Điềm Tĩnh Và Nồng Nhiệt - Lam

Điềm Tĩnh Và Nồng Nhiệt - Lam

Lượt đọc: 94 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
chương 1
Đôi chân búp bê PIEDI DELLA BAMBOLA

❊ ❊ ❊

Thành phố này lúc nào cũng tràn nắng.

Từ khi đến đây, chưa ngày nào tôi không ngước lên nhìn bầu trời. Bầu trời xanh cao bát ngát, trong suốt, mát lành như được vẽ bằng màu nước. Còn những đám mây như sương thì giống hệt phần trắng không tô màu chừa lại trong tờ giấy vẽ, lững lờ trôi giữa trời thưởng thức thú vui chơi đùa cùng gió và nắng.

Đã tự bao giờ, việc đứng dưới chân nhà thờ chính tòa này, ngước mắt ngắm nguồn ánh sáng dọc theo bức tường của nhà thờ lớn và tưởng tượng về sự trưởng thành trong nhận thức của người Trung cổ đã trở thành công việc hằng ngày của tôi.

Nhà thờ lớn đứng sừng sững chính giữa thành phố Firenze, gần như có thể trông thấy nó từ bất cứ đâu. Mái vòm bán cầu được kiến trúc sư thiên tài Brunelleschi đặt lên nóc nhà thờ nhìn thân thiện như một quý phu nhân thời Trung cổ mặc chiếc váy bồng. Nó trở thành một cột mốc tuyệt vời để xác định hướng đi tới centro (trung tâm thành phố).

Được trang hoàng bởi đá cẩm thạch màu trắng, lục và hồng, bên ngoài tòa đại thánh đường được gọi là “Nhà thờ Đức Mẹ Thánh Hoa” này mang một vẻ uy nghiêm và tráng lệ khiến những kẻ ngước nhìn phải choáng ngợp.

Mỗi khi xong việc và ra khỏi xưởng phục chế của cô giáo, đứng trước cây cầu Ponte Vecchio, thấy hình ảnh mái vòm của nhà thờ lớn nhuộm ráng chiều, chẳng hiểu sao tôi luôn thấy an lòng. Những chiều hoàng hôn dễ chịu như thế khiến tôi bất giác muốn sải bước đi đến nhà thờ lớn.

Cùng lúc ấy, tôi hiểu ra lý do vì sao lại cảm thấy hơi day dứt mỗi khi ngước nhìn nhà thờ lớn. Đấy cũng là lý do tôi vẫn chưa một lần leo lên nóc nhà thờ lớn kể từ khi đặt chân đến thành phố này. Tất cả bắt nguồn từ một lời hẹn ước giống như một vụ cá cược nho nhỏ mà chắc chắn chỉ mình tôi còn nhớ.

Tôi vẫn chưa thể quên Aoi.

Tại sao con người lại gặp nhau? Câu hỏi mang đầy tính triết học ấy cứ bám riết lấy tôi ở nơi thành phố vẫn còn lưu giữ tinh thần Phục hưng này.

Mỗi lần nhìn thấy hình ảnh du khách tứ phương đổ về, hành hạ cái cổ để ngước lên nhìn như mình, tôi lại đoán rằng có lẽ họ cũng như tôi, cũng có một người không thể quên đang ở đâu đó.

“Thiết kế của Brunelleschi thật tuyệt! Anh chị nghĩ thế không?”

Hầu hết mọi người đều giật mình trước thứ tiếng Ý bồi của tôi, sau khi bị nụ cười Á Đông đáng ngờ của tôi làm choáng váng, họ bỏ đi luôn mà không thèm nhìn lại. Aoi cũng có lần nói rằng đôi khi nàng không thể chịu nổi cái tính cách đó của tôi.

“Cậu thật là, chỗ nào cũng đùa giỡn làm tớ khó xử.”

Đương nhiên, Aoi không lảng tránh ánh mắt tôi hay bỏ đi. Trái lại, nàng còn thấy thú vị với thằng tôi chuyên thốt ra những điều vớ vẩn.

“Junsei thật kỳ cục. Tớ thích cái sự kỳ cục đó.”

Cũng không quá khi nói rằng chỉ có nàng là không vứt bỏ thằng tôi kỳ cục ấy. Nàng là người duy nhất hiểu tôi trên thế giới này.

Con người vẫn vậy, càng cố quên thì càng không thể quên.

Đó là bởi việc quên vốn chẳng cần nỗ lực. Hầu hết những chuyện linh tinh xảy ra hằng ngày, khi nhận ra thì ta đã quên mất. Mà thường thì người ta còn chẳng nhớ rằng mình đã quên.

Một lúc nào đó, dù chợt nhớ ra rằng chuyện ấy từng xảy ra thì vì khoảnh khắc ấy không kéo dài lâu nên ký ức nhìn chung cũng chỉ như đôi cánh phù du mỏng manh, trước sau sẽ tan chảy dưới sức nóng của mặt trời rồi vĩnh viễn biến mất.

Thế nhưng, đã năm năm trôi qua kể từ ngày ấy, tôi càng ép mình quên thì những kỷ niệm về Aoi lại càng khắc sâu. Một khoảnh khắc bất chợt, chẳng hạn như giây phút tôi băng qua vạch sang đường, lúc hớt hải chạy vì sắp muộn giờ làm hay tệ nhất là khi Memi và tôi nhìn vào mắt nhau, những kỷ niệm ấy lại nhẹ nhàng xuất hiện như một bóng ma khiến tôi lạc lối.

Không phải vì không thể quên con người ấy mà hiện giờ tôi không hạnh phúc. Cũng không phải tôi muốn chạy trốn khỏi hiện thực. Tôi đang tự nhiên tận hưởng cảm giác thanh bình như bầu trời trong vắt của thành phố này mỗi ngày. Huống chi, tôi cũng không cầu ước tình yêu của tôi và Aoi sẽ trở lại. Tôi có dự cảm mình sẽ suốt đời không gặp lại Aoi nữa, và tôi vẫn biết dù có gặp cũng chẳng đi đến đâu. Nhưng chuyện này giống như trò đùa của ký ức. Chẳng biết có phải vì thành phố này làm cho thời gian ngừng lại hay không, nhưng có những khi tôi thấy vui vì bị quá khứ thao túng.

Vui sao?

Aoi sẽ không trở lại nữa. Nàng là người con gái như thế, tôi cũng không phải người con trai trông đợi chuyện đó.

Đời người nhất định có lúc phải chia ly.

Chẳng hạn như chia ly vì cái chết...

Tôi và Aoi đã từng có sự chia ly như thế. Tôi cố gắng ghim vào đầu mình suy nghĩ rằng nàng đã chết.

Người ta nói rằng một phần ba các tác phẩm nghệ thuật của thế giới tập trung ở Ý.

Có thể nói việc tôi đến đây để học về restauro (phục chế) là lẽ đương nhiên. Nơi đây có nhiều nhà phục chế trình độ bậc nhất thế giới, cô giáo tôi là một ví dụ. Cô là người đứng đầu trong giới phục chế tranh sơn dầu.

Giovanna không chỉ là cô giáo của tôi. Với một người đã mất mẹ từ sớm như tôi, cô còn như một người mẹ. Những ngày sống theo lời cô chẳng khác gì ở trong lòng bàn tay của Chúa, thích thú vì bị chế ngự.

Đôi khi, cô sẽ vẽ cơ thể trần trụi của tôi. Những khi kết thúc công việc sớm, cô sẽ mời tôi ở lại bằng giọng nói đủ nhỏ để những học viên khác không nghe thấy: “Junsei, hôm nay cơ thể cậu rảnh chứ?”

Tại căn phòng của cô, tôi tạo dáng như được bảo. Dưới ánh nắng yếu ớt chiếu xuống từ cửa sổ mái của xưởng phục chế, tôi vừa để da mình hít thở làn không khí tĩnh lặng vừa tận hưởng việc cơ thể mình đang được cô nhìn ngắm.

Cô không hề thay đổi sắc mặt, cũng không thử cảm xúc của tôi, chỉ lặng im phác họa một cơ thể Á Đông vạm vỡ. Thậm chí có lần tôi đã nghĩ cô giống như người quy y chốn Phật.

Trong lúc được cô phác họa, thỉnh thoảng tôi lại nghĩ tới Aoi. Vì không mặc quần áo nên tâm hồn tôi càng lúc càng trở nên dạn dĩ, và trong cái cảm giác được giải phóng ấy, tôi du hành về quá khứ và nhớ tới Aoi. Có lẽ đó chính là lý do tôi vui với công việc làm mẫu tranh cho cô.

Ngày xưa, tức hồi còn sinh viên, tôi cũng hay phác họa Aoi.

Aoi chỉ chịu khỏa thân dưới ánh trăng. Cơ thể gầy guộc nhưng lại giống búp bê sứ phương Tây của Aoi mảnh mai đáng yêu hơn là khêu gợi, và đẹp tuyệt vời trong mắt tôi. Đặc biệt là cổ chân nàng, nhỏ xương và không một chút thịt thừa. Tôi thích vẽ bắp chân hơi lỏng của nàng.

Điều kiện để tôi được làm việc đó là tôi cũng phải khỏa thân.

Nếu như vào ngày hẹn ước, sự trông đợi của tôi không thành hiện thực thì kể từ hôm đó, Aoi sẽ trở thành một tác phẩm điêu khắc không có khả năng phục chế, yên ngủ trong góc nhà kho của bảo tàng mỹ thuật. Có lẽ vì thế mà ngày ngày tôi vẫn ngước nhìn lên nhà thờ lớn với mong đợi duy nhất đó.

Để tuyên bố cái chết của ký ức chăng?

* * *

Memi trái ngược hoàn toàn với Aoi.

Đối lập với Aoi gầy nhưng hai má tròn đầy, cơ thể gợi cảm của Memi, do hai dòng máu nàng thừa hưởng, chỗ nào cũng hừng hực, đến nỗi khiến tôi ngượng ngùng. Tuy nhiên, khi im lặng, nàng lại có vẻ đẹp như một tác phẩm điêu khắc với má gầy, đôi mắt và sống mũi đầy vẻ nam tính.

Vậy mà, tính tình Memi lại như trẻ con, ngược hẳn với Aoi. Memi là một cô nàng ngổ ngáo, đầy hiểm họa đến mức một thằng cực kỳ nghịch ngợm thời sinh viên như tôi cũng phải trở nên lành tính từ khi gặp nàng.

Aoi chỉ đòi hỏi ở nơi tối. Ở nơi sáng, một nụ hôn nàng cũng rụt rè. Nếu tôi trêu nàng là đồ hay ngượng ngùng, nàng sẽ đáp trả bằng giọng nói như gió đông luồn qua khe cửa, rằng: “Biết rồi!” Còn Memi lại thích làm tình ở nơi sáng. Chúng tôi làm việc đó ban ngày, đã vậy nàng còn yêu cầu tôi mở cửa sổ. Tôi muốn ít nhất cũng nên kéo rèm lại nhưng nàng nhất quyết phản đối rằng: “Không được, nghĩ rằng mình có thể bị người ta thấy thì sẽ hồi hộp hơn chứ.”

Căn hộ của tôi nằm trên ngọn đồi cao đủ để thu trọn đường phố Firenze trong tầm mắt, phía dưới có sông Arno đang chảy. Chỉ cần ngó đầu qua cửa sổ, tôi có thể nhìn thấy cầu Ponte Vecchio. Và những mái nhà màu cam buồn tẻ nối tiếp nhau của Firenze. Memi biết rõ trên thực tế, căn phòng nằm ở vị trí khó bị nhìn trộm. Đây là một trò đùa của nàng.

Khi tôi thì thầm vào tai Memi “đồ thích phô trương”, nàng sẽ xấu hổ áp má vào ngực tôi, khiến nhiều lúc tôi thấy nàng thật giống con mèo con. Nếu tôi để cửa sổ mở suốt, nàng sẽ thản nhiên biến mất vài ngày rồi trở lại với đầy mùi khói thuốc lá. Thứ mùi khó chịu của những gã đàn ông khác ám vào mái tóc dài của nàng. Dù vậy, tôi vẫn chưa một lần than vãn.

Vì tôi không muốn một thứ tình yêu bó buộc lấy nhau nữa.

Liệu tôi có thể xóa sạch ký ức không?

Có lẽ chừng nào còn chưa vứt bỏ được Aoi ra khỏi cuộc sống thường nhật thì tôi chưa thể thật lòng yêu Memi. Vì thế, tôi không thể nào nổi giận với cô nàng y như mèo hoang ấy. Tôi vẫn dối lòng rằng đó là vì tôi không muốn trói buộc đối phương.

Kết cục là chừng nào Aoi vẫn còn trong tim thì tôi sẽ không yêu ai khác. Hoặc cũng có thể là tôi chưa có được thứ tình yêu sâu sắc đến nỗi có thể xua Aoi ra khỏi tâm trí.

Duy chỉ một lần tôi gọi nhầm tên Memi là Aoi.

Chúng tôi đang làm tình thì tôi đột nhiên lỡ miệng. Cảm xúc đã vượt qua lý trí. Cả hai cùng đang đắm chìm. Chúng tôi không nên ân ái trong bóng tối. Tôi đã luôn cảnh giác với bóng tối.

Khi kéo đầu Memi áp vào ngực mình, tôi đã bất giác thốt lên tên Aoi.

Với sai lầm ngớ ngẩn này, cơ thể tôi phản ứng nhạy cảm hơn ý thức. Khoảng cách giữa hai người quá gần để che đậy sự dối trá. Tôi co lại vì không thể chịu đựng được việc ở trong cơ thể Memi nữa.

Khi tôi và Memi rời khỏi nhau, chúng tôi thăm dò cảm xúc của nhau bằng câu chuyện hoàn toàn không liên quan. Nội dung kiểu gượng gạo như “mình cùng đi du lịch châu Phi nhé”.

Trong sự điềm tĩnh giả tạo, sự nồng nhiệt khi lõa thể ngưng lại vì không còn chỗ nương thân.

Sau đó là một khoảng im lặng khó chịu. Và rồi, không thể chịu đựng nổi nữa, Memi bỗng hét lên giận dữ: “Aoi là ai?”

Tôi chỉ nhún vai giả đò không biết nhưng Memi, với nét mặt nghiêm túc một cách kỳ lạ, vẫn không buông tha. Aoi sẽ không bao giờ biến mất.

Tôi tự phân tích, phải chăng vì quá khứ quá lớn hoặc là quá tàn khốc nên trái tim tôi mãi không thể dừng chân được ở hiện thực. Chỉ vì những tháng ngày bên Aoi quá sống động nên tôi vẫn tiếp tục bị quá khứ như bóng ma trói chặt.

* * *

Nắng vẫn đọng lại trên đỉnh mái vòm.

Tôi nên mừng vì nắng hay mừng vì cơn gió mời gọi nắng?

Ký ức về những ngày bên Aoi không mang sắc màu tươi tắn như bầu trời của Firenze. Nó giống như màu trắng kẽm được trộn lượng vừa phải với màu xám. Đó là thứ màu tượng trưng cho năm năm trước của tôi.

Tôi chưa bao giờ ngước nhìn trời thế này ở Tokyo. Vì tôi luôn cúi gằm mặt lúc đi. Còn tại New York, nơi tôi sống hồi nhỏ, bầu trời xa và hẹp hơn. Vì tôi đã sống với người cha tôi ghét cay ghét đắng trong một căn hộ chung cư cũ rích. Như thể tìm kiếm kỷ niệm về người mẹ chưa một lần được ôm, thằng nhóc tôi ngày ấy luôn thò đầu qua ô cửa sổ bé xíu để ngước nhìn bầu trời trông như bức tranh cắt giấy. Bà lão người Trung Quốc tuần đến giúp việc ba lần hát cho tôi nghe bằng thứ tiếng Nhật bập bõm bài hát bà bảo đã học được trong chiến tranh: “Mẹ làm yonabe”.

“Yonabe là gì ạ?”

Ngày hôm sau thế nào tôi cũng hỏi bố.

Hồi nhỏ tôi luôn muốn trở thành một họa sĩ chỉ vẽ bầu trời.

Vì vậy, từ một lúc nào đó tôi đã bắt đầu chuyến du hành đi tìm bầu trời. Cùng là bầu trời trên một quả địa cầu nhưng mỗi nơi bầu trời lại mang một khuôn mặt khác nhau. Bầu trời rất hay xấu hổ.

Bầu trời Tokyo. Bầu trời New York. Bầu trời Firenze.

Chỉ cần thấy bầu trời ngượng ngùng e lệ là tôi thấy mình không đơn độc.

Khi về nước để vào học trường Đại học Seijo, tôi mới nhìn lại bầu trời Tokyo sau mười mấy năm. Loa trên máy bay thông báo đầy vẻ tự hào ở Tokyo trời đang rất đẹp. Tôi ngạc nhiên: bầu trời ấy đẹp chỗ nào? Vì bầu trời mà tôi thấy từ cửa sổ máy bay đầy sương và đục ngầu một màu xám.

Nói sao thì nói, lý do lớn nhất khiến tôi thích thành phố này là bởi sự phóng khoáng và rộng lượng của bầu trời. Một bầu trời bình thường thôi, thế mà chỉ cần ngước lên nhìn, trái tim tôi lại được dịu dàng vỗ về.

Bầu trời Firenze bốn bề thông thoáng khi nhìn từ đài quan sát trên nóc nhà thờ lớn chắc chắn sẽ khiến tôi choáng ngợp. Sự bao la của bầu trời xanh sẽ giải thoát cho tôi, gã trai hai mươi bảy tuổi đang bị dính với mặt đất, khỏi lời nguyền của ký ức, và chắp cánh cho tôi bay lên.

Tôi muốn thử leo lên đó. Nếu có thể thì ngay bây giờ.

Khi tôi bỏ vẽ dù muốn trở thành họa sĩ, Aoi cũng từ bỏ tôi. Vào buổi hẹn cuối, chúng tôi đã đến bảo tàng mỹ thuật. Đó cũng là nơi chúng tôi quen nhau.

Tình cờ hôm đó lại có chương trình “Mỹ thuật Trung cổ - Những phụ nữ trong các bức danh họa được phục chế”. Các bức danh họa thời Trung cổ được phục chế treo đầy trong bảo tàng. Bên cạnh là bức ảnh ghi lại tình trạng thảm thương trước khi phục chế.

Kỹ thuật restauro giúp tái hiện các bức danh họa bị hư hại về gần như nguyên trạng khiến tôi cảm động. Phải thành thạo những kỹ thuật nào để có thể lấy lại vẻ đẹp và sự sống động của các bức danh họa ấy? Những bức tranh sau khi được phục chế sống động đến nỗi chẳng ngờ nổi nó và bức tranh cũ là một.

Trái tim tôi lay động khi lần đầu tiên nhận ra sự tồn tại của những người cứu những sinh mệnh đang dần mất đi.

Ngày hôm đó, tôi và Aoi cãi nhau to ở bảo tàng mỹ thuật như thể muốn tìm một lối thoát cho cảm xúc vốn vẫn âm ỉ bấy lâu nay. Chỉ duy lần ấy, lần đầu tiên và cũng là lần cuối cùng tôi thấy nét mặt thường ngày vẫn ôn hòa của nàng đột ngột thay đổi đến vậy.

Cho đến tận bây giờ, hình ảnh Aoi nhăn nhó và cao giọng một cách kỳ lạ vẫn ở trong ký ức của tôi cùng hình ảnh những phụ nữ trong các bức danh họa ở bảo tàng. Đó là một ký ức không có âm thanh. Aoi ở trong bức tranh không có khung giữa không gian màu xám của bảo tàng mỹ thuật tĩnh lặng. Một bức tranh tĩnh nhưng những xao động trên gương mặt lại không cân bằng và rất ấn tượng.

Khi làm công việc phục chế, mỗi khi gần tới giai đoạn tỉ mỉ cần dùng nhiều đến thần kinh nhất, thế nào tôi cũng nhớ đến khuôn mặt khi ấy của nàng. Khuôn mặt Aoi vừa đung đưa trong màn ảnh vừa làm chao đảo trái tim tôi. Một ký ức không thể nào quên.

Tôi đón nhận sự đổ vỡ trong mối quan hệ với nàng, cùng lúc quyết định học phục chế tranh sơn dầu. Không phải vì tôi nghĩ rằng mình không hợp với nghề vẽ. Bởi thật ra bây giờ tôi vẫn vẽ và sau này chắc cũng vậy. Tôi chọn con đường phục chế không phải vì tôi không thể vẽ.

Tôi tìm thấy lẽ sống trong công việc phục chế bởi tôi nhận ra restauro là công việc duy nhất trên thế gian có thể lấy lại thời gian đã mất.

Một công việc có thể tái sinh một sinh mệnh đã chết.

Những tác phẩm nghệ thuật có tính lịch sử trên thế giới hầu hết đều trải qua ba thời kỳ để tồn tại cho đến ngày nay.

Thời kỳ thứ nhất là thời tác phẩm đó ra đời, tức khoảnh khắc người họa sĩ cảm động trước những gì họ nhìn thấy, cảm nhận thấy, vội vã phóng bút trên tấm vải với một sức mạnh và cảm xúc trong sáng. Thời kỳ thứ hai là thời tác phẩm đó phô bày vẻ đẹp lung linh của mình trước nhiều người, đắm chìm dưới ánh đèn sân khấu.

Tiếp theo là thời kỳ thứ ba. Đó là giai đoạn mà các nhà phục chế thời hiện đại dốc hết tinh thần sửa chữa lại những bức danh họa sống sót vượt thời gian, đã hết vinh quang và đang bị hủy hoại.

Công việc của tôi thuộc thời kỳ thứ ba đó, cố gắng làm sao để đưa những bức danh họa đang chết dần về gần với thời kỳ thứ nhất. Bắt đầu từ việc đưa ý thức của mình về quá khứ xa nhất có thể và tưởng tượng xem người họa sĩ đã nghĩ gì khi vẽ bức tranh này. Tìm hiểu về họa sĩ đó, đôi khi còn biến thành chính họ để phục chế bức tranh.

Quá trình ấy cũng giống hệt như làm người chết sống lại. Vừa làm vừa khắc cốt ghi tâm rằng phải làm sống lại nhịp thở của sinh mệnh mà người họa sĩ đã gửi vào bức tranh.

Mỗi khi tưởng tượng một nghìn năm sau, những tác phẩm mình phục chế lại được một nhà phục chế khác tỉ mẩn chăm chút, ngực tôi nóng ran. Bởi tôi đang gánh trọng trách truyền cây gậy chạy tiếp sức cho người của một nghìn năm sau. Tên tôi sẽ không được lưu lại cho hậu thế nhưng ý chí của tôi thì chắc chắn có. Mơ ước rằng sinh mệnh của những bức danh họa mà tôi đã hồi sinh sẽ được truyền lại lâu hơn bằng công sức của thế hệ sau cũng là một trong những lẽ sống của tôi bây giờ.

Tôi là người vận chuyển thời gian, kéo thời quá khứ xa xôi mà các họa sĩ đã sống tới gần hiện tại và chuyển chúng tới tương lai.

Trong tiếng Ý, thời kỳ Phục hưng được gọi là Rinascimento. Trước kia, từ này có nghĩa là “tái sinh” nhưng hiện nay được dùng để chỉ hoạt động văn hóa sôi động nhất từ thế kỷ 15 đến thế kỷ 16, chủ yếu là ở Ý.

Firenze là cái nôi của phong trào Phục hưng. Việc tìm kiếm những tòa nhà hiện đại ở đây gần như là không thể.

Đây là thành phố mà thời gian đã ngừng trôi kể từ thế kỷ 16. Cảm giác như cả thành phố này là một bảo tàng mỹ thuật.

Mùa đông ở đây lạnh đến mức lò sưởi cũng vô dụng, ngược lại, mùa hè nóng đến độ gió cũng chẳng ăn thua. Nếu không yêu những điều ấy thì không thể sống ở đây được.

Liệu tôi có thể tái sinh được chính bản thân mình ở thành phố này không? Liệu tôi có thể tiến hành giai đoạn Phục hưng bên trong mình không?

Tiếng chuông vang lên báo đã tới chính Ngọ, vài con bồ câu bay ra từ nóc nhà thờ.

Tôi nheo mắt. Trong giây lát, tôi thấy choáng váng, mất đi giác quan như thể ý thức đã trôi xa. Chân tôi loạng choạng do ngước nhìn quá lâu. Ký ức bị ánh sáng khuấy động, hàng loạt hình ảnh hiện về. Gió nhẹ nhàng mơn trớn tai tôi. Tôi khẽ nhắm mắt. Cảm nhận ánh nắng trên mí mắt, tôi thả lỏng vai và cúi xuống.

Nếu cứ thế này mà mở mắt, tôi có thể bị ngã vì hoa mắt. Cố nén lại dòng cảm xúc đang dâng trào, tôi thử đếm từng con số. 1, 2, 3, 4, 5, 6...

Và tôi từ từ mở mắt.

Tôi trông thấy Memi đang chạy lại trên con đường phía Tây nhà thờ lớn. Nàng nhận ra tôi và vẫy tay. Tôi cũng đáp lại. Ánh nắng chiếu xuống giữa chúng tôi. Có thể thấy thứ ánh nắng đặc quánh ấy đang rơi xuống thành vô số hạt lấp lánh.

Có phải chỉ mình tôi thấy thế. Hay rất nhiều du khách trên quảng trường này cũng thấy như tôi?

Memi quàng tay nàng vào tay tôi. Không nói một lời nào cả. Hôm qua, chúng tôi đặt ra luật không dùng từ ngữ cho đến khi bắt buộc phải cần đến. Đó cũng là một loại trò chơi vô thưởng vô phạt như mọi khi. Đương nhiên, người đầu tiên mở miệng là tôi.

Nàng cứ cười tủm tỉm suốt. Hẳn là có chuyện gì vui rồi, nhưng vì cái thứ luật tầm phào kia mà tôi không hỏi được lý do. Về khoản đoán tâm trạng thật của nàng, tôi cảm giác mình luôn bị trật quá xa.

Memi đứng chắn tầm mắt tôi, vòng tay qua cổ tôi không hề e ngại, kiễng chân lên rồi cứ thế hôn tôi. Tôi giật mình trước cảm giác mát lạnh của bờ môi nàng. Suýt nữa tôi bật ra thành lời nhưng vội vàng nuốt lại vì nghĩ điều đó không quan trọng.

Có điều gì bắt buộc phải dùng đến từ ngữ không nhỉ?

Rốt cuộc thì có bao nhiêu điều quan trọng đến thế xung quanh chúng ta. Ít nhất thì trong thành phố Firenze tráng lệ này không có thứ gì là quá muộn nếu không bắt đầu ngay lúc này cả.

Khi im lặng, Memi thật giống Aoi.

Memi bây giờ bằng tuổi Aoi ngày xưa, vì thế mà tôi cảm thấy như đang bước đi cùng Aoi của thời sinh viên. Memi càng im lặng lại càng giống Aoi. Aoi chỉ nói với tôi những điều cần thiết tối thiểu. Vì vậy mà chuyện thành ra như thế chăng...

Chẳng hiểu sao lúc này tôi lại hiểu được một chút cảm xúc của nàng khi ấy. Đúng là thật sự chẳng có chuyện gì cần dùng đến từ ngữ cả.

Thành phố này lúc nào cũng tràn nắng.

việc ngoài sức tưởng tượng. Chuyện là ngẫu nhiên có một nhà sưu tầm mỹ thuật nổi tiếng qua đời, một bảo tàng có kế hoạch triển lãm toàn bộ tác phẩm mà người đó sở hữu. Trong số đó có một bức tranh bị hư hại khá nặng. Đó là một bức sơn dầu c
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.