Bình Bộ Thanh Vân

Lượt đọc: 11341 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1740
Có thù tất báo

❊ ❊ ❊

Ngày đó Lâm Hạo Nhiên đã bước ra cửa, thế nhưng hình như lại nhớ ra điều gì, vội vàng chạy ngược lên lầu, ngay trước mặt Trịnh Liễu Binh xóa sạch bức thư điện tử kia. Lâm Hạo Nhiên loay hoay không thôi, không chỉ khởi động lại máy tính mà còn lẩm bẩm mãi, vì thế Trịnh Liễu Binh rất chắc chắn ngày hôm đó Lâm Hạo Nhiên quả thật đã xóa thư.

"Cậu nói cái gì? Cậu thực sự chắc chắn ngày đó tôi đã xóa thư? Tại sao lúc nãy cậu không nói sớm? Lúc ông già ở đây thì cậu câm rồi à, sao cậu không nói?" Trịnh Liễu Binh vốn định nhân cơ hội này để Lâm Hạo Nhiên bớt giận, cũng tiện thể lấy lòng một chút. Thế nhưng không ngờ Lâm Hạo Nhiên vừa hiểu ý của Trịnh Liễu Binh liền lập tức nổi giận, vung chân dài về phía Trịnh Liễu Binh đá tới.

"Lâm tổng, ngài đừng giận nữa, biết đâu Binh ca cũng nhất thời không nhớ ra. Cũng có thể là Binh ca nhất thời hồ đồ nhớ nhầm, Binh ca, cậu nói xem có phải không?" Thấy Lâm Hạo Nhiên lại định đánh người, Mã Tiểu Thông vốn đang im lặng bên cạnh liền bước lên phía trước ngăn Lâm Hạo Nhiên lại, cố gắng nói lời uyển chuyển hơn.

"Tao nhổ vào, tao có xóa hay không, lẽ nào tao lại không nhớ?" Lâm Hạo Nhiên chửi đổng rồi ngồi xuống, di chuột xem lại bức thư kia, thế nhưng lại buộc phải dụi mắt, lần nữa nghi ngờ trí nhớ của chính mình.

Trưa ngày hôm sau, tại một tiệm ăn nhỏ đối diện công ty Quảng Hạ An Cư trên đường Thị Chính, Đậu Nhất Phàm nhìn Mã Tiểu Thông đang bước đi vội vã tiến vào phòng riêng.

"Phàm ca, chuyện có chút rắc rối." Mã Tiểu Thông vừa vào cửa cũng không khách sáo, sau khi xoay người đóng cửa phòng lại liền hạ thấp giọng sát vào tai Đậu Nhất Phàm nói một câu.

"Nói xem nào! Rắc rối thế nào? Tối hôm qua bên phía Lâm thị xảy ra động đất à?" Đậu Nhất Phàm rót cho Mã Tiểu Thông một chén trà ấm, thấp giọng truy vấn.

"Ừm, động đất rồi, lão gia tử nhà họ Lâm nổi trận lôi đình, Lâm thị địa ốc lần này tổn thất nặng nề. Có vẻ như tên phá gia chi tử Lâm Hạo Nhiên đó ở vùng giáp ranh thành phố phía Bắc đã mua gần hết rồi, ôm vào một đống nhà nát, chuẩn bị chờ cải tạo đô thị xong để đàm phán với bên phía Ngự Bằng Sơn! Nhưng bây giờ có một vấn đề, Phàm ca, em cảm thấy thằng khốn Lâm Hạo Nhiên đó hình như đã nhận ra điểm bất thường của bức thư điện tử kia. Nếu hắn nảy sinh nghi ngờ, liệu có lần theo dấu vết tìm ra người họ Lưu kia không?" Khả năng phân tích vấn đề của Mã Tiểu Thông cũng không tồi, vấn đề cậu ta lo lắng cũng không phải là chuyện không có căn cứ.

"Người họ Lưu kia tạm thời đừng đụng đến, Lâm Hạo Nhiên muốn làm gì thì cứ để hắn làm đi! Nếu có thể khiến cả hai bên lưỡng bại câu thương thì càng tốt! Bây giờ chúng ta phải đổ thêm dầu vào lửa, để Lưu Kim Quý thúc giục đòi nợ, tốt nhất là để lão gia tử nhà họ Lâm cũng biết chuyện Lâm Hạo Nhiên thiếu nợ khổng lồ bên ngoài. Nhưng trước khi Lâm Hạo Nhiên bán tháo cổ phần, tốt nhất vẫn nên giấu lão gia tử đã." Đậu Nhất Phàm trầm ngâm một lát, bắt đầu kế hoạch bước thứ hai đối với Lâm Hạo Nhiên và nhà họ Lâm.

Nếu như hai tháng trước Lâm Hạo Nhiên không công khai làm nhục và định gài bẫy Đậu Nhất Phàm lấy hết đống đất đai cùng tiền vốn ở huyện Ngân Nguyệt, thì Đậu Nhất Phàm có lẽ đã không sớm đối phó với Lâm thị địa ốc như vậy. Mặc dù quân tử trả thù mười năm chưa muộn, nhưng Đậu Nhất Phàm lại thích có thù tất báo hơn, như vậy mới khoái chí. Thay vì cứ nhẫn nhịn chịu đựng một cách hèn nhát, chi bằng cứ sảng khoái tiêu sái một lần.

Đương nhiên, có người báo thù thích dùng vũ lực, đánh cho đối thủ sống dở chết dở là coi như hả giận. Thế nhưng Đậu Nhất Phàm lại không thích mấy trò động tay động chân này, anh thích nhìn đối thủ từ từ mất đi sức phản kháng, sau đó hoàn toàn mất khả năng chống cự trước mặt mình, cuối cùng dần dần tiêu tan, tốt nhất là chết đi cho rảnh nợ. Rất không may, Lâm Hạo Nhiên đã trở thành đối tượng đầu tiên để Đậu Nhất Phàm bắt đầu màn trả thù đầy sảng khoái.

"Phàm ca, sao anh biết Lâm Hạo Nhiên định bán tháo cổ phần?" Nghe thấy câu này của Đậu Nhất Phàm, Mã Tiểu Thông ngẩn người. Cậu gãi gãi đầu, hơi ngượng ngùng hỏi chuyện mà mình vừa định báo cáo.

"Tài sản trong tay hắn đã tiêu xài gần hết rồi, nếu không thì hắn cũng chẳng đi vay nặng lãi chỗ Lưu Kim Quý. Bây giờ hắn đã là kiến bò trên chảo nóng rồi, bán tháo cổ phần là cách duy nhất của hắn. Nếu hắn không bán cổ phần lấy tiền trả cho bên Đêm Đen, chắc chắn sẽ bị tay chân của Lưu Kim Quý truy sát. Mạng còn sắp không giữ được, hắn còn cần cổ phần để làm gì?" Phân tích của Đậu Nhất Phàm rất chuẩn xác, nhìn từ việc Lâm Hạo Nhiên mê cờ bạc đến mất trí, vị phú nhị đại vốn có thể sống vô cùng huy hoàng này đã đến bước đường cùng rồi.

"Vậy bây giờ chúng ta phải làm sao? Nếu hắn trực tiếp thế chấp cổ phần cho Lưu Kim Quý thì phải làm thế nào?" Mã Tiểu Thông suy nghĩ theo mạch tư duy của Đậu Nhất Phàm, phát hiện ra một vấn đề khác.

"Lưu Kim Quý sẽ không dễ dàng mua lại cổ phần trong tay Lâm Hạo Nhiên đâu, đối với loại đầu tư dài hạn này Lưu Kim Quý vốn dĩ không có hứng thú. Hắn ta thích kiểu tiền về nhanh hơn, quản lý công ty thế này không phải sở trường của hắn. Cho dù Lưu Kim Quý thực sự thu nhận cổ phần của Lâm Hạo Nhiên để trừ nợ, chúng ta cũng có cách dồn Lâm Hạo Nhiên vào đường chết." Giọng nói trầm ổn của Đậu Nhất Phàm cho thấy sự tự tin trong tầm tay. Không độc không phải trượng phu, có độc hay không chỉ phụ thuộc vào việc Đậu Nhất Phàm có muốn biến mình thành một ‘trượng phu độc ác’ hay không mà thôi. Nhân chi sơ tính bản thiện, Đậu Nhất Phàm luôn dùng tâm lương thiện của người bình thường để đối xử với những người xung quanh, nhưng lòng tốt không có giới hạn lại chính là ông Đông Quách "bác ái" với bầy sói.

"Cũng phải, Lưu Kim Quý bọn họ chưa bao giờ làm công ty, cho vay nặng lãi kiếm tiền nhanh hơn mở công ty nhiều. Đúng rồi Phàm ca, gần đây bên Đêm Đen có đến gây chuyện với Long ca bọn họ không? Hừ, đám khốn kiếp không sợ chết này, có một ngày Long ca bọn họ sẽ thu dọn bọn chúng ra trò." Mã Tiểu Thông thời gian gần đây luôn đi theo Lâm Hạo Nhiên nên không biết rõ lắm về những chuyện xảy ra trong Paris Tháp, nhưng cứ nhắc đến đám người Đêm Đen ba lần bảy lượt khiêu khích bên trên, cậu ta đã nghiến răng nghiến lợi rồi.

"Bọn chúng không chiếm được ưu thế trong tay Tiểu Long đâu. Tiểu Thông, cậu quay về rồi thì nhất định phải bảo vệ bản thân cho tốt, đừng để con cáo già Lâm Chính Quân đó nhìn ra sơ hở gì." Đậu Nhất Phàm nhíu mày thấp giọng dặn dò Mã Tiểu Thông một câu. Thấy Mã Tiểu Thông gật đầu đáp ứng không chút để tâm, trong lòng Đậu Nhất Phàm vẫn luôn cảm thấy không yên tâm lắm.

Điện thoại trong túi quần rung lên, là Lý Mộ Vũ gọi đến. Đậu Nhất Phàm vừa vẫy tay với Mã Tiểu Thông đang xoay người rời đi, vừa ấn phím nghe.

"Nhất Phàm, anh đi đâu thế? Sao vừa quay người đi đã không thấy người đâu rồi?" Lý Mộ Vũ đang cầm một bản dự thầu vừa soạn xong, nhìn ngó vào văn phòng của Đậu Nhất Phàm, đầy vẻ thắc mắc.

"À, anh thấy hơi đói bụng, nên sang phía đối diện tìm chút gì ăn. Đúng rồi, em muốn ăn gì không, anh mang về cho." Đậu Nhất Phàm cười nhạt một tiếng, cố gắng lấp liếm cho qua chuyện.

"Anh qua đây đi! Em cứ cảm thấy có chỗ nào đó không ổn, nhưng lại không biết vấn đề nằm ở đâu. Anh qua xem thử đi, nhanh lên, được không?" Chân mày Lý Mộ Vũ nhíu chặt, vẻ mặt hoàn toàn không hiểu nổi.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1895
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 26 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.