ĐỪNG GỌI ANH BẰNG CHÚ
Anh bảo em : “ Đừng gọi anh bằng chú!”
Nghe già khằng, chẳng có được hồn thơ
Nếu đã viết thì cứ phải vu vơ
Anh – Em nhé, để tình mơ mãi đẹp.
Biết rằng em nói năng luôn phải phép
Nhưng trong thơ em đừng có ép mình
Gọi bằng chú nghe thơ thật bấp bênh
Chẳng thơ mộng, chẳng tình tứ chi cả.
Nghe lời anh, em chỉ biết vâng dạ
Bẽn lẽn cười: “ Để em sửa nghe anh !”
Chỉ thế thôi đã mát cả trời xanh
Anh phơi phới suối nguồn thơ tuôn chảy
Triều Âm
Anh bảo em : “ Đừng gọi anh bằng chú!”
Nghe già khằng, chẳng có được hồn thơ
Nếu đã viết thì cứ phải vu vơ
Anh – Em nhé, để tình mơ mãi đẹp.
Biết rằng em nói năng luôn phải phép
Nhưng trong thơ em đừng có ép mình
Gọi bằng chú nghe thơ thật bấp bênh
Chẳng thơ mộng, chẳng tình tứ chi cả.
Nghe lời anh, em chỉ biết vâng dạ
Bẽn lẽn cười: “ Để em sửa nghe anh !”
Chỉ thế thôi đã mát cả trời xanh
Anh phơi phới suối nguồn thơ tuôn chảy
Triều Âm
Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
Không tiếng khóc, không nụ cười
Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!














