Trích đoạn: Trường Phi Bảo
Cũng Một Mẫu Chuyện Tình
-Trường Phi Bảo-
Tặng: PNT
Thôi thì chẳng còn gì để mất nữa
Moị đau khổ đều lắng diụ từ đây
Trong lòng ngươì con gái thơ ngây
Tình yêu đó như chưa lần tồn tại
Người về đi và đừng nên trở lại
Đoá hoa yêu đã tàn héo trong bình
Hãy xem như vừa khép câu chuyện tình
Buồn tẻ nhất...ít người mong đợi nhất!
Người đừng tới như một tên hành khất
Tìm kẻ giàu lòng bố thí dăm vaì xu
Tôi thương người nên tặng cả thiên thu
Gia sản cuộc đời, ngươì cần...Tôi cho hết!
Giờ phá sản, tôi hoàn toàn rỗng tuyếch
Mọi vui buồn đều theo gót ngươì xa
Trái tim tôi không còn phút hát ca
Và sự sống chết dần trong ảo tưởng
Câu chuyện tình về hai kẻ tầm thường
Chằng còn gì để mà viết tiếp nữa
Bởi bên ngươì còn một ngươì ở giữa
Gia sản đời mình người lại tặng cho ai
Ngươì con gái hạnh phúc là tìm được vòng tay,
Bờ vai và tình yêu đáng tin cậy
Em bất hạnh muôn đời không tìm thấy
Dẫu chẳng còn gì để mất nữa ngaỳ Mai
2-7-2005
LÀM LẠI TỪ ĐẦU
Tôi nín lặng nghe em hờn giận trách
Biện minh gì dù tôi lỗi chi đâu
Mối tình đầu đã trót lỡ thương đau
Đày đọa chi cho tan lòng nữa chứ?
Tôi biết em buồn, em đau, em hoài quá khứ
Giấc ngủ chập chờn in dấu chân tôi
" Một lần thương là yêu đến trọn đời..."
Tôi cũng thế có đâu nào khác...
Nhưng em ơi cuộc tình khi tan nát
Thì con tim tôi cũng chết lâu rồi
Nay bỗng dưng đau khổ bồi hồi
Khi thấy em lệ sầu ảm thảm
Em biết không tôi giờ điềm đạm
Vì chân quen lại lạc hướng đường về
Lãng khách khi xưa trót dở câu thề
Cho phận má hồng sớm lợt nhòa môi thắm
Chút hơi tiều tụy con tim suy đắm
Tôi sẽ là màu của nắng ngày mai
Là sao trời lấp lánh cõi thiên thai
Là bờ vai ghánh cùng em chua xót...
Rồi vườn xưa sẽ xanh thơm trái ngọt
Giếng bên thềm thơm trắng hoa cau
Cuộc đời buồn ta lại có nhau
Cùng sống dậy đắp xây tình ấm
Mọi gió mưa đẩy đưa vào sâu thẳm
Gió và Trăng sẽ mãi mãi xum vầy
Em sẽ cười ta tay nắm bàn tay
Và em nhé, ta cùng dạo phố...