồn lâng lâng nghĩ ngợi tận nơi đâu
Đại dương xanh sao có sóng bạc đầu
Ờ có lẽ sóng cũng thầm thương nhớ
 
Em tưởng tượng, em giả vờ mắc cỡ
Cánh tay che sợ nắng sẽ đen da
Đôi chân dài, cánh tay đẹp ngọc ngà
Bao nhiêu kẻ sẽ chết vì em nhỉ
 
Vậy đi nhé, hỡi bạn lòng, tri kỷ
Mỗi hình thơ làm động những xuyến xao
Khêu gợi anh những cảm xúc dạt dào
Để anh viết cả hồn mình trong đó
 
Nguyên Đỗ

R
Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
Đăng nhập để trả lời
0
Anh Gọi Em
Nguyên Đỗ

Anh gọi số điện thoại em ghi xuống
Tay run run, không biết phải em không
Anh gọi em, hai lần lận, thật lòng
Sợ sai số, cẩn thận dò kỹ lưỡng
 
Em chẳng tin, cứ để hồn tưởng tượng
Như lần đầu đặt bút viết cho em
Tẩy xóa hoài, chữ viết cứ lem nhem
Sợ mất... giá, em cười cho thối mũi
 
Chẳng gì hết... cũng nghĩa tình huynh muội
Hay tình chi... a hổng nói em đâu
Em bao giờ chịu... mặc áo cô dâu
Anh sẽ nói cho em muôn sự nhé
 
Anh gọi em, mơ tiếng em nhỏ nhẹ
Không như hùm hay sư tử Hà Đông
Em dịu dàng, như cách viết thư hồng
Rất hiền dịu nhất trần gian, viễn xứ
 
Nguyên Đỗ
Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-06-17 12:47:20Nguyên Đỗ>
Tình Dễ Sợ
 
Đang cùng đọc đề tài này: Con trai, con gái
 
 
Maman:
 
Trông hai đứa chúng nó tình dễ sợ
Cùng đọc bài, chăm chút họa thơ nhau
Anh bảo em, còn bé biết gì đâu
Anh xem đấy, nó lớn rồi thì phải
 
Papa:
 
Mẹ hiểu con, nhất là người con gái
Em làm sao trông cho được thì hay
Liệu không xong, thì bảo nó chia tay
Vào tình ái, chao ơi, bao rắc rối
 
Maman:
 
Anh đó nhé, lễ Từ Phụ, còn chối
Anh là cha, em là mẹ... cùng nhau
Ta thưở xưa cũng có biết gì đâu
Cũng đám cưới, cũng thương nhau vĩnh viễn
 
Papa:
 
Ừ có lẽ tại anh làm thiện nguyện
Nên em thương, diễm phúc của đời anh
Trong tình yêu có vạn sự tốt lành
Và đôi lúc có ngàn phần rắc rối
 
Maman:
 
Làm sao đó, đừng la con cái vội
Chúng thương nhau, cứ để chúng tự nhiên
Xem anh kia trông tướng cũng thật hiền
Và con gái thóang cười vui hạnh phúc
 
Papa:
 
Em yêu ơi, chuyện trăm năm, tùy lúc
Em nói vào, biết đâu chúng nói ra
Cứ để yên, tình cảm sẽ đậm đà
Tụi trẻ chúng bây giờ khôn lắm đó
 
Nguyên Đỗ


Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Nguyên Đỗ

Tình Dễ Sợ
 
Đang cùng đọc đề tài này: Con trai, con gái
 
 
Maman:
 
Trông hai đứa chúng nó tình dễ sợ
Cùng đọc bài, chăm chút họa thơ nhau
Anh bảo em, còn bé biết gì đâu
Anh xem đấy, nó lớn rồi thì phải
 
Papa:
 
Mẹ hiểu con, nhất là người con gái
Em làm sao trông cho được thì hay
Liệu không xong, thì bảo nó chia tay
Vào tình ái, chao ơi, bao rắc rối
 
Maman:
 
Anh đó nhé, lễ Từ Phụ, còn chối
Anh là cha, em là mẹ... cùng nhau
Ta thưở xưa cũng có biết gì đâu
Cũng đám cưới, cũng thương nhau vĩnh viễn
 
Papa:
 
Ừ có lẽ tại anh làm thiện nguyện
Nên em thương, diễm phúc của đời anh
Trong tình yêu có vạn sự tốt lành
Và đôi lúc có ngàn phần rắc rối
 
Maman:
 
Làm sao đó, đừng la con cái vội
Chúng thương nhau, cứ để chúng tự nhiên
Xem anh kia trông tướng cũng thật hiền
Và con gái thóang cười vui hạnh phúc
 
Papa:
 
Em yêu ơi, chuyện trăm năm, tùy lúc
Em nói vào, biết đâu chúng nói ra
Cứ để yên, tình cảm sẽ đậm đà
Tụi trẻ chúng bây giờ khôn lắm đó
 
Nguyên Đỗ



 
 


Đang cùng đọc đề tài này : papa , Maman [sm=9.gif] 

  
** Tình Ơi Là Tình **
 
Maman:
 
Ý da, anh rành quá tính tụi nhỏ
Vậy mà cứ bảo còn nhỏ con mình
Anh xem, chúng nó thiệt là tình...
Giống y như chúng mình thuở trước

 
Papa:
 
Anh còn nhớ khi xưa ta chưa cưới
Đến nhà em sợ bị đuổi ra đường
Ba má em bắt gặp hổng cho thương
Hồi xưa đó khó ơi sao mà khó!

 
Maman:
 
Anh nhỉ, em hồi đó nhát như thỏ
Cũng thương anh nhưng sợ má ba la
Thấy anh đứng chờ mà hổng dám ra
Tội nghiệp lắm, đành giả vờ không biết

 
Papa:
 
Giờ nghĩ lại càng thấy thuơng tha thiết
Cũng may anh đeo riết chẳng buông tha
Chứ không thôi ba má gã người ta
Lấy em đâu để mà anh cưới nhỉ?!

 
Maman:
 
Anh hổng biết đâu, em hay thủ thỉ
Cùng má ba về chuyện cuả chúng mình
Rất may má có cặp mắt rất tinh
Chấm anh đó, còn ba chỉ theo má

 
Papa:
 
Bây giờ tụi nhỏ thật sướng em há
Hai đưá mình làm ba má thời nay
Hễ chúng thương ta sẽ đồng ý ngay
Trông kià, thấy chúng tình ơi là tình!

 
 
Sương Anh


 
Hôm nay là ngày Fête de Père, ba và má ôn lại chuyện xưa... [sm=4.gif]SA xin kính chúc các Papa được VUI VẺ và HẠNH PHÚC bên các Maman nha...[sm=7.gif]
 
 
 
 
Paris TY & ĐM
Audio 
Đường Paris
Nhạc phổ Thơ
Youtube của SA


Đăng nhập để trả lời
0

Quá Muộn Màng?
 
Phải chăng ta quá trễ
Gặp em quá muộn màng
Em hồn trong tươi trẻ
Ta nửa đời đi hoang
 
Phải chăng là kiếp trước
Ta nợ em một đời
Vì sao chẳng trả được
Kiếp này gặp: chơi vơi
 
Ta lặng nhìn chẳng nói
Nguyện một lòng chân thành
Yêu em thầm, chẳng vội
Em mãi trong hồn anh
 
Dù em không hề biết
Hoặc mình sẽ yêu nhau
Anh yêu em tha thiết
Mong tình yêu đậm màu
 
 
Nguyên Đỗ
 
Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-06-18 13:53:15Viet duong nhan>
Hôm nay là ngày Fête de Père, ba và má ôn lại chuyện xưa... SA xin kính chúc các Papa được VUI VẺ và HẠNH PHÚC bên các Maman nha...


Lễ Từ Phụ
 
Hôm nay Lễ Từ Phụ rồi đó Bố
Con nào quên công dưỡng dục chăm nom
Bố tuy già, râu bạc, vẫn chưa khòm
Con nguyện Bố sống trọn đời tuổi hạc...

 
Con nhớ mãi buổi Bố đau, phờ phạc...
Vẫn bảo con, can đảm bước đi thi...
Bố không sao, sẽ chẳng có hề gì...
Bố đưa con số tiền dành dụm cũ...

 
Con:  "Thưa Bố, Mẹ cho con đã đủ..."
Bố cười rằng, "Thêm chút nữa có sao...
Tiền tùy thân, thừa thiếu có chi nào...
Hãy cầm lấy, cố thi sao cho đỗ..."

 
Năm thi ấy, bao khó khăn, gian khổ
Con đậu vào đại học, thật gì hơn
Bố Mẹ vui khi biết chỉ mình con
Đậu năm ấy trong ngàn người trong tỉnh...

 
Nhưng bất chợt, ra ngòai tầm dự tính
Chuyến di cư, rời xứ sở quê hương
Con vẫn đi mãi mãi một con đường
Bố họach định cho con từ tấm bé

 
Cám ơn Bố, hôm nay ngày đại lễ
Bố dắt dìu hướng dẫn đến cao niên
Mai này kia, con sẽ xứng Cha hiền
Noi gương Bố sống hy sinh tận tụy

 
Nguyên Đỗ

R
Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-06-18 13:57:18Viet duong nhan>
Bế Tắc ?
 
Đám người mới hô hào lên án mãi
Thể thơ xưa chẳng đủ viết chuyện nay
Tôi theo xưa vẫn viết mỗi hằng ngày
Đủ mọi chuyện ( chỉ tránh lời thô tục )
 
Khi đọc thử, tôi trong lòng ấm ức
Lục bát hay thơ mới, ngũ ngôn
Những thể thơ mới vẫn sinh tồn
Sao họ bảo phải thay hình thức mới
 
Tôi đọc liền hai ba ngày chới với
Họ chửi thề, chuyện giường chiếu, ơ hơ...
Chuyện thường ngày, tin tức... hóa thành thơ...
Trách thơ cũ đã đến ngày tàn lụi
 
Tôi chẳng tin, vẫn hằng ngày, cặm cụi
Viết thử xem chuyện mới với chuyện xưa
Ngôn ngữ tôi không thiếu cũng chẳng thừa
Mỗi ngày đọc, học thêm vài điều mới
 
Viết giản đơn không ra ngòai tầm với
Tôi bình thường ngôn ngữ cũng bình dân
Tôi tin rằng thơ - tính nhạc - niêm - vần
Vẫn cốt lõi trải qua bao thế hệ
 
Tôi vẫn biết thơ phải hợp thời thế
Ngôn từ tôi dù ít vẫn đủ thôi
Chuyện văn thơ phải cố công dưỡng bồi
Tiếp nối mãi dòng thơ văn truyền thống
 
Đừng vứt bỏ những cũ, xưa xuống cống
Đừng hợm mình làm cách mạng thời nay
Lời xưa rằng xem quả hẳn biết cây
Hãy cố gắng đạt cho nhiều thành quả
 
Người sẽ đọc, sẽ tự mình chuyển hóa
Chớ rêu rao quảng cáo hạ người xưa
Thơ thời nay hay thơ cũ, gió mưa
Hay hoặc dở, tự người xem đánh giá
 
Đừng theo mới chỉ vì là mới lạ
Đừng chê xưa chỉ vì lối cổ xưa
Thơ là thơ, cũ mới vẫn là thơ
Đất văn nghệ không phải hàng chợ cá
 
Nguyên Đỗ
 
R
Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
Đăng nhập để trả lời
0
Anh Gọi Em

Anh gọi số điện thoại em ghi xuống
Tay run run, không biết phải em không
Anh gọi em, hai lần lận, thật lòng
Sợ sai số, cẩn thận dò kỹ lưỡng
Em chẳng tin, cứ để hồn tưởng tượng
Như lần đầu đặt bút viết cho em
Tẩy xóa hoài, chữ viết cứ lem nhem
Sợ mất... giá, em cười cho thối mũi
Chẳng gì hết... cũng nghĩa tình huynh muội
Hay tình chi... a hổng nói em đâu
Em bao giờ chịu mặc áo cô dâu
Anh sẽ nói cho em muôn sự nhé
Anh gọi em, mơ tiếng em nhỏ nhẹ
Không như hùm hay sư tử Hà Đông
Em dịu dàng, như cách viết thư hồng
Rất hiền dịu nhất trần gian, viễn xứ
 
Nguyên Đỗ
 
Em Gọi Anh
 
Em gọi anh, ơi giọng nghe tình tứ
Như thầm thì, như thủ thỉ bên tai
Anh lắng nghe được chữ đúng chữ sai
Bởi em sợ, run run như vướng vấp
 
Anh lúynh quýnh, thôi em cũng đừng chấp
Lần đâu tiên run ơi quá là run
Giả mai đây hoảng sợ bước chân chùn
Lệ sẽ rớt, ừ, cũng liều mạnh bạo
 
Tình yêu lớn cũng thường hay gió bão
Sét ái tình chiều ấy đánh đôi ta
Mỗi ngày qua là mỗi một đậm đà
Yêu dấu lạ trăng sao đêm lấp lánh
 
Lời em nói hơn là ly rượu mạnh
Anh uống vào chếch choáng đậm men yêu
Anh yêu em triệu vạn triệu sáng chiều
Đêm ngày nhớ, ngàn năm yêu quí mãi

Nguyên Đỗ
Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
Đăng nhập để trả lời
0
Nhớ Quá Chừng Chừng
 
Nhớ sao, sao nhớ quá chừng
Cả trong giấc ngủ người dưng hiện về
Nhớ sao, sao nhớ em ghê
Rạng ngày đã nhớ, đêm về lại mơ
 
Nguyên Đỗ
Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-06-06 22:50:34Nguyên Đỗ>


Cô Gái Rodeo
 
For Megan Westerfield
 
Thân thanh nhỏ, ai ngờ em cỡi ngựa
Ngựa hồng mao lồng lộn nhảy tung chân
Em chẳng lo ngồi thật vững, thiên thần
Thân cũng chuyển thăng bằng theo tư thế
 
Việc hào hứng trông vui ghê em nhỉ
Nước ngựa phi đủ mọi kiểu hùng oai
Ngồi trên lưng em thi thố tranh tài
Anh cổ võ vỗ tay reo khuyến khích
 
Mỗi cuối tuần em rong chơi thỏa thích
Trong vòng thi, từng địa điểm, các nơi
Em luôn luôn dành sẵn những nụ cười
Cho khán giả, và riêng anh khách quý
 
Nghề em chọn, tưởng dễ mà chẳng dễ
Phải thật nhanh, phải lanh lẹn, thăng bằng
Nếu không thì chẳng khéo bị đá văng
Phải năng khiếu và siêng năng tập luyện
 
Nguyên Đỗ 
Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
Đăng nhập để trả lời
0
Quốc Sắc Thiên Hương


Cũng hì hục gắng gượng mài con chữ
Với người ta tình tự viết trong đêm
Bên ngoài kia, từng làn gió êm đềm
Đang rủ rỉ bên hàng thông xanh ngát

Anh vội vã nghêu ngao cất tiếng hát
Riêng cho em từng tối, khúc yêu thương
Những khi em đứng đợi ở ven đường
Tay cầm nón bài thơ quai tim tím

Tóc em cuốn cao cao như thắt bím
Bên công viên hoa đỏ rực muôn hoa
Ánh mắt em, nụ cười... nắng chan hòa
Quần trắng toát ẩn sau tà áo đỏ

Anh viết mãi, dệt thêu bao nhung nhớ
Dáng hình em còn đậm mãi yêu thương
Em thật là trang quốc sắc thiên hương
Cho thi tứ ngàn năm không tàn lụi

Nguyên Đỗ

Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-05-23 06:10:02Nguyên Đỗ>
 
 

 
 
 
 
Vầng Trăng Mộng

Em vầng trăng mộng mùa hoa
Rải tơ ánh nguyệt chan hòa thanh thanh
Vi vu gió thổi trên cành
Anh mơ thành Cuội ngồi canh gốc tình

Em vầng trăng mộng lung linh
Làn mây lưu luyến cuộn mình làm duyên
Giá như có được con thuyền
Chèo lên cao thỏa ước nguyền gặp em

Em vầng trăng mộng trong đêm
Dịu dàng rải ánh tơ mềm bên song
Anh mơ mộng một đêm hồng
Lên trăng tỏ hết tâm lòng ước mơ

Em vầng trăng mộng đêm thơ
Vì em anh đợi trong chờ đêm nay
Hương trời ướp mật hoa say
Ngất ngây anh nhớ bàn tay ngọc ngà

Nguyên Đỗ
Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
Đăng nhập để trả lời
0
Hoa cúc dại
 
Chỉ là những cái cúc đánh rơi trên cỏ
Li ti vàng khuy áo gió mùa đông
Nơi ngày xưa ta đã từng hò hẹn
Gìơ đi qua bất chợt nhớ nao lòng
 
Bờ đê nào, cánh đồng nào, ngọn cỏ nào.
     cũng xôn xao vạt gió
Tuổi đôi mươi khờ dại có ai ngờ
Những xúc cảm đầu đời nông nổi
Bất chợt bùng lên ánh trăng thơ
 
Chỉ là những cái cúc đánh rơi trên cỏ
Ai vô tình rất dể nguôi quên
Hoa cúc dại, còn tôi vẫn nhớ
Có một thời chưa kịp gọi tên...


📎 539141
Em còn nhỏ lắm, thơ ngây lắm
Chỉ biết yêu thôi chẳng biết gì
Đăng nhập để trả lời
0
Có Bao Giờ Anh Giận?


Có bao giờ anh giận
Công chúa của hồn anh
Có bao giờ quá bận
Để trơ vơ một mình

Em mặc áo dài đỏ
Cầm nón bài thơ xinh
Bên hồ sen nho nhỏ
Chúm chím nụ cười tình

Cây nghiêng như chào đón
Bóng dừa in nước xanh
Hình em vẽ trên nón
Ước mơ tình vẹn lành

Em đừng lo chi nhé
Chẳng khi nào mắng la
Làm sao anh giận nhỉ
Tình ta ngàn mặn mà

Nguyên Đỗ
Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-05-25 02:16:13Nguyên Đỗ>
Trích đoạn: Nhã Trang

Hoa cúc dại

Chỉ là những cái cúc đánh rơi trên cỏ
Li ti vàng khuy áo gió mùa đông
Nơi ngày xưa ta đã từng hò hẹn
Gìơ đi qua bất chợt nhớ nao lòng

Bờ đê nào, cánh đồng nào, ngọn cỏ nào.
cũng xôn xao vạt gió
Tuổi đôi mươi khờ dại có ai ngờ
Những xúc cảm đầu đời nông nổi
Bất chợt bùng lên ánh trăng thơ

Chỉ là những cái cúc đánh rơi trên cỏ
Ai vô tình rất dể nguôi quên
Hoa cúc dại, còn tôi vẫn nhớ
Có một thời chưa kịp gọi tên...





Cám  ơn Nhã Trang ghé thăm để bài thơ Hoa Cúc Dại tô điểm cho Suối Nguồn Thơ, hôm qua đang làm bài thơ Cánh Đồng Hoa Vàng ca tụng một lòai hoa bồ công anh gọi là  dandelion (Anh) Dents de lion (Pháp), thì mạng lưới bất ngờ bị cắt mất luôn bài thơ viết gần xong, ND ráng nhớ lại để viết lại mà không được nên đành chờ....


Bồ Công Anh
Nguyên Đỗ

Cánh đồng hoang bỗng vàng màu hoa cúc
Giải đồng xanh rực rỡ cánh hoa vàng
Ôi màu hoa đẹp quá thật cao sang
Một buổi sáng nắng xuân bừng thức dậy

Ôi yêu lạ màu hoa vàng hoang dại
Nở mấy ngày tô điểm cánh đồng xanh
Anh thật tình yêu thích bồ công anh
Lòng thắc mắc sao người ta tìm diệt

Nở rồi tàn, một tuần sau, chợt biết
Màu hoa vàng thân thiết đã đi đâu
Còn lại đây một màu trắng bạc đầu
Những sợi tóc bay đi về muôn ngã
 
Những cọng hoa trọc đầu trong ghê quá
Bảo làm sao thiên hạ ghét, tội chưa
Ôi màu hoa vàng đẹp ngắn theo mùa
Rồi đơn độc gởi bay theo làn gió
 
Nguyên Đỗ
Hoa bồ công anh màu vàng vài ngày, già hóa trắng,
bay đi khắp nơi mọc hoang dại, rất khó diệt.  Dandelion (English),
Dents de lion (French)






[image]http://www.joekaz.net/photos/arboretum/lawn/scaled/dandelion_2.jpg"&gt;
Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
Đăng nhập để trả lời
0