Hồi sáng này nghe con chim khách nó báo có khách tới, Bảo mừng vui hân hoan chào nhị vị tiểu thư dời gót ngọc tới tư dinh, mang theo hai món quà to thật xúc động, lật đật mời nước, nhà ko có trà chỉ có nước ép trái cây thôi dùng đỡ đừng ngại hi hi


![[:D]](/images/smiley/s2.gif)


![[:D]](/images/smiley/s2.gif)



![[:D]](/images/smiley/s2.gif)

Trích đoạn: HẠ VŨ
Tâm An, em theo chân chị đi chơi...Chủ nhà ơi, em đi cùng chị em ( chị Tâm An nhỉ? ) sang đây có được không? Em đi chơi kèm nhưng quà thì riêng đó...
DỊU DÀNG ĐƠN CÔI
Mùa đông rồi cũng sẽ qua
Ngày xưa rồi cũng sẽ xa thôi mà
Bóng ai cứ nhập cứ nhoà
Buồn, vui hai nỗi cứ hoà vào nhau
Dịu dàng là trái tim đau
Vết thương ai cứa mà sâu đến giờ
Tằm khi nào nhả hết tơ
Nến khi nào tắt để khô lệ sầu *
Khẽ khàng người bước qua nhau
Mắt trong đáy mắt mà sao vô hình
Một người đi với lặng thinh
Một người về với một mình đơn côi...
*****
Bài này chị đọc rồi, phải không TA?
* : ý trong một tập phim của bộ Bao Thanh Thiên.
Trích đoạn: Tâm An
Lẩm bẩm : ôi cái con bé này, hư quá rồi...đã bảo ở nhà thế mà thấy chị đi là cũng nhón gót theo luôn...Thôi, không rầy la nữa, dù sao thì cũng không "lật áo cho người xem lưng" - em mà xấu thì chị cũng hết tốt nổi còn gì. Vả lại, một ngày đẹp trời, nắng vàng, bằng lăng tím, phượng đỏ...lại còn vị chủ nhà mến khách với những cốc nước mát hấp dẫn thế kia ngồi nhà sao mà chịu nổi, vậy chị em tôi có lời cảm tạ TPB nghe! Chúc cô nương mạnh khoẻ, dễ thương nhiều nhiều nha ! [sm=----------------.gif][sm=10_point.gif]
Trích đoạn: HẠ VŨ
Trích đoạn: Tâm An
Lẩm bẩm : ôi cái con bé này, hư quá rồi...đã bảo ở nhà thế mà thấy chị đi là cũng nhón gót theo luôn...Thôi, không rầy la nữa, dù sao thì cũng không "lật áo cho người xem lưng" - em mà xấu thì chị cũng hết tốt nổi còn gì. Vả lại, một ngày đẹp trời, nắng vàng, bằng lăng tím, phượng đỏ...lại còn vị chủ nhà mến khách với những cốc nước mát hấp dẫn thế kia ngồi nhà sao mà chịu nổi, vậy chị em tôi có lời cảm tạ TPB nghe! Chúc cô nương mạnh khoẻ, dễ thương nhiều nhiều nha ! [sm=----------------.gif][sm=10_point.gif]
Hư, Tâm An...hư, rầy em nha...Đã thế lại còn rầy người ta ở nhà người khác nữa, họ cười em cho coi...
Chủ nhà ơi, chị là female hả? Trời ơi ngộ ghê ha, em mới vào cứ nhầm lung tung, ĐH em tưởng là f thì là m, còn TPB em ngỡ là m thì hoá ra là f...Tâm An, chị chẳng chỉ cho em gì cả, hức...
À, em thấy thơ của chị ở một nơi khác TPB à, một người nào đó rất tâm đắc với thơ của chị và post rất nhiều...
Hôm nay em sang nhà chị nói mấy câu vu vơ thế, chẳng có thơ thẩn gì, chị đừng rầy nha ( Tâm An rầy em là buồn lắm rồi...hức )
*****
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)








Anh có tin rằng: năm tháng biết hận không?
Khi yêu thương đã rũ bỏ hẹn thề
Khi người ta không còn những đam mê
Cố sức giữ cũng chỉ làm mỏi mệt
Trích đoạn: NGYEU
Anh có tin rằng: năm tháng biết hận không?
Khi yêu thương đã rũ bỏ hẹn thề
Khi người ta không còn những đam mê
Cố sức giữ cũng chỉ làm mỏi mệt
Mạn phép cho N hoạ mấy dòng nghe!
KHI NGƯỜI QUYẾT RA ĐI
Người đã một lòng quyết ra đi
Còn gì nữa để cho ta níu giữ
Những câu thơ tình giờ ném vào ngọn lửa
Chất nặng lòng đá sỏi ngàn thu.
Người lỡ đi về cõi hoang vu
Cố dối lòng mơ đào nguyên mở cửa
Bao kỷ niệm tình yêu một thủa
Đang tâm đem rải chốn điêu tàn.
Ném sang bên duyên phận bẽ bàng
Rỡ cầu, phá bến quyết sang ngang
Người đi mộng tưởng khung trời lạ
Nào có hay đâu chốn địa đàng.
Kiếp sầu ai bắt phải đa mang
Thoả chí tung hoành những dọc ngang
Ao tù gột rửa đời thêm bụi
Người có nhớ về chốn trường giang.
Cũng vì mơ mộng ánh hào quang
Lạc bước trần gian kiếp đa tình
Ta thì cố níu, người vẫn quyết
Người ngã phương xa - ta xót mình.
Dịch Vọng, 16.07.06
ĐÒAN VĂN NGHIÊU


Trích đoạn: khinh vũ phi dương
Ghen
Người con gái ấy đã đến trước em
Xinh hơn em và dịu dàng hơn nữa
Em ghen thầm mỗi lần anh tư lự
(Thoáng một phút thôi !) Chạnh nhớ đến người
Có phải em là kẻ thứ Ba ngốc nghếch dại khờ
Bởi đã trót tin những gì anh đã hứa
(Mà lời hứa cũng giống như là lửa
Có một ngày sẽ tắt lịm thôi anh )
Em nói là em sẽ chẳng hờn ghen
Bởi quá khứ mãi chỉ là quá khứ....
Ừ !
Nhưng sao anh nhìn người ấy cái nhìn âu yếm quá
Hỏi tại sao em lại chẳng nhói lòng?
Em yêu anh ! Yêu nhiều đến vô cùng
Nhưng chẳng hiểu sao em lại không tin tưởng
Anh bảo em trẻ con , bảo là em ngang bướng
Nhưng có trái tim nào lại không biết đau thương
Anh ơi !
Người con gái ấy còn là gì trong tim anh nữa không?
NTT
Cho KVPD ké mí dòng tâm sự......Buồn quá chẳng muốn nói thêm gì....


Trích đoạn: Trường Phi Bảo
Rồi Một Ngày
-Trường Phi Bảo-
Rồi một ngày bỗng nhiên em nhận ra
Cuộc sống đâu vì anh mà kết thúc
Nỗi đau lớn không làm em ngã gục
Vẫn còn...vẫn còn...đâu đó niềm vui
Trích đoạn: khinh vũ phi dương
Ghen
Người con gái ấy đã đến trước em
Xinh hơn em và dịu dàng hơn nữa
Em ghen thầm mỗi lần anh tư lự
(Thoáng một phút thôi !) Chạnh nhớ đến người
Có phải em là kẻ thứ Ba ngốc nghếch dại khờ
Bởi đã trót tin những gì anh đã hứa
(Mà lời hứa cũng giống như là lửa
Có một ngày sẽ tắt lịm thôi anh )
Em nói là em sẽ chẳng hờn ghen
Bởi quá khứ mãi chỉ là quá khứ....
Ừ !
Nhưng sao anh nhìn người ấy cái nhìn âu yếm quá
Hỏi tại sao em lại chẳng nhói lòng?
Em yêu anh ! Yêu nhiều đến vô cùng
Nhưng chẳng hiểu sao em lại không tin tưởng
Anh bảo em trẻ con , bảo là em ngang bướng
Nhưng có trái tim nào lại không biết đau thương
Anh ơi !
Người con gái ấy còn là gì trong tim anh nữa không?
NTT
Cho KVPD ké mí dòng tâm sự......Buồn quá chẳng muốn nói thêm gì....


Trích đoạn: ThanhTracNguyenVan
Ghen
Giận em đập nát câu thề
Nắng hồng rơi vỡ dầm dề mưa tuôn
Bão dông giăng kín mây buồn
Gió tan tác nhớ,sóng cuồn cuộn đau …
Bây giờ người ấy trầu cau
Dửng dưng qua bến sông sâu,xuống đò
Lơ ngơ tôi đứng trên bờ
Lời thương hóa đá … Hết chờ,hết mong !
Lội đò tiễn sáo sang sông
Câu thơ xưa thả bềnh bồng hoàng hôn
Vung tay bỏng lửa ghen hờn
Dở dang giờ nhặt cô đơn bốn mùa …
(Tuyển tập thơ Thơ Nhà Giáo Tp.HCM – NXB Trẻ 1997)
Thanh Trắc Nguyễn Văn
photo : mvatoi.com








Trích đoạn: Trường Phi Bảo
Có lẽ nào anh sẽ chán ghét em
Người con gái như là câu thách đố...


