Tôi đang mặc chiếc quần sịp đỏ, cởi trần và cười như kẻ vừa bị một cái ấm rơi trúng đầu. Nàng thì tay bụm miệng, tay kéo lê một chiếc túi lớn. Toàn mùi bia. Nàng vừa uống bia. Nàng đang rất say. Nàng phi thẳng vào phòng tôi, nằm vật ra. Tôi lớ ngớ nhìn nàng rồi định bụng đi tìm chiếc quần dài mặc vào thì nàng kéo tay tôi lại:
- Nằm xuống đây cùng em đi!
Tôi bị nàng kéo ngã lăn xuống giường. Nàng lại bảo:
- Ôm em đi! Ôm em chặt vào!
Tôi lại ôm nàng. Ôm thật chặt. Mùi da thịt của nàng khiến tôi ngây ngất. Dù khi nàng nói, mùi bia nồng nặc. Nàng bắt đầu khóc.
- Nói cho em biết đi, em có xinh không?
Tôi gật đầu. Nàng xinh. Thực sự là nàng rất xinh. Nhất là hôm nay, lúc này đây. Nàng vấn tóc cao để lộ cái gáy trắng muốt. Nàng mặc một chiếc áo sơ mi trắng và một chiếc quần hoa. Nhìn nàng đẹp một cách đài các và kiêu sa. Mà chẳng cần phải ăn vận như thế, trong mắt tôi, nàng vẫn là xinh nhất. Bởi tôi đã yêu nàng ngay từ lần đầu tiên gặp nhau. Yêu như ngộ độc vậy. Nôn nao và quặn cả ruột. Cồn cào ruột gan khi thấy nàng lần đầu tiên. Tưởng chừng như một cơn cảm lạnh vậy. Biêng biêng đến chết đi được. Mọi người đều biết tôi yêu nàng. Kể cả nàng. Chỉ có điều nàng thuộc về người khác rồi. Lúc đó, nàng đã thuộc về người khác.
- Nói cho em biết đi, nếu anh là Khang, anh có ở lại bên em không?
Nàng nói, áp mặt vào ngực tôi. Và môi nàng đang chạm vào ngực tôi theo nhịp giọng nàng.
- Nếu anh là Khang, anh sẽ bỏ em để khi anh trở lại là Phan, anh sẽ yêu em!
Nàng cắn nhẹ vào ngực tôi một cái:
- Phan! Em hỏi thật mà!
Tôi cảm nhận rõ một luồng máu nóng căng tràn, chảy khắp người tôi. Nó khiến tôi cảm thấy thật bất tiện khi đang áp sát người nàng như thế này. Tôi cố gắng suy nghĩ để dìm cảm xúc không đúng lúc xuống. Nếu tôi là Khang, chà, nếu tôi là Khang…
- Cơ mà Khang là ai? Anh tưởng bạn trai em tên là Đăng chứ?
Nàng ợ một cái. Mùi bia phả vào mặt tôi. Nàng đáp:
- Quay sang bên anh làm em chóng mặt quá!
Rồi nàng quay lưng lại với tôi. Vai nàng đang rung lên. Nàng khóc. Nàng khóc rồi. Nước mắt của nàng khiến tôi lúng túng. Thực sự, tôi chẳng cần biết ai là Khang nữa đâu. Tôi ôm nàng. Ôm rất chặt. Từ đằng sau. Và thầm thì: “Mắt ngoan, đừng khóc!”
- Này Phan, anh có sẵn sàng làm người yêu sơ cua của em không? - Nàng nói với tôi khi hai đứa đang ngồi trong một quán bar nhỏ.
- Người yêu sơ cua?
- Vâng! Tức là dự bị, dự phòng ấy! Để lỡ một ngày em hết yêu Đăng, em có thể có ngay anh để yêu.
- Nếu ngày đó không bao giờ xảy ra?
- Thì như một trò đánh bạc thôi! Anh cũng phải thử một lần chứ?
- Được! Làm người yêu sơ cua, người yêu dự bị, người yêu dự phòng của em vậy! Nhưng anh có quyền hạn và trách nhiệm thế nào?
- Bình thường thì không có đâu nhưng nể anh vì đã yêu em thật lòng nên em sẽ cho anh những quyền lợi sau. Một là, anh có thể mời em đi chơi khi em buồn. Hai là, anh có thể cầm tay em, ôm em khi em muốn. Ba là, anh được nghe em tâm sự, kể lể. Bốn là, anh chỉ phải ghen duy nhất với Đăng.
- Ha ha, sao toàn những thứ khôn thế?
- Ý anh là sao? Là em chơi xấu á? Thôi thì để em đi tìm người khác vậy!
- Thôi nào, lại giận rồi! Anh đồng ý!
Tôi đồng ý làm người yêu sơ cua của nàng. Hôm ấy cũng là một ngày vui của tôi. Được làm người yêu sơ cua của nàng cũng là quá tốt rồi, tôi nghĩ vậy. Tôi biết mình thua Đăng toàn diện và tôi cũng biết rằng nàng yêu Đăng rất nhiều. Chẳng phải sao khi mà nàng sẵn sàng hì hụi nấu nướng rồi mang đến tận nhà Đăng một bữa trưa tuyệt hảo? Chẳng phải thế sao khi mà nàng luôn dành cho Đăng những bất ngờ tuyệt vời nhất? Chẳng phải thế sao khi tôi trở thành nơi để nàng kể cho nghe biết bao câu chuyện hạnh phúc của nàng. Tôi đã từng ghen đến thắt ruột khi nàng kể cho tôi nghe những điều nàng đã làm cho Đăng. Là ghen hay đố kỵ, ghen ghét với những gì Đăng đang được nhận? Đã bao lần tôi khát đến cháy cổ, muốn được thế chỗ của Đăng. Những buổi chiều hai đứa trốn trong quán nhỏ, nàng nằm gối đầu lên đùi tôi, nghêu ngao hát những bản tình ca và rồi câu chuyện nào cũng quay về với “Đăng nhà em”. Tôi như một con thú rình mồi chờ đợi ngày Đăng với nàng tan vỡ. Tôi biết nếu tôi là Đăng, tôi sẽ vô cùng hạnh phúc. Chỉ tiếc rằng tôi chẳng thế chỗ được Đăng. Dù có đôi lần, nàng và bạn trai cãi nhau một trận kịch liệt. Tôi đã khấp khởi biết bao nhiêu (thật là ích kỷ nhưng đó là sự thật). Nhưng rồi cuối cùng, nàng lại tha thứ, bỏ qua và trở lại với Đăng. Tôi như một kẻ thất tình sau mỗi lần như vậy. Thất tình nhiều bận với cùng một người. Hy vọng có không? Vẫn có! Nhưng ngày càng eo hẹp và ít ỏi. Khi mà nàng và Đăng quả đúng như một cặp trời sinh. Làm người thứ ba đã khổ, nhưng trong trường hợp của tôi, khổ còn chồng chất khi mà tôi chỉ là kẻ thứ hai rưỡi. Tức là một nửa của tôi đã thuộc về nàng và đã được nàng chấp nhận: người yêu sơ cua. Còn một nửa vẫn chỉ là kẻ ngoài cuộc. Nàng đã cho tôi bước một chân vào cuộc đời nàng, trái tim nàng. Chỉ còn một chân nữa thôi. Mà có thể sẽ là vĩnh viễn chân ấy nằm ngoài.
Em yêu Khang như thế nào nhỉ? Chắc cũng như anh, yêu ngay từ cái nhìn đầu tiên. Khang kém tuổi em. Chúng em gặp nhau trong một cuộc hội trại của trường em. Khang đến và cuốn em đi. Khiến em không thể ngưng lại được. Khiến em không thể nói cho Khang biết rằng em đang có Đăng. Anh cảm nhận được điều đó không, Phan? Em nói rất thật lòng đấy! Cái cảm giác đó gọi là gì nhỉ? Là say nắng à? Đúng! Có thể là đúng đấy! Nó khiến em nôn nao. Nó khiến em nghẹt thở. Nó khiến em chuếnh choáng. Nó khiến em không còn đứng vững trên đôi chân của mình được nữa. Khang xuất hiện và cuốn em đi. Cuốn phăng em đi. Không còn ai xung quanh nữa dù hôm ấy, buổi hội trại có đến cả ngàn người. Không còn Đăng nữa dù lúc đó em biết Đăng đang ở đâu đó trong đám ngàn người kia. Vậy mà em cũng quên hết. Khang nắm tay em, kéo em đi. Hai đứa bỏ buổi hội trại. Em cứ như một kẻ mộng du vậy. Đi theo Khang. Hôn Khang. Anh tin không, Phan? Nụ hôn đó tuyệt vời nhất nhất nhất luôn ấy. Nụ hôn ấy hút sạch tâm trí em. Nụ hôn ấy kéo tuột em vào một không gian khác, một thời gian khác. Em lạc vào đó. Trong cái quầng sáng đến kỳ ảo ấy. Em như lột xác thành một ai đó khác. Mạnh mẽ hơn. Nữ tính hơn. Quyến rũ hơn. Em tìm thấy em của thời chưa yêu Đăng. Một cô nàng tuyệt vời chứ không phải là em khi ở bên Đăng đâu. Anh định hỏi em là em bên Đăng có hạnh phúc không, đúng không? Có! Có chứ! Nhưng cái hạnh phúc ấy không giống cái hạnh phúc này. Nói thế nào nhỉ? Ôi, em chẳng biết đâu. Đại loại là em viên mãn với Khang, trong khi với Đăng đó chỉ là thứ hạnh phúc vừa vừa và tầm tầm. Thứ hạnh phúc mà, nói thật, em có thể thay thế Đăng bằng anh mà không mất đi giá trị vậy. Anh đừng buồn khi em ví von như thế nhé! Em chưa thực sự là người yêu của anh nên em ví von như vậy là hơi lệch lạc! Nhưng nói vậy để anh thấy rằng đó cũng là lý do mà em muốn anh là người yêu sơ cua của em. Còn với Khang thì khác. Rất khác. Đó là thứ viên mãn đúng nghĩa. Anh đã bao giờ có được cảm giác ấy chưa? Nó tuyệt lắm! Em nghĩ là phụ nữ bọn em rất nên được trải nghiệm cảm giác ấy. Chỉ e là khi họ trải nghiệm rồi, họ sẽ như em, lạc mất. Phải, em đã lạc mất rồi. Em lạc mất rồi Phan ơi! Lạc vào xứ sở của những điều diệu kỳ có thật anh ạ! Khang là điều kỳ diệu nhất. Chúng em đã có một buổi tối đẹp đến sững sờ và run rẩy. Tối hôm ấy, Khang kéo em đi. Rời khỏi hội trại. Khang bảo: “Nếu người ta không kéo Len đi, có lẽ đến tận cuối đời, người ta sẽ hối tiếc mất.” Anh nghĩ xem, một câu như vậy, thử hỏi ai không mềm lòng cho được? Đừng bảo em là cô gái Song Ngư mơ mộng nhé! Anh có thể hỏi bất cứ cô gái nào xem, nếu có một chàng trai cuốn cô ấy đi được như vậy thì câu nói nào của anh ta mà chẳng trở nên ngọt ngào? Sự kỳ diệu càng diệu kỳ hơn khi tối ấy trời mưa anh ạ! Mưa rất to. Mưa khiến em nép sát vào Khang. Chưa bao giờ em được bao bọc đến thế. Chưa bao giờ em cảm thấy đủ đầy đến thế, an yên đến thế. Bờ ngực ấy, vòng tay ấy, khiến em như muốn tan ra vậy. Nụ hôn vì thế cũng thăng hoa, cũng say khướt. Như thể loại vang đỏ Tây Ban Nha mà hồi bé em được nhấp thử một lần. Em biết kể thế nào nhỉ? Chúng em nói với nhau nhiều lắm. Nói nhiều hơn cả ba năm yêu Đăng gộp lại vậy. Khang như luôn đọc được ý nghĩ của em. Lúc nào em muốn hôn Khang là y như rằng em đã chạm được ngay vào môi cậu ấy. Em cũng vậy. Tựa như có thần giao cách cảm vậy. Em biết Khang muốn gì. Em đọc thấy điều đó bằng trái tim mình. Có đúng không anh? Một khi ta yêu ai đó bằng tất cả trái tim mình, ta sẽ đọc được suy nghĩ của họ. Em thấy đúng. Rất đúng ấy! Cái cách Khang nắm chặt tay em khi hai đứa băng qua đường cũng khiến em vững tin một cách kỳ lạ. Khang đưa em đi. Hai đứa cứ đi, đi mãi, đi mãi đến tận khi trời sáng. Có những lúc dừng lại chỉ để ngốn ngấu nhau bằng những nụ hôn. Cho đến tận bây giờ, khi đang kể lại với anh, em vẫn cảm nhận được nụ hôn ấy. Là sự thật đấy anh ạ, một khi anh hôn một ai đó, anh sẽ biết chắc họ có yêu anh không và họ yêu anh nhiều đến mức nào. Em hôn Khang và em biết Khang yêu em thế nào. Khang chắc cũng vậy. Nên Khang ôm em cũng rất kỳ lạ. Vừa vặn và chặt khít. Như thể đóng mộng gỗ lại vậy anh ạ! Cả hai hòa làm một. Khít khìn khịt.
Nàng nằm quay lưng lại với tôi. Căn phòng nhỏ xíu của tôi bỗng trở nên ấm áp đến lạ thường. Như thể rất nhiều nắng đã ùa vào căn phòng này vậy. Dù lúc này đã là ba giờ sáng. Câu chuyện của nàng khiến căn phòng bừng sáng. Phải, là tình yêu của nàng đã tỏa ra sự ấm áp khắp nơi. Nó khiến tôi đứng dậy, tìm ngay ca khúc Love của John Lennon để bật lên. Nó được viết cho nàng, cho tình yêu của nàng.
Love is real, real is love,
Love is feeling, feeling love,
Love is wanting to be loved.Love is touch, touch is love,
Love is reaching, reaching love,
Love is asking to be loved.Love is you, you and me,
Love is knowing we can be.
Love is free, free is love,
Love is living, living love,
Love is needing to be loved.
Tôi khẽ hát theo cho nàng nghe. Bởi tình yêu của nàng thực xứng đáng để có bài hát này. Không mảy may ghen tỵ. Không mảy may muộn phiền cho dẫu tôi một lần nữa vuột mất nàng. Tôi bảo:
- Chúc mừng em, Len ạ!
Nàng kéo tay tôi ôm nàng chặt hơn:
- Nhưng Khang đã đi rồi anh ạ! Khang đã bỏ em mà đi rồi!
Khang đến bất ngờ và ra đi cũng bất ngờ. Không một lý do. Chẳng một dấu hiệu báo trước. Lúc nàng đang chuẩn bị chia tay Đăng để có thể trọn vẹn yêu Khang thì cậu ấy biến mất. Không một dấu vết. Căn phòng Khang ở mà nàng từng lên đã trả lại cho chủ. Khang đã dọn đi. Số điện thoại cũng bị cắt. Tất cả như thể chưa từng có ai tên Khang trên cõi đời này vậy. Nàng đã vật vã suốt sáu tháng qua để tìm kiếm nhưng rồi không tìm ra.
- Tại sao hả anh? Tại sao Khang bỏ em đi?
Nàng hỏi bằng giọng tức tưởi. Tôi biết trả lời nàng thế nào đây? Khang đã biến mất. Liệu điều đó là để câu chuyện thần tiên kỳ diệu này mãi mãi trở nên kỳ diệu hay không? Tôi không biết nữa. Nàng cũng không biết nữa. Sẽ chẳng ai biết. Ngay cả với Khang, tôi nghĩ cậu ấy cũng sẽ không thể lý giải nổi việc mình biến mất đâu. Bởi nàng tuyệt vời đến như vậy kia mà. Bởi tình yêu vốn dĩ quá mong manh nên đôi khi người ta sợ hãi để rồi phải bỏ trốn. Nhất là khi người ta còn rất trẻ. Như tôi, như nàng, như Đăng, như Khang. Chỉ có thể lý giải được vậy thôi…
Hà Nội - Sài Gòn, tháng 5/2012