📢 Hướng dẫn đăng bài viết Xem chi tiết »
📢 Diễn đàn Việt Nam Thư Quán đã hoạt động trở lại! Xem chi tiết »

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Người Con Gái Đến Đời Anh Sau Em

91 trả lời, 14.402 lượt xem — Trang 2 / 4
Em vẫn nguyện cầu anh trở lại kiếp sau!
-Trường Phi Bảo-

Anh đào tẩu khỏi cuộc đời em
Sao trái tim anh, em vẫn còn muốn giữ
Đâu đành lòng ném nó vào quá khứ
Như ngưòi ta thường làm khi thật sự mất nhau

Anh hiện về cả trong giấc chiêm bao
Vỗ về em bằng lời thương tiếng nhớ
Em hồi hộp thả điều nhịp thở
Không cách nào kháng cự đựơc
nụ hôn của tình yêu...

Ngờ nghệch, ngu ngơ em yếu đuối thiệt nhiều
Mặc lặng lẽ đưa mình về sớm tối
Vắng bóng anh thời gian qua chẳng vội
Nhớ giấc chiêm bao em bỗng thấy rợn người

Rồi một người nữa sẽ đến với cuộc đời
Em biết chắc lòng mình đâu dễ dàng tiếp nhận
Bởi ngày xưa em lỡ tay bất cẩn
Làm vuột hạnh phúc đầu cho kẻ khác niềm vui

Những bản tình ca sẽ thổn thức ngậm ngùi
Em hát tiếp cho nữa thời trống vắng
Dù anh có đào tẩu khỏi đời em mưa nắng
Em vẫn cứ nguyện cầu anh trở lại kiếp sau!

5-3-2005

Đăng nhập để trả lời
0

 
 
Vòng Xoáy
Trường Phi Bảo
 
Anh bảo tình yêu hãy tới đỉnh thiên thu
Bắt cóc em về làm người tình muôn thửơ
Em ngây thơ úp mặt vào lòng tay nức nỡ
E sợ rồi đây vỡ lỡ hết mộng mơ
 
Anh cướp của em từng giây phút đợi chờ
Anh thề thốt ỡm ờ câu chung thuỷ
Anh biến em thành một người uỷ mị
Anh độc tài, anh ích kỷ, anh hay ghen
 
Ái tình đưa anh phiêu lưu bao phen
Em mõi mắt ngóng trông nhiều bận
Có đắp chung chăn mới biết chăn có rận
Yêu mù quáng nhận lãnh hết lọc lừa
 
Người đàn bà đau khổ khóc như mưa
Anh mịt mù tựa bóng chim tăm cá
Người đàn bà khác mang anh đi vội vã
Vòng xoáy tình - tiền hối hả cuộc chạy đua
 
Chẳng biết ai thắng, chẳng biết ai thua
Chỉ cần một ánh mắt ru hồn anh say ngủ
Anh sẽ lại ra lệnh cho trái tim tìm lên đỉnh thiên thu
Lại bắt mất cô ta cùng anh sống tới già.
 
8/2004

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-12-18 11:49:12Trường Phi Bảo>
Nỗi Lòng của Chị
-Trường Phi Bảo-

Chị hiểu hết rồi nên chẳng buồn em chi
Em cứ chọn yêu người đàn ông ấy
Người đàn ông một thời của chị đấy
Sao bây giờ lạ lẫm cả vòng tay

Chị mong là anh ấy chẳng đổi thay
Bởi tình yêu bắt đầu từ mong nhớ
Anh ấy tương tư em bằng hơi thở
Nên chắc chắn rằng em hạnh phúc ngày mai

Chị có lỗi gì, mà duyên số đắng cay
Chị yêu anh cũng nồng nàn chơn chất
Nhưng đổi lại một trái tim không chân thật
Thì cũng đành gương vỡ, lục bình trôi

Em hãy tự tin cứ yêu anh bình thường thôi
Đừng quá dại mà tôn sùng tín ngưỡng
Anh chẳng vĩ đại như ngày xưa chị lầm tưởng
Anh ích kỷ hẹp hòi với quá khứ chị mang

Ai cũng qua những giây phút ngỡ ngàng
Rồi thoáng hiện một tình yêu đổ vỡ
Anh với chị kiếp này không duyên nợ
Còn kiếp sau chị e mối duyên hờ

Em ở trong anh đẹp như một bài thơ
Mà vần điệu không có gì ngăn cách
Chị có đôi lần giận thương nên mới trách
Nhưng suy cho cùng em có lỗi chi đâu

Anh mê hoặc em, em xao xuyến tình đầu
Em quyến rũ anh từ nhiệm mầu muôn thuở
Em ngây thơ, em hồn hậu, em rạng rỡ
Dịu mát như ánh trăng vàng, thanh tú tựa các vì sao

Ngày mai nầy, chị uống trọn thương đau
Chỉ mong đời em vô vàn niềm yêu mến
Nghe nói có người mang trầu cau vừa đến
Em vội sang nhà nhờ chị may áo nàng dâu

Ngày mai nầy em tôi bước qua cầu...

23-10-2005


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-12-18 11:50:08Trường Phi Bảo>
Em Không Giống Người Đàn Bà Ấy
-Trường Phi Bảo-
Tặng PNT

Em không giống người đàn bà ấy
Người đàn bà tới sau
Người đàn bà ngang nhiên dẫm đạp nỗi đau
Của em...

Anh hãy chờ mà xem
Rồi em sẽ chẳng ghen
Bởi bất luận thế nào người đàn bà ấy
Cũng giống như thói quen thường nhật

Trái tim anh mỗi ngày tất bật
Nên thói quen luôn chuộng mới lẽ thường
Em đã từng đứng ở bờ thương
Của thời gian, của anh và nổi nhớ

Em nằm mơ cũng đâu ngờ trắc trở
Chuyện tình thành tấn bi kịch
Người đàn bà đầy rẫy niềm khiêu khích
Vẫn ngang nhiên dày xéo nổi đau

Mình mất nhau
Từ dạo ấy em trở thành bại tướng
Cuộc tình vất vưởng
Nhưng em tự hào, mình không phải tới sau

Em tới trước thì bất luận thế nào
Cũng tới trước dẫu vị trí có thay đổi
Chỉ có điều, nếu anh nói dối
Cô ấy giống như em, anh sẽ mất cả hai

Người đàn bà trong tương lai
Vợ của anh và là mẹ các con anh
Chắc chắn không là em
Mà hiếm khi lại là cô ấy

Người đàn bà nào thông minh lắm mới buộc nổi
Trái tim đa tình và bóng bẩy
Con cá đa tình mắc sau tấm lưới
Con thú rừng sa bẫy trước nụ cười
Anh sẽ hiểu Tình yêu không giống như trò đùa

23-10-2005


Đăng nhập để trả lời
0
Chia Tay
-Trường Phi Bảo-

Anh bước ra quá khứ
Bỏ quên thời yêu nhau
Em buồn đau xiêm áo
Thanh sắc cũng phai màu

Nẻo đường xưa yêu dấu
Chiếc áo tình em khâu
Từng đêm, từng đêm nhớ
Anh bây giờ nơi đâu?

Trời đất không hiểu thấu
Mình xa nhau vì đâu
Anh không còn nán lại
Cuộc tình em dãi dầu

2-12-2005

Đăng nhập để trả lời
0
Bỏ Lỗi Lầm Quá Khứ


Đêm trăng sao tình tự
Khi người ta yêu nhau
Đêm nay trăng tròn đẹp
Ta yêu nhau lần đầu

Đưa nhau vào tình sử
Dìu nhau về nơi đâu
Mai rồi mình sẽ nhớ
Mai rồi đọng tình sâu

Tương lai ai hiểu thấu
Duyên thơ vẹn tình nhau
Hay uyên ương gãy cánh
Bao năm một niềm đau

Yêu nhau yêu dài lâu
Qua mưa nắng dãi dầu
Nhưng tình ai đoan chắc
Vẹn toàn trăm năm sau

Bỏ qua chuyện dĩ vãng
Hãy nhìn vào mai sau
Bỏ qua buồn quá khứ
Hãy sống thật cho nhau


Nguyên Đỗ
Đăng nhập để trả lời
0
Tặng Trường Phi Bảo hoa thủy tiên tím nè.
Chúc Bảo vui vẻ đêm Giáng Sinh.
Thương
Cô 7



Blog_vdn
Đăng nhập để trả lời
0
chào anh Nguyên Đỗ và cô 7 chúc anh và cô cũng có một đêm giáng sinh vui vẽ và an lanh, hạnh phúc hi hi
Đăng nhập để trả lời
0
Dấu Yêu Cuộc Tình
-Trường Phi Bảo-

Anh đã quên rồi những yêu thương chất ngất
Bước theo cuộc tình xa lạ- không bóng em
Biết là buồn, biết là đau từng đêm
Sao lòng vẫn cứ mãi tìm thương nhớ

Tình yêu đó chưa một lần tắt thở
Ở lòng em cho tới tận bây giờ
Nhưng anh ơi, đời không giống như thơ
Mà ao ước cho duyên mình thật đẹp

Cửa tim em rồi mai này sẽ khép
Người giữ khóa đã phong kín lối về
Rêu phong phủ trên bia đá hẹn thề
Em ngày ấy ngây thơ và nông nổi

Tia nắng cuối ngày vì em mà tắt vội
Đêm tối tàn nhẫn ôm ấp mọi đơn côi
Chỉ còn ngậm ngùi ở lại với em thôi
Vầng trăng lạnh treo giữa trời kỷ niệm

Sẽ chẳng có thứ tình yêu mầu nhiệm
Còn dư thừa ở trong trái tim anh
Em biết chắc sẽ chẳng có chân thành
Trong tình yêu của người con gái khác

20-12-2005


Đăng nhập để trả lời
0
Ly Khúc
-Trường Phi Bảo-

Em đâu còn môi son thời con gái
Đã lợt rồi khi tình ấy nhạt phai
Anh đâu về dìu em tới ngày mai
Thì em khóc một đời không duyên phận

Như con thuyền lướt ra khơi nhiều bận
Bỏ lại bờ cứ trông ngóng ngày đêm
Thuyền say xưa bởi vì sóng biển êm
Nên bờ phải nặng lòng cô đơn nhớ

Thôi em về qua miền thương cách trở
Gởi mộng sầu, suối lệ, và ngày mơ
Anh ở lại với tình sau bỡ ngỡ
Để vần thơ thao thức với mong chờ

22-12-2005

Đăng nhập để trả lời
0
Dù Trong Giấc Mơ
-Trường Phi Bảo-

Rồi một ngày anh cũng sẽ quên em
Đó là lẽ thường tình không chối cãi
Bơỉ em biết chẳng ai mà sống mãi
Vơí một bóng hình xưa cũ tận đâu đâu

Rồi anh sẽ có vợ, sẽ bỏ mặc em sầu
Hết cảm thông như ngày em xuất giá
Sẽ chẳng còn mang món nợ tình nghiệt ngã
Anh có gia dình, em yên phận chồng con

Vết thương lòng rồi tự kéo da non
Anh lại xô tình đầu vào vực thẳm
Tiếc thâ em vẫn còn gửi gắm
Niềm yêu đương cho người tình xứ xa

Kỷ niệm khuất dần, anh hạnh phúc với người ta
Nỗi buồn theo em quay đi lặng lẽ
Em cất vang trong đêm lời ru người vợ trẻ
Vọng tới phương anh, anh thao thức cùng trời

Anh từng nói yêu duy nhất em thôi
Em muốn quên để rồi không nhắc nữa
Mong anh tròn duyên mới chớ đừng nên lần lựa
Giữa hiện tại đau lòng và quá khứ đắng cay

Nếu có ngày đó, em chắc khóc thương anh hoài
Mặc định kiến, mặc lòng người cười cợt
Khiếp cho tình yêu ấm nồng chia sớt
Em mãi tìm anh dù trong giấc mơ buồn

12-3-2005
Đăng nhập để trả lời
0
Chút Phận Đàn Bà
-Trường Phi Bảo-

Phận đàn bà không thể sanh nở
Chẳng khác nào như dòng sông cạn nước
Tạo hóa bất công đan tâm tước
Thiên chức cao quý...
Tình mẫu tử còn chi...

Tình yêu bỏ em đi
Mùa xuân bỏ em đi
Tháng năm cằn cỗi cợt đùa nhạo báng
Phận đàn bà đâu hớ hênh lơ đãng
Trước những chuyện nhỏ nhặt đời thường vun vãi
Tề gia nội trợ thêu thùa chán ngái
Lại là niềm vui của chút phận đàn bà

Âu cũng đành từ giã khoảng thời gian thiết tha
Bàn tay chai, gầy guộc, em không tài nào xây đắp nổi
Mái ấm gia đình như lòng anh mong đợi
Người đàn bà bất lực cùng nổi đau
Trời già cay nghiệt lắm
Em ở hiền trời cũng trừng phạt sau anh
Phận đàn bà như cái kén nuôi tằm
Thân khổ cực với trăm nghìn thua thiệt
Bình đẳng, bình quyền từ lâu em chả biết
Cứ chui rút vào cái xó bếp tình yêu

Lo giặt giũ áo quần, lo cơm canh hai buổi
Đợi chồng về thủ thỉ thế thôi
Giờ cánh chim tự sỗ lồng rồi
Dòng sông cạn nước con thuyền lần ra biển
Em cô đơn vĩnh viễn... vĩnh viễn...
Thầm xót xa...
Xa xót...Phận đàn bà!

30-12-2005
Đăng nhập để trả lời
0
Quà Cưới
-Trường Phi Bảo-

Ngày cưới em anh tới
Đem quà tặng trái tim
Kèm theo chút nỗi niềm
Mong Trăm năm hạnh phúc

Tâm hồn đừng thổn thức
Lòng ngực chớ vỡ tan
Môi gượng cười dịu ngọt
Mà mắt lệ hai hàng

Em lặng lẽ cúi đầu
Chân dợm bước về đâu
Mang trái tim tình phụ
Lặng lẽ bước qua cầu

Xác pháo bay theo gió
Tình anh quyện theo mây
Trong trái tim hao gầy
Chứa vạn lời trăn trối

Mắt nhìn mắt bối rối
Người tình anh lẽ loi
Xin đời thôi nông nổi
Trái tim nhịp ngưng rồi

3-1-2006



Không Đề
-Trường Phi Bảo-

Cắn răng về nhà chồng
Đời chia hai nhánh sông
Chiều nay con chim sáo
Nhà bên cũng sổ lồng

Anh đường anh dĩ vãng
Em đường em trái ngang
Tình yêu đành ngăn cách
Nơi cuối nẽo nhỡ nhàng

Rặng mù u che mắt
Con bướm vàng nhớ ai
Lời ru giờ xa mãi
Ướt mi em tháng ngày

Cắn răng về nhà chồng
Trong đắng cay hờn tủi
Mười năm rồi thui thủi
Người ấy còn nhớ mong?

3-1-2006


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-01-12 04:58:28Viet duong nhan>
Xa
-Trường Phi Bảo-

Anh xa em trăng khuya nay lẻ bóng
Biển thẩn thờ trong ngàn nỗi đa đoan
Em xa anh như trời xanh thiếu nắng
Sóng vỗ bờ trong tĩnh lặng cô đơn

Mình xa nhau bóng tối cũng chập chờn
Đóa Quỳnh Hương bên vệ đường chợt nở
Phía nhà người trong lồng con sáo nhớ
Đã một thời từng yêu lũy tre làng

Đời dĩ lỡ nên sum họp rồi tan
Từng ký ức vá vô vàn kỷ niệm
Mình dĩ lỡ vào phiêu lưu mạo hiểm
Một cuộc tình vừa chết ở buồng tim

Định mệnh ơi ngăn cách chi buồn thêm
Cho em, anh đôi phương trời trông ngóng
Chức Nữ đợi chàng Ngưu trong giấc mộng
Dãy ngân hà, ngâu rưng rức nghẹn lòng

11-1-2006
Đưa vào TV
Đăng nhập để trả lời
0
Lá Thư Cuối
-Trường Phi Bảo-

Lá thư cuối người ta viết gửi tôi
Chỉ vỏn vẹn đôi ba dòng ngắn ngủi
Đã qua rồi chuyện tình xưa rong rủi
Lỗi lầm gì đâu mà người xin thứ tha

Tôi không còn khóc cho mi mắt nhạt nhoà
Sau những lần níu kéo một tình yêu đổ vỡ
Người cứ vui cùng hạnh phúc mới
Người cứ hoà hơi thở
Với một người...thay thế ảnh hình tôi

Viết làm chi bức thư, tôi buồn nên đốt rồi
Bởi khờ dại mới tin lời chung thuỷ
Đàn bà thôi với người đâu nghĩa lý
Trái tim tham lam, ích kỷ- cũng đàn ông

Tôi ngộ nhận nên tình ái trao không
Qủa táo cấm cầm lòng chẳng đặn
Sao chẳng đưa nhau qua tình sâu nghĩa nặng
Gom tàn tro quá khứ thầm lặng chỉ mình mình

Bức thư không nồng nàn tha thiết, không bóng bẩy, không có chút tình
Chỉ đơn giản viết như viết cho người xa lạ
Xin lỗi suông- không nghe đau vì đau quá
Mà chắc gì người "xin lỗi" thật lòng?

25-1-2006



Đăng nhập để trả lời
0
Bội Bạc
-Trường Phi Bảo-

Người dưng bỗng mang "bội bạc" tặng ta
Nài nĩ bảo nhận đi chớ chối từ
Ta khách sáo, lòng còn lưỡng lự
Sợ mắc nợ người hai tiếng "nhớ thương"

Hiểu cho ta chưa đi hết đoạn trường
Nên nào biết bạc đen tâm dối trá
Hạnh phúc mong manh người nở đem định giá
Ngây thơ ta chỉ buồn, và...trả giá "lạ xa"

Người không hài lòng với những gì đã qua
Cứ tìm ta mua tất cả mảng đời
Người đem hết thề thốt làm chi phí cho một trò cười
Ta chấp nhận mang trái tim ra nhử

Cuộc mua bán tình yêu ai nắm giữ
Kỷ niệm người ơi xin chớ đem rao
Giữa chợ đời nhốn nháo
Người hãy về đi với bội bạc riêng mình

28-1-2006
Đăng nhập để trả lời
0
Nổi Nhớ
-Trường Phi Bảo-

Em thầm gọi tên anh là nổi nhớ
Dịu ngọt thời gian nổi nhớ qua tim
Anh lẫn khuất vào đêm
Anh tan biến theo niềm riêng chất chứa
Nổi nhớ thành mưa
Bay xuyên tạc khung cửa sổ tâm hồn
Thấm lạnh sự cô đơn đổ dồn
Mọi thứ anh đã vùi chôn
Nụ Hôn,
Những cuộc hò hẹn,
Tình yêu bớt xén không nguyên vẹn,
Thì thôi...
anh đừng ẩn dật giữa mong manh ký ức đời em
Cho nổi nhớ ngày không cao tuổi thêm
Cho em còn đắm chìm tình mới
Thì thôi...đừng chờ đợi
Đừng nói gàn, nói gỡ và đừng nói vội
"Không có anh, em không sống nổi"
Thật hoang đường...
Nổi nhớ bao giờ mới học được lãng quên?

8-2-2006







Đăng nhập để trả lời
0
Mai Sang Ngang
-Trường Phi Bảo-

Mai sang ngang lòng em như đã chết
Buồng tim lạnh, máu đông cứng thành băng
Chẳng còn nước mắt để khóc ăn năn
Chút tình đầu lỗi nguyền câu duyên nợ

Lối anh về miền Thiên Thu mãi nhớ
Đường em đi dang dỡ tuổi xuân thì
Mộng yêu đương ngày ấy chuốc lâm ly
Giờ ngăn cách còn gì ngoài nuối tiếc

Mai sang ngang mình đành tâm vĩnh biệt
Chuyến xe hoa mà cứ ngỡ xe tang
Rước em về trên một cổ áo quan
Tình trinh nữ chưa bén mùi ân ái

Sống bên chồng nghe tâm tư tê tái
Một người đi chưa trở lại bao giờ
Trăm năm mình gặp gở ở trong mơ
Hồn quạnh quẽ còn gieo vần thơ oán.

8-2-2006
Đăng nhập để trả lời
0
Về Đâu?
-Trường Phi Bảo-

Sắc tím buông cho trời chiều sẫm tối
Đi về đâu? về đâu? biết về đâu?
Người thiếu phụ bồng con đứng canh khâu
Tiếng ơ ầu rát lòng khu phố nhỏ

Từ giã mái nhà đã một thời gắn bó
Cay đắng, ngọt bùi, buồn vui nghĩa phu thê
Nuốt lệ đau thương, tình ong bướm chán chê
Về đâu hỡi đôi chân trần tội nghiệp

Bóng đêm dạn dày mang màu đen thông điệp
Tới mảng đời lầy lội tối tăm
Ngủ cho ngoan, ôi những giọt lệ thầm
Gió thổi lạnh, gió thổi tan hạnh phúc

Đi về đâu giữa dòng trong bến đục
Lỡ thời xuân xin tá túc gian nan
Người xa người bạc trắng những phũ phàng
Khuya lắm rồi đường mênh mang xác lá

Thiếu phụ tôi kiếp đoạn trường sa ngã
Biết về đâu? ngang trái một đời hoa.

11-2-2006





Đăng nhập để trả lời
0
Cái Giá Của Ngọt Ngào
-Trường Phi Baỏ-


Rồi lịch sử tình yêu lập lại
Anh trở về sau năm tháng đổi thay
Ngang Nhiên em quay lưng bỏ chạy
Sợ lắm kẻ dối lừa

Anh từng phủi tay hết mọi dư thừa
Và em đi tìm ảo ảnh trong mưa
Trên nẽo đường xưa
Hành trang còn lại chỉ những vết thương

Anh quả là sự rắc rối, là mọi tai ương
Gieo cho em nhiều khổ đau bất hạnh
Trái tim bỗng rơi vào huyệt lạnh
Em ngờ vực mình sao phải tin ở anh

Một kẻ chẳng biết chân thành
Tình yêu lộng ngữ thật giả ai biết
Để bây giờ anh lại noí, và em thầm tiếc
Sao ngày xưa không thẳng thắng chối từ nhau

Có phải lòng nhẹ nhàng hơn và sẽ bớt đau
Thanh thản sống cho ngày mai tốt đẹp
Anh đừng nói yêu em khi niềm tin hạn hẹp
Em đâu có là gì ở vực thẳm tình anh

Ở thời nào bao cô gái sẳn sàng đấu tranh
Để đăng quang ngôi người tình muôn thuở
Chỉ riêng em từng bước qua lầm lở
Mới hiểu được cái giá của ngọt ngào

16/2/2005
Đăng nhập để trả lời
0
Mình khác nhau nhiều quá!
-Trường Phi Bảo-


Bỗng một ngày nhận ra
Mình khác nhau nhiều quá
Sau một lần vội vã
Mình mất cả thời gian

Những cuộc vui chóng tàn
Thế thay bằng nước mắt
Sau nụ cười chát ngắt
Là nổi đau...nổi đau...

Tình chẳng dành cho nhau
Như ngày xưa hứa hẹn
Sau lời yêu chưa vẹn
Mình thôi chớ đợi chờ

15-3-2006
Đăng nhập để trả lời
0
Không đề
-Trường Phi Bảo-

Em đến sau một người
Em biếng lười như con chim quên hót
Hạnh phúc dư thừa sau chót
Người con gái ấy đánh rơi và em tham lam nhặt giữ
Hết còn vô tư lự
Khi có anh cạnh bên
Nỗi buồn chợt kéo về khi anh khẽ gọi tên
Người tình cũ một đêm say ngủ
Em dường như mất cả tự chủ
Nên dòng lệ trào tuôn
Mối tình đầu dễ thương
Em mệt mỏi sau đêm trường thức trắng
Nếm chua cay đủ đầy mật đắng
Bài ngợi ca chiến thắng không thuộc về em

29-3-2006
Đăng nhập để trả lời
0
Nhớ
-Trường Phi Bảo-


Em vẫn về qua lối nhỏ ngày xưa
Để tìm chút dư vị ngày yêu cũ
Anh chỉ còn là vệt màu quá khứ
Cũng đành làm người lạ xa lắc lơ

Không còn đá sỏi trên con đường trăng mờ
Không cơn mưa, không nổi buồn tạm trú
Chỉ còn em mang cuồng phong baõ vũ
Đứng lạnh lùng như cổ thụ trứơc hiên

Anh lẫn khuất, sao em còn đối diện
Với thương đau, với cay đắng ngọt ngào
Ngưòi tàn nhẫn nên ngưòi đâu tưởng tiếc
Ngoảnh mặt đi làm ngưòi lạ đành sao

Em vẫn về nơi chốn cũ nhớ nhau
Dẫu đơn phương, dẫu mình ên khắc khoải
Tiếng dế kêu trong đêm trường vẳng lại
Nghe não nùng dư ảnh buổi chia tay

Nữa đêm rồi em lang bạt trên con phố dài
Lạnh run người, gió thời gian ngựơc hướng
Dường như anh cũng cùng ai ngược đường
Em mừng gọi, sao anh không dừng bứơc

Có lẽ là em đang mê sảng
Nên không còn ý thức để nhận ra anh
Thà không quen, làm ngưòi lạ cũng đành
Nhưng đã lỡ...anh ơi, em vẫn nhớ....

21-4-2005

Đăng nhập để trả lời
0
Nông Nỗi
-Trường Phi Bảo-

Cứ cho rằng hạnh phúc chưa tìm thấy
Em ngốc nghếch lắm mới phải ngã vào lòng anh
Để tìm riêng cho mình sự che chắn
Nhưng sao chỉ nhận toàn dằn vặt bản thân

Em chỉ có một đôi chân
Sẵn sàng theo anh khắp chân trời góc bể
Chuyện ngày xưa anh nhiều lần mang kể
Người con gái nào anh để ý anh thương

Em cũng như mọi người đàn bà bình thường
Có tự trọng và tự ái,
Kiêu hãnh và nhẫn nại,
Dù không nói ra cũng đâu hẳn không buồn

Em ghen hờn với quá khứ anh luôn
Cứ vờ vĩnh bao dung thật giả dối
Chỉ sau những đêm tối
Khi ngã vào lòng anh nông nổi mới tái sinh

30-3-2006

Đăng nhập để trả lời
0
Nhẫn Cưới
-Trường Phi Bảo-


Giá tay kia chưa hề đeo nhẫn cưới
Và anh không thuộc về bất kỳ người con gái nào
Thì có đâu em phải nghẹn ngào
Khát khao một lời yêu

Kỷ niệm em vẫn thầm chắt chiu
Ru tình yêu giữa quạnh hiu câm nín
Phút giây bên anh đâu có phút nào yên tĩnh
Nghe lòng mình sóng dậy thủy triều dâng

Anh mang trên vai trách nhiệm bản thân
Với vợ con anh còn nhiều bổn phận
Vòng tay ấy dẫu ấp ôm vạn lần
Sao cuối cùng nhận ra chỉ giấc mơ

Em giấu muộn màng vào những trang thơ
Giấu tuổi thanh xuân trong nhọc nhằn nước mắt
Hương ái ân cố giữ cho thật chặt
Sợ gió vô tình cuốn bay mất niềm vui

Tự an phận khi cay đắng dập vùi
Nào dám đòi hỏi những ngọt bùi chia sẽ
Cứ mặc em nhiều buồn thương lặng lẽ
Lối anh về - mái ấm - hạnh phúc không?

1 giờ 15 phút trưa
18-4-2006
Đăng nhập để trả lời
0
Lời Ru Cho Số Phận
-Trường Phi Bảo-


Anh tẩm quất vào tim những vết đau thù hằn
Không có cách nào nguôi ngoai hết khắc khoải
Phẫn nộ và giận dỗi
Em tự vô cảm với chính mình

Hạt giống tình yêu vẫn day dứt nẩy sinh
Giữa vô vàn hệ lụy
Nhớ thương mọc rễ cắm sâu lý trí
Một hình bóng không thể quên

Đốt thời gian theo cuộc chơi chông chênh
Anh đường anh, em đường em, đôi ngã
Nguyệt lão sao thật bất công với em quá
Kết tóc se tơ chỉ riêng anh lẫn người

Kể từ đó lạnh lẽo lòng thôi
Anh là nỗi ám ảnh khiến hạnh phúc bàng hoàng hụt hẩng
Lời ru dành cho số phận
Là tiếng hờn vọng mãi suốt đời nhau

22-4-2006
Đăng nhập để trả lời
0
Có Lẽ Nào?
-Trường Phi Bảo-
Tặng NVT


Có lẽ nào em thật sự mất anh
Bởi đơn giản mình khác nhau nhiều quá
Nói yêu em dù rằng lời dối trá
Chỉ để yên lòng những giây phút cách xa

Thế giới này đâu chỉ có đôi ta
Em chẳng dại cúi đầu vào địa ngục
Sống một đời bên người không hạnh phúc
Chi bằng... trả tự do cho nhau

Thà một lần em mang lấy đớn đau
Hơn về sau phải nghẹn ngào mỗi tối
Cử chỉ dịu dàng một thời làm bối rối
Giờ nhận ra sự nói dối ngọt ngào

Trái tim anh nhiều ngăn, lắm lối vào
Quyền ước ao có lẽ nào tuột mất
Khi ánh nhìn tha thiết không còn chân thật
Em chắc mình sẽ tội nghiệp đáng thương!

17-5-2006









Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: Trường Phi Bảo

Có Lẽ Nào?
-Trường Phi Bảo-
Tặng NVT


Có lẽ nào em thật sự mất anh
Bởi đơn giản mình khác nhau nhiều quá
Nói yêu em dù rằng lời dối trá
Chỉ để yên lòng những giây phút cách xa

Thế giới này đâu chỉ có đôi ta
Em chẳng dại cúi đầu vào địa ngục
Sống một đời bên người không hạnh phúc
Chi bằng... trả tự do cho nhau

Thà một lần em mang lấy đớn đau
Hơn về sau phải nghẹn ngào mỗi tối
Cử chỉ dịu dàng một thời làm bối rối
Giờ nhận ra sự nói dối ngọt ngào

Trái tim anh nhiều ngăn, lắm lối vào
Quyền ước ao có lẽ nào tuột mất
Khi ánh nhìn tha thiết không còn chân thật
Em chắc mình sẽ tội nghiệp đáng thương!

17-5-2006


Được phép của chủ nhà rồi, hôm nay TA ghé qua đọc thơ nè...Nhưng sao buồn quá!!! Buồn thiệt đó. Ừ, mà có ai không buồn trước những nỗi đau mất mát, chia ly...?
Cho TA gửi một chút nhé :


Lục bát chia ly


Nghẹn ngào câu hát “ Người ơi…”
Lòng không tĩnh lặng như thời gian trôi
Tình như sương khói tan rồi
Nỗi buồn như lá rụng rơi tím chiều
Ngàn năm chỉ một tiếng “yêu”
Nhân gian đã đủ ngàn điều thị phi
Người đi, ừ nhỉ, người đi
Ta về héo cả xuân thì nhớ mong
Người đi, sông rẽ đôi dòng
Biết đâu bồi lở, đục trong hỡi người
Con tim nông nổi một thời
Còn xôn xao khóc với lời chia li…

Tâm An
---------------------------------
Sau lưng đất trắng rẻo đồng
Đoạn đường ngắn ngủi đi không tới mình
( Bến Giang Đình - thơ Ngân Vịnh)
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-05-19 05:45:36HẠ VŨ>
Tâm An, em theo chân chị đi chơi...Chủ nhà ơi, em đi cùng chị em ( chị Tâm An nhỉ? ) sang đây có được không? Em đi chơi kèm nhưng quà thì riêng đó...

DỊU DÀNG ĐƠN CÔI


Mùa đông rồi cũng sẽ qua
Ngày xưa rồi cũng sẽ xa thôi mà
Bóng ai cứ nhập cứ nhoà
Buồn, vui hai nỗi cứ hoà vào nhau

Dịu dàng là trái tim đau
Vết thương ai cứa mà sâu đến giờ
Tằm khi nào nhả hết tơ
Nến khi nào tắt để khô lệ sầu *

Khẽ khàng người bước qua nhau
Mắt trong đáy mắt mà sao vô hình
Một người đi với lặng thinh
Một người về với một mình đơn côi...
*****


Bài này chị đọc rồi, phải không TA?

* : ý trong một tập phim của bộ Bao Thanh Thiên.
Sống là cho đâu chỉ nhận riêng mình
Đăng nhập để trả lời
0

NGHĨ VỀ NGƯỜI CON GÁI Ở BÊN ANH SAU EM

Rồi sẽ có một ngày có một người con gái ở bên anh sau em
Khi ấy em sẽ buồn hay vui nhỉ
Đôi khi em thừ người ra nghĩ...

Nếu cô ấy có thể chia sẻ với anh nhiều hơn em (em mong là như thế)
Em sẽ vui hơn buồn
Chỉ mong trong sâu thẳm thực sự anh vui vẻ
Mà em thì đã không thể tặng anh hơn...

Nhưng nếu cô ấy chẳng thể xoa dịu được cô đơn
Chẳng thể im lặng ở bên anh mỗi khi anh trống trải
Chẳng thể yêu anh bằng trái tim dịu dàng và nhẫn nại
Em sẽ buồn hơn cả lúc này

Cô ấy liệu có biết anh sẽ thế nào mỗi khi say
Cảm giác cô đơn ngay cả khi có em, cô ta hay bất cứ ai bên cạnh
Sau những cuộc vui anh trở về cô quạnh
Đối diện với lơ mơ,
lênh đênh ...
chống chếnh...
của chính mình

Cô ấy liệu có biết anh sẽ nhớ lại cơn ác mộng hồi đêm vào lúc bình minh
Những cơn ác mộng mà em và cả chính anh cũng không tài nào hiểu nổi
Rồi cô ấy sẽ phản ứng thế nào khi một ngày anh nói
"Anh chán em nhưng không biết tại sao..."

Em biết cô ấy sẽ chẳng tin đâu
Nhưng thực lòng em rất mong chia sẻ
Chỉ những người đã từng trải qua cái đau giống nhau đến thế
Mới có thể thông cảm với nhau...

*****
Sống là cho đâu chỉ nhận riêng mình
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 3 4 » »»