Bách Luyện Phi Thăng Lục

Lượt đọc: 19 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 38
Nhập cốc

❊ ❊ ❊

Tu tập loại công pháp này, thông thường cần có sư trưởng tông môn truyền dạy kỹ năng tu tập, hơn nữa ngay từ khi bắt đầu, liền liên tục vận hành đại chu thiên, lúc linh lực trong cơ thể còn rất yếu ớt đã lưu chuyển trong kinh mạch, theo linh lực lớn mạnh, kinh mạch cũng sẽ tương ứng mở rộng, sẽ không vì linh lực quá nhiều mà làm đứt đoạn kinh mạch.

Tần Phượng Minh nào đâu biết rằng, cái gọi là nội công hắn tu tập, kỳ thực chính là ngũ hành công pháp cơ bản nhất trong tu tiên giới. Hơn nữa nội lực hắn gọi, thực chất chính là linh lực mà tu tiên giới vẫn nói.

Chiếu theo công pháp, linh lực trong đan điền vận hành trong kinh mạch có thể gia tăng sự thông suốt của kinh mạch, kinh mạch thông suốt rồi, liền có thể hấp thu càng nhiều năng lượng từ thiên địa, từ đó chuyển hóa thành linh lực. Vận hành đại chu thiên là bài học bắt buộc của tu luyện. Đồng thời, vận hành đại chu thiên còn có thể khiến cho "ý niệm" được rèn giuyện.

Cái gọi là "ý niệm", chính là "thần thức" của tu tiên giả, cũng chính là khả năng nhận tri, điều này đối với tu tiên giả mà nói vô cùng quan trọng, thần thức có thể cảm nhận bất cứ thứ gì xung quanh, có thể 'phát hiện' đối thủ ngay khi đối thủ chưa xuất hiện, từ đó chuẩn bị trước thật tốt.

Kỳ thực, người phàm cũng có thần thức, chỉ là người phàm chỉ có thể cảm nhận trong phạm vi vài mét. Phạm vi cảm nhận của cao thủ võ lâm lớn hơn nhiều, có thể cảm nhận phạm vi mười mấy mét, thậm chí mấy chục mét, nhưng những điều này đều không thể so sánh với tu tiên giả.

Giống như tiểu thiếu gia nhà họ Trang, hắn có thể nhanh chóng phát hiện Tần Phượng Minh, chính là kết quả của việc quét bằng 'thần thức'.

Lần đầu tiên vận hành đại chu thiên theo khẩu quyết vô danh, đối với thần thức của Tần Phượng Minh lúc này tiêu hao rất lớn, sau khi vận hành một lần, hắn cảm thấy đầu óc hôn trầm, nếu như lại cưỡng ép vận công, tất sẽ gây tổn hại cho cơ thể hắn. Hắn không dám vận hành thêm nữa.

Có trải nghiệm lần này, từ đó về sau, việc tu luyện của Tần Phượng Minh càng thêm tích cực, khắc khổ.

Hắn thường xuyên 'nội thị', thời khắc chú ý sự biến hóa của khí màu lam trong đan điền mình, 'nhìn' những luồng khí kia không ngừng gia tăng, trong lòng vô cùng vui mừng.

Thời gian ngày qua ngày trôi đi, chớp mắt một cái, thời gian một năm rưỡi đã trôi qua. Đối với một thiếu niên mười mấy tuổi mà nói, thời gian dài đằng đẵng tự mình tu luyện như thế, nếu không phải là kẻ tâm chí quyết liệt, nhất định không chịu được sự cô tịch.

Trong gần hai năm này, ngoài việc khắc khổ tu luyện khẩu quyết vô danh, Tần Phượng Minh còn tiếp nhận hai lần nhiệm vụ.

Một là truy sát một tên đại đạo giang hồ. Tên đại đạo này trong một đêm lại đem một hộ gia đình giàu có tại trấn Bạch Dương, cách thành Ngọc Môn về phía tây bảy mươi dặm, chém giết cả nhà không sót một ai. Kẻ tàn nhẫn hiếu sát như vậy đã khơi dậy sự phẫn nộ của toàn bộ võ lâm quận Dĩnh Châu, cùng nhau phát ra giang hồ lệnh, thề sẽ chém giết kẻ này.

Tần Phượng Minh cùng thất sư huynh và cửu sư huynh của Ám Dạ Đường phụng mệnh xuất thủ, ba người truy sát tên đại đạo kia hơn hai mươi ngày, cuối cùng tại ngọn núi lớn giáp ranh giữa quận Dĩnh Châu và quận Thái Hồ đã chặn được kẻ này, trải qua một phen tử chiến, ba người hợp lực chém giết hắn.

Một lần khác là hộ tống một mẻ khoáng thạch từ khu vực khai mỏ ở nơi giao giáp giữa Dĩnh Châu và quận Vũ Lăng trở về tông môn.

Lúc sắp đến thành Lộ Du, thì chạm trán với băng cướp "Ngũ Hổ Bang" tung hoành ở đó, đại chiến một trận. Nhị sư huynh đã chém bị thương lão tam Đoạn gia là Đoạn Hi Chính, dọa lui đám người Ngũ Hổ Bang, thuận lợi trở về tông môn.

Hai lần nhiệm vụ này, tuy nói là kinh mà không hiểm, nhưng đối với Tần Phượng Minh mà nói cũng là kinh nghiệm hiếm có.

Trong một năm này, hắn cũng đã tu luyện thành công hai tầng đầu của khẩu quyết vô danh kia, lúc này, nếu hắn nội thị đan điền, sẽ phát hiện ra luồng khí màu lam kia nhiều hơn gấp mấy lần so với một năm trước, khi dùng thần thức tụ lại với nhau, đã dày bằng chiếc đũa. Sự thay đổi như vậy khiến hắn vô cùng hưng phấn.

Chiếu theo phương pháp giới thiệu phía sau cuốn sách nhỏ, hắn còn học được một loại thuật "Băng Đạn".

Chiếu theo phương pháp trong cuốn sách nhỏ, có thể kết xuất ra mấy tiểu cầu hình băng từ "nội lực" màu lam trong cơ thể, dùng bí thuật thôi phát tiểu cầu ra, chẳng những có thể đánh cây cổ thụ thủng một lỗ nhỏ, mà xung quanh bộ phận bị đánh trúng còn bị đóng băng, uy lực quả thực vô cùng lợi hại. Đây là điều mà nội lực ban đầu không thể hình thành được.

Những điều này đều là do Tần Phượng Minh tự mình tu luyện riêng, chưa từng hiển lộ trước mặt người khác.

Ngày hôm nay, Tần Phượng Minh luyện kiếm xong, trở về phòng, dự định luyện tập bộ khẩu quyết vô danh kia. Nhưng mặc cho hắn thu liễm tâm thần thế nào, chính là không thể an tâm tu luyện, đây là chuyện trong hơn một năm qua chưa từng xảy ra.

Hắn biết, tu tập nội công, không thể cưỡng cầu, nếu không sẽ tẩu hỏa nhập nhập ma, kinh mạch đứt từng đoạn. Thấy hôm nay như vậy, liền định buông bỏ việc tu luyện.

Bước ra khỏi phòng, ngẩng đầu nhìn về phía xa xa, chỉ thấy phía xa núi non trùng điệp, kéo dài liên miên, nhìn một cái không thấy điểm tận cùng.

Đột nhiên, hắn nổi lên tâm tư, nghĩ mình đến đây đã mấy năm nay, vẫn chưa từng tiến vào sâu trong đại núi, hôm nay vừa vặn không có việc gì, chi bằng đi xem thử. Nghĩ đến đây, không còn do dự nữa, đeo bảo kiếm ra sau lưng, đi xuống đỉnh Thái Hà, dọc theo thung lũng Lạc Hà, đi về phía sâu trong đại sơn.

Bắt đầu từ lúc trong cốc vẫn còn đường nhỏ để đi, đi được mười dặm hơn thì hoàn toàn không có chút đường nào nữa. Nhưng đối với Tần Phượng Minh mà nói, chút khó khăn này không tính là gì.

Gặp khe núi nhỏ đoạn bích, trực tiếp thi triển khinh công vượt qua. Gặp gai góc cản đường, trực tiếp dùng bảo kiếm chém ra một con đường. Thỉnh thoảng, còn trực tiếp thi triển thân pháp Bích Vân Mê Tông, bay lượn mà hành tẩu trên ngọn cây lớn.

Một canh giờ sau, đi sâu vào đại sơn đã gần hơn bốn mươi dặm.

Trên đường đi, hắn gặp rất nhiều hươu nai, hoẵng, thấy Tần Phượng Minh đến, có con vậy mà không hề sợ hãi, có thể thấy nơi này quanh năm ít dấu chân người, chúng cũng mất đi sự cảnh giác vốn có, không biết nguy hiểm.

Lại đi thêm một canh giờ, lúc này, hắn vào sâu trong núi lớn đã gần bảy tám mươi dặm. Từng nghe sư phụ Trương Lực nói, vào núi lớn năm mươi dặm là có sương mù. Nhưng hiện tại hắn đi sâu vào như vậy mà vẫn chưa thấy sương mù, không khỏi có chút kỳ lạ.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:33
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Hư Chân

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.