📢 Hướng dẫn đăng bài viết Xem chi tiết »
📢 Diễn đàn Việt Nam Thư Quán đã hoạt động trở lại! Xem chi tiết »

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Suối Nguồn Thơ

4.264 trả lời, 463.521 lượt xem — Trang 80 / 143
Phép Mầu Tình Yêu

Dẫu quá khứ có buồn đau chăng nữa
Tình yêu em mầu nhiệm quá thuốc tiên
Quên dĩ vãng  bước vào đời hẹn hứa
Đượm hương yêu sống thanh thoát trung hiền

Em thánh thiện như thiên thần nhu thuận
Cạnh bên anh hòa tiếng hát lời kinh
Nụ cười xinh, đôi mắt có men tình
Không khóa giữ anh tự mình dừng lại

Em duyên dáng mặn mà đời con gái
Bước ung dung hạnh phúc nở trên môi
Nét đam mê say đắm đoá hoa đời
Từng câu nói đậm đà muôn ơn nghĩa

Em Yêu Thương, giữa muôn hồng ngàn tía
Em Thuỷ Chung, giữa dối trá đổi thay
Em Kiên Tâm, gữa chướng ngại hằng ngày
Em Vươn Tiến, ta song hành từng bước

Nguyên Đỗ

Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
Đăng nhập để trả lời
0
No Phê (*)

Chị kỳ quá, chữ Anh, Việt pha trộn
Em buồn cười đọc hai cữ no phê
Nghĩ chị đi ăn uống đã no phè
Khi đọc kỹ chao ơi Anh với Việt

À dùng thuốc phải theo đủ bài quyết
Mới thành công đúng thuốc chắc phải thông
Cứ "no phê" làm sao mới vừa lòng
Phải chịu khó theo toa thì mới được

Đúng liều lượng thì  { ép phê } chịu thuốc
Chứ làm sao bác sĩ cũng buông tay
Chị phải ăn..., phải uống thuốc hằng ngày
Chớ tuỳ tiện phê với no phê mãi

Khi khoẻ rồi thì vui chơi thoải mái
Ra quán chè thơm phức ngửi mà phê
Ăn cho no thỏa mãn mới đi về
Ô mấy thưở mà em bao chị nhỉ

Nguyên Đỗ

(*)  No phê :  Have no effect, không có hiệu quả
Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-08-14 06:56:37Nguyên Đỗ>
Chiều Tím Trên Vịnh Hạ Long

Hoàng hôn xuống màn sương mờ bao phủ
Tim tím buồn lãng mạn lúc ra khơi
Những chuyến đò đi ra giữa biển trời
Nhìn cụm núi trong mênh mông biển sóng

Thuyền bập bềnh nối đuôi nhau hy vọng
Khách thập phương ngây ngất ngắm biển xanh
Truyền thuyết xưa hồ ba bể gập ghềnh
Rồng giáng hạ rồng thăng thiên kỳ tích

Nhắm hướng đông, thuyền đi trong u tịch
Sương tím nhiều càng thêm nỗi cô liêu
Đi đến nơi trời đã đổ thật chiều
Chim về tổ gọi bầy nghe tan tác

Đêm quán trọ như nhập tiên cảnh khác
Sáo ngân vang buồn thảm não Trương Chi
Hay chàng Từ bỏ tiên cảnh đi về
Trần giới nhớ nỗi lòng buồn day dứt

Nguyên Đỗ







📎 Halong
Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Hạ Uyên Chi

Trích đoạn: Nguyên Đỗ

Chào Bạn Cũ

Chào bạn cũ bước vào đây quán mới
Thả vần thơ, dạo gót ngọc, rong chơi
Kiếp phù du trôi nổi với mây trời
Nét thân hữu mối tình thơ xanh mãi

Bốn mùa thương, nhớ, giận, buồn... chớ ngại
Chốn luân hồi tứ khổ đế long đong
Giữa thất tình lục dục giữ tâm hồng
Đi từng bước không gieo chi nghiệp quả

Chào bạn cũ, cụng ly vui, đó nhá
Trong đêm trăng từng vệt sáng sao băng
Em là mây, là tinh tú, sông hằng
Từ sâu thẳm kéo về đây hội tụ

Các bạn hữu một ngày về đông đủ
Lại xướng vui họa vẽ hát đàn vui
Nước trôi sông ra biển lại bốc hơi
Thành mây xám rơi đầu nguồn vách núi

Cũng đã qua đoạn đường trần gió bụi
Kiếp tử sinh ân oán cởi cho xong
Thoát tục trần bước nhẹ thõm thong dong
Cỡi lưng hạc bay lên mây thanh thoát

Nguyên Đỗ



Chào Bạn Mới !
 
 
Chào bạn nhé em đây là người mới
Chưa gặp bao giờ, mới đến đây chơi
Thấy thư quán vườn hoa nắng ngập trời
Khoe sắc thắm cho đời thêm xanh mãi
 
Xuân, Hạ, Thu, Đông bốn mùa không ngần ngại
Tỏ chút tình cho hết kiếp long đong
Hạ còn đây nở thắm một vườn hồng
Và cây lá vẫn ngọt lành đơm quả 
 
Chào bạn mới, cạn ly này đây nhá
Dưới trăng ngà cùng ngắm ánh sao băng
Đêm lung linh diễm tuyệt bóng chị hằng
Cùng mây gió chia vui mừng hội tụ
 
Mừng thư quán mỗi ngày thêm đông đủ
Khắp năm châu bạn hữu đến chung vui
Ly rượu mừng, chén trà cạn một hơi
Thành tình bạn bốn phương - tình sông núi
 
Dừng lại đây phủi nhọc nhằn gió bụi
Kiếp nhân sinh dẫu biết trả chưa xong
Xin tặng bạn vần thơ nhỏ thong dong
Theo năm tháng vẫn còn đây thanh thoát
 
081307
Huc


 
Mến chào anh Nguyên Đỗ,
Thấy anh post bài thơ trong nhà của Huc nên Huc mạo muội họa lại và post lại trong nhà của anh nha.  Mến chúc anh thật nhiều vui vẻ và sáng tác hay.
Huc
Hạ Uyên Chi

Hạ về cho nắng lên xanh
Uyên ương vui hót trên cành ước mơ
Đăng nhập để trả lời
0
Paris at Night
Trois allumettes, une à une allumées dans la nuit
La première pour voir ton visage tout entier
La seconde pour voir tes yeux
La dernière pour voir ta bouche
et l'obscurité toute entière pour me rappeler tout cela
en te serrant dans mes bras.



Jacques Prévert

Ba Lê Về Đêm

Ba que diêm, quẹt lên trong đêm tối
Que đầu tiên để nhìn rõ nét mặt em
Que thứ nhì để nhìn tận đáy mắt em
Que cuối cùng để nhìn miệng môi em
Và bóng tối bao trùm gợi cho anh tất cả
Khi anh ôm, ghì em chặt, trong lòng

Nguyên Đỗ
Phỏng dịch
Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
Đăng nhập để trả lời
0
Le tendre et dangereux visage de l'amour
Le tendre et dangereux
visage de l'amour
m'est apparu un soir
après un trop long jour
C'était peut-être un archer
avec son arc
ou bien un musicien
avec sa harpe
Je ne sais plus
Je ne sais rien
Tout ce que je sais
c'est qu'il m'a blessée
peut-être avec une flèche
peut-être avec une chanson
Tout ce que je sais
c'est qu'il m'a blessée
blessée au coeur
et pour toujours
Brûlante trop brûlante
blessure de l'amour.



Jacques Prévert

Khuôn Mặt Dịu Dàng Và Nguy Hiểm Của Tình Yêu

(Không hiểu sao JP lại viết theo dạng, tâm trạng phụ nữ)


Khuôn mặt dịu dàng và nguy hiểm của tình yêu
Đã xuất hiện bên em một buổi chiều
Sau một ngày quá dài
Có lẽ là một người bắn tên
Với cánh cung của mình
Hay một chàng nghệ sĩ
Với cây huyền cầm
Em không còn biết nữa
Em không còn biết gì

Điều em biết là chàng trai đã hạ thương em
Có lẽ bằng một mũi tên
Có lẽ bằng một bài hát

Điều em biết là chàng trai đã hạ thương em
Hạ thương tận đáy tim em
Và hạ thương vĩnh viễn

Vết thương nóng bỏng rát cháy của vết thương tình yêu

Nguyên Đỗ
Phỏng dịch




Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
Đăng nhập để trả lời
0
Lười Như Hủi

Những cụm chữ tưởng như quên mất hút
Vậy mà em nhắc nhớ dễ thương ghê
Nhớ ngày xưa lúc nhỏ đi học về
Vứt cặp vở, đi chơi bi lười biếng

Mẹ bắt gặp mắng cho anh một tiếng
Ôi thằng con lười như hủi học chưa
Về tới nhà, chạy vội đến vườn dừa
Nghịch phá mãi, chơ bi từng ngày một

Mẹ chẳng muốn con của Mẹ học dốt
Chơi cho xong, rồi trở lại học chăm
Chơi mải mê, chiếu chẳng có sao nằm
Trời chỉ giúp những người luôn cố gắng

Từ ngày đó, từ cái ngày Mẹ mắng
Cũng bớt chơi sợ dốt đặc cán mai
Riết rồi quen, riết rồi cũng miệt mài
Học chăm mãi quên cả trời mưa nắng

Lười như hủi, chao ơi như Mẹ mắng
Chắc là em sẽ giống Mẹ của anh
Sẽ ủi an, sẽ  chỉ dạy hiền lành
Động viên mãi bầy con trong tương lai đó

Nguyên Đỗ




Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
Đăng nhập để trả lời
0
Phố Núi Chiều Nay

Tháng Bảy trời hanh phố núi hồng
Trên trời mây trắng tựa như bông
Đi ngang vườn cũ càng nhung nhớ
Chẳng biết em còn nhớ mãi không?

Dịp lễ anh thường đi suối thơ
Thả hồn xa vắng sớm sương mờ
Lặng ngồi câu cá, như sông Vị
Nghĩ tới tương lai tính mộng mơ

Nhớ lắm thương hoài phút đắm say
Tưởng như lạc bước chốn thiên thai
Bao nhiêu ảnh cũ về phô diễn
Cửa đóng nhà xưa chốt đã cài

Tháng ngày còn đó cuộn trong tim
Ngõ cũ vườn xưa bóng khuất chìm
Trăng mộng lung linh soi ánh nguyệt
Anh chìm trong mộng nhớ về em

Nguyên Đỗ




Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
Đăng nhập để trả lời
0
Đêm Pháo Hoa

Đêm pháo bông giữa bầu trời tỏa sáng
Vạn vì sao rơi rớt giữa không trung
Trong tim ta hạnh phúc thật vô cùng
Từng rung cảm chạm vào tim thao thức

Đêm pháo bông giữa bầu trời ngoạn mục
Vệt sáng hồng, vệt sáng đỏ đuổi nhau
Tỏa pháo hoa từ phi tiễn đổi màu
Từng tia sáng ngời lên trong đêm tối

Đêm pháo bông tháng Bảy hồng cứu rỗi
Đêm khởi đầu, đêm độc lập tự do
Hai trăm năm lẻ, thật không ngờ
Từng bước tiến soi đường cho thế giới

Đêm pháo hoa của tình mình đổi mới
Của bình an, của hạnh phúc, thứ tha
Của khoan dung, của độ lượng giao hòa
Trời với đất, người với người tâm cảm

Nguyên Đỗ

Đăng nhập để trả lời
0
Tạ Ơn Trời Cao
 
Tạ ơn Trời Cao vẫn xót thương ban phát
Những hồng ân, những phép lạ hằng ngày
Để em còn được sống tới hôm nay
Để gặp gỡ chuyện trò vui thân ái
 
Đường núi đóng băng em bền tâm lái
Xe trượt băng xúyt nữa đã tiêu tan
Vào lũng sâu với cỏ nội mây ngàn
Vào cát bụi của thời gian miên viễn
 
Tạ ơn Trời em vẫn còn hiện diện
Đem tình thương, hiểu biết, sẻ chia anh
Anh vẫn tin những phép lạ, ơn lành
Trong cuộc sống của mỗi người thật đó
 
Mỗi phép lạ, mỗi việc thường nhắc nhở
Kiếp con người sợi chỉ nhỏ, tơ trong
Dễ nát tan, nên cảm tạ trong lòng
Mỗi ngày sống, gặp nhau: một phép lạ
 
Nguyên Đỗ
 

 
Đăng nhập để trả lời
0
Can Me Cô!


Can me mãi thấy cô đang đứng đó
Vội chào cô rồi lanh lẹ đứng bên
Cô guốc cao, nhưng may quá, còn hên
Còn đứng thấp ngang vành tai đó chứ

Trò với cô như hai người tình tự
Đứng gần nhau hỏi đáp những vần thơ
Cô nhìn duyên, cô đẹp tựa trong mơ
Chao ơi, chết, không chừng thầy để ý

Cô nhân từ, thật hiền từ đó nhỉ
Chỉ từng câu, sửa từng chữ, khen chê
Chữ nào hay, chữ nào dở, đam mê
Trò im lặng gật đầu vâng ngưỡng mộ

Thơ lạ nhỉ, biết đâu chẳng là nợ
Mũi tên thần ai bắn lút vào tim
Biết yêu cô, hay muốn gọi cô... em
Oái oăm quá học trò ma quỷ sợ

Nguyên Đỗ
Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
Đăng nhập để trả lời
0
Ghiền Thơ


Mình thường viết đọc văn thơ
Đọc hoài viết mãi ghiền thơ mất rồi
Đọc thơ rung động bồi hồi
Tối ngày tìm đến đọc rồi mới đi

Tựa như một kẻ tình si
Đắm say tình ái đam mê mơ màng
Mưa lất phất, nắng chang chang
Từng trang nhật ký từng trang thơ tình

Giá mà thơ cũng như mình
Rủi may con tạo xoay hình trớ trêu
Cánh tay khe khẽ khều khều
Giá như mình nhỉ... tình yêu muôn màu

Giả như mình đã ghiền nhau
Thương yêu quấn quýt trầu cau vôi nồng
Giả như mình đã vợ chồng
Duyên tơ thắm chỉ mặn nồng ái ân

Nguyên Đỗ



Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
Đăng nhập để trả lời
0

SI THƠ
 
 
Si làm sao ôi những vần thơ
Si cảnh nên thơ ánh trăng mờ
Si dòng suối ngọt êm trong mát
Si những chuyện tình rất mộng mơ

 
Si mê những áng mây vờn gió
Si tiếng thầm thì biển nhỏ to
Si lời ai hát đêm trăng tỏ
Si cung đàn réo rắt dây tơ

 
Si chuyện thương yêu nơi vườn mơ
Si hàng mồng tơi bên giậu bờ
Si ngây si ngất chàng thi sĩ
Si đến đam mê hồn vật vờ

 
Si cuồng si mến những tình thơ
Si khờ si dại mãi đợi chờ
Si người đã đến gieo thương nhớ
Si-sân-bi-hận...bởi vì thơ

 
 
Sương Anh
Paris TY & ĐM
Audio 
Đường Paris
Nhạc phổ Thơ
Youtube của SA


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-07-08 11:51:36Nguyên Đỗ>
Nhớ Âm Thầm


Em phạt anh, phải viết bài thơ Nhớ
Nhớ âm thầm, nhớ da diết năm canh
Nhớ thiết tha, nhớ hoài mãi hương lành
Vương mái tóc em thả dài chiều đó

Trời mùa hạ, hoàng hôn trên phượng đỏ
Gió thổi qua, hoa phượng rớt trên em
Anh đưa tay chạm phải bả vai mềm
Chụp cánh hoa vừa rơi trên suối tóc

Em ra ga, sụt sùi ray rứt khóc
"Đừng quên em, mùa hạ sẽ qua mau
Thu em về, tình yêu đậm tươi màu
Như sắc lá những ngày đầu thu mới!"

Nhớ... nhớ quá!  Hồn chao nghiêng chới với
Sao nhớ ghê, thời gian hỡi trôi nhanh
Để em về sánh bước nhịp chân anh
Trên trường học, đường về... mơ hạnh phúc

Nguyên Đỗ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-07-08 11:51:53Nguyên Đỗ>
Lo Nhiều Hơn Buồn

Anh buồn lắm, về đêm càng thấm thía
Gọi em hoài, chẳng thấy lẹ hồi âm
Anh lo âu, sợ khoảng lặng âm thầm
Muốn gọi mãi, gọi hoài thành quấy nhiễu

Anh vẫn biết, khó làm sao em hiểu
Tấm lòng anh giữa đời sống đổi thay
Những cánh thư anh đã viết hằng ngày
Không chôn lấp một khi hồn ngờ vực

Anh đã viết từng đêm dài thao thức
Những bài thơ, những tín điệp cho em
Cho em vui, sống cuộc sống êm đềm
Bởi em biết có anh luôn canh giữ

Nhờ điện thoại, chúng mình thường tâm sự
Thêm lòng tin, tràn thương mến, yêu nhau
Cho tình yêu ngày mỗi một thêm màu
Luôn xao xuyến ấm nồng khi gặp mặt

Nguyên Đỗ


Đăng nhập để trả lời
0
Da Diết Nhớ


Tha thiết lắm gởi về ai thương nhớ
Nắng Hạ trong mà lòng chẳng chút trong
Nỗi nhớ nhung còn day dứt trong lòng
Em khổ não anh nghìn lần đau khổ

Rất tự nhiên từ ngày ta hội ngộ
Yêu em nhiều, yêu kín đáo trong tâm
Em hiền từ dấu kỹ nét hương trầm
Đúng câu "hữu xạ tự nhiên hương" đấy

Anh chẳng viết câu thơ tình bóng bẩy
Viết thật thà những xao động hồn anh
Viết cho em những trái ngọt cây lành
Rất mộc mạc từ hồn quê yêu dấu

Bình an nhé, mỗi ngày vui chân sáo
Nhảy tung tăng những buổi sáng hồng tươi
Anh mong em mãi mãi giữ nụ cười
Trên môi mọng, trong mắt hiền diệu ảo

Nguyên Đỗ

Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
Đăng nhập để trả lời
0
Cô Gái Hội An


Cô bé Hội An ngồi mũi  ghe
Chèo đều uốn nhịp đẹp duyên quê
Tóc dài đen nhánh hoàng hôn lặng
Đã bảy năm qua, vẫn nhớ về

Bé chắc lớn rồi duyên dáng ra
Nụ cười năm ấy dễ thương mà
Tôi còn mơ bóng em chèo nhẹ
Nét đẹp quê hương rất đậm đà

Khi ấy em vừa mười bốn thôi
Bảy năm... hăm mốt... lớn lên rồi
Tôi tìm... tưởng tượng... cô thôn nữ
Cũng lớn lên dần trong trí tôi...

Muôn nét hương trời muôn dáng thơ
Thời gian nhanh quá có ai ngờ
Bảy năm ngày tháng  qua mau thật
Em có trầm ngâm buông nhịp mơ...?

Nguyên Đỗ
http://www.asiaphotos.net/photo.php?id=247





Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-07-08 11:52:21Nguyên Đỗ>
Trẻ Hóa


Anh từ đó, vì yêu em, trẻ lại
Chẳng chỉ vì hóa chất đổi thay màu
Chỉ vì hồn hạnh phúc cạnh bên nhau
Nghe tiếng nói, tiếng cười vui khúc khích

Nhỏ hồi đó, môi mọc mời, tinh nghịch
Nửa mời hôn, nửa lẩn tránh... chao ơi
Cứ ngất ngây... thương nhớ áng mây trời
Một lần gặp, một lần thương buông thả

Từ độ yêu mỗi ngày là phép lạ
Cứ ngất ngây trong cảm giác thiên đường
Khi đang vào bối cảnh của yêu thương
Chăm từng chút, lo từng ly.. say đắm

Anh từ đó biết yêu em nồng thắm
Cách xa: buồn!  Không gặp: nhớ thêm hơn
Biết rằng em chẳng mấy khi dỗi hờn
Hương trầm lắng âm thầm sầu: anh khổ

Tình rực rỡ mối lương duyên tao ngộ
Cánh diều thơ lộng gió vút bao bay
Giữa tầng không tiếng sáo ngọc ru ngày
Khi đêm đến, ánh trăng soi mỗi bước

Anh từ đó tấm lòng reo hạnh phước
Hồn lâng lâng  bay bổng mấy từng không
Phút thần giao hòa hợp tiếng tơ lòng
Tạ ơn mãi, Dấu Yêu Thương, Thi Tứ

Nguyên Đỗ
Đăng nhập để trả lời
0
Vui Quá Là Vui

Mến tặng Don & Dung
trong ngày vui 7.7.2007 của hai bạn


Như ong bướm trong vườn hoa vui lượn
Nhởn nhơ bay trong ánh nắng chứa chan
Phút yêu thương, say đắm, ngút non ngàn
Trong ánh mắt một trời yêu thương rộng

Đi bên nhau trọn đời vui tươi sống
Tình đêm nay trăng mộng ánh sao soi
Ôi Tình yêu!  Tình yêu mãi tuyệt vời
Bao khúc nhạc có bao giờ tấu đủ

Bước chân tới, bước chân lui, khiêu vũ
Dìu nhau đi trong luân vũ đêm nay
Đưa nhau đi như khiêu vũ hằng ngày
Từng nhịp bước, từng ánh nhìn yêu quý

Vui, vui quá, phải không người tri kỷ
Ngày hôm nay hòa tấu bản tình ca
Đêm hôm nay đánh dấu mãi mặn mà
Nét hoa mộng đậm đà trong ngày cưới

Lời nguyện chúc trăm năm tình diệu vợi
Nở hoa tươi, sinh hoa trái tình yêu
Yêu thương nhau, mỗi ngày một thêm nhiều
Tình vĩnh viễn mặn nồng trong năm tháng

Nguyên Đỗ



Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
Đăng nhập để trả lời
0
Ghép Tên Tình Ái


Tên mình chỉ khác dấu thôi
Dấu huyền dấu nặng tuyệt vời giao hoa
Thật tình tứ, thật mặn mà
Em ra đứng hát đậm đà thương yêu

Lâu đài tình ái mỹ miều
Tình cao chất ngất vạn điều sẻ chia
Gởi theo bóng lúc em về
Soirée màu đỏ đam mê tím hồng

Mai xây bảy nhịp cầu vồng
Mười hai bến nước chèo xuồng đón nhau
Vườn quê cau trổ một màu
Cách xa duyên thắm hai đầu nhớ thương

Vườn thơ ngan ngát trầm hương
Hoa thơm trái ngọt mộng vương vương hoài
Khúc tình ca, gởi cho ai
Đêm vui hát khúc Lâu Đài tình yêu

Nguyên Đỗ




Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
Đăng nhập để trả lời
0
Em Đang Đứng Cạnh Bên Anh


Em đang đứng cạnh bên anh đấy nhé
Có nghe chăng tiếng nhịp đập tim anh
Em truyền hơi thơ nhẹ ngát hương lành
Anh hạnh phúc lắng nghe từng nhịp thở

Trời mùa hè, nắng hồng soi rạng rỡ
Lúc bình minh bãi biển mát mênh mông
Em có nghe nhịp thơ rộn trong lòng
Khung trời mộng huyền diệu mơ thi tứ

Em đang đứng cạnh bên anh tình tự
Gió biển về thủ thỉ tiếng vi vu
Ngoài xa kia, xa mút mắt, sương mờ
Có đảo mộng đợi chờ ta đó nhé

Em có nghe tiếng sóng ngầm khe khẽ
Hãy yêu nhau, chớ để vụt thời gian
Vì tình yêu, tình yêu mãi chứa chan
Nhưng tuổi xuân sẽ mau qua lắm đó


Nguyên Đỗ




Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
Đăng nhập để trả lời
0
Vẽ Chân Dung


Anh sẽ vẽ chân dung em áo đỏ
Nhoẻn miệng cười hồn nhiên lắm Thương ơi
Trăm tấm hình em gởi đã xem rồi
Vẫn chẳng đủ, anh vẫn cần thêm nữa

Thói quen lạ, anh nhìn em từng bữa
Chuyện trò vui, thủ thỉ chuyện tình yêu
Anh biết em lòng tin tưởng thật nhiều
Em biết anh yêu em không thể dứt

Anh sẽ vẽ chân dung em rất thực
Bởi vì anh đã nhận rõ thuộc lòng
Dáng dấp em là tác phẩm kỳ công
Của tạo hóa ban cho em thật đấy

Em đơn sơ, không kiêu kỳ, lộng lẫy
Em hồn nhiên như buổi sáng tinh sương
Nụ cười em là trái chín thiên đường
Đôi môi em là cánh hồng tươi thắm

Anh vì em tưởng tượng nhiều nét đậm
Gần hay xa anh vẫn nhớ ngày đêm
Nửa đời người anh mới gặp chỉ em
Anh hạnh phúc sống nửa đời còn lại

Nguyên Đỗ


Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-07-08 17:19:59Nguyên Đỗ>
Hẹn Sau Nhé


Hẹn sau nhé, hay mình cùng đi lễ
Hoặc đi chùa... đưa hồn hướng lên cao
Bởi trời cho trái tim nhỏ dạt dào
Qua những khúc quanh co, hạn, khao khát

Hẹn sau nhé, gió tình mơ cất hát
Qua rặng dương, tùng, bách... bãi biển xa
Ta sẻ chia từng thi khúc đậm đà
Và hạnh phúc đến sau khi thử thách

Mỗi con chữ như là một viên gạch
Xây lầu tình, cao ốc mộng, đền mơ
Ở quanh ta tất cả mãi là thơ
Đốt nhang khói hương thơ bay cảm tạ

Hẹn sau nhé, mai đừng làm mặt lạ
Anh gặp em, muốn chia sẻ đời anh
Thời gian trôi vội vã thoáng qua nhanh
Cùng đi nhé, chẳng muốn rời nửa phút


Nguyên Đỗ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-07-09 04:52:09Nguyên Đỗ>
Từ Độ Nghe Tiếng Em

Từ độ đó, nghe tiếng em trên máy
Mỗi đêm anh gọi, nhớ âm thầm
Mấy ngày nay, gọi máy tiếng lạnh câm
Buồn như thể, đã mất em rồi đấy

Anh chẳng tin em hờn hay giận lẫy
Có chuyện gì đã vụt xảy ra không
Hay là em có việc quá đau lòng
Hay là máy đã bị treo sao đó

Lòng héo hắt buồn hơn ngày mưa gió
Ngồi co ro nhìn cửa sổ lo âu
Mấy ngày nay u uất những buồn sầu
Vì em vắng, mùa Hạ về, giông bão

Từ độ nghe tiếng em, rất ngọt ngào, nhớ bạo
Âm thanh nào thay thế được sao đây
Anh đang nghe khúc nhạc nhẹ thương đầy
Chẳng biết viết hay nói cùng em được

Nguyên Đỗ

Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Nguyên Đỗ

Con Mắt Lá Răm


Con mắt lá răm lại dòm dòm như thể
Soi mói tim xem dấu diếm gì không
Ơ trái tim máu vẫn chảy đỏ hồng
Sao sắc tím từ đâu về đe dọa

Con mắt lá răm chằm chằm như đe dọa
Coi chừng nha không khép phạm trường quy
Ở chốn ni, bình đẳng, chẳng du di
Ai phạm lỗi, giam cầm không thả lỏng

Đùa thôi nhá, chớ vội trù, nổi nóng
Nghịch như ma là cái lũ học trò
Cứ vui cười trong khoảng đất tự do
Đừng phạm húy, đừng chọc ong, kiến lửa

Con mắt lá răm lại lừ lừ từng bữa
Chao ơi là thấy sợ quá ai ơi
Lỡ tay ngồi táy máy để thơ rơi
Ai biết được có ngày giam tại chỗ

Nguyên Đỗ

 
** Con Mắt Em **
 
 
Con mắt lá răm...thế nào hổng hiểu
Nhưng có một điều anh chắc chắn tiêu
Là khi anh chọc giận, chẳng biết chiều
Con mắt em làm anh tiêu tán đó

 
Em giận lên là anh bị khổ sở
Mắt trợn tròn, nhăn nhó thấy thật ghê
Còn cái môi bậm lại, cái lưỡi lè
Nhìn thấy là phải... nhấn ga chạy lẹ

 
Anh sợ chưa, đừng có mà chọc nhé!
Hổng cho anh vào nhà xin lỗi đâu
Dù có mua hoa tặng - chục ký dâu
Hông thèm nhận... mặc dầu lòng thinh thích

 
Ghét anh lắm, cứ vẫn hoài cái tính
Cứ hay đuà, phá phách, lỳ làm sao!
Còn chọc dai thì nước mắt sẽ trào
Tuôn chảy mãi như suối thơ vậy đó!

 
Anh biết chưa, từ nay đừng chọc - Nhớ!!
Kẻo có ngày anh bị hoạ đó nha!
Con mắt lá răm...chẳng biết sao ha
Nhưng mắt em... chắc là ghê hơn nưã...

 
 
Sương Anh
 
Paris TY & ĐM
Audio 
Đường Paris
Nhạc phổ Thơ
Youtube của SA


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-06-30 17:35:38Nguyên Đỗ>
Động Không Đáy
 
Hồn lang thang biết đâu là bến đậu
Giữa mênh mông trên sóng nước đại dương
Giữa mông lung của cuộc sống vô thường
Có không không có của thực hư hư thực
 
Chuyến hải hành đời lãng du chẳng dứt
Tâm hồn mình động không đáy hiểu sao
Khi thấy em lòng cảm thấy dạt dào
Từ đáy ngực bỗng trào dâng sóng lớn
 
Đêm thao thức bóng hình em lởn vởn
Mãi chập chờn như sao sáng sông Ngân
Em mãi như hình bóng của thiên thần
Luôn bảo vệ giữ gìn anh trên biển
 
Anh thủy thủ cầm lái thuyền thẳng tiến
Em vì sao bắc đẩu dẫn anh đi
Em có là bến đậu để anh về
Dừng chân lại dựng mùa xuân vĩnh viễn
 
Nguyên Đỗ
Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
Đăng nhập để trả lời
0
Có Lẽ Rồi
 
Có lẽ rồi anh sẽ đi xa lắm
Thả thuyền con theo giòng suối nguồn thơ
Tìm bình yên trong chỗ vắng không ngờ
Để lặng lẽ chữa thương tim rướm máu
 
Có lẽ rồi anh sẽ đi ẩn náu
Một thời gian, chẳng biết sẽ bao lâu
Một tuần hay một tháng, một năm sau
Tịnh dưỡng lại trái tim đang hấp hối
 
Có lẽ rồi anh đi vào bóng tối
Tìm lãng quên bỏ thế giới văn thơ
Có nhớ nhau, tìm lại nắng, sương mờ
Mưa ướt át, suối thơ tình một thưở
 
Có lẽ rồi anh chẳng làm thơ nữa
Có nhớ nhau cứ thong thả đi tìm
Những mảnh vườn thi tứ đã gởi tim
Anh sợ lắm những mùa đau hạn hán
 
Nguyên Đỗ
 
 
Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Nguyên Đỗ

Có Lẽ Rồi
 
Có lẽ rồi anh sẽ đi xa lắm
Thả thuyền con theo giòng suối nguồn thơ
Tìm bình yên trong chỗ vắng không ngờ
Để lặng lẽ chữa thương tim rướm máu
 
Có lẽ rồi anh sẽ đi ẩn náu
Một thời gian, chẳng biết sẽ bao lâu
Một tuần hay một tháng, một năm sau
Tịnh dưỡng lại trái tim đang hấp hối
 
Có lẽ rồi anh đi vào bóng tối
Tìm lãng quên bỏ thế giới văn thơ
Có nhớ nhau, tìm lại nắng, sương mờ
Mưa ướt át, suối thơ tình một thưở
 
Có lẽ rồi anh chẳng làm thơ nữa
Có nhớ nhau cứ thong thả đi tìm
Những mảnh vườn thi tứ đã gởi tim
Anh sợ lắm những mùa đau hạn hán
 
Nguyên Đỗ



 
 
Có Lẽ Nào...
 
 
Có lẽ nào đang nắm tay dẫn đi
Anh lại thả ra để em té xuống
Nước suối nguồn trong em vưà được uống
Nay khô cạn rồi, đâu nguồn suối thơ

 
Có lẽ nào anh đành lòng làm ngơ
Em mới trải qua một cơn hấp hối
Tim vẫn còn đau, thảm thương rất tội
Ai cho em mượn một chỗ bình yên

 
Có lẽ nào để em đứng ngoài hiên
Trời lạnh lẽo, mưa triền miên không dứt
Chẳng lẽ dây tơ duyên nay đã đứt
Không còn gì ràng buộc bước chân anh

 
Có lẽ nào ngoảnh mặt đi cho đành
Có phải tại em tình thơ dở tệ
Lời chẳng hay cũng không rành luật lệ
Gieo vận, nối vần chán quá...anh đi!!

 
Sưong Anh
Paris TY & ĐM
Audio 
Đường Paris
Nhạc phổ Thơ
Youtube của SA


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-06-23 21:16:06Nguyên Đỗ>
Trích đoạn: SuongAnh


Có Lẽ Nào...
 
 
Có lẽ nào đang nắm tay dẫn đi
Anh lại thả ra để em té xuống
Nước suối nguồn trong em vưà được uống
Nay khô cạn rồi, đâu nguồn suối thơ

 
Có lẽ nào anh đành lòng làm ngơ
Em mới trải qua một cơn hấp hối
Tim vẫn còn đau, thảm thương rất tội
Ai cho em mượn một chỗ bình yên

 
Có lẽ nào để em đứng ngoài hiên
Trời lạnh lẽo, mưa triền miên không dứt
Chẳng lẽ dây tơ duyên nay đã đứt
Không còn gì ràng buộc bước chân anh


Có lẽ nào ngoảnh mặt đi cho đành
Có phải tại em tình thơ dở tệ
Lời chẳng hay cũng không rành luật lệ
Gieo vận, nối vần chán quá...anh đi!!

 
Sưong Anh

 
Chẳng Phải Tại Em
 
Chẳng phải tại em, chẳng phải đâu nhé
Tại hồn anh đang trống trải buồn đau
Không nỡ gieo những vần điệu thảm sầu
Cho ngầu đục suối nguồn thơ trong sáng
 
Chẳng phải tại em, hay hồn lãng mạn
Tại lòng anh cần suối mát bình yên
Để niềm tin vào thế giới dịu hiền
Vẫn còn đó giữa biến thiên nghịch đảo
 
Nếu ở lại, buồn sẽ gây gió bão
Những cơn giông giày xéo những tâm gan
Anh ra đi, để thi tứ ngập tràn
Cứ chảy mãi giữa giòng đời thanh tịnh
 
Khi nào đó, tâm hồn anh ổn định
Anh trở về nối tiếp quãng giòng thơ
Có cỏ hoa thơm ngát ở hai bờ
Em ghé đến trên cầu soi bóng nhé
 
Nguyên Đỗ

Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Nguyên Đỗ

 
Chẳng Phải Tại Em
 
Chẳng phải tại em, chẳng phải đâu nhé
Tại hồn anh đang trống trải buồn đau
Không nỡ gieo những vần điệu thảm sầu
Cho ngầu đục suối nguồn thơ trong sáng
 
Chẳng phải tại em, hay hồn lãng mạn
Tại lòng anh cần suối mát bình yên
Để niềm tin vào thế giới dịu hiền
Vẫn còn đó giữa biến thiên nghịch đảo
 
Nếu ở lại, buồn sẽ gây gió bão
Những cơn giông giày xéo những tâm gan
Anh ra đi, để thi tứ ngập tràn
Cứ chảy mãi giữa giòng đời thanh tịnh
 
Khi nào đó, tâm hồn anh ổn định
Anh trở về nối tiếp quãng giòng thơ
Có cỏ hoa thơm ngát ở hai bờ
Em ghé đến trên cầu soi bóng nhé
 
Nguyên Đỗ



 
 
** Trái Tim Thi Sĩ **
 
 
Là những người có trái tim thi sĩ
Tâm hồn luôn suy nghĩ dễ động chao
Đọc thơ anh lòng cảm thấy nghẹn ngào
Cảm xúc chợt dâng trào mi mắt chớp

 
Có một điều gì ...khiến tim bị ngộp
Nhịp đập nhanh như hồi hộp điều chi
Có thật không...anh sẽ phải ra đi?
Sao không thể hãm ghì cơn giông bão

 
Có phải em gái sông Seine khó bảo
Khiến anh bực lòng vội bỏ ra đi
Hay sợ suối nguồn thơ nước đục vì
Em thưòng thả những con virus xấu

 
Anh ra đi còn chỗ đâu nương náu
Khi em hờn, tủi, biết tưạ vào đâu
Thơ sẽ buồn,dòng suối biến đổi màu
Nguồn khô cạn, hồn sầu ...tình thơ chết!

 
 
Sương Anh
Paris TY & ĐM
Audio 
Đường Paris
Nhạc phổ Thơ
Youtube của SA


Đăng nhập để trả lời
0