📢 Hướng dẫn đăng bài viết Xem chi tiết »
📢 Diễn đàn Việt Nam Thư Quán đã hoạt động trở lại! Xem chi tiết »

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Người Con Gái Đến Đời Anh Sau Em

91 trả lời, 14.403 lượt xem — Trang 3 / 4
Hồi sáng này nghe con chim khách nó báo có khách tới, Bảo mừng vui hân hoan chào nhị vị tiểu thư dời gót ngọc tới tư dinh, mang theo hai món quà to thật xúc động, lật đật mời nước, nhà ko có trà chỉ có nước ép trái cây thôi dùng đỡ đừng ngại hi hi



[:D]
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: HẠ VŨ

Tâm An, em theo chân chị đi chơi...Chủ nhà ơi, em đi cùng chị em ( chị Tâm An nhỉ? ) sang đây có được không? Em đi chơi kèm nhưng quà thì riêng đó...

DỊU DÀNG ĐƠN CÔI


Mùa đông rồi cũng sẽ qua
Ngày xưa rồi cũng sẽ xa thôi mà
Bóng ai cứ nhập cứ nhoà
Buồn, vui hai nỗi cứ hoà vào nhau

Dịu dàng là trái tim đau
Vết thương ai cứa mà sâu đến giờ
Tằm khi nào nhả hết tơ
Nến khi nào tắt để khô lệ sầu *

Khẽ khàng người bước qua nhau
Mắt trong đáy mắt mà sao vô hình
Một người đi với lặng thinh
Một người về với một mình đơn côi...
*****


Bài này chị đọc rồi, phải không TA?

* : ý trong một tập phim của bộ Bao Thanh Thiên.



Lẩm bẩm : ôi cái con bé này, hư quá rồi...đã bảo ở nhà thế mà thấy chị đi là cũng nhón gót theo luôn...Thôi, không rầy la nữa, dù sao thì cũng không "lật áo cho người xem lưng" - em mà xấu thì chị cũng hết tốt nổi còn gì. Vả lại, một ngày đẹp trời, nắng vàng, bằng lăng tím, phượng đỏ...lại còn vị chủ nhà mến khách với những cốc nước mát hấp dẫn thế kia ngồi nhà sao mà chịu nổi, vậy chị em tôi có lời cảm tạ TPB nghe! Chúc cô nương mạnh khoẻ, dễ thương nhiều nhiều nha ! [sm=----------------.gif][sm=10_point.gif]
Tâm An
---------------------------------
Sau lưng đất trắng rẻo đồng
Đoạn đường ngắn ngủi đi không tới mình
( Bến Giang Đình - thơ Ngân Vịnh)
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: Tâm An

Lẩm bẩm : ôi cái con bé này, hư quá rồi...đã bảo ở nhà thế mà thấy chị đi là cũng nhón gót theo luôn...Thôi, không rầy la nữa, dù sao thì cũng không "lật áo cho người xem lưng" - em mà xấu thì chị cũng hết tốt nổi còn gì. Vả lại, một ngày đẹp trời, nắng vàng, bằng lăng tím, phượng đỏ...lại còn vị chủ nhà mến khách với những cốc nước mát hấp dẫn thế kia ngồi nhà sao mà chịu nổi, vậy chị em tôi có lời cảm tạ TPB nghe! Chúc cô nương mạnh khoẻ, dễ thương nhiều nhiều nha ! [sm=----------------.gif][sm=10_point.gif]


Hư, Tâm An...hư, rầy em nha...Đã thế lại còn rầy người ta ở nhà người khác nữa, họ cười em cho coi...

Chủ nhà ơi, chị là female hả? Trời ơi ngộ ghê ha, em mới vào cứ nhầm lung tung, ĐH em tưởng là f thì là m, còn TPB em ngỡ là m thì hoá ra là f...Tâm An, chị chẳng chỉ cho em gì cả, hức...

À, em thấy thơ của chị ở một nơi khác TPB à, một người nào đó rất tâm đắc với thơ của chị và post rất nhiều...

Hôm nay em sang nhà chị nói mấy câu vu vơ thế, chẳng có thơ thẩn gì, chị đừng rầy nha ( Tâm An rầy em là buồn lắm rồi...hức )

*****


Sống là cho đâu chỉ nhận riêng mình
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: HẠ VŨ

Trích đoạn: Tâm An

Lẩm bẩm : ôi cái con bé này, hư quá rồi...đã bảo ở nhà thế mà thấy chị đi là cũng nhón gót theo luôn...Thôi, không rầy la nữa, dù sao thì cũng không "lật áo cho người xem lưng" - em mà xấu thì chị cũng hết tốt nổi còn gì. Vả lại, một ngày đẹp trời, nắng vàng, bằng lăng tím, phượng đỏ...lại còn vị chủ nhà mến khách với những cốc nước mát hấp dẫn thế kia ngồi nhà sao mà chịu nổi, vậy chị em tôi có lời cảm tạ TPB nghe! Chúc cô nương mạnh khoẻ, dễ thương nhiều nhiều nha ! [sm=----------------.gif][sm=10_point.gif]


Hư, Tâm An...hư, rầy em nha...Đã thế lại còn rầy người ta ở nhà người khác nữa, họ cười em cho coi...

Chủ nhà ơi, chị là female hả? Trời ơi ngộ ghê ha, em mới vào cứ nhầm lung tung, ĐH em tưởng là f thì là m, còn TPB em ngỡ là m thì hoá ra là f...Tâm An, chị chẳng chỉ cho em gì cả, hức...

À, em thấy thơ của chị ở một nơi khác TPB à, một người nào đó rất tâm đắc với thơ của chị và post rất nhiều...

Hôm nay em sang nhà chị nói mấy câu vu vơ thế, chẳng có thơ thẩn gì, chị đừng rầy nha ( Tâm An rầy em là buồn lắm rồi...hức )

*****


Chào TA, chúc một ngày vui vẽ, làm gì mà mắng mụi mụi HV dễ thưong vậy nè, cho Bảo can nha hi hi. Còn HV em thấy thơ của tỉ post ở đâu vậy, có thể cho Bảo biết là ai mà tâm đắc với mấy vần thơ vụn vặt của mình thế, để Bảo nói lời cảm ơn những tình cảm họ dành cho mình và làm quen với họ đựơc không HV? chcú hai chị em vui vẽ quanh năm[:D]
Đăng nhập để trả lời
0
Đừng Bao Giờ Ca Ngợi Tình Yêu
Trường Phi Bảo
Gởi: PNT


Với tình yêu em muôn lần tôn kính
Nhưng không bao giờ em ngợi ca đâu anh
Tình yêu ví như chiếc lá màu xanh
Xanh suốt đời cũng đôi khi một thoáng

Em dại dột mới một thời lơ đãng
Gieo hạt giống tình trên vĩnh cữu thời gian
Cây chưa tươi sao lá đã võ vàng
Yêu chưa trọn đã ngỡ ngàng xa cách

Trong tình yêu em đơn phương thử thách
Chỉ một người là anh lặng lẽ quay đầu
Trước kẻ thứ ba mình hèn nhát gì đâu
Vội lẫn trốn để rồi mất tất cả

Niềm vui mất, thế nỗi buồn băng giá
Lạnh lùng, hững hờ như gỗ đá vô tri
Em sẽ chẳng ngợi ca nổi dù chỉ lời vô vị
Bởi tình yêu tàn nhẫn với chúng mình

Trước tình yêu, em tôn kính cung nghinh
Cho những lứa đôi vẹn tròn hạnh phúc
Em sẳn sàng buông những câu cầu chúc
Nhưng với kẻ thứ ba thì chẳng biết chúc gì?

Em câm lặng khi tình yêu ra đi
Và giữ nguyên vẹn mối tình đầu trong trắng
Đừng mong em hát trong bao đêm thanh vắng
Về tình yêu, về nổi nhớ vô hồn

Rồi tất cả sẽ lặng lẽ vùi chôn
Mai sang ngang, hay là ngày vĩnh biệt
Em cố chấp, trong di chúc chỉ viết
"Đừng bao giờ ca ngợi tình yêu"

22-6-2005





Đăng nhập để trả lời
0
Biệt ly
-Trường Phi Bảo-


Anh đi mang lấy nụ tầm xuân
Trái tim,
Mang theo mộng xa gần
Sao không mang cả tim em nữa
Bỏ lại lòng em chút bâng khuâng

Anh đi, buổi ấy gió mưa nhiều
Tê tái hồn em,
Nỗi quạnh hiu...
Ngoài sân biêng biếc nụ tình cũ
Hương bay vướng víu,
Gót người yêu

Anh đi, em ở sầu lại sầu
Buông mành, xỏa tóc, rủ dòng châu
Có phải biệt ly mà hối tiếc
Trái tim sứt mẻ chẳng người khâu

8-5-2005
Đăng nhập để trả lời
0
Lẽ Loi
Trường Phi Bảo
Tặng VQT



Đám cưới-người đi với vợ người,
Tôi buồn-riêng lẽ một mình tôi.
Tiếng cười vây buã,ôi khiếp sợ,
Những kẻ có đôi nhạo một người!

Cô dâu cặp tay chàng rể mới,
Người cặp tay vợ họ nhảy đôi
Vũ điệu tình yêu ,từng..từng..bước
Nhẹ nhàng , êm ái lướt trên môi.

Niềm vui,tuổi trẻ là họ đấy!
Cay đắng tủi sầu tôi mang đây!
...Và chẳng ai nhớ-chẳng ai nhớ
Kể cả người ấy cũng quên rồi.

Tôi giấu thân tôi vào góc tối
Tôi vùi nét mặt sát bàn ngồi,
Tôi hôn lọn tóc vừa rũ xuống
Tôi chìm trong những cốc rượu cay.

Tôi biết rắng tôi chẳng thể yêu
Chẳng thể kề vai cạnh một người
Những tối nằm ngủ,chồng là gối
Nên tình tôi cũng bớt lẽ loi.

Nếu biết rằng tôi sống đơn côi,
Lòng sầu như nữa mảnh trăng phôi,
Những đêm nằm ngủ tôi ôm gối
Mà ngỡ ôm anh cả một đời...
Đăng nhập để trả lời
0
Gởi người dưới mộ
-Trường Phi Bảo-


Chị là chị, chưa một lần thấy mặt
Chưa một lần được nắm chặt đôi tay
Nhưng qua lời kể của anh ấy lúc say
Em hình dung rằng chị rất đẹp

Tim em rơi vào vũng sâu chật hẹp
Tóc rối nhùi em đau khổ đêm nay
Thần trí em mộng mị giữa canh dài
Chị có biết em hờn anh dữ dội

Chị đừng cho rằng em ghen quá vội
Nhỏ nhen, ích kỷ với kẻ khuất lâu rồi
"Phận đàn bà" ai ai cũng thế thôi
Khi anh ấy với chị còn chung thuỷ

Em đến sau như một điều bất dĩ
Lấp đầy khoảng trống tưởng xoá hết nổi đau
Ngoài đời anh ấy hơi ngạo mạn, làm cao
Em tự hỏi "vì sao anh yêu chị?"

Ừ, thì chắc chị dịu dàng, thuỳ mị
Chị khoan dung khi anh mắc lổi sai
Nghĩa vợ chồng nồng ấm-chị thiệt tài
Những việc đó bây giờ em thay thế

Chị đừng trách sao em ghen quá thể
Chị thác rồi, kể mấy chẳng ít chi
Về với anh, em chấp nối duyên nhì
Đã cay đắng, lại thêm phần tủi phận

Cũng cùng chung một kiếp người lận đận
Nhưng chị hạnh phúc hơn chị đựơc nhớ nhung
Anh cũng thương em có khác...chỉ đắp vun
Sự lo lắng tối thiểu, kẻ làm chồng mắc nợ

Thương thân em cuộc sống hờ tạm bợ
Nấm mồ chị, cỏ đã lên xanh rồi
Anh vẫn thường ra nói chuyện xa xôi
Bởi tình yêu dành cho chị không đổi

Chị hà tất gì ra đi quá vội
Để tình em lở dở mộng ngày xanh
Dây tơ hồng chị cắt đứt đã đành
Em dại nhận nối thành câu tơ tóc

Bao nghẹn ngào đã làm em bật khóc
Quyết dằn lòng em kiềm nén bi thương
Sẽ chẳng buồn khi anh nhớ chị thường
Đơn giản cái tình em trao anh quá nặng!

(6-2004)

Đăng nhập để trả lời
0
Dối Lòng
-Trường Phi Bảo-
Tặng: PNT


Tôi sẽ xóa tên anh
Như con sóng xóa biệt dấu chân người
Không còn đủ can đảm nhìn thấy anh cười
Tôi sẽ xóa những ngày yêu xót lại
Xin anh đừng khiếu nại...
Kỷ niệm về anh chẳng tồn tại nữa rồi

Tôi sẽ xóa tên anh trong mọi ngóc ngách tâm hồn tôi
Không còn lệ nên không còn kể lễ
Tôi vứt nỗi buồn, trái tim đầy ngạo nghễ
Đứng trên sân khấu cuộc đời
Che dấu mọi đơn côi

Tôi sẽ xóa tên anh! Những phút dối lòng thôi
Hạ màn nhung vẫn còn nghe nhức nhói
Sao anh không là chàng Roméo đương thời
Cho Julilet như tôi bất cần sự sống

Anh ra đi cùng người xây đắp mộng
Tôi bơ vơ trong ngày tháng võ vàng
Chết dần nơi tuyệt vọng
Mõi mòn bao thương nhớ
Muốn xóa tên anh cho nhẹ dần hơi thở
Sao anh cứ hiện về ám ảnh chẳng cho yên

5-5-2005


Đăng nhập để trả lời
0
Ghen

Người con gái ấy đã đến trước em
Xinh hơn em và dịu dàng hơn nữa
Em ghen thầm mỗi lần anh tư lự
(Thoáng một phút thôi !) Chạnh nhớ đến người

Có phải em là kẻ thứ Ba ngốc nghếch dại khờ
Bởi đã trót tin những gì anh đã hứa
(Mà lời hứa cũng giống như là lửa
Có một ngày sẽ tắt lịm thôi anh )

Em nói là em sẽ chẳng hờn ghen
Bởi quá khứ mãi chỉ là quá khứ....
Ừ !
Nhưng sao anh nhìn người ấy cái nhìn âu yếm quá
Hỏi tại sao em lại chẳng nhói lòng?

Em yêu anh ! Yêu nhiều đến vô cùng
Nhưng chẳng hiểu sao em lại không tin tưởng
Anh bảo em trẻ con , bảo là em ngang bướng
Nhưng có trái tim nào lại không biết đau thương

Anh ơi !
Người con gái ấy còn là gì trong tim anh nữa không?

NTT


Cho KVPD ké mí dòng tâm sự......Buồn quá chẳng muốn nói thêm gì....



Những con đường em đi rồi cũng đưa em về bên anh
Đăng nhập để trả lời
0
Anh có tin rằng: Năm tháng biết hận không?
-Trường Phi Bảo-


Anh có tin rằng: năm tháng biết hận không?
Khi yêu thương đã rũ bỏ hẹn thề
Khi người ta không còn những đam mê
Cố sức giữ cũng chỉ làm mỏi mệt

Anh có từng thầm tiếc đều đã dệt
Trong ảo vọng chưa hẳn là tuyệt vọng
Ước mơ giản dị về một hình bóng
Được thấy em cười bên hạnh phúc trẻ trung

Dù anh có đi đến ngã rẽ tột cùng
Cố tham gia mọi trò chơi số phận
Với em anh quả thật đáng giận
Trước cái nhớ, cái nhung anh có nhận ra mình

Anh có trở về tìm kiếm lại mối tình
Tìm nụ cười, tìm kỷ niệm, tìm em giữa lối đi
Em tuyệt vọng thầm hy vọng...để được gì?
Khi yêu thương quên hẹn thề, như quên vầng trăng tỏ

Hạnh phúc chợt tan, chợt tàn mơ hồ không rõ
Hình bóng ngày xưa rớt trên cỏ ngậm ngùi
Thời gian qua mang theo khúc hát lỗi thời
Nên anh có tin rằng:năm tháng biết hận không?

11-5-2005

Đăng nhập để trả lời
0
Anh có tin rằng: năm tháng biết hận không?
Khi yêu thương đã rũ bỏ hẹn thề
Khi người ta không còn những đam mê
Cố sức giữ cũng chỉ làm mỏi mệt


Mạn phép cho N hoạ mấy dòng nghe!


KHI NGƯỜI QUYẾT RA ĐI

Người đã một lòng quyết ra đi
Còn gì nữa để cho ta níu giữ
Những câu thơ tình giờ ném vào ngọn lửa
Chất nặng lòng đá sỏi ngàn thu.

Người lỡ đi về cõi hoang vu
Cố dối lòng mơ đào nguyên mở cửa
Bao kỷ niệm tình yêu một thủa
Đang tâm đem rải chốn điêu tàn.

Ném sang bên duyên phận bẽ bàng
Rỡ cầu, phá bến quyết sang ngang
Người đi mộng tưởng khung trời lạ
Nào có hay đâu chốn địa đàng.

Kiếp sầu ai bắt phải đa mang
Thoả chí tung hoành những dọc ngang
Ao tù gột rửa đời thêm bụi
Người có nhớ về chốn trường giang.

Cũng vì mơ mộng ánh hào quang
Lạc bước trần gian kiếp đa tình
Ta thì cố níu, người vẫn quyết
Người ngã phương xa - ta xót mình.

Dịch Vọng, 16.07.06
ĐÒAN VĂN NGHIÊU




Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: NGYEU

Anh có tin rằng: năm tháng biết hận không?
Khi yêu thương đã rũ bỏ hẹn thề
Khi người ta không còn những đam mê
Cố sức giữ cũng chỉ làm mỏi mệt


Mạn phép cho N hoạ mấy dòng nghe!


KHI NGƯỜI QUYẾT RA ĐI

Người đã một lòng quyết ra đi
Còn gì nữa để cho ta níu giữ
Những câu thơ tình giờ ném vào ngọn lửa
Chất nặng lòng đá sỏi ngàn thu.

Người lỡ đi về cõi hoang vu
Cố dối lòng mơ đào nguyên mở cửa
Bao kỷ niệm tình yêu một thủa
Đang tâm đem rải chốn điêu tàn.

Ném sang bên duyên phận bẽ bàng
Rỡ cầu, phá bến quyết sang ngang
Người đi mộng tưởng khung trời lạ
Nào có hay đâu chốn địa đàng.

Kiếp sầu ai bắt phải đa mang
Thoả chí tung hoành những dọc ngang
Ao tù gột rửa đời thêm bụi
Người có nhớ về chốn trường giang.

Cũng vì mơ mộng ánh hào quang
Lạc bước trần gian kiếp đa tình
Ta thì cố níu, người vẫn quyết
Người ngã phương xa - ta xót mình.

Dịch Vọng, 16.07.06
ĐÒAN VĂN NGHIÊU

Không Đề
-Trường Phi Bảo-

Anh thân yêu,
Anh dứt áo ra đi
dứt tình cảm,
khúc lâm ly,
dứt tình...

Em một mình
Thầm tin, thầm hy vọng
cánh chim xa
lại bay qua
quê nhà...

Ánh trăng ngà,
Bến xưa, con đò cũ
rưng rức chiều
mưa liêu xiêu
buồn hiu...

Chốn tiu đìu,
Lạc bước giữa chợ đời
mất nhau rồi
lời nghẹn lời
anh ơi...

16-7-2006


Đăng nhập để trả lời
0
Mai em về, không còn anh ra đón
-Trường Phi Bảo-
Tặng: PNT


Mai em về, không còn anh ra đón,
Sau mỗi trận đường dài, sau mỗi chuyến đi xa
Giọt mồ hôi dù đổ áo, thấm da
Có mỏi mệt cũng chẳng người chăm sóc

Nắng tối mặt, gió dẫu làm rối tóc
Chân bết bùn, áo lấm bụi phong sương
Anh không còn để chảy tóc soi gương
Em xinh mấy cũng khó bằng cô ấy

Mai em về, đâu còn ai đứng đấy
Góc phố buồn, con đường thiếu niềm vui
Ngọn đèn vàng hiu hắt chút ngậm ngùi
Bước chân đơn nghe hồn mình rét mướt

Em còn giữ nơi tim lời hẹn ước
Anh nhẫn tâm bôi xóa tình trăm năm
Mai em về chỉ một bóng âm thầm
Cố gượng cười sao mây mù che mắt

Mai em về giấu giọt buồn trong vắt
Vào cuộc tình côi cút đáng thương
Kỷ niệm đằng như tách cà phê không đường
Môi chưa nhấp đã nghẹn ngào, tê tái

Mai em về anh không còn trở lại
Mái nhà quen nghe bao chuyện tâm tình
Annh lại đón cô gái khác vào tim mình
Chỉ có thế mà bầu trời sụp đổ


28-5-2005
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: khinh vũ phi dương

Ghen

Người con gái ấy đã đến trước em
Xinh hơn em và dịu dàng hơn nữa
Em ghen thầm mỗi lần anh tư lự
(Thoáng một phút thôi !) Chạnh nhớ đến người

Có phải em là kẻ thứ Ba ngốc nghếch dại khờ
Bởi đã trót tin những gì anh đã hứa
(Mà lời hứa cũng giống như là lửa
Có một ngày sẽ tắt lịm thôi anh )

Em nói là em sẽ chẳng hờn ghen
Bởi quá khứ mãi chỉ là quá khứ....
Ừ !
Nhưng sao anh nhìn người ấy cái nhìn âu yếm quá
Hỏi tại sao em lại chẳng nhói lòng?

Em yêu anh ! Yêu nhiều đến vô cùng
Nhưng chẳng hiểu sao em lại không tin tưởng
Anh bảo em trẻ con , bảo là em ngang bướng
Nhưng có trái tim nào lại không biết đau thương

Anh ơi !
Người con gái ấy còn là gì trong tim anh nữa không?

NTT


Cho KVPD ké mí dòng tâm sự......Buồn quá chẳng muốn nói thêm gì....


Chào KVPD rất vui bạn đến chơi nhà, và gởi lại bài thơ hay, chúc bạn chủ nhật vui vẽ!

Nói Với Anh Thân Yêu
-Trường Phi Bảo-


Anh thân yêu,
Chẳng bao giờ em còn thấy lại anh
Nụ cười, ánh mắt cũng chẳng dành cho em nữa
Vòng tay không ôm nổi ngày xưa
Vòng tay một thời em dại khờ ôm ấp

Anh thân yêu,
Chẳng bao giờ em còn được quyền thắp
Ngọn lửa gia đình ấm áp ta hằng mong
Trời chiều đã nổi cơn giông
Người đàn bà lại nặng lòng vương vấn

Anh thân yêu,
Suốt cả đời em chỉ cho mà quên nhận
Giờ dù anh xa cũng chẳng giận hờn đâu
Tình như nước chảy qua cầu
Em hiểu khi không còn anh mình bắt đầu tự khép kín.

Anh thân yêu,
Thứ lỗi cho em sự câm nín
Đừng dằn vặt mình, hãy sống theo ý anh
Chấp nhận mọi hy sinh cho hạnh phúc anh xanh
Là em biết...em biết...mình yêu anh nhiều lắm!

16-7-2006
Đăng nhập để trả lời
0
Rồi Một Ngày
-Trường Phi Bảo-


Rồi một ngày bỗng nhiên em nhận ra
Cuộc sống đâu vì anh mà kết thúc
Nỗi đau lớn không làm em ngã gục
Vẫn còn...vẫn còn...đâu đó niềm vui

Những câu thơ của một thời
Sẽ thôi già trước tuổi
Thắp cho nhau nụ cười
Cho trời quang, mưa tạnh, cho cuộc đời lại xanh

Rồi em biết sẽ không phải là anh
Dìu bước em mỗi khi lòng xa vắng
Khi ốm đau, khi cần người che chắn
Sẽ chẳng là anh tình nặng nghĩa sâu

Mọi thứ đã trôi qua từ lâu
Đâu nhất thiết phải sống vì quá khứ
Đâu nhất thiết phải khư khư gìn giữ
Cái không thuộc về mình

Rồi cánh tay ai sẽ vỗ nhịp ân tình
Lọn tóc rối bàn tay ai sẽ gỡ
Bờ vai ai cho em gục đầu nức nở
Trước trăn trở lo âu ai hòa nhịp thở chung

Người ấy trong hình dung
Sẽ vì em làm hết thảy mọi điều
Tốt hơn anh rất nhiều
Nhưng,
Liệu em có còn xứng đáng được người yêu???

18-9-2006
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: Trường Phi Bảo

Rồi Một Ngày
-Trường Phi Bảo-


Rồi một ngày bỗng nhiên em nhận ra
Cuộc sống đâu vì anh mà kết thúc
Nỗi đau lớn không làm em ngã gục
Vẫn còn...vẫn còn...đâu đó niềm vui





Nhận Ra

Có một ngày em sẽ nhận ra
Tình yêu anh chân thành và cho em nhiều lắm
Ấy là lúc từ nơi tình yêu sâu thẳm
Em sẽ nhận ra rằng em đã mất anh.
Trái tim không màu xanh của lá
Chẳng màu hồng rực đỏ những ước mơ
Trái tim anh chỉ là màu của khoảng trống đợi chờ
màu của cả nhớ nhung khi tim mình nhỏ lệ.
Có lúc nào em nhận ra trên bước đời dâu bể
Vết chân này từng in dấu hằn sâu
Anh xin em hãy cứ khẽ một câu
Em đã hiểu giờ nơi đâu anh hỡi.....
Thà một phút yêu nhau rồi xa mãi
Còn hơn là mãi mãi chẳng yêu nhau!

*******************

Vẫn yêu em - trừ phi ta chết
Mà chết đi chưa chắc hết yêu em....
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: khinh vũ phi dương

Ghen

Người con gái ấy đã đến trước em
Xinh hơn em và dịu dàng hơn nữa
Em ghen thầm mỗi lần anh tư lự
(Thoáng một phút thôi !) Chạnh nhớ đến người

Có phải em là kẻ thứ Ba ngốc nghếch dại khờ
Bởi đã trót tin những gì anh đã hứa
(Mà lời hứa cũng giống như là lửa
Có một ngày sẽ tắt lịm thôi anh )

Em nói là em sẽ chẳng hờn ghen
Bởi quá khứ mãi chỉ là quá khứ....
Ừ !
Nhưng sao anh nhìn người ấy cái nhìn âu yếm quá
Hỏi tại sao em lại chẳng nhói lòng?

Em yêu anh ! Yêu nhiều đến vô cùng
Nhưng chẳng hiểu sao em lại không tin tưởng
Anh bảo em trẻ con , bảo là em ngang bướng
Nhưng có trái tim nào lại không biết đau thương

Anh ơi !
Người con gái ấy còn là gì trong tim anh nữa không?

NTT


Cho KVPD ké mí dòng tâm sự......Buồn quá chẳng muốn nói thêm gì....

 
 














Ghen

Giận em đập nát câu thề
Nắng hồng rơi vỡ dầm dề mưa tuôn
Bão dông giăng kín mây buồn
Gió tan tác nhớ,sóng cuồn cuộn đau …

Bây giờ người ấy trầu cau
Dửng dưng qua bến sông sâu,xuống đò
Lơ ngơ tôi đứng trên bờ
Lời thương hóa đá … Hết chờ,hết mong !

Lội đò tiễn sáo sang sông
Câu thơ xưa thả bềnh bồng hoàng hôn
Vung tay bỏng lửa ghen hờn
Dở dang giờ nhặt cô đơn bốn mùa …

(Tuyển tập thơ Thơ Nhà Giáo Tp.HCM – NXB Trẻ 1997)

Thanh Trắc Nguyễn Văn





 
photo : mvatoi.com

Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: ThanhTracNguyenVan


Ghen

Giận em đập nát câu thề
Nắng hồng rơi vỡ dầm dề mưa tuôn
Bão dông giăng kín mây buồn
Gió tan tác nhớ,sóng cuồn cuộn đau …

Bây giờ người ấy trầu cau
Dửng dưng qua bến sông sâu,xuống đò
Lơ ngơ tôi đứng trên bờ
Lời thương hóa đá … Hết chờ,hết mong !

Lội đò tiễn sáo sang sông
Câu thơ xưa thả bềnh bồng hoàng hôn
Vung tay bỏng lửa ghen hờn
Dở dang giờ nhặt cô đơn bốn mùa …

(Tuyển tập thơ Thơ Nhà Giáo Tp.HCM – NXB Trẻ 1997)

Thanh Trắc Nguyễn Văn





 
photo : mvatoi.com


Kể Từ Lỡ Bước...!
Trường Phi Bảo
 
Đưa tay vuốt giận, vuốt hờn
Xoa lên vòm ngực vết thương buốt lòng
Nghe trong hơi hướm đàn ông
Vẫn còn một chút ghen không bến bờ
 
Kể từ xa tuổi mộng mơ
Em theo người lạ qua bờ cuộc vui
Cỏ lau, lau lách ngậm ngùi
Sông xưa bồi lỡ chôn vùi tình nhau
 
Anh ôm mối hận trầu cau
Tới giờ ruột thắt gan bào xót xa
Nỗi sầu vẫn kín dưới da
Vết thương khép miệng rồi mà chửa quên
 
Kể từ lỡ bước, thế nên...
Khi gặp lại chớ bắt đền em chi
Ghen hờn, trách móc làm gì,
Tuổi đời chồng chất thôi thì... thứ tha!
 
Đưa tay vuốt giận hiền hòa
Ba sinh chẳng đặn cho ta phỉ nguyền
Đành rằng ván đã đóng thuyền
Kiếp sau xin hẹn sánh duyên cùng người.
 
25-3-2007
 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
Sau Lần Hẹn Cuối
Trường Phi Bảo
 
Em nào có khóc đâu anh
Chỉ là hạt bụi vô tình vương khóe mắt
Sau lần hẹn cuối, anh về thành gia thất
Em chẳng ghen hờn, hay trách móc gì ai
 
Đời con gái kể như là không may
Tình yêu đầu hóa mối sầu vạn thưở
(Chúc anh chị trăm năm đầy nhung nhớ
Tình tóc tơ quyện hơi thở chung lòng)
 
Sau lần hẹn cuối, anh về lối mênh mông
Đời con gái kể như xong, em biết...
Kỷ niệm hôm nào, dẫu ngàn lần thắm thiết
Với anh, chắc vĩnh biệt hôm qua
 
Em bồng bột,
em trẻ con,
em yếu lòng,
anh ạ!
Đừng vì thế mà trở thành thương hại
Em sợ lắm, sợ thêm lần trót dại
Tìm quên anh trong hình bóng một người
 
Sau lần hẹn cuối, em đánh rớt tiếng cười
Anh không nhặt, nhưng mà đem đi mất
Ném trả em trái tim đầy thương tật
Em có buồn, nhưng không khóc đâu anh!
 
28-3-2006
Đăng nhập để trả lời
0
Lời Di Huấn Tình Yêu
Trường Phi Bảo
 
"Chỉ có cái chết mới tách lìa đôi lứa
Không còn nhau đời chỉ có lệ rơi...!"
Em tự nhủ như thế đấy người ơi
Thật lòng lắm, nào phải lời giả dối.
 
Chỉ có cái chết mới bức tim đau nhói
Hai tâm hồn, hai thế giới, phân hai
Ảnh hình anh với em còn sống mãi
Riêng xác thân là tan biến chửa về
 
Chỉ có cái chết mới rũ sạch hẹn thề
Trong chiêm bao em mang nhiều mộng mị
Nỗi nhớ nào chợt nhoè đi lý trí
Tháng ngày sau vô vị tháng ngày sau
 
Chỉ có cái chết mới làm mình buông rời nhau
Em cứ sống bằng phũ phàng thực tại
Để rồi tin sẽ một ngày gặp lại
Nơi điểm dừng của trời đất hòa chung
 
Chỉ có cái chết mới ngăn em bước theo cùng
Bởi anh vẫn hằng mong em sống khoẻ
Lời di huấn cho cuộc tình son trẻ
(Hãy gắng yêu mình như em đã yêu anh)
 
24-3-2007
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-03-05 15:01:40Trường Phi Bảo>
Mình không thể thiếu nhau
-Trường Phi Bảo-

Em chẳng phải nàng Mỵ Châu đâu nhé!
Khờ khạo trong tình yêu mà đánh mất Cổ Loa Thành
Càng không thể như Mị Nương ngốc nghếch
Sợ hình hài Trương Chi bỏ lỡ cuộc tình xanh

Em chỉ là em một chút xíu mỏng manh
Chút dịu dàng, chút kiêu sa lém lĩnh
Trái tim thơ ngây pha thêm chút bướng bĩnh
Ngoan hiền lắm cũng khát khao dữ lắm

Dũng cảm với lòng em cầm chặt tay nắm
Mở rộng cửa tim anh vào thế giới nội tâm
Nên anh đừng giấu em về người con gái ấy
Người con gái...từng bước ngang đời mình

Xin anh đừng sống mãi với một bóng hình
Đã tới lúc vì em mà thổi sáo
Dấu lông ngỗng khiến anh còn khờ khạo
Ngọn gió từ em thổi mất... kể từ đây!

Đoạn tuyệt đi anh quá khứ buồn đến vậy
Xem như cô ấy chưa đốt cháy lòng anh bao giờ
Anh xấu xí em vẫn cứ làm thơ
Anh thủy chung em sẽ mãi đợi chờ

Tình yêu suôn sẽ chỉ bắt gặp trong mơ
Em chắc thế nên không thèm mơ nữa
Thà chịu sóng gió, chịu lắm nhiều trắc trở
Em tin ngày sau tình đẹp suốt trăm năm

Hãy nhìn về hiện tại đi anh
Có một người đang yêu và đang chờ anh đó
Cô ta sẽ vui nếu như anh hiểu rõ
Rằng cuộc đời mình không thể thiếu nhau

4-2005


Viết cho bạn gái CNM mong rằng người yêu bạn sẽ hiểu bạn và tìm tới với bạn trong một ngày ko xa mấy!
Đăng nhập để trả lời
0
Sự Trưởng Thành Sau Cuộc Chia ly
-Trường Phi Bảo-

Anh thường bảo:
(Suốt đời em chẳng nên thân chuyện gì
Kể cả...việc yêu anh)
Khi hạnh phúc rời xa
Lời anh nói em hoàn toàn phủ nhận

Anh đã đúng chẳng còn gì phải giận
Ta chia tay khi tháng bảy sang mùa
Nhìn bóng anh khuất dần sau cánh cửa
Em hiểu tình yêu đã rạn nứt từ lâu

Anh về đi, mặc em với nổi sầu
Sự chọn lựa cuối cùng ai đã quyết
Trái tim. Hừ, rên xiết
Ngờ vực làm đôi ta khó hiểu nhau

Chia tay rồi mới thật sự biết đau
Từ thuở bé đã vụng về đủ thứ
Học hành thì dở, dở văn dở chữ
Nên cả lá thư tình em viết mãi không xong

Chẳng phải vì em chưa yêu anh hết lòng
Chưa từng nổ lực cho ngày ta chung sống
Đâu có thờ ơ với những điều nóng bỏng
Lý tưởng của anh, ở em là...ước mơ

Người ta noí: Ghen do Yêu và Xa khắc Nhớ
Em vô tâm cứ nói noí, cười cười
Trước bao chàng trai lạ
Mà bên anh, em khép nép, ngại ngùng

Nụ hôn nhạt nhẽo thành khoảng cách khó dung
Tay trong tay cũng làm em khổ sở
Nụ hoa tình chớm nở
Chưa thích ứng đựơc ánh mặt trời... đã sớm tàn phai

Cuối cùng cho ngày mai
Em cô đơn sãi những bước chân dài
Còn anh...? chẳng bao giờ có thể bắt gặp
Sự trưởng thành sau một cuộc chia ly

26-1-2005
Đăng nhập để trả lời
0
Người Con Gái của Ngàn Năm
Trường Phi Bảo


Em đốt đuốc tìm người tình chung thủy
Cả triệu năm, cả ngàn năm luân hồi
Nhân thế trôi từng khắc biết bao đời
Trong tiềm thức vẫn cứ là đau nhói

Người ấy xa xăm bàn tay không đủ vói
Người ấy dịu dàng ai từng nói với em
Mỗi cử chỉ là một phút êm đềm
Mỗi ngày qua rót thêm dòng thương nhớ

Em ngây thơ nên hẳn còn bỡ ngỡ
Đứng trước cuộc đời trăn trở đục trong
Trái tim đầy nữ tính ẩn chứa những hoài mong
Em -cô gái dương trần của ngàn năm thời đại

Tiền kiếp thân em vốn đã khờ dại
Nên đốt đuốc cả đời chẳng tìm được thủy chung
Đàn ông trao em những lừa dối đóng khung
Em gởi trả họ là muôn trùng sóng lệ

Cuộc hành trình ở nơi miền dâu bể
Cánh chim bạc ngàn em dáng nhỏ chơi vơi
Người ấy mãi xa mặc tiếng đời vẫy gọi
Và em một mình với ngọn đuốc trên tay

(23-9-2004)

Đăng nhập để trả lời
0
Mất Nhau Trong Đời
Trường Phi Bảo

Anh về với chị ấy, còn em...
Than khóc thâu canh buốt nổi niềm
Người ta hữu duyên thời nặng nợ
Tụi mình lắm nợ chết cả duyên

Nợ buổi ban đầu lưu luyến quá
Nợ vầng trăng mộng dáng tiên nga
Anh về em ở đời đôi ngã
Tình yêu tha thiết hết mặn mà

Nợ nụ hôn dài mấy năm thương
Nợ kẻ sang sông lắm đoạn trường
Tiễn biệt nợ nhau lời son sắt
Chia tay nợ cay đắng sầu vương

Mặc em anh đừng có bận tâm
Con đợi vợ trông lệ chảy thầm
Thiên lý gieo neo mờ mịt bụi
Giường lạnh khuya nay chỉ em nằm

Rồi đây mình sẽ chẳng còn nhau
Về đi nơi cửa rộng lầu cao
Vợ đẹp con ngoan chờ anh đó
Tình mình gương vỡ, giấc mộng đau

Dây trầu không quấn cùng thân cau
Bên song gió lạnh thoảng lùa vào
Run rẫy đôi tay ôm trái nhớ
Bóng người bước mãi dưới trời sao

Anh về đi nhé, chẳng còn gì?
Em ngồi em khóc lệ hoen mi
Về đi mãi mãi mình chia cách
Mãi mãi suốt đời mình phân ly

12-3-2006
Đăng nhập để trả lời
0
Em sẽ chờ...
-Trường Phi Baỏ-

Anh hẹn đến dẫu là không chắc chắn
Em sẽ chờ mãi mãi tới ngày sau
Vì tình yêu...em biết nói thế nào?

Em sẽ chờ trong ngàn nổi khát khao
Nghe nhớ thương vây kín tím cả hồn
Không bóng anh tim em là hoang đảo

Em sẽ chờ tới khi chung thuỷ bảo
Nhân thế thêm một đá tảng Vọng Phu
Đá cũng có những giọt sầu thiếu phụ

Tình yêu mà mê muội và tha thứ
Anh lỗi hẹn em chẳng trách gì đâu
Miễn sao anh bên người mới bạc đầu

Nếu nhỡ như anh khổ đau bất hạnh
Một ngày buồn em sẽ tới cùng anh
Mà nối lại sợi tơ hồng đã đứt

Tháng năm xanh em chờ trong cổ tích
Hoàng tử mở hội giaỳ, em cô Tấm xinh xinh
Anh chưa tới giấc mơ em còn đợi
Dẫu là không biết đợi tới bao giờ

11.3.2005
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-02-22 11:34:56Ngo Huu Doan>
Trích đoạn: Trường Phi Bảo

Có lẽ nào anh sẽ chán ghét em
Người con gái như là câu thách đố...



Hay đấy, đúng là con gái thường là "câu thách đố" đấy TPB ! Có lúc nhìn thấy họ rất mơ hồ và xa thẳm !

XA XĂM

Có lẽ nào em sâu thẳm biển xanh
Và huyền bí như là kim tự tháp
Anh mãi là bần ngư vùng bão táp
Là tín đồ cúi lạy những gốc đa ?!

NHĐ
Đăng nhập để trả lời
0
Hơn Một Lần
-Trường Phi Bảo-

Hơn một lần em đứng đợi bên song
Ánh trăng mơ lọt vào ô cửa nhỏ

Hơn một lần rồi đó
Mà bước chân ai chưa từng trở về
Anh mang cả lời thề
Trói đời em trong yêu thương vô tội vạ

Ngày ấy dần xa
Em không còn ngây thơ như lúc trước
Anh ngang tàng trong tình yêu có được
Chiếm hữu nhiều nỗi đau

Định mệnh là thánh chỉ trời cao
Mang tiếng sét giáng đời nhau mong nhớ
Gã phong trần lần đầu biết bỡ ngỡ
Gái đoan trang tâm tánh thật dịu hiền

Ôi tình yêu
Huyền diệu, thiêng liêng
Ôi tình yêu
Đảo điên sỏi đá

Như khúc tình ca
Cho những con tim từ lâu chưa phiền muộn
Khát khao ham muốn
ích kỷ, giận hờn...

Hơn một lần em ấp ôm gió sương
Trong trái tim người trai hay phiêu bạc
Hơn một lần cõi lòng tan nát
Tiễn người đi...người đi...

Anh ngạo nghễ lầm lì
Đường trăng không chung bóng

Hơn một lần thất vọng
Thầm trách định mệnh oái oăm
Lệ rơi mưa dầm
Con sáo buồn, con sáo sổ lồng
Em theo chồng
...

Hơn một lần em đứng đợi bên song
Ánh trăng mơ lọt vào ô cửa nhỏ

22-2-2006


chào anh NHD chúc anh vui vẽ và hạnh phúc! hân hạnh đựoc đón tiếp anh tới vừon thơ!
Đăng nhập để trả lời
0
Vết tình phôi pha
Trường Phi Bảo

Em rất sợ khi phải đối diện anh
Cảm giác trong em làm sao anh hiểu được
Vừa ghen hờn,
vừa tiếc nuối,
lẫn vẻ ngượng ngùng không báo trước
Khơi dậy tình xưa ta còn đó nỗi đau

Có lẽ nào như chưa từng biết nhau
Nhưng rõ ràng từng có thời hạnh phúc
Tay trong tay...,
tình yêu hoàn toàn nghiêm túc
Vì đâu lại có chuyện đổi thay.

Lời thề hẹn như gió thoảng mây bay
Một người thứ ba đã tranh đi tất cả
Có thể là anh sẽ không nhớ về một cuộc chia tay vội vã
Dám trách gì anh? Em cũng lấy chồng mà!

Em rất sợ khi gặp lại người ta
Biết nói gì đây? biết gọi anh bằng gì nữa?
"Người bạn", "người tình" đâu còn là điểm tựa
Cuộc sống bộn bề rối rắm cũng "người dưng"

Và nếu vô tình gặp, xin ai chớ vội mừng
Cô bé ngày xưa giờ trông sao lạ quá
Em lướt qua anh, vờ như đang hối hả
Cơn mưa nào xoá hẳn vết tình nhau.

3/9/2004
Đăng nhập để trả lời
0
Thôi ngừơi đừng nói...!
Trường Phi Bảo
 
Ngừơi đừng nói như một lời an ủi
Đã qua rồi ngày hai buổi mộng mơ
Tôi ru đời mình sau những dòng thơ
Là gán ghép từng dại khờ năm tháng
 
Ngừơi đừng nói những lời yêu lơ đãng
Để rồi mai chóng chán với riêng ngừơi
Thơ tôi viết có lúc khóc, lúc cừơi
Niềm tâm sự hóa hoa rơi ủ rũ
 
Có gì đâu chỉ vẫn câu chuyện cũ
Suốt cuộc đời ấp ủ kỷ niệm đau
Có một thời mình cứ nghĩ của nhau
Trái tim đó, tình yêu màu ngọc bích
 
Câu thề đó, cơn mưa chiều rã rít
Có một thời mình quấn quít không thôi
Ngừơi đừng đọc thơ tôi - sự lẻ loi
Niềm da diết của một thời nuối tiếc
 
Tôi lạnh lòng kể từ mùa ly biệt
Chút dịu dàng đủ thắm thiết tình thơ
Ngừơi đừng tới lãnh nhận mấy bơ vơ
Tôi lạnh lòng nên hững hờ tất cả
 
Ngừơi đừng nói lời tình yêu vội vã
Tôi xem như lời ấy chỉ ủi an
Khi tâm hồn đã khuyết mảnh trăng vàng
Thì ngừơi đến chỉ muộn màng lơ lững...
 
9-5-2007
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 3 4 » »»